Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Chương 28: Hiểu lầm
Đường phố Thường Xuyên buổi chiều yên tĩnh đến lạ, dường như cả nửa thế giới đều đang ngủ trưa, ngay cả những người bán hàng rong ven đường cũng trở nên uể oải. Anh Triệu và Nhiếp Thanh Châu đứng trong bóng râm của tòa nhà. Anh Triệu dựa vào lan can, thong thả nhả khói: “Lần này mày bị thương là vì ra mặt giúp Hạ Nghi à?”
Vì vết thương trên người, Nhiếp Thanh Châu chỉ có thể đứng thẳng tắp tại chỗ, trông như một cây tre cắm giữa đất.
“Cũng không hẳn. Bà của cô ấy rất quan tâm em, em thấy họ bị bắt nạt như vậy không đành lòng nên muốn giúp một tay.” Nhiếp Thanh Châu chống tay lên lan can sắt nóng rẫy, hơi tò mò hỏi: “Anh Triệu, anh quen Hạ Nghi sao?”
“Quen á? Không quen, nhưng trong giới chúng ta, ai mà chẳng từng nghe qua tên con bé.” Anh Triệu kẹp điếu thuốc, chỉ sang bên cạnh: “Người của Vu Lão Tam từng gây sự với nó, chuyện ầm ĩ lắm đấy.”
“Chuyện là sao ạ?”
“Còn sao nữa, thì cũng là chuyện trẻ con xích mích rồi làm to lên thôi, Vu Lão Tam muối mặt không để đâu cho hết.” Anh Triệu nheo mắt nhớ lại: “Vu Lão Tam có một thằng cháu ngoại, được nhà cưng chiều hết mực, ngang ngược hết chỗ nói. Mới học lớp năm lớp sáu đã ra vẻ ta đây, đi gây sự khắp nơi. Lúc đó em trai Hạ Nghi học cùng lớp với thằng nhóc đó, lại còn bị què chân, thế là bị nó lôi ra bắt nạt một trận tơi bời. Hạ Nghi biết chuyện liền đến tẩn cho thằng ranh con kia một trận. Chậc, đáng đời!”
Anh Triệu bật cười, rít thêm một hơi thuốc, vẻ mặt như đang xem kịch hay, nói tiếp: “Thằng cháu ngoại của Vu Lão Tam đâu có chịu thua, nó giương danh Vu Lão Tam, tìm mấy đứa học sinh cấp hai, cấp ba mười lăm mười sáu tuổi đến dạy dỗ Hạ Nghi. Ai ngờ chẳng đứa nào đánh lại con bé. Đám chúng nó thấy mất mặt, lại đi gọi thêm người, cuối cùng gọi cả đàn em của Vu Lão Tam đến. Cũng chẳng biết chúng nó nghĩ cái gì, năm thằng đàn ông to xác đi tìm một con bé, chẳng phải càng mất mặt hơn sao?”
“Hạ Nghi cũng là đứa không phải dạng vừa. Nghe nói ba nó trước khi vào tù là dân đối kháng tự do, từng đoạt giải ở Ngu Bình. Kỹ năng đối kháng của con bé phải nói là dân bán chuyên, một mình cân năm cũng chẳng ngán, cuối cùng đánh cho đám kia sợ xanh mặt. Sau này Vu Lão Tam biết chuyện, tức đến mức râu ria dựng ngược, mắng cho cả đám kia lẫn thằng cháu ngoại một trận, cấm chúng nó sau này không được tìm Hạ Nghi và em trai con bé gây sự nữa.”
Kể xong, anh Triệu búng tàn thuốc, nói: “Đúng là một trận thành danh mà.”
Nhiếp Thanh Châu cụp mắt, cẩn thận hồi tưởng lại một Hạ Nghi mà anh từng thấy. Anh chưa bao giờ thấy cô lùi bước. Dù gặp chuyện gì cô cũng vẫn giữ nguyên một biểu cảm, kiên cường đối mặt mà bước về phía trước.
Mới mười sáu tuổi đầu mà sao lại bướng bỉnh đến thế, không biết né tránh một chút nào.
Nhiếp Thanh Châu nói: “Cô ấy rất mạnh mẽ.”
Chỉ tiếc rằng, sự kiên cường thường bắt nguồn từ nỗi bất hạnh.
Anh đột nhiên cảm thấy vô cùng may mắn vì đã đến nơi này. May mắn thay, giờ đây anh là hàng xóm, cũng là bạn học của cô, anh có thể làm gì đó cho cô.
Lần này, cô không cần phải chuyển nhà nữa rồi.
Nhiếp Thanh Châu vừa về đến bệnh viện đã bị các bác sĩ y tá mắng cho một trận xối xả, hỏi tại sao anh lại tự ý ra khỏi viện, lỡ vết thương bị nhiễm trùng thì phải làm sao. Anh dùng nụ cười vô hại và thuật “thái cực quyền” để đối phó cho qua chuyện, rồi ngoan ngoãn bị đè lên giường kiểm tra vết thương.
May mắn là vết thương mỏng manh không bị tổn hại gì thêm.
Thực ra Nhiếp Thanh Châu cũng đã cân nhắc có nên dứt khoát vạch băng gạc ra, cho đám đông hóng chuyện thấy tấm lưng đầy sẹo của mình để khắc sâu ấn tượng, kích động sự phẫn nộ của mọi người hay không. Về đến bệnh viện thấy cảnh này, anh thầm nghĩ may mà mình đã không nhẫn tâm làm vậy.
Nếu không, có lẽ anh sẽ phải ở lại bệnh viện thêm vài ngày nữa.
Cuối tuần, vừa ăn cơm trưa xong, Trương Vũ Khôn và Lại Ninh đã hùng hổ chạy vào bệnh viện thăm Nhiếp Thanh Châu. Trương Vũ Khôn mặt mày hớn hở: “Anh Châu! Anh Châu! Tôi và Lại Ninh đã chuẩn bị cho cậu một bất ngờ siêu to khổng lồ đấy!”
Nhiếp Thanh Châu nhìn Trương Vũ Khôn và Lại Ninh, bỗng có một dự cảm chẳng lành.
Năm phút sau, anh mặc bộ đồ bệnh nhân, khoác thêm áo khoác, đứng trên bãi cỏ sau bãi đậu xe của bệnh viện. Anh nhìn những quả bóng bay được bày trên bãi cỏ, tấm băng rôn chữ “LOVE” màu hồng trắng treo trên cây long não ở giữa, và hai ống pháo giấy đặt bên cạnh, nhất thời chẳng nói được lời nào.
Đối diện với ánh mắt mong chờ của Trương Vũ Khôn và Lại Ninh, anh khó khăn lên tiếng: “Tôi nhớ là… hôm nay tôi chưa được xuất viện mà nhỉ?”
Trương Vũ Khôn xua tay, kích động nói: “Không phải mừng cậu ra viện, là tỏ tình! Tôi và Lại Ninh đã chuẩn bị sân khấu tỏ tình cho cậu đấy!”
Nhiếp Thanh Châu lùi lại một bước, tránh xa cái cây kia một chút.
“Tỏ tình?”
“Đúng đó anh Châu, tôi nói cậu nghe, cậu tán gái chỉ còn thiếu một chút dũng khí thôi, đừng có nhát gan thế chứ! Để anh em đẩy cậu một phát! Bây giờ chính là thời cơ vàng, cậu vì giúp Hạ Nghi mà bị thương. Con gái mà, ít nhiều gì cũng có chút tình mẫu tử, thấy bộ dạng mặc đồ bệnh nhân, mặt mày trắng bệch của cậu bây giờ, cô ấy chắc chắn sẽ đau lòng! Mà một khi cô ấy đã đau lòng, cậu tỏ tình một phát, chẳng phải là thành công luôn sao!” Trương Vũ Khôn phấn khích vỗ tay.
Nhiếp Thanh Châu cảm thấy, nếu không phải anh đang bị thương, có lẽ anh đã quay người chạy nước rút một trăm mét để thoát khỏi hiện trường này rồi.
Trớ trêu thay, Lại Ninh còn níu lấy cánh tay anh, nói một cách chân thành: “Tôi thấy Khôn nó nói có lý đấy. Hôm nay ra ngoài tôi có xem lịch, là ngày hoàng đạo đó, làm gì cũng thuận lợi!”
Nhiếp Thanh Châu vỗ vai Lại Ninh, ôn tồn nói: “Chúng ta là người kế thừa chủ nghĩa xã hội, không nên mê tín dị đoan như thế.”
Anh đang cố gắng thuyết phục Trương Vũ Khôn và Lại Ninh từ bỏ kế hoạch lố bịch này và mau chóng dọn dẹp hiện trường, thì thấy Trương Vũ Khôn bỗng nhảy cẫng lên, vẫy tay về phía sau lưng anh: “Đây này, đây này! Ở đây! Hạ Nghi!”
Nhiếp Thanh Châu như bị sét đánh ngang tai. Anh cứng đờ người, từ từ quay đầu lại, nhìn thấy Hạ Nghi, Hạ Diên và Trịnh Bội Kỳ đang đi về phía này, chỉ cách anh chừng mười mét. Hạ Nghi và Hạ Diên xách giỏ trái cây, Trịnh Bội Kỳ ôm một bó hoa, rõ ràng đều đến để thăm bệnh.
Trương Vũ Khôn đã lừa họ đến bãi cỏ này bằng cách nào vậy?
Trong khoảnh khắc não Nhiếp Thanh Châu ngưng hoạt động, Hạ Nghi đã đi đến trước mặt họ. Cô quay đầu nhìn cái cây và những thứ được trang trí bên dưới, hỏi anh: “Các cậu đang làm gì thế?”
“Hạ Nghi! Anh Châu có lời muốn nói với cậu! Lại đây lại đây, cậu đứng vào chỗ này. Anh Châu, cậu qua đây.” Trương Vũ Khôn vẫn còn đang say sưa với kế hoạch tuyệt diệu của mình, vừa kéo Hạ Nghi và Nhiếp Thanh Châu, vừa sắp xếp vị trí cho họ, rồi bỗng vỗ đầu một cái: “Chết rồi! Hoa! Quên chuẩn bị hoa mất rồi!”
Cậu ta quay đầu lại, thấy bó hoa trên tay Trịnh Bội Kỳ, liền giật lấy rồi nói: “Mượn chút nhé, mượn chút nhé… Ây da, sao cậu lại tặng hoa cúc thế này, đây là đi thăm bệnh hay đi viếng mộ vậy?”
Trịnh Bội Kỳ đang ngây người, thấy hoa của mình bị giật mất, bèn tức giận nói: “Đây là hoa cúc dại! Tượng trưng cho sức sống! Không phải loại dùng để viếng mộ!”
“Thôi thôi thôi, không kịp nữa rồi, có còn hơn không.” Trương Vũ Khôn nhét thẳng bó hoa vào tay Nhiếp Thanh Châu, rồi giơ tay ra hiệu: “Nào, anh Châu, bắt đầu đi.”
Bắt đầu cái gì mà bắt đầu!
Nhiếp Thanh Châu cảm thấy huyết áp của mình vẫn còn quá thấp, nếu có thể tức đến mức ngất ngay tại chỗ thì thật là hoàn hảo.
Giờ phút này, anh đang mặc bộ đồ bệnh nhân sọc xanh trắng, bên trái là tấm băng rôn “LOVE” màu hồng trắng khổng lồ, tay phải ôm một bó cúc dại xanh xanh vàng vàng. Trước mặt anh là Hạ Nghi mặc áo len trắng và áo khoác màu nâu, tay xách túi táo, đang lặng lẽ đánh giá anh.
Nhiếp Thanh Châu chết trân tại chỗ, trong lòng không ngừng gào thét cứu mạng.
“Nói đi anh Châu! Dũng cảm nói ra đi!”
Lại Ninh còn đổ thêm dầu vào lửa, cầm ống pháo giấy, sốt ruột thúc giục.
“Tôi…” Nhiếp Thanh Châu cúi đầu nhìn bó cúc dại trong tay, anh nhắm mắt, nghiến răng: “Hạ Nghi! Thật ra tôi… tôi là fan của cậu!”
Hạ Nghi chợt mở to mắt.
“Chính là… dịp nghỉ lễ Quốc khánh nghe cậu chơi piano, tôi đã thấy hay vô cùng, còn cả lần ở Ngu Bình nữa, tôi… cả đời này tôi thật sự chưa từng nghe bản nhạc nào hay đến thế! Thế rồi tôi hạ quyết tâm, tôi phải làm người hâm mộ của cậu, làm fan của cậu, ủng hộ sự nghiệp của cậu! Ý tôi là… tôi hy vọng cậu… cậu… cậu hãy tiếp tục yêu âm nhạc, sáng tác thật hay, rồi bước lên những sân khấu lớn hơn… Tôi rất thích âm nhạc của cậu! Cố lên nhé!”
Nhiếp Thanh Châu dồn hết quyết tâm, trao bó hoa cho Hạ Nghi.
Hạ Nghi nhìn anh dò xét một lúc lâu, rồi lại cúi xuống nhìn bó hoa trong tay anh.
Trịnh Bội Kỳ đứng bên cạnh xem, nói nhỏ: “Hai cậu… hai cậu yêu sớm à?”
“Không phải!” Nhiếp Thanh Châu kiên quyết phủ nhận.
“Vậy… cái chữ LOVE kia là sao?” Trịnh Bội Kỳ chỉ vào tấm băng rôn treo trên cây.
“Đó là… tình yêu của fan dành cho thần tượng!”
Nhiếp Thanh Châu nói với vẻ vô cùng nghiêm túc, đến mức chính anh cũng sắp tin mất rồi. Trong lúc còn đang ngẩn người, Lại Ninh đã lỡ tay giật ống pháo giấy, “xoẹt” một cái, vô số dải ruy băng bay đầy trời, rơi xuống người Hạ Nghi và Nhiếp Thanh Châu, trông vô cùng tưng bừng, vui vẻ.
Hạ Nghi im lặng một lúc, cơ thể dần thả lỏng. Cô rút tay ra khỏi túi áo, nhận lấy bó cúc dại. Đôi mắt đen láy của cô phản chiếu hình ảnh của Nhiếp Thanh Châu, cô nói rất tự nhiên: “Cảm ơn cậu.”
Cô ngừng giây lát, rồi nghiêng đầu nhìn anh: “Cậu không khỏe à?”
Dường như so với màn tặng hoa kỳ quặc vừa rồi, cô quan tâm đến khuôn mặt đỏ bừng có thể so với quả táo trong tay cô của anh hơn.
Nhiếp Thanh Châu vẫn chưa hoàn hồn sau cảnh tượng ngượng chín người ấy, anh ngẩn ra, rồi kéo lại chiếc áo khoác trên vai: “À… không sao…”
Hạ Nghi vươn tay chạm vào bàn tay đang giữ cổ áo của anh, ngón tay cô chạm vào mu bàn tay anh, chạm nhẹ rồi buông ra ngay: “Đi thôi, cậu lạnh rồi đấy.”
Rồi cô gỡ những dải ruy băng trên đầu, quay lại nói với Trương Vũ Khôn và Lại Ninh: “Chúng ta có cần dọn dẹp chỗ này không?”
Trương Vũ Khôn nhìn Hạ Nghi như thể đang nhìn người ngoài hành tinh, thậm chí còn hơi nghi ngờ cô không phải nhân vật chính của màn kịch này, mà là một diễn viên đóng thế được mời đến tạm thời. Mãi đến khi ánh mắt cậu ta dời đi, thấy được vẻ mặt nghiến răng nghiến lợi và ánh mắt như muốn giết người của Nhiếp Thanh Châu, cậu ta mới tỉnh khỏi trạng thái phấn khích.
Cậu ta vội vàng nói: “Nào nào nào, cùng nhau dọn đi.”
Rồi cậu ta kéo Lại Ninh đang định nói gì đó đi nhặt ruy băng. Trịnh Bội Kỳ vừa giúp dọn dẹp, vừa nói nhỏ với Hạ Diên bên cạnh: “Chuyện hoang đường như thế… mà cũng xảy ra thật được à?”
Hạ Diên im lặng một lát rồi đáp: “Xảy ra với chị em thì cũng không phải là không thể. Chị ấy vốn đã rất khác người rồi.”
“Sao em lại nói Hạ Nghi như thế?”
“Chị xem phản ứng của chị ấy đi, chẳng phải rất khác người sao?”
Nói rồi Hạ Diên đi đến bên cạnh Hạ Nghi, vỗ vai cô: “Chị, chị mau đưa Nhiếp Thanh Châu về phòng bệnh đi.”
Thế là Nhiếp Thanh Châu được Hạ Nghi chậm rãi dìu khỏi bãi cỏ đủ để anh khắc cốt ghi tâm cả đời này. Họ đứng trong hành lang bệnh viện đợi thang máy, giữa sự im lặng kéo dài, cuối cùng Hạ Nghi cũng lên tiếng.
“Tôi nghe nói, hôm qua có người khiêng cáng đến nhà dì Dương gây sự, cộng thêm chuyện hôm nay nữa, cậu có gì muốn giải thích với tôi không?” Nhiếp Thanh Châu bóp trán, anh hít một hơi thật sâu rồi quay mặt về phía Hạ Nghi, mày mắt nhíu cả lại, nói một cách chân thành và bất lực: “Xin lỗi cậu! Chuyện dì Dương là do tôi sợ bà ấy lại đến gây rối rồi bà cháu cậu lại phải chuyển nhà, nên mới dọa bà ấy một chút. Còn chuyện hôm nay… là… nói ra dài dòng lắm… Trương Vũ Khôn và Lại Ninh tưởng tôi đang theo đuổi cậu.”
Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Đánh giá:
Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Story
Chương 28: Hiểu lầm
10.0/10 từ 25 lượt.
