Khanh Vì Sớm Sớm Chiều Chiều
Chương 20
Mỗi đêm khuya, ta đều luẩn quẩn giữa ý định nên chết đi hay tiếp tục sống tiếp.
Và hắn chính là ngọn đèn sáng, cho ta dũng khí để sống lâu hơn một chút.
Được gả cho Chu Phỉ là giấc mộng đẹp mà ta nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
Đêm động phòng hoa chúc, ta khoác khăn voan, cứ thế ngồi nhìn Chu Phỉ nằm trên giường suốt cả một đêm.
Ta nhìn không chớp mắt, hận không thể khắc ghi từng đường nét trên mặt mày hắn vào sâu trong tim mình.
Dưới ánh nến đỏ mờ ảo, ta đã trân trọng nhìn hắn suốt một đêm thâu.
Để rồi khi bình minh vừa hé rạng, ta đứng dậy viết xuống tờ hòa li thư, trịnh trọng ký tên mình rồi cẩn thận giấu vào trong hộp bách bảo.
Câu nói năm nào của Chu Phỉ, ta vẫn thường thầm nhủ trong lòng mỗi đêm khuya khoắt.
"Thứ mình không thích thì đừng nên chạm vào, chẳng thà cứ để lại cho người thực sự yêu thích nó."
Không phải ta không thích Chu Phỉ.
Ta chỉ là... không xứng với hắn.
Ta không phải chưa từng nảy sinh tư tâm, muốn thừa dịp Chu Phỉ có vài phần tình ý với mình mà nương theo đó.
Thế nhưng tình ý trên thế gian này rốt cuộc có thể bền lâu được bao lâu?
Ngay cả tình nghĩa phu thê thuở thiếu thời của phụ hoàng và mẫu hậu, vốn sâu đậm đến thế, mà cũng chẳng cầm cự nổi qua hai ba năm.
Để rồi phụ hoàng quên sạch sành sanh, mặc kệ ta chìm đắm trong vũng bùn lầy của sự lạnh nhạt.
Huống chi, nếu ta khăng khăng níu kéo Chu Phỉ, hắn cả đời này sẽ không bao giờ có thể đường đường chính chính đứng trên triều đình để thi triển khát vọng.
Nếu hắn là kẻ tầm thường vô dụng thì không nói, đằng này Chu Phỉ lại đầy bụng kinh luân, tài hoa lỗi lạc.
Dù hiện tại hắn không oán ta, nhưng năm năm sau thì sao?
Mười năm?
Hai mươi năm sau thì sao?
Rồi đến khi chúng ta có con cháu, chẳng lẽ chúng cũng phải chịu liên lụy vì ta mà chỉ có thể làm những chức quan nhàn tản, cả đời làm kẻ phú quý rỗi việc hay sao?
Đã quá quen với cảnh đấu đá của những nữ tử u oán trong cung, ta không tin nhân gian có thứ tình cảm thâm sâu như biển cho đến lúc bạc đầu.
Nếu một ngày nào đó phải nhìn thấy ánh mắt oán hận của Chu Phỉ dành cho mình, ta thà chết vạn lần cũng không thể chuộc hết tội lỗi.
Ta vốn đã là một kẻ vô tình.
Hơi ấm tình mẫu tử đã mất đi từ sớm.
Tình phụ tử, tình huynh muội đối với ta chẳng qua chỉ là những quân bài để trao đổi lợi ích mà thôi.
Ta vùng vẫy thoát ra từ vũng bùn vinh hoa của hoàng thất, mang theo mình đầy rẫy khói sương đen tối, chắc chắn sẽ phải bước tiếp về phía một vùng tăm tối khác.
Khanh Vì Sớm Sớm Chiều Chiều
Đánh giá:
Truyện Khanh Vì Sớm Sớm Chiều Chiều
Story
Chương 20
10.0/10 từ 29 lượt.
