Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Chương 44: Thầy Dung quan tâm anh rồi, vui quá.
Mặt Dung Sơ đỏ ửng.
Cậu chưa từng yêu đương, ngoài Lục Kiệt thì chưa từng thích một ai khác, cũng không nghĩ nhiều như những gì mà Lục Kiệt vừa nói.
Vậy rốt cuộc là cậu thích Lục Kiệt theo kiểu nào?
Về sinh lý, không cần nghi ngờ, cậu có h*m m**n trắng trợn với Lục Kiệt.
Về tâm lý… cậu khát khao mỗi lần được tiếp xúc thân mật với Lục Kiệt.
Nhưng nếu cậu thật sự ở bên anh, trở thành một đôi tình nhân, một người bạn đời thật sự thì sao?
Dung Sơ đột nhiên thấy mông lung.
Cậu luôn hiểu rất rõ khoảng cách chênh lệch giữa mình và Lục Kiệt.
Cậu chỉ là một người với hai bàn tay trắng, vì sao Lục Kiệt lại thích cậu chứ?
Dung Sơ dần dần bình tĩnh lại. Tất nhiên cậu không nghi ngờ tình cảm của Lục Kiệt.
Cậu chỉ hoài nghi chính bản thân mình thôi. Liệu cậu có thể chịu đựng được tất cả mọi thứ sẽ kéo đến khi ở bên Lục Kiệt hay không, bao gồm cả việc, nếu một ngày anh không còn thích cậu nữa.
Đúng lúc này, điện thoại của Lục Kiệt lại reo lên, cuối cùng cũng phá vỡ được bầu không khí căng thẳng và bất an ấy.
Là cuộc gọi từ Hứa Xuyên. Lần này Lục Kiệt nhận điện mà không hề tỏ ra thiếu kiên nhẫn, anh lùi lại một chút, bàn tay vẫn để phía sau đầu Dung Sơ mà ch*m r** v**t v*, tay kia thì cầm điện thoại.
Anh đứng ngay bên cạnh cậu, cho nên giọng nói của Hứa Xuyên cũng truyền thẳng tới tai Dung Sơ.
“Tôi đã liên hệ xong xuôi với tổ chương trình rồi, người thay thế cho hai cậu cũng đã sắp xếp ổn cả rồi. Cụ thể tổn thất của show thì đợi cả hai về rồi tôi nói sau, hai cậu tính ở lại đến khi nào?”
Lục Kiệt không trả lời, mà nhìn về phía Dung Sơ.
“Ngày mai, ngày mai có được không ạ?” Dung Tinh chỉ vừa mới thoát cơn nguy kịch, vẫn chưa tỉnh lại.
Dung Nguyên chắc chắn không ở lại lâu, Dung Tinh đã quá nhiều lần đứng ở lằn ranh sinh tử rồi, Dung Sơ không muốn khi thằng nhóc tỉnh lại thì chẳng thấy mình đâu, như vậy quá tuyệt vọng.
Đương nhiên là Hứa Xuyên đâu thể từ chối, “Anh sẽ bảo Lâm Trác qua, hai người có cần gì thì cứ nói thằng nhóc ấy chạy đi mua.”
“Em cảm ơn anh Hứa Xuyên.”
Hứa Xuyên còn chưa kịp nói gì thêm, từ loa điện thoại đã đổi thành giọng của Lục Kiệt. Anh hỏi: “Đã bóc hết quà chưa? Đã kiểm tra xong hết chưa?”
Hứa Xuyên: “………. Kiểm tra xong rồi!”
Cũng không còn chuyện gì cần dặn dò thêm, lần này cuối cũng cũng tới phiên Hứa Xuyên thấy đắc thắng, hắn được là người cúp máy trước.
Chỉ vài giây sau, trên nhóm chat ba người, Hứa Xuyên gửi tới một tấm ảnh.
Dựa vào màn hình điện thoại của Lục Kiệt, Dung Sơ được nhìn thấy những món quà.
Có hoa, có thư, có các loại búp bê, và một số đồ vật khác nữa, nhưng trông có vẻ đều được chuẩn bị rất chỉn chu.
Cậu không nghĩ rằng có một ngày bản thân cũng sẽ có fan tặng quà, lại còn nhiều thứ như vậy nữa, trong lòng lập tức cảm thấy thật ấm áp.
Cho đến khi Lục Kiệt phóng to một tấm thiệp lên.
[To. Vợ
Vợ ơi khi nào thì vợ ly hôn cùng với cái lão già Lục Kiệt ấy? Vợ à vợ còn trẻ mà, nhất định đừng treo cổ trên cái cây già cỗi ấy QAQ]
Dung Sơ: “………”
Dung Sơ len lét quen sát biểu cảm của Lục Kiệt.
Mặt Lục Kiệt lạnh tanh chuyển sang một tấm hình khác, hình như cũng chẳng bị ảnh hưởng tí gì.
Dung Sơ lặng lẽ thở phào, lại chợt nghe thấy Lục Kiệt cười khẩy.
Dung Sơ: “……….”
Cậu lẳng lặng để đầu mình áp sát vào trong lòng bàn tay của Lục Kiệt hơn.
Bọn họ không ở lại chỗ khu vực cầu thang bộ lâu, trời rất lạnh, nhất là vào ban đêm, mà chỗ cầu thang lại càng âm u lãnh lẽo hơn. Lúc đầu còn chẳng cảm thấy gì, không được bao lâu Dung Sơ đã bắt đầu hắt xì.
Cậu vốn còn muốn chờ Dung Nguyên đi rồi thì sẽ ra chờ trước cửa phòng bệnh của Dung Tinh, nhưng Lục Kiệt cũng ở đây. Từ lúc đến đây, Lục Kiệt chưa được nghỉ ngơi một chút nào, Dung Sơ sợ anh lại muốn đứng đó chờ chung với mình, nên đã đề nghị đi thuê một phòng khách sạn ở gần bệnh viện.
May mà Lục Kiệt đồng ý.
Bọn họ tới khách sạn chưa lâu thì Lâm Trác đã vội vàng tới. Cậu chàng chuẩn bị rất chu đáo, còn mang theo cả quần áo để họ tắm rửa thay đồ.
Dung Sơ mở cửa cho Lâm Trác vào, còn làm động tác giữ im lặng, chỉ chỉ vào trong giường.
Đến khách sạn chưa được bao lâu, Lục Kiệt đã ngủ thiếp đi.
Sợ làm anh tỉnh giấc, Dung Sơ làm cái gì đều nhẹ tay nhẹ chân, Lâm Trác cũng cẩn thận hơn.
Ánh mắt của Lâm Trác đảo qua đảo lại giữa Lục Kiệt và Dung Sơ mấy lần, cứ cảm thấy mối quan hệ giữa hai bọn họ đã thay đổi.
Nhưng chuyện riêng của sếp thì cậu chàng sẽ không hỏi. Giả cũng được mà thật cũng tốt, dù sao thì đều là bạn đời của sếp cả, không có gì khác nhau.
Dung Sơ không ngủ được. Sau khi Lâm Trác rời đi, cậu ngồi xuống bên giường, dùng ánh mắt phác họa lại dáng vẻ khi ngủ của Lục Kiệt, cậu không nhịn được mà nghĩ, Lục Kiệt đâu có già.
Gương mặt của anh chẳng thua kém gì mấy ‘tiểu thịt tươi’ ngoài 20 tuổi hiện nay, chẳng qua bọn họ không cùng một đường đua. Còn thân hình… thân hình lại càng không cần phải nói, đẹp hơn nhiều so với mấy người trẻ tuổi kia.
Mặt Dung Sơ lặng lẽ đỏ ửng, cũng xấu hổ không dám nhìn chăm chú Lục Kiệt nữa.
Tờ mờ sáng, Dung Sơ cầm theo bữa sáng mà Lâm Trác đã chuẩn bị từ trước rồi quay lại bệnh viện.
Đúng như cậu nghĩ, Dung Nguyên đã rời đi từ lâu, trên điện thoại hiển thị mấy cuộc gọi nhỡ từ ông ta. Chắc là muốn trách cậu vì sao đêm qua lại không tới.
Dung Sơ tuyệt đối không muốn trò chuyện cùng Dung Nguyên, nên đã để điện thoại về chế độ im lặng suốt cả đêm.
Dung Tinh vẫn chưa tỉnh, sau ca phẫu thuật, thằng bé đã hôn mê suốt thời gian đó.
Không được vào phòng bệnh, Dung Sơ đứng bên ngoài lướt điện thoại một lúc.
Giờ cậu không dám xem trang chủ của mình, hễ mở ra xem là lại nhớ tới cảnh Lục Kiệt đọc Weibo mình đêm qua.
Cậu vào điểm danh siêu thoại của Lục Kiệt và cả của mình, rồi lại ấn theo dõi cả siêu thoại cp của cả hai.
Trước đó lúc Vương Hiển nói với cậu thì chẳng có mấy fan, nhưng giờ thì fan đã lên tới mấy vạn, bài đăng trong đó cũng nhiều không đếm xuể.
Có một bài ghim với tiêu đề [Phân tích vì sao cp của bạn lại ngọt.]
Mang theo chút tò mò, Dung Sơ bấm vào xem.
Hơn 1 tiếng sau, Dung Sơ trào dâng cảm xúc mà thoát ra.
Cậu không hề biết, hóa ra nhìn từ góc độ của Lục Kiệt thì bản thân mình lại khác nhiều như thế, cậu cũng không biết Lục Kiệt sẽ lén nhìn mình, sẽ luôn dõi theo mình…
Tuy ở cuối bài đăng còn có một câu tiêu chuẩn ‘Chỉ mang tính giải trí’.
Dung Sơ ấn thích bài đăng Weibo ấy, ấn xong rồi mới lại nhớ ra Lục Kiệt cũng có thể nhìn thấy được, nhưng chưa kịp bỏ thích thì hộp thư đã hiển thị một tin nhắn mới.
Cậu có dự cảm không lành.
Mở ra xem thì thấy.
Lục Kiệt V: [Thầy Dung hứng thú quá nhỉ]
Lục Kiệt V: [chia sẻ: Bằng chứng tình yêu của thầy Lục] [chia sẻ: Là song phương yêu đương hay là đơn phương thầm mến] [chia sẻ: Xem tarot về tình yêu của họ] [chia sẻ: < Bé cưng bỏ trốn của tổng tài bá đạo (ooc theo cách của tôi) >]
Lục Kiệt V: [Quên nói với thầy Dung, anh đã lén ấn theo dõi thầy Dung rồi >.< ]
Dung Sơ: “………….”
Không phải là Lục Kiệt không thích dùng Weibo à?
Sao giờ anh ấy lại như kiểu là sống luôn ở trên Weibo vậy?
Mấy cái bài viết đó là sao? Cái ‘Bé cưng bỏ trốn’ cuối cùng kia rốt cuộc là cái gì nữa!
Dung Sơ mặt đỏ bừng bừng như bị bắt tại trận liền tắt luôn Weibo. Một lát sau lại vào trả lời Lục Kiệt: [Thầy Lục đã ăn sáng chưa ạ?]
Lục Kiệt V: [Anh ăn rồi. Thầy Dung quan tâm anh rồi, vui quá >.< ]
Dung Sơ cảm thấy không thể tiếp tục nói chuyện được nữa, mặt quá nóng rồi. Cậu báo với Lục Kiệt một tiếng, rồi lập tức đi tìm bác sĩ điều trị chính của Dung Tinh để nói chuyện.
Đến khi quay lại, ở trên băng ghế trước cửa phòng bệnh đã có thêm một người.
Không biết Lục Kiệt đã tới đây từ lúc nào, anh đang cúi đầu lật quyển kịch bản đặt trên đùi. Vừa thấy Dung Sơ đi tới, anh đã đưa ngay một ly nước ép trái cây cho cậu, “Anh bảo Lâm Trác đi về rồi.”
Nhận lấy ly nước ép, Dung Sơ chầm chậm ngồi xuống cạnh Lục Kiệt, máy móc hỏi: “Sao thầy Lục dậy sớm vậy ạ?”
“Giọng điệu này là sao? Em không muốn anh tới à? Thầy Dung?” Lục Kiệt bỏ quyển kịch bản xuống, lưng tựa vào ghế.
Đương nhiên không phải thế, chỉ là bây giờ Dung Sơ cứ nhìn thấy Lục Kiệt là trong lòng rối tung cả lên.
Cậu muốn đưa ra đáp án cho Lục Kiệt, muốn nói với Lục Kiệt rằng mình đồng ý, rằng tình cảm của cậu đối với anh không phải là kiểu chỉ là thích một thần tượng, mà là cậu muốn được ở bên Lục Kiệt mãi mãi.
Nhưng đồng thời cậu cũng không muốn cho Lục Kiệt đáp án.
Cậu quá mâu thuẫn.
Thế nên bây giờ, khi vừa nhìn thấy Lục Kiệt, cậu lại chẳng biết bản thân nên phản ứng ra sao.
Dung Sơ lắc đầu, lại nghe thấy Lục Kiệt cười khẽ một tiếng, “Cho dù thầy Dung không muốn nhìn thấy anh, anh cũng phải xuất hiện trong tầm mắt của thầy Dung.”
“Không phải em không muốn gặp anh.” Dung Sơ không muốn Lục Kiệt hiểu lầm nên vội giải thích.
Lục Kiệt ‘ồ’ một cái, “Thế là anh vẫn được xuất hiện ở trong tầm mắt của thầy Dung phải không?”
“…….. Vâng được ạ.” Dung Sơ bị lời của anh làm vành tai đỏ bừng, vội vàng cầm ly nước ép lên uống một ngụm lớn.
Lục Kiệt không tiếp tục chủ đề này nữa, có lẽ anh biết cậu sẽ lo lắng về chuyện show thực tế nên đã rút điện thoại ra cho cậu xem hotsearch hôm nay, “Tổ sản xuất đã lên thông báo tạm nghỉ thay cho chúng ta rồi, khách mời thay thế là bạn của anh.”
Hai người họ đột nhiên vắng mặt, chắc chắn là fan sẽ không thấy vui.
Trước khi lên sóng ngày hôm nay, tổ sản xuất cũng đã đưa ra thông báo nói rằng hai người họ có việc bận đột xuất, nhưng tập này vẫn sẽ tiến hành livestream như bình thường, khách mời thay thế cũng là một cặp chồng chồng.
Dung Sơ đọc hai cái tên đó lên: “Phó Tùy và Giang Tiệm Hành?”
Cậu thích âm nhạc, đương nhiên không thể có chuyện chưa từng nghe qua cái tên Phó Tùy. Cách đây hơn 10 năm, Phó Tùy chính là đỉnh lưu cực hot.
Có điều không ngờ là Phó Tùy đã kết hôn, nhưng mà cũng không phải là lạ, tuổi tác của Phó Tùy cũng xấp xỉ Quan Thứ mà.
Rõ ràng là độ hot của bọn họ đã hoàn toàn che lấp được chuyện cậu và Lục Kiệt vắng mặt.
“Ừ, trước đây anh từng hợp tác chung với Giang Tiệm Hành trong một bộ phim, lúc ấy chính anh đã giới thiệu cậu ta vào. Cũng nhờ bộ phim đó mà cậu ta đoạt giải, nên cũng coi như nợ anh một ân tình.” Cái tên đàn ông Lục Kiệt này đúng là không biết xấu hổ, chuyện như vậy cũng tính là nợ ân tình.
Nhưng mà người ta cũng nhận lời rồi, hiển nhiên là cũng thật sự thân thiết.
Dung Sơ thấy trên hotsearch dày đặc tên của người cặp đôi kia cho nên cũng xem nhiều hơn một chút. Vậy thhif mới biết, hóa ra họ đã ở bên nhau từ rất lâu rồi, chỉ là chưa từng công khai, thậm chí còn chưa từng xuất hiện công khai trước mặt fan, giờ tự nhiên lại tham gia một show thực tế về kết hôn, hiển nhiên là phải đã bị chấn động.
Xem xong hortsearch, cậu vô tình bấm vào mục tin nhắn riêng, nhìn thấy có duy nhất một khung chat trơ chọi được đặt tên là ‘Bé yêu’ thì mới giật mình nhận ra đây là Weibo của Lục Kiệt.
Cậu vội vàng trả lại điện thoại cho anh giống như ném đi một củ khoai nóng phỏng tay vậy. May mà cậu không bấm thích bừa bãi.
Cơ mà cái ‘Bé yêu’ kia…. Hình như là tên đặt cho Weibo của cậu.
Dung Sơ hút mạnh mấy ngụm nước ép, cố hạ nhiệt độ trong người xuống.
Lục Kiệt vui vẻ cười một tiếng, Dung Sơ cũng ngại chẳng dám nhìn anh. Vừa mới uống xong ngụm nước ép, Dung Sơ đã nghe thấy tiếng bước chân từ xa đi lại gần.
Chẳng đợi Dung Sơ ngẩng đầu lên, một tiếng quát lớn đã vọng thẳng tới trước mặt cậu.
“Sao không nhận điện thoại của tao?” Là giọng của Dung Nguyên.
Dung Sơ sững lại rồi ngẩng đầu lên, quả nhiên đã thấy được gương mặt suy yếu và bất mãn của Dung Nguyên.
Cậu không ngờ ông ta lại quay lại, trên tay còn xách theo cả đồ ăn. Dung Sơ không nghĩ nhiều, cậu theo bản năng đứng bật dậy chắn trước mặt Lục Kiệt.
Thấy vậy, Dung Nguyên liền cười lạnh, “Ra là còn có cả chồng mày nữa à? Tao đã nghe bọn bạn bài bạc nói là mày ở chung với một thằng nghiện m* t**…”
Bạn bài bạc của Dung Nguyên thì cũng đều cùng một giuộc với ông ta, đều là vật họp theo loài.
Đã rất lâu rồi không còn ai nhắc tới cái scandal bịa đặt đó của Lục Kiệt nữa, và Dung Sơ cũng đã rất lâu rồi không còn cãi lại Dung Nguyên, nhưng khi nghe những lời này, cậu vẫn không thể nhịn được lửa giận, “Kẻ tung tin bịa đặt đó đã vào tù rồi.”
Dung Nguyên nào có sợ cậu, ông ta cười khà khà, nhìn về phía Lục Kiệt vẫn đang ngồi nguyên ở ghế. Tuy không nhìn được rõ mặt, nhưng Dung Nguyên từng thấy người này trên TV.
Ông ta vốn cũng chẳng quan tâm xem Dung Sơ có kết hôn hay không, rồi là kết hôn với ai. Nhưng ông ta cũng đâu phải đứa ngu, Dung Tinh đột nhiên được chuyển viện, lại còn là một bệnh viện tốt thế này, tiền viện phí rất đắt đỏ.
Dung Sơ lấy đâu ra nhiều tiền như thế?
“Mày bớt dùng mấy cái lời đấy để đe dọa tao đi.” Dung Nguyên hung hăng trừng mắt với Dung Sơ, “Tới rồi thì mày chăm sóc tốt cho Dung Tinh đi, hại tao lại phải chạy tới đây thêm một chuyến nữa!”
Ông ta thậm chí còn chẳng có ý định để lại đống đồ ăn đã mang tới cho Dung Sơ, vừa dứt lại đã xoay người định rời đi, nhưng không biết là nghĩ ra cái gì, lại quay đầu lại, “Cuối cùng mày cũng làm được chuyện có ích rồi đó, kiếm thêm nhiều tiền một chút.”
Lời ông ta nói là có ẩn ý. Nghe ra được hàm ý của nó, Dung Sơ liền siết chặt vạt áo, cậu chỉ mong Dung Nguyên có thể cút đi càng nhanh càng tốt.
Cậu hoàn toàn không muốn tiếp tục nói gì với ông ta nữa, như vậy sẽ chỉ càng làm cậu cảm thấy khó xử trước mặt Lục Kiệt mà thôi.
Thậm chí nó còn đang nhắc nhở cậu rằng, nhìn đi, đây chính là sự chênh lệch giữa cậu và Lục Kiệt đó.
Cậu lại càng che chắn cho Lục Kiệt kĩ hơn.
Nhưng giọng anh lại từ sau lưng cậu truyền tới, một giọng điệu nhàn nhạt. “Sau này đương nhiên là Dung Sơ sẽ kiếm được rất nhiều tiền.” Nói rồi anh đứng dậy, cười một tiếng, “Nhưng mà tiền này lại là cửa tôi, ông Dung đây chắc là không biết nhỉ? Cũng phải thôi, ông Dung còn đang bận trăm công ngàn việc, xòe bài tới nỗi chai cả tay, nào làm gì có thời gian mà đi quan tâm tới cuộc sống của đứa con trai cả chứ.”
Không ngờ Lục Kiệt lại đột nhiên lên tiếng. Dung Sơ hoàn toàn sững sờ.
Hiển nhiên là Dung Nguyên cũng đã bị nói đến ngây cả người. Một chữ ‘mày’ vừa thốt ra khỏi miệng, đã bị Lục Kiệt không hề nề nang gì mà cắt ngang, “Dung Sơ đã kí thỏa thuận với tôi, mỗi một đồng cậu ấy kiếm được thì cũng đều thuộc về tôi. Tôi có muốn cho cậu ấy hay không, hoàn toàn tùy thuộc vào tâm trạng của tôi. Cậu ấy có thể lấy tiền để chữa bệnh cho đứa con trai nhỏ của ông hay không thì cũng phải tùy thuộc vào tâm trạng của tôi. À, mà đó cũng đâu phải con của Dung Sơ, nên quả thật tôi cũng chẳng muốn bỏ tiền cho ra nhóc ấy chữa bệnh đâu. Tôi vốn tưởng hai anh em họ không cha không mẹ, không nơi nương tựa, hoặc là cha mẹ tàn tật cả. Nhưng mà giờ nhìn tay chân ông lành lặn thế kia, vậy là hẳn phải lo được viện phí cho con trai út của mình chứ, hay là ông cho rằng bản thân cô dụng đến mức không thế móc ra nổi tiền thuốc men?”
Lục Kiệt nói với giọng ôn hòa, nhưng lại làm cho Dung Nguyên lập tức nổi điên. Chỉ là ông ta thấp hơn Lục Kiệt cả một cái đầu, lại bị ánh nhìn của anh đâm thẳng tới, cho nên ông ta không dám mắng chửi tùy tiện như lúc mắng Dung Sơ.
“Sao ông không trả lời vậy?” Lục Kiệt cười, “Nhưng mà tôi nghe nói, chỉ có loại súc sinh không não thì mới sinh con xong mà không nuôi thôi.”
Thấy Dung Nguyên bị nói tới nỗi mặt đỏ gay, trong lòng Dung Sơ tự nhiên lại có phần hả hê, dù có bị Dung Nguyên hung hăng lườm nguýt, cậu cũng không né tránh.
Ông ta đã giận lại càng thêm giận, “Nó có chết cũng không liên quan đến tao!”
“Đây là bệnh viện, ông Dung tốt nhất là không nên gây ồn ào lớn tiếng như vậy.” Lục Kiệt hất cằm ý chỉ Dung Nguyên nhìn sang phía các y tá đang qua lại, rồi anh khẽ ừm, “Thật vậy à? Dung Sơ, chúng ta dừng tiền viện phí lại nhé?”
Cậu biết Lục Kiệt đang bảo vệ cho mình, liền gật đầu, “Đều nghe theo ngài Lục ạ.”
Nghe thấy cách xưng hô này, Lục Kiệt nhướn mày, còn sắc mặt của Dung Nguyên đã đỏ gay lên như gan heo.
Lục Kiệt đáp lời, “Vậy thì chuyển em trai của em về bệnh viện ban đầu đi. Tất nhiên là vẫn còn một phương án khác nữa, ông Dung có muốn nghe không? Dù sao đó cũng là em trai của Dung Sơ, thực ra tôi cũng chẳng nhẫn tâm vứt bỏ sinh mạng của một đứa trẻ như vậy đâu. Tôi đã tìm hiểu rồi, ông Dung mỗi tháng nhận được 5000 tệ vào tài khoản, tôi không đòi nhiều đâu, chỉ 4500 tệ để điều trị cho Dung Tinh thôi, thiếu đâu tôi chịu. Tháng nào mà ông Dung đưa ít hơn con số đó, thì tôi sẽ lập tực ngừng phần chi trả của mình.”
Dung Sơ còn tưởng Lục Kiệt chỉ hù dọa Dung Nguyên, nhưng khi nghe phương án mà anh đưa ra, cậu mới giật mình phát hiện ra Lục Kiệt đang vô cùng nghiêm túc.
Ngay khi anh nói xong, Dung Nguyên liền trợn trừng mắt, “Dung Sơ, mày!”
Dung Sơ chưa kịp trả lời, bàn tay của Lục Kiệt đã đặt sau đầu cậu, “Dung Sơ, nghe anh.”
Dung Sơ gật đầu, “Vâng đều nghe theo ngài Lục.”
Cậu biết Dung Nguyên muốn nói gì, chẳng qua cũng chỉ muốn mắng chửi cậu thôi.
Nhưng dù có thế cũng chẳng sao cả.
Lồng ngực Dung Nguyên lên xuống dữ dội, hiển nhiên là tức tới phát điên.
Có điều Lục Kiệt căn bản là không quan tâm tới vẻ mặt của ông ta, “Tôi sẽ cho luật sư của mình liên hệ với ông Dung đây.”
Có vẻ Dung Nguyên đã thật sự tin chuyện ấy, nên khi Lục Kiệt nói câu này, ông ta cũng chẳng đáp gì nữa, dù nét mặt có hung tợn đến đâu thì cũng dứt khoát quay người rời đi.
Nhìn bóng dáng Dung Nguyên rời đi, Dung Sơ thầm thở phào.
Bàn tay của Lục Kiệt dịch xuống phần gáy của cậu, “Diễn xuất của thầy Dung đã tiến bộ nhiều rồi này.”
Dung Sơ chớp mắt nhìn anh, “Đều là nhờ thầy Lục chỉ dạy ạ.”
“Sao nghe thế cứ như kiểu anh đã dạy hư em rồi ấy nhỉ?” Lục Kiệt nói rồi thì ôm lấy vai Dung Sơ, tay kia lại vòng ra phía trước ôm lấy eo cậu, gần như là đã ôm trọn cậu vào lòng, “Có thể ôm thầy Dung một cái nhỉ?”
Dung Sơ vội vàng gật đầu, cảm giác được Lục Kiệt ôm như thế, trong lòng thấy an toàn hơn rất nhiều.
Lát sau, Dung Sơ mới nhẹ giọng nói: “Chắc là ông ta sẽ đồng ý thôi.”
Từ lúc Dung Nguyên quay lại, cậu đã có thể nhận ra là ông ta vẫn để tâm tới Dung Tinh.
Nhưng Dung Sơ lúc này đã chẳng còn ghen tị nữa.
“Ông ta để tâm tới Dung Tinh, cũng không muốn mất thằng bé.” Dung Sơ chậm rãi nói.
Lục Kiệt ‘ừ’ một tiếng, ghé sát bên tai cậu, hỏi: “Trách anh không?”
“Sao lại trách anh chứ?” Dung Sơ lắc đầu, “Em không buồn, em còn đang cảm thấy vui đây.”
Vui vì điều gì cơ?
Trước kia cậu vẫn luôn cho rằng Dung Tinh là gánh nặng của mình, nhưng thực ra, cậu chỉ vừa mới đột nhiên hiểu được, đó không phải gánh nặng của cậu, mà là gánh nặng của Dung Nguyên.
Ông ta đã quẳng gánh nặng ấy lên người cậu. Dung Nguyên không muốn đối mặt với sự vô trách nhiệm của bản thân, cho nên mới đập nát guitar của cậu, mới đổ chuyện Dung Tinh bị bệnh lên đầu cậu.
Cậu đã chẳng còn ôm bất cứ kỳ vọng nào với Dung Nguyên nữa, cũng chẳng còn để ý xem rốt cuộc là ông ta có yêu thương mình hay không nữa.
“Thầy Dung vui là được rồi, luật sư của anh cũng sẽ sớm liên hệ với ông ta thôi.”
Anh biết Dung Sơ rất nhạy cảm, việc Dung Nguyên quay đầu lại chắc chắn sẽ làm Dung Sơ lại hiểu ra thành một ý gì đó. Vậy chi bằng cứ để Dung Sơ dứt khoát cắt đứt sạch sẽ mọi kỳ vọng với ông ta thì hơn.
Dung Tinh vốn không nên trở thành một sự trói buộc của Dung Sơ. Mấy năm qua cậu đều đã sống vì Dung Tinh, từ nay về sau, Lục Kiệt hy vọng cậu có thể sống vì chính bản thân mình.
Lục Kiệt khẽ cười, trước khi buông Dung Sơ ra còn cười bảo: “Eo của thầy Dung nhỏ thật đấy.”
Mặt Dung Sơ lập tức đỏ tưng bừng.
Dung Nguyên không quay lại nữa. Khi Dung Tinh tỉnh lại thì đã là buổi chiều. Dung Sơ chào em trai qua lớp kính, Dung Tinh trông rất vui, nhưng cậu nhóc mới vượt qua được cửa tử nên chẳng còn mấy sức lực, chỉ có thể gắng gượng nở một nụ cười với Dung Sơ ở bên ngoài tấm kính.
Lục Kiệt thì tranh thủ thời gian đi gặp đạo diễn Giang một chuyến, xác định lại danh sách diễn viên cuối cùng của bộ phim.
Đến tối, cả hai lại vội vã quay về bên phía show thực tế.
Về tới khách sạn thì cũng đã nửa đêm, những vị khách mời khác đã đi ngủ từ lâu.
Hứa Xuyên đã gọi điện nói với bọn họ từ trước, là tổ chương trình sẽ không truy cứu hành động lần này của họ.
Hôm nay tổ chương trình đã đạt đủ rating cần thiết, vui đến mức không thể vui hơn được nữa.
Lên tới tầng bọn họ ở, vừa ra khỏi thang máy, Dung Sơ đã dừng bước. Cậu nhìn thấy có một chàng trai đứng ở phía hành lang nên nhất thời thất thần.
Chàng trai đó nhuộm một mái tóc bạch kim, đang đứng nói chuyện với Phó Tùy. Phó Tùy một tay kéo vali, không biết là đang nói gì mà chàng trai đó trực tiếp bám lấy anh ta, cười rất vui vẻ.
Hôm nay Dung Sơ đã thấy ảnh của người này trên hotsearch, cực kì đẹp.
Tuy là đã hơn 30 rồi.
Nhưng không ngờ là ở ngoài đời trông còn đẹp hơn.
Lục Kiệt đứng bên cạnh thấy biểu cảm này của cậu thì khẽ tặc lưỡi rồi ho một cái.
Có lẽ là nghe tiếng động, nên Giang Tiệm Hành vội vàng rời khỏi người Phó Tùy. Thấy là bọn họ, thì thoang tả bước tới chào hỏi, “Chào tiền bối Lục Kiệt, và, người yêu của tiền bối Lục.”
Dung Sơ bị cậu ta gọi thế thì đỏ cả mặt, ấp úng chào lại.
Thấy cậu thẹn thùng thế, Giang Hành Tiệm đã oa lên một tiếng, “Đừng ngại mà.”
Mặt Dung Sơ lại càng đỏ hơn.
Lục Kiệt nhướn mày, anh còn chưa kịp lên tiếng thì Phó Tùy từ nãy giờ chưa nói gì đã trực tiếp cổ áo Giang Hành Tiệm kéo lại, “Em bớt lại đi.”
“Làm gì thế! Cũng không có máy quay! Em nói với người ta mấy câu mà cũng không được à! Phó Tùy anh phiền quá đấy!” Nói thì thế, nhưng cậu ta vẫn ngoan ngoãn đứng yên lại, lập tức chuyển về trạng thái làm việc, “Tiền bối Lục, ân tình anh cho tôi, tôi cũng trả rồi đó nha, về sau đừng có gọi tôi bảo trả ân tình nữa. Anh có biết là tôi khó khăn lắm mới được nghỉ, mới đi nhuộm bạch kim, kết quả lại bị quản lý của anh gọi điện giục đi ghi hình, bao nhiêu năm rồi tôi không vác cái quả đầu này lên show rồi, ngại chết đi được.”
“Cảm ơn.” Lục Kiệt cười cười.
“Vậy bọn tôi đi trước đây.” Giang Tiệm Hành có lẽ còn định nói thêm gì đó, nhưng Phó Tùy đã đẩy eo cậu ta để bước về phía trước.
Họ cách khá xa rồi nhưng Dung Sơ vẫn còn nghe thấy tiếng Giang Tiệm Hành cằn nhằn Phó Tùy sao lại đi nhanh thế, cậu ta còn chưa đòi được thù lao từ Lục Kiệt.
Có lẽ cảm nhận được Dung Sơ vẫn đang nhìn mình nên cậu ta quay đầu lại, vẫy vẫy tay với cậu rồi mới đi vào thang máy.
Bọn họ vốn chỉ tới để hỗ trợ ghi hình một ngày mà thôi.
Dung Sơ cũng không nhìn theo nữa.
“Thầy Dung đây là định trèo tường à?” Chờ cửa thang máy đóng lại rồi, Lục Kiệt mới như cười như không nhìn Dung Sơ hỏi.
Dung Sơ nghe anh nói thế thì hơi chột dạ, cậu vội vàng lắc đầu phủ nhận, tăng tốc đi tới mở cửa phòng. Có lẽ là đã có người dọn dẹp, đèn vốn là vẫn còn bật giờ đã được tắt hết, cậu còn chưa kịp bước hẳn vào, đã bị Lục Kiệt kéo cổ tay lại.
Cửa đóng lại ‘Sầm’một tiếng, Dung Sơ và Lục Kiệt đổi vị trí cho nhau. Lưng Dung Sơ tựa vào cửa, Lục Kiệt tháo khẩu trang, một tay ấn lên vai cậu, đầu anh ghé sát vào bên cổ đối phương.
Dung Sơ cảm giác như Lục Kiệt đang ngửi mùi hương trên người mình, cậu đoán trên người mình bây giờ chắc chỉ toàn mùi thuốc sát trùng của bệnh viện.
Nhưng chóp mũi anh lại cọ cọ bên cổ cậu, “Thầy Dung thật sự định trèo tường thật sao?”
Dung Sơ run run nói không phải vậy.
“Nhưng mà anh ghen thì phải làm sao bây giờ hả thầy Dung?” Lục Kiệt đặt một tay lên eo cậu, “Anh có thể ghen được không hả thầy Dung?”
Anh làm cho Dung Sơ tâm trí rối bời, cậu cứ lung tung mà gật đầu.
“Thế có thể cho anh thu trước chút lãi không?”
Dung Sơ cảm giác tay của Lục Kiệt đặt trên eo mình đang dùng sức hơn, khiến cậu không nhịn được mà rùng mình, giọng nói cũng run rẩy: “Lãi, lãi gì cơ ạ?”
“Chính là…. Thôi bỏ đi, lát nữa anh không nhịn được thì làm sao đây, em cũng chẳng biết từ chối anh, thế thì không phải anh thành thằng cầm thú rồi à. Để chờ em suy nghĩ cho thật kĩ đi đã, trước mắt thì cứ ghi nợ lại.” Lục Kiệt nói rồi ngừng một chút, thấy Dung Sơ vẫn cứ run run thì lại muốn bắt nạt cậu một tí, nhưng cuối cùng anh hít thật sâu mấy hơi, khó khăn đè ép ý nghĩ này xuống.
Dung Sơ lại đột nhiên nắm lấy áo anh, vô cùng kiên định nói: “Em đã nghĩ xong rồi thầy Lục ạ.”
Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Đánh giá:
Truyện Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Story
Chương 44: Thầy Dung quan tâm anh rồi, vui quá.
10.0/10 từ 23 lượt.
