Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Chương 26: Thăm bệnh
Nhiếp Thanh Châu nhập viện, kỳ nghỉ bệnh lại lần nữa kéo dài.
Thường Xuyên là một nơi nhỏ bé, chẳng có chuyện gì giấu được. Lúc dì Dương đến nhà họ Hạ gây sự đã thu hút cả một đám đông vây xem, rất nhiều học sinh đã đăng chuyện này lên Renren[1]. Vốn dĩ tin đồn về việc ba của Hạ Nghi là kẻ giết người chỉ lan truyền trong một phạm vi nhỏ, nhưng sau trận náo loạn của dì Dương, gần như ai trong khối cũng đều biết chuyện này.
Hạ Nghi đi đến đâu, ánh mắt của các học sinh cũng sẽ ngấm ngầm đổ dồn về phía cô, rồi xì xào bàn tán. Ngay cả giáo viên cũng gọi cô đến, vừa thăm dò vừa quan tâm vài câu.
Nhưng Hạ Nghi dường như chẳng có gì thay đổi.
Trước đây cô cũng chỉ có một mình, đi về một mình, như thể chẳng cần phải có bất kỳ mối quan hệ nào với những người khác trên thế giới này. Bây giờ cũng vậy.
Chỉ là sau giờ học, thỉnh thoảng cô sẽ nhìn sang phòng học đối diện, nơi có một chỗ ngồi trống không vào buổi sáng, nhưng đến chiều lại chất thành một núi bài tập nho nhỏ.
Buổi tối tan học, cô cũng theo thói quen liếc nhìn sang tòa Tri Hành đối diện. Kể từ sau khi Nhiếp Thanh Châu gây chấn động trong kỳ thi giữa kỳ, rất nhiều người ở lớp thường đã noi theo anh, ở lại lớp tự học sau giờ tan trường. Thế nên vào giờ này, tòa Tri Hành lúc nào cũng lấp lánh ánh đèn.
Nhưng bây giờ, không có một ngọn đèn nào ở nơi đó thuộc về Nhiếp Thanh Châu.
Và rồi Hạ Nghi dần nhận ra, con đường về nhà hóa ra lại yên tĩnh và dài đến thế, khiến người ta không quen chút nào.
Thói quen quả là một sức mạnh đáng sợ.
Giờ nghỉ trưa, nhà ăn ồn ào chẳng khác nào một nồi nước sôi. Hạ Nghi bưng khay cơm tìm một chỗ ngồi xuống, căn tin trường đông đúc là thế, nhưng những vị trí xung quanh cô đều không một bóng người.
“Nghe nói ba nó từng giết người?”
“Hay mày ra hỏi thử xem.”
“Tao nào dám, mày xem nó hung dữ thế kia… Mày nói xem, mấy thứ đó có di truyền không nhỉ? Lỡ chọc nó nổi điên lên, không chừng nó cũng…”
“Rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con của chuột thì biết đào hang…”
Những lời thì thầm to nhỏ thỉnh thoảng lại vọng đến, Hạ Nghi chẳng hề liếc nhìn, vẫn lặng lẽ ăn cơm như thường lệ.
Bỗng có một bóng đen che trước mặt, cô ngẩng đầu lên thì thấy Trương Vũ Khôn và Lại Ninh đang nghênh ngang bưng khay cơm, kéo ghế ngồi xuống đối diện cô một cách đầy hào sảng, cố tình gây ra tiếng động thật lớn.
“Hạ Nghi, sao cậu cứ ăn cơm một mình thế, ăn một mình không ngon đâu.” Giọng Trương Vũ Khôn sang sảng, tiện thể quay đầu quát những người đang nhìn về phía họ ở đằng xa: “Nhìn cái gì mà nhìn! Có giỏi thì ra đây mà nói thẳng mặt này!”
Những người xung quanh đành hậm hực dời mắt đi.
Lại Ninh gắp một miếng thịt kho tàu bỏ vào khay của Hạ Nghi, nói nhỏ: “Đừng lo, bọn tôi sẽ chăm sóc cậu.”
Trương Vũ Khôn cười hì hì: “Bọn tôi thấy cậu ăn cơm một mình cô đơn quá, đã muốn ăn cùng cậu từ lâu rồi, nhưng anh Châu không cho. Lúc đó còn sớm, anh Châu còn chưa thi được hạng nhất khối. Cậu ấy nói cậu là học sinh giỏi của lớp 10/1, bọn tôi mà thân với cậu quá, sợ gây phiền phức cho cậu.”
Cậu ta dừng một lát, lại đắc ý nói: “Giờ anh Châu dỡ bỏ lệnh cấm rồi, chị dâu… à không, Hạ Nghi, cậu yên tâm, có hai đứa bọn tôi ở đây, không ai dám bắt nạt cậu đâu!”
Hạ Nghi nhìn miếng thịt kho tàu trong bát, rồi ngẩng lên nhìn họ, thản nhiên nói: “Không ai bắt nạt tôi cả.”
Lại Ninh đứng bên cạnh cười ngô nghê: “Cậu không cần khách sáo với bọn tôi đâu, cuối tuần cậu còn dạy bọn tôi Toán với Lý nữa mà, bài tập lần này bọn tôi chỉ sai có hai, ba câu thôi. Cảm ơn cô giáo Hạ nhé!”
“… Không cần đâu.”
Hạ Nghi dời mắt đi, cúi đầu ăn tiếp. Cái miệng của Trương Vũ Khôn dường như không thể ngơi nghỉ, cứ nói chuyện không ngớt với Lại Ninh, từ bóng rổ, truyện tranh cho đến những tiết học nhàm chán, rôm rả ồn ào một cách đầy sức sống. Thỉnh thoảng Trương Vũ Khôn lại quay sang nói với Hạ Nghi vài câu, thấy cô tuy không chủ động bắt chuyện nhưng hỏi gì đáp nấy, cậu ta bỗng tỏ vẻ nghiêm túc: “Hạ Nghi à, tôi hỏi cậu một câu nhé.”
Cậu ta cố tình hạ thấp giọng, ra vẻ thần bí.
“Cậu thấy, anh Châu của bọn tôi có đẹp trai không?”
Chiếc đũa đang gắp thức ăn của Hạ Nghi ngừng lại, cô ngước mắt nhìn Trương Vũ Khôn, xác nhận lại câu hỏi của cậu ta: “Nhiếp Thanh Châu, có đẹp trai không?”
“Đúng đúng đúng.”
Cô im lặng một lát, bóng dáng Nhiếp Thanh Châu trong chiếc áo hoodie màu xám khói ở khu chợ đêm nào đó thoáng qua trong đầu, cô trả lời: “Đẹp.”
“Anh Châu học có giỏi không?”
“Giỏi.”
“Cậu ấy chơi bóng rổ có đỉnh không?”
Hạ Nghi im lặng nhìn Trương Vũ Khôn. Cậu ta nhận ra Hạ Nghi chưa từng xem Nhiếp Thanh Châu chơi bóng rổ, liền trả lời thay cô: “Đỉnh! Cực kỳ đỉnh luôn! Anh Châu là hậu vệ xuất sắc nhất mà tôi từng thấy!”
“Vậy nói thật lòng nhé, anh Châu đối xử với cậu có tốt không?”
Rất nhiều hình ảnh lướt qua trong đầu Hạ Nghi, rồi dừng lại ở dáng vẻ nhợt nhạt của Nhiếp Thanh Châu khi nằm trên giường bệnh.
“Ừm.”
“Vậy tại sao cậu lại từ chối cậu ấy?”
“… Gì cơ?”
Lại Ninh kéo áo Trương Vũ Khôn: “Này này, sao cậu lại nhắc chuyện đó? Không phải anh Châu không cho nói trước mặt cậu ấy sao?”
“Haizz, anh Châu giờ có ở đây đâu, bọn mình nói cậu ấy cũng không biết! Con trai tán gái mà nhát gan thế thì sao được? Cứ nhịn mãi tôi sắp phát bệnh rồi đây này.”
Trương Vũ Khôn hất tay Lại Ninh ra, nói với Hạ Nghi bằng giọng đầy tâm huyết: “Cậu xem, con trai vừa đẹp trai, thông minh, lại nghĩa khí như anh Châu nhà bọn tôi không có nhiều đâu. Nếu không phải tướng tá cậu ấy có hơi hung dữ, tôi nói cho cậu biết, con gái theo đuổi cậu ấy phải xếp hàng từ đây ra tới tận cổng trường đấy.”
“Cậu muốn nói gì?”
“Thì là bọn tôi đều thấy cậu cũng là người tốt, cậu xem…”
Trương Vũ Khôn rất hăng say, Lại Ninh kéo cũng không lại, còn Hạ Nghi thì vẫn nhíu mày im lặng. Đúng lúc này, một giọng nói yếu ớt cắt ngang bài diễn văn nhiệt tình của Trương Vũ Khôn.
“Tớ… ngồi ở đây được không?”
Hạ Nghi quay đầu lại thì thấy Trịnh Bội Kỳ đang bưng khay cơm, có chút rụt rè chỉ vào chỗ trống bên cạnh mình. Đôi mắt to tròn của cô ấy cứ chớp chớp, như thể rất lo lắng sẽ bị từ chối.
“Cậu ngồi đi.” Hạ Nghi gật đầu.
Trịnh Bội Kỳ thở phào nhẹ nhõm, kéo ghế ngồi xuống cạnh Hạ Nghi, liếc nhìn hai người lạ mặt đối diện, hơi e dè gật đầu coi như chào hỏi, rồi nhanh chóng quay sang nhìn Hạ Nghi.
“Hạ Nghi, cậu đừng bận tâm người khác nói gì cả, cậu không phải người như vậy… Cậu chỉ là không hay nói chuyện thôi, nhưng tớ… tớ biết cậu là người tốt.”
Cô ấy trông rất căng thẳng, miệng nói liến thoắng, nói đến độ mồ hôi cũng vã ra. Rõ ràng là đang an ủi người khác, nhưng khi đặt cạnh một Hạ Nghi điềm tĩnh, trông cô ấy mới chính là người cần được vỗ về.
Hạ Nghi ngẩn người một thoáng, rồi nói: “Cảm ơn.”
Trịnh Bội Kỳ vân vê đôi đũa trong tay, dè dặt hỏi: “Tớ muốn… Tớ…”
Trương Vũ Khôn không kìm được miệng, tò mò chen vào: “Giọng cậu sao thế, nghe điệu ghê, bẩm sinh à?”
Trịnh Bội Kỳ sững sờ, câu hỏi này lập tức chọc trúng vào lý do khiến cô ấy bị cô lập, mắt lập tức hoe đỏ. Lại Ninh sợ đến mức bất chấp miệng Trương Vũ Khôn đầy dầu mỡ, vội đưa tay bịt miệng cậu ta lại: “Này này, cậu đừng có làm người ta khóc đấy.”
Trương Vũ Khôn gỡ tay Lại Ninh ra, vội vàng chữa cháy: “Tôi chỉ hỏi vậy thôi! Haizz, tại cái miệng tôi, cậu đừng để trong lòng nhé. À mà, cậu là bạn của Hạ Nghi à?”
Trịnh Bội Kỳ quay sang nhìn Hạ Nghi, đôi mắt đỏ hoe như mắt thỏ cứ nhìn cô chằm chằm, khiến Hạ Nghi cũng cảm thấy không được tự nhiên.
“Hạ Nghi, tớ… tớ có thể làm bạn của cậu được không?” Cô ấy lí nhí hỏi.
Những giọt lệ trong veo lấp lánh trong hốc mắt Trịnh Bội Kỳ, chực chờ rơi xuống.
Cơ thể Hạ Nghi căng cứng, cô đáp ngay lập tức: “Được.”
Đôi mắt Trịnh Bội Kỳ sáng bừng lên, vội vàng nói: “Vậy… sau này tớ có thể ăn cơm trưa cùng cậu được không?”
“Được.”
“Giờ nghỉ trưa, tớ có thể cùng cậu tự học không?”
“Được.”
“Cuối tuần tớ có thể hẹn cậu ra ngoài chơi không?”
“Được.”
Lúc này, chỉ cần Trịnh Bội Kỳ đừng khóc, thì dẫu cô ấy muốn gì, Hạ Nghi cũng sẽ đồng ý.
Mắt Trịnh Bội Kỳ vẫn còn hoe đỏ, nhưng khóe miệng và đôi mắt đã cong lên thành vầng trăng khuyết, để lộ hàm răng trắng đều, trông như vui đến mức chẳng biết phải làm sao. Cô ấy quệt mắt, quay sang nhìn Trương Vũ Khôn, sụt sịt mũi: “Giọng tớ bẩm sinh đã vậy rồi.”
“Rồi rồi rồi, tôi biết rồi, tôi nói chứ tiên nữ trên trời nói chuyện chắc cũng phải có cái giọng điệu này.” Trương Vũ Khôn vội vã nói.
Trịnh Bội Kỳ không nhịn được mà bật cười.
Trên giường bệnh, điện thoại của Nhiếp Thanh Châu rung lên. Anh đặt cuốn “Ghi chép vụn vặt bên giường bệnh” xuống và cầm điện thoại lên. Trương Tự Hoa gửi cho anh một tấm ảnh qua QQ, nhưng cái mạng chập chờn nhảy qua nhảy lại giữa 2G và 3G mãi không tải nổi tấm hình.
Nhiếp Thanh Châu gắng sức giơ điện thoại lên cao gần cửa sổ, cố gắng cải thiện tín hiệu.
“Cái giao diện QQ này cũng cổ quá rồi, nhìn kiểu gì cũng thấy kỳ kỳ, bao giờ mới có mạng 4G đây.” Anh vừa nói vừa vẫy vẫy chiếc điện thoại.
Anh thực sự rất nhớ mười năm sau, khi điện thoại đầy ắp ứng dụng, ra đường chỉ cần mang theo điện thoại là thông suốt mọi nẻo đường. Chiếc điện thoại hiện tại đối với anh chẳng khác nào một cục gạch biết phát sáng.
Tấm ảnh cuối cùng cũng chậm rãi hiện ra, hình như được chụp từ cửa sổ phòng giáo viên khối Mười.
Trong ảnh, Trịnh Bội Kỳ đi sát Hạ Nghi, Lại Ninh đi bên cạnh họ, còn Trương Vũ Khôn thì đang vung vẩy tay nói gì đó, vừa đi giật lùi vừa đối mặt với họ. Ánh nắng mùa đông chiếu lên nền gạch trắng, rồi phản chiếu lên người họ, rọi nên một vùng vàng óng ấm áp.
Tay Hạ Nghi đút trong túi áo, vẻ mặt chăm chú nhìn Trương Vũ Khôn, mấy sợi tóc trước trán bị gió thổi vểnh lên một góc, trông như một chú kỳ lân nhỏ.
Khung cảnh sống động đến mức dường như có thể nghe thấy cả giọng nói sang sảng của Trương Vũ Khôn, vô cùng náo nhiệt.
Nhiếp Thanh Châu nhìn tấm ảnh mà không nhịn được cười, Trương Tự Hoa lại gửi thêm một câu: “Em viết văn giúp Lại Ninh à?”
Anh nghiêm túc trả lời: “Không có, em chỉ phụ đạo một chút thôi.”
– Phong cách cá nhân rõ quá, phụ đạo hơi quá tay rồi.
Dừng một lát, Trương Tự Hoa lại gửi thêm một câu: “Cứ phụ đạo ở mức độ như với Trương Vũ Khôn là được rồi.”
Nhiếp Thanh Châu bật cười thành tiếng.
– Thầy quả là có mắt nhìn.
– Mấy người bạn của em trông cũng ổn đấy, không cần chăm sóc nữa.
– Cảm ơn Lão Trương!
[Vận mệnh không thể mua chuộc, nhưng hy vọng sẽ luôn đồng hành cùng bạn. Đó mới là ý nghĩa chân chính của đức tin, là con đường của những người có tín ngưỡng.]
Buổi chiều, Hạ Nghi đón Hạ Diên về nhà rồi đến bệnh viện, lúc này phòng bệnh của Nhiếp Thanh Châu đã rất náo nhiệt. Cô đứng ở cửa nhìn vào, Trương Vũ Khôn và Lại Ninh như thường lệ mang bài tập và vở ghi cả ngày đến cho Nhiếp Thanh Châu, đang ríu rít bên giường anh.
“Hôm nay Lão Trương còn đặc biệt khen bài văn của tôi với Lại Ninh nữa, anh Châu giỏi thật đấy!” Trương Vũ Khôn vừa lấy vở ra vừa nói một cách đầy phấn khích.
Nhiếp Thanh Châu chỉ cười mà không nói gì. Anh ngồi trên giường bệnh, mặt vẫn còn hơi tái, mặc bộ đồ bệnh nhân sọc xanh trắng, gầy đi không ít nên đường nét trên gương mặt càng thêm góc cạnh.
Miệng anh ngậm một cây kẹo m*t, trên đùi đặt một chiếc bàn nhỏ, một tay đang truyền dịch, cổ tay còn lại thì tì lên chiếc bàn. Gân xanh trên cổ tay nổi rõ, ngón tay xoay xoay một cây bút đen.
Vở ghi của Trương Vũ Khôn và Lại Ninh được anh mở ra để ở trên bàn, anh cúi đầu xem xét cẩn thận.
“Anh Châu, sao cô của cậu không ở đây?” Lại Ninh hỏi.
“Tôi nói hết nước hết cái mới khuyên được bà ấy về. Bà ấy thắng vòng một cuộc thi giáo viên dạy giỏi rồi, còn vòng sau nữa, suýt nữa vì chuyện của tôi mà không tham gia tiếp. Kết quả của cuộc thi này rất quan trọng cho việc xét thành tích của bà ấy, hôm nay tôi đã khuyên bà ấy cả ngày trời.” Nhiếp Thanh Châu lật một trang vở, lơ đãng trả lời.
Trương Vũ Khôn kinh ngạc: “Anh Châu, đó là cô ruột của cậu đấy, sao cậu khách sáo với người nhà quá vậy?”
Nhiếp Thanh Châu cười cười, không nói gì.
Lại Ninh hỏi tiếp: “Anh Châu, cái người đẩy cậu sao rồi?”
Nhiếp Thanh Châu lại lật một trang nữa: “Vô ý gây thương tích, không có trách nhiệm hình sự, chỉ cần bồi thường dân sự. Cảnh sát đã tìm người đó rồi, nhưng người ta không chịu bồi thường, nói muốn bồi thường thì cứ kiện đi. Cô tôi tức đến mức không ăn nổi cơm trưa.”
“Mẹ kiếp, kẻ đó vô liêm sỉ quá vậy?”
“Cũng đoán trước được rồi, người biết giữ thể diện thì đã không chạy đến nhà Hạ Nghi gây sự. Tôi có cách.” Nhiếp Thanh Châu nói rất thản nhiên, anh ngẩng đầu lên khỏi cuốn vở, nói với Trương Vũ Khôn và Lại Ninh: “Hai cậu, chất lượng vở ghi không ổn rồi đấy.”
Anh chỉ vào mấy điểm ghi chép mơ hồ trong vở, hỏi Trương Vũ Khôn và Lại Ninh. Quả nhiên hai người họ ấp a ấp úng không trả lời được, vừa nhìn là biết trong lớp không tập trung nghe giảng, ghi chép qua loa.
“Ôi dào, tạm tạm là được rồi, biết sơ sơ là được.” Trương Vũ Khôn chột dạ che giấu.
Nhiếp Thanh Châu chống cằm, thở dài một hơi: “Thôi được, thế tôi xem qua loa vậy. Xem ra cuối kỳ này tôi tiêu rồi, không chừng tụt xuống hạng một hai trăm, Văn Chung lại được dịp cười vào mặt tôi cho xem.”
Anh vừa dứt lời, Trương Vũ Khôn lập tức phẫn nộ, nắm chặt tay nói: “Không thể nào! Anh Châu, chúng ta không thể mất mặt trước tình địch được! Cậu không rõ chỗ nào! Mai tôi đi hỏi thầy cô!”
“Anh Châu nói đi, phải ghi chép thế nào?” Lại Ninh cũng ghé sát vào.
Khóe miệng Nhiếp Thanh Châu lộ ra một nụ cười khó nhận thấy, anh mím môi kiềm chế, lấy bút chì ra vẽ lên vở của Lại Ninh: “Đầu tiên, đừng chỉ dùng một màu bút để ghi chép, ít nhất phải có ba màu. Cố gắng dùng ký hiệu để thay thế các mối quan hệ logic, ví dụ như nhân quả thì dùng mũi tên, bao hàm thì dùng dấu ngoặc đơn…”
Anh vừa nói vừa nhanh chóng viết lên giấy.
Hạ Nghi thu lại ánh mắt, đứng bên cửa phòng bệnh, dựa vào bức tường trắng suy nghĩ một lúc, rồi lẩm bẩm: “Văn Chung, tình địch?”
[1] Tên một trang web của Trung Quốc
Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Đánh giá:
Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Story
Chương 26: Thăm bệnh
10.0/10 từ 25 lượt.
