Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Chương 48: “Thật sự nghĩ là anh không trị được em à?”
Trong phòng ngủ của Lục Kiệt, Dung Sơ tựa lưng vào cửa, tay bị Lục Kiệt nắm lấy đặt lên thắt lưng quần của anh, những nụ hôn vụn vặt rơi xuống bên cổ, rồi lại quay về bên môi cậu.
Thấy cậu không có động tác gì, Lục Kiệt vuốt vuốt tóc bên thái dương cậu, “Thầy Dung sao thế? Đi tắm chẳng phải là cần c** q**n áo sao? Em nhìn tay anh này… hoàn toàn không động đậy được, chỉ có thể để thầy Dung giúp anh thôi.”
Dung Sơ không nói nên lời, cậu nào còn tí tinh thần nào mà phân chia ra để trả lời Lục Kiệt nữa, vừa mới bước vào phòng ngủ, Lục Kiệt đã đè thẳng cậu lên cửa mà hôn.
Lục Kiệt ngoài miệng thì nói là tay không động đậy được, nhưng lúc luồn vào trong áo của Dung Sơ thì lại cực kì linh hoạt.
Cũng may là cánh tay anh không quấn băng, cũng không vướng víu gì.
Dung Sơ vừa hé miệng, Lục Kiệt đã chặn lời nói của cậu lại, cậu cũng chỉ có thể đáp bằng mấy tiếng vụn vặt, cũng vất vả mãi mới tháo được thắt lưng cho anh. Lục Kiệt xoa mạnh một cái vào eo cậu, rồi tách ra một chút, chạm trán của cả hai vào nhau. Giọng anh khàn khàn: “Được rồi, cảm ơn thầy Dung.”
Thực ra Lục Kiệt đúng là muốn Dung Sơ tắm cho mình.
Nhưng nếu thật sự đi vào phòng tắm cùng nhau, chỉ được nhìn mà không thể làm gì khác, vậy chẳng phải là cả hai đều sẽ khó chịu sao.
Động tác của Dung Sơ khựng lại, “Nhưng vẫn chưa xong mà……..”
Cậu thật sự lo là tay của Lục Kiệt không thuận tiện, nên vừa nói vừa tiếp tục giúp anh c** đ*.
Lục Kiệt hít mạnh vào một hơi, cầm lấy cổ tay cậu, “Bé yêu à, em định tra tấn anh tới chết à?”
Vừa nghe thấy cách xưng hô đó, Dung Sơ đã lắp bắp, “Không, không phải em tra tấn anh…..”
“Không tra tấn anh mà tay em đang đặt ở đâu đây? Biết là bây giờ anh không làm được gì, nên em cố ý đúng không?” Lục Kiệt cố tình đẩy hông về phía tay cậu.
“Không phải em cố ý mà.” Dĩ nhiên Dung Sơ hiểu ý của anh, ban đầu thì cậu cũng không hề cố ý, nhưng thấy Lục Kiệt như sắp không nhịn nổi nữa, cậu chớp mắt, mặc cho anh nắm lấy cổ tay mình, rồi ngẩng đầu lên, ghé sát tới cắn nhẹ vào môi anh, nhỏ giọng bảo, “Cái này mới là cố ý.”
Nói xong thì làm vẻ thẹn thùng không dám nhìn Lục Kiệt.
Lục Kiệt: “…….”
Anh cười lạnh, vòng tay ôm eo nhấc bổng cậu lên, “Thật sự nghĩ anh không trị được em à?”
Dung Sơ kêu lên một tiếng, còn chưa kịp phản ứng lại, thì cả người đã bị xoay một cái, vài ba bước thôi là ngã nhào xuống giường.
Lần này Lục Kiệt đúng là không nương tay, thật sự trừng trị cậu.
Tuy tay có hơi bất tiện, nhưng cách để trừng trị Dung Sơ thì có rất nhiều.
Từ trong ra đến ngoài đều bị hôn khắp lượt, Dung Sơ mới bắt đầu hối hận vì sao ban nãy đang dưng lại cố tình k*ch th*ch Lục Kiệt như thế.
Cánh tay của anh cũng hoàn toàn không bị ảnh hưởng tí nào.
Ngoại trừ bước cuối cùng, còn lại thì đều làm hết cả.
Dung Sơ đỏ bừng từ đầu tới chân, được Lục Kiệt ôm vào phòng tắm.
Nói là tắm cho Lục Kiệt, cuối cùng lại biến thành anh tắm cho cậu.
Dung Sơ không có kinh nghiệm, mới có một lần đã khiến cả người như mất hồn, cảm giác này khác hoàn toàn với việc tự làm, phần da phía đùi trong cũng đau chết đi được.
Vậy mà, lúc Lục Kiệt ôm rồi đặt cậu lên bệ rửa lớn trong phòng tắm thì vẫn còn hôn thêm một lúc nữa, rồi xấu xa hỏi: “Thế nào hả bé yêu, anh đã trị được em chưa?”
Dung Sơ ra sức gật đầu rồi lại lắc đầu, nhưng trong lòng cậu thấy rất vui.
Dù là bị bắt nạt, nhưng quả thật là rất vui, còn rất thỏa mãn.
Thấy Lục Kiệt mê muội mình, cũng vì mình mà để lộ ra nhưng biểu chưa từng thấy bao giờ, tuy anh luôn hỏi mấy câu khiến cậu xấu hổ, nhưng như thế cậu lại càng cảm thấy vui vẻ và mãn nguyện hơn.
Trông thấy đôi mắt Dung Sơ sáng lấp lánh nhìn mình, Lục Kiệt không nhịn được mà lại bắt nạt cậu thêm lần nữa.
May mà vết thương ở cánh tay anh không nghiêm trọng, chăm sóc cho Dung Sơ xong, anh tự dùng màng thực phẩm quấn tay lại rồi đi tắm, tới lúc xong xuôi thì Dung Sơ đã ngủ mất, đèn còn chưa tắt.
Ngược lại, trạng thái tinh thần của Lục Kiệt vẫn rất tốt. Xử lý các tin nhắn công việc một lúc, anh mới thấy được tin nhắn của Quan Thắng gửi tới hôm nay: [Nghe bảo cậu bị thương, thế nào? Không sao chứ? Có bị nặng lắm không?]
Vẻ mặt Lục Kiệt điềm tĩnh lướt qua tin nhắn.
Ngày hôm sau Dung Sơ tỉnh dậy thì Lục Kiệt đã không còn ở trên giường nữa, anh nhắn tin cho cậu nói rằng mình phải đi gặp đạo diễn để bàn công việc.
Nếu show đã tạm dừng ghi hình, vậy đương nhiên Lục Kiệt cũng sẽ phải bắt tay vào giai đoạn tiếp theo của công việc.
Trong lòng Dung Sơ thoáng có chút hụt hẫng, nhưng cậu nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng.
Lục Kiệt là diễn viên, một khi anh bước vào giai đoạn quay phim, thì gần như không thể về nhà. Ít gặp nhau mới là chuyện bình thường.
Cậu không phải kiểu người thích bám dính lấy ai đó, chẳng qua trong khoảng thời gian vừa rồi, gần như là ngày nào cậu cũng ở bên cạnh Lục Kiệt, thật sự là đã thành thói quen.
Lúc đi xuống nhà thì cậu lại thấy Lâm Trác.
Trước kia ngoài trừ khi cần thiết thì Lâm Trác cũng không tới biệt thự của Lục Kiệt, hôm nay thế mà lại tới để làm đầu bếp.
Thấy Dung Sơ, mặt Lâm Trác không chút thay đổi nói một câu ‘Chào anh Dung’, tầm mắt lại lướt nhanh qua cổ cậu.
Dung Sơ khựng lại, theo bản năng che cổ của mình.
Trên đó vẫn còn dấu vết của Lục Kiệt.
Cậu nghĩ dù sao cũng chỉ ở nhà không ra ngoài nên không che lại, ai ngờ Lâm Trác cũng ở đây.
Nhưng Lâm Trác có thấy cũng vờ như không thấy, chỉ bảo với Dung Sơ là đồ ăn đã nấu xong, rồi không cảm xúc bảo thêm: “Ở trong bếp có canh nấu riêng cho anh Lục, là theo thực đơn của chuyên gia dinh dưỡng mà anh Hứa đã tìm, nhưng cũng không được uống nhiều vì có thể bị nóng trong đấy ạ.”
Dung Sơ chớp chớp mắt: “Chuyên gia dinh dưỡng á?”
Cậu cũng từng nghe nói có rất nhiều nghệ sĩ có chuyên gia dinh dưỡng riêng thiết kế thực đơn phù hợp cho từng người. Bảo sao lúc đi xuống nhà cậu lại ngửi thấy mùi thuốc đông y.
“Vâng, anh Lục nói là muốn bồi bổ cơ thể ạ.” Lâm Trác lập tức bán đứng Lục Kiệt.
Dung Sơ: “ ? “
Dung Sơ đi một vòng trong bếp, nhìn thấy nồi canh kia, Lâm Trác còn đặc biệt giới thiệu các thành phần nguyên liệu bên trong đó cho cậu nghe.
Toàn là đồ đại bổ.
Dung Sơ: “…………”
Đột nhiên nhớ lại tình cảnh tối qua, cậu cảm thấy người cần phải bồi bổ cơ thể phải là cậu mới đúng.
Sau khi chuẩn bị xong cơm trưa Lâm Trác cũng không rời đi ngay, mà đưa cho Dung Sơ một xấp tài liệu, “Đây là thông tin về các giáo viên âm nhạc có tư lịch tốt và được đánh giá rất cao ở thành phố A trong nhiều năm qua, cùng với tài liệu của các học viện âm nhạc. File mềm em đã gửi vào mail cho anh rồi, nếu không còn việc gì thì em xin phép về trước, có vấn đề gì anh có thể gọi cho em bất cứ lúc nào.”
Giao nhưng thứ này cho Dung Sơ xong, khuôn mặt Lâm Trác lại không chút biểu cảm nào mà rời đi. Ra khỏi cổng lớn, cậu chàng rút điện thoại ra, vẫn khuôn mặt không biểu cảm đăng bài trong siêu thoại cp: [Tôi cho rằng tuy Lục Kiệt đã lớn tuổi, nhưng mà vẫn sung mãn đó.]
Lâm Trác đi rồi, Dung Sơ liền cẩn thận xem lại hết tập tài liệu kia. Trước đó cậu từng đề cập tới việc muốn học lại âm nhạc với Lục Kiệt, không ngờ anh hành động nhanh như vậy.
So với thời điểm thi đại học lúc ấy, giờ cậu muốn thi lại vào học viện âm nhạc rõ ràng là khó hơn nhiều, hơn nữa như vậy thì còn phải từ bỏ việc học hiện tại.
Trước đây cậu từng muốn từ bỏ, nhưng có lẽ vì vẫn còn ôm theo loại tình cảm phức tạp với Hà Diệp và Dung Nguyên. Còn hiện giờ cậu đã hoàn toàn rũ bỏ mọi ảo tưởng về họ, Dung Sơ trở nên lý trí hơn rất nhiều.
Cậu đã vất vả học hành suốt mấy năm đại học, vì sao lại phải từ bỏ chứ?
Dù cậu không thật sự có niềm yêu thích với lịch sử, nhưng đó cũng là kết quả mà cậu đạt được qua mỗi kì thi, kiến thức có được qua mỗi một tiết học.
Ngoài việc thi vào học viện âm nhạc, cậu vẫn còn có một lựa chọn khác, đó là vừa hoàn thành chuyên ngành đại học hiện tại, vừa tiếp tục học âm nhạc, tiếp tục sáng tác và ca hát.
Đến tối khi Lục Kiệt về nhà, Dung Sơ đã nói suy nghĩ của mình với anh.
Lục Kiệt chỉ hỏi cậu: “Em muốn lấy tấm bằng tốt nghiệp đó, hay chỉ đơn thuần là muốn sau này được sáng tác và ca hát?”
Trong lòng Dung Sơ đã có đáp án, nghe Lục Kiệt hỏi thì liền trả lời không chút do dự: “Cái em muốn chính là sáng tác và ca hát.”
Thấy mục tiêu của cậu rõ ràng như vậy, Lục Kiệt khẽ cười, bế cậu lên ngồi trên đùi mình, “Thầy Dung chọn được giáo viên chưa?”
Dung Sơ vẫn chưa thích ứng được với tư thế này, nên mặt lại đỏ lựng, nhưng câu hỏi của Lục Kiệt cũng chính là vấn đề mà cậu đã nghiên cứu nguyên một ngày, thế là cậu tự nhiên cũng vứt luôn vấn đề về tư thế ra sau đầu, bắt đầu liệt kê những giáo viên mà mình đã chọn cho Lục Kiệt nghe, “Nhưng em vẫn còn một số môn chưa hoàn thành của học kỳ này, thời gian tới có lẽ sẽ không kịp, nên em muốn kết thúc học kỳ này thì sẽ học ít tiết đi hơn một chút.”
Lục Kiệt nhìn danh sách giáo viên mà cậu đã liệt kê ra, nhướn mày: “Em định trong một tháng ngày nào cũng đổi giáo viên à?”
“….. Nhiều quá ạ?” Nghe ra hàm ý trong lời anh, Dung Sơ khựng lại.
Chỉ là cậu cảm thấy thời gian rảnh của mình rất nhiều, so với những điều khác thì cậu muốn cành thời gian cho việc học nhạc.
“Nhiều thì cũng không hẳn là nhiều, chủ yếu là anh sợ em bị mệt.” Lục Kiệt vừa nói vừa gạch đi một nửa số tên trong danh sách, “Những lớp của mấy người này không cần phải học, tài liệu đã đưa cho em là Hứa Xuyên bảo nhân viên trong Studio tổng hợp lại, anh còn chưa kịp xem. Mấy cái khóa học thiếu thực tế này nó hoàn toàn làm mất thời gian của em, trừ những người này. Từ năm nay Quan Thứ bắt đầu dự tính chuyển về hậu trường, anh nghe nói anh ta có ý định nhận học trò đó, nhưng bên đó thì chắc phải chờ một thời gian.”
Mắt Dung Sơ dần mở to, “Thầy Quan ấy ạ?”
Lục Kiệt vừa nghe thấy kiểu xưng hô này đã tặc lưỡi một cái, đưa tay luồn vào trong áo Dung Sơ, quay mặt cậu đối diện mình rồi đè xuống hôn một lúc mới nói: “Ông xã à, bao giờ thì em đổi cách gọi đây?”
Dung Sơ bi anh hôn tới choáng váng, nghe thấy câu Lục Kiệt nói thì mặt đỏ bừng bừng, “Phải đổi… đổi cách gọi thế nào ạ?”
Thấy bộ dạng ngoan ngoãn nghe lời này, Lục Kiệt không nhịn được mà lại muốn bắt nạt cậu, liền cố ý bảo: “Ví dụ như trước đó thì gọi là chồng ơi… Còn tối qua, không phải em gọi là anh ơi à?”
Dung Sơ: “…….”
Dung Sơ cẩn thận hồi tưởng lại, hình như là có gọi thế thật.
Nhưng cách gọi đó, cũng là do bị Lục Kiệt ép mà.
Mặt cậu nóng chết đi được, liền vui vào hõm cổ của Lục Kiệt, tuy là xấu hổ thật, nhưng cậu vẫn làm theo ý muốn của anh. Dung Sơ ghé sát vào bên tai Lục Kiệt, nhỏ giọng gọi: “Anh ơi.”
Nụ cười trên mặt Lục Kiệt cứng lại, Dung Sơ cũng cảm nhận được bàn tay của Lục Kiệt đang ở bên trong áo mình dần trượt xuống phía dưới, liền vội vàng giữ tay anh lại, còn chưa kịp nói gì, Lục Kiệt đã vờ bất mãn, “Sao thế, giờ ngay cả sờ cũng không cho anh sờ nữa à? Cánh cứng rồi ha? Lớn rồi là chẳng cần anh trai nữa rồi?”
Dung Sơ nghe anh nói mà tay run lên, Lục Kiệt cũng không tha cho cậu, tay không tiếp tục trượt xuống, nhưng miệng thì vẫn nói, “Sao không dám nhìn anh trai nữa vậy? Nói anh trai nghe, em có cho sờ hay không nào?”
Lục Kiệt đẩy vai, bắt cậu nhìn sang mình.
Dung Sơ thì hoàn toàn không dám nhìn anh.
Diễn xuất của Lục Kiệt rất tốt, lời thoại cũng tốt. Chỉ với một câu thoại, biểu cảm thay đổi, là thật sự để thể hiện ra cảm giác như anh trai đang nhìn em trai. Dung Sơ bị anh dẫn dắt nhập vai, cảm giác xấu hổ cứ tràn lên dồn dập.
Kết quả cậu lại không trả lời, Lục Kiệt cười khẩy một tiếng, “Em không nói? Không nói thì sẽ giống như lúc còn bé làm sai thì phải bị đòn, em còn nhớ là mình bị đòn vào chỗ nào không?”
Dung Sơ vội vàng lắc đầu, “Em cho, cho sờ mà.”
Cậu biết Lục Kiệt nói đánh là đánh vào chỗ nào.
Nhưng Lục Kiệt lại không chịu, “Muộn mất rồi, sao lúc nãy em không nói?”
Thấy vẻ mặt của Dung Sơ cuống quýt, phản ứng còn mạnh hơn lúc nãy, Lục Kiệt hít sâu một hơi, “Biết đánh chỗ nào chưa?”
Dung Sơ cắn môi lắc đầu.
Lục Kiệt lập tức đặt ngón tay lên môi cậu, “Không được cắn, để anh trai giúp em nhớ lại chút nhé.”
Vừa nói, tay anh vừa trượt xuống dưới, thậm chí còn bóp nhẹ.
Dung Sơ lập tức ngây người, càng xấu hổ hơn, không nhịn được liền gọi: “Thầy Lục…”
“Em gọi anh là gì? Sao mắt lại đỏ hết lên rồi? Anh bắt nạt em nhiều quá à?” Lục Kiệt còn chưa thật sự làm được gì, nhưng thấy vàng mắt Dung Sơ đã đỏ hoe thì lập tức không nỡ làm nữa.
Dung Sơ vội lắc đầu, “…….. Không ạ.”
Chỉ là cậu thấy quá xấu hổ thôi.
Tuy không phải Lục Kiệt chưa từng chạm vào, nhưng nói đánh thì lại hoàn toàn khác.
Lục Kiệt hôn cậu một cái, “Thật sự không sao chứ? Tại thấy em ngoan quá nên anh không nhịn được cứ muốn bắt nạt em ý.”
“….. Em biết ạ.” Dung Sơ chủ động hé môi để Lục Kiệt hơn, sợ anh tưởng là bản thân đã bắt nạt đến mức mình phát khóc, còn tranh thủ giải thích với anh: “Em cũng thích mà.”
Lục Kiệt: “……….”
Vốn muốn tha cho Dung Sơ rồi, nhưng vừa nghe câu ấy, Lục Kiệt lại đè người xuống đùi mình hôn thêm một chập nữa.
Đùa giỡn một hồi, Dung Sơ mới nhớ ra chuyện bát canh, vội vàng leo xuống khỏi người Lục Kiệt rồi bưng bát canh tới cho anh, “Lâm Trác bảo đây là thực đơn do chuyên gia dinh dưỡng đã thiết kế cho anh.”
Lục Kiệt đương nhiên là đã nhận được thực đơn mà Hứa Xuyên gửi, anh cứ nghĩ Dung Sơ không biết canh này là gì, nên chỉ ‘ừ’ một tiếng: “Để bồi bổ cơ thể của anh.”
Dung Sơ ngập ngừng một lúc, cuối cùng vẫn không nhịn được: “Thực ra cũng không cần bồi bổ đến thế, cơ thể của thầy Lục vốn đã rất tốt rồi ạ…”
Cậu không nỏi thẳng ra, nhưng Lục Kiệt nghe là hiểu.
Động tác của anh khựng lại, cười khẽ: “Nghe em hết, dù sao thì cũng đều là dùng vào người em mà.”
Dung Sơ: “……”
Mặt Dung Sơ lại đỏ lên, cũng không tiện tiếp tục đề tài này nữa.
Có lẽ lúc ở trong phòng bệnh trước đó, Lục Kiệt đã nhắc tới chuyện gì đó với Quan Thứ, nên khi Dung Sơ vừa mở điện thoại lên thì đã nhận được tin nhắn của anh ta. Cậu vội vàng trả lời lại, Quan Thứ hỏi cậu có phải đang định quay lại học nhạc không, nhận được câu trả lời chắc chắn của Dung Sơ, Quan Thứ liền bảo muốn nói chuyện với cậu về một số suy nghĩ của mình.
Tuy Quan Thứ chủ động tìm tới cậu là vì Lục Kiệt, nhưng muốn được trở thành học trò của anh ta thì vẫn phải thi.
Dung Sơ đương nhiên là sẵn lòng.
Có điều Quan Thứ giờ vẫn đang chuẩn bị cho concert mới, có lẽ đó cũng là concert cuối cùng của anh ta, vẫn chưa xác định được thời gian cụ thể.
Nếu các fan của Quan Thứ mà biết về sau anh ta sẽ không còn tổ chức concert nữa mà sẽ tập trung về hậu trường, chẳng biết là họ có buồn không nữa.
Cuộc nói chuyện dần kết thúc, Dung Sơ lại nhớ tới Thời An, không biết Quan Thứ và Thời An thế nào rồi.
Nhưng cậu cũng không hỏi, dù sao đây là việc riêng của Quan Thứ, show cũng đã kết thúc rồi, cũng không nên quan tâm quá nhiều.
Nói chuyện với Quan Thứ xong, Dung Sơ lại lướt Weibo.
Lúc này cậu mới thấy được bài xin lỗi mà Chung Hựu đăng từ chiều, đồng thời gã còn nói rõ sẽ gánh chịu mọi tổn thất và cố gắng bồi thường cho các khách mời đã bị thương khác.
Dù lời lẽ trong bài xin lỗi ấy khá chân thành, nhưng Weibo của Chung Hựu vẫn bị công kích dữ dội.
Cùng lúc bài đăng xin lỗi được đưa ra, thì Chung Hựu cũng chấm dứt hợp đồng với công ty, còn có cả tuyên bố ly hôn giữa Đường Chi và Chung Hựu.
Nhưng cũng phải thừa nhận, Đường Chi làm truyền thông rất cao tay.
Cô trực tiếp xin lỗi fan, nói mình không nên vì mục đích hút fan mà đóng giả vợ chồng với Chung Hựu, cũng không ngờ mọi việc cuối cùng lại phát triển thành thế này, lại còn làm liên lụy tới những người khác và tổ chương trình.
So với thái độ xin lỗi thẳng thắn thành khẩn của cô, rõ ràng Chung Hựu chỉ càng khiến người ta sôi máu hơn, những fan vốn bị lừa dối đã trút giận hết lên đầu Chung Hựu.
Chung Hựu đã trở thành cái đích cho mọi mũi tên chỉ trích.
Dung Sơ đọc một lúc liền không còn thấy hứng thú nữa. Lời xin lỗi này của Chung Hựu dù có thành khẩn tới đâu thì cũng không thể nào bù đắp được vết thương mà Lục Kiệt phỉa chịu. Còn về phần mấy lời nói kia của Đường Chi, cậu bỗng nghĩ, nếu chuyện kết hôn giả của mình và Lục Kiệt cũng bị phanh phui ra thì phải làm sao đây?
Mặc dù phần lớn cư dân mình đều đã đoán ra được cậu và Lục Kiệt cũng không phải là kết hôn thật, nhưng đó cũng chỉ là suy đoán chứ chẳng có bằng chứng xác thực nào.
Không hiểu vì sao, trong lòng Dung Sơ lại có một sự bất an mơ hồ.
Cậu thoát khỏi hotsearch, thấy Lục Kiệt vẫn đang uống canh, thì lặng lẽ vào siêu thoại cp của hai người.
Lần trước sau khi Vương Hiển giới thiệu cho cậu mấy món đồ kia, còn sẵn tiện đề cử cho cậu một vài fanfic viết khá ổn, Dung Sơ đã muốn đọc từ lâu rồi, chỉ là mấy nay đều chẳng có thời gian.
Nhưng vừa mới vào đã thấy ngay ID có tên là ( Nhật Thập ) đăng Weibo: : [Tôi cho rằng tuy Lục Kiệt đã lớn tuổi, nhưng mà vẫn sung mãn đó.]
Bài đăng này được đẩy lên top đaià, toàn bộ bình luận phía dưới đều là ‘kể chi tiết hơn đi’.
Dung Sơ: “………”
Nghĩ tới việc Lục Kiệt có thể sẽ xem Weibo của mình, Dung Sơ liền đỏ mặt bấm thích bài đăng này.
Cậu không thấy Lục Kiệt cần những vị thuốc bổ ấy để bồi bổ cơ thể….. Chỉ mới như bây giờ thôi mà cậu đã thấy có phần chịu không nổi Lục Kiệt rồi, da ở đùi trong cũng cậu vẫn chưa lành hẳn đâu.
Cậu cũng không hề thấy Lục Kiệt lớn tuổi.
Dung Sơ cau mày, trả lời một cậu: [Thầy Lục không lớn tuổi]
Cậu vừa đăng lên, thì đã cảm nhận được một luồng nhiệt ấm nóng áp sát sau lưng mình. Lục Kiệt khẽ cười một tiếng bên tai cậu: “Cảm ơn thầy Dung đã lên tiếng cho anh.”
Tay Dung Sơ run lên, suýt nữa thì làm rơi điện thoại.
Lục Kiệt đỡ lấy cổ tay cậu, “Nhưng mà thầy Dung nói quả không sai, không cần uống cái bát canh tẩm bổ kia.”
Dung Sơ còn chưa kịp phản ứng lại, đã bị Lục Kiệt đề xuống sofa.
Anh đã dùng hành động để chứng minh là không cần phải uống canh tẩm bổ thật.
Ngày hôm sau Dung Sơ đi học lại. Bởi vì ảnh hưởng từ show thực tế, Dung Sơ bây giờ cũng có hơi nổi tiếng, thậm chí có người còn muốn xin chữ kí của cậu.
Tối qua ở nhà, cậu đã nhìn thấy những món quà mà Hứa Xuyên mang tới, Lục Kiệt còn đặc biệt dọn trống một phòng để cho cậu cất quà, nhưng Dung Sơ sợ mọi người phải tootns kém, cậu cũng nào phải ngôi sao, không thường xuyên xuất hiện trước công chúng, không cần thiết phải tặng quà. Cho nên cậu đã nhờ Hứa Xuyên dùng tài khoản Weibo của Studio Lục Kiệt đăng giúp một bài cảm ơn, đồng thời cũng mong mọi người sau này không phải tốn kém nữa.
Hôm nay ít tiết, vừa học xong Dung Sơ đã đi gặp giáo viên âm nhạc mà cậu đã hẹn trước.
Hôm nay Lục Kiệt không có công việc gì, anh vốn muốn đi cùng Dung Sơ, nhưng cậu sợ gây ra sự chú ý không cần thiết, nên bảo Lâm Trác đưa mình đi.
Hơn nữa Lục Kiệt đang trong giai đoạn chuẩn bị cho bộ phim mới, cần phải nghiên cứu kịch bản, Dung Sơ không muốn anh phải lãng phí quá nhiều thời gian cho chuyện này.
Về điểm này, Lục Kiệt rất có ý kiến, anh không cho rằng đó là lãng phí thời gian.
Nếu là trước kia thì anh sẽ dỗ dành Dung Sơ, nhưng bây giờ, anh chỉ cần lừa Dung Sơ hôn hít sờ mó một lúc là có thể khiến cậu đồng ý với mình.
Suốt một khoảng thờ gian, Dung Sơ đều về nhà rất muộn.
Tuy Lục Kiệt thình thoảng cũng có công việc, nhưng phần lớn thời gian vẫn là ở nhà, bởi vậy trong lòng rất là bất mãn.
Chỉ là anh không thể hiện ra mặt thôi.
Mỗi khi Dung Sơ về, Lục Kiệt vẫn ngồi nguyên ở trên sofa đọc kịch bản.
Dung Sơ biết là anh đang chờ mình, liền chạy ngay tới ngồi lên đùi anh.
Việc này đã trở thành một thói quen.
Lục Kiệt hình như rất thích hôn cậu trong tư thế này, Dung Sơ chỉ cần nghĩ thế thôi là mặt đã đỏ tới tận mang tai.
Lục Kiệt thuận thế ôm lấy eo cậu, nhéo nhéo phần thịt bên hông, “Có phải em lại gầy đi rồi đúng không? Sao sờ chẳng có thịt mấy gì cả?”
Mặt mũi Dung Sơ đỏ bừng: “Đâu phải đâu ạ, làm sao mà gầy nhanh thế được?”
Lục Kiệt tặc lưỡi, tay lại lần xuống: “Phải sờ ở đây thì mới biết được.
Nhưng anh cũng chỉ sờ thôi, chứ không làm bước tiếp theo. Anh hôn Dung Sơ một cái rồi mới nói: “Mấy ngày nữa anh phải vào đoàn phim rồi.”
Dung Sơ sững sờ.
Trong khoảng thời gian này, tuy là ngày nào cậu cũng đi sớm về muộn, nhưng vẫn được gặp Lục Kiệt hàng ngày, còn có thể thân mật với anh.
Nếu Lục Kiệt vào đoàn phim rồi, thì thật sự là không được gặp nữa.
Thấy biểu cảm này của cậu, Lục Kiệt cũng tỏ vẻ không nỡ: “Vào đoàn phim rồi thì không thể tùy ý ra ngoài, dạo này em cũng bận, chắc là không có nhiều thời gian tới thăm…”
“Em sẽ tranh thủ thời gian để đi.” Dung Sơ mím môi nói.
Lục Kiệt ‘ồ’ một tiếng, “Phải mấy tháng lận, mấy tháng trời mình không được gặp nhau, chỉ còn mấy ngày này là ngày nào cũng được gặp thôi…”
Dạo này Dung Sơ không chỉ có mỗi đi học, mà học xong cậu lại chạy tới chỗ giáo viên để luyện tập thêm.
Lục Kiệt đang ở nhà học kịch bản, cậu sợ làm ồn đến anh.
Nghe Lục Kiệt bảo thế, cậu cũng có chút áy này, thời gian ở bên nhau vốn đã không nhiều, cậu khẽ bảo, “Vậy ngày mai em sẽ về sớm hơn một chút.”
“Có được không? Sẽ không làm lỡ việc học của thầy Dung chứ?” Lục Kiệt nói, rồi như đột nhiên nhớ ra một chuyện, “Thầy Dung xem thử vết thương trên cánh tay anh đã lành hẳn chưa?”
Vết thương trên cánh tay của Lục Kiệt đỡ hơn nhiều rồi, gần như đã lành hẳn, suốt thời gian này cũng vẫn luôn để ý cẩn thận.
Dung Sơ nhìn qua, chỉ còn lại mấy vết sẹo, cậu liền gật đầu, kết quả ngay giây sau Lục Kiệt đã bế thẳng cậu lên khiến Dung Sơ giật mình. Anh cười: “Anh thử sức một tí.”
Sức lực thì đúng là hoàn toàn không có vấn đề gì, trước đó cũng đâu phải Lục Kiệt không dùng cánh tay ấy để làm gì đâu. Nhưng lần này anh lại cố tình nhắc tới, Dung Sơ bỗng lờ mờ hiểu được ý của anh, thế là mặt hơi nóng lên.
Lục Kiệt hôn lên má cậu: “Sao mặt thầy Dung tự nhiên lại nóng lên thế này? Anh đã nói gì à? Hay là làm gì? Hay là thầy Dung đang tự nghĩ đến cái gì rồi?”
Dung Sơ vội vã lắc đầu, Lục Kiệt càng cố ý hỏi: “Thầy Dung vẫn chưa trả lời anh, thế có làm lỡ việc học của thầy Dung không?”
Dung Sơ cảm thấy lời này là một cái bẫy, nhưng cậu vẫn thành thật đáp: “Không đâu ạ.”
Lục Kiệt bế cậu đi lên tầng, “Thầy Dung có muốn anh tắm cho em không? Thầy Dung đi học có mệt lắm không? Lát nữa anh sẽ tắm thật kĩ càng cho em nhé.”
Dung Sơ cứ nghe thấy anh gọi ‘thầy Dung’ suốt, lại còn nói mấy câu thế kia thì đầu đã chẳng ngẩng lên nổi nữa, chỉ biết ‘vâng’.
Thấy cậu ngoan nhưu thế, Lục Kiệt lại càng quá đáng hơn, “Thầy Dung, anh mua một ít đồ, hôm nay mình có thể dùng chúng được không?”
Dung Sơ vẫn không trả lời, Lục Kiệt lại tiếp tục hỏi: “Có thể dùng mấy cái thì được nhỉ?”
Dung Sơ cúi đầu nép trong lòng anh, nhỏ giọng đáp: “Mấy cái cũng được ạ.”
“Thế thì không ổn, không thể làm lỡ việc học ngày mai của thầy Dung được.” Lục Kiệt nói rất nghiêm túc, nhưng đến khi vào tới phòng tắm, thì mọi chuyện lại không phải vậy.
Dung Sơ vừa sợ cũng vừa mong chờ, hơn nữa Lục Kiệt còn báo trước rồi, nên cậu còn ngoan hơn bình thường một chút.
Mặc dù Lục Kiệt đã cố khống chế không để cậu bị thương, nhưng đôi khi cũng không thể nào mà kiểm soát được lực.
Khi xử lý cho Dung Sơ, cậu cứ luôn miệng nói không sao, bộ dạng như kiểu anh muốn làm cái gì cũng được, khiến Lục Kiệt phải nhẫn nhịn lắm thì mới không làm gì thêm.
Tuy đã mệt rồi, nhưng Dung Sơ vẫn chưa ngủ, còn nói thêm về chuyện Lục Kiệt chuẩn bị vào đoàn phim.
Chuyện sắp phải vào đoàn phim Lục Kiệt không lừa Dung Sơ, anh quả thật sắp phải vào đoàn.
Nếu không thì hôm nay anh cũng chẳng chơi mấy trò này.
Tận mấy tháng không được gặp, dù là ai thì cũng đều sẽ bồn chồn cả thôi.
Nói được thêm một lúc về chuyện bộ phim mới của Lục Kiệt, thì điện thoại của anh lại kêu.
Là Hứa Xuyên gọi tới.
Chắc là chuyện công việc, Dung Sơ nằm trên người Lục Kiệt nhắm mắt lại, bỗng nghe thấy Hứa Xuyên nói: “Đã lấy đoạn phim giám sát rồi, tôi sẽ gửi cho cậu, tốt nhất là cuậ phải kiềm chế đấy.”
Dung Sơ không hỏi gì, Lục Kiệt chỉ ‘ừ’ một cái rồi cúp máy, mở điện thoại lên xem qua đoạn clip đó.
Một lát sau, thấy Dung Sơ vẫn chưa ngủ, anh liền thơm lên trán cậu, “Bé cưng, anh phải nói với em một chuyện. Trước đó thì anh sẽ để em xem một clip, Hứa Xuyên đã trích xuất được nó từ camera của khách sạn.”
“Clip gì vậy ạ?”
Dung Sơ mở mắt ra, Lục Kiệt liền đưa điện thoại của mình cho cậu.
Ban đầu Dung Sơ còn hơi lơ mơ buồn ngủ, nhưng khi nhìn rõ được nội dung của clip, đầu óc cậu luôn ong ong.
Trong clip là phòng riêng VIP của một khách sạn.
Trước đây Dung Sơ từng làm việc ở đó, trong một vài phòng VIP đều có lắp camera, là để phòng ngừa khách gặp sự cố.
Nội dung trong video… là vào ngày trước khi cậu xin nghỉ việc, cậu và Bạch Ninh cùng bị dẫn tới phòng VIP của một ông chủ.
Mà ông chủ đó, cũng chính là Diêu Kim.
Là nhà đầu tư đã từng ăn cơm cùng với Lục Kiệt trước đây.
Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Đánh giá:
Truyện Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Story
Chương 48: “Thật sự nghĩ là anh không trị được em à?”
10.0/10 từ 23 lượt.
