Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Chương 45: Cậu muốn được làm người may mắn nhất
“Em đã nghĩ xong rồi?” Lục Kiệt ngẩng đầu lên khỏi cổ cậu, chóp mũi chạm sát vào cậu.
Dung Sơ còn chưa kịp gật đầu, Lục Kiệt lại hỏi tiếp: “Đã nghĩ xong chuyện tình cảm dành cho anh là loại nào rồi à? Là kiểu muốn hôn anh, muốn lên giường với anh phải không?”
Lục Kiệt hỏi quá thẳng thừng, đáp án mà Dung Sơ đã chuẩn bị xong từ trước giờ bị nghẹn lại không thốt ra nổi. Nhưng Lục Kiệt vẫn còn đang nhìn cậu, “Sao thầy Dung không trả lời anh? Thế là chưa nghĩ xong …”
“Đúng, đúng thế ạ.” Không đợi Lục Kiệt nói hết câu sau, Dung Sơ đã sốt ruột cắt ngang.
Cậu đã suy nghĩ rất cẩn thận, nghĩ thông suốt hết rồi.
Không còn mâu thuẫn nữa.
Cậu muốn được ở bên Lục Kiệt.
Cậu không muốn được làm người may mắn thứ hai trong số những fan của anh, cậu muốn được làm người may mắn nhất.
Dung Sơ chưa bao giờ là một người không có mục tiêu, cậu vẫn luôn có.
Chỉ là mấy năm qua, tư tưởng của cậu đã bị Dung Nguyên trói buộc, còn hiện tại cậu đã bước ra khỏi đó.
Cậu rất kiên định, biết rất rõ mình muốn cái gì.
Lục Kiệt v**t v* làn da bên má Dung Sơ, thấy lời cậu nói đầy khẳng định như vậy nhưng lại ngại ngùng không dám nhìn thẳng vào mình mà trong lòng anh khẽ ngứa ngáy. Anh cố ý nói: “Thầy Dung nói rõ hơn đi được không, đúng cái gì cơ? Anh hơi ngốc, nghe mà chưa hiểu.”
“Là em muốn được hôn môi, muốn được lên giường với thầy Lục…” Dung Sơ nắm lấy vạt áo Lục Kiệt, bị ép phải lặp lại lời anh nói khiến tim cậu đập nhanh tới nỗi chỉ muốn trốn đi. Nhưng cậu lại đang bị Lục Kiệt ép sát vào cửa, anh chặn trước khiến cho cậu chẳng có chỗ nào để trốn. Nói xong câu đó, Dung Sơ bật ra một tiếng thở gấp ngắn ngủi.
Lục Kiệt x** n*n vành tai mẫn cảm của cậu, chỗ mà từ trước tới giờ anh chưa từng chạm tới.
Cả người Dung Sơ đỏ lựng, run run. Lục Kiệt cười khẽ, “Vậy thì anh đồng ý.”
Đồng ý… Đồng ý cái gì?
Đầu óc Dung Sơ giờ dính lại như hồ dán, chỉ nghe thấy Lục Kiệt lại nói: “Thầy Dung còn nhớ lần trước anh bảo sẽ dạy em hôn không?”
Đương nhiên là Dung Sơ vẫn còn nhớ.
Nhưng mà Lục Kiệt chưa từng thật sự dạy cậu, anh chỉ dùng ngón tay miết đi miết lại trên đôi môi cậu mà thôi. Lúc này cũng vậy, Lục Kiệt lại dùng ngón tay ấn nhẹ vào môi dưới của cậu.
Dung Sơ hé miệng, gần như là ngậm một nửa đầu ngón tay của Lục Kiệt, cậu nói: “… Nhớ ạ.”
Cậu cảm giác hình như mình vừa bất cẩn l**m phải ngón tay Lục Kiệt rồi, nhưng không để cậu kịp xác nhận lại, anh đã trực tiếp cúi xuống hôn.
Không phải là nụ hôn chỉ chạm nhẹ một cái rồi rời đi. Trước mắt Dung Sơ đọng nước, cậu lại chẳng biết phải thở thế nào, Lục Kiệt liền dừng lại, xoa xoa vành tai cậu, để cho Dung Sơ chút thời gian để thở, một tay thì vòng vào đỡ eo cậu cho khỏi ngã, rồi cười hỏi: “Thầy Dung đã học được chưa?”
Dung Sơ như treo trên người Lục Kiệt, cậu gật đầu xong thì lại lắc đầu.
“Vậy là học được rồi hay là vẫn chưa học được nhỉ?” Lục Kiệt cứ như có như không mà hôn lên cổ cậu.
Dung Sơ không chịu nổi kiểu ấy, khẽ nấc một tiếng, run rẩy nói ra lời thật lòng, cậu nói là vẫn chưa.
Nếu vẫn chưa, vậy thì tiếp tục thôi.
Dung Sơ không nhớ nổi là Lục Kiệt đã hôn mình bao lâu, tới khi đi tắm, cậu mới phát hiện ra quần áo của mình đã xộc xếch hết cả, ngay cả thắt lưng cũng không biết đã bị nới lỏng ra từ bao giờ, còn môi nữa, sưng đỏ rồi, chẳng biết mai lúc ghi hình có bị nhìn ra không đây.
Nhưng cậu lại rất vui.
Vui tới nỗi không chịu nổi.
Đã rất lâu rồi cậu mới lại vui vẻ đến thế.
Lục Kiệt vẫn còn ở bên ngoài, Dung Sơ không dám tự mình làm, đành thử tắm nước lạnh, chờ cảm giác rút xuống rồi thì mới chuyển về nước nóng.
Lúc đi ra ngoài, Lục Kiệt đang cởi áo.
Trời lạnh, anh mặc một chiếc áo len chui đầu, trông rất mềm mại.
Vốn Dung Sơ còn đang trùm khăn ở trên đầu, vừa nhìn thấy thế, khuôn mặt mới dịu đi giờ lại đỏ bừng bừng. Cậu đang định dùng khăn che mặt lại, thì có lẽ Lục Kiệt nghe thấy tiếng động nên cứ thế thản nhiên quay người sang.
Thấy Dung Sơ đang loay hoay với cái khăn, Lục Kiệt bật cười một tiếng, rồi đi về phía cậu, “Áo anh sắp bị kéo đến hỏng luôn rồi, thế mà đầu sỏ gây chuyện lại tính bỏ trốn à?”
Bộ dạng của Lục Kiệt như đang muốn tính sổ vậy.
Vừa nghe thấy câu ấy, Dung Sơ liếc mắt nhìn cái áo len mới bị Lục Kiệt ném lên sofa, lại nhớ tới cảnh tượng mới nãy, hình như đúng là có lúc vì bị kích động quá mà cậu đã nắm chặt lấy áo Lục Kiệt… Dung Sơ vội vàng trùm khăn lên đầu, ngoan ngoãn nhận sai với anh: “Mới nãy em kích động quá nên không chú ý. Thầy Lục ơi, em xin…”
Lời xin lỗi còn chưa nói hết, Lục Kiệt đã bước tới trước mặt Dung Sơ, cúi đầu xuống hôn nhẹ một cái lên môi cậu, “Kích động quá à? Thầy Dung tính làm anh đêm nay mất ngủ phải không?”
Dung Sơ ngơ ngác, Lục Kiệt lại tiện tay sờ sờ eo cậu khiến mặt Dung Sơ đỏ bừng. Anh bất lực hít sâu vào một hơi, “Anh lớn tuổi tồi, không chịu nổi cám dỗ đâu.”
Nếu không phải vẫn đang trong thời gian ghi hình, thì anh cũng chẳng phải nhịn nhục vất vả thế này.
Dung Sơ chớp chớp mắt, cuối cùng cũng nghe hiểu được ý tứ của Lục Kiệt. Cậu cứng nhắc ‘à’ một cái, rồi vội vàng chui lên giường, không dám cử động lung tung, “Thầy Lục đi tắm đi ạ!”
“Em sấy khô tóc đi đã rồi hẵng ngủ.” Lục Kiệt để lại một câu như thế rồi vào phòng tắm.
Chờ tới khi Dung Sơ sấy khô tóc rồi, Lục Kiệt vẫn chưa ra.
Chỉ cần nghĩ đến việc Lục Kiệt đang làm gì mà lại phải tắm lâu như thế, là Dung Sơ đã đỏ hết cả mặt, tim cũng đập kịch liệt.
Thật ra nếu Lục Kiệt nó nhờ cậu giúp, thì cậu cũng sẽ đồng ý thôi.
Đã khuya lắm rồi, nhưng tình thần của Dung Sơ vẫn rất hưng phấn, hoàn toàn không thấy buồn ngủ chút nào.
Cậu vẫn cảm thấy có chút khó tin. Vậy là cậu đã thật sự ở bên Lục Kiệt rồi.
Cậu không dám lắng nghe xem trong phòng tắm có động tĩnh gì không, vì cậu sợ bản thân cũng bị ảnh hưởng mất. Thế là Dung Sơ chùm chăn, mở điện thoại lên, đột nhiên nhớ tới mấy đường link Vương Hiển từng gửi cho mình từ đợt lâu lâu trước đây. Cậu đỏ mặt mở khung chat của mình với Vương Hiển ra, lội ngược lên phía trên, tìm được link thì ấn vào xem. Nhìn được một lúc thì lại không kìm được sự xấu hổ mà ấn thoát.
Cậu lén gõ tin nhắn gửi Vương Hiển: [Cậu có cái nào bình thường hơn một chút được không?]
Có điều cậu quên mất giờ mới rạng sáng, Vương Hiển thì đã đi ngủ từ lâu rồi. Chờ mãi không nhận được trả lời, cậu lại tự mình lướt xem qua mấy trang mua sắm một lúc, cuối cùng thì vẫn quyết định Vương Hiển trả lời mình thì hơn.
Cứ lướt một vòng như thế, kết quả là lại càng tỉnh táo hơn. Chờ tới lúc Lục Kiệt đi từ phòng tắm ra, Dung Sơ đang nằm xem cái bài viết cuối cùng trong danh sách mấy bài mà anh đã gửi sáng nay.
Cậu chưa từng đọc tiểu thuyết, nhưng cũng bị cốt truyện thu hút, tuy việc nhân vật chính lấy tên của cậu và Lục Kiệt thì có hơi kỳ, nhưng cậu vẫn không chống cự lại nổi vì nó được viết rất hay.
Dung Sơ mải đọc tới nỗi, cậu còn không phát hiện ra Lục Kiệt đã nằm lên giường rồi.
Mãi đến khi chân của anh ở trong chăn chạm vào chân cậu, Dung Sơ suýt nữa thì làm rơi điện thoại trúng mặt, cậu giật mình quay người lại, thấy Lục Kiệt đang dùng một tay chống lên đầu nghiêng người nhìn mình.
Mặt Dung Sơ lại thoắt cái đỏ lên.
Hương sữa tắm trên người anh cũng giống hệt mùi hương trên người cậu.
“Sao thầy Dung vẫn còn chưa ngủ vậy?” Lục Kiệt kéo người lại sát cạnh mình.
Mặt Dung Sơ càng đỏ dữ dội hơn. Cảm giác này hoàn toàn khác với những lần chung giường trước đây với Lục Kiệt. Khi đó cậu còn tưởng Lục Kiệt không muốn ngủ chung giường với mình, nên âm thầm buồn bã, còn giờ cậu lại được Lục Kiệt ôm trọn vào trong lòng.
Cậu thành thật trả lời: “Em không ngủ được.”
Về phần nguyên nhân vì sao, trong lòng cậu và Lục Kiệt đều hiểu rõ.
d*c v*ng mà Lục Kiệt vất vả lắm mới dập xuống được, giờ lại bị một câu trả lời thật thà của Dung Sơ khơi lên lại. Trong lòng anh biết nếu còn cứ giằng co thêm một lúc nữa thì trời sáng mất, nhưng nhìn Dung Sơ ngoan ngoãn thế này, anh lại thật sự không nhịn nổi. Anh tự chửi mình trong lòng, sao vừa mới yêu vào một tí mà đã như cái thằng choai choai, chẳng khống chế nổi bản thân vậy?
Nhưng ngoài miệng lại nói: “Thế mình tìm chút việc tốn sức để làm nhé?”
Dung Sơ chớp chớp mắt, đầu cọ nhẹ vào cằm của Lục Kiệt, “Việc gì cơ ạ?”
Lục Kiệt khẽ cười, hôn nhẹ lên vành tai Dung Sơ: “Em nói xem? Em cứ tiếp tục nhìn anh như vậy, thế thì đêm nay bọn mình khỏi phải ngủ luôn. Ngày mai lúc ghi hình, bọn mình cùng mang cái mặt phóng túng quá độ lên, thế là khản giả đều biết buổi đêm bọn mình đã làm cái gì, không chừng còn cho rằng một mình nghỉ quay một ngày, là chỉ để làm mấy chuyện kia …”
Anh còn chưa nói xong, Dung Sơ đã chui tọt vào trong chăn, trốn ở trong đấy mà níu áo ngủ của anh, “Thầy Lục ngủ ngon ạ!”
Lục Kiệt lại càng cười vui vẻ hơn. Nhặt cái điện thoại của Dung Sơ đang rơi ở bên gối lên xem, anh nhướn mày rồi nhỏ giọng đọc: “Dung Sơ cứ tưởng Lục Kiệt cố tình làm lơ mình, cậu lau đôi mắt đã khô rát, đang định rời đi, thì giây tiếp theo đã rơi vào một vòng tay ấm áp, còn chưa kịp phản ứng lại, Lục Kiệt đã ngang ngược cúi xuống hôn…”
Lục Kiệt dùng giọng đọc phát thanh, làm Dung Sơ vốn đang cuộn ở trong chăn như con nhộng cũng phải thò tay ra mà giật lại điện thoại của mình, “…. Thầy Lục cũng ngủ đi ạ.”
Nói xong cậu lại nhích người về phía trước, tựa đầu vào ngực Lục Kiệt.
Dường như lúc này anh mới cảm thấy hài lòng, cuối cùng cũng tắt đèn trong phòng.
Dung Sơ cứ nghĩ là mình sẽ không ngủ được, không ngờ giấc ngủ này lại cực kỳ an yên.
Lúc cậu tỉnh dậy, bên gối đã không còn ai, nhưng phần giường bên cạnh vẫn còn hơi ấm, chứng tỏ mọi chuyện tối qua là thật chứ không phải mơ.
Nhưng mà bây giờ Lục Kiệt không có trong phòng, Dung Sơ nhìn đồng hồ, hóa ra vẫn còn rất sớm.
Mà lúc này ở ngoài cửa phòng, Lục Kiệt đang tựa vào tường gọi điện thoại cho Hứa Xuyên.
Hứa Xuyên cứ tưởng anh gọi tới là để giục chuyện Dung Nguyên, “Luật sư vừa mới liên hệ được với ông ta thôi, không nhanh như vậy đâu. Ngay từ đầu tôi đã nghĩ sao lại để tiền viện phí thuốc men cho Dung Sơ gánh hết? Đó chỉ là em trai thôi chứ có phỉa con trai đâu, cha mẹ thì vẫn sống sờ sờ ở đấy. Đúng là có người chẳng xứng đáng được sinh ra con cái.”
“Tôi biết rồi, chuyện gia đình Dung Sơ, anh cũng đừng nhắc tới trước mặt em ấy.” Lục Kiệt nghiêm túc, “Lần trước anh có nói là tìm một chuyên gia dinh dưỡng cho tôi đúng không?”
Giờ nghe Lục Kiệt nhắc lại chuyện ấy, Hứa Xuyên mừng ra mặt, “Cậu cuối cùng cũng nghĩ thông rồi hả?”
Lục Kiệt khẽ ‘ừ’, “Đúng vậy, có một ông xã trẻ trung xinh đẹp thế, tôi đúng là phải chăm sóc thật tốt cho bản thân thôi.”
Đỡ để người ta bảo Dung Sơ là đừng treo cổ trên cái cây già cỗi là anh.
Hứa Xuyên: “…..?” Hứa Xuyên hít sâu một hơi, “Hai người thành đôi rồi à?”
“Ơ, tôi chưa nói với anh à? Tối qua em ấy tỏ tình với tôi, thẹn thùng như thế mà vẫn chủ động nói thích tôi…”
Hứa Xuyên hận không thể quẳng luôn cái điện thoại đi, “Dừng, tôi không muốn nghe, cậu bớt bớt lại. Tối qua hai người có làm cái gì không đấy? Vẫn đang quay show đó, tiết chế lại.”
“Tôi có thể làm gì được? Trong mắt anh tôi là cái loại không biết nặng nhẹ thế cơ à?” Lục Kiệt vừa dứt lời thì nghe thấy tiếng mở cửa.
Dung Sơ mặc đồ ngủ thò nửa cái đầu ra, thấy Lục Kiệt đứng ngoài cửa, cậu liền thở phào.
Lục Kiệt bỏ điện thoại xuống, “Sao em đã dậy rồi?”
“Em tự nhiên tỉnh thôi ạ, không thấy anh ở phòng, em còn tưởng tổ chương trình gọi bọn mình đi ghi hình rồi…” Thực ra là vì cậu không có cảm giác an toàn, vừa không thấy Lục Kiệt đâu thì luôn có cảm giác chuyện đêm qua giống như một giấc mơ. Nhưng dĩ nhiên là cậu ngại không dám nói thật cho anh biết.
Lục Kiệt cười khẽ, thấy Dung Sơ càng nói càng cúi thấp đầu xuống, dáng vẻ đầy chột dạ thì đoán chắc cậu cũng không biết bản thân mình chỉ thiếu viết hai chữ ‘nói dối’ lên trên mặt thôi. Trong lòng Lục Kiệt ngứa ngáy khó nhịn, đành bày ra dáng vẻ tin lời cậu. Anh dùng một tay nâng cằm Dung Sơ lên, hôn nhẹ vào môi cậu.
Quả nhiên mặt Dung Sơ lại đỏ bừng, “Thầy Lục, em còn chưa đánh răng…”
“Thế em đi đánh răng xong rồi quay lại nhé?”
Dung Sơ gật đầu, thật sự định quay vào để đi đánh răng. Lục Kiệt thấy vậy liền không nhịn được nữa, một tay kéo người lại ép vào bức tường trong phòng, “Đùa em thôi mà, cục cưng ơi sao cái gì em cũng tin thế?” Rồi vừa nói vừa hôn xuống.
Dung Sơ nghe anh gọi thế thì đầu óc choáng váng, còn bị hôn tới mê mẩn mụ mị. Trong lúc mơ hồ, bỗng nghe thấy một tiếng ho khan.
Cậu lập tức ‘ưm’ một tiếng rồi đẩy Lục Kiệt ra, mở to đôi mắt vì nụ hôn mà đang ửng hồng, nhìn vào điện thoại anh, lắp bắp hỏi: “Thầy Lục, anh đang gọi đang gọi điện thoại à?”
“Không sao đâu, là anh Hứa Xuyên thôi.” Lục Kiệt lắc lắc cái điện thoại, còn giả vờ nói chuyện tiếp với Hứa Xuyên, chứ thực ra sau tiếng ho khan ấy là Hứa Xuyên đã cúp máy rồi.
Ban đầu Hứa Xuyên còn chưa nghe ra cái âm thanh kia là gì, chỉ cảm thấy kì lạ là sao Lục Kiệt với Dung Sơ lại đột ngột im bặt như thế, sau mới nhận ra, thì thầm chửi rủa Lục Kiệt vô số lần, thế này mà mẹ nó dám bảo là biết chừng mực à?
May mà đầu dây bên này là hắn, chứ đổi thành người khác, thì không biết chuyện này sẽ bị đồn thành thế nào nữa.
Hứa Xuyên là một tên cẩu độc thân, đương nhiên là không chịu nổi mấy chuyện này, cho nên mới trả đũa bằng cách ho một tiếng rồi cúp máy.
Mặt Dung Sơ đã đỏ tới mức không biết phải làm thế nào, cậu nhớ lần trước Hứa Xuyên còn giục hai người tập hôn đi để người khác không nhìn ra sơ hở, kết quả là chưa được bao lâu vậy mà cậu đã thân mật với Lục Kiệt … Tuy không phải là thân mật trước mặt Hứa Xuyên, nhưng cũng đã bị nghe thấy mất rồi.
Trêu đủ rồi, Lục Kiệt mới ôm người vào lòng dỗ dành, “Không sao đâu mà, anh ấy cúp máy rồi.”
Dung Sơ vùi mặt vào ngực anh, lại không nhịn được mà hỏi: “Anh Hứa Xuyên biết hết rồi ạ?”
Lục Kiệt khẽ ‘ừ’, “Anh ấy biết lâu rồi.”
Biết từ lâu rồi là sao?
Chẳng phải đến tận hôm qua cậu mới chân chính ở bên Lục Kiệt à?
Lục Kiệt có lẽ cũng đoán được suy nghĩ của cậu, liền hôn lên cổ Dung Sơ, “Sao thế, thầy Dung ghen à? Anh chỉ nói với anh Hứa Xuyên là anh muốn từ giả thành thật với thầy Dung thôi…”
Dung Sơ vội vàng lắc đầu, ôm lấy cái đầu đang lộn xộn tới lui của Lục Kiệt, “Em không ghen.”
Chỉ là cậu đột nhiên lại biết được, rằng hóa ra Lục Kiệt đã chuẩn bị mọi thứ từ rất lâu rồi.
Bỗng dưng cảm thấy an tâm hơn rất nhiều.
Không lâu sau đó, nhân viên của tổ sản xuất tới thông báo cho họ chuẩn bị tiến hành ghi hành ngày hôm nay. Trước khi mở lại máy quay, Dung Sơ cẩn thận kiểm tra lại một lượt, cậu xác nhân môi mình không còn sưng như đêm qua nữa thì mới yên tâm.
Hai người không thể tham gia một ngày, vừa nhìn thấy họ, Đường Chi đã chạy tới giới thiệu cho họ nội dung ghi hình của hôm nay, nhiệt tình hơn hẳn mọi khi.
Dung Sơ bị thái độ nhiệt tình của cô làm cho sợ hết hồn, cậu liếc mắt nhìn Chung Hựu đang ngồi một góc, trong lòng có hơi hoài nghi.
Không biết là rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, hình như quan hệ của họ hiện tại tệ đi hơn rồi.
[Cười chết mất, bé cưng căn bản là không có biết hôm qua đã xảy ra chuyện gì]
Buổi ghi hình ngày hôm qua, có lẽ là vì ảnh hưởng của escape room hôm trước nên tổ sản xuất đã cho họ được xả hơi một ngày, chọn các trò chơi thi đấu dành cho các cặp đôi, vừa ấm áp lại vừa có thể phát đường.
Thời An và Quan Thứ chơi rất vui vẻ, nhưng đối với cặp đôi chỉ giả vờ kết hôn như Đường Chi và Chung Hựu thì rõ ràng như là đang tra tấn. Cả hai người đã chọn việc dứt khoát trở mặt với nhau, thế mà kết quả lại còn phải chơi những trò có tiếp xúc thân mật thế này nữa.
Đương nhiên là chuyện này vốn chẳng vấn đề gì, cpf thấy rất phấn khởi, cái kiểu yêu đương cưỡng ép này lại khiến tâm lý thích ngược này coi như là được an ủi đôi chút.
Nhưng đến vòng cuối cùng của ngày hôm qua thì hỏng bét, show này đúng là giữ vững được nguyên tắc phải chia rẽ được cặp nào hay cặp đó, họ tự nhiên lại đi yêu cầu mỗi cặp xem điện thoại của nhau.
Kết quả là trong thời gian ghi hình Chung Hựu đã đi mập mờ với một cô gái khác, thậm chí còn than thở với đối phương rằng bản thân đã chán ngấy cái chuyện phải thể hiện tình cảm với Đường Chi, cũng hối hận vì đã tạo cp với cô, còn mắng Đường Chi là cái loại nữ hoàng phim thần tượng tự xưng, thực chất là ham hư vinh, chủ động bám lấ Lục Kiệt các kiểu.
Đường Chi nổi điên ngay tại trận, rồi cãi nhau một trận kịch liệt với Chung Hựu.
Vốn chuyện này đủ để bay thẳng lên top Weibo, nhưng độ hot của Phó Tùy và Giang Tiệm Hành quá cao nên dù công ty của Đường Chi và Chung Hựu có mua hotsearch thì vẫn bị đè xuống.
Đường Chi đương nhiên là tức muốn chết.
Đường Chi đã bị Chung Hựu chọc tức thật, nhưng cũng không đến mức phải đập điện thoại của gã rồi chửi ầm lên trước máy quay, tự hủy hoại hình tượng của mình.
Vốn đã có ý định sau khi ly hôn sẽ đổ hết nguyên nhân lên đầu Chung Hựu, mà chuyện này xem như cũng đã làm gần đạt được ý định ấy, nhưng cô ta vẫn muốn nhân cơ hội này để kiếm thêm danh tiếng, ai ngờ bị Phó Tùy và Giang Tiệm Hành ép cho chìm nghỉm.
Bỏ qua cơ hội này, lần sau chuyện của cô ta và Chung Hựu chắc chắc sẽ khó mà có được một độ hot tốt như thế nữa.
[Đường Chi không thể ngồi yên một chỗ được à?? Bây giờ đang chạy tới cọ fame của nhà thầy Lục đúng không]
[Tránh ra! Tôi muốn xem thế giới hai người của thầy Lục và thầy Dung!!]
[Không phải Đường Chi là người bị hại à? Khu bình luận nói chuyện tử tế với cô ấy chút đi chứ ]
[Thế hôm qua thầy Lục và thầy Dung nghỉ là có việc gì đấy?]
Dung Sơ kiên trì nghe Đường Chi nói hết, còn Lục Kiệt lại chẳng kiên nhẫn đến thế, thấy Dung Sơ nghiêm túc lắng nghe Đường Chi nói, anh liền vòng tay ôm lấy bả vai cậu: “Đáng tiếc là lại chẳng được tham gia.”
Anh vừa nói thế, tất nhiên là Dung Sơ sẽ quay sang để nghe anh, vành tai cậu hồng lên, trong lòng lại cảm thấy áy náy, “Đều là tại em.”
Lục Kiệt ‘ừm’ một tiếng, nghiêng sang ghé sát vào tai cậu thì thầm, “Nhưng mà không sao, thầy Dung có thể bồi thường cho anh. Tối nay về phòng rồi bọn mình cũng có thể chơi thử mấy trò chơi mà tổ chương trình đã sắp xếp ngày hôm qua.”
Dung Sơ cực kì khó hiểu, “Chơi ở trong phòng thế nào được ạ?”
Mấy trò chơi ngày hôm qua thì có một trò làm nổ bóng bay, là kẹp quả bóng vào giữa rồi ép để nổ bóng, đội nào làm nổ được nhiều bóng hơn thì sẽ thắng.
Nếu nửa đêm mà chơi trò đấy ở trong phòng, thì chắc chắn sẽ làm phiền tới những người khác.
Còn những trò khác thì cũng không thể chơi trong phòng được, vì đều cần có đạo cụ.
Lục Kiệt chớp chớp mắt nhìn cậu, “Thế thầy Dung chưa nghe qua thực hiện không cần đạo cụ à?”
Vừa tưởng tượng ra cảnh ấy, mặt Dung Sơ đã ‘phừng’ một cái đỏ au, ồ một tiếng: “Dạ… vâng thầy Lục.”
Sau đó lập tức ngồi thẳng lại.
Lục Kiệt lại nắm lấy tay cậu dưới gầm bàn.
Rõ ràng là có thể quang minh chính đại nắm tay nhau, vì dù sao cũng đang quay show về hôn nhân, nhưng Lục Kiệt lại cứ cố tình lén lén lút lút thế này.
Tâm trí Dung Sơ vì anh mà cứ rối hết cả lên.
[Sao lần nào hai người nói chuyện với nhau cũng thì thầm thế?]
[Lại nói gì đó, sao mặt vợ tui đỏ dữ thế?]
[Ngày hôm nay bà xã đã ly hôn với lão già kia chưa? Chưa]
[Để ý Đường Chi đi kia, cổ sắp tan vỡ luôn rồi]
Bấy giờ Dung Sơ mới nhớ ra ban nãy Đường Chi còn đang nói chuyện với mình, vậy mà cậu lại quay đi nói cái này cái kia với Lục Kiệt. Thấy Đường Chi đang một mình không biết là nhắn tin với ai, Dung Sơ đẩy một chiếc bánh kem nhỏ sang cho cô.
Đường Chi hơi sững người, tâm trạng vốn đang không dễ chịu của cô cũng khá hơn nhiều.
Chẳng có cô gái nào lại không thích dỗ dàng, cô cũng không ngoại lệ.
Nhưng đương nhiên là cô không hề thích kiểu dỗ dành diễn kịch như của Chung Hựu.
Chỉ là lúc cô vừa ngẩng đầu lên thì bắt gặp Lục Kiệt đang liếc mình một cái, thế là cô lại nuốt ngược lời cảm ơn vào trong.
Chi bừng cứ để người ta bôi bôi đen mình thế này đi, như vậy vẫn còn có độ hot.
Đợi bọn họ ăn sáng xong, PD tuyên bố trò chơi tiếp theo của họ là: Trèo thuyền vượt thác.
Vừa nghe thấy cái này, Thời An là người đầu tiên lên tiếng từ chối, “Quan Thứ không biết bơi.”
Cậu ta vừa dứt lời, Quan Thứ đã gạt đi, bảo PD là mình không sao cả.
PD cũng không có cơ hội để lên tiếng.
[Bao giờ thì Thời An mới có thể kiểm soát được cảm xúc của mình vậy]
[Tôi nghĩ là Quan Thứ cũng chả chịu được cái tính nóng nảy của cậu ta được lâu nữa đâu]
[Cái quái gì đó, không phải là cậu ấy đang lo lắng cho Quan Thứ à?]
Lục Kiệt ghé sát vào tai Dung Sơ hỏi: “Thầy Dung có biết bơi không?”
Dung Sơ gật đầu.
Hồi nhỏ cậu rất nghịch, thậm chí đã từng đi ra bơi ở con sông gần nhà, sau đó Hà Diệp phát hiện liền kéo cậu về nhà mắng cho một trận.
Tuy là đã lâu rồi không bơi, nhưng cậu cảm thấy mình vẫn có thể làm được.
“Vậy thì tốt quá, anh không biết bơi.” Lục Kiệt cười nhẹ, hỏi: “Lát nữa thầy Dung bảo vệ anh nhé?”
[Anh nói lại lần nữa coi! Anh không biết bơi á?]
[Chẳng phải trước đây Lục Kiệt từng đóng làm vận động viên bơi lội à??? Anh ta bơi cực kì giỏi mà?]
[À há, Dung Sơ mà tin thế thật thì chứng tỏ hai người bọn họ là giả, ngay cả phim mà Lục Kiệt từng đóng mà cũng không biết]
Dung Sơ nhớ là Lục Kiệt từng đóng vai một vận động viên bơi lội, chỉ là cậu còn chưa kịp xem phim đó, nhưng cậu cũng biết Lục Kiệt rất nghiêm khắc với nghiệp diễn, cho nên tuyệt đối sẽ không dùng diễn viên đóng thế.
Mặc dù biết là Lục Kiệt cố tình nói vậy, nhưng Dung Sơ vẫn gật đầu: “Vâng ạ.”
[Vợ bị lừa rồi]
[Quá giả]
[Ờ rồi rồi rồi, mày là thật nhất]
Đợi Thời An và Quan Thứ cãi nhau xong, cuối cùng PD cũng được lên tiếng. Họ cam đoan rằng tổ chương trình sẽ đảm bảo an toàn cho tất cả mọi người, ở hiện trường cũng đã bố trí sẵn đội cứu hộ, nên dù không biết bơi cũng sẽ có người bảo vệ họ.
Thời An cực kì khó chịu mà lườm PD một cái.
Nhưng cuối cùng thì cũng không mỉa mai thêm câu nào.
Vì khu vực chèo thuyền vượt thác nằm khá xa khách sạn, lúc bọn họ đi tới nơi thì đã gần trưa, lúc trên đường đi tổ sản xuất cũng chuẩn bị trò một người vẽ một người đoán để họ cùng chơi. Đường Chi và Chung Hựu dứt khoát buông xuôi, không thèm mô tả, có đoán thì là đoán bừa, cho nên đương nhiên là xếp chót.
Mà bên đội Dung Sơ và Lục Kiệt, có lẽ bên tổ sản xuất sợ Lục Kiệt diễn tả quá tốt nên không để anh làm người vẽ minh họa. Dung Sơ thì chưa từng chơi trò này, đề đưa ra lại quá trừu tượng, cậu diễn tả cực kì gượng gạo, may mà Lục Kiệt đoán được mấy cậu, còn khen là cậu làm rất tốt.
Dung Sơ vẫn biết mình tới đâu, nếu không thì lúc cậu vẽ Quan Thứ cũng chả bật cười thế.
Nhưng được Lục Kiệt khen thì cậu vẫn thấy rất vui.
Đến nơi, tổ chương trình sắp xếp ba cặp khách mời đi thay đồ. Quần áo họ đang mặc không đủ gọn nhẹ, mà cũng không tiện, tổ chương trình còn chu đáo chừa cho họ không gian riêng, không cho máy quay vào cùng khu vực thay đồ.
Có điều vì mỗi cặp sẽ dùng chung một phòng thay đồ, nên khi đi vào đó thì sắc mặt của cả Đường Chi và Chung Hựu đều vô cùng tệ.
Vốn Dung Sơ còn mặc bên trong một cái áo len, nhưng sợ có khả năng sẽ bị rơi xuống nước, áo len sẽ làm tăng trọng lượng, Lục Kiệt liền đề nghị cậu thay sang một cái áo sơ mi.
Dung Sơ không mang theo quần áo, cậu cứ tưởng chỉ cần cởi bớt áo khoác là được, nên nghe Lục Kiệt nói vậy thì cậu có hơi do dự. Anh như nhìn thấu được suy nghĩ của Dung Sơ, liền cởi cái áo sơ mi mình đang mặc bên trong ra ngay trước mặt cậu, “Thầy Dung mặc của anh nhé?”
Mặt Dung Sơ thoắt cái đỏ bừng, ngại ngùng nhận lấy rồi nhỏ giọng hỏi: “Thế anh mặc cái gì ạ?”
Lục Kiệt cũng chỉ mặc một cái áo len bên ngoài.
Anh nở nụ cười, lấy một cái áo sơ mi mới từ trong cái túi vẫn mang theo bên mình, rồi tròng vào người.
Dung Sơ: “…….”
Rõ ràng là có áo mới.
Chắc chắn là Lục Kiệt cố ý.
Thấy vẻ mặt lên án của cậu, anh thong thả cài cúc áo lại, “Thầy Dung sao thế? Muốn anh mặc giúp em không? Cũng được đó, dù sao cũng là trách nhiệm của anh mà.”
Anh vừa nói vừa vươn tay ra. Dung Sơ nào dám để Lục Kiệt mặc đồ giúp mình, thế là vội vàng lắc đầu, rồi cởi phăng cái áo len ra, vừa khoác cái áo sơ mi vào người, thì thấy Lục Kiệt đang nhìn mình chằm chằm.
Lập tức cả người cậu nóng như bị hấp lên, tay cài khuy cũng cứ run run. Cuối cùng Lục Kiệt không nhìn nổi nữa, liền dùng một tay nắm lấy cổ tay cậu, tự mình làm giúp.
Động tác của Lục Kiệt rất nhanh nhẹn. Cài khuy xong, anh liếc ra cánh cửa ra vào người qua kẻ lại, đầu ngón tay khẽ miết qua cánh môi Dung Sơ, anh cảm thấy mình như cầm thú vậy nhưng vẫn hông nhịn được mà cúi xuống hôn môi.
Vốn là không định hôn sâu, nhưng tuy là bị giật mình vì hành động bất ngờ của anh, mặt và tai thì cũng đỏ ửng hết cả, nhưng Dung Sơ vẫn ngoan ngoãn hé mở môi mình.
Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Đánh giá:
Truyện Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Story
Chương 45: Cậu muốn được làm người may mắn nhất
10.0/10 từ 23 lượt.
