Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử

Chương 47: Không phải là em bảo là muốn tắm cho anh à?


Lục Kiệt bị thương ở cánh tay, ma sát vào tảng đá nên đã bị trầy da, quần áo cũng rách, chảy khá nhiều máu, nhưng chỉ là bị thương bên ngoài, xương không có vấn đề gì.


Dung Sơ vì được anh bảo vệ ở trong lòng, nên cơ thể của cậu không có vết thương nào.


So với họ, thương tích của Đường Chi và Chung Hựu nghiêm trọng hơn nhiều.


Đầu của Đường Chi bị đập vào tảng đá, đã lập tức được đưa đi cấp cứu, cũng may chỉ là bị chấn động não, nhưng ở trên chân cô còn có một vết thương do bị Chung Hữu đá, trông cũng khá là ghê người.


Chân Chung Hựu bị va đạp, xương bị tổn thương, cần nằm nghỉ ngơi một thời gian.


Sự việc xảy ra đột ngột, livestream không kịp tắt, máy quay gắn trên xuồng đã ghi lại hết toàn bộ quá trình, bao gồm cả cảnh bốn người bọn họ bị rơi xuống nước.


Quan Thứ là người duy nhất còn ở dưới nước mà chưa bị ảnh hưởng, cũng chưa kịp tắt máy quay. Thời An vẫn luôn ở trên bờ bỗng lại nhảy ‘ùm’ một ái xuống, rồi cậu ta mặc kệ Quan Thứ có phản ứng thế nào, vẫn trực tiếp nửa ôm nửa kéo anh ta lên bờ, vừa mắng tổ chương trình, vừa cố gắng chứng minh với Quan Thứ là mình chẳng làm gì sai.


Quan Thứ vẫn chẳng nói câu nào với cậu ta, biểu cảm cực kì bình tĩnh.


Thời An nói mãi rồi cũng im lặng, tự giác buông Quan Thứ ra.


Bốn người bị ngã xuống nước đều được đưa vào viện. Vì xảy ra sự cố khẩn cấp, livestream cũng không thể tiếp tục nữa, bắt buộc phải tạm dừng.


Nhưng sự việc cũng đã sôi sục, trực tiếp chiếm cứ bảng hotsearch.


[Chung Hựu có thể cút ra khỏi show đi được không?]


[Hai ngày còn lại có quay nữa không?]


[CMN ai nói cho tôi biết Lục Kiệt bị thương thế nào rồi???]


[Đột nhiên tôi cảm thấy sự lo lắng ban đầu của Thời An là chính xác đó, cho dù tổ chương trình có sắp xếp đội cứu hộ, thì cũng chẳng thể đề phòng được cái loại sâu mọt như Chung Hựu]


[Đường Chi thảm quá]


[Chỉ có mình tôi chú ý thấy Lục Kiệt ôm Dung sơ chặt cỡ nào à? Nếu không phải Lục Kiệt ôm lấy cậu ấy, thì Chung Hựu đã đâm thẳng vào Dung Sơ rồi đúng không? Tảng đá đó vốn ở gần bên chỗ Dung Sơ hơn mà, Dung Sơ lại còn gầy như thế, nếu mà bị đập trúng vào đó thì còn bị thương nghiêm trọng hơn cả Chung Hựu ấy]


Lúc này ở trong phòng bệnh, Lục Kiệt đã cởi áo để cho bác sĩ giúp xử lý vết thương.


Vết thương trên cánh tay anh trông rất đáng sợ, tuy đã chụp phim và xác nhận rằng không có vấn đề gì đáng lo ngại, nhưng Dung Sơ nhìn thấy nó thì vẫn sợ. Thấy Lục Kiệt cứ hễ bị chạm vào vết thương là lại nhíu mày, Dung Sơ cũng liền nhíu mày theo anh. Cậu do dự một chút, rồi nắm lấy tay Lục Kiệt đặt lên eo mình.


Trước khi đến bệnh viện, Lục Kiệt đã đề nghị Dung Sơ thay lại áo len ban nãy của cậu, áo sơ mi đã bị ướt hết nếu vẫn còn mặc thì rất dễ bị cảm lạnh, huống hồ thời tiết còn đang thế này, lúc ở dưới nắng thì không lạnh, chứ vào bóng râm thì sẽ bị lạnh ngay.


Thấy Lục Kiệt vẫn chau mày, có vẻ đau đớn lắm, Dung Sơ lại len lén nhét tay anh vào sâu hơn trong áo len của mình.


Chẳng biết có phải Lục Kiệt bị đau quá hay không, mà dường như anh hoàn toàn không phát hiện ra.


Nhưng Dung Sơ cũng không biết phải làm gì để chia sẻ cơn đau cho Lục Kiệt, chỉ có thể nghĩ đến chuyện hình như anh… thật sự rất thích eo của mình.


Nhưng đột nhiên, cậu lại cảm thấy làn da phía sau thắt lưng của mình đang bị những đầu ngón tay thô ráp xoa nhè nhẹ.


Suýt chút nữa là đứng không vững, vành tai và khuôn mặt của Dung Sơ lập tức đỏ bừng. Cậu cố gắng đứng yên, không để bác sĩ nhìn ra điều gì.


Trái lại vẻ mặt của Lục Kiệt còn rất bình tĩnh mà nhìn cậu một cái, xem biểu cảm của anh thì chẳng nhận ra có vấn đề gì. Thế nhưng bàn tay đang đặt trên eo của Dung Sơ lại cứ không ngừng di chuyển ở phía sau thắt lưng.


Nhưng có vẻ nó đã phần nào khiến Lục Kiệt phân tâm, gương mặt anh rõ ràng không còn đau đớn như ban nãy nữa.


Dung Sơ âm thầm thở phào, rồi lại mím chặt môi.


Đợi bác sĩ xử lý xong vết thương, thì Dung Sơ đã cúi thấp đầu không dám nhì cả Lục Kiệt lẫn bác sĩ.


Bác sĩ dặn dò một số điều cần chú ý, bảo Lục Kiệt không để vết thương được dính nước, phải kiêng khem cẩn thận, v.v.


Lục Kiệt lần lượt đồng ý, thái độ rất hòa nhã.


Trước khi đi, bác sĩ lại nhìn Dung Sơ thêm một cái nữa.



Ông cũng đã nghe mấy cô y tá ở trong bệnh viện nhắc tới show kết hôn của Lục Kiệt và Dung Sơ. Cô bé y tá còn thề thốt cam đoan, nói hai người họ nhìn thì có vẻ giả, chứ chắc chắn là thật.


Bây giờ gặp người ở bên ngoài rồi, ông lại thấy hai người này chắc là giả thôi.


Dung Sơ nhìn trông hoàn toàn chẳng quan tâm gì tới tình trạng thương tích của Lục Kiệt, còn chẳng buồn nhìn anh.


Bác sĩ rời đi, mang theo tâm lý muốn đập tan ảo tưởng của cô y tá.


Cửa phòng bệnh vừa đóng lại, Dung Sơ còn chưa kịp nguôi cái sự xấu hổ kia, thì đã bị Lục Kiệt ấn mạnh một cái vào sau thắt lưng, khiến cậu phải ngồi thẳng lên đùi anh.


Dung Sơ giật mình, cậu vội vàng muốn đứng dậy, nhưng lại sợ động tới vết thương trên cánh tay anh, thế là không dám cử động bừa. Ngược lại, Lục Kiệt khẽ quát, “E, nhúc nhích cái gì thế hả thầy Dung.”


Dung Sơ lập tức ngồi im, tay vẫn còn chống trên vai Lục Kiệt. Anh đang không mặc áo, dưới lòng bàn tay cậu chính là làn da trần nóng rực của anh. Cả người Dung Sơ cũng nóng ran, chẳng biết nên nói gì.


“Vừa nữa không phải còn kéo tay anh vào cơ mà? Giờ tự nhiên lại xấu hổ rồi?” Lục Kiệt cố ý ghé sát bên cổ cậu, dán vào làn da nóng hổi ấy, bàn tay ở sau thắt lưng thì chầm chậm sờ lên trên. Cảm nhận được lực tay của Dung Sơ càng ngày càng bấu chặt vào vai mình, thì anh mới luyến tiếc dừng lại.


Dung Sơ ngoan ngoãn trả lời, “Tại ban nãy em thấy anh bị đau quá.”


“Đúng là có hơi đau thật, nhưng được thầy Dung an ủi như thế nên anh không còn đau nữa rồi.” Lục Kiệt khẽ cười, hôn nhẹ một cái lên cằm Dung Sơ, “Thầy Dung vẫn còn không à? Chẳng phải là anh đã ổn rồi đây mà? Cũng đâu có bị thương nặng gì?”


Dung Sơ nhìn qua cánh tay đang phải bôi đầy thuốc đỏ của Lục Kiệt, không nhịn được mà phản bác: “Nhìn thế này cũng thấy rất nghiêm trọng mà.”


Lục Kiệt nhướn mày, cố tình thuận theo lời cậu: “Vâng nghiêm trọng thật. Cũng may là bị ở tay trái, chứ bị ở thay phải, thì ăn uống hay gì đó đều phải để cho thầy Dung đút rồi. Nhưng mà giờ cũng bất tiện lắm, anh không thể tự tắm được, bằng không sẽ bị dính nước mất. Em nói xem, một tay thế này thì có tiện đi vệ sinh không nhỉ?”


Dung Sơ vừa nghe tới đó, lại nhớ đến cảnh ban nãy.


Cậu sau đó mới thấy được là cả Chung Hựu và Đường Chi đều bị rơi xuống nước, Chưng Hựu thì bị ngã vào đúng vị trí ban đầu của cậu, cho nên lúc ấy Lục Kiệt ôm chặt lấy cậu như vậy, là vì để né Chung Hựu. Nếu không có Lục Kiệt ôm lấy, thì hiện tại người bị thương chắc chắn là cậu, còn Lục Kiệt sẽ hoàn toàn không làm sao cả.


May mà xương cốt của Lục Kiệt không bị tổn thương, cậu biết anh vẫn còn phải đi quay phim nữa, nếu xương mà có vấn đề thì mọi chuyện sẽ nghiêm trọng hơn nhiều.


Vốn Lục Kiệt còn định tiện đó để dụ Dung Sơ tắm cho mình, không ngờ là vừa dứt lời, thì người ban nãy còn đang đỏ mặt tưng bừng, bỗng lại trở nên nghiêm túc hẳn.


Tuy Dung Sơ rất thích cảm giác được Lục Kiệt che chở, nhưng điều kiện tiên quyết là Lục Kiệt không phải vì thế mà hi sinh bản thân.


“Thầy Lục.”


Hiếm khi thấy Dung Sơ nghiêm túc đối diện mình như vậy, Lục Kiệt cũng không đùa cợt nữa, anh thu lại nụ cười,m còn rất nghiêm túc lắng nghe.


“Về sau anh đừng như vậy nữa, nếu như phần xương của anh bị tổn thương, thì những công việc sau đó sẽ phải làm sao?” Dung Sơ mim môi, “Em rất thích được thầy Lục bảo vệ, nhưng em hy vọng thầy Lục cảm phải tự bảo vệ bản thân mình thật tốt nữa.”


“Vậy ý em nói là, em bị thương thì được, còn anh bị thương thì không được, có phải là ý như thế không?” Lục Kiệt lắng nghe rất nghiêm túc, mà trả lời lại cũng rất nghiêm túc.


Dung Sơ vốn là đang nghĩ như vậy, nên nghe Lục Kiệt hỏi thế thì cũng gật đầu.


Lục Kiệt đã bị cậu chọc cho tức tới mức bật cười, “Anh còn tưởng em sẽ vì cảm kích mà nhào vào lòng anh, trong khoảng thời gian anh bị thương thì em có thể giúp anh tắm rửa hay gì đó, kết quả là em lại quay sang trách anh…”


Thấy Lục Kiệt càng nói càng nghiêm trọng, Dung Sơ vội phản bác: “Em không có ý trách anh.”


“Vậy thì là ý gì? Trong mắt anh, em quan trọng hơn rất nhiều, sao anh có thể nỡ để em bị thương được cơ chứ. Là em đang ép anh phải nói điều này, nếu em mà bị thương, thì chắc giờ anh đã phải ngồi bàn bạc với Hứa Xuyên xem làm sao để có thể tống cổ tên Chung Hựu đó ra khỏi giới giải trí rồi…”


Nghe giọng điệu ấy của Lục Kiệt, Dung Sơ chợt nhận ra, anh đã thật sự tức giận vì mấy câu cậu vừa nói rồi. Cho nên Dung Sơ vội vàng che miệng anh lại, “Thầy Lục, em thật sự không có ý đó mà. Em chỉ là, chỉ là đang lo cho anh thôi, em không muốn anh vì cứu em mà bị thương.”


“Che miệng anh thì tưởng là anh không nói được à?” Giọng Lục Kiệt bị che lại nên nghe có hơi trầm, nhưng thật ra anh vẫn có thể nói được, “Em là đang ép anh phải cãi nhau với em đúng không? Anh yêu em, đương nhiên là anh phải đặt em lên hàng đầu rồi. Kết quả em lại đi nói mấy câu ấy, bảo anh đừng che chở cho em nữa. Vậy rốt cuộc là anh đang hẹn hò hay là bỏ tiền ra để nuôi trai?”


Anh hiểu ý của Dung Sơ là vì lo cho anh.


Nhưng sâu trong tiềm thức, sâu trong lòng cậu, thì vẫn luôn đặt hai người ở hai vị trí không ngang bằng nhau.


Nếu cậu nói mấy lời đấy với kiểu làm nũng, thì Lục Kiệt cũng sẽ không nhân cơ ấy mà làm ầm lên, nhưng cậu lại nói với vẻ rất nghiêm túc, còn nhắc đến công việc của mình thì Lục Kiệt hiểu ngay. Trong thâm tâm, Dung Sơ cho rằng chuyện mình được anh cứu là không đúng.


Lục Kiệt quả thật là đang cực kì giận.


Vậy là mấy lời nói lúc chiều coi như là vô ích.


Nhưng cũng không tới mức trút giận lên Dung Sơ, anh phải sửa lại cái suy nghĩ này của cậu bằng được.



“Không phải em nói là em không đoán ra được anh đang nghĩ gì sao? Giờ thì tới lượt anh đang thật sự không đoán ra nổi em đang nghĩ gì đấy.” Lục Kiệt véo nhẹ lên phần eo mềm mềm của Dung Sơ, rồi lại hôn vào lòng bàn tay cậu, “Mới nãy vẫn còn nói rành mạch lắm mà, sao giờ thầy Dung lại không nói nữa vậy? Em nói cho anh nghe xem nào, rốt cuộc là trong lòng em đang nghĩ gì vậy? Là thấy hối hận vì đã đồng ý yêu anh à?”


“Em không hối hận!” Dung Sơ vội vàng rụt tay mình lại, vừa lắc đầu vừa phủ nhận, nhưng lại không dám nói với Lục Kiệt là cuối cùng mình đang nghĩ gì.


Chẳng qua cậu cảm thấy, giữa mình và Lục Kiệt, vẫn luôn có một sự chênh lệch.


Dù cậu đã nghĩ đến chuyện muốn thu hẹp sự chênh lệch đó, nhưng khi chứng kiến cảnh Lục Kiệt bị thương, cậu vẫn cảm thấy không nên làm vậy.


Lục Kiệt hít sâu vào một hơi, “Vậy thì là gì? Hôm nay em mà không nói, thì đừng hòng xuống được khỏi đùi anh. Lát nữa có khi tổ chương trình cũng sẽ quay lại, em cũng đừng có mà xuống, cứ ngồi yên trên đùi anh đi để cho họ thấy luôn, dù sao bọn mình cũng thật sự đang hẹn hò rồi, người khác có thấy thì cũng chẳng sao…”


Nghe Lục Kiệt nói thế, khuôn mặt vừa mới nguội xuống của Dung Sơ lại lần nữa đỏ lựng. Cậu sợ Lục Kiệt sẽ thật ra làm chuyện đó, cho nên hoảng hốt mà tuôn ra bằng sạch suy nghĩ trong lòng: “Chỉ là em thấy thầy Lục và em không giống nhau. So với em thì anh xuất sắc hơn nhiều, gia thế cũng rất tốt, con người cũng rất tốt, cái gì cũng đều tốt hơn em. Anh mà bị thương rồi ảnh hưởng tới sự nghiệp, fan cũng sẽ rất lo lắng… Còn em dù có bị thương thì cũng không thành vấn đề, chẳng ảnh hưởng đến điều gì cả.”


Nghe tới đây, Lục Kiệt tự giễu mà bật cười, nắm lấy cằm cậu: “Em đang khen anh à? Nhưng em có từng nghĩ là, em và anh đều là con người, không phải thần thánh. Nếu anh mà là thần, thì anh đã chẳng phải tốn công ở đây nói nhiều với em đến vậy, chỉ vì muốn được nghe xem trong lòng em đang nghĩ gì. Em với anh có gì khác nhau chứ? Em thấy bản thân mình bị thương thì chẳng có vấn đề gì, anh cũng cảm thấy mình có bị thương thì cũng chẳng ảnh hưởng tới chuyện gì hết. Phim không quay được thì cùng lắm đổi diễn viên, đâu phải cả đời chỉ có mỗi một cơ hội đó. Nhưng còn con người thì sao? Em là duy nhất ở trên đời này, em không nỡ để anh bị thương, vậy anh thì nỡ để cho em bị thương được à?”


Lục Kiệt dứt lại, đã thấy đôi mắt Dung Sơ đỏ hoe. Anh không nhịn được mà hôn cậu một cái, “Anh cũng sẽ vì chuyện tình cảm mà phiền não, cũng sẽ ghen tuông với người khác, còn lo em chê anh lớn tuổi…” Nói tới đây thì anh ho một cái, rồi không tiếp tục nói nữa.


Hình như những lời này có hơi làm tổn hại đến hình tượng của anh rồi.


Dung Sơ vốn còn đang vì những lời anh vừa nói mà cảm thấy rất hối hận. Lục Kiệt đã cứu cậu, vậy mà cậu lại nói mấy câu kia làm cho anh khó chịu. Lời Lục Kiệt nói cũng khiến lòng cậu không sao yên nổi, cảm giác như bị lấp đầy tới căng tràn.


Nhưng vừa nghe Lục Kiệt bảo thế kia, cậu lại từ từ mở lớn đôi mắt mình, ngập ngừng một chút rồi hôn lên môi anh, “Thầy Lục không lớn tuổi một chút nào cả.”


Lục Kiệt cười gượng một tiếng, “Anh hỏi em thêm một câu nữa thôi, rốt cuộc là em thích con người anh, hay là em thích những thân phận kia của anh?”


“….. Con người anh ạ.” Dung Sơ đáp mà chẳng cần nghĩ ngợi.


“Em nói gì cơ? Anh không nghe thấy.” Lục Kiệt cố tình hỏi, rồi ấn gáy Dung Sơ để cậu cúi xuống, anh ngậm lấy môi dưới của cậu, mấy giây sau mới thả ra.


Dung Sơ cứ bị anh làm cho mặt mũi đỏ bừng, lại lặp lại: “Em thích con người anh.”


“Cụ thể hơn chút đi mà? Anh không hiểu.” Lục Kiệt lại rải những nụ hôn vụn vặt lên vùng cổ mịn màng của Dung Sơ.


Dung Sơ ngửa lên, “Em thích con người thầy Lục…”


Cậu xấu hổ tới nỗi ngay cả cổ cũng đỏ hết cả.


Lúc này cuối cùng thì Lục Kiệt mới hài lòng, còn dọa cậu, “Lần sau mà anh còn phát hiện ra em vẫn ôm suy nghĩ như thế nữa…” Lục Kiệt ghé sát bên tai Dung Sơ, “Thì dù là đang ở bất kì chỗ nào, anh cũng sẽ có cách làm cho em không xuống nổi giường, khỏi phải nghĩ đến mấy cái chuyện linh tinh đó nữa.”


Sống lưng Dung Sơ run run, móng tay sắp bấu sâu hơn vào da thịt của Lục Kiệt. Cậu cúi đầu khẽ ‘dạ’ một tiếng, rồi nghĩ ra điều gì đấy, lại nhỏ giọng hỏi: “Vậy thầy Lúc có muốn em… tắm cho anh không?”


Lục Kiệt: “…….”


Lục Kiệt nghi rằng cậu sinh ra là để tra tấn mình. Hít sâu vào một hơi, đang định nói thêm mấy lần linh tinh nữa, thì cửa phòng lại bị gõ.


Lục Kiệt tặc lưỡi, vỗ vỗ vào thắt lưng Dung Sơ, “Đương nhiên là anh cơ rồi.”


Dung Sơ cũng có nghe thấy tiếng, vội vội vàng vàng xuống khỏi người Lục Kiệt.


Thấy người bước vào là Hứa Xuyên, Dung Sơ thoáng thở phào.


Lục Kiệt lại treo nụ cười lên trên mặt, nhưng giọng điệu thì chẳng mấy dễ chịu: “Sao anh tới đây làm gì?”


Đúng lúc Hứa Xuyên có công việc ở gần đây, vừa nhận được tin là chạy tới ngay, nhưng giờ nghe thấy giọng này của Lục Kiệt, rồi nhìn thấy mặt mày xuân sắc của Dung Sơ, thì chẳng cần đoán cũng biết hai cái người này vừa làm gì. Mặt Hứa Xuyên xám ngoét: “Tôi tới vì lo cho cậu mà.”


Hắn biết vết thương của Lục Kiệt thế nào, nhưng vẫn cảm thấy lo, giờ trông tình hình hiện tại, có vẻ đúng là chẳng làm sao thật.


Lục Kiệt ‘ừ’ một tiếng, “Anh đã liên hệ với bên tổ chương trình chưa?”


“Đã liên hệ rồi, cả Chung Hựu và Đường Chi đều bị thương, cậu cũng bị thương, nên dù có muốn tiếp tục thì cũng không thể được, bởi vậy việc ghi hình trong hai ngày tới chắc chắn cũng dừng lại, nhưng hợp đồng đã ký thì là thời hạn quay trong 7 ngày, không thể đột nhiên sửa lại được, bên tổ chương tình nói vậy tôi là sẽ quay bù hai ngày đó sau, cụ thể thời gian thế nào thì còn phải thảo luận lại, cũng phải xem lịch trình của cậu và Dung Sơ nữa.”


Đương nhiên là không thể tiếp tục ghi hình được nữa. Đừng là đang bị thương, kể cả là không có bị thương, thì chỉ riêng chuyện Chung Hựu dám công khai động tay chân với khách mời nữ thì cũng đủ để cho dư luận đè chết gã rồi, huống hồ khách mời nữ này trước đây còn từng là đối tác hợp tác với gã.


“Bên Chung Hựu thì sao?” Lục Kiệt vừa hỏi, vừa ôm lấy eo Dung Sơ.


Dung Sơ liếc trộm Hứa Xuyên một cái, rồi cũng im lặng mà nắm lấy tay anh.



Mi mắt Hứa Xuyên giật giật, “Tôi tìm luật sư rồi, trước mắt luật sư sẽ tới nói chuyện với quản lý của Chung Hựu, nhưng nhìn thái độ của quản lý thì có vẻ công ty cũng muốn bỏ tên đó rồi, phải bồi thường hay lên tiếng xin lỗi, Chung Hựu đều phải tự lo lấy.”


Cũng khó trách sao Chung Hựu lại biểu hiện cực đoan như vậy trên show, dám động chân động tay với Đương Chi, còn công khai vạch trần hôn nhân giả giữa Lục Kiệt và Dung Sơ.


Nhưng cũng không phải là ngoài dự đoán.


Hai năm nay tuy Chung Hựu được hưởng lợi từ độ hot của cp, nhưng lại không phát triển được như kỳ vọng, nếu không thì cũng chẳng cần lên show để kéo fame. Có điều tính cách của Chung Hựu lại không ổn, gã không hợp với những show livestream không có kịch bản, không cắt ghép hậu kỳ như thế này.


Mà hiệu quả của show cũng không được như phía công ty mong đợi, thêm cả nội dung cuộc trò chuyện ở trên điện thoại Chung Hựu bị lộ. Vốn dĩ hắn vẫn luôn dựa vào Đường Chi, hút máu cô ta, lần này thì đã hoàn toàn đắc tội với Đường. Hai người họ tuy cùng một công ty, nhưng địa vị của Đường Chi luôn cao hơn hắn, bởi vậy công ty đương nhiên sẽ đứng về phía cô. Đường Chi cũng đã tính đoán để đạp Chung Hựu xuống, muốn đổ hết tội lỗi lên đầu cô ta, vậy nên ngoài điểm này ra, gã còn ít giá trị lợi dụng nào.


Ngoại hình của hắn không được coi là quá nổi bật, tuổi tác đã ở lưng chừng để đi đóng phim thần tượng, diễn xuất lại kém, cho nên công ty có bỏ rơi cũng là chuyện đương nhiên.


Nghe Hứa Xuyên nói xong, Lục Kiệt nhìn về phía Dung Sơ, “Em muốn Chung Hựu bồi thường hay là xin lỗi?”


Dung Sơ không định tham gia vào chủ đề này, đột nhiên bị hỏi như vậy thì ngẩn ra.


Anh khẽ cười, bóp nhẹ vào tay cậu, “Sao thế? Em cũng là người bị hại, cũng là ông chủ, cũng có quyền được lựa chọn sẽ xử lý chuyện này như thế nào.”


Thấy mấy cái động tác ám muội của Lục Kiệt, trong lòng Hứa Xuyên âm thầm khinh bỉ.


Dung Sơ nhất thơi hơi căng thẳng, cậu ‘ồ’ lên rồi mãi sau mới nói: “Có thể vừa bồi thường vừa xin lỗi không ạ?”


Vết thương của Lục Kiệt là do Chung Hựu gây ra, những thứ đó là điều mà Chung Hựu phải trả.


“Suy nghĩ của ông xã cũng giống hệt anh.” Lục Kiệt nhướn mày.


Hứa Xuyên chỉ hận không thể tự bấm vào nhân trung của mình, “Rồi biết rồi, tôi sẽ để luật sự đi nói chuyện.” Nhắc tới luật sư, hắn lại nhớ ra một chuyện khác nữa, “Hợp đồng mà trước đó cậu bảo luật sư soạn thảo đã được gửi tới …”


Hứa Xuyên nói xong thì nhìn về phía Dung Sơ, không biết là có nên đề cập tới chuyện này trước mặt cậu hay không.


Dù hắn chưa nói hết, nhưng cả Dung Sơ và Lục Kiệt đều biết là đang nhắc tới cái gì, Dung Sơ cũng chẳng bận tâm nữa, nên vội nói: “Anh Hứa Xuyên cứ nói đi ạ.”


Hứa Xuyên rất có năng lực nhìn sắc mặt người khác, biết lúc này nên nghe ai, bởi vậy chẳng cần nhìn Lục Kiệt nữa mà trực tiếp nói thẳng với Dung Sơ, “Đã được gửi tới tay Dung Nguyên rồi. Ông ta cũng đã ký xong, trong tháng này ông ta sẽ gửi tiền qua.”


Dung Sơ cũng không bất ngờ với kết quả này, thậm chí còn có cảm giác nhẹ nhõm.


Sau này cậu sẽ không còn phải gánh chuyện bệnh tật của Dung Tinh ở trên lưng nữa.


Lục Kiệt nắm lấy tay cậu, cũng không nói xen vào chuyện này.


“Còn có chuyện lần trước mà cậu bảo tôi điều tra…” Hứa Xuyên nói tới đó thì ngừng, vẫn cảm thấy chuyện này mà nhắc ở trước mặt Dung Sơ thì không thích hợp lắm, nên chuyển sang đề tài khác: “Bác sĩ có bảo cậu phải ở lại viện để theo dõi thêm không? Hay để tôi bảo tài xế đưa hai người về nhà?”


Hứa Xuyên thật sự thấy cái show này đúng là xui xẻo, không hợp tẹo nào, bảo sao trước kia Lục Kiệt không thích.


Mới có mấy ngày thôi mà xảy ra bao nhiêu chuyện.


Lục Kiệt ‘à’ một cái nhướn mày lên, rồi ghé bên tai Dung Sơ: “Anh còn đang nghĩ là phòng tắm trong phòng bệnh này bé thế thì không biết hai người đứng có vừa hay không…”


Hứa Xuyên vẫn còn ở đây!


Nghe thấy Lục Kiệt nói mấy lời không đứng đắn này, mặt Dung Sơ lại thoắt cái đỏ au.


Hứa Xuyên: “……”


Tuy Hứa Xuyên không nghe được lời Lục Kiệt nói, nhưng xem biểu cảm của Dung Sơ thì cũng biết đó chả phải là mấy lời tử tế gì cho cam, nên hắn ngoài cười mà trong không cười, nói: “Tôi sẽ bảo Lâm Trác tới khách sạn để thu dọn đồ đạc cho hai người, rồi lát nữa để thằng nhóc qua đón hai người về.”


Ở lại bệnh viện theo dõi cái rắm, Lục Kiệt chỉ bị vết thương ở ngoài da thôi!


Nhưng mà vẫn cần phải báo bình an.


Hứa Xuyên vốn định dùng tài khoản Weibo của Lục Kiệt để đăng tin báo bình an, nhưng vừa thấy mật khẩu bị sai, mi mắt liền giật giật.


Có điều chắc Lục Kiệt cũng sẽ không đăng cái gì linh tinh lên Weibo, mấy chuyện kiểu đó anh hẳn là tự biết chừng mực. Hứa Xuyên liền nhịn, cuối cùng khi dặn xong Lục Kiệt phải tự đăng bài lên, rồi đang tính đi ra ngoài thì cửa phòng bệnh lại bị gõ.


Lần này người tới là Quan Thứ.



Quan Thứ chỉ đi một mình, Thời An không đi cùng.


Hứa Xuyên và Quan Thứ hiển nhiên là có quen biết, hai người rất thân thiết mà chào hỏi.


Đoán rằng Quan Thứ tới là để thăm Lục Kiệt, mà Dung Sơ thì vừa hay đang đói, từ lúc xảy ra chuyện tới giờ cả cậu và Lục Kiệt đều chưa kịp ăn trưa, cho nên cậu không ở lại phòng bệnh nữa, mà nói với anh một cậu rồi chạy đi mua đồ ăn.


Lúc quay về thì lại bắt gặp Đường Chi ngoài hành lang bệnh viện.


Trên đầu Đường Chi đang quấn băng,nhưng sắc mặt vẫn ổn. Vừa thấy Dung Sơ, Đường Chi đã lên tiếng chào hỏi trước.


Dung Sơ cũng lịch sự hỏi thăm vết thương của cô. Cậu cũng không có cảm giác tốt hay xấu gì đặc biệt với Đường Chi cả.


Đường Chi không để tâm lắm, chỉ cười, “Cảm ơn đã quan tâm nhé. Cậu với Lục Kiệt thật sự đã ở bên nhau rồi nhỉ?”


Nghe thế, Dung Sơ có hơi sững lại.


Đường Chi cũng chẳng để ý tới phản ứng của cậu, tiếp tục nói: “Trạng thái của hai người hôm nay khác hoàn toàn với trước đây.”


Nói thật thì Đường Chi cũng có hơi ước ao, nhưng sự ước ao của cô chỉ giới hạn có chỗ là Lục Kiệt có tiền, cũng có địa vị, cho dù trước đây có dính tới scandal về m* t**, nhưng thực tế thì nó cũng chẳng gây ra quá nhiều ảnh hưởng tới anh.


Ai mà chẳng muốn có địa vị và tiền tài chứ?


Dung Sơ không ngờ lại rõ ràng đến thế, nhưng cậu cũng không thừa nhận. Cậu không biết Đường Chi muốn làm gì, vì thế khuôn mặt cũng mang theo vẻ phòng bị.


Thấy biểu cảm thấy của cậu thì Đường Chi bật cười, “Không cần lo là tôi sẽ đi nói lung tung giống cái tên đần độn Chung Hựu đâu. Chỉ là tình cờ gặp cậu cho nên mới muốn nói chuyện vài câu thôi. Nhưng người như Lục Kiệt, từng trải nhiều rồi, giới giải trí lại là cái giới nước sâu, chẳng có ai là hoàn toàn sạch sẽ cả, mà cậu thì, nhìn qua là đã biết không phải người tâm cơ…” Đường Chi nói tới đây thì hơi ngừng lại một chút, bởi nếu có thì cậu đã chẳng mời cô bát mỳ đó, chia cho cô cái bánh kem ấy, quá lương thiện, “Yêu đương thì cũng chẳng sao, nhưng mà quan trọng nhất vẫn là phải tự bảo vệ mình, đề phòng người khác, nhất là người có quyền có thế như vậy.”


Dung Sơ khẽ nhíu mày. Đường Chi nói xong thì muốn xoa đầu cậu một cái, cuối cùng vẫn thôi, chỉ chào tạm biệt với Dung Sơ: “Được rồi tôi phải về phòng bệnh đây, tạm biệt nhé.”


Nói xong liền rời đi, không hề ngoảnh lại.


Nhìn theo bóng cô quay đi, Dung Sơ không hiểu sao lại cảm thấy, cô cố ý tới đây chính là muốn nói những điều đó với mình.


 Tối muộn, Lâm Trác tới đón họ ra sân bay.


Vốn dĩ Hứa Xuyên cảm thấy đã muộn vậy rồi thì ở lại bệnh viện một đêm cũng được, nhưng Lục Kiệt thì lại chê môi trường ở bệnh viện, “Tôi nằm viện thì chẳng phải Dung Sơ cũng phải ở lại à? Em ấy ngủ ở đâu? Có thể ngủ được thoải mái ở đây sao?”


Hứa Xuyên vừa nghe thấy giọng điệu này của anh thì cũng lười đi tranh luận, cứ dứt khoát chiều theo luôn.


Trong lòng thầm cảm thấy may mà bao năm nay Lục Kiệt mới yêu đương đúng một lần, nếu không hắn chắc sẽ bị chọc tức tới sinh bệnh mất.


Nhân lúc Dung Sơ đi ra ngoài mua đồ, Hứa Xuyên đưa cho Lục Kiệt xem những thứ mà mình đã điều tra được.


Sắc mặt Lục Kiệt dần trầm xuống, mà giọng Hứa Xuyên cũng chẳng khá hơn, “Tôi vẫn chưa lấy được camera giám sát, chuyện này phải dùng danh nghĩa của nhà họ Lục. Nhưng bên Bạch Ninh đúng là đã nói với tôi như thế… Tôi cảm thấy tên ấy không cần thiết phải bịa chuyện ra để lừa tôi làm gì.”


Lục Kiệt ‘ừ’ một tiếng, “Cứ tùy ý dùng đi.”


Anh nhìn điện thoại, sắc mặt rất khó coi, nhưng đến khi Dung Sơ quay lại thì lại lập tức làm như chẳng có chuyện gì xảy ra.


Về tới nhà, Lâm Trách phụ trách việc thu dọn đồ đạc, còn tiện tay làm bữa khuya cho hai người.


Lần đầu tiên biết được ngón nghề này của Lâm Trác, Dung Sơ thật sự rất ngạc nhiên.


Thấy Dung Sơ cứ nhìn chăm chăm vào phòng bếp, Lục Kiệt khẽ ‘chậc’ một tiếng, đặt điện thoại lên đầu gối cậu rồi nghiêng người qua hôn lên cổ Dung Sơ.


Sự chú ý của Dung Sơ lập tức bị kéo về. Dù sao Lâm Trác vẫn đang ở đây, cậu không tiện thân mật với Lục Kiệt, nên có hơi căng thẳng, “Thầy Lục, Lâm Trác sẽ nhìn thấy đó.”


Lục Kiệt khẽ cười, cố ý bảo: “Vậy sao này thằng nhóc còn phải nhìn thấy nhiều. Nó đi vào đoàn với anh suốt, thế sau này anh cũng vào đoàn phim, em cũng phải bớt chút thời gian tới thăm anh chứ? Em tới thăm anh, thì không phải bọn mình cũng sẽ lại thân mật với nhau à?”


Anh vừa nói thế, mặt Dung Sơ lại nóng hết cả lên.


Thấy cậu như vậy, trong lòng Lục Kiệt lại ngứa ngáy, nhưng dù nói thế thì dù sao Lâm Trác vẫn đang ở đây nên anh cũng không thật sự làm gì hết, hơn nữa giờ cánh tay vẫn đang bị thương, một số việc cũng không được tiện, anh chỉ có thể  khẽ hôn Dung Sơ mấy cái.


Lâm Trác từ phòng bếp đi ra, thấy hai người họ đang ôm nhau cùng xem điện thoại, Lâm Trác liền coi như không thấy gì, chỉ báo một câu ‘Mai em lại qua’ rồi đi thẳng.


Ăn uống xong, hai người cùng đi lên tầng. Đến tầng hai, Dung Sơ đang định đi về phòng mình, Lục Kiệt đã dừng bước rồi kéo cậu lại, “Thầy Dung đi đâu thế? Không phải em bảo là muốn tắm cho anh à?”


Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử Truyện Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử Story Chương 47: Không phải là em bảo là muốn tắm cho anh à?
10.0/10 từ 23 lượt.
loading...