Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử

Chương 43: Em cần phải suy nghĩ thật kĩ, rốt cuộc là em thích anh theo kiểu nào


[Có chuyện gì thế, sao vợ lại có biểu cảm như thế kia?]


[Vợ ơi vợ làm chuyện gì xấu bị bắt quả tang à?]


[Thế là cái tên nhân viên kia bị bắt rồi đúng không? Đù má nó đúng là hết chịu nổi, tôi xem lại cái đoạn kia rồi, tởm lắm, nó rõ ràng là cố tình nhắm vào cổ của vợ đấy, chẳng phải hành vi đó là quấy rối trắng trợn à?]


[Thầy Lục ngầu quá, nhưng mà làm thế không sợ đắc tội với tổ chương trình hả?]


[Lục Kiệt anh đi sát đến máy quay thế làm gì!!! Anh đừng có lại đây, đừng có mà lại gần tui!!]


Câu bình luận này vừa mới trôi qua, phòng livestream của Dung Sơ và Lục Kiệt đã trở nên tối đen.


Thông báo hệ thống: [Livestream hiện đang ngao du biển lớn nha ~ ]


[Sao có mỗi hai người các anh vậy!! Cứ đi vào phòng là tắt live!! Có cái gì mà không cho người ta xem được hả?]


[Ha ha, hai cái người đó kết hôn giả, không tắt thì để mấy người nhìn thấy hết à?]


[Có thể học nhà Thời An ở bên kia khôm, hôn nhau nhiệt tình lắm kìa]


[Thôi khỏi học, nhà bên lại cãi nhau rồi]


Thấy Lục Kiệt thuần thục tắt livestream đi, Dung Sơ cúi đầu liếc điện thoại của mình.


Cái sticker mà Lục Kiệt gửi vẫn còn nguyên trong tin nhắn riêng, hoàn toàn không phải do cậu bị ảo giác.


Mà Lục Kiệt vẫn tùy ý để màn hình sáng trưng trước mặt cậu, thị lực Dung Sơ lại tốt, có thể thấy trên màn hình chính là trang Weibo của mình.


Trong khoảnh khắc, Dung Sơ cảm giác cứ như quay lại lần đầu tiên cả hai gặp nhau, cậu đã hỏi Hứa Xuyên, có phải Lục Kiệt có khuynh hướng bạo lực gia đình hay không.


Rất là……….. mất mặt.


Lục Kiệt tắt livestream xong lại đi về phía cửa, Dung Sơ thì cứ nhích mông về sau từng tí một, lùi tới tận đầu giường.


Nếu ở đấy có một cái lỗi, thì giờ cậu nhất định phải chui xuống đấy.


Cậu không hiểu Lục Kiệt sao lại tìm được cái tài khoản Weibo đấy của mình. Rõ ràng fan của Lục Kiệt nhiều thế cơ mà.


Hay là Lục Kiệt chỉ tình cờ chọn trúng một fan ngẫu nhiên thôi? Tất cả đều là trùng hợp?


Vừa mới tự an ủi mình như thế xong, Dung Sơ lại len lét định bấm vào nút xóa bài của Weibo, nhưng còn chưa kịp bấm, ánh sáng trước mặt đã đột nhiên tối đi.


Tấm ga giường trắng tinh giờ lại hiện những mảng bóng đậm màu.


Dung Sơ khựng lại, theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn trần nhà.


Trần nhà đã biến thành một bầu trời sao lấp lánh, thậm chí còn có cả hiệu ứng chuyển động, như những dải ánh sáng lướt qua. Các hành tinh nhỏ treo trên tường giờ cũng đang xoay tròn.


Cả căn phòng thật sự biến thành một biển sao gần ngay trước mắt, lại như xa vời không thể với tới.


Đôi mắt Dung Sơ sáng rực.


Đây là lần đầu tiên cậu thấy được một cảnh tượng đẹp đẽ tới vậy, giống như giờ phút này đang thật sự được ngao du giữa bầu trời sao.


Vị trí bên cạnh bỗng lún xuống, Dung Sơ quay sang, đôi mắt xinh đẹp như chứa đựng các vì tinh tú, hào hứng gọi một tiếng: “Thầy Lục ơi!”


Cậu đưa tay chỉ vào ngôi sao sáng nhất ở chính giữa trần nhà., hoàn toàn không để ý rằng ánh mắt Lục Kiệt từ đầu tới cuối đều dừng lại ở trên sườn mặt xinh đẹp đang ngập tràn ý cười của mình.


Ánh mắt Lục Kiệt dần tối lại, ngay cả hơi thở cũng có chút ngột ngạt.


Sớm biết thế này thì đã chẳng bật cái đèn chủ đề của phòng lên.


Nhưng hiếm có dịp được thấy Dung Sơ vui vẻ đến thế.


Lục Kiệt khẽ ‘ừm’ một tiếng, tầm nhìn dời xuống phần da lộ ở bên cần cổ của Dung Sơ. Ngón tay phải gõ nhẹ mấy cái lên giường mới bình tĩnh được để hỏi: “Chòm sao mà thầy Dung vừa chỉ là sao Bắc Đẩu phải không?”


“Chắc là nó phải nằm ở vị trí phía Bắc cơ ạ.” Dung Sơ cũng không biết bầu trời sao này có được sắp xếp giống như trên thực tế hay không, nhưng chòm sao ỏ chính giữa kia chắc chắn không thể là chòm Bắc Đẩu được.


Lục Kiệt khẽ cười: “Sao thầy Dung lại biết đâu là vị trí cực Bắc? Biết đâu cái mà em vừa thấy ở giữa đó mới là điểm cực Bắc thì sao.”


Nghe Lục Kiệt nói thế, mạch suy nghĩ ban đầu của Dung Sơ tức khắc lại bị rối hết lên, cậu ngơ ngác nhìn Lục Kiệt.


Anh bắt trọn lấy ánh mắt Dung Sơ, “Thế tại sao thầy Dung lại không trả lời tin nhắn của anh vậy?”


“Tin nhắn gì ạ……” Dung Sơ mới nãy đã bị các vì sao thu hút hết sự chú ý, nên nhất thời chưa phản ứng lại kịp.


Thấy Lục Kiệt giơ điện thoại lên lắc lắc trước mặt mình, cảm giác xấu hổ vừa mới cố quên đi kia lại lần nữa trào dâng. Dung Sơ vội vàng che điện thoại của mình đi, sợ Lục Kiệt nhìn thấy được, “Tin…. Tin nhắn gì cơ ạ…..”


Cậu không ngờ là Lục Kiệt lại phát hiện ra Weibo kia của mình, nếu không thì cậu đã chẳng buông thả mà đăng những lời như thế lên.


Liệu Lục Kiệt có phát hiện ra tình cảm thầm kín mà cậu chưa dám nói không?


Lục Kiệt khẽ ‘ồ’ lên rồi lật điện lại lên nhìn:


“Ông xã ngầu quá.”



“Thầy Lục không phải là người như thế.”


“Thầy Lục là một người rất tốt.”


“Thầy Lục…”


Lục Kiệt đọc từng dòng trạng thái trên Weibo của Dung Sơ lên, nhưng còn chưa đọc xong thì đã bị Dung Sơ che miệng lại.


Khuôn mặt Dung Sơ đỏ bừng, “Đừng, đừng đọc nữa mà thầy Lục.”


Cậu nửa quỳ ở trên giường, vẻ mặt tha thiết cầu xin, cổ áo cũng vì tư thế quỳ mà trễ hẳn xuống, để lộ ra phần xương quai xanh thanh mảnh đẹp đẽ.


Lục Kiệt nhướn mày, “Tại sao lại không được đọc? Đây cũng có phải là tài khoản Weibo của thầy Dung …”


“Là của em.” Chưa đợi Lục Kiệt nói hết, Dung Sơ cực kì xấu hổ mà thừa nhận.


Ngoài xấu hổ ra, thì còn phần nhiều là hoảng sợ.


Cậu hoàn toàn không che giấu tình cảm của mình dành cho Lục Kiệt ở các bài đăng trên tài khoản Weibo ấy.


Lục Kiệt như chợt hiểu ra, “Hóa ra thầy Dung là fan của anh à?”


Có lẽ vì những lời này rất giống với lời mà fan của Lục Kiệt Thường nói, Dung Sơ ngẩn ra rồi vội vàng gật đầu thừa nhận, rồi rụt cái tay đang che miệng Lục Kiệt lại.


Lúc Lục Kiệt nói, hơi thở nóng rực cứ phả vào lòng bàn tay cậu.


Rất nóng.


Nhưng bảo cậu là fan của Lục Kiệt thì cũng không sai, chỉ là cậu may mắn hơn so với fan bình thường thôi.


Dung Sơ cụp mắt xuống.


Cho dù là đã xảy ra chuyện ngày hôm nay, cậu vẫn không dám bày tỏ tấm lòng của mình trước mặt Lục Kiệt.


Cậu cũng chẳng dám tin tưởng vào cái đáp án đang dần bén rễ kia.


Dung Sơ cúi đầu, bỗng một bàn tay đặt lên trên má cậu.


Ngẩng lên rồi sững sờ mấy giây, cậu cảm nhận được ngón tay của Lục Kiệt đang nhẹ nhàng v**t v* bên má mình. Má cậu nóng bừng bừng, ngơ ngác mà luống cuống nhìn anh.


“Chỉ là fan thôi sao?” Đầu ngón tay Lục Kiệt lướt qua mi mắt Dung Sơ, nó làm cậu nhột tới nỗi phải chớp mắt liên tục, cũng không thể suy nghĩ được Lục Kiệt hỏi vậy là có ý gì.


Dường như nhìn thấu được suy nghĩ trong lòng cậu, Lục Kiệt dùng tay còn lại nâng cằm cậu lên, để Dung Sơ có thể ngẩng hẳn lên nhìn vào mình, “Nếu vẫn chỉ là fan, vậy anh sẽ nỗ lực hơn nữa…”


Nói được một nửa thì điện thoại của Dung Sơ bỗng réo vang.”


Lục Kiệt chép miệng, vẻ mặt trầm xuống.


Nỗ lực hơn nữa làm gì cơ?


Một đáp án rõ ràng đã gần thành hình.


Nhưng cuộc gọi này thật sự phiền phức quá đi mất. Lúc Dung Sơ cầm được điện thoại lên thì tay vẫn còn hơi run run.


Màn hình hiển thị ‘Anh Hứa Xuyên’.


Không thể không bắt máy.


“Dung Sơ, Lục Kiệt có ở cạnh cậu không? Anh gọi mà nó không nghe máy.” Hứa Xuyên đã phải giải quyết chuyện của tổ chương trình tới tận giờ, thấy bên Lục Kiệt tắt live chẳng biết là đang làm gì, nên hắn nhịn cục tức mà gọi cho anh, kết quả là không ai nghe máy cả, nên hắn mới gọi sang cho Dung Sơ.


Dung Sơ vội đáp: “Có ạ.”


Cậu nhanh chóng đưa điện thoại sang cho Lục Kiệt.


Anh hít sâu một hơi, ánh mắt như cười như không dừng lại trên người Dung Sơ mấy giây rồi mới cầm lấy điện thoại, đứng dậy đi về phía cửa sổ, “Tốt nhất là anh phải có chuyện quan trọng đấy.”


Hứa Xuyên: “…… Sao thế, tôi làm phiền cậu làm gì à?”


Lục Kiệt cười nhạt một tiếng.


Hứa Xuyên: “ ? “


Hứa Xuyên: “……….”


Trước đây thì chưa chắc đã là chuyện gì tốt, nhưng bây giờ thì không chắc.


Nhưng Hứa Xuyên không muốn nghe, hôm nay đã có đủ chuyện khiến hắn đau đầu rồi.


Hứa Xuyên hắng giọng, “Cậu có biết tôi phải vật lộn với cái tên đạo diễn kia bao lâu không hả? Mấy cái tên đó đang làm show giải trí mà còn không tự quản lý được nhân viên của mình tử tế, còn cứ nghĩ mình đúng mà dám chạy tới chỗ tôi kháy khịa nữa!”


Vốn dĩ chuyện xảy ra hôm nay là trách nhiệm của đội ngũ sản xuất, bản thân họ cũng biết điều đó, nhưng khi vừa đưa ra lời xin lỗi thì danh tiếng của show đã lập tức bị ảnh hưởng, các nhà tài trợ cũng liên tục gọi tới trách móc. Cả tổ sản xuất chắc chắn đều vô cùng bực bội, nhưng đâu có dám trút giận lên Lục Kiệt, nên liền trút hết lên người đã trực tiếp đàm phán với họ là Hứa Xuyên.


Thật ra Hứa Xuyên thì sợ gì đám bọn họ, chẳng qua trong tay họ có điểm yếu của Lục Kiệt mà thôi.


Lúc trước để lên được show này chính bọn họ là người đã tìm đến tổ sản xuất, mọi chuyện đều đã được bàn bạc từ trước, nếu có một ngày tổ sản xuất thật sự trở mặt với họ, thì hắn lại phải đau đầu một trận.


Vì thế Hứa Xuyên đã phải mềm mỏng nói chuyện với đối phương rất lâu, rồi mấy mối quan hệ để lấy được những video của cái tên nhân viên kia ở các chỗ kinh doanh escape room khác, tìm tới từng người bị hại trước đây.



Còn ý tứ của Lục Kiệt lúc ấy thì là cố gắng giữ kẻ kia ở trong ấy càng lâu càng tốt, mà cũng chỉ còn mỗi cách này.


“Dù sao thì giờ hai người cũng nên cẩn thận một chút, tôi sợ cái tên ấy (tổng đạo diễn) hoặc là công khai hoặc là ngấm ngầm nhằm vào cả hai.” Giới giải trí là một vũng nước sâu, biết người biết mặt không biết lòng, Hứa Xuyên cũng rất lo lắng, nếu như tên đó có động tay động chân đến trò chơi trong chương trình, mà khán giả lại không nhận ra thì bọn họ cũng đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt.


“Lão đó không phải là còn nợ tôi à? Nếu như tôi không bảo tắt live, chuyện đấy cứ thế lên thẳng trên livestream thì giờ cái show này còn quay tiếp được nữa không?” Giọng của Lục Kiệt mang theo ý cười, nhưng trong nụ cười ấy lại như ẩn giấu gai nhọn.


Hứa Xuyên: “………….”


Thì ra đây mới là mục địch thật sự của cậu khi bảo tắt livestream đó à?


Hứa Xuyên cứ tưởng Lục Kiệt chỉ đơn giản là không muốn show này bị hủy, dù sao thì show chưa quay xong nên tiền cũng chưa về tay.


Không ngờ lại là để giữ lại một đòn uy h**p người ta.


“Hy vọng là bọn họ biết điều một chút.” Hứa Xuyên nói xong thì hơi ngưng lại, “Còn có chuyện này nữa, có một công ty truyền thông gì đó, tìm tôi, hỏi là Dung Sơ có muốn ký hợp đồng không?”


“Gì thế, Studio của tôi phá sản rồi à?”


Hứa Xuyên: “………..”


Hứa Xuyên chả thèm để ý tới lời của Lục Kiệt, lại nói tiếp: “Mấy nay còn nhận được không ít quà của fan Dung Sơ gửi tới Studio đấy…… khả năng hút fan của cậu ấy không tồi đâu, cậu hỏi xem cậu ấy có muốn không, nếu có thì để tôi mở ra kiểm tra trước xem có an toàn không, nếu mà ổn thì tôi sẽ gửi hết về nhà cậu.”


Lục Kiệt quay đầu lại nhìn thoáng qua.


Dung Sơ vừa mới trốn vào trong chăn giờ đang he hé mắt nhìn trộm Lục Kiệt một cái, nhịp tim nhanh tới nỗi không thể đếm nổi. Vừa thấy anh quay đầu lại, cậu lần nwuax vội vàng vùi cả mặt vào chăn.


Lục Kiệt bật cười, giọng vui vẻ hơn rất nhiều, “Biết rồi.”


Nói xong anh đi tới chỗ Dung Sơ, ngồi xổm xuống trước đầu giường, anh kéo chăn trùm trên đầu Dung Sơ xuống, cười hỏi: “Anh Hứa Xuyên đang hỏi, fan của em gửi quà tới bên Studio anh, em có muốn mấy món quà ấy không?”


Fan?


Dung Sơ từ từ thò ra khỏi chăn, “Fan của em á?”


Lục Kiệt khẽ ‘ừ’: “Sao vậy, thầy Dung cũng có lướt mạng mà, chả lẽ không thấy siêu thoại Weibo của mình à?”


Anh vừa nói thế là mặt Dung Sơ lại nóng bừng. Lục Kiệt cười hỏi, “Chỉ xem Weibo của anh thôi sao? Thầy Dung này đúng là fan cuồng…”


“Khụ khụ khụ!!!” Không để Lục Kiệt kịp nói hết, Hứa Xuyên ở đầu bên kia điện thoại liền ho sặc sụa như muốn khạc luôn cả phổi ra ngoài.


Lục Kiệt không kiên nhẫn mà tạm dừng lại, “Thầy Dung có muốn mấy món quà không?”


Dung Sơ không hề do dự mà gật đầu, “Muốn ạ.”


Cậu mà cũng có fan cơ à, thật là khó tin.


Nhân lúc Lục Kiệt quay người đi tiếp tục bàn bạc với Hứa Xuyên, Dung Sơ liền mở Weibo lên xem thử.


Bây giờ mỗi lần cậu nhìn lại mấy câu mà mình chuyển tiếp và viết ra, tai và mặt liền đỏ bừng bừng, cũng chẳng biết Lục Kiệt làm cách nào mà lại tìm được Weibo của cậu.


Nhưng cậu lại tìm thấy siêu thoại Weibo của mình trong danh sách theo dõi siêu thoại của Lục Kiệt, số người theo dõi siêu thoại cũng đã lên tới vài nghìn người rồi.


Mà số siêu thoại Lục Kiệt theo dõi cũng chỉ có hai cái, một là của chính bản thân anh, còn lại là của Dung Sơ.


Dung Sơ lại không nhịn được mà nhớ tới câu nói vừa rồi của Lục Kiệt. Cậu liếc về phía anh, trong lòng nôn nóng muốn hỏi rốt cuộc cái nỗ lực thêm chút nữa mà Lục Kiệt nói là có ý gì.


Có phải là cái mà cậu cũng đang nghĩ tới hay không.


Đáng tiếc khi Lục Kiệt vừa nói chuyện điện thoại xong với Hứa Xuyên, thì điện thoại của Dung Sơ lại réo vang.


Lần này là một số lạ.


Lục Kiệt nén sự bực mình, đưa điện thoại lại trả cho Dung Sơ. Đây là lần đầu tiên anh muốn thử tra xem hôm nay có phải ngày hoàng đạo gì hay không.


Nhìn thấy số điện thoại gọi đến, mặt Dung Sơ liền biến sắc, cậu vội bật dậy khỏi giường, ấn nghe máy.


Cuối cùng cũng nối được máy, đầu bên kia thở phào: “Anh Dung, em trai anh đã bị hôn mê rồi, anh có thể tới ký giấy ngay được không?”


Dung Sơ sững sờ, “Tôi lập tức tới ngay.”


Thấy sắc mặt Dung Sơ không đúng lắm, lại còn vội vàng đi xuống giường, Lục Kiệt hỏi ngay: “Có chuyện gì thế?”


Dung Sơ chỉ lắc đầu. “Dung Tinh xảy ra chút chuyện rồi ạ, giờ em phải quay về bệnh viện ngay.” Nói rồi cậu khựng lại, vừa xem vé trên điện thoại vừa nói: “Thầy Lục… em không biết bao giờ thì em mới có thể quay lại, nếu em về quá muộn thì phần thù lao kia em có thể không cần…”


Nơi này cách thành phố mà họ sống khá xa, may mà giờ không phải mùa cao điểm du lịch, có thể dễ dàng mua được vé máy bay. Dung Sơ chọn chuyến bay gần nhất, vừa định đặt vé thì chợt nghe thấy Lục Kiệt cười nhạt một tiếng, “Một mình anh ở lại đây tham gia show về kết hôn? Sao nào, thầy Dung tự tin tuyệt đối vào diễn xuất của anh thế à, đến mức tin anh có thể diễn thành ‘thủy tiên’ (*) được luôn sao?”


(*) Ý chỉ câu chuyện thần thoại Hy Lạp về chàng Narcissus bị mê mẩn về vẻ đẹp của chính mình. Narcissus trong tiếng Anh là Hoa Thủy Tiên.


Dung Sơ: “………”


Thủy tiên không phải là một loài hoa sao?


Nhưng bây giờ cũng phải lúc để nghĩ về mấy chuyện ấy. Đột xuất cần phải rời khỏi đây, Dung Sơ đương nhiên biết mình làm vậy là vi phạm hợp đồng của show, chắc chắn cũng sẽ ảnh hưởng tới Lục Kiệt, nhưng cậu không thể mặc kệ chuyện của Dung Tinh được.


Cậu áy náy định nói lời xin lỗi, Lục Kiệt đã dùng ngón trỏ đặt lên trên môi cậu, “Anh chỉ đùa thôi thầy Dung à, thật ra là anh muốn đi cùng thầy Dung.”


Lục Kiệt nói xong thì thu tay lại, Dung Sơ thấy anh mở app đặt vé ra, không nhịn được liền nói: “Nhưng mà…”



Cậu đã quen với việc tự mình gánh vác mọi việc từ lâu rồi, Dung Tinh có xảy ra chuyện gì thì cũng đều do cậu tự mình xử lý cả, Dung Nguyên vốn dĩ chẳng để tâm chút nào.


“Em nhưng cái gì nào? Không phải là anh đã nói là hãy để anh nỗ lực thêm chút nữa sao? Hay là đến ngay cả cơ hội cố gắng mà thầy Dung cũng không cho anh?” Lục Kiệt trực tiếp mua hai vé, anh đưa tay lên xoa xoa đầu Dung Sơ, “Để anh đi gọi cuộc điện thoại, em thu dọn hết những cần mang theo đi nhé.”


Anh hoàn toàn không để cho Dung Sơ có cơ hội phản bác. Cậu hé miệng, lời từ chối đã tới bên môi rồi nhưng chẳng thể nào thốt lên được.


Không biết là Lục Kiệt đã gọi điện thoại cho ai, chưa bao lâu đã nói với cậu là có xe tới dưới sảnh khách sạn rồi.


Thời gian gấp gáp, cũng chẳng nghĩ nhiều hơn được. Lục Kiệt sắp xếp mọi thứ rất nhanh gọn, lúc đi xuống tầng, Dung Sơ còn nghe thấy hình như anh lại gọi tới bệnh viện.


Bệnh viện này là do Hứa Xuyên đã thu xếp từ trước, chắc là có quan hệ với nhà họ Lục.


Mãi tới tận lúc lên xe Lục Kiệt vẫn đang gọi điện thoại, lần này là gọi cho Hứa Xuyên.


Hứa Xuyên ở bên kia vừa mới chuẩn bị đi nghỉ ngơi một lúc thì lại nhận được tin dữ từ Lục Kiệt, hắn trầm mặc một chốc, “Tôi biết rồi, hai người đi nhanh đi, những truyện khác thì để tôi đi trao đổi.”


Hắn cũng không thể ngăn Dung Sơ đi gặp em trai mình được.


Có điều tổ chương trình chắc là sẽ tức chết mất.


Lục Kiệt lại nói một dãy số cho Hứa Xuyên: “Anh cứ bảo tên đó trả tôi một ân tình.”


Dung Sơ không biết là rốt cuộc Lục Kiệt đã sắp xếp những gì, nhưng trái tim vốn đang thấp thỏm của cậu đang dần bình tĩnh lại theo giọng nói trầm ổn của Lục Kiệt.


Cậu nhớ trước đây, mỗi lần nhận được cuộc gọi từ bệnh viện, có đôi khi là đang đi làm thêm, đôi khi là đang đi học, có khi là vào lúc nửa đêm. Mỗi lần như thế dường đã dần trở nên quen thuộc với cậu, nhưng thực ra cậu rất sợ hãi.


Cậu ghét Dung Tinh, cũng ghét sự ra đời cũng như tồn tại của nó.


Nhưng cậu lại không thể không thừa nhận, rằng mình sợ sẽ mất đi Dung Tinh.


Dung Tinh là người thân của cậu.


Cậu có thể không cần cả Dung Nguyên lẫn Hà Diệp, nhưng cậu không có cách nào để không cần Dung Tinh được cả.


Đã có quá nhiều lần phải một mình bước trên con đường tới bệnh viện, một mình chờ đợi bên ngoài phòng phẫu thuật.


Thấy Lục Kiệt cuối cùng cũng cúp máy, Dung Sơ hít sâu vào một hơi, nhỏ giọng hỏi anh: “Thầy Lục, em có thể nắm tay anh được không?”


Lời vừa dứt, bàn tay đặt trên đùi của cậu đã được Lục Kiệt nắm thật chặt.


Lục Kiệt đưa bên tay còn lại lên xoa tóc cậu, cũng chẳng hỏi lý do, mà chỉ nói: “Lát tới sân bay anh sẽ bảo tài xế đi mua chút đồ ăn.”


Đáng ra giờ này phải là thời gian để ăn tối.


Dung Sơ ngoan ngoãn gật đầu, rồi lại ngần ngừ, “Bây giờ em phải gọi cho ba… Thầy Lục, anh có để tâm không? Có thể anh sẽ phải gặp ông ấy ở bệnh viện.”


Đương nhiên, khả năng không gặp được thì còn lớn hơn nhiều.


Giờ này, rất có khả năng là Dung Nguyên đang tận hưởng cuộc sống về đêm tươi đẹp của ông ta rồi.


Chỉ là mỗi lần thế này, Dung Sơ đều hy vọng Dung Nguyên có thể tới để gặp Dung Tinh.


Bởi vì cậu cũng chẳng biết được lần nào sẽ trở thành lần gặp mặt cuối cùng nữa.


Dung Tinh không giống cậu.


Dung Tinh vẫn khát cầu tình thương yêu từ người cha.


Cho dù lần nào Dung Tinh cũng đứng về phía cậu, nhưng mỗi khi gặp Dung Nguyên, thì thằng bé cũng đều rất vui vẻ.


Huống hồ, thỉnh thoảng Dung Nguyên cũng sẽ thể hiện tình phụ tử ít ỏi của mình trước mặt Dung Tinh.


Có điều, cậu vẫn chưa nói chuyện mình đã kết hôn cho ông ta nghe.


Nhưng bây giờ trên mạng cũng đã ngập tràn tin tức về cậu và Lục Kiệt, có lẽ Dung Nguyên cũng đã biết lâu rồi, nhưng ông ta không tìm cậu mà thôi.


Dung Sơ cũng hy vọng Dung Nguyên sẽ vĩnh viễn không vì chuyện kết hôn mà tìm tới cậu.


“Sao anh lại phải để tâm? Không phải sớm muộn gì rồi cũng phải gặp hay sao?” Lục Kiệt vừa nói vừa bóp nhẹ bàn tay của Dung Sơ. Dường như là đang muốn trấn an cậu.


Vành tai Dung Sơ hơi nóng lên. Cậu gọi điện thoại cho Dung Nguyên.


Đúng như cậu đoán, Dung Nguyên rất khó chịu khi phải nghe điện thoại của cậu, lời lẽ đầy ý tứ bảo cậu đừng có làm phiền tới ông ta.


Dung Sơ khẽ mím môi, “Đợi tôi tới nơi được thì cũng là quá nửa đêm rồi, ông có dám đảm bảo là Dung Tinh nhất định sẽ tỉnh lại không?”


“Đừng có nói mấy lời xui xẻo đó!” Dung Nguyên thẳng tay cúp máy.


Không nói là sẽ tới, cũng chẳng bảo là không tới.


Dung Sơ cầm cái điện thoại mà cứ ngẩn người mất một lúc, rồi khẽ nói, “Chắc là ông ấy sẽ tới.”


Cậu cứ nhìn mãi vào bàn tay mình đang được Lục Kiệt bao bọc, lẩm bẩm, “Ít nhất thì Dung Nguyên vẫn coi Dung Tinh là con trai mình.”


Có lẽ là bởi vì Dung Tinh còn nhỏ, cũng có lẽ là vì Dung Tinh bị bệnh, hoặc có thể nói rằng, Dung Tinh không phải nguyên nhân chính khiến cuộc hôn nhân của ông ta và Hà Diệp tan vỡ.


Cậu mới là đứa không nghe lời.



Đúng là phải quá nửa đêm mới tới được bệnh viện, Dung Sơ đã ngủ được một chút trên máy bay nên lúc này tinh thần cũng vẫn ổn.


Cậu hỏi y tá của tầng phẫu thuật xong, liền dẫn Lục Kiệt đi thẳng vào trong thang máy. Sau khi bước ra, quả nhiên là thấy được Dung Nguyên đang gà gật trước cửa phòng phẫu thuật.


Bước chân khựng lại, Dung Sơ không thể nói rõ được cảm xúc ở trong lòng mình là gì. Đứng ở cửa thang máy một lúc, cậu mới quay đầu lại, vẻ mặt đầy hổ thẹn, nói với Lục Kiệt: “Thầy Lục à, em bây giờ lại đi ghen tị với Dung Tinh này.”


Cậu khẽ nhếch khóe môi, “Trước kia em từng nghĩ, nếu người bị bệnh là em, thì liệu Dung Nguyên có trực tiếp từ bỏ em luôn không. Thực ra cho tới bây giờ em cũng chưa từng nghĩ là sẽ có đáp án thứ hai, vì chỉ có duy nhất một đáp án mà thôi, là ông ấy sẽ từ bỏ em.”


“Nhưng ông ấy không từ bỏ Dung Tinh. Ông ấy đã dồn hết tiền để chữa bệnh cho thằng bé, cũng sợ mất thằng bé, luôn vì Dung Tinh mà quở trách em. Mỗi lần ông ấy gọi điện cho em, thì đều là yêu cầu em phải tới thăm Dung Tinh.”


Cậu vĩnh viên không có cách nào quên đi cảnh Dung Nguyên đập nát cây đàn guitar, rồi mắng chửi mình vào năm đó.


Lục Kiệt không nói gì, anh chỉ dùng tay nâng mặt cậu lên, đầu ngón tay khẽ v**t v* gương mặt của đối phương.


Dung Sơ cụp mắt, chầm chầm đưa tay lên nắm chặt vạt áo anh, “Thầy Lục, em có thể xin một cái ôm không ạ?”


“Đương nhiên là có thể rồi.” Không đợi Dung Sơ làm gì, Lục Kiệt đã kéo cậu vào trong lòng.


Đây là cái ôm đầu tiên của họ, không liên quan gì đến ống kính, cũng chẳng can hệ gì tới bản hợp đồng.


Nhịp đập trái tim cậu cũng dần trở nên sống động hơn.


Dường như khi ở bên cạnh Lục Kiệt, thật sự chỉ cần cậu muốn gì, anh cũng đều cho cậu cả.


Dung Sơ không kìm được mà nhắm mắt lại.


Thực ra người Lục Kiệt cũng không thể nói là ấm áp được, vì cả hai bọn họ đều mới từ bên ngoài vào, đều mang theo hơi lạnh.


Nhưng trái tim của Dung Sơ lại thấy ấm áp.


Lục Kiệt chầm chậm vuốt mái tóc mềm mại của Dung Sơ, cũng đồng thời ngước mắt nhìn về phía người đang ngồi ngoài phòng phẫu thuật.


Trong tư liệu mà Hứa Xuyên từng đưa cho anh, cũng có cả thông tin cá của Dung Nguyên.


Dung Nguyên là kiểu người chỉ biết lo nghĩ cho bản thân, từ khi Dung Sơ còn rất nhỏ thì đã chẳng hề quan tâm tới cậu.


Cho dù còn giữ lại được chút chút tình cha con đối với Dung Tinh, thì ông ta vẫn quẳng hết gánh nặng về việc Dung Tinh bị bệnh cho Dung Sơ.


Đối với loại người như thế, Lục Kiệt thà để Dung Sơ triệt để tuyệt vọng về ông ta còn hơn.


Không lâu sau, cửa phòng phẫu thuật cũng mở ra.


Nghe thấy động tĩnh, Dung Sơ vội vàng vùng ra khỏi vòng tay của Lục Kiệt.


Dung Nguyên đương nhiên cũng đã được bác sĩ đánh thức, bác sĩ nói với ông ta là bệnh nhân đã thoát khỏi cơn nguy kịch.


Dung Sơ cũng theo đó mà thở phào một hơi, thấy Dung Nguyên cầm điện thoại lên, có lẽ là muốn gọi cho cậu, Dung Sơ lập tức chuyển điện thoại về chế độ im lặng, rồi mới ngẩng đầu nhìn Lục Kiệt, “Thầy Lục, mình đi thôi.”


Giờ cậu không muốn nói chuyện với Dung Nguyên, cũng không muốn để Lục Kiệt phỉa nói chuyện với ông ta.


Lục Kiệt không hỏi lý do, anh chỉ khẽ ‘ừm’ một tiếng.


Lúc họ xoay người rời đi, dường như Dung Nguyên cảm nhận được điều gì đó, nên dùng một vẻ mặt bực dọc mà nhìn về phía họ.


Lục Kiệt nheo mắt lại.


Anh đeo khẩu trang, Dung Nguyên không thể nhận ra anh, chỉ cảm thấy ánh mắt của người này có hơi đáng sợ.


Dung Sơ không đi xuống bằng thang máy, mà dẫn Lục Kiệt đi bằng cầu thang bộ ở bên cạnh.


Vào ban đêm, cầu thang bộ cơ bản là không có ai qua lại cả, vô cùng yên tĩnh.


Đi xuống được hai tầng lầu, Dung Sơ mới kéo tay Lục Kiệt dừng lại. Cậu nhìn dưới tầng, nó tối đen như chẳng thấy đáy, tâm trạng của cậu lúc nào cũng như những mảng bóng tối bủa vây dài đến vô tận ấy, chỉ có hoảng loạn.


Nhưng không phải là vì sợ hãi.


Cậu xoay người ngẩng đầu nhìn Lục Kiệt, một tay vô thức mà nắm chặt vạt áo của chính mình. Cậu còn chưa kịp nói gì, mà gò má cũng vành tai đã đỏ bừng. Dù đã mở miệng nhưng lại vất vả lắm mới thốt được một chữ ‘Em’’ thì Lục Kiệt đã đưa ngón trỏ ngăn bên môi cậu.


“Tuy rằng khung cảnh ở đây khá tệ….” Lục Kiệt nghiến răng, cái khách sạn với chủ đề bầu trời sao kia rõ ràng là một nơi tốt biết bao, “Nhưng những lời anh muốn nói lúc ở khách sạn, vẫn còn chưa nói được hết.”


Dung Sơ từ từ mở lớn hai mắt, đôi môi mềm mại chạm trên ngón tay anh.


“Anh nói là để anh nỗ lực thêm… Nghĩa là nếu em vẫn chỉ là fan của anh, anh sẽ nỗ lực hơn để nâng cao vị trí của anh ở trong lòng em thêm chút nữa.” Lục Kiệt nói rồi chậc lưỡi một cái, trông như có vẻ rất ghét bỏ khung cảnh này, nhưng anh lại không nỡ để Dung Sơ phải mở lời trước, vốn dĩ anh đã muốn nói lúc còn ở khách sạn rồi, “Dung Sơ, anh thích em, là muốn thật sự được yêu đương, được thật sự kết hôn với em. Còn em thì sao hả thầy Dung? Thầy Dung có thích anh không?”


Lục Kiệt mỉm cười, anh cúi đầu tựa trán mình vào trán của Dung Sơ. Cho dù cách một lớp khẩu trang, cậu cũng có thể nghe rõ được hơi thở rối loạn nơi anh.


Tay kia anh đặt phía sau đầu Dung Sơ, khẽ khàng v**t v* như để trấn an cậu, cũng tựa như trấn an chính bản thân mình.


Dung Sơ gần như không thể cảm nhận được nhịp tim của mình nữa.


Đáp án đã được chính Lục Kiệt nói ra, khiến cậu cảm thấy bản thân như đang mơ vậy.


“Em….” Ngay cả giọng nói cũng có chút khô khốc.


Lục Kiệt khẽ ‘suỵt’ một tiếng, giống như đã biết được câu trả lời mà cậu sắp nói, “Em đừng vội trả lời. Em phải nghĩ thật kĩ, rốt cuộc là em thích anh theo kiểu nào. Nếu em đồng ý, em sẽ phải đối mặt với rất nhiều vấn đề…”


Nói rồi anh mỉm cười, ngón tay đặt trên cánh môi có hơi khô của Dung Sơ, “Em sẽ phải chấp nhận những cái ôm bất chợt của anh, cả những nụ hôn không giống với bây giờ. Lúc ôm em, anh sẽ chạm cả vào những nơi khác trên cơ thể em. Khi hôn cũng sẽ chẳng còn ngón tay chắn giữa nữa. Em sẽ phải ngủ với anh… tất nhiên là không phải theo nghĩa đơn thuần. Giữ các cặp đôi, giữa bạn đời đều có d*c v*ng và nhu cầu, em có hiểu không? Em phải cẩn thận suy nghĩ, xem bản thân mình liệu có chấp nhận được hay không…..”


Lục Kiệt nói rồi, lại thở dài một hơi, “Chỉ là nơi này, thật sự đúng không phải nơi thích hợp mà.”


Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử Truyện Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử Story Chương 43: Em cần phải suy nghĩ thật kĩ, rốt cuộc là em thích anh theo kiểu nào
10.0/10 từ 23 lượt.
loading...