Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử

Chương 38: Trong mắt anh, tôi là người hẹp hòi đến thế cơ à?


[Ai có thể ngờ được chứ, Quan Thứ vậy mà lại lên hotsearch cùng với Dung Sơ ha ha ha ha ha ha]


[Nói công bằng thì Dung Sơ chơi đàn guitar cũng rất ổn đó nha]


[Đừng có thổi phổng lên, chơi cái này chẳng phải là cần có tay là được rồi à?]


[Thế là sau này Dung Sơ muốn gia nhập giới giải trí à? Tôi không tin là đây không phải là đã sắp xếp từ trước]


[Là còn cần mày quản xem người ta có vào giới giải trí hay không à, tao mà có cái mặt đẹp thế kia thì tao cũng vào]


[Thầy Lục: Hế lô? Có ai quan tâm tôi ở đây không?]


Bài hát kết thúc, cả cơ thể và tinh thần của Dung Sơ cũng đều nóng lên theo, cậu nhìn Lục Kiệt, trái tim đập từng nhịp mạnh mẽ. Cậu lại cảm thấy xấu hổ, mặt mũi đỏ bừng, chẳng biết là do bị nóng hay vì nguyên nhân khác, hoàn toàn không còn dáng vẻ rạng rỡ, phóng khoáng khi chơi đàn ban nãy nữa.


Những tiếng vỗ tay ở xung quanh vang lên không dứt, Dung Sơ và Quan Thứ cũng nhận được rất nhiều tiền. Bởi vì danh tiếng của Quan Thứ rất lớn, rất nhiều người tới nghe đã nhận ra anh ta, hơn nữa có phần đệm đàn của Dung Sơ, ca khác càng thêm cuốn hút một cách mãnh liệt. Số tiền mà họ nhận được bây giờ, còn nhiều hơn cả số tiền mà Dung Sơ đã kiếm trong cả ngày hôm nay.


Dung Sơ vừa định bàn với Quan Thứ xem nên hát bài gì tiếp theo, thì Thời An vốn đang ngồi ở dưới yên lặng lắng nghe giờ lại nổi giận đùng đùng xông lên sân khấu, mặc kệ ánh nhìn của những người xung quanh, giữ chặt lấy tay Quan Thứ, “Từng đó tiền là đủ dùng rồi chứ?!”


Quan Thứ cũng đành bất đắc dĩ thả mic xuống, “Giờ em đi chuộc lại đồng hồ của mình trước đi đã.”


Thời An vừa nghe thế mặt mày lại càng sa sầm lại, “Tại sao chứ?! Bán thì cũng bán rồi!” Thấy Quan Thứ vẫn nhìn mình chằm chằm, Thời An liền quay mặt đi, “Vả lại em đã bán cho một người khách du lịch rồi, giờ sao em biết người ta đang ở đâu chứ?”


“Tại sao em cứ luôn bốc đồng như vậy hả?” Dường như Quan Thứ cũng không kìm nổi cơn giận nữa.


Bị Quan Thứ chất vấn như thế, vành mắt của Thời An cũng đỏ lên, “Đúng! Tôi là kiểu bốc đồng thế đó! Nếu anh không thích tôi! Ghét tôi rồi! Thì ly hôn với tôi đi! Dù sao anh cũng chưa từng thích tôi!”


[Sao lại cãi nhau rồi]


[Hai người này thật sự không hợp nhau, rốt cuộc là vì sao họ lại kết hôn được vậy]


[Tuổi tác chênh lệch lớn như vậy, thật sự là rất dễ bất bất đồng quan điểm]


Thấy tình hình có vẻ không tốt lắm, chuyện biểu diễn này chắc là không thể tiếp tục được nữa rồi. Dung Sơ đặt cây guitar về chỗ cũ, người ca sĩ vốn đang diễn ở đây cũng tranh thủ lúc còn đông người thì nhanh chóng quay lại sân khấu của mình, nhận lấy mic từ Quan Thứ.


Không dám làm phiền Quan Thứ và Thời An, Dung Sơ nhẹ nhàng bước xuống bậc thềm.


Lục Kiệt đi qua đám đông tới bên cậu, anh giơ tay đặt trên gáy Dung Sơ, khóe môi cong lên, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn cậu, “Thầy Dung đàn hay thật dấy.”


Đương nhiên, nếu người đứng hát ban nãy cạnh Dung Sơ là anh, thì Lục Kiệt sẽ còn cảm thấy hay hơn nữa.


Lần đầu tiên trong đời, Lục Kiệt đã nảy sinh ra cảm giác chán ghét chính giọng hát còn chẳng được coi là đạt mức bình thường của mình.


Vành tai Dung Sơ đỏ ửng, hưng phấn nhìn Lục Kiệt: “May mà lúc ở nhà trước đó em đã đặc biệt ôn tập lại các bài hát của thầy Quan rồi, nếu không thì chắc chắn hôm nay sẽ biểu diễn tệ lắm.”


“Màn biểu diễn ngẫu hứng lần trước cũng rất tuyệt.” Lục Kiệt cười khẽ, “Nhưng mà khán giả hôm nay không chỉ còn có mình anh nữa, hôm nay em đã có rất nhiều khán giả rồi.”


Dung Sơ biết lần trước mà Lục Kiệt đang nhắc tới là lần nào.


Khi ấy ở trên phim trường, đúng thật cậu chỉ có một khán giả là Lục Kiệt, còn hôm nay cậu đã có nhiều khán giả thế này đây, tuy phần lớn trong số họ có lẽ là đến vì Quan Thứ, nhưng với cậu mà nói thì như vậy cũng đủ làm cậu vui rồi.


Vả lại, Lục Kiệt cũng có mặt.


Lục Kiệt vẫn là khán giả của cậu.


Chỉ cần thế cũng đã khiến cậu mãn nguyện rồi.


Dung Sơ gật đầu, nhìn về phía Quan Thứ: “Phải cảm ơn thầy Quan vì đã cho em cơ hội này.”


[Ha ha ha ha ha ha ha há há há vợ ơi vợ có muốn nhìn biểu cảm của thầy Lục một chút không]


[Cứ mở lời là lại thầy Quan, thầy Lục cười gượng đau khổ lắm rồi, anh cứ dứt khoát nói thẳng đi không sao đâu ha ha ha ha ha]


Nghe Dung Sơ nói vậy, ý cười trên mặt Lục Kiệt vẫn không thay đổi, nhưng mấy ngón tay đang đặt trên gáy Dung Sơ có hơi co lại, giống như đang nhắc nhở cậu điều gì đó.


Phần gáy nhạy cảm, Dung Sơ đỏ mặt quay đầu sang nhìn Lục Kiệt, hơi thở có hơi chậm một nhịp.


Không biết vì sao Lục Kiệt lại đột nhiên chạm vào chỗ ấy. Ngoài lần say rượu trước, thầy Lục rõ ràng chưa từng chạm vào gáy cậu nữa.


So với việc chạm ở phía sau đầu thì hành động này thân mật hơn nhiều.


Vừa nghĩ về đêm đó, Dung Sơ cảm thấy phần da bị Lục Kiệt chạm vào đã tê dại, không nhịn được mà siết chặt tay lại.


[Thầy Lục đang làm gì vậy!!! Sao đột nhiên mặt thầy Dung đỏ thế kia!!]


[Biểu cảm của thầy Dung là đang xin tha phải không? Phải không á?]


[Nhéo ở sau gáy? k*ch th*ch ghê…]



[Hai người kiếm chế chút đi nào, đang ở nơi cộng cộng đó]


“Em sao thế?” Dường như Lục Kiệt không nhận ra ánh mắt xin tha của Dung Sơ, thế nhưng tay anh lên để lên phía sau đầu cậu.


Cảm giác kỳ lạ bỗng nhiên biến mất, Dung Sơ mím môi lắc đầu.


Ánh mắt rơi xuống phần da đã đỏ lên ở sau gáy Dung Sơ, Lục Kiệt lặng lẽ chắn ống kính máy quay.


Không lâu sau, Quan Thứ cầm số tiền vừa kiếm được nhờ vào việc biểu diễn ban nãy tới chỗ Dung Sơ và Lục Kiệt, anh ta muốn chia cho Dung Sơ một nửa.


Cậu vội vàng từ chối, “Em chỉ đệm đàn có một bài thôi mà, thầy Quan cho em một phần tư là được rồi ạ.”


Đương nhiên là cậu không tiện lấy nhiều, những người kia đa phần đều là đưa tiền vì Quan Thứ. Anh ta đồng ý chia tiền cho cậu đã là tốt lắm rồi.


“Đây vốn là thứ cậu đáng được nhận mà.” Quan Thứ nói rồi liền lấy một tấm danh thiếp đưa cho Dung Sơ, “Điện thoại bị tổ sản xuất thu mất rồi, đây là số điện thoại công việc của tôi. Nếu như cậu muốn, cậu cũng có thể bảo Lục Kiệt đưa cho số cá nhân của tôi.”


[Gì đó. Này là sợ thầy Lục ghen không chịu gửi số liên lạc nên chuẩn bị cả phương án hai à??]


[Có ai chụp được số không?]


[Chụp màn hình làm gì, cái đó có để trên Weibo của Quan Thứ đó]


Hiểu được ý của Quan Thứ, Dung Sơ không hề do dự mà nhận lấy tấm danh thiếp, “Cảm ơn thầy Quan ạ.”


Nhưng tiền thì cậu không nhận.


Lục Kiệt cũng nói theo cậu: “Cảm ơn thầy Quan.”


Rồi trực tiếp lấy luôn một nửa số tiền mà Quan Thứ đã chia ra.


Anh giải thích: “Vốn dĩ là phải chia cho em. Anh ta chỉ cử động mỗi cái miệng, em thì phải cầm guitar vừa nặng vừa mệt. Với lại anh để ý rồi, lúc em đệm đàn thì người ta còn cho nhiều tiền hơn, nên em nhận một nửa chỗ đó cũng chẳng vấn đề gì.”


Vừa nói, anh vừa nhét tiền vào trong tay Dung Sơ.


Nghe Lục Kiệt nói thế, Dung Sơ cũng không tiện từ chối thêm nữa.


Chia tiền xong, Quan Thứ cũng không nói thêm với họ nữa, tuy Thời An vẫn đang dỗi dằn, nhưng cũng không chạy đi bỏ anh ta lại một mình, mà đứng nguyên ở đó chờ đợi.


Trái lại bên Chung Hựu và Đường Chi. Chung Hựu không rời khỏi quán ăn với Lục Kiệt, sau khi rửa bát xong gã còn được thêm một bữa miễn phí nữa, thế là dứt khoát ngồi nghỉ ngơi luôn ở trong quán mà chẳng hề có ý định đi tìm Đường Chi, cứ thế ngồi một mạch tới tối.


Mãi đến tối muộn, phải tập hợp ở nơi mà tổ chương trình yêu cầu, thì Dung Sơ mới gặp lại Đường Chi.


Không biết Đường Chi đã đi làm gì vào buổi chiều, mà trong lòng cô còn đang ôm mấy món đồ trông như băng đô tai thỏ. Vừa nhìn thấy mọi người, Đường Chi liền nhiệt tình phát cho mỗi cặp một cái băng đô tai thỏ, cũng giải thích với mọi người: “Tôi hỏi ông chủ cho mua chịu một cái băng đô tai thỏ với giá gấp đôi, sau đó thì đi tìm người chụp ảnh chung rồi bán lấy tiền.”


Cô cũng không thể làm được công việc nào khác, cũng không muốn phải chịu khổ, nên chỉ có cách này là làm giỏi nhất.


Dù sao cũng là một nữ minh tinh, lại rất xinh đẹp, đeo thêm một cái băng đô tai thỏ nữa, mỗi bức ảnh chụp chung cũng chỉ 10 tệ nên rất nhiều người sẵn sàng bỏ tiền ra để chụp cùng. Tuy Đường Chi chỉ chụp có hai tiếng, nhưng số tiền kiếm được đã đủ cho các khoản chi tiêu còn lại trong ngày.


Lúc đi trả tiền cho ông chủ, cô còn mua thêm mấy cái băng đô nữa về làm cho các cặp đôi khác.


Thời An và Quan Thứ vẫn còn đang chiến tranh lạnh, lúc đưa băng đô tới tay Thời An, cậu ta chẳng nói lời nào, ngay cả một câu ‘cảm ơn’ Đường Chi cũng không có.


Đường Chi chẳng để tâm, chỉ nhìn về phía hai người đang có bầu không khí căng thẳng ấy thêm một cái nữa.


Cô đưa băng đô cho Dung Sơ. Cậu vừa thấy cái băng đô tai thỏ này, liền nhớ ngay tới đống vớ vẩn Vương Hiển từng gửi cho mình, cứ cảm thấy cầm vào là phỏng tay, nên bắn ánh nhìn cầu cứu sang Lục Kiệt.


Anh nhướn mày.


Đường Chi phát quà cho mọi người xong liền quay về bên cạnh Chung Hựu, gã ghé sát lại về phía Đường Chi để hỏi, cứ như thể hai người họ chưa từng có cãi vã gì: “Hôm nay cô kiếm được bao nhiêu?”


“Sao tôi phải nói cho anh biết? Không phải anh nghĩ là tôi chẳng làm được cái gì sao?” Đường Chi vẫn còn ghi thù. Quan hệ giữa cô và Chung Hựu vốn cũng chỉ là hợp tác đôi bên, năm xưa Chung Hựu còn phải dựa vào cô thì mới leo lên được tới cái vị trí hiện tại, giờ gã lấy đâu ra tư cách mà trách mắng cô?


Bị Đường Chi nói thế, sắc mặt Chung Hựu lập tức đen sì, nhưng vì ngại ống kính máy quay, gã cũng chỉ có thể nuốt ngược cơn giận xuống.


Mới trải qua có hai ngày ngắn ngủi, mà quan hệ của hai người họ đã âm thầm xảy ra biến hóa long trời lở đất.


Thấy không khí giữa hai người đó không đúng lắm, Dung Sơ lờ mờ nhận ra, liền nghiêng đầu nhìn Lục Kiệt một cái.


Lục Kiệt quay đầu nhìn về phía máy quay, rồi tiến gần đến bên tai cậu, dùng âm lượng mà đảm bảo tổ sản xuất không thể nghe thấy được, “Hai người họ chắc cũng là kết hôn giả thôi.”


Nghe thế, Dung Sơ từ từ mở to đôi mắt của mình.


[Hai người lại thì thầm gì thế, cho nghe với]


[Không ai thấy Đường Chi và Chung Hựu rất kì lạ à? Tôi là fan cp của họ, nhưng giờ tôi thấy họ chẳng giống cặp đôi thật sự gì cả, hay hôn nhân chính là như thế?]


[Ai bảo với bạn hôn nhân là như thế vậy? Không thấy tuy Thời An có cãi nhau với Quan Thứ nhưng không hề vứt Quan Thứ lại một mình à? Đường Chi lại còn là phụ nữ, thế mà chẳng thấy Chung Hựu lo lắng cho cô ấy chút nào]


Có máy quay nên nhiều chuyện cũng không tiện nói, Lục Kiệt vừa nghịch cái băng đô tai thỏ, vừa bảo: “Về rồi anh sẽ kể cho em nghe, đến lúc đó hỏi thử xem Hứa Xuyên có biết gì về chuyện ấy không.”



Mọi người đều đã ăn cơm xong rồi mới quay lại, chỉ còn chờ tổ sản xuất sắp xếp chỗ ở thôi.


Ngay sau đó, tổ sản xuất đi tới, tính toán số tiền mà mỗi đôi đã kiếm được. Bởi vì số tiền bán đồng hồ của Thời An khá nhiều nên họ là cặp kiếm được nhiều nhất, đứng thứ hai là Đường Chi và Chung Hựu, cuối cùng là Lục Kiệt và Dung Sơ.


Tuy nhiên thứ hạng của số tiền kiếm được ngày hôm nay không liên quan gì đến chỗ ở tối nay, mà sẽ liên quan đến chỗ ở đêm mai.


Hai cặp nhất nhì của hôm nay sẽ có quyền ưu tiên lựa chọn chỗ ở cho đêm mai.


Còn chỗ ở tối nay là một homestay do tổ chương trình thống nhất sắp xếp, giá tiền sẽ quyết định chất lượng phòng.


[Vậy ý là mai sẽ thay đổi địa điểm à?]


[Bình thường mà, không phải mùa nào cũng đổi tới mấy địa điểm sao?]


[Vợ tôi vất vả thế mà lại đội sổ… Nhất định là do thầy Lục không được rồi!!]


Homestay ở ngay phía sau địa điểm mà bọn họ vừa tập thợp, cả đoàn trực tiếp đi bộ qua bên đó.


Vừa tới nơi, Thời An bước ra đầu tiên, nói nhân viên mở căn phòng đắt nhất, dùng sạch số tiền mà mình có.


Đối với chuyện này, Quan Thứ cũng không bình luận gì thêm.


Có điều lúc lên tầng, hình như Thời An sợ Quan Thứ không đi theo mình, nên còn cố ý quay đầu lại nhìn mấy lần.


Đường Chi cũng hỏi nhân viên về một căn phòng đắt tiền nhưng vẫn nằm trong phạm vi số tiền mà cô có thể chi trả được.


Trước khi về phòng, cô liếc sang Chung Hựu, gã cũng ghé sát tai cô, nhét một chiếc vòng tay cho Đường Chi, trông thì giống như đang an ủi, thực chất lại đang hạ giọng nói: “Đừng quên là đang ở trước ống kính, cả hai chúng ta đều đã dày công xây dựng hình ảnh một cặp vợ chồng tình cảm bao nhiêu năm rồi đó.”


Đường Chi mừng rỡ nở nụ cười, “Em cảm ơn ông xã.”


Vừa nói vừa khoác tay Chung Hựu. Nhìn cứ tưởng như là đã được dỗ dành xuông xuôi.


Bọn họ tay trong tay trở về phòng.


[Càng xem càng thấy đôi này giả]


[Lúc trước ai bảo hai cái người này sẽ tuyệt đối không ly hôn thì bước ra đây!]


Dung Sơ cố ý đợi tới cuối cùng, để cho mọi người đi hết.


Cậu vừa định đi ra chỗ quầy lễ tân, thì lại cảm thấy như có cái gì đó giữ mình lại.


Cúi đầu xuống nhìn, Lục Kiệt vẫn còn nắm lấy chiếc băng đô tai thỏ trong tay cậu.


Anh đã nghịch nó suốt dọc đường, từ địa điểm tập trung tới tận khi vào homestay, nhìn trông hình như rất thích cái băng đô tai thỏ này.


Nhưng khi Dung Sơ định đưa nó cho anh, Lục Kiệt lại từ chối. Có lẽ là anh sợ ảnh hưởng đến hình tượng của mình.


Thấy Dung Sơ phải đi, Lục Kiệt mới làm như lơ đãng buông tay ra.


Dung Sơ nhìn một bên tai thỏ đã bị Lục Kiệt nghịch đến mức rũ cả xuống: “……”


[Thầy Lục đừng tưởng bọn tui không nhìn ra được là anh muốn thấy vợ đeo cái băng đô tai thỏ nhé!]


[Anh không thể nói thẳng ra được à?!!]


[Đúng đó anh mau nói đi! Bọn tui cũng muốn xem!]


Biểu cảm của Lục Kiệt vẫn không thay đổi, cứ thế đi theo Dung Sơ tới quầy lễ tân.


Có Lục Kiệt ở bên cạnh, Dung Sơ cân nhắc một hồi rồi mới hỏi nhân viên: “Phòng rẻ nhất là bao nhiêu tiền vậy ạ?”


[Hả? Cục cưng ơi không cần tiết kiệm đến thế đâu, dù sao tiền này tới ngày mai cũng không được dùng mà!!!]


Nhân viên liền đáp: “50 tệ ạ.”


Hiện tại trong tay Dung Sơ có hơn 400 tệ, tiền công khi đi rửa bát Lục Kiệt không đưa cho cậu, mà cậu cũng không có ý định hỏi xin.


“Vậy loại khá hơn một chút thì sao ạ?” Dung Sơ cũng không biết giá phòng của homestay này, mà cậu cũng không muốn để Lục Kiệt ở chỗ quá tồi.


Bản thân cậu thì sao cũng được, trước đây khi còn chen chúc chung một phòng với Dung Tinh thì thậm chí cậu còn chẳng có không gian riêng tư. Từ sau khi Dung Tinh bắt đầu lớn lên thì trong phòng chất đầy đồ của nhóc ấy.


Đối với Dung Sơ mà nói, thì chỉ cần có giường để ngủ là đã đủ rồi.


“Chỉ cần 200 tệ là đã có thể đặt được phòng chất lượng tốt có giường lớn của chúng tôi rồi ạ” Nhân viên đoán được cậu muốn hỏi gì, nên cũng nói thẳng.


Tiền vừa vặn đủ, mắt Dung Sơ sáng tực, “Vậy tôi đặt hai phòng giường lớn.”


[Hả?? Hai phòng??]



[Không phải chứ, vậy đêm qua hai người không ngủ chung với nhau thật à?]


[Không được tui không cho!! Hai người có diễn cũng phải ngủ chung một phòng cho tui!!]


[Biểu cảm của Lục Kiệt thay đổi rồi! Đúng là cái kiểu tui thích xem nè! Có ngủ chung với nhau hay không cũng không sao he he he he he]


Vốn Lục Kiệt còn đang lơ đãng nghịch cái cái băng đô tai thỏ trong tay Dung Sơ, vừa nghe thấy mấy lời kia thì động tác liền khưng lại. Anh ngước lên nhìn Dung Sơ, vẻ mặt đã lạnh đi nhiều, nhưng vẫn không nói gì.


Nhân viên cũng sững sờ.


Tổ chương trình đã dặn dò từ trước, nên nhân viên biết họ đang quay show thực tế, thậm chí bản thân cô gái cũng có xem show này, bởi vậy cũng biết hai người trước mặt là một cặp.


Không ngờ Dung Sơ lại muốn đặt hai phòng.


Nhân viên không kìm được mà xác nhận lại với cậu: “Anh chắc chắn là muốn đặt hai phòng giường lớn ạ?”


Sợ bị phát hiện, Dung Sơ cũng đã chuẩn bị sẵn lời giải thích: “Vâng, tôi bị lạ giường, buổi tối không ngủ ngon được, khiến thầy Lục đêm qua cũng không ngủ ngon.”


Chuyện đêm qua Lục kiệt không ngủ ngon thì là thật, phần lớn chỉ vì tư thế ngủ xấu xí của cậu mà ra.


Dung Sơ nói xong thì ngẩng lên nhìn Lục Kiệt, trong mắt mang theo sự khẩn cầu, hy vọng là anh có thể phối hợp với lời nói giải thích của mình.


Lục Kiệt cười khẩy một tiếng, “Biết vậy thì anh đã mang theo cái gối em thường dùng, đỡ để em bị lạ giường.”


Nghe thế, Dung Sơ thở phào.


Thầy Lục không vạch trần cậu là tốt rồi.


Thành công đặt được hai phòng có giường lớn, cầm thẻ phòng trong tay, Dung Sơ đưa một cái sang cho Lục Kiệt. Anh rũ mắt, nhìn nó một rồi, rồi mới nhận lấy.


Hai căn phòng ở ngay sát cạnh nhau, hai người cùng đi về phía phòng nghỉ. Trên đường chẳng ai nói câu gì, Lục Kiệt cũng không còn nghịch cái băng đô tai thỏ nữa.


Bầu không khí dường như đã trầm hẳn xuống.


Dung Sơ cũng nhận thấy điều ấy.


Hình như là Lục Kiệt giận thật rồi.


Cậu không bàn bạc trước với anh chuyện này bởi vì cậu biết nếu cậu nói trước, Lục Kiệt nhất định sẽ chọn ở chung một phòng. Nhưng cậu thật sự không muốn tiếp tục làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của Lục Kiệt nữa.


Nếu để Lục Kiệt ngủ chung giường với mình, chắc đó cũng là một sự phiền toái với anh.


Thế nhưng, chuyện chia phòng ngủ riêng, lại có thể khiến cho mọi người hoài nghi về hôn nhân của bọn họ.


Nên Lục Kiệt có giận cũng là điều rất bình thường.


Từ khi tham gia show đến giờ, bởi vì Dung Sơ sợ bị ảnh hưởng tới trạng thái của bản thân, nên cậu vẫn chưa từng lên mạng, đương nhiên cũng không biết được dư luận trên mạng đã đổi hướng sang điều gì.


Đến trước cửa phòng, Dung Sơ dừng bước, “Thầy Lục ơi.”


Lục Kiệt đáp ‘ừm’ một tiếng, vẻ mặt vẫn không khác trước là mấy. Anh dựa hờ vào bên cửa, dáng vẻ như đang biểu đạt ‘em muốn nói gì anh cũng nghe’.


Có vài lời không tiện nói trước ống kính, Dung Sơ lén nhìn máy quay, “Thầy Lục ngủ ngon, anh nghỉ sớm một chút nhé.”


Lục Kiệt: “…..”


Biểu cảm của Lục Kiệt ngưng lại, rồi đáp, “Ngủ ngon nhé, em cũng nghỉ ngơi sớm đi.”


Diễn xuất của anh quá tốt, muốn nhìn ra được chút gì từ biểu cảm của anh rất khó, ngoại trừ lúc mới đầu nghe Dung Sơ muốn thuê hai phòng, do quá bất ngờ nên mới không cẩn thận để lộ ra sơ hở.


Nói rồi Lục Kiệt mỉm cười, ánh mắt vẫn cứ dừng ở chỗ Dung Sơ. Anh không động đậy, dường như là muốn đợi cậu đi về phòng trước.


Nhưng ngay ở khoảng khắc kế tiếp, đến cả Lục Kiệt cũng chưa phản ứng lại kịp, Dung Sơ đã bước tới hai bước, mũi chân cậu chạm vào mũi chân của anh. Cậu cúi đầu với hai bên tai đỏ bừng, rất nhanh vòng tay ôm eo Lục Kiệt, đầu tựa lên vai anh, khẽ nói: “Thầy Lục ngủ ngon ạ.”


Và đừng giận em nữa nhé.


Chẳng biết có phải Lục Kiệt đã hiểu được ý tứ của cậu không, anh nâng tay lên vỗ nhè nhẹ lên lưng câu: “Ừm, anh biết rồi, chúc em ngủ ngon.”


[Hai người??]


[Này là sợ thầy Lục giận nên đang dỗ dành thầy Lục đó sao?]


[Bà xã ngọt ngào quá đi!! Thầy Lục đúng là có số hưởng mà a a a a a a a!!]


Trở về phòng của mình, vành tai Dung Sơ đã đỏ tưng bừng. Đợi bên tổ sản xuất lắp đặt xong máy quay, cậu trực tiếp học theo phương pháp của Lục Kiệt đêm qua, tìm một cái áo che máy quay lại rồi tắt mic thu thanh đi.


[Hai người có ngủ chung đâu mà sao lại còn phải che!! Có cái gì mà không được xem vậy!!]


[Hai người bàn trước với nhau rồi đúng không? Lại còn tắt cùng lúc luôn?]



Cậu vùi mình vào trong chăn, phải nằm một lúc thì khuôn mắt mới bớt nóng đi được.


Vừa rồi, cậu đơn thuần là sợ Lục Kiệt giận thôi.


Nhưng cái ôm để dỗ dành đấy chắc cũng chẳng có tác dụng với Lục Kiệt, anh chẳng cần tới cái ôm này.


Bọn họ cũng đâu phải một cặp đôi thật sự.


Bình tĩnh lại rồi, Dung Sơ mới bắt hối hận.


Do dự một lát, cậu lấy điện thoại mà ban nãy đã được tổ sản xuất trả lại, nhắn cho Lục Kiệt một tin để giải thích: [Thầy Lục đừng giận nhé, tư thế ngủ của em xấu quá, sợ đêm nay lại làm anh không ngủ ngon nên em mới đặt hai phòng.]


Lục Kiệt mãi chẳng trả lời lại. Đây là một chuyện hiếm thấy, chỉ khi đang bận công việc thì anh mới không nhắn tin lại thôi.


Trái tim Dung Sơ cũng dần dần trùng xuống.


Ở căn phòng kế bên, Lục Kiệt vừa tắt thu tiếng và che máy quay lại, vừa gọi điện cho Hứa Xuyên, cuộc gọi được nghe thì đã hỏi ngay: “Anh đã xem show chưa?”


Hứa Xuyên bận rộn nguyên một ngày giờ mới đặt được mông xuống ghế: “…. Làm sao? Hôm nay tôi chưa kịp xem, hôm qua thì có xem một tí. Cậu diễn khá đấy, trên mạng bây giờ đa số đều là đánh giá tích cực.


Tuy không có thời gian để xem, nhưng đội ngũ của Hứa Xuyên vẫn theo dõi sát sao, thường xuyên báo cáo lại tiến độ cho hắn.


Hứa Xuyên còn tưởng Lục Kiệt gọi điện thoại cho mình là để hỏi về công việc.


Nhưng trước giờ Lục Kiệt chưa từng làm mấy chuyện kiểu này, giờ lên show một cái thôi mà sao tự nhiên đã đổi tính rồi?


“Tôi không hỏi anh chuyện đó.” Lục Kiệt nói xong thì hắng giọng, bắt đầu hát một bài của Quan Thứ.


Hứa Xuyên: “ ? “


Bị dọa giật cả mình, Hứa Xuyên vội vàng ngắt ngang: “Tự nhiên cậu hát làm cái gì, dọa chết tôi rồi đó?”


Lục Kiệt ngừng hát, “Không có gì, tôi chỉ muốn hỏi anh xem, nếu tôi cũng lên sân khấu để song ca với Dung Sơ thì thế nào?”


Nghe câu này, Hứa Xuyên lờ mờ cảm thấy có gì đó không ổn, trầm mặc một chốc: “Cậu  muốn nói gì?”


Lục Kiệt khẽ ‘à’ một tiếng, “Em ấy rất thích Quan Thứ, hôm nay còn biểu diễn chung với anh ta.”


“Rồi sao? Ở cái tuổi này của Dung Sơ, có thích thần tượng một ai đó thì chẳng phải là bình thường à?”


“Em ấy còn không muốn ngủ chung giường với tôi.”


Hứa Xuyên: “…..”


“Chuyện này… cmn cậu nghiêm túc thật đấy à?” Nói được một nửa, Hứa Xuyên đột nhiên hiểu ra.


Cái tên Lục Kiệt này bình thường đã hay vòng vo, giờ lại vô duyên vô cớ nói mấy chuyện này với hắn, chắc chắn là có ẩn ý. Kết hợp cùng những suy đoán từ trong chương trình ngày hôm qua, chuông báo động trong đầu Hứa Xuyên lập tức hú vang.


Ngược lại, giọng điệu của Lục Kiệt lại mang theo cái vẻ ‘giờ anh mới nhận ra à’, “Chẳng phải trước đó tôi đã nói với anh rồi sao?”


Hứa Xuyên ấn nhân trung của mình: “Cậu nói với tôi hòi nào!!”


Nói rồi Hứa Xuyên lại im bặt.


Hình như đúng là đã có nói rồi, mà còn không chỉ nói một lần.


Nhưng với cái miệng đó của Lục Kiệt, Hứa Xuyên cứ nghĩ là tên này nói lung tung chứ!


Cố ép bản thân phải bình tĩnh, Hứa Xuyên hỏi: “Vậy bây giờ cậu muốn tôi phải làm gì?”


Muốn tôi đêm nay khỏi ngủ luôn à?


“Chẳng làm gì cả. Tôi vốn định từ từ sẽ tiếp cận em ấy, nhưng giờ tôi cảm thấy Dung Sơ có thể sẽ thích người khác mất. Tôi sợ đến lúc ấy mình không kiểm soát nổi bản thân, nên báo trước cho anh một tiếng để anh còn chuẩn bị tinh thần, đỡ tới lúc ấy lại bị dọa chết.”


Hứa Xuyên: “…. Tôi còn phải cảm ơn cậu nữa đấy nhỉ?”


“Không cần cảm ơn. Nhưng tôi muốn hỏi chuyện này, trong tay Quan Thứ có phải đang còn một Studio làm mảng âm nhạc nhưng đang bỏ trống đúng không? Anh hỏi thử xem có thể hợp tác với anh ta được không?”


Kết hợp với hotsearch của ngày hôm nay, Hứa Xuyên hiểu ngay, không ngờ đây mới là mục đích thật sự của Lục Kiệt. Hắn cười lạnh: “Sao? Nãy còn không phải là đang ghen tuông với Quan Thứ à? Dung Sơ cũng không thích cậu, thế mà cậu còn…”


“Tôi cho rằng em ấy cũng thích tôi.” Lục Kiệt cắt lời Hứa Xuyên.


Đương nhiên anh còn chưa thần thông quảng đại để có thể xác nhận được Dung Sơ thích mình tới mức nào, rốt cuộc là mới rung động hay đã yêu sâu đậm.


Thậm chí trước đấy, anh cũng chẳng thể xác định được tình cảm của mình là mới chỉ nhen nhóm hay đã ăn sâu bám rễ nữa cơ mà.


Nhưng bây giờ thì anh đã xác nhận được rồi.


Giờ anh còn không thể chấp nhận nổi việc nhìn thấy Dung Sơ nói chuyện với Quan Thứ.


Tạm ngừng một lát, Lục Kiệt cười nói: “Huống hồ đây là hai chuyện khác nhau, công việc là công việc, đời tư là đời tư. Ở trong mắt anh, tôi là người hẹp hòi đến thế cơ à?”


Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử Truyện Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử Story Chương 38: Trong mắt anh, tôi là người hẹp hòi đến thế cơ à?
10.0/10 từ 23 lượt.
loading...