Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử

Chương 42: [Ông xã ngầu quá]


[Sao lại phải tắt livestream??]


[Không phải chứ, Lục Kiệt có đang làm quá lên không vậy? Bắt NPC làm gì? Escape room kiểu này vốn là có NPC để hùa dọa mà]


[Hù cái con khỉ, NPC xuất hiện là để cung cấp các manh mối, không phải là để cố ý hù dọa người ta đó được không? Nếu là sắp xếp sẵn thì tại sao không đi dọa những người khác mà chỉ dọa có mỗi mình Dung Sơ hả]


[Lục Kiệt đúng là ỷ mình nổi tiếng, nói tắt live là tắt được luôn]


Bình luận có cãi nhau thì cứ việc cãi, phòng live của bên Dung Sơ vừa tắt, phần lớn người xem đã ùn ùn kéo sang hai phòng còn lại, muốn thông qua góc quay của họ để tìm xem có manh mối nào không.


Nhưng hiển nhiên là không xem được gì cả, bốn người phía Quan Thứ không để ý tới những chuyện ở đằng sau, quá trình ghi hình vẫn diễn ra bình thường.



NPC núp ở phía sau cửa bị Lục Kiệt kéo ra có mặc một bộ hỉ phục đỏ, là một chàng trai cao hơn Dung Sơ một chút.


Về điểm này, tổ chương trình luôn sắp xếp rất chu đáo. Tuổi tác của đối phương đúng chạc tầm 8 tuổi, hoàn toàn khớp với ’18 tuổi’ được viết ở trong thư. Để phù hợp với bối cảnh hiện tại, NPC đó còn trang điểm thành một tân nương, nhìn trông khá là rùng rợn.


Chưa kể lúc cậu ta bị Lục Kiệt lôi ra thì biểu cảm cũng rất dữ tợn.


NPC hoảng hốt nhìn Lục Kiệt, rồi lại nhìn sang Dung Sơ, dường như là đã thật sự bị dọa nên run run rẩy rẩy nói với Dung Sơ: “Xin… xin lỗi.”


Dung Sơ nhíu mày, chẳng hiểu tại sao ánh mắt của đối phương lại làm mình khó chịu, không biết có phải là do lớp trang điểm và bối cảnh ở trong này hay không nữa.


Cậu theo bản năng mà nhích người lại gần Lục Kiệt hơn, phát hiện ra tầm mắt của tên kia vẫn cứ dính lên người mình.


Ánh mắt này, nó khiến cậu nhớ lại một vài kí ức chẳng mấy tốt đẹp.


Dung Sơ nhíu mày, nhớ tới cảm giác ngón tay của NPC này lướt qua cổ cậu lúc ở trong phòng, vốn chỉ nghĩ là vô tình, giờ lại đột nhiên cảm thấy, có thể là cố ý.


Nhưng cậu cũng không muốn có những phỏng đoán ác ý.


Dù sao NPC ở các escape room cũng là để cố ý hù dọa người ta.


Dung Sơm mím môi nhìn đối phương, nhưng vẫn không nhịn được mà một tay túm lấy vạt áo của Lục Kiệt.


Không biết Lục Kiệt kéo người này ra, có phải vì mới nãy NPC đó đã làm ra hành động xâm phạm gì đến anh hay không?


Nghĩ như thế, Dung Sơ lại càng nhíu mày chặt hơn.


Đột nhiên cậu cảm thấy cú đạp ban nãy của mình hình như hơi nhẹ thì phải.


Dung Sơ tầm mắt rời xuống, rơi trên chân của NPC.


Lục Kiệt cụp mắt xuống liếc nhìn bàn tay đang nắm lấy áo mình của Dung Sơ. Anh buông cánh tay của NPC ra, xoay người lại, thân hình anh cao lớn hơn Dung Sơ nên vừa vặn che kín được cậu, cũng chặn hoàn toàn tầm nhìn giữa Dung Sơ và tên NPC kia.


Anh cúi xuống nghe bên tai cậu hỏi: “Về cốt truyện, thầy Dung còn có suy nghĩ gì khác không?”


Chuyển đề tài qáu nhanh, Dung Sơ ngẩng đầu lên nhìn qua vai Lục Kiệt, mà anh dường như đã đoán được suy nghĩ của cậu, lúc này mới từ từ nói: “Tổ sản xuất chắc là đã cử người chạy qua đây rồi.”


NPC là người của tổ chương trình, livestream xảy ra sự cố, tổ chương trình chắc chắn phải cử người tới để xử lý.


Chuyện người quay phim đồng ý tắt live, khẳng định là đã được cấp trên cho phép rồi.


Dung Sơ chưa từng trải qua chuyện như thế này, nghe anh nói thế, thì có hơi yên tâm hơn đôi chút, nhưng vẫn không nhịn được mà nói: “Thầy Lục, cậu ta lúc nãy có phải mới chạm vào anh không?”


“Hửm?” Lục Kiệt nhướn mày, “Không phải.”


Dung Sơ ngẩn ra: “Thế tại sao…..”


Tại sao lại đột nhiên lôi người ra như vậy?


Lục Kiệt nheo mắt lại, anh còn chưa kịp nói gì, thì người được cử tới để xử lý chuyện này của bên tổ sản xuất đã chạy tới.


Là một gương mặt quen thuộc, chính là người tối hôm trước tới nhà Lục Kiệt để quay teaser, trông có vẻ là tổng đạo diễn của show.


Vừa mới chạy tới trước mặt bọn họ, tổng đạo diễn đã vội vàng xin lỗi Lục Kiệt, thái độ vô cùng thành khẩn, “Thầy Lục, thật sự xin lỗi anh, là sơ suất của chúng tôi.”


Nghe qua có vẻ là đã biết tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này.


Lục Kiệt cười cười với đối phương, “Xin lỗi tôi?”


Giọng điệu rõ là đang mang theo ý cười, nhưng nghe thế nào cũng không thấy dễ chịu.


Tổng đạo diễn đổ đầy mồ hôi, không biết là do chạy hay là do bị dọa. Nghe Lục Kiệt nói thế, hắn ta liền trừng mắt lườm tên NPC trẻ tuổi kia, rồi sau đó mới quay sang Dung Sơ, cười xấu hổ với cậu, nói: “Tôi xin lỗi, đây là sơ suất của chúng tôi.”


Vừa nói, vừa dùng ánh mắt ra hiệu cho tên NPC kia lên tiếng.


Nhưng rõ ràng tên NPC ấy không hiểu được ánh mắt này, tầm mắt vẫn cứ vượt qua Lục Kiệt, chẳng thèm che giấu mà dán chặt lên Dung Sơ.


Lục Kiệt ‘ồ’ một tiếng, vừa nắm tay Dung Sơ vừa nói: “Anh nên giải thích đi, vì hình như chồng tôi vẫn chưa hiểu là tại sao anh lại xin lỗi đâu.”


Quả thật Dung Sơ vẫn chưa hiểu gì, cậu ngơ ngác nhìn về phía tổng đạo diễn.


Nếu là NPC kia làm hành động xâm phạm tới Lục Kiệt, thì chỉ cần xin lỗi anh là đủ rồi.


Tổng đạo diễn hít sâu một hơi.


May mà Lục Kiệt còn rủ lòng từ bi mà tắt máy quay livestream đi, bằng không nếu cảnh tượng này bị lên sóng thì danh tiếng của cả cái tổ chương trình này coi như tiêu đời.


Show của bọn họ ngay từ mùa đầu tiên đã chẳng có ai tài trợ, cũng không có được mấy người chịu tham gia, đi được tới như bây giờ chẳng dễ dàng gì.


Nào ngờ suýt chút nữa thì bị hủy hoại hết bởi tay của một NPC.


Nhưng giờ Lục Kiệt lại yêu cầu hắn phải giải thích với một người ngoài giới là Dung Sơ, từ tận đáy lòng hắn cũng thấy khó xử. Giải thích với Lục Kiệt đã đành, thân phận và địa vị của anh ta vẫn lù lù ở đấy.


Nhưng Dung Sơ thì khác.


Họ đều biết rõ, Dung Sơ và Lục Kiệt chỉ là kết hôn giả thôi, một khi hợp đồng của họ hết thời hạn và ly hôn, thì Dung Sơ cũng chỉ là một người bình thường.


Tuy rằng trong hai tập vừa rồi, mối quan hệ giữa Dung Sơ và Lục Kiệt có chút không bình thường, nhưng ai mà biết được Lục Kiệt có phải là đang diễn hay không chứ.



Giới giải trí vốn là nơi nâng người cao đạp kẻ thấp, bọn họ chỉ cần có rating, cho nên lúc Hứa Xuyên yêu cầu trả cát-xê cho Dung Sơ, họ cũng rất sảng khoái mà đồng ý.


Nhưng những phương diện khác thì chưa chắc.


Cũng vì thế mà ban đầu, khi NPC lần thứ hai hù dọa Dung Sơ ngoài kế hoạch, bọn họ chỉ cảnh cáo miệng với tên đó.


Hơn nữa họ còn nhận ra, sau khi Dung Sơ bị hùa dọa, thì rating tăng vọt trong nháy mắt.


Trên thực tế, những tình huống phát sinh ngoài kịch bản như vậy có rất nhiều ở các show thực tế.


Nhưng không ngờ là Lục Kiệt lại để tâm tới vậy.


Lúc Lục Kiệt đi hỏi thăm Quan Thứ, bọn họ mới phản ứng lại được.


Chỉ không nghĩ tới chuyện tên NPC này lại dám ra tay tới lần thứ ba, mà còn bị Lục Kiệt bắt tại trận nữa.


Tổng đạo diễn điều chỉnh lại biểu cảm, giải thích với Dung Sơ: “Chúng tôi chỉ bố trí NPC xuất hiện trước mặt mọi người một lần thôi, cũng chính là lần ở dưới gầm giường đó. Những lần khác đều là hành vị tự phát của cậu ta, cũng là do bên chúng tôi giám sát chưa chặt chẽ.”


Hắn ta vừa nói vậy, Dung Sơ đã lập tức hiểu ra ngay.


Với lại người mà tên NPC kia nhắm đến, hình như cũng chỉ có mình cậu.


Dung Sơ lại nhớ tới cảm giác ngón tay đối phương lướt qua cổ mình, cậu càng nắm chặt tay Lục Kiệt hơn, rồi ngẩng đầu nhìn anh.


Lục Kiệt rũ mắt, anh khẽ cong khóe môi với cậu, giống như là đang cổ vũ vậy.


Dung Sơ hơi sững lại một chút, rồi cong cong mắt nhìn tổng đạo diễn.


Cậu khi cười luôn mang một dáng vẻ xinh đẹp lại rất dễ bắt nạt.


Tổng đạo diễn vừa định thở phào, thì lại nghe thấy Dung Sơ chậm rãi nhả tửng chữ: “Vậy anh bảo cậu ta tự mình xin lỗi tôi đi.”


Tổng đạo diễn ngây người, rồi vội vàng kéo tên NPC kia ra trước mặt mình, “Xin lỗi đi.”


Vẻ mặt hoảng sợ lúc đầu của tên NPC đã không còn thấy đâu nữa, thậm chí tên đó còn cho rằng bản thân đã ẩn thân một cách hoàn hả, không ngờ lại đột nhiên bị túm ra lần nữa.


Tầm mắt tên ấy dừng lại trên người Dung Sơ một lúc, rồi mới cúi người trước cậu: “Rất xin lỗi.”


“Sau này chúng tôi sẽ tăng cường huấn luyện và kiểm tra nghiêm ngặt hơn với từng NPC một…” Tổng đạo diễn vội bảo.


Nhưng không đợi ông ta nói hết, Dung Sơ liền hỏi: “Lúc ở trong phòng, lần đầu tiên cậu nắm cổ chân tôi, tới lần thứ hai lại chui từ trong tủ chạm vào cổ tôi, tôi đang không biết tới lần thứ ba thì cậu định làm cái gì đó.” Nếu không phải là định chạm vào Lục Kiệt, thế thì là muốn chạm vào cậu, “Nhưng tôi cho rằng, cậu không chỉ là đơn thuần muốn hù dọa thôi.”


Bất kể là ánh mắt hay hành động, tất cả đều khiến cho Dung Sơ cảm thấy khó chịu.


NPC vội vàng phủ nhận, “Tôi chỉ đơn giản là muốn dọa cậu thôi! Cậu đừng có mà vu khống tôi bừa bãi!”


“Cậu đâu cần phải kích động vậy, chẳng phải còn có bản ghi hình lại sao?” Dung Sơ nói xong thì nhìn về phía tổng đạo diễn.


Mà hắn ta lại nhìn về phía Lục Kiệt.


Lục Kiệt khẽ ‘ừ’ một tiếng, dáng vẻ hoàn toàn là nghe theo lời của Dung Sơ.


Tổng đạo diễn trầm mặc một lát.


Nếu như bị gán thêm tội danh khác, thì chuyện này sẽ không còn có thể giải quyết dễ dàng được nữa.


Vốn dĩ chỉ là một nhân viên quèn, cho dù có làm việc lâu năm trong tổ sản xuất của bọn họ, thì đã phạm sai lầm cũng cùng lắm là sa thải.


Nhưng giờ mà còn thêm một tội khác nữa, độ ảnh hưởng tới show chắc chắn là không nhỏ.


Thấy tổng đạo diễn không nói gì, Dung Sơ chỉ cười: “Thế cứ coi như anh chỉ muốn hù dọa tôi, vậy tại sao chỉ dọa có mình tôi? Tại sao lại phải là tôi?”


Lục Kiệt khẽ cười, “Bởi vì em là người ngoài giới, không có danh tiếng, ai cũng nghĩ em với anh là kết hôn giả, nên cho là anh sẽ không đứng ra bênh vực em…… Có phải vậy không?” Lục Kiệt nói tới cuối thì chuyển ánh nhìn sang tổng đạo diễn, câu ‘Có phải vậy không’ chính là để hỏi hắn ta.


Dung Sơ sững người.


Lục Kiệt nói không sai.


Nếu Lục Kiệt không đứng ra, chuyện này chắc chắn sẽ bị bỏ qua.


Giống như chuyện trước kia, không ai đứng ra bênh vực cho cậu cả.


Cậu cũng sẽ không giống như bây giờ, cho dù trong lòng có bất an thì vẫn đứng lên chất vấn đối phương.


Bởi vì cậu biết Lục Kiệt đang ở đây.


Anh sẽ đứng ra bảo vệ cho cậu.


Đây cũng không phải là lần đầu tiên.


Chỉ là lúc nãy, không hiểu sao cậu lại có cảm giác đang là cáo mượn oai hùm.


Dung Sơ vô thức sờ lên đôi tai cáo ở trên đầu mình.


Bị Lục Kiệt nói như vậy, sắc mặt tổng đạo diễn biến đổi mấy lần liền, cũng không dám tiếp tục giả vờ im lặng nữa mà nhanh chóng liên lạc với người bên trong, tra lại băng ghi hình!


Sắc mặt của tên NPC kia cũng chẳng khá hơn chút nào.


Tên này cũng là nhờ vào gương mặt mà trúng tuyển vai đó, phải đào tạo rất lâu, những NPC mà tổ sản xuất tuyển cũng đều là những người đã có kinh nghiệm làm việc tại các escape room. Trước kia làm việc ở các escape room, cậu ta cũng từng làm những chuyện này, chưa lần nào bị phát hiện, dù sao con người khi đang trong trạng thái bị hù dọa cũng không để ý tới những cái khác nữa, huống hồ lại còn đều là dồng tính, rất nhiều người nam giới thậm chí còn chẳng để tâm.


Tên đó cũng nghĩ việc mình làm thần không biết quỷ không hay.


Cậu ta thích con trai, mà Dung Sơ lại còn là đúng gu thẩm mỹ của cậu ta. Tuy bình thường cậu ta cũng có thấy những người đẹp, nhưng đây là lần đầu tiên gặp một người đẹp tới vậy, nhất thời như bị ma xui quỷ khiến.


Có bị bắt thì cứ bắt thôi, cùng lắm là sa thải.


Nhưng nếu để lưu lại tiền án, thì sau này cậu ta sẽ khó mà tìm được việc.


Lúc này cậu ta đã chẳng còn tâm trí mà ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp hay vòng eo mảnh khảnh của Dung Sơ nữa, dù sao vẫn còn ít tuổi nên tố chất tâm lý cũng không vững vàng, còn chưa kịp đi tới phòng đạo diễn thì đã bắt đầu cầu xin Dung Sơ tha thứ.


“Tôi thật sự là chỉ không cẩn thận mà chạm phải thôi.”


“Tôi rất cần công việc này, gia đình tôi vẫn còn mẹ bị bệnh cần được chăm sóc.”



Cậu ta biết gia cảnh của Dung Sơ không tốt.


Thường những người như vậy khi nghe được ai có hoàn cảnh giống mình, sẽ dễ mủi lòng.


Dung Sơ dừng bước, mím môi nhìn về phía cậu ta, “Chờ xem lại bản ghi hình rồi nói sau.”


Hoàn toàn không chừa cho đường lui.


Cậu cũng chẳng dễ mềm lòng đến thế.


Nếu đã biết làm sai thì sẽ bị trừng vậy, vậy tại sao vẫn còn cứ muốn làm làm gì?


Nghe Dung Sơ nói thế, sắc mặt của cậu ta trắng bệch.


Không lâu sau, tổng đạo diễn đen cả mặt lại xem bản ghi hình.


Lúc đang livestream bọn họ không xem kĩ, dù sao cũng là chuyện xảy ra trong tích tắc. Nhưng xem lại rồi mới phát hiện, hành vi của cái tên NPC này đúng là đã đi quá giới hạn.


Lục Kiệt kéo ghế cho Dung Sơ ngồi, bản thân thì chống hai tay ở phía sau lưng ghế, nhìn chằm chằm màn hình, giọng điệu từ tốn nói, “Bất kì hành vi nào khiến đương sự cảm thấy khó chịu, thì đều được xem là quấy rối. Đạo diễn chắc là rõ chuyện này nhất chứ nhỉ?”


Ban nãy bên an ninh của tổ sản xuất đã khống chế cái tên đóng NPC đó lại, bên họ cũng sợ tên đó lại gây ra thêm chuyện.


Tổng đạo diễn đau đầu nhéo mi tâm, muốn trút giận lên bên nhân sự tuyển người, nhưng vì Lục Kiệt và Dung Sơ còn đang ở đây nên hắn ta không thể làm gì.


Chỉ có thể đồng ý với lời của Lục Kiệt.


Lục Kiệt ‘ừm’ một tiếng, “Thầy Dung muốn giải quyết thế nào?”


“Báo cảnh sát đi ạ.” Loại chuyện này cứ xử lý đúng theo pháp luật là tốt nhất.


Bắt đầu từ lúc Lục Kiệt để cậu tự mình đứng ra giải quyết, thì Dung Sơ đã không còn cảm thấy khó chịu nữa.


Anh khẽ cười, xoa xoa đầu cậu: “Vậy nghe theo thầy Dung. Thầy Dung còn có yêu cầu nào khác nữa không?”


Dung Sơ lắc đầu, cậu ngẩng lên nhìn tổng đạo diễn vẫn đang rối bời dõi theo họ.


Lúc cậu nhìn sang, tổng đạo diễn sờ sờ mũi, quay sang bàn bạc với những người khác ở trong phòng để giải quyết các công việc tiếp sau.


Thấy vậy, Dung Sơ ngẩng đầu nhìn Lục Kiệt đang đứng ở đằng sau mình, đôi tai cáo ở trên đầu cậu chạm đúng vào vị trí thắt lưng trên của anh. Dung Sơ khẽ nói: “Thầy Lục, cảm ơn anh.”


Lục Kiệt khẽ ‘ừm’, anh cúi thấp người xuống, chóp mũi gần như chạm vào chóp mũi của Dung Sơ, “Em cảm ơn cái gì chứ? Anh đã nói rồi mà, em muốn cái gì, muốn làm gì, anh đều sẽ cho em.”


Lục Kiệt nói xong thì bật cười, ánh mắt anh vô cùng dịu dàng.


Mà trái tim Dung Sơ cũng lại bắt đầu đập nhanh rồi.


Câu trả lời vốn chông chênh như sắp đổ, dường như đã lại bén rễ nảy mầm.


Cậu không kìm được mà muốn hỏi.


Vậy, nếu điều cậu muốn là con người này, là Lục Kiệt thì sao?


Lục Kiệt cũng sẽ cho cậu chứ?


Dung Sơ nhắm mắt lại điều chỉnh cảm xúc trong lòng. Nhưng khi cậu vừa định mở mắt ra, đã cảm nhận được chóp mũi anh thật sự chạm vào chóp mũi của mình, thế là vành tai lại đỏ bừng, chẳng dám mở mắt ra nữa.


Ngược lại, những người khác trong phòng thấy cảnh này liền quay sang nhìn nhau.


Sao bảo là kết hôn giả cơ mà?


Có diễn thì cũng đâu cần thiết phải diễn trước mặt họ chứ?


Hơn nữa nhìn cách Lục Kiệt xử lý việc này, trông thế nào cũng không giống như là đang diễn.


Chỉ có chạm chóp mũi vào với nhau vậy thôi, mà Dung Sơ đã sắp không chịu nổi. Cậu vô thức nắm chặt bên mép ghế, cảm giác trái tim như sắp nhảy khỏi lồng ngực. Cuối cùng vì không nín thở nổi nữa mà mở mắt ra, vừa hay bắt gặp Lục Kiệt đang nở nụ cười rồi lùi lại.


Mặt Dung Sơ đỏ bừng, lắp bắp hỏi: “Chúng ta có thể quay lại để ghi hình rồi phải không ạ?”


Cậu rất có hứng thú với câu chuyện của escape room này, cũng không muốn Lục Kiệt bị người ta chỉ trích.


Tắt livestream đột ngột vậy, chắc ở trên mạng bây giờ đã đang ầm ĩ hết lên rồi. Hành động nào của Lục Kiệt cũng đều bị người khác phóng đại lên cả.


Nếu vẫn tiếp tục không mở livestream, thì e là chuyện này sẽ càng trở nên náo loạn hơn.


 “Em đi trước đi, anh phải tìm Hứa Xuyên trước đã.”


Dung Sơ hiểu.


Chắc chắn anh Hứa Xuyên đã nhìn thấy tin này rồi, có khi còn đang tức tới phát điên ấy chứ.


Lục Kiệt nói xong thì nhìn về phía tổng đạo diễn.


Hắn ta lập tức ra hiệu cho bên quay phim đi theo Dung Sơ.


Đợi cậu rời đi, Lục Kiệt mới ngồi vào cái ghế ban nãy Dung Sơ ngồi, vừa mỉm cười chống cằm bằng một tay, vừa nói với tổng đạo diễn: “Giờ chúng ta cùng nói về vấn đề làm ăn thất trách của tổ sản xuất các anh nhé.”


Tổng đạo diễn: “.”


Con mẹ nó!



Khi phòng live của Dung Sơ được mở lại, một loạt người ùa vào như ong vỡ tổ.


[Cuối cùng cũng mở lại rồi!]


[Lục Kiệt đâu? Sao lại chỉ có mỗi mình Dung Sơ thế?]


[Lên hotsearch rồi, Lục Kiệt không chơi nổi à??]


[Dung Sơ mới là người không chơi nổi ấy chứ? Mới bị dọa có mấy lần mà đã thế này rồi?]


[Có ai còn nhớ đến chuyện Lục Kiệt dùng m* t** không? Hai bọn họ kết hôn chính là để chuyển hướng dư luận đúng không? Giờ thì bộc lộ bản tính rồi, nói chớ bảo sao trước nay Lục Kiệt chẳng đi show thực tế bao giờ]



Không biết là người qua đường hay là khán giả thật, bình luận rất nhanh đã toàn là lời mắng chửi Dung Sơ và Lục Kiệt.


Dung Sơ đã quay trở lại địa điểm ghi hình.


Lúc này mấy người bên Quan Thứ đang đứng ở trong một từ đường.


Tròng thời gian Dung Sơ và Lục Kiệt rời đi, nhóm bọn họ đã tìm ra được không ít đồ vật.


Thấy Dung Sơ quay lại, họ cũng không hỏi nhiều, dù sao đang ở trước ống kính, mà việc bọn họ đột ngột tắt kivestream nhất đinh là có lý do, cho nên cả Chung Hựu và Đường Chi cũng không hỏi tới.


Chỉ có Thời An khi vừa thấy Dung Sơ về, liền coi cậu là người để mình chia sẻ lại cốt truyện, còn bắt đầu kể cho cậu nghe xem họ đã tìm được những gì.


“Chủ nhân của căn nhà này là một lão già khoảng 40 tuổi.” Khi nói câu ấy Thời An còn cố tình liếc sang Quan Thứ một cái.


Quan Thứ coi như không nhìn thấy.


Căn phòng đầu tiên mà họ bước vào chính là của chủ căn nhà này.


Trong phòng nồng nặc mùi thuốc đông y , còn có một cuốn sách tướng số ghi rõ tuổi tác và thân phận của đối phương.


“Sách về tướng số á?”


Thời An gật đầu, “Lão già chết tiệt đó bị mắc bệnh không còn sống được bao lâu nên tìm tới một tên thầy bói, tên ấy bảo phải tìm người có bát tự sinh thần vượng để xung hỉ thì bệnh của lão sẽ khỏi.”


Quả nhiên là giống với những gì Dung Sơ đã nghĩ trước đó.


“Có thể cho tôi xem quyển sách tướng số đó không?” Dung Sơ không nhịn được mà hỏi.


“Cho cậu đó.”


[Đưa luôn hả, bảo sao nãy Thời An lại mang cái thứ này ra ngoài]


[Trông thế chứ Thời An cũng là người tốt đó]


Dung Sơ cảm ơn rồi cẩn thận xem một lượt từ đầu tới cuối cuốn sách, đúng là y hệt lời Thừa An nói.


Thời An đưa quyển sách xong thì lại chạy đi tìm Quan Thứ, cũng không để ý tới phản ứng của Dung Sơ.


Ngược lại, Chung Hựu thấy Dung Sơ chẳng làm gì đã cầm được đáp án, hơn nữa còn không có Lục Kiệt ở đây, gã ta không nhịn được mà bảo: “Biết thế này thì tôi cũng phải lười biếng nghỉ ngơi một lúc.”


Dung Sơ chỉ liếc qua gã, rồi chẳng thèm để ý nữa mà quay sang quan sát mấy cái bài vị trong từ đường.


Chung Hựu: “……….”


Gã cứ cảm giác sau khi tắt live rồi lại quay lại, thái độ của Dung Sơ đã cứng rắc hơn trước nhiều.


Hoặc là, không nghe hiểu ý trong lời của gã à?


Đường Chi bật cười khẽ.


Trong từ đường có tất cả là ba bài vị.


Không đề tên, chỉ có ngày sinh, trùng khớp hoàn toàn với ba tân nương, mà ngày mất thì đều vừa vặn cách nhau đúng một tháng.


Giữa gian từ đường, còn đặt một cái quan tài.


Thời An đã mở nắp của cái quan tài ấy, bên trong đặt một hình nộm giấy.


Có lẽ tổ chương trình đã dùng hình nộm để thay thế cho thi thể.


Ở bên cạnh hình nộm có một tờ giấy, chữ được viết bằng sơn đỏ: “Giết người đền mạng.”


[Cái tờ này làm tôi nổi da gà]


[Dung Sơ đang làm gì đó?]


Cậu lật từng cái bài vị lên, quả nhiên là phía sau đều có tên, thân phận và thời gian gả vào phủ.


Mà thời gian họ gả vào và thời gian mất đều là trong cùng một ngày.


“Chả trách mà mẹ của bọn họ đều tìm đến cái chết, hóa ra ngày gả đi cũng là ngày giỗ.” Không biết Đường Chi đã đi đến đứng cạnh Dung Sơ từ lúc nào, cô cảm thán. “Xem ra chủ căn nhà này có chết cũng không hết tội, chắc là bị ba oan hồn đó g**t ch*t, bọn họ cũng thật là đáng thương.”


Trước đó Đường Chi không tập trung, lúc này đôi mắt đã đỏ hoe, trông rất đau lòng, cũng có vẻ như thật sự thương cảm cho người nhà của ba tân nương.


Đáp án đã quá rõ ràng.


[Đúng là thảm thương]ư


[Chết cũng chưa đền được hết tội]


“Lão ta chắc chết vì bệnh tật.” Thời An chỉ vào mốc thời gian trên nắp quan tài, “Trong quyển tướng số ấy có viết rõ lão ta sẽ chết vì bệnh tật vào thời điểm này.”


Dung Sơ khẽ ‘ừm’, nhưng cậu nhanh chóng cảm thấy có gì đó sai sai, “Không đúng, đây không phải chủ nhân của căn nhà này, mà là tên đạo sĩ xem tướng số.”


Cậu lấy hình nộm trong quan tài ra, quần áo ở trên người hình nộm ấy trông giống quần áo của đạo sĩ.


Có điều cầm giơ lên cho mọi người xem xong, Dung Sơ lại lập tức đặt về quan tài. Cầm trên tay vẫn thấy có hơi đáng sợ.


[Hình như là đúng thật]


[Đây chính là kiểu ‘oan có đầu, nợ có chủ’ nhỉ]


Vì đáp án ở trong từ đường đã rõ ràng rồi nên bọn họ cũng không tiếp tục ở lại đây nữa, Quan Thứ và Thời An tiếp tục bàn luận, cho rằng chuyện mê tín thời phong kiến đúng là không thể tin được.


Chung Hựu và Đường Chi thì chẳng có gì để nói với nhau hết, gã vẫn còn đang tìm mật mã cuối cùng để thoát ra ngoài, trông có vẻ hôm nay gã thật sự muốn được thể hiện.


Dung Sơ do dự một chút, cậu quay đầu lại, cầm nén nhanh ở trên bàn mà tổ sản xuất dùng làm đạo cụ, lần lượt vái ba bài vị.


Vừa ra khỏi từ đường, Lục Kiệt xử lý xong mọi chuyện cũng đã quay lại. Trông anh giống như chẳng có gì xảy ra hết, vừa tới đã xoa xoa đôi tai cáo trên đầu Dung Sơ, còn hỏi về tiến độ hiện tại.


Dung Sơ kể lại ngọn ngành những phát hiện được cho anh nghe.


Lụt Kiệt ‘ồ’ lên: “…….. Oan có đầu nợ có chủ.”



Tổ sản xuất cũng nên tự mình hiểu ý.


Dung Sơ gật đầu theo anh.


Mật mã mở cánh cửa cuối cùng là do Chung Hựu tìm thấy, nó được giấu ở dưới gốc cây bên ngoài từ đường.


Sau khi ra khỏi cánh cửa ấy, mọi người mới phát hiện trời bên ngoài đã tối đen. Rõ là cảm giác như thời gian cũng chưa lâu lắm.


Tổ chương trình đã sắp xếp xong xuôi lịch trình tiếp theo. Trước hết cho khách mời về nghỉ ngơi, đến giờ an tối thì nhân viên sẽ đến gọi.


Thời An lười nghe mấy cái hướng dẫn của tổ sản xuất, liền trực tiếp hỏi xem tối nay sẽ ở đâu.


Lúc này bọn họ mới nói, chỗ ở hôm nay là ba phòng theo chủ đề, các cặp xếp nhất nhì sẽ được ưu tiên chọn lựa trước.


Những khán giả đã bị hành suốt cả buổi chiều với escape room cuối cùng cũng thấy hào hứng hơn.


[Phòng chủ đề gì đó, cho tôi xem với]


Dĩ nhiên là tổ chương trình sẽ không làm mấy cái thứ bị cấm phát song, cũng không kiểu bốc thăm ngẫn nhiên như lúc phát băng đô, mà trực tiếp công bố chủ đề từng phòng, đồng thời dặn dò khách mời: “Bốn ngày tiếp theo chúng ta sẽ ở lại tại đây, xin hãy cân nhắc kĩ trước khi chọn lựa.”


[Chủ đề bầu trời sao? Phòng suite cho cặp đôi? Phòng gia đình? Cho tôi hỏi thế này là sao?? Có cái gì đáng xem đâu??]


[Cho Dung Sơ phòng gia đình đi, không thôi là cậu ấy lại làm ồn khiến Lục Kiệt mất ngủ đấy] Chẳng biết là nói thật hay mỉa mai nữa.


Hạng nhất là Thời An và Quan Thứ. Thời An dứt khoát chọn phòng tình nhân, cậu ta cầm chìa khóa xong là quay lưng đi thẳng, chẳng thèm ngoảnh lại.


Hạng nhì Đường Chi nấn ná ở phòng chủ đề về bầu trời sao mãi, xong lại chuyển sang chọn phòng gia đình.


[Hả???]


[Mặt Chung Hựu đen sì luôn]


Đường Chi cười với máy quay, cô không giải thích gì, chỉ tự mình rời đi, chẳng thèm đợi Chung Hựu.


Cuối cùng còn lại phòng chủ đề bầu trời sao, Dung Sơ và Lục Kiệt không còn lựa chọn nào khác.


Hôm nay chỉ còn cách tuân theo sắp xếp của chương trình, không thể tự lựa chọn, nhưng tâm trạng của Dung Sơ thì đã chẳng còn giống với lúc trước nữa.


Trên đường đi về phòng, tim cậu vẫn cứ đập điên cuồng.


Vừa bước vào, hô hấp của Dung Sơ như ngưng lại. Những trang trí dành cho phòng chủ đề nhiều hơn phòng bình thường rất nhiều.


Trong phòng có một chiếc kính thiên văn không biết là có thể dùng được không. Trên đường được treo rất nhiều các hành tinh nhỏ, dù là ở dưới ánh đèn bình thường thì nó cũng rất đẹp.


Dung Sơ không kìm được mà ngắm nhìn thêm mấy lần.


Lục Kiệt vừa đi vào đã nhận được một cuộc gọi, vẫn là điện thoại từ đạo diễn Giang.


Một khi bộ phim bắt đầu vào giai đoạn chuẩn bị, thì công việc vô cùng nhiều.


Đây là lần đầu tiên Lục Kiệt cảm thấy công việc lại phiền phức như vậy.


Anh vừa nghe điện thoại, vừa nhìn về phía Dung Sơ đang ngồi ở bên giường.


Thấy Lục Kiệt bận rộn, cậu cũng không để ý tới chuyện anh đang nghe điện thoại nữa mà đăng nhập vào tài khoản Weibo đã lâu không dùng của mình.


Mấy ngày nay vì sợ ảnh hưởng tới cảm xúc nên cậu vẫn không dám xem Weibo.


Nhưng hôm nay xảy ra chuyện, cậu lo Lục Kiệt lại bị mắng thậm tệ nên vẫn không nhịn được mà mở ra nhìn một chút.


Vừa đăng nhập, thông báo theo dõi đặc biệt đã nhảy ra.


Lục Kiệt đăng bài Weibo.


Anh đăng Weibo lúc nào vậy?


Dung Sơ vừa bấm vào xem đã sững sờ. Thời gian đăng bài là vào buổi chiều nay.


Gần như là đúng khoảng thời gian cậu quay lại ghi hình mà Lục Kiệt thì vẫn chưa đi theo.


Anh chuyển tiếp một bài đăng Weibo của tổ chương trình.


Trong khoảng thời gian đấy, tổ chương trình đã đăng một bài xin lỗi.


Họ xin lỗi Dung Sơ, nói rằng bởi vì sơ sót trong công việc, quản lý nhân viên chưa chặt chẽ mới khiến cho Dung Sơ bị nhân viên quấy rối. Hiện tại nhân viên đó đã bị cảnh sát đưa đi, mà bọn sau này cũng sẽ nghiêm khác hơn trong công tác quản lý.


Bài đăng này vừa lên đã leo thẳng hotsearch và vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt.


Mà Lục Kiệt chia sẻ lại cũng chỉ viết một câu: “Không phân biệt giới tính, bất kì hành vi nào khiến bạn cảm thấy không thoải mái thì được được coi là quây rối, kể cả là ở trong những trò chơi.”


Lời này của Lục Kiệt lập tức nhận được không ít sự đồng tình.


Chỉ trong nháy mắt, nó đã chặn họng hoàn toàn đám anti fan.


Đây không phải là lần đầu tiên Lục Kiệt đăng Weibo vì cậu.


Lần trước là do Cao Vinh.


Lần này là do tổ chương trình.


Bài Weibo này tuyệt đối không phải là do tổ chương trình tự nguyện đăng, bởi vì bài đăng này chắc chắm sẽ gây ra ảnh hưởng không nhỏ cho show, mà bọn họ thì vẫn còn phải tiếp tục ghi hình trong bốn ngày tới.


Dung Sơ không nhịn được len lén liếc Lục Kiệt đang đứng ở cửa gọi điện thoại, rồi lại len lén chuyển tiếp lại bài Weibo của anh cùng dòng chữ: [Ông xã ngầu quá]


Vừa mới chuyển tiếp lại chưa được bao lâu, cậu thấy trong mục thông báo hiện một số ‘1’.


Cậu cứ tưởng Weibo của mình bị lên quảng trường, liền bấm vào xem thử.


Lục Kiệt V : [sticker]


Dung Sơ: “……….”


Mặt cậu đỏ bừng, hoảng hốt quay đầu nhìn về phía Lục Kiệt.


Anh mới nãy còn đang nghe điện thoại vậy mà chẳng biết đã cúp máy từ bao giờ, thấy cậu nhìn qua liền nở một nụ cười nhẹ, lắc lắc chiếc điện thoại trong tay mình, bước về phía Dung Sơ.


Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử Truyện Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử Story Chương 42: [Ông xã ngầu quá]
10.0/10 từ 23 lượt.
loading...