Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Chương 49: Anh có thể tự chọn chỗ để mở quà được không hả thầy Dung?
Việc này đã qua từ rất lâu rồi, hơn nữa ngoại trừ lần trước cậu tới bữa tiệc để đón Lục Kiệt và đã gặp Bạch Ninh cùng Diêu Kim, thì cũng lâu lắm rồi cậu không còn nghĩ tới chuyện này nữa.
Đột nhiên nhìn thấy đoạn video này, cũng không biết tại sao Lục Kiệt lại đột nhiên cho mình xem cái này, Dung Sơ cảm thấy căng thẳng, cậu hé miệng nhưng chưa kịp nói được lời nào, Lục Kiệt đã trực tiếp kéo cậu lên để Dung Sơ hoàn toàn áp sát lại người anh.
Lục Kiệt giữ chặt lấy gáy Dung Sơ rồi hôn một lúc, dỗ dành cảm xúc của cậu xong thì anh mới nói: “Đừng sợ.”
Trước đó thật ra Hứa Xuyên vẫn luôn rất thắc mắc, điều kiện của Dung Sơ rất tốt, nếu cậu muốn kiếm tiền thì việc tiến vào giới giải trí là một lựa chọn khá ổn. Nhưng mỗi lần Hứa Xuyên nhắc tới vấn đề ấy, biểu cảm của Dung Sơ đều rất kỳ lạ, giống như là đang kháng cự.
Hứa Xuyên cũng không nghĩ nhiều lắm, nhưng ở bữa tiệc lần trước, Lục Kiệt vẫn còn nhớ rõ phản ứng mất tự nhiên của Dung Sơ. Sau đó Bạch Ninh liên hệ với anh, khiến anh càng để ý hơn.
“Sau bữa tiệc lần trước, Bạch Ninh có liên hệ với anh.” Lục Kiệt nói rồi cười khẽ, lại kéo người vào hôn thêm một lát nữa, bàn tay lướt trên phần thắt lưng của Dung Sơ, “Nhưng anh bảo cậu ta liên hệ với Hứa Xuyên.”
Nhắc tới Bạch Ninh, Dung Sơ khó tránh khỏi bị phân tâm, nhưng tay Lục Kiệt không chịu để yên. Cậu ‘ồ’ một tiếng rồi muốn trèo xuống khỏi người Lục Kiệt, nhưng anh sao có thể để cậu xuống, trực tiếp ôm chặt lại, cố ý trêu: “Lần trước thấy em hình như rất để ý cậu ta, còn cố ý nói với anh là Bạch Ninh nhắn tin tới, phải không?”
Khi ấy Dung Sơ cũng không cảm thấy có gì không đúng, cậu chỉ muốn nhắc Lục Kiệt một tiếng thôi.
Nhưng bây giờ Lục Kiệt cố ý nhắc lại, tự nhiên lại cảm thấy ý nghĩa đã thay đổi, chính cậu cũng cảm thấy, hình như lúc ấy cậu đúng là đã cố ý nói cho Lục Kiệt biết.
Mặt cậu lại càng đỏ hơn, nhưng bị Lục Kiệt trêu như thế, cảm giác căng thẳng lúc ban đầu khi thấy video đó cũng đã vơi đi ít nhiều.
Cậu nhúc nhích, vẫn muốn trượt xuống khỏi người Lục Kiệt, nhưng tay của anh cũng trượt xuống theo động tác của cậu, cảnh cáo: “Em đừng có cử động linh tinh, lúc nãy anh đã làm em bị thương rồi, em cứ cử động lung tung, anh không đảm bảo là mình còn nhịn được nữa đâu, đến lúc đó ngày mai em thật sự sẽ không đứng dậy nổi đâu đó.”
Lục Kiệt không nói thì Dung Sơ cũng cảm nhận được, cậu vội vùi mặt vào hõm cổ anh, “Thật sự là em không bị thương mà.”
Cũng không khó chịu lắm, ngược lại….. ngược lại còn khá thoải mái.
“Để anh kiểm tra lại.” Lục Kiệt nói xong thì tay lại lần qua đó.
Dung Sơ khẽ rên một tiếng, Lục Kiệt cũng không vào sâu hơn, chỉ chầm chậm v**t v*, “Vẫn hơi sưng, để anh xoa bóp cho em… Tiện thể em kể cho anh nghe chuyện này đi.”
Nào có ai xoa bóp kiểu như vậy chứ?
Mà lại là còn xoa bóp ở chỗ đó.
Dung Sơ run rẩy, giờ có muốn trượt xuống cũng không được nữa, lại nghe thấy Lục Kiệt hỏi, cậu vẫn hơi run, trước tiên hôn Lục Kiệt một cái, rồi mới mở miệng, “Hồi đó em làm việc ở khách sạn…. Cái người trợ lý của Diêu Kim nói là hắn ta đang tìm kiếm nghệ sĩ mới tham gia show tuyển chọn. Khi ấy viện phí của Dung Tinh đều là do em ứng trước tiền lương, nên khi nghe tên đó nói tiền được trả rất nhiều, mà chỉ cần đi một thời gian thôi, nên em đã theo tên ấy để tới phỏng vấn.”
Buổi phỏng vấn thì đúng là một buổi phỏng vấn tiêu chuẩn.
Ngoại hình của Dung Sơ rất tốt, nhưng lúc ấy lại trượt.
Hôm đó Bạch Ninh cũng đi cùng cậu.
Dung Sơ cũng không quá buồn, dù sao cũng cậu không định đi con đường này, với cậu mà nói thì chỉ là bị ít hơn một công việc thôi.
Nhưng tối đó, trợ lý của Diêu Kim bảo sếp của mình muốn gặp cậu, cho cậu thêm một cơ hội, còn có cả Bạch Ninh nữa.
Bạch Ninh rất thích được trình diễn, rất muốn được tham gia show tuyển chọn này, nhưng cậu ta không có tiền, cũng không có công ty chống lưng, đây là cơ hội duy nhất.
Khi đó Dung Sơ rất ngưỡng mộ Bạch Ninh vì cậu ta có thể tiếp tục làm điều mà mình thích, nên dưới sự năn nỉ của Bạch Ninh, cậu đã đi cùng cậu ta.
Vị sếp kia chính là Diêu Kim, hắn ta nói có thể đưa cả hai người vào show, còn đảm bảo suất ra mắt cho cả hai, điều kiện là phải đi theo hắn.
Tuy Dung Sơ chưa từng trải, nhưng lời nói của Diêu Kim cùng ánh mắt tr*n tr** đó, nó khiến cậu hiểu rõ Diêu Kim đang có ý gì.
Còn chuyện bị trượt phỏng vấn, kỳ thực đều là do Diêu Kim sắp đặt cả.
Dung Sơ từ chối ngay tức khắc.
Nhưng lúc đó Diêu Kim… thậm chí còn không cho cậu rời đi.
Bạch Ninh đã giúp cậu mở cửa, nhưng cậu ta lại không rời đi.
Bạch Ninh muốn được tiếp tục trình diễn, muốn được xuất hiện trên show, cho nên đã không rời đi.
Giống hệt nội dung trong video.
Ngày hôm sau Dung Sơ liền xin nghỉ việc, cũng không còn liên hệ với Bạch Ninh nữa
Cũng bởi vì chuyện này, Dung Sơ thật sự rất kháng cự chuyện vào giới giải trí.
Về phần sau này vì sao cậu lại đồng ý chuyện kết hôn giả…. Cậu nghĩ, một phần nguyên nhân có lẽ là do bài hát của cậu bị từ chối đã khiến cậu suy sụp, phần nguyên nhân còn lại, có lẽ là tại thời điểm ấy, trong tiềm thức của cậu cảm thấy Lục Kiệt không phải là một người xấu, Hứa Xuyên cũng vậy.
Dung Sơ run rẩy, đứt quãng kể lại mọi chuyện xong, Lục Kiệt và cậu liền đổi ngược vị trí cho nhau, mà cái bàn tay đang xoa bóp của Lục Kiệt thì vẫn không thay đổi chỗ.
Lục Kiệt đè xuống hôn cậu rất lâu, đến tận khi Dung Sơ không chịu nổi nữa, bắt đầu có dấu hiệu phản kháng thì anh mới thả ra, xoa xoa tóc Dung Sơ, “Bạch Ninh cũng đã kể lại chuyện này với Hứa Xuyên, cậu ta nói có thể nể tình khi ấy bản thân đã giúp em rời đi không, muốn anh kéo cậu ta tách khỏi Diêu Kim, nhưng anh không đồng ý.”
Đây là con đường mà Bạch Ninh đã chọn, cậu ta muốn đi đường tắt, rõ ràng khi đó có thể rời đi cùng Dung Sơ nhưng lại từ chối.
Nhưng hiện tại, căn bản Bạch Ninh không có được thứ mình muốn, ngược lại còn bị Diêu Kim giữ lại ở bên cạnh để hành hạ, cậu ta không chịu nổi nữa, nên sau khi gặp Lục Kiệt, rồi lại thấy Dung Sơ, cậu ta liền muốn Lục Kiệt giúp mình tách khỏi nơi ấy.
Trên đời làm gì có chuyện đơn giản như thế?
Dung Sơ bị Lục Kiệt làm cho xao nhãnh, phải một lúc sau cậu mới lo lắng nói: “Lúc đó em không nói chuyện này với anh Hứa Xuyên, vì em không nghĩ là có liên quan…”
Hứa Xuyên cũng hoàn toàn không điều tra ra được chuyện này.
Khi ấy Diêu Kim cũng đã giấu chuyện phỏng vấn này rồi, nạn nhận của những chuyện như thế cũng không chỉ có mỗi Dung Sơ và Bạch Ninh, mà còn có rất nhiều người.
“Đúng là không có liên quan gì cả.” Lục Kiệt chậm rãi xoa bóp cho Dung Sơ để phân tán bớt sự chú ý của cậu. Thấy cậu ngoan ngoãn ôm lấy hai chân mình, anh không nhịn được mà lại mãnh liệt hôn một lúc, “Nhưng nếu thật sự để phải nói là có liên quan hay không… thì cũng có.”
Dung Sơ lập tức căng thẳng nhìn anh.
Dáng vẻ ấy đáng yêu tới mức không chịu nổi khiến Lục Kiệt bật cười chẳng đứng đắn chút nào. Hôn Dung Sơ thêm cái nữa, giọng anh mới dần nghiêm túc hơn, “Nếu em nói với anh sớm hơn, anh đã có thể bắt tên Diêu Kim ấy phải xin lỗi em từ lâu rồi.”
Tuy anh không đồng ý điều kiện của Bạch Ninh, nhưng Diêu Kim thì nhất định phải giá một chút.
Dung Sơ ngẩn ra, trái tim cậu căng đầy vào chua xót, nhưng cậu lại nhớ ra một việc, “Chẳng phải gã ta… là nhà đầu tư phim của anh sao?”
“Anh thiếu mấy cái vốn đầu tư vặt vãnh đó à?” Lục Kiệt cười, “Nhưng nếu để anh tự mình bù vào khoản đó thì cũng hơi nhiều thật… anh sẽ phải lấy từ một chỗ khác thôi.” Nói rồi anh ghé sát bên tai Dung Sơ, “Mà có muốn lấy từ đâu, thì cũng chỉ có thể đòi lại từ trên người của thầy Dung thôi, thầy Dung thấy sao?”
Dung Sơ run người một cái, lại ‘à’ một tiếng, chậm rãi vòng chân lên quặp lấy eo Lục Kiệt.
Thấy cậu ngoan ngoãn như thế, Lục Kiệt sự là có phần không thể chịu nổi, sợ Dung Sơ bị thương nên động tác cũng nhẹ hơn nhiều.
Thế nhưng mà ngoài miệng lại không tha cho người ta, dỗ được Dung Sơ đồng ý kha khá điều kiện.
Anh nói cái gì, Dung Sơ cũng ngoan ngoãn đồng ý.
Cứ giày vò như thế, cuối cùng Dung Sơ cũng ngủ thiếp đi mất.
Gần như không bị chuyện đó ảnh hưởng nữa.
Nhìn dáng vẻ say giấc của cậu, Lục Kiệt hiếm khi lại thở phào một hơi.
Anh nói chuyện này với cậu, chính là vì muốn cậu có thể hoàn toàn buông bỏ được nó, cậu còn chưa nhắc tới, thì chuyện này sẽ mãi đặt ở trong lòng, vậy chi bằng cứ chủ động bày nó ra trước mặt thì hơn.
Ngày hôm sau, Dung Sơ bị động tác đo nhiệt độ và bôi thuốc của Lục Kiệt làm cho tỉnh ngủ.
Lúc tỉnh dậy, cả tai và mặt cậu đều đỏ bừng lên xấu hổ, còn cứ muốn trốn đi.
Lục Kiệt giữ người lại, “Em trốn đi đâu, cái người nói không bị thương là em, người không người mời gọi anh cũng là em, mà người đêm qua ăn anh cũng là em, sao lúc đấy có thấy em trốn đâu.”
“Em không có mà!” Dung Sơ yếu ớt phản bác lại.
Những lời đó, những chuyện đó đúng là cậu đã làm thật, nhưng ý của cậu không phải như lời Lục Kiệt nói…
Cậu vừa nói xong, thì cửa phòng của Lục Kiệt cũng vang lên tiếng gõ cửa. Giọng Hứa Xuyên bất lực vang lên từ bên ngoài: “Đã xong chưa?”
Lúc này Dung Sơ đã hoàn toàn trốn tiệt vào trong chă, Lục Kiệt liền tặc lưỡi, “Xong rồi, không bị sốt. Anh ra gặp Hứa Xuyên trước, em đừng có tự làm bản thân bị ngộp thở đó nha thầy Dung.”
Lục Kiệt nói rồi còn đào người từ trong chăn ra hôn thêm một lúc thì mới đi.
Không lâu sau, Dung Sơ nghe thấy tiếng Lục Kiệt nói chuyện với Hứa Xuyên.
“Anh giục cái gì?” Giọng của Lục Kiệt đầy bất mãn, “Suýt quên, anh làm gì có người yêu, anh hiểu thế nào được.”
Hứa Xuyên: “…………..”
Hứa Xuyên tức đến mức suýt thì tắc thở, liền ấn mạnh một cái vào nhân trung của mình, “Đừng có quên ai đã tìm người về cho cậu!”
Dung Sơ: “…………..”
Dung Sơ âm thầm thích ứng với sự khó chịu từ phía sau.
Hứa Xuyên đang ở đây, mà cũng không còn sớm nữa, cậu phải dậy thôi.
Vừa xuống lầu, còn chưa đợi Lục Kiệt nói, Hứa Xuyên thấy cậu liền hỏi: “Đã xem Weibo chưa?”
Lục Kiệt ôm cậu vào lòng hôn một cái. Dung Sơ lắc đầu, “Có chuyện gì vậy ạ?”
Cậu nhớ tới chuyện đêm qua.
Mỗi lần Hứa Xuyên hỏi câu này, thì sẽ chẳng phải là chuyện gì tốt cả.
Hứa Xuyên liếc sang Lục Kiệt, anh cũng đưa điện thoại của mình cho Dung Sơ: “Bé yêu à, hôm nay em không thể đi học được rồi.”
Hứa Xuyên: “……..”
Hứa Xuyên dứt khoát giả câm giả điếc luôn, đỡ để bản thân bị Lục Kiệt làm cho tức chết.
Dung Sơ ngơ ngác mở Weibo lên.
Quả đúng là có liên quan tới chuyện hôm qua Lục Kiệt đã nhắc đến, nhưng cũng không phải là hoàn toàn liên quan tới chuyện đó.
Một blogger đã đăng lên đoạn cắt từ camera giám sát ở hành lang khách sạn, trong video, Dung Sơ đi theo trợ lý của Diêu Kim cùng với một chàng trai khác đã được che mặt.
Diêu Kiem là người cũng có tiếng tăm, cũng nổi tiếng là một kẻ ăn chơi trác táng, vậy nên trợ lý của hắn, đương nhiên cũng chính là một tên ma cô.
Đoạn video này được đăng lên với làm gì, thì ý đồ cũng quá rõ ràng.
Loại người thế này nghĩa là gì? Đương nhiên chẳng cần nói cũng hiểu.
Show thực tế vừa mới kết thúc được mấy ngày, lúc này tung thứ ấy lên đương nhiên độ hot sẽ rất cao. Nhưng kẻ muốn chửi cuối cùng cũng tìm được cơ hội để chửi, nhưng vẫn có người giữ được lý trí, hỏi ngược lại blogger, cái video này thì chứng minh được điều gì?
Trong số những fan lý trí đó, còn có không ít người là fan của Lục Kiệt.
Dù sao bọn họ cũng đã từng trải qua chuyện Lục Kiệt bị cắt ghép ác ý rồi bị vu khống là sử dụng m* t**, nên đương nhiên là không dễ dàng tin ngay.
Hơn nữa, [Video này lấy ở đâu ra vậy?]
[Đây là video của camera giám sát đúng không? Là vi phạm pháp luật rồi còn gì?]
Có không ít những nghi vấn như vậy.
Cũng có người thì vui như mở hội.
[Nghĩ theo một hướng khác, hai người bọn họ cũng chỉ là kết hôn giả thôi mà?]
[Thế chứng minh là nam thần của tôi vẫn còn độc thân!]
Thấy sắc mặt của Dung Sơ cũng chỉ nhàn nhạt, Hứa Xuyên day day mi tâm, “Anh cảm thấy không cần thiết phải nói để cậu xem, nhưng Lục Kiệt bảo đây là việc của cậu thì cậu nên được biết, hơn nữa có muốn giấu cũng chẳng giấu được.”
Hứa Xuyên thì cảm thấy có thể giấu được thì cứ giấu, nhưng Lục Kiệt nói cũng đúng.
Weibo phổ biến như vậy, Dung Sơ chỉ cần tự mở lên là kiểu gì cũng sẽ thấy ngay.
Huống hồ dư luận còn đang bùng lên, Dung Sơ chắc chắn không thể đi học được, lại phải bịa lý do thì chẳng thà cứ nói thẳng với cậu còn hơn.
Chỉ là Hứa Xuyên sợ Dung Sơ sẽ không chịu nỏi những lời công kích đó.
Tuy với hắn mà nói, mấy cái lời lẽ công kích kiểu này đều đã quá quen thuộc rồi.
“Cái loại này là cái loại rảnh háng ấy mà, anh đã cho người điều tra xem kẻ nào đứng đằng sau đăng bài rồi, chắc trong hôm nay là có kết quả thôi.”
Nghe ra được sự lo lắng trong giọng nói của Hứa Xuyên, Dung Sơ nhìn sang Lục Kiệt một cái, rồi lắc đầu, “Em không để tâm đâu anh Hứa Xuyên.”
Cậu vừa dứt lời, liền cảm nhận được Lục Kiệt đang xoa eo cho mình.
Hứa Xuyên vẫn đang ở đây, Dung Sơ có hơi ngại nên ngồi thẳng người dậy, “Đêm qua thầy Lục cũng đã cho em xem đoạn video kia rồi.”
Cậu thật sự không thèm để tâm tới những lời bàn tán kia, cậu chỉ quan tâm tới cái nhìn của Lục Kiệt.
Mà thái độ của Lục Kiệt vào đêm qua đã rất rõ ràng rồi.
Chỉ toàn là sự đau lòng cho cậu mà thôi.
Cậu có thể cảm nhận được, đến lần thứ hai sau đó, Lục Kiệt đã dịu dàng hơn rất nhiều, không chỉ đơn giản là sợ cậu bị thương, mà còn là cố hết sức để cậu quên đi chuyện này. Đến cuối cùng, bản thân Lục Kiệt còn chưa giải quyết xong nhưng anh đã bế cậu đi tắm rồi.
Chỉ là không ai ngờ là hôm nay lại xảy ra chuyện thế này.
Dung Sơ không biết đoạn video này là do ai tung ra, những lời bôi nhọ nhắm vào cậu thì cậu cũng chẳng để quan tâm lắm, có điều họ chửi một mình cậu thì thôi đi, sao lại còn phải lôi cả Lục Kiệt vào.
Nếu không phải cái điện thoại này là của Lục Kiệt, thì cậu đã…. Đi report hết đám người ấy từ lâu rồi.
Khoản mắng người thì cậu mang không lại, nhưng cậu có thể report.
Vả lại, nếu Lục Kiệt cố tình giấu diếm, ngược lại cậu sẽ cảm thấy giữa mình và Lục Kiệt có tồn tại một khoảng cách.
Cậu cũng đâu có yếu đuối đến thế.
Suy nghĩ một chút, cậu xin lỗi Hứa Xuyên, “Chuyện tham gia show tuyển chọn năm ấy, em cứ tưởng nó không liên quan gì cả nên em mới không kể ra.”
Nghe cậu nói thế, Hứa Xuyên thở phào, cười cười: “Thì đúng là chẳng liên quan gì mà, loại người đó chỉ đơn thuần là rảnh quá nên thích sinh chuyện, thấy người khác sống sung sướng thì lại khó chịu, muốn ké độ hot. Hôm nay cậu cứ ở nhà nghỉ ngơi cho tốt đi, chờ có kết quả thì anh sẽ lập tức báo cho hai người. Để anh bảo Lâm Trác tối nay qua nấu cơm cho…” Nhắc tới chuyện ăn uống, Hứa Xuyên lại nhớ ra một việc, liền cười xấu xa, “Lần trước Lục Kiệt bảo là muốn bồi cổ cơ thể mà, hôm nay tôi lại bả Lâm Trác hầm thêm nồi canh nữa nhé?”
Lục Kiệt lại bật cười thành tiếng: “Cái này thì anh phải hỏi Dung Sơ, xem em ấy có đồng ý để cho tôi uống canh tẩm bổ hay không đã.”
Dung Sơ: “………”
Mặt Dung Sơ lập tức đỏ bừng, cậu lắc đầu nguầy nguậy.
Hứa Xuyên vốn đang muốn trêu cái tật hay khoe khoang của Lục Kiệt, kết quả vừa thấy phản ứng này của Dung Sơ, thì liền hận không thể tự vả một cái vào miệng mình.
Hứa Xuyên không ở lại lâu.
Hắn vốn chỉ tới để đưa quà. Studio lại nhận được một đợt quà gửi tặng Dung Sơ, đều là đã được gửi từ trước khi đăng thông báo kia, đương nhiên là cũng không thể trả lại cho mọi người được, nên Hứa Xuyên đành kiểm tra lần lượt từng món quà một rồi mang qua đây.
Chuyện ở trên Weibo thì chỉ là tiện nên mới nói luôn thôi.
Đợi Hứa Xuyên đi rồi, Lục Kiệt liền ôm Dung Sơ lại mà hôn một lúc, rồi mởi hỏi: “Thầy Dung thật sự không để tâm à?”
Dung Sơ lập tức lắc đầu, “Em không để tâm, những điều mà họ nói cũng chẳng phải là sự thật.”
“Thế sao lúc thầy Dung xem điện thoại thì biểu cảm lại thay đổi vậy?” Lục Kiệt không muốn giấu diếm cậu, nhưng cũng không muốn vì chuyện này mà Dung Sơ sẽ cảm thấy bị tổn thương.
Con người vốn dĩ luôn mâu thuẫn như vậy.
Anh có thể che chở cho Dung Sơ, dù là chuyện gì anh cũng có thể gánh vác thay cậu, nhưng Dung Sơ không thể vĩnh viễn không thấy chúng được.
Anh muốn Dung Sơ được sống tự do, không cần phải tự lập, cũng không cần phải mạnh mẽ, nhưng anh cũng hy vọng Dung Sơ sẽ không dễ dàng bị ảnh hưởng bởi những thứ hỗn tạp này.
Ngay cả lúc nói cho Dung Sơ biết, trong lòng anh thật ra cũng rất thấp thỏm.
Anh sợ Dung Sơ buồn.
Không ngờ mọi chuyện lại trùng hợp như thế, tối qua vừa cho cậu xem đoạn video ấy, hôm nay lại có kẻ tung nó ra.
Bị người khác hiểu lầm, bịa đặt, chẳng dễ chịu gì.
Lục Kiệt đã từng trải qua rồi, bản thân anh cũng chẳng để tâm, nhưng với Dung Sơ thì đây là lần đầu, tất nhiên là sẽ không thấy thoải mái.
Cho nên anh cứ phải xác nhận đi xác nhận lại.
Nghe thấy câu hỏi của Lục Kiệt, Dung Sơ tránh ánh mắt của anh, rồi nhỏ giọng đáp: “Tại em đọc được có bình luận mắng anh.”
Lục Kiệt khẽ cười, “Chuyện của mình thì không để tâm, thế mà tới lượt anh bị mắng thì em lại thấy không ổn?”
Lục Kiệt vừa nói vừa hôn, hôn hôn một lúc lại kéo người ta ngồi lên đùi mình. Anh hạ giọng hỏi: “Em có thấy khó chịu ở chỗ nào không? Hôm nay mình ở nhà, có phải cũng chẳng có gì làm đúng không?”
Dung Sơ lắc đầu, không nghe ra được sự bóng gió trong lời nói của anh, ngược lại cậu còn nhìn về đống quà được tặng, “Có việc mà, em phải đi xếp lại quà.”
Lục Kiệt không đạt được mục đích, chỉ nhướn mày, “Được rồi, em đi đi.”
Nhưng trước khi thả cho người ta đi, anh lại kéo cậu để kiểm tra khắp lượt, xác nhận xem thuốc có tác dụng hay không, kiểm tra trực tiếp đến mức mặt Dung Sơ đỏ chót tới tận mang tai.
Đợi tới khi Dung Sơ vui vẻ đi sắp xếp lại quà, Lục Kiệt ngắm nhìn nụ cười trên gương mặt cậu một lúc, sắc mặt trầm dần xuống.
Anh mở điện thoại, xem qua Weibo.
Chuyện xảy ra quá đột ngột, nãy Hứa Xuyên còn ở đây, anh không tiện cầm điện thoại suốt được.
Phía bên kia, Hứa Xuyên vừa mới tới Studio, thông báo đặc biệt của Weibo đã liên tục vang lên.
Hắn mở ra xem, hai mắt tối sầm lại, lập tức gọi điện thoại cho Lục Kiệt, “Cậu làm cái gì thế hả!!”
Giọng Lục Kiệt rất bình tĩnh, “Tôi chẳng làm gì cả.”
“Không làm gì thế mà cái đống bài đăng Weibo này của cậu là cái qyasi gì! Ai cho cậu đăng! Cậu muốn làm cho tôi tức chết đấy à?” Hứa Xuyên nhìn Lục Kiệt chuyển tiếp mấy cái bình luận chửi mắng bịa đặt về Dung Sơ, nhìn Lục Kiệt chửi lại từng cái một, còn nói cái gì mà để lại dấu vết, thì suýt nữa đã ngất xỉu, “Cậu đưa ngay mật khẩu Weibo cho tôi!”
“Thì lưu lại chứng cứ thôi, anh nhớ cho người chụp ảnh màn hình lại đấy.”
Hứa Xuyên: “….. Dung Sơ đâu?”
Giọng của Lục Kiệt cuối cùng cũng có chút thay đổi, “Đang đi sắp xếp lại quà rồi, anh tìm em ấy làm gì? Không có việc gì thì đừng tìm em ấy.”
Thái độ này của Lục Kiệt khác hoàn toàn với lúc Hứa Xuyên còn ở đó khi nãy.
Hứa Xuyên cũng nghe ra được ý tứ của anh, đừng có tiếp tục quấy rầy Dung Sơ vì chuyện này.
Người bảo phải nói cho Dung Sơ biết chính là anh, mà giờ người không cho nói nữa cũng lại là anh.
Hứa Xuyên day day thái dương đang đau nhức, “Tôi biết rồi, nhưng cậu đừng có đăng linh tinh nữa, cậu còn đăng thêm là cái Weibo nó nổ luôn đấy. Tôi biết là phải thu thập chứng cứ rồi, cậu xóa mau đi, giờ mà cậu còn không xóa, lát nữa Dung Sơ cũng sẽ đọc được đấy.”
Có vẻ như hai chữ ‘Dung Sơ’ đã có tác dụng, không lâu sau thì Lục Kiệt xóa hết các bài đăng Weibo.
Nhưng những người đã bị ảnh cảnh cáo, tuy chưa từng tận mắt chứng kiến nhưng cũng đã nghe qua về bộ phận pháp lý trong Studio của Lục Kiệt, nên từng người một cũng bắt đầu xóa bài, kéo theo không ít người dù chưa bị Lục Kiệt bắt được nhưng cũng đã vội vàng xóa hết đi.
May mà Hứa Xuyên ở bên kia hành động nhanh nhẹn, đã lưu lại hết toàn bộ chứng cứ.
Chỉ dựa vào một đoạn video ngắn mà dám ăn nói bừa bãi, thì đương nhiên sẽ phải chịu hậu quả.
Nhưng chủ bài đăng gốc thì lại chưa xóa Weibo.
Lục Kiệt cũng chẳng vội.
Vừa cúp máy chưa được bao lâu, thì lại có một cuộc gọi mới tới.
Nhìn thấy cái tên người gọi là Quan Thắng (*), Lục Kiệt nheo mắt, hiếm hoi được một lần nghe máy.
Quan Thắng vẫn dùng giọng điệu quan tâm đặc biệt đầy quen thuộc ấy: “Cha đã xem bài đăng Weibo đó rồi.”
Lục Kiệt cười khẩy: “Cảm ơn vì đã quan tâm.”
“Thật ra con có thể dứt khoát nói rõ tình hình thật sự của hai đứa với công chúng.” Quan Thắng tỏ ra rất thấu hiểu, làm ra dáng vẻ như một người cha ruột.
Lục Kiệt nhàn nhạt ‘à’ một tiếng, “Tình hình của bọn tôi thế nào cơ? Ngài Quan đây đang nói cái gì vậy?”
Đương nhiên là Quan Thắng biết Lục Kiệt chỉ kết hôn giả thôi, dù sao hôm đó anh tới khách sạn cũng là để gặp ông ta, chứ không phải vì để hẹn hò với Dung Sơ.
Nhưng qua lời Quan Thắng nói, rõ ràng là ông ta đã tự mình khẳng định một điều gì đó.
“Bây giờ tương lai con đang rộng mở, không cần phải để cậu ta làm ảnh hưởng đến mình.” Quan Thắng nói những lời sâu xa.
Nghe anh hỏi thế, Quan Thắng im lặng, trầm mặc một lúc mới đáp, “Là ta quan tâm tới con thôi.”
Thấy Dung Sơ đang ôm quà đi về phía mình, Lục Kiệt liền nở nụ cười, nhưng giọng nói thì lạnh đi: “Không cần.”
Anh cúp điện thoại, vừa nhắn tin cho Hứa Xuyên bảo hắn kiểm tra lại lịch trình gần đây của Quan Thắng, vừa đi tới giúp Dung Sơ, cầm bớt đồ cho cậu, “Thầy Dung nhiều quà vậy à?”
Gần đây Quan Thắng liên lạc với anh rất nhiều.
Tuy Lục Kiệt chẳng mấy quan tâm tới ông ta, nhưng cũng nghe phong thanh được là Quan Thắng gần đây cực kì thiếu tiền.
Một ảnh đế kì cực, vậy mà lại thiếu tiền.
Thế thì chỉ đơn giản là đã dính vào chuyện gì đó rồi.
Dung Sơ cười cực kì vui vẻ, “Nếu là quà của thầy Lục thì còn nhiền hơn đấy ạ.”
“Thầy Dung không hỏi xem anh vừa gọi điện thoại với ai à?” Giọng Lục Kiệt trầm xuống.
Anh hiếm khi nói chuyện như vậy, Dung Sơ khưng lại, “Đã có chuyện gì sao ạ?”
Lục Kiệt ‘ừ’ một tiếng, khẽ nhếch khóe môi, “Em còn nhớ anh đã từng nhắc với em về, cha ruột của mình không?”
Đương nhiên là Dung Sơ vẫn nhớ.
Chuyện của Lục Kiệt cậu nhớ rất rõ, thấy sắc mặt anh trầm xuống, Dung Sơ cũng vội bỏ qua sang một bên, tiện tay cũng bỏ luôn mấy món quà Lục Kiệt đang cầm xuống, rồi ôm lấy anh: “Em nhớ ạ.”
Lục Kiệt cũng thuận theo tư tế ấy, v**t v* eo của Dung Sơ, “Ông ta vừa mới gọi cho anh.”
“Ông ấy đã nói gì vậy ạ?” Tuy có hơi nhột, nhưng Dung Sơ vẫn cố chịu.
Thấy cậu ngoan ngoãn để cho mình trêu chọc, Lục Kiệt lại càng tỏ vẻ tủi thân hơn, “Cũng không có gì, chỉ là ông ta muốn nhận lại anh thôi.”
Anh biết ý định của Quan Thắng.
Muốn nhận lại anh.
Muốn lấy được tiền từ chỗ người mẹ Phương Thư Tuyết của anh.
Nhưng ông ta không dám uy h**p trực tiếp, cũng không dám lấy chuyện để lộ thân phận ra để uy h**p, bởi nếu không thì chính danh tiếng của ông ta cũng sẽ đi tong.
Bởi vậy mà ông ta đã đi đường vòng.
Dung Sơ nhíu mày, “Tại sao ông ta có thể trơ trẽn như thế chứ?”
Đây là lần đầu tiên Lục Kiệt nghe thấy Dung Sơ nói kiểu hưng dữ như vậy, bởi thế mà trái tim anh liền ngứa ngáy khó mà nhịn nổi. Anh cọ vào bên cổ Dung Sơ, rải xuống nơi ấy những nụ hôn vụn vặt như muốn tìm kiếm sự an ủi. Ăn đủ ‘đậu hũ’ rồi thì mới nói: “Ông ta muốn tiền, muốn tiền của mẹ anh, nhưng mẹ không thèm để ý tới ông ta, vậy nên ông ta chỉ còn cách là ra tay từ chỗ anh, nhưng có lẽ là muốn thử làm anh cảm động.”
Thậm chí Lục Kiệt còn nghi ngờ, chuyện video lần này cũng có bàn tay của Quan Thắng nhúng vào.
Cuộc gọi của ông ta tới quá đúng lúc, giọng điệu khi nhắc tới chuyện đó cũng quá là chắc chắn.
Nếu quả thật là do Quan Tháng làm, thì cuộc gọi này chính là đang ngầm gợi ý cho Lục Kiệt, và ông ta cũng không sợ để Lục Kiệt biết việc này là do mình làm.
Ông ta là đang muốn nói với anh, chuyện này đã bùng lên rồi đó, vậy anh và Dung Sơ kết hôn giả sớm muộn gì rồi cũng sẽ lộ ra thôi, tới lúc ấy thì chuyện cả hai gặp mặt nhau vào hôm đó cũng sẽ không thể giấu được nữa.
Quan Thắng biết, quan hệ cha con ruột giữa cả hai sẽ gây ra ảnh hưởng tới nhà họ Lục.
Phương Thư Tuyết chắc chắn sẽ không để chuyện này bại lộ.
Đến lúc đó nếu quả thật bị người khác lần ra được là anh và ông ta đã gặp nhau, thì lại phải cần sự phối hợp của Quan Thắng để bịa ra một lý do khác.
Mà muốn có được sự phối hợp ấy thì phỉa dùng tiền để đổi.
Chỉ cần đưa tiền một lần, thì rồi nó sẽ thành một cái hố không đấy.
Quan Thắng đang thiếu tiền, ông ta đang nhắm vào đó.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao Phương Thư Tuyết lại chọn để Lục Kiệt kết hôn giả.
Lục Kiệt cười khẩy, “Anh cũng đang phải trẻ con.”
Giọng của Lục Kiệt như chẳng để tâm, nhưng Dung Sơ vẫn nhớ khi Lục Kiệt từng nói với mình chuyện này, thật ra anh cũng chẳng bình tĩnh đến thế.
Dung Sơ học theo Lục Kiệt một cách vụng về, cứ thế vỗ nhẹ vào lưng cho anh.
Lục Kiệt trầm mặc một lúc, “Thầy Dung ơi.”
“Em đây.”
Lục Kiệt hạ giọng, “Thầy Dung có thể tặng cho anh một món quà để an ủi được không?”
Đương nhiên là Dung Sơ không từ chối. Từ khi cậu chính thức ở bên Lục Kiệt tới giờ, cậu đúng là vẫn chưa tặng anh món quà nào. Cậu gật đầu, vừa định hỏi là quà gì, thì Lục Kiệt đã cắn nhẹ vành tai cậu, “Thầy Dung có thể tự gói chính mình lại thành quà để tặng cho anh được không?”
“Em, em á?” Dung Sơ nhất thời còn chưa hiểu được ý của Lục Kiệt.
Anh khẽ ‘ừ’, tay đưa lên vuốt tóc Dung Sơ, rồi dần trượt xuống gáy, bóp nhẹ một cái, “Cũng không cần phải gói cầu kì gì đâu, anh thấy thầy Dung chỉ cần mặc áo sơ mi của anh thôi cũng đã rất đẹp rồi, mặc thế cũng không cần phải cởi ra, cứ mặc thế để cho anh sờ một chút, hôn một lúc, nhé? Ở trong phòng tắm có được không? Mà thôi, phòng tắm hơi lạnh, ở trên sofa nhé? Anh có thể tự chọn chỗ để mở quà được không hả thầy Dung? Có được không? Nếu được thì ở trên sofa nhé…”
Dung Sơ nghe anh nói xong mà tới đúng cũng không vững. Một lúc lâu sau cậu mới đáp: “….. Vâng được ạ.”
Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Đánh giá:
Truyện Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Story
Chương 49: Anh có thể tự chọn chỗ để mở quà được không hả thầy Dung?
10.0/10 từ 23 lượt.
