Khanh Vì Sớm Sớm Chiều Chiều
Chương 18
Tiệc tan, ta kéo Chu Phỉ vào phòng ngủ.
Đôi mắt hắn sáng rực nhìn ta, cho đến khi ta mở hộp bách bảo, lấy ra một tờ giấy bị ép phẳng nằm dưới đáy hộp.
Ba chữ lớn "Hòa li thư" đâm vào mắt Chu Phỉ đau đớn.
Hắn nhìn đi nhìn lại, run giọng hỏi ta:
"Viết từ khi nào?"
"Đêm đại hỷ, ta không có việc gì làm, nên..."
"Không có việc gì làm nên viết hòa li thư? Hóa ra ngay từ đầu nàng đã chẳng muốn gả cho ta!"
Chu Phỉ giận dữ xé tờ giấy thành từng mảnh vụn.
"Sở Minh Hi, nàng giỏi lắm! Nàng khiến cả thiên hạ tin rằng nàng nhất vãng tình thâm với ta, nhưng vì sao chỉ có ta là không biết? Nàng bày ra một ván cờ lớn như vậy, rốt cuộc là muốn làm gì? Nàng muốn làm gì hả?"
Hôm nay Chu Phỉ uống không nhiều, nhưng lúc này trông hắn như đang say, đặc biệt là đôi mắt đỏ bừng.
"Rất nhiều người nói nàng tâm cơ thâm hiểm, ta chưa bao giờ để tâm. Nhưng hôm nay xem ra ta đã sai rồi.
Sở Minh Hi, nàng có tim không? Nàng có tim không hả?!
Nàng có biết ba tháng qua ta đã sống thế nào không?
Biết bao lần giữa chiến loạn ta đã gần như tuyệt vọng, chính là nhờ nghĩ đến nàng, nghĩ đến nàng đang ở nhà đợi ta, mà ta liều mạng muốn sống sót để trở về tìm nàng.
Nhưng thứ chờ đón ta là cái gì? Là tờ hòa li thư này sao?
Nàng muốn thế nào đây? Muốn ta mổ tim ra cho nàng xem mới vừa lòng sao?"
Ta chưa từng nghe Chu Phỉ nói những lời trắng ra đến thế, trái tim ta đau đớn như bị dao cắt.
Ta muốn đưa tay ôm lấy hắn, nhưng tay giơ lên giữa chừng lại khựng lại.
Ta nhẫn tâm quay người đi, lạnh lùng nói:
"Tách ra sẽ tốt cho cả hai chúng ta. Đêm đã khuya, Phò mã về đi."
Ta đứng lặng trong phòng rất lâu, không biết Chu Phỉ rời đi từ lúc nào.
Cửa sổ mở rộng, gió đêm tràn vào rất lạnh, thổi buốt giá cả tay chân.
Chu Phỉ mấy ngày liền không màng tới ta, cũng không thèm về phủ.
Ta bất đắc dĩ phải viết lại một tờ hòa li thư khác tìm gặp Chu đại nhân.
Chu đại nhân trầm ngâm thật lâu, rồi trịnh trọng bái ta một bái.
Ta không né tránh, cái bái này là bái tấm chân tình ta dành cho Chu Phỉ, ta xứng đáng nhận lấy.
Chu đại nhân ký tên vào tờ hòa li thư, ta liền mang theo nó vội vàng vào cung.
Phụ hoàng rất tức giận, ta phải quỳ suốt nửa ngày mới khiến ngài mủi lòng đôi chút.
Cuối cùng ngài không biết an ủi ta thế nào, lại ban cho ta rất nhiều châu báu tiền tài.
Chỉ hai ngày sau, Thái tử cũng gửi một đống hậu lễ tới, khiến ta không hiểu ra sao.
Chuyện ta và Chu Phỉ hòa li nhanh chóng lan truyền khắp kinh thành.
Khanh Vì Sớm Sớm Chiều Chiều
Đánh giá:
Truyện Khanh Vì Sớm Sớm Chiều Chiều
Story
Chương 18
10.0/10 từ 29 lượt.
