Khanh Vì Sớm Sớm Chiều Chiều

Chương 19


Không ít người dò hỏi nội tình, ta thấy phiền quá liền cho người tung tin đồn.


Trong ba tháng Chu Phỉ đi vắng, ta đã mua một nhóm tội nô trẻ tuổi về vui vẻ, Chu Phỉ về nhà phát hiện ra nên nổi trận lôi đình mà hòa li.


Tin tức này vừa tung ra đã gây nên vô số phỏng đoán.


Dân gian bàn tán xôn xao, nhưng đa số đều chỉ trích hành vi bất chính của ta và bày tỏ sự đồng cảm sâu sắc với Chu Phỉ.


Từ đó, cha con Chu gia quan vận hanh thông.


Chu đại nhân khôi phục nguyên chức Lễ Bộ Thượng thư.



Còn Chu Phỉ thăng chức lên Lại Bộ Thị lang, kiêm nhiệm phụ tá cho Thái tử, luôn túc trực bên cạnh ngài.


Mọi người đều suy đoán rằng vì hành vi sai trái của ta làm Chu gia hổ thẹn, nên hoàng gia muốn bù đắp trọng ân.


Trong phút chốc, Chu gia khách đến đầy nhà, môn sinh bạn cũ chen chân khiến ngưỡng cửa muốn gãy nát.


09


Không một ai biết, ta đã nhận ra Chu Phỉ từ rất lâu về trước.


Năm ấy ta mười ba tuổi, đúng vào cái tuổi phải cắn răng nuốt ngược máu lệ vào lòng.


Biết bao đêm trường, ta đã từng nghĩ đến việc dùng một dải lụa trắng để đi tìm mẫu hậu cho xong xuôi một kiếp người.



Đó là dịp tết Trung Nguyên, hắn theo Chu đại nhân lần đầu vào cung tham gia cung yến.


Khi ấy, lòng ta tràn đầy u tối.


Ta khoác trên mình bộ váy hồng nhạt chật chội đến nghẹt thở, chuẩn bị tâm lý để bị Huệ quý phi đem ra làm trò hề trong buổi yến tiệc.


Ta trốn bên bụi hoa, cố sức xây dựng một lớp vỏ bọc tinh thần để đón nhận những sỉ nhục sắp tới.


Trong cơn phẫn hận, ta tiện tay ngắt một đóa mẫu đơn đang nở rộ rực rỡ, nhấn xuống đất nghiền nát tan tành.


Một giọng nói thiếu niên trong trẻo bỗng vang lên từ phía sau:


"Thứ mình không thích thì đừng nên chạm vào, chẳng thà cứ để lại cho người thực sự yêu thích nó."



Mặt mày như tinh tú, nụ cười ôn nhu nhạt nhòa.


Nụ cười ấy tựa như một tia sáng, đốt cháy và sưởi ấm tâm hồn vốn đã âm u từ lâu của ta.


Sau này lớn lên, ta đã thấy rất nhiều trang nam tử phong thần tuấn lãng, nhưng không một ai rạng rỡ và ấm áp được như Chu Phỉ.


Ta đã từng nghĩ, trên đời này sao lại có thể tồn tại một vị thiếu niên lang như thế cơ chứ?


Sáng ngời, ấm áp, và sạch sẽ...


Hắn làm ta cảm thấy, việc tồn tại trên đời này cũng không đến nỗi quá tệ.


Chu Phỉ nói ta không biết ba tháng xuất chinh hắn đã sống thế nào.


Nhưng hắn cũng không biết suốt bảy năm đếm từng ngày trong thâm cung, ta đã phải sống ra sao.



Khanh Vì Sớm Sớm Chiều Chiều
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Khanh Vì Sớm Sớm Chiều Chiều Truyện Khanh Vì Sớm Sớm Chiều Chiều Story Chương 19
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...