Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử

Chương 41: “Chỉ là em cảm thấy không thoải mái lắm…. Người đó vừa chạm vào chỗ này.”


[Anh nói cái gì đó, nói cái gì đó, cái gì mà động phòng cơ?]


[Mặt đỏ tới vàng lòe rồi, anh có giỏi thì động phòng cho chúng tôi xem đi]


[Tổ chương trình đúng là tốt ghê ha, cặp nào cũng được sắp xếp động phòng]


Giống như cặp Dung Sơ, bên Quan Thứ và Đường Chi ngay khi bắt đầu cũng được đưa vào một phòng tân hôn.


Tổ sản xuất chủ trương là chơi công bằng, nên cách bài trí của mỗi căn phòng đều giống hệt nhau.


Nghe Lục Kiệt nói thế, mặt Dung Sơ lập tức đỏ bừng.


Ngại ngùng không dám nhìn Lục Kiệt nữa, Dung Sơ bắt đầu quan sát xung quanh.


Trang trí trông căn phòng này quả thật rất giống một phòng tân hôn thời xưa, đôi nến đỏ trên bàn vừa được Lục Kiệt thắp sáng đang chập chờn; trong đĩa có bày lạc, táo đỏ, long nhãn; còn có những tấm rèm đỏ được treo lên, nhưng chẳng biết gió thổi từ đâu tới khiến cho mấy tấm rèn cùng ánh nến cứ khẽ lay động.


[Tuy rất muốn xem cảnh động phòng, nhưng mà căn phòng này có hơi đáng sợ rồi]


[Sợ nhất là cái kiểu kinh dị Trung Hoa thế này đó, ai hiểu được không a a a a a ]


Có ánh sáng rồi, Dung Sơ cũng thấy không còn quá đáng sợ nữa, nhưng hình như Lục Kiệt còn đang thấy sợ hãi hơn là cậu. Trong lúc cậu còn đang quan sát xunh quanh, thì anh lại len lén ngoắc ngón tay của cậu.


Lúc nến được thắp lên thì Lục Kiệt có hơi buông lỏng tay.


Dung Sơ có hơi sững người, cậu vẫn để kệ anh nắm lấy tay mình, đi theo Lục Kiệt ngồi xuống bên mép giường.


Bởi vì ở chỗ cái bàn không có ghế, chỉ có thể ngồi lên giường thôi.


[Lần này là thật sự đưa vào động phòng rồi!!!]


“Cửa có mã khóa, chắc là phải tìm manh mối có liên quan thì mới mở được cửa đấy ạ.” Dung Sơ cũng không nghĩ nhiều lắm, cậu sờ sờ cái chăn mà mình vừa ngồi lên, vừa định đứng dật thì đột nhiên cảm thấy có một thứ gì đó đang nắm lấy cổ chân mình.


[Đù, có phải vừa có một bàn tay thò ra từ gầm giường phải không??]


[Hù chết tôi rồi, vậy mà vẫn nhịn không hét lên nhỉ…]


[Không được rồi cả nhà ơi, chờ cái đoạn này qua đi rồi tôi quay lại, tôi chỉ muốn xem yêu đương thôi, không muốn nhìn thấy ma đâu]ư


Hô hấp ngừng lại, sắc mặt Dung Sơ thay đổi, cậu nắm chặt lấy tay Lục Kiệt.


Tuy biết đó đều là do nhân viên của đoàn cải trang thành, hơn nữa còn có Lục Kiệt ỏ bên cạnh, nhưng vẫn không thể tránh được việc bị dọa sợ.


Lục Kiệt còn đang định lật cái chăn lên, thì chú ý thấy sự khác thường của Dung Sơ, liền quay đầu nhìn cậu: “Em sao thế?”


“Ở dưới cái giường có người.” Có lẽ nên gọi là ‘ma’.


Vẻ mặt của Lục Kiệt hiếm khi lại trở nên nghiêm túc như vậy, “Chạm vào người em à?”


Anh đứng dậy, vén cái rèm che bên mép giường lên, thuận tay đặt đôi giày thêu trông như là cỡ của đàn ông sang một bên.


Nhưng phạm vi ánh nến soi rọi được tới thì chỉ có hạn, chẳng thể nhìn được cái gì ở dưới gầm giường.


“Cầm nến giúp anh.” Lục Kiệt vẫn nắm lấy tay Dung Sơ.


Dung Sơ ‘dạ’ một tiếng, ánh mắt cậu đảo qua đôi giày thêu vừa được Lục Kiệt bỏ ang bên cạnh. Cậu cầm nên rồi cùng ngồi xổm xuống bên cạnh Lục Kiệt, ngó vào gầm giường.


Có ánh nền, gầm giường cũng lập tức sáng rõ.


Nhưng chẳng có cái gì hết, đừng nói là người, ngay cả rác cũng chả có.


Dung Sơ sửng sốt, cậu theo bản năng liền giải thích, “Vừa mới nãy có người nắm cổ chân em, không phải là ảo giác đâu ạ.”


Đương nhiên không thể là ma được, nhưng giờ cái gầm giường trống không, lại khiến cho chuyện ban nãy như là do cậu tự tưởng tượng ra vậy.


Dung Sơ cụp mắt, cậu sợ Lục Kiệt sẽ nghĩ mình nhát gan, tự mình dọa mình.


[Tôi bảo rồi mà cái show này nên đổi thành show ly hôn đi, Đường Chi với Chung Hựu ở bên cạnh cũng vì mấy chuyện ma mãnh này mà cãi nhau rồi đó!!]


[Cứu! Hai người họ không phải là cũng sẽ cãi nhau đấy chứ ]


Đường Chi cũng gặp vấn đề tương tự.


Chung Hựu đã có kinh nghiệm chơi escape room, vừa mới bước vào đã cực kì thành thạo mà tìm được manh mối liên quan tới mật mã. Rốt cuộc cũng tới lúc mình được thể hiện, nên Chung Hựu tuyệt nhiên không lung túng.


Đường Chi gần như chẳng làm gì cả, chỉ ngồi ở bên cạnh giường để nghỉ ngơi, nhưng chưa được bao lâu đã hét toáng lên.


Chung Hựu vẫn đang đi tìm manh mối, bị tiếng hét ầm ĩ của cô mà sắc mặt thoáng chốc đã trở nên khó coi, hỏi cô bị làm sao vậy.


Đường Chi nói ở dưới gần giường có người, vừa nãy đã chạm vào cổ chân cô.


Chung Hựu an ủi qua loa vài câu, còn bảo chuyện này rất bình thường, chỉ là NPC thôi, cô không phải làm quá lên thế.


Có lẽ là Đường Chi đã thật sự bị dọa rồi. Lúc đầu cô bảo mình nhát gan cũng không phải là nói bừa, nghe ra ý trách móc của Chung Hựu nên cô đã lập tức bốc hỏa.


Hai người bọn họ cứ thế mà cãi nhau.



Lục Kiệt vẫn đang ngồi xổm trước cái giường để xem xét, một lúc sau anh khẽ ‘ừ’, “Anh biết, chắc là đằng sau giường có một đường hầm bí mật rồi.”


Nói xong anh bỏ tấm rèm che xuống, nhìn về phía chân Dung Sơ, ngón tay khẽ chạm lên mu bàn chân cậu.


Hành động bất thình lình này làm lưng Dung Sơ cứng lại ngây tức khắc, “Làm sao vậy ạ…….. Thầy Lục?”


Lục Kiệt vẫn ngồi dưới đất, ngẩng đầu lên nhìn Dung Sơ, khẽ cười, “Thầy Dung, không phải là em gặp ảo giác đâu.”


Lục Kiệt giống như có thể nhìn thấy được suy nghĩ trong lòng cậu.


Dung Sơ lại nhớ tới những lời anh đã nói ở sảnh trước bữa ăn, suy nghĩ lại bị rối loạn thêm một lần nữa.


Lục Kiệt nói xong, liền dùng ngón trỏ gãi nhẹ vào lòng bàn tay Dung Sơ, giống như là đang trấn an cậu vậy.


Cảm giác nhồn nhột truyền tới, mặt Dung Sơ lại đỏ bừng, nhưng Lục Kiệt ngược lại vẫn không buông tay cậu ra, anh cúi đầu, chầm chậm buộc lại dây giày chẳng biết đã bị tuột ra từ lúc nào của Dung Sơ. Lát sau, đột nhiên nhớ tới điều gì đó, anh ‘à’ một tiếng, ngẩng đầu dậy: “Vừa nãy em nói là em bị nắm vào cổ chân à?”



Không hiểu đột nhiên Lục Kiệt lại hỏi thế, Dung Sơ sững ra rồi cũng gật đầu.


Giờ cậu đã hoàn toàn không còn thấy sợ nữa rồi.


Nhưng Lục Kiệt thì trông có vẻ không vui, anh tặc lưỡi rồi đảo mắt qua nhìn cổ chân của Dung Sơ.


[Thầy Lục ơi đến cái này mà anh cũng ghen à?]


[Hay không thì anh chui xuống gầm giường đi]


[Đừng có mà cho anh ấy ý tưởng chớ, nhỡ đâu lát nữa anh chui xuống thật thì sao? May mà không đọc được bình luận đấy]


Dung Sơ còn chưa hiểu chuyện gì, thì giây tiếp đã nghe thấy Lục Kiệt thản nhiên nhìn về phía máy quay: “Có thể cho tôi chui xuống gầm giường đóng làm NPC một lát được không? Đảm bảo diễn xuất đỉnh cao.”


Dung Sơ: “…………..”


Dung Sơ: “ ? “


[………….]


[Sốc, ảnh đế nối tiếng lại muốn được chui xuống gầm giường!]


Tổ chương trình chẳng thèm để ý tới anh.


Lục Kiệt nói như vậy, bầu không khí cũng trở nên thoải mái hơn nhiều.


Không tiếp tục để ý tới ‘con ma’ dưới gầm giường nữa, hai người cùng tập trung tìm mang mối liên quan đến mật mã.


Vén chiếc chăn ở trên giường lên, phía dưới có đặt một phong thư.


Trên phong thư viết: “Con trai của ta hãy tự mình mở ra.”


Trên đó còn kèm một dấu tay máu.


Thoạt nhìn như là gửi cho tân lang.


Nhưng nội dung trong bức thư lại giống như được viết gửi cho ‘tân nương’.


“Con trai của ta hãy tự mình mở ra: Con trai của ta năm nay mười tám, mừng được Thám Hoa, vốn tiền đồ nên rộng mởm giờ lại gả làm vợ người, là mẫu thân thất trách, không còn mặt mũi nào để gặp con.”


[Ý gì vậy? Tân nương là đàn ông à?]


[Đù đù, có phải là mẹ của tân nương định tự sát không vậy]


[Bảo sao tôi cứ thấy cái đôi giày thêu kia sao lại to thế]


Thấy được nội dung của bức thư, Dung Sơ liền sững người, rồi liếc sang Lục Kiệt, cả hai đồng thời quay lại nhìn đôi giày thêu kia.


Lục Kiệt nhặt đôi giày lên, quả nhiên ở dưới đế viết hai con số : 42


Chắc là kích cỡ của đôi giày.


[Tổ sản xuất có thể nghiêm túc hơn một chút được không chớ tôi phục luôn rồi đó ha ha ha ha ha ha ha ha sợ khách mời không biết quy đổi cỡ giày à?]


Hai con số đơn giản và dễ hiểu vậy, chắc chắn là hai số trong mật mã rồi.


Mật mã có bốn chữ số, Dung Sơ ngẫm nghĩ: “Vậy chắc là 1842 rồi.”


Nếu tổ chương chình đã viết manh mối là số 42 lộ liễu như vậy, thì có thể những con số khác cũng sẽ rất rõ ràng.


Lục Kiệt ‘ừ’ một tiếng, nhìn về cái tủ mà họ còn chưa mở ra, hỏi: “Em có muốn xem trong tủ có cái gì không?”


Dung Sơ cũng không muốn đi ra ngoài nhanh như thế.


Biết tân nương là nam cũng đã khơi dậy sự hứng thú của cậu, dù sao cũng là bối cảnh của thời xưa, cưới nam thê vốn đã cực kì hiếm thấy, huống chi đây còn là một nam thê với thân phận Thám Hoa, xem ra thân phận địa vị của tân lang cũng không phải là thấp kém.


Đồ ở trong tủ không nhiều.


Đúng như những gì họ đã đoán, không có bất kì bộ quần áo nữ nào, tất cả đều là đồ nam. Ngắn giữa còn bày ngay ngắn một vài quyển sách và tập chữ thư pháp, chữ viết ở trên đó cũng rất thanh tú, đẹp mắt.


Ngăn dưới cùng bày một tí dược liệu, tỏa ra mùi thuốc đông y nhàn nhạt.


Lục hết cả tủ cũng không tìm được thứ gì liên quan đến những con số nữa, vì vậy mật mã cùng càng rõ ràng hơn.


Dung Sơ quay người nhìn Lục Kiệt đang đặt lại chân nên về bàn, còn chưa kịp mở miệng nói, thì đột nhiên lại có thứ gì đó đụng vào cổ.


Không phải chỉ là một cái chạm nhẹ, mà là ngón tay lướt ngang qua cổ cậu.


Lần này Dung Sơ không bị dọa sợ nữa, mà là toàn thân nổi da gà, cậu gần như theo bản năng quay người lại định bắt lấy bàn tay vừa chạm vào mình.


[Làm tôi giật cả mình!!!]


[Các phòng khác không có trò này mà, tôi đi sang bên kia trốn đây]


[Nhưng sao tôi lại cứ cảm giác là đang cố tình quấy rối thế nhỉ? Từ vụ nắm vào cổ chân tôi đã muốn nói rồi, ở bên Đường Chi chỉ có chạm nhẹ vào một cái, sao tới lượt Dung Sơ lại thành nắm thẳng vào vậy?]


Nhưng chủ nhân của bàn tay đó phản ứng rất nhanh, không đợi Dung Sơ bắt được, người đó đã lập tức trốn lại vào tủ.


Lục Kiệt đương nhiên cũng nghe thấy động tĩnh, liền xoay người lại, anh thấy Dung Sơ đang cau mày che cổ mình lại. Sắc mặt Lục Kiệt liền lạnh đi, “Lại chạm vào em rồi à?”


Dung Sơ gật đầu, rồi lại lắc đầu, cậu cong cong mắt cười với Lục Kiệt, “Lần này em không bị dọa nữa rồi.”


Chỉ là khi bị chạm phải bởi người lạ thì có cảm giác không quen. Nhưng dù sao, đây cũng là một phần của trò chơi.


Dung Sơ nghĩ một chút, lại nhớ đến lời Lục Kiệt đã nói, thấy anh vẫn còn nhìn chằm chằm vào cái tủ mà NPC vừa đóng lại, thì do dự một chút xong cũng ghé vào tai anh, “Chỉ là em cảm thấy không thoải mái lắm…. Người đó vừa chạm vào chỗ này.”


Cậu nói rồi chỉ vào làn da bên gáy mình, trên đó không có dấu vết gì hết, vẫn trắng mịn như cũ.


Những hành động hù dọa của NPC vốn rất bình thường, chỉ là Dung Sơ không thích người lạ chạm vào mình.


Mạnh Nhất Chu làm bạn với cậu lâu như vậy, nhưng giữa họ cũng không có một hành động thân mật nào, chứ đừng nói là một NPC chưa từng gặp mặt bao giờ.


Dung Sơ nói xong thì khẽ mím môi.


Biểu cảm trông có phần tủi thân.



[Hai người…….. đang làm cái gì đấy?]


[Nói gì thế cho nghe với đi mà!! Có cái gì mà mama không thể nghe được!!]


[Sao đang từ bầu không khí kinh dị lại chuyển sang vàng khè thế!! Thầy Lục anh sờ vào chỗ nào vậy!!]


[Vợ nhìn trông tủi thân quá kìa, vợ ơi tui cũng muốn sờ sờ…….]


Chẳng mấy chốc mà vùng da đó đã đỏ lên.


Mặt Dung Sơ cũng đỏ theo, cậu đã không còn khó chịu nữa, chỉ là tim đập nhanh quá.


Nhưng lại thấy rất vui.


Hóa ra những gì Lục Kiệt đã nói là thật.


Chỉ cần là thứ cậu muốn, Lục Kiệt đều sẽ cho cậu.


Mật mã của căn phòng quả nhiên là 1842, tổ sản xuất đã đưa ra một đáp án cực kì đơn giản và dễ hiểu.


Lúc ra ngoài hai người không còn nắm tay nữa, mà tay của Lục Kiệt đặt bên cạnh gáy cậu, tuy không còn liên tục chạm vào da cậu như ban nãy nữa, nhìn trông còn thân mật hơn cả nắm tay.


Khi cánh cửa đóng lại, Lục Kiệt lại liếc một cái thật sâu về chiếc tủ ấy, vẻ mặt của anh hiếm khi lại lạnh tới thấu xương tới nhường ấy.


Bọn họ vừa ra ngoài thì đã gặp Quan Thứ và Thời An, không hai người đang tựa bên tường nói cái gì, thấy Lục Kiệt và Dung Sơ đi ra khỏi phòng, Thời An đã lạnh mặt than phiền: “Sao hai người lâu vậy? Não rỉ sét rồi à?”


Quan Thứ gõ đầu cậu ta một cái, còn Thời An thì vẫn giữ nguyên vẻ mặt đó.


Dung Sơ: “………….”


Dung Sơ trầm mặc chốc lát, rồi giải thích thay Lục Kiệt: “Bọn tôi vừa gặp chút chuyện.”


Thời An ‘ồ’ một tiếng, hiển nhiên là không tin mấy lời ấy, thế nhưng vì bị Quan Thứ véo một cái vào eo, nên cậu ta không tiếp tục mở miệng ra châm chọc nữa, ngược lại còn hỏi: “Chúng ta trao đổi chút thông tin đi, hai người còn lại đâu?”


Chung Hựu và Đường Chi đã ra khỏi căn phòng kia từ lâu, giờ đã đang vào một phòng khác để tìm manh mối.


Dung Sơ lắc đầu tỏ ý là mình không biết.


Thời An cũng chẳng để tâm, tiếp tục nhấn mạnh: “Trao đổi thông tin!”


Khó có được một lần không bày ra bộ mặt khó chịu với Dung Sơ.


Rõ ràng là có mức độ hứng thú cực cao với trò chơi này.


Dung Sơ quay lại nhìn Lục Kiệt, thấy anh gật đầu, cậu mới nói: “Được thôi.”


Cậu thuật lại toàn bộ các thông tin mà họ đã tìm được trong căn phòng đó cho Thời An nghe.


Nghe cậu nói xong, Thời An nhíu mày, mà Quan Thứ vốn vẫn luôn im lặng lại mở miệng nói chuyện, “Bọn tôi cũng giống hai người, nhưng mà tân nương bên chúng tôi thì là nữ, 14 tuổi.”


Mật mã mở cửa phòng của bên Quan Thứ là 1434.


Nội dung trong lá thứ bên bọn họ cũng khác đôi chút so với bên Dung Sơ, chỉ là từ một chàng Thám Hoa 18 tuổi bị ép gả thành một thiếu nữ 14 tuổi đã được đính ước từ sớm. Người mẹ cũng đều tương tự, vì không chịu nổi cú sốc mà để lại một bức thứ in dấu tay máu.


Nhìn như vậy, tuy ba nhóm bọn họ đều bắt đầu ở cùng một nơi tương đồng, nhưng trong mỗi căn phòng tân hôn, tân nương lại là một người khác nhau.


Nếu chỉ đơn giản là một Thám Hoa bị ép gả đi, người mẹ không chịu nổi đả kích cũng dễ hiểu, nhưng thời xưa 14 tuổi đã lập gia đình là chuyện bình thường, mẹ của cô ấy không cần vì thế mà tự sát.


Đằng sau chuyện này chắc chắn còn có manh mối khác mà bọn họ chưa tìm ra.


Suy nghĩ một lát, Dung Sơ hỏi Thừa An: “Cậu có thấy ở trong tủ có thuốc không?”


“Có.” Thời An nhíu mày nhìn Dung Sơ, “Tôi cứ nghĩ đó là thuốc cho cô gái kia uống.”


Dung Sơ lắc đầu: “Giờ xem ra thì có thể là của tân lang, không thể có chuyện tân nương nào cũng cần phải uống thuốc được.”


“Cũng chưa chắc. Mà hai người kia đâu?” Thời An rõ ràng là rất bất mãn với Chung Hựu và Đường Chi.


Vừa nãy cậu ta cùng Quan Thứ đi dọc theo hành lang để tìm đến đây cũng không gặp Chung Hựu và Đường Chi, thế nhưng có thể xác định được là hai người đó chắc chắn vẫn chưa rời khỏi chỗ này, vì cánh cửa dẫn tới khu tiếp theo vẫn đang bị khóa. Thời An cũng đã nói điều này cho Dung Sơ.


Ở cuối hành lang có một cánh cửa, bước tiếp theo của bọn họ chắc là phải giải mã khóa của nó.


Thấy bọn họ vẫn đang thảo luận, Lục Kiệt liền híp mắt cười, đi tới bên cạnh Quan Thứ, “Thầy Quan.”


Quan Thứ: “………. Có chuyện gì thì nói nhanh đi.”


Mỗi lần Lục Kiệt gọi anh ta là ‘thầy’ thì anh ta đều cảm thấy rất bất bình thường.


[Quan Thứ: vô cùng cạn lời]


“Chúng ta cũng trao đổi thông tin một chút chứ nhỉ?” Lục Kiệt nói rồi dừng lại một chút, trên mặt vẫn treo một nụ cười nhàn nhạt, “Thầy Quan lúc ở trong đó có bị dọa ma không?”


Quan Thứ nghi hoặc nhìn Lục Kiệt.


Lục Kiệt thì vẫn cứ cười, “Bị dọa mấy lần vậy?”


Quan Thứ: “……. Cậu hỏi cái này làm gì?”


“Nhỡ đâu cũng là thông tin gì hữu ích thì sao.” Lục Kiệt trông như đang lo lắng rất toàn diện.


“Một lần, thò ra từ gầm giường chạm vào ống quần của tôi.” Quan Thứ mặc một chiếc quần suông dáng rộng rất thoải mái, ống quần cứ lắc la lắc lư.


Lục Kiệt ‘ồ’ một tiếng, trông như đang suy nghĩ đôi chút, “Trong tủ không có ma đúng không?”


“Không có.” Quan Thứ bị anh hỏi mà chẳng hiểu ra làm sao, “Có thông tin gì hữu ích không?”


Lục Kiệt gật đầu, “Có chứ, lần sau phải mặc quần ống rộng.”


Quan Thứ: “……….”


Tại sao anh ta lại phải nghiêm túc thảo luận đề tài này với Lục Kiệt nhỉ? Anh ta cũng đâu phải không biết cái tên Lục Kiệt này đáng ghét cỡ nào.


[Quan Thứ: Đừng có mà đứng cạnh ông đây nữa]


[Thầy Lục hỏi chuyện đó làm gì thế?]



Dung Sơ với Thời An cũng đã thảo luận gần xong, bọn họ quyết định cùng hành động để đi tìm thông tin liên quan đến mật mã.


Thảo luận xong với Dung Sơ, Thời An lại làm vẻ mặt ghét bỏ mà đi về bên cạnh Quan Thứ.


Dung Sơ cũng chẳng để ý, chỉ cảm giác được Lục Kiệt vẫn đang đứng sát phía sau mình, khoảng cách rất gần, bả vai của anh gần như là chạm vào lưng cậu, ngay cả hơi thở cũng đang phả vào bên tai, khiến cậu có hơi không quen mà quay đầu lại nhìn Lục Kiệt.


Anh chớp chớp mắt, “Ở đây hơi tôi, anh có hơi sợ.”


Nói xong, anh lại nắm lấy tay Dung Sơ như lúc trước.


Trong hành lang quả thật là không có đèn, chỉ có mấy cái đèn lồng treo tít trên cao để soi xuống con đường.


Mà phía đằng trước thì chính là cánh cửa màu đen đang được khóa chặt.


Căn phòng mà Dung Sơ và Lục Kiệt cùng vào chắc hẳn là căn phòng ở cuối hành lang.


[Thầy Lục à mới nãy đi thắp nến trông anh có như thế này đâu, giờ tự nhiên lại bắt đầu sợ rồi?]


[Sao tôi cứ cảm thấy Lục Kiệt đang cố tính đứa phía sau Dung Sơ vì sợ NPC sẽ đột nhiên thò ra ấy?]


[Sao thầy Dung dễ bị lừa quá vậy!!]


[Tình thú của chồng chồng nhà người ta]


[Chỉ có mỗi tôi quan tâm đến cốt truyện thôi à? Có thể nhanh chóng tìm ra manh mối được không?]


[Muốn xem manh mối thì đi xem Chung Hựu đi, gần như một mình anh ta đã gom đủ manh mối rồi, đáp án mà tổ chương trình đặt ra quá là đơn giản rồi…..]


Dung Sơ nhớ lại biểu hiện của Lục Kiệt lúc ở căn phòng kia, hoàn toàn không giống người sợ bóng tối.


Người sợ bóng tối chỉ có mình cậu thôi.


Lục Kiệt…… là đang cố tình nói mình sợ sao?


Nghĩ tới khả năng đó, trái tim Dung Sơ lại đập điên cuồng.


Cậu mím môi rồi nắm chặt lấy tay Lục Kiệt.


Thời An quay đầu nhìn Dung Sơ và Lục Kiệt, thừa lúc họ không để ý thì hôn nhẹ lên khóe môi Quan Thứ một cái.


Quan Thứ liền khẽ nhíu mày.


Thời An hừ lạnh một tiếng, rồi kéo Quan Thứ đi về phía con đường mà lúc nãy vừa đi qua.


Nhưng những căn phòng dọc con đường này đều không thể mở được, nơi này trông thì rộng, nhưng những căn phòng có thể thật sự đi vào thì lại rất ít. Hơn nữa càng đi vào thì càng rợn người, bởi vì ngoại trừ đèn lồng thì không còn nguồn sáng nào khác nữa cả, thậm chí có chỗ còn chẳng thấy đèn lồng, gần như là một khoảng tối đen, khung cảnh chẳng khác nào một phân đoạn trong phim kinh dị.


Bước chân Dung Sơ dùng lại trước một căn phòng đang mở cửa, nhìn thấy bối cảnh mang sắc đỏ ở bên trong, cậu liền nói vưới Lục Kiệt: “Chắc đây là căn phòng ban đầu của chị Đường Chi, lúc nãy Thời An cũng nói là họ ở căn phòng đầu hành lang.”


Lục Kiệt khẽ ‘ừm’, cằm tựa lên vai Dung Sơ hỏi: “Em có muốn vào đó tìm thử không?”


Không biết cặp Đường Chi đang ở đâu, cũng không có cách nào để lấy thông tin từ hai người đó, Dung Sơ đang định gật đầu thì lại nghe thấy một chuỗi tiếng bước chân đi về phía họ.


Là tiếng giày moca (1) của Đường Chi.


“Cuối cùng cũng tìm thấy mọi người rồi.” Đường Chi vỗ vỗ ngực, trông như vừa bị dọa hết hồn, “Sao mọi người lại đứng đây hết vậy?”


Đường Chi liếc mắt một cái, nơi này quả thật là căn phòng đầu tiên của cô và Chung Hựu.


Cô vẫn còn nhớ cái tay đã thò ra từ gầm giường, nghĩ đến thôi còn thấy sợ.


Thời An cực kì thiếu kiên nhẫn nói: “Còn chẳng phải là vì không thấy chị và Chung Hựu à.”


[Thời An đúng là chả thèm che giấu gì luôn]


Đường Chi ngại ngùng cười cười: “Bọn tôi ở gian phòng đằng trước, ở đó có một căn phòng trống, nhưng trên khoảng tường trống ấy có một viên gạch có thể mở cửa, đẩy ra là vào được mật thất bên trong. Chung Hựu cứ mải nghĩ đến việc tìm manh mối nên quên mất phải đi tìm mọi người.”


Cô nói mấy câu liền đẩy thẳng mọi trách nhiệm lên người Chung Hựu.


[Hai người họ lại cãi nhau rồi, Chung Hựu thì thì chỉ lo tìm manh mối, hoàn thàn không thèm quan tâm cô ấy, nên cô ấy tự mình chạy ra ngoài.]


Fan từ phòng live của Đường Chi và Chung Hựu chạy qua, tốt bụng phổ cập tình hình cho những người khác.


Vốn dĩ lượng fan cp của Đường Chi và Chung Hựu vẫn rất đông, cho dù đã trải qua sự bằng mặt mà không bằng lòng của bọn họ suốt hai ngày qua, nhưng fan cp vẫn tin tưởng rừng đây chỉ là những va chạm thường gặp trong hôn nhân.


Nhưng hôm nay ở trong escape room này, sự quan tâm giả tạo của Chung Hựu đối với Đường Chi đang sợ hãi tột độ, thật sự khiến cho không ít fan lạnh lòng, cũng buộc họ phải tin vào những tin đồn suốt mấy ngày nay, rằng hai người họ thật sự là chỉ kết hôn vì hợp đồng.


Fan không nhịn được mà chạy sang phòng live của Dung Sơ và Lục Kiệt để tìm sự an ủi tinh thần, dù sao hai người này mới là cặp đôi kết hôn giả chính hiệu, ít nhất Chung Hựu và Đường Chi sẽ không làm ra một nụ hôn mượn góc trước ống kính.


Nhưng tại sao hai người này lại càng ngày càng dính nhau vậy? Trông cứ như là diễn giả thành thật ấy.


Càng khiến người khác phải nghẹn lòng.


“Vậy manh mối ở trong phòng của chị là gì?” Trông Thời An là biết cậu ta hoàn toàn không muốn nghe mấy lời thừa thãi của Đường Chi.


Đường Chi xấu hổ mà ngừng lại, rồi nhanh chóng đổi thành một nụ cười tươi, đưa bức thư cho Dung Sơ đang đứng gần mình nhất.


Dung Sơ nhẹ nhàng nói một câu cảm ơn, rồi cúi đầu đọc bức thư.


Giống hệt như những gì bọn họ suy đoán, tổng cộng có tất cả là ba tân nương.


Tân nương của bên cặp Đường Chi là một cô gái 16 tuổi, bị ép cải giá (tái hôn) ngay trước ngày xuất giá, mẹ của cô được cho là vì không chịu nổi đả kích nên đã qua đời.


Dung Sơ kể tóm tắt tình hình của bọn họ cho Đường Chi, hỏi cô có thấy ở trong tủ có thuốc không, Đường Chi sờ sờ tóc, “Tôi không nhìn kĩ.”


Cô quá sợ hãi, lại còn cãi nhau với Chung Hựu nên hoàn toàn không để ý tới những thứ khác.


Thời An ‘hừ’ một tiếng, nhưng Đường Chi cũng không quan tâm tới thái độ chán ghét mình rõ ràng đến vậy của cậu ta.


Dù sao thì hắc hồng cũng là hồng mà.


“Nhưng căn phòng ở phía bên trong mà Chung Hựu vừa mới tới có ba bộ hỉ phục y chang nhau, trên mỗi bộ đều có dán bát tự sinh thần của từng người. Ngoại trừ năm sinh thì những dự kiện còn lại giống hệt.” Đường Chi không giấu diếm, cô nói ra toàn bộ những thông tin mà mình biết.


[Nghe xong lại càng thấy sợ hơn]


[Bên Chung Hựu đã có câu chuyện hoàn chỉnh chưa, kể cho tui nghe với?]



Nghe Đường Chi nói thế, Dung Sơ bất giác cau mày, cậu cảm thấy sống lưng lành lạnh. Thấy mọi người đều đang suy nghĩ về lời kể của Đường Chi, cậu nghiêng đầu nhìn Lục Kiệt, nhẹ giọng hỏi: “Thầy Lục ơi, anh đã từng nghe tới chuyện xung hỉ chưa?”


(*) Xung hỉ ‘’ là một phong tục mê tín tại TQ, thường dùng việc cưới hỏi (hỉ sự) để xua đuổi tà ma, xua đuổi đuổi xấu, đen đủi, xua đuổi bệnh tật, mong mang tới phước lành.


Đương nhiên thì đây cũng chỉ là suy đoán của cậu.


Là suy đoán từ việc trong tủ đều có để thuốc và ba bộ bát tự sinh thần giống hệt nhau.


Lục Kiệt hơi sững lại, rồi gật đầu, “Đúng là giống thế thật.”


[Xung hỉ? Tôi mới chỉ đọc được trong tiểu thuyết thôi.]


[Nếu mà như thế thật thì có hơi đáng sợ đấy. 14 tuổi, 16 tuổi, 18 tuổi, mà người 18 tuổi lại còn là nam, thế này thì chẳng phải mệnh của tân lang quá yếu nên cần phải bổ sung thêm dương khí sao?]


Nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, Thời An và Quan Thứ cũng chợt nhận ra, Đường Chi thì vẫn chưa hiểu, cô vốn không đọc kĩ bức thư, dù lúc nãy đã trao đổi thông tin với Dung Sơ, nhưng cô vẫn chưa xâu chuỗi lại được điều gì.


Cô còn chưa kịp hỏi, thì Chung Hựu từ cách đó không xa đang tiến về phía họ.


Vừa thấy Chung Hựu, Đường Chi liền chọn cách im lặng.


Ngược lại, Chung Hựu vừa thấy mọi người đã vội vàng chào hỏi, rồi quay sang quan tâm Đường Chi: “Anh vừa quay đầu lại đã chẳng thấy em đâu, anh tìm em một lúc lâu rồi đó.”


Đường Chi thờ ơ đáp lại một tiếng, từ trong lòng thì thầm mắng tên Chung Hựu ngu xuẩn.


Không bằng cứ nói thẳng với khán giả xem livestream là quan hệ của hai người rất tệ đi còn hơn.


Rõ ràng có máy quay livestream phát sóng lại toàn bộ hành động của cả hai, hơn nữa cô cũng chỉ vừa mới rời đi chưa được bao lâu.


Cái ‘rất lâu’ của Chung Hựu trông đúng là quá giả tạo.


Bị làm mất mặt, trong lòng gã cũng khó chịu, đành miễn cưỡng cười cười.


Còn chưa kịp dỗ Đường Chi thêm một hai câu. Cái tên mặt lạnh tanh Thời An đang đứng cạnh xem gã diễn trò giờ lại lên tiếng hỏi thẳng: “Anh lấy được mật mã của cánh cửa chưa?”


Biểu cảm của Chung Hựu sững lại.


Gã vốn muốn tự mình mở cửa, dù sao cũng hiếm có cơ hội được thể hiện.


Ai ngờ mấy người này lại cùng tụ tập lại ở đây, gã cũng vừa đúng lúc đụng mặt, thêm vào đó thì ngay từ ban đầu, tổ sản xuất đã nói đây là trò chơi đồng đội, phải cùng nhau giải mật mã.


Chung Hựu nặn ra một nụ cười, không tình nguyện mà nói mật mã cho Thời An.


Mật mã là ngày tháng sinh của ba tân nương.


Chung Hựu lục lọi trong đó rất lâu cũng chỉ tìm được mỗi con số này.


Tổ chương trình bố trí đáp án thật sự quá lộ liễu.


Sau khi biết mật mã, Thời An cũng lười giao tiếp thêm với Chung Hựu, cậu ta lôi Quan Thứ đi tới cánh cửa cuối hành lang, Chung Hựu nhìn Đường Chi một cái rồi cũng đi theo sau.


Dung Sơ và Lục Kiệt ở sau cùng lại không vội vàng thế.


Dung Sơ đã đoán được đại khái cốt truyện, rất có thể có tất cả là sáu mạng người.


Khả năng đồng cảm của cậu quá mạnh, trước đó xem phim của Lục Kiệt mà còn có thể khóc lóc rất lâu, giờ đương nhiên cũng cảm thấy không dễ chịu gì.


Dường như Lục Kiệt đã nhận ra điều ấy, liền đưa tay lên xoa đầu cậu.


Dung Sơ ngẩn người, nghiêng đầu nhìn Lục Kiệt, rồi lặng lẽ siết chặt tay anh.


Hai người ở đi ở phía sau, Thời An ở phía trước thì đã nhanh chóng mở cửa ra, mật mã đúng như lời Chung Hựu nói.


Không đợi hai người họ, bên Thời An đã bước sang phía bên kia cánh cửa.


Ở bên này, Dung Sơ và Lục Kiệt vừa mới đi ngang qua căn phòng ban đầu của cả hai, từ bên cửa, một bàn tay đột nhiên thò ra.


[ ? ? ? ]


[Má nó, làm tôi sợ chết khiếp rồi!!!]


Bàn tay đó còn mặc hỉ phục đỏ, giống hệt bàn tay lúc nãy dưới gầm giường và ở trong tủ.


Mục tiệu dường như rất rõ ràng.


Là Dung Sơ.


Ngay khi bàn tay ấy sắp chạm vào thắt lưng Dung Sơ, Lục Kiệt đã dừng bước, trực tiếp nắm lấy cổ tay của bàn tay đó.


Dung Sơ cũng dừng lại, ngơ ngác xoay người lại, vô thức nắm chặt bàn tay mới được Lục Kiệt buông ra.


Thấy anh đang mạnh mẽ giữ lấy bàn tay đang thò ra từ khe cửa, cậu ngớ người.


Chủ nhân của bàn tay đó vẫn đang giãy dụa kịch liệt, nhưng sức lực của Lục Kiệt rất lớn, cho dù hắn có giãy cỡ nào cũng chẳng thoát được.


[Thầy Lục phản ứng nhanh quá]


[Sao NPC này cứ nhắm vào mỗi mình Dung Sơ vậy, nhiều người đi qua thế nhưng chỉ chọn mỗi Dung Sơ]


Ngay cả bản thân Dung Sơ cũng không hiểu. Cậu còn tưởng lần này NPC dọa Lục Kiệt, ai ngờ lại bị Lục Kiệt tóm ngay được.


Cậu do dự một chút, rồi giúp Lục Kiệt đạp lên cái chân đang lộ ra ngoài của NPC.


Rốt cuộc NPC không nhịn được mà gào lên một tiếng.


Ngay sau đó, Lục Kiệt nhìn về phía quay phim, “Tắt đi.”


Người quay phìm có hơi chần chừ.


Mấy giây sau, phòng live bên Dung Sơ đã tối đèn, không có cả hình lẫn tiếng.


Dung Sơ vội vàng rút chân lại, vẻ mặt hoảng hốt nhìn Lục Kiệt.


Cậu không biết Lục Kiệt đột nhiên yêu cầu tắt live như vậy có phải vì liên quan đến mình hay không.


Nhưng Lục Kiệt lại mỉm cười với cậu, còn khen: “Em làm tốt lắm.”


Nói xong, anh kéo thật mạnh NPC từ phía sau cánh cửa ra ngoài.


Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử Truyện Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử Story Chương 41: “Chỉ là em cảm thấy không thoải mái lắm…. Người đó vừa chạm vào chỗ này.”
10.0/10 từ 23 lượt.
loading...