Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Chương 37: “Anh như thế là vì đắm say em.”
Đường Chi cũng chẳng thấy bất ngờ vì những lời này của Lục Kiệt.
Cho dù Lục Kiệt đang diễn hay là thật lòng, thì đều đã đủ để khiến khán giả tin rằng tình cảm giữa anh và Dung Sơ, ít nhất thì cũng không phải giả.
Cô cũng chỉ là cố ý ném ra một chủ đề thôi, coi như để cảm ơn cho bữa trưa này.
Có điều nếu thật sự là đang diễn, vậy Lục Kiệt quả đúng là không hổ danh với danh hiệu Ảnh đế.
Chân tình tới mức làm người ta cảm động, ngay cả ánh mắt anh nhìn Dung Sơ, cũng diễn cực kì chân thật.
Mục đích đã đạt được, Đường Chi không tiếp tục chủ đề này nữa, trái lại nhắc về bộ phim của Lục Kiệt mà mình từng xem dạo trước.
Trước khi tham gia show này, Đường Chi quả thật không có cơ hội để tiếp xúc với Lục Kiệt, giờ có thể ngồi ăn cơm chung với anh, cục nợ Chung Hựu cũng không có mặt ở đây, đương nhiên cô không thể bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy để nói chuyện với Lục Kiệt.
Cho dù cô có nói gì, Lục Kiệt đều luôn chỉ duy trì trạng thái ‘Cô nói đi, tôi đang nghe’, cũng có thể trả lời, thái độ không hề kiêu ngạo.
Nhưng Đường Chi có thể cảm nhận được, những phản hồi của Lục Kiệt chỉ đơn thuần là phép lịch sự khi đối xử với người khác.
Hoàn toàn không giống với sự để tâm như khi cô nhắc về Dung Sơ.
Sự thật hình như còn thú vị hơn những gì cô tưởng.
Dung Sơ đã trao đổi xong với chủ quán, sau khi ăn xong bữa trưa mà cậu có thể ở lại để giúp rửa bát đĩa, thì sẽ miễn phí bữa trưa này của cậu, đồng thời công chủ cũng sẽ trả cho cậu tiền công là 20 tệ một giờ. Cậu có thể ở đây rửa bát trong hai tiếng, qua khoảng thời gian cao điểm buổi trưa, bên này cũng không cần thêm người rửa bát nữa, đến lúc ấy cậu sẽ chọn cách khách để kiếm tiền.
Có lẽ là vì thấy Dung Sơ đang ghi hình, cũng có thể là vì trong cậu rất đẹp, nên ông chủ còn tiện tay lấy mấy viên kẹo đặt ở bệ cửa sổ cho cậu.
Có đủ các vị trái cây khác nhau.
Dung Sơ liếc nhìn về phía bệ cửa sổ, lựa lựa mấy cái ở trong lòng bàn tay, cuối cùng đưa lại mấy viên kẹo về cho ông chủ.
Ông chủ có hơi ngạc nhiên, còn tưởng là cậu chê, đang định nói gì đó, thì lại thấy Dung Sơ cong cong mắt cười, hỏi: “Ông chủ, cho hỏi có thể đổi hết sang vị việt quất được không ạ?”
[Bà xã ngọt ngào quá!!!]
[Bà xã ưi cười nhiều lên đi nạ! Cười lên xinh quá nạ!]
[Hóa ra là vợ thích kẹo vị việt quất!]
Đương nhiên ông chủ không từ chối, cũng không cần Dung Sơ đổi mà đưa thêm cho cậu mấy cái kẹo vị việt quất.
Cầm kẹo trong tay, Dung Sơ đang định quay trở lại chỗ ngồi, thì thấy Đường Chi và Lục Kiệt không đang nói chuyện gì đó, bước chân cậu liền dừng tại chỗ.
Trông Lục Kiệt như đang chăm chú lắng nghe Đường Chi nói, thỉnh thoảng lại đáp vài câu, không biết là nói chuyện gì, Đường Chi bật cười, Lục Kiệt cũng theo đó mà khẽ cong khóe môi, ngón tay gõ lên mặt bàn.
Dung Sơ cảm thấy cảnh tượng này đâm vào mắt mình đau nhói.
Tuy cậu hiểu rằng suy nghĩ này là không đúng.
Lục Kiệt đối với ai cũng như vậy.
Chỉ là khó tránh khỏi làm cậu nghĩ tới sau này, Lục Kiệt sẽ có người mà anh thật sự thích, anh sẽ lắng nghe nỗi phiền não của người ấy, sẽ giúp người ấy giải quyết những lo âu, sẽ bảo vệ người ấy, sẽ thân mật với người ấy giống như đã từng làm với cậu, không, thậm chí là sẽ còn càng thân mật hơn…
Dung Sơ từng nghĩ rằng mình có thể chịu được tình cảm đơn phương của bản thân, nhưng bây giờ đột nhiên lại phát hiện ra, chỉ cần nghĩ tới thôi, cậu đã thấy khổ sở rồi.
Lúc này thật ra cậu mong rằng, bảy ngày của show thực tế có thể trôi qua nhanh hơn một chút.
Sau khi xong hết rồi, cậu và Lục Kiệt cũng chẳng còn cơ hội để gặp lại nữa, tới lúc ấy, có lẽ cậu có thể khiến mình không còn dồn hết tâm trí vào chuyện tình cảm này nữa.
Khẽ nhắm mắt lại hít sâu một hơi, Dung Sơ nắm chặt những viên kẹo trong tay.
Giờ là lúc nào mà còn nghĩ tới những chuyện này chứ?
Sợ bị người khác nhìn thấy, Dung Sơ nhanh chóng điều chỉnh lại biểu cảm trên gương mặt mình.
Có điều cậu đã quên mất lúc này ống kính livestream vẫn luôn theo sát mình, đã quay lại được rõ ràng những chuyển biến cảm xúc của cậu rồi.
[Thầy Lục!!! Đừng có nói chuyện nữa!!! Nhìn thầy Dung đi kìa!! Thầy Dung hình như đang ghen đó!!]
[Sao tôi cảm thấy ánh mắt của Dung Sơ có hơi buồn vậy?]
[Chính là cái cảm giác này! Cái cảm giác thầm mến ấy! Rõ ràng là không thích người ta và người khác nói cười vui vẻ nhưng vẫn phải giả vờ như không sao cả!]
[Không đươc rồi, tôi không chịu nổi cái sự ngược này nữa, nếu nói là diễn thì kĩ năng diễn xuất của Dung Sơ chẳng phải là hơn khối mấy cái tên lưu lượng bây giờ à?]
Dung Sơ làm như thể không có chuyện gì xảy ra, quay về chỗ ngồi. Thấy cậu đến, Lục Kiệt nói Đường Chi đợi chút, rồi quay sang hỏi Dung Sơ: “Em đã nói chuyện xong với ông chủ rồi à?”
Dung Sơ gật đầu, cứ nhìn mặt bàn chứ không nhìn Lục Kiệt.
Cậu sợ Lục Kiệt sẽ nhìn ra gì đó từ mình.
Thấy vậy, Lục Kiệt dùng một tay chống cằm nhìn cậu mấy giây, rồi nghiêng người ghét sát tai cậu, “Thầy Dung.”
Vừa nghe thấy cách xưng hô này, Dung Sơ vô thức ưỡn thẳng lên, khẽ đáp: “Dạ có.”
Lục Kiệt bật cười nhẹ, “Trong tay thầy Dung có gì thế?”
Nói rồi anh cúi đầu nhìn về bàn tay trái vẫn đang nắm chặt của Dung Sơ.
Không ngờ lại bị Lục Kiệt phát hiện ra, Dung Sơ sững người mấy giây rồi mở lòng bàn tay ra, “Là kẹo của ông chủ cho ạ.”
Vốn dĩ cậu muốn đưa thẳng những viên kẹo việt quất cho Lục Kiệt, nhưng mới nãy cậu đột nhiên lại cảm thấy, không cần thiết nữa.
Lục Kiệt cũng đâu thiếu mấy viên kẹo rẻ tiền này chứ.
Lục Kiệt ‘ồ’ một tiếng, ngờ vực hỏi: “Kẹo việt quất không phải cho anh à?” Nói rồi anh khẽ thở dài, giọng nói có chút thất vọng: “Anh còn tưởng là có phần của anh.”
Dung Sơ thoáng cái đã thấy mềm lòng, cũng chỉ là mấy viên kẹo thôi mà, vốn dĩ cũng là xin để cho Lục Kiệt.
Tự bản thân cậu cáu kỉnh, đây là tình cảm đơn phương từ cậu, đâu có liên quan gì tới Lục Kiệt chứ?
Cậu còn chưa kịp nói gì, thì đã thấy Lục Kiệt đưa tay qua lấy đi một viên kẹo việt quất, vừa bóc vỏ kẹo vừa nói: “Em không định cho anh cũng không sao, anh tự lấy là được mà. Sao thầy Dung lại dùng vẻ mặt ấy nhìn anh? Em không cho anh, cũng không muốn anh tự lấy kẹo luôn hả? Từ bao giờ mà em độc tài thế?”
“… Không phải là em không cho.” Dung Sơ vội vàng phủ nhận, cũng chẳng dám nói lý do vì sao mà mình không đưa kẹo cho Lục Kiệt.
Lục Kiệt lại ‘ồ’ một tiếng, “Thế tức là không định cho anh thật rồi. Thôi xong, anh đau lòng quá.”
Dung Sơ nghe thấy anh nói thế liền không kìm được mà ngẩng đầu lên nhìn.
Trên khuôn mặt của Lục Kiệt là nụ cười nhàn nhạt, không giống người đang đau lòng chút nào. Thấy Dung Sơ nhìn sang, anh liền nhét viên kẹo vào miệng, cắn hai cái khiến nó vỡ ra, vị ngọt gắt lan tỏa trong khoang miệng, ngọt tới mức răng ê ẩm, anh không nhịn nổi mà xuýt xoa. Lục Kiệt ghé sát tới trước mặt Dung Sơ, mặt đối mặt: “Cuối cùng cũng chịu ngẩng lên nhìn anh rồi?”
Anh tiến lại gần như thế, lúc nói chuyện còn mang theo hương kẹo việt quất. Mặt Dung Sơ trong tích tắc đã đỏ bừng, cậu lắc đầu, không biết trả lời câu hỏi này của Lục Kiệt thế nào.
Anh cũng không thật sự cần đáp án, liếc nhìn cái máy quay đang dí sát sau lưng hai người, rồi cụp mắt xuống. Thấy tâm trạng của Dung Sơ hình như không còn trầm như ban nãy nữa, anh liền thuận tay lấy hết kẹo việt quất trong tay cậu, rồi bỏ từng viên vào miệng mình, chúng ngọt tới mức suýt nữa thì làm răng anh muốn rụng luôn.
Dung Sơ nhìn thế mà biểu cảm cũng dần trở nên kinh ngạc.
Cậu không nhớ là thầy Lục lại thích ăn kẹo đến vậy đó?
[Lục Kiệt anh… lớn tuổi rồi đó, răng anh có ổn không vậy?]
[Được rồi, tôi không đau lòng cho vợ nữa, giờ tôi đau lòng cho hàm răng của Lục Kiệt. Có ai mà lại ăn kẹo cứng theo cái kiểu này chứ.]
[Có phải thầy Lục nhận ra tâm trạng của bà xã không tốt nên cố ý làm thế không?]
[Ok, tôi thừa nhận là cái chiêu dỗ dành này tôi không học nổi]
[Đừng có chơi cái trò yêu thầm này nữa được không? Thế này mà gọi là yêu thầm à? Là đang giày xéo tim tôi thì có!!]
[Đường Chi: Hế lô có ai còn nhớ đến sự tồn tại của tôi không?]
Không muốn lại trở thành một người vô hình, cũng đã được ăn ké một bữa nên Đường Chi liền chào tạm biệt Dung Sơ và Lục Kiệt, còn chẳng thèm để ý tới Chung Hựu vẫn còn đang rửa bát ở bên trong, cô trực tiếp rời đi luôn.
Trước khi đi còn nói một câu cảm ơn với Dung Sơ.
Đường Chi vừa đi, Dung Sơ đã hỏi Lục Kiệt: “Thầy Lục, buổi chiều anh định làm gì?”
Lục Kiệt đã ăn quá nhiều kẹo, lại còn ăn thêm một bát mỳ, bây giờ răng đang đau nhức. Nghe thấy Dung Sơ hỏi thế, anh liền hít vào một hơi: “Thầy Dung không định đưa anh đi rửa bát cùng à? Em nhìn anh đi, một người chưa từng va chạm xã hội như thế này, bảo anh rời xa thầy Dung thì anh biết tìm việc gì để làm được đây?”
[Muốn ở cùng vợ thì anh cứ nói thẳng đi, nãy lừa người ta mùa tờ hướng dẫn thì có thấy anh giống người chưa từng va chạm xã hội đâu hửm]
[Nói chớ Lục Kiệt mà cũng đi rửa bát thật hở? Tôi thấy Đường Chi ăn xong bữa này rồi thoải mái rời đi luôn, Chung Hựu thì cứ ở bên trong rửa bát, xong làm vỡ một cái, đền 5 tệ. Chưa nhận được lương đã phải múc tiền túi ra trả, cười bò]
[Dung Sơ có thể rửa bát được à? Tôi thấy cậu ta da dẻ mịn màng thế trông chẳng giống người làm được mấy việc nặng nhọc. Sao ban nãy không đi bán hết đống hướng dẫn du lịch luôn đi cho lành?]
Dung Sơ vốn không định đưa Lục Kiệt theo cùng, bản thân anh không phải kiểu người sẽ làm những công việc này.
Nghe anh bảo thế, Dung Sơ lại thoáng chần chừ, “Hay là thầy Lục lại đi bán tờ hướng dẫn du lịch ạ?”
“Còn bán thứ ấy nữa thì chắc chắn tổ sản xuất sẽ gọi anh ra nói chuyện đấy. Rõ ràng là phá luật chơi mà. Em tin không, bây giờ tổ đạo diễn chỉ hận không thể thu hết mấy tờ hướng dẫn ở trên xe tham quan, để cho những người sau khỏi bắt chước theo cách làm của bọn mình đó?”
Tổ đạo diễn thật sự muốn tịch thu lại hết mấy cái tờ hướng dẫn du lịch: “…….”
Dung Sơ, người đầu tiên lợi dụng lỗ hổng đã đỏ bừng hai bên tai, lắp bắp nói, “Ông chủ chỉ cần một người thôi ạ, thầy Lục anh…”
Chưa để cậu nói hết, Lục Kiệt đã đề nghị: “Nếu thật sự không được, thì em nhiều ý tưởng hơn, em ra ngoài tìm việc khác đi, để anh ở đây cho.”
“Nhưng mà….” Liệu Lục Kiệt có thể làm quen nổi không?
Dường như biết được Dung Sơ đang nghĩ gì, Lục Kiệt liền chìa lòng bàn tay mình ra trước mặt cậu, “Thầy Dung sao vậy? Cũng đâu phải em mới nắm tay anh một, hai lần, chẳng lẽ em không biết tay anh không phải kiểu mềm mịn nõn nà à?”
Nghe anh nói thế, Dung Sơ cũng nghĩ ra.
Khi đi đóng phim, chưa có cái gì mà Lục Kiệt chưa từng làm. Những cảnh lăn lộn trong bùn đất anh cũng tự mình quay, đã từng xuống ruộng nhổ mạ trồng rau. Trước khi quay phim để nhập vai tốt hơn, anh cũng ở dưới quê một thời gian.
Anh căn bản không phải là người không chịu được khổ.
Vành tai Dung Sơ có hơi đỏ lên, cậu khẽ nói một tiếng, “Em biết.”
Thấy ông chủ đi ra thúc giục, Lục Kiệt cũng quay sang giục cậu: “Em không đi tìm việc bây giờ, thì lát nữa mình chẳng kiếm được bao nhiêu tiền đâu.”
Dung Sơ cũng không chần chừ lâu.
Nếu còn chưa đi kiếm việc thì tối nay sẽ không đủ tiền thuê hai phòng mất.
Nhìn bóng Lục Kiệt đi vào căn bếp ở phía sau, đột nhiên Dung Sơ lại cảm thấy, thật ra Lục Kiệt cũng chẳng cách cuộc sống của cậu xa đến thế.
–
Ở đằng sau bếp, Chung Hựu vì làm vỡ một cái bát mà mặt mày lạnh tanh, nhác thấy có bóng người tiến vào, gã liền ngẩng đầu lên.
Vừa thấy Lục Kiệt, biểu cảm cũng nghệt ra.
Lục Kiệt thì lại thân thiện chào gã một câu, như thể người tối qua đã mỉa mai đâm chọc gã chẳng phải anh vậy.
Chung Hựu: “………”
Sao người như Lục Kiệt mà cũng chạy tới đây rửa bát vậy?
Nhưng mà đúng là Lục Kiệt chưa từng làm công việc thế này.
Thấy anh suýt nữa là làm rơi vỡ bát, trong lòng Chung Hựu bỗng cảm thấy cân bằng hơn hẳn.
[Nhìn Chung Hựu đúng kiểu đang hả hê ha ha ha ha ha ha ha ha]
[Không thể ngờ rằng tôi lại có một ngày nhìn thấy nam thần của mình đang rửa bát ở trong show, có hơi vỡ mộng, hút thuốc.jpg]
[Rửa bát thì sao, thế chứng tỏ minh tinh cũng là người bình thường đó. Công việc không phân biệt cao thấp sang hèn, mọi người ai cũng đều làm việc để kiếm tiền]
[Oa oa oa bà xã của tôi siêu thông minh mà, đang chuyển sang rao bán hoa rồi!]
Dung Sơ vừa đi ra khỏi quán ăn chưa được bao lâu thì thấy có một cửa hàng hoa. Ở khu vực này khá ít người, nếu không phải thế thì giá cả ở quán ăn kia cũng đã chẳng rẻ như thế.
Tiệm hoa này nhìn từ ngoài vào thì khá bình thường, chắc là vừa mới mở, chủng loại hoa không nhiều, cũng không mấy nổi bật.
Ở trong một khu du lịch, càng những cửa tiệm nhỏ không nổi bật thì lại càng dễ bị lu mờ.
Dung Sơ đứng ở trước cửa lưỡng lự một lúc, rồi mới vào hỏi giá hoa.
Chủ tiệm là một ông lão rất hiền lành, thấy có khách đến, vội vàng dừng việc tưới hoa lại.
Nhưng thấy phía sau Dung Sơ có máy quay đi theo, ông lão rõ ràng hơi lúng túng.
Dung Sơ biết có người sẽ không thích lên hình, giống như là cậu vậy, nếu không phải tham gia show này thì cậu cũng chẳng muốn bị ghi hình lại.
Cậu liền nói ngắn gọn, hỏi giá của hoa hồng đỏ là bao nhiêu.
Câu trả lời là 5 tệ một bông.
Cũng không phải quá đắt.
Trên người cậu vừa đủ tiền để mua năm bông.
Cậu cũng đành đánh liều một phen, nếu không thể bán được hết, tới lúc đó lại nghĩ cách khác.
Mua lấy năm bông hoa hồng, Dung Sơ cảm ơn ông chủ. Thấy cậu chuẩn bị rời đi, ông lão vội vàng nói: “Cháu là vị khách đầu tiên của hôm nay, ông tặng thêm cho một bông nữa này.”
Thấy Dung Sơ hơi bất ngờ, có lẽ vì lâu rồi chẳng có ai trò chuyện cùng, bởi vậy ông cụ liền mở lời tâm sự, “Chắc cháu tò mò lắm là vì sao ông lại mở cửa hàng hoa ở đây nhỉ, rõ ràng là chả có ai tới. Thực ra đây vốn là chỗ ông ở.”
Bảo sao cửa hàng lại ở nơi ít người thế này.
Dung Sợ nhận lấy bông hồng ông tặng thêm, rồi lặng lẽ nghe ông kể chuyện.
“Bà nhà ông khi còn sống luôn muốn mở một cửa hàng hoa, khi ấy ông nghĩ mở cửa hàng bán hoa thì cũng chẳng kiếm được bao nhiêu tiền nên tiếc không mở cho bà ấy. Giờ ông lớn tuổi rồi, lại thấy cửa hàng hoa cũng rất tốt, chỉ là mắt thẩm mỹ của ông không tốt, chẳng biết cắm hoa thế nào cả, mong là cháu đừng chê.”
Có lẽ ông lão thật sự rất cô đơn, trong lời nói còn mang thiếu vô vàn điều tiếc nuối.
Dung Sơ không biết phải nói gì để an ủi ông, cậu suy nghĩ một chút, lại rút một bông hoa từ năm bông hoa đã được bó lại kĩ lưỡng mà mình vừa mua, đưa cho ông chủ: “Ông ơi, cháu tặng ông.”
Ông lão dường như không ngờ cậu sẽ làm vậy, liền sững ra một chút, rồi cũng đón lấy.
[Đây là đang cố tình giả vờ đáng thương đúng không?]
[Cửa hàng ở đâu! Người địa phương này đang sắp xếp hành lý lập tức tới đây!]
[Cứu mạng, bà xã ơi… may mà ông chủ tiệm tặng thêm một bông nữa đó, không thì lỗ chết rồi]
[Giả vờ đáng thương cái gì. Chẳng qua là thấy vợ dễ nói chuyện nên người ta mới tâm sự vài câu thôi có được không hả?]
[Không nhìn thấy lúc Dung Sơ đi vào thì ông chủ cửa hàng còn không nhúc nhích chút nào à, vừa thấy có máy quay là diễn ngay đó thôi? Nếu như không có máy quay thì ai rảnh đâu mà đi kể mấy chuyện này với người lạ chứ?]
[Thôi đi nha, có mỗi mấy chuyện này mà cũng cãi nhau. Chỉ có tôi để ý thấy bà xã thật sự rất lương thiện thôi hả?]
Bất kể lời ông chủ tiệm kể là thật hay giả, Dung Sơ cũng không thể tiếp tục ở lại đây lâu hơn, thời gian của cậu có hạn.
Cầm năm bông hoa còn lại, Dung Sơ đi về phía khu vực có đông người qua lại.
Cậu nhớ lúc tới đây thì đã thấy có người mặc Hán phục chụp ảnh, trong cổ trấn cũng đúng là có nơi cho thuê Hán phục. Dung Sơ đi về phía đó, quả nhiên đã thấy có rất nhiều người chụp ảnh bên bờ sông.
Thế nhưng để bán được hoa hồng lại không dễ như cậu tưởng. Nếu chỉ chụp ảnh kỉ niệm, đa phần mọi người sẽ muốn dùng loại hoa giả có thể thuê được.
Hơn nữa hoa cậu bán cũng rất đắt. Mua 5 tệ, bán ra 20 tệ, hoàn toàn là vì muốn nhanh kiếm được tiền để thuê phòng đêm nay.
Tìm mấy người liền cũng mới chỉ bán được hai bông.
Nhưng mà vận may của cậu cũng không tệ lắm, lại gặp được hai cặp đôi khá hào phòng nữa. Cuối cùng chỉ còn dư lại một bông.
Thời gian cũng không còn sớm, Dung Sơ cố gắng tìm mục tiêu tiếp theo. Đang định đi tới chỗ của một cặp tình nhân, thì lại thấy Thời An đang bước đến từ nơi đối diện.
Cổ trấn này không rộng lắm, bọn họ có đụng mặt nhau cũng là chuyện thường, nhưng xét đến việc Thời An có ác cảm với mình, Dung Sơ cũng không định chủ động chào hỏi. Có điều cậu không chủ động, nhưng Thời An thì lại có.
Thời An đang đi thẳng về phía cậu, nên Dung Sơ chỉ đành dừng bước.
Thời An cũng không phải là muốn tới chào hỏi, mà lại nhìn bông hoa trong tay cậu, “Hoa này anh ở đâu?”
“Mua ở cửa hàng chỗ góc phố kia.” Dung Sơ cũng trả lời thật.
Thời An liếc về hướng góc phố, “Xa thế. Bao nhiêu tiền, có thể bán cho tôi được không?”
Cậu ta cứ tưởng hoa này Dung Sơ mua cho Lục Kiệt.
Thấy Thời An gấp gáp như thế, Dung Sơ do dự một chút, rồi xòe một bàn tay ra.
“50? Có mỗi một bông hồng nát mà đòi 50 tệ, là giống hoa quý hiếm gì chắc?” Tuy ngoài miệng thì nói vậy, nhưng Thời An vẫn cực kì dứt khoát móc ra một tờ 50 tệ.
[Má cười chết luôn. Có biết Thời An lấy tiền ở đâu ra không? Cậu ta bán đồng hồ của mình đi đấy, cái đồng hồ mấy vạn mà bắn được có một nghìn. Người quay phim muốn ngăn lại còn bị cậu ta mắng cho một trận, nói là tổ sản xuất có bảo không được bán đồ ở trên người đâu]
[Ha ha ha ha ha ha ha bà xã tự nhiên lại phát tài rồi, sớm biết thế thì đã đòi nhiều hơn rồi]
[Có phải thầy Dung chỉ định bán 5 tệ thôi đúng không? Nhìn biểu cảm sao lại sốc thế kia?]
Dung Sơ: “……”
Cậu vốn nghĩ mọi người đều là khách mời cả, kiếm tiền cũng không dễ dàng gì nên chỉ định bán giá gốc cho Thời An.
Nhưng thấy Thời An đưa tiền dứt khoát như thế, Dung Sơ cũng nhanh chóng tiền trao cháo múc cho cậu ta.
Sợ lát nữa Thời An lại hối hận.
[Ôi thôi đúng rồi, bà xã đúng là định bán giá 5 tệ cho con trai ngốc nhà địa chủ đó đó]
Cầm tờ 50 tệ, cộng thêm 80 tệ trước đó, là 130. Tiền ăn và tiền phòng, chắc là đủ rồi nhỉ?
Không biết tổ chương trình sẽ thu tiền phòng của họ bao nhiêu, nhưng mà chắc cũng không đắt quá đâu, dù sao thì một ngày cũng chẳng kiếm được là bao.
Cầm hoa rồi, lần đầu tiên Thời An nói được một câu ‘cảm ơn’. Nói xong thì lại chạy ngược về hướng mình vừa đi.
Cũng không biết có chuyện gì mà gấp gáp vậy.
Thấy thế, người quay phim của Dung Sơ liền nói nhỏ: “Thầy Quan đang hát ở bên kia đó.”
Quan Thứ, hát á?!
[Tuyệt, mắt của bà xã sáng bừng lên luôn]
[Thầy Lục ới đừng có rửa bát nữa đi! Thầy Dung sắp đi tìm thầy Quan rồi kìa!]
[Anh quay phim bên này nhắc được, thế cho hỏi là anh quay phim bên thầy Lục có thể nhắc thầy ấy là bà xã sắp chạy mất rồi không?]
Dung Sơ thích nhạc của Quan Thứ từ rất lâu rồi, vẫn chưa từng có cơ hội được đi nghe hát trực tiếp.
Thời còn trung học thì cậu không có tiền, Quan Thứ lại rất nổi tiếng, vé concert vừa đắt vừa khó mua. Mà đương nhiên là hồi ấy Dung Sơ cũng không có suy nghĩ muốn được đi nghe trực tiếp.
Sau này lên đại học lại càng không suy nghĩ đến chuyện ấy.
Nhưng giờ cơ hội này đúng là hiếm có.
Đứng ở tại chỗ một lúc, Dung Sơ sờ vào trong túi thấy tiền cũng đã đủ, thế là cũng chạy từng bước theo hướng Thời An.
Khi cậu tới nơi, Quan Thứ đang hát đến bài thứ hai, vẫn là hát chay, không có ai đệm đàn cả, nhưng xung quanh vẫn cực kì nhiều người đứng xem.
Bông hồng mà Thời An mua với giá cao chót vót kia đã được tặng lại cho Quan Thứ, mà anh ta cũng đã cài nó lên vành tai.
Còn Thời An đứng lẫn trong đám đông, nghe Quan Thứ hát một cách vô cùng chăm chú.
[Phải công nhận Thời An cũng khá lãng mạn, dù rằng sáng nay cậu ta còn hùng hùng hổ hổ]
[Tôi xin rút lại câu bảo hai người bọn họ ly hôn]
[Thầy Lục đừng rửa bát nữa!! Nhìn người ta kìa!]
[Hình như Dung Sơ là fan của Quan Thứ đấy, còn hát được theo nữa kìa? Hình như giọng cậu ấy cũng hay lắm]
Bài nào của Quan Thứ, Dung Sơ cũng đều biết cả. Quan Thứ cầm mic hát, Dung Sơ cũng khẽ ngâm nga theo. Cậu cứ tưởng là mình hát rất nhỏ rồi, nhưng thật ra giọng đều đã được thu lại hết.
Quan Thứ hát xong bài thứ lại, lại có rất nhiều người ném tiền lẻ tới. Thấy người ta ném tiền, sắc mặt của Thời An liền trở nên khó coi.
Nhưng có vẻ như Quan Thứ đang rất vui, anh ta còn cầm guitar của người đã hát trước đó lên gảy thử mấy cái, rồi bật cười: “Tôi thật sự không biết chơi cái này.”
Anh ta nhìn quanh đám đông, cuối cùng tầm mắt dừng ở chỗ Dung Sơ, “Dung Sơ, cậu có muốn lên thử chút không? Tiền kiếm được hai ta chia đôi.”
Không ngờ là Quan Thứ đột nhiên hỏi đến mình, Dung Sơ hoàn toàn đứng sững ra, mặt đỏ bừng lên, nhìn Quan Thứ với vẻ chẳng tin nổi.
Quan Thứ lại vẫy tay với cậu, “Sao thế? Lục Kiệt nói là cậu biết hát còn biết chơi guitar. Không muốn thử chút à? Cơ hội được hát trước đông người thế này hiếm lắm đấy.”
[Ô hóa ra là thầy Lục đã lén giới thiệu về bà xã rồi đó à]
[Hả? Biết hát còn biết chơi đàn guitar á? Thật hay giả thế?]
[Tin vui là thầy Lục cuối cùng cũng kết thúc sự nghiệp rửa bát rồi nha!! Và đang đi về hướng này rồi!!]
Cơ hơi này đúng thật hiếm có đối với Dung Sơ.
Quan Thứ vừa mới nói vậy, trái tim cậu liền nảy lên từng nhịp mạnh mẽ.
Như thể được quay về lần biểu diễn văn nghệ ở trường thời trung học, dưới sân khấu có rất nhiều người đang lắng nghe cậu hát.
Thấy mọi người đều nhìn về phía mình, mà Quan Thứ vẫn luôn chờ câu trả lời từ cậu. Dung Sơ cẩn thận bước lên một bước, rồi kiên định hướng về phía sân khấu.
“Có chơi được nhạc của tôi không?” Quan Thứ bỏ mic xuống, hỏi Dung Sơ vừa cầm guitar lên.
Dung Sơ gật đầu.
Quan Thứ thuận miệng hát một câu, “Bài này được không?”
“Được ạ.” Dung Sơ biết chơi tất cả bài hát của anh ta.
Quan Thứ nở nụ cười: “Quả nhiên là Lục Kiệt nói không sai, cậu thích nhạc của tôi.”
Mặc dù nguyên văn lời Lục Kiệt nói ở trong điện thoại tối qua là: “Bạn nhỏ nhà tôi đã nghe nhạc của thầy Quan mà lớn đó, thầy Quan đã quá quen thuộc với em ấy rồi, nên tôi cũng không giới thiệu thêm nữa. Nhưng sau này nếu có cơ hội thì mong thầy Quan dẫn bạn nhỏ nhà tôi đi biểu diễn một chút. Trước đây em ấy đã từng học âm nhạc, chơi guitar rất khó, hát cũng hay, còn biết tự sáng tác. Cá nhân tôi thấy em ấy là một người tài hoa.”
Cậu không nghĩ là Lục Kiệt lại nói nhiều điều với Quan Thứ đến vậy. Dung Sơ ngừng lại một chút, rồi cũng không giấu diếm: “Vâng, em rất thích nhạc của thầy Quan.”
Thế nhưng cũng chỉ đơn thuần là thích những bài hát của Quan Thứ mà thôi.
Hai người họ không trò chuyện thêm nữa. Sau khi xác nhận lại bài hát, Dung Sơ thử đàn lên một chút, rồi bắt đầu đệm cho Quan Thứ.
Khi Lục Kiệt đến, bài hát đã hát được một nửa.
Anh đi xuyên qua đám đông, nhìn thấy Dung Sơ đang ôm guitar ngồi trên bậc thềm, cậu đắm chìm trong âm nhạc, vẻ mặt ấy giống như là đang bay bổng.
Ánh chiều tà phủ lên bóng hình cậu, mạ lên ấy một lớp vàng kim.
Nếu như đó là sân khấu, thì Dung Sơ chính là người ở trên sân khấu khiến ánh mắt ai kia chẳng thể rời đi nổi.
Ca khúc Quan Thứ hát là một bản tình ca với một tiết tấu rộn ràng.
Giọng hát mang theo cảm giác tháng năm vang lên: “Anh như thế là vì đắm say em.”
Dường như cảm nhận được điều gì đó, Dung Sơ nhìn về vị trí của Lục Kiệt, nở một nụ cười rạng rỡ với anh.
Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Đánh giá:
Truyện Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Story
Chương 37: “Anh như thế là vì đắm say em.”
10.0/10 từ 23 lượt.
