Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Chương 36: “Tôi có thể bảo vệ em ấy, vậy không phải là được rồi sao?”
Ngày hôm sau, tổ chương trình cũng không còn điên cuồng như hôm đầu tiên nữa. Lúc tới mang thẻ nhiệm vụ cho bên Dung Sơ thì họ còn thuận tiện mang cả bữa sáng tới, mà thời gian thì cũng vừa khéo đúng vào giờ ăn sáng.
Trước khi rời đi, nhân viên của đoàn còn tháo tấm vải che máy quay ra, mở mic ghi tiếng.
Điều đó có nghĩa là công việc của ngày hôm nay đã bắt đầu.
May là Dung Sơ và Lục Kiệt đã thay quần áo xong xuôi từ lâu.
Phòng live vừa khôi phục lại bình thường, lập tức có cả một đám đông ùa vào.
[Tui ghét mí cái người sinh hoạt điều độ ghê! Chả xem được cái gì cả! Tui xin hỏi một câu? Có thể học Quan Thứ nhà bên cạnh không vậy, sáng sớm cho chúng tui ngắm thân hình đẹp đẽ một chút không được sao?]
[Lại nói chứ, Quan Thứ tuy đã hơn 30 rồi nhưng vóc dáng vẫn ổn thật đó]
[Làm ơn hãy tôn trọng chủ phòng live một chút có được không? Thầy Lục có thể cởi áo cho chúng tôi xem một chút có được không?]
Thân hình của Quan Thứ đúng là không tệ, hai người họ cũng đã che máy quay lại, nhưng sau khi tổ chương trình vào thấy không có nội dung nhạy cảm gì nên đã bỏ luôn đồ che chắn xuống.
Lúc ấy Quan Thứ vừa mới bước xuống giường, quần áo còn chưa mặc.
Chưa đợi đám người vừa mới ồ ạt tràn vào phòng live kịp hét lên, Thời An đã trực tiếp phá máy quay luôn.
Bây giờ phòng live của bên Quan Thứ đang tạm tắt, có không ít fan của Quan Thứ tràn sang phòng live của bên Dung Sơ.
[Vì hai người này là giả mà, có khi buổi đêm còn chẳng ngủ chung với nhau]
[Giả giả giả suốt ngày chỉ biết giả!]
[Nhìn thế nào cũng không biết được họ có ngủ với nhau thât hay không, vì giờ giấc sinh hoạt của họ còn đều đặn hơn cả ông nội 80 tuổi của tôi nữa. Ông nội tôi trước khi đi ngủ còn phải vào lướt app video ngắn, nên sáng còn chả dậy nổi cơ]
[Trông cái sofa không giống là có người ngủ trên đó đâu, nhưng mà hình như thầy Lục ngủ không được ngon ha? Chẳng lẽ là thật sự không ngủ chung?]
[Không phải đã lên show rồi thì dù có là giả cũng phải ngủ chung chứ! Lục Kiệt anh định diễn uổng à? Diễn cho chúng tôi xem đi chứ!]
Khán giả nhận ra được, thì đương nhiên Dung Sơ cũng nhận ra được là tối qua Lục Kiệt đã ngủ không ngon.
Nhưng dĩ nhiên không phải là bởi vì không ngủ.
Dung Sơ cầm thẻ nhiệm vụ lại lén nhìn Lục Kiệt một cái, vành tai nóng lên.
Trước kia cậu chỉ từng ngủ chung với Dung Tinh, mà nó thì chưa bao giờ nói rằng cậu có tướng ngủ xấu cả.
Hóa ra tư thế ngủ của cậu lại tệ tới mức khi sáng nay thức đậy, cậu gần như đã chui hẳn vào trong lòng của Lục Kiệt rồi.
Lúc đầu cậu còn tưởng là mình đang nằm mơ, dù sao thì cũng không phải chưa từng mơ được tiếp xúc thân mật như vậy với Lục Kiệt. Thế nhưng ở dưới tấm chăn ấy là nhiệt độ cơ thể chân thật của hai người khiến Dung Sơ nhanh chóng tỉnh táo lại, cậu muốn bò dậy, nhưng thấy dáng vẻ ngủ say sưa của Lục Kiệt thì lại không nỡ, thế là lén nhắm mắt thêm một lát.
Dù sao sau khi show kết thúc, cậu cũng chẳng còn cơ hội như vậy nữa.
Sợ Lục Kiệt tỉnh dậy phát hiện được, cậu chỉ dám nán lại thêm mấy giây, rồi mới cẩn thận từng chút một ngồi dậy.
Chỉ là ngay khi cậu vừa cử động thì Lục Kiệt cũng tỉnh, anh nhìn cậu với dáng vẻ còn chưa ngủ đủ, ngay cả chân mày cũng nhíu lại, chắc chắn là không ngủ ngon rồi.
Đêm nay có lẽ… không thể ngủ cùng Lục Kiệt nữa.
Dung Sơ rũ mắt, vừa mới mở thẻ nhiệm vụ ra, thì một cánh tay vòng qua vai cậu cùng giữ lấy tấm thẻ ấy.
Dung Sơ sững người.
Tư thế này của Lục Kiệt, chẳng khác nào là đang ôm cậu vào trong lòng, chỉ cần đầu cậu hơi động đậy một chút là có thể chạm vào mặt của Lục Kiệt rồi.
Tim Dung Sơ lập tức đập rất nhanh, mà Lục Kiệt trái lại giống như đã quen từ lâu, anh hỏi: “Là nhiệm vụ gì thế?”
Dù đang cầm thẻ nhiệm vụ, câu hỏi cũng là hỏi về nhiệm vụ, nhưng cái anh nhìn lại là sườn mặt của Dung Sơ.
[Anh hỏi thì cứ hỏi đi chớ ngắm vợ làm gì hở?]
[Thẻ nhiệm vụ: Chào Lục Kiệt, cảm phiền tôn trọng tui tí đi]
[Tốt tốt tốt, đường của tôi đã quay về rồi! Diễn cho tôi xem đê!]
Dung Sơ cũng không nhận ra điều đó, bởi vì hành động thân mật đột ngột của Lục Kiệt, thế là cậu bắt đầu lắp bắp đọc nội dung của thẻ nhiệm vụ lên.
Nhiệm vụ mà tổ chương trình đưa ra trong hôm nay chỉ có một: Bọn họ cần phải dựa vào chính sức lao động của mình, để kiếm đủ toàn bộ chi tiêu cho ngày hôm nay.
Ngoại trừ bữa sáng, thì bữa trưa và bữa tối, còn có cả chi phí cho chỗ ở của đêm nay, tất cả đều phải do họ tự mình kiếm lấy.
Trước khi rời khỏi chỗ ở, mỗi khách mời đều phải nộp lại điện thoại di động của mình.
Đây cũng được xem như là một nhiệm vụ khá quen thuộc trong những show kiểu như thế này.
Đối với chuyện tự kiếm tiền, Dung Sơ không cảm thấy có gì khó khăn, nhất là ở một nơi như cổ trấn này, đây là một địa điểm du lịch, số lượng người hẳn là khá nhiều.
Chờ Dung Sơ đọc xong, Lục Kiệt mới ‘ồ’ lên, “Em muốn làm cái gì?”
Tâm tình của Dung Sơ cũng đã bình tĩnh lại, cậu chớp mắt đáp, “Chắc là làm cái gì cũng được ạ…”
“Chúng ta đi ra ngoài xem trước đã, cầm theo đồ ăn sáng để ăn dọc đường.” Lục Kiệt cũng không có phản ứng gì quá mức đối với chuyện này.
[Hai người họ cứ thế đi ra ngoài luôn à? Không cần phải lên chiến lực gì hả? Bên nhà Đương chi đã liệt kê hết những gì hai người họ có thể làm được rồi kia, trực tiếp lên cả bảng kế hoạch luôn nữa đó]
[Ai mà biết được đấy? Lục Kiệt chưa từng quay show kiểu này phải không? Trông anh ta sống an nhàn sung sướng quen rồi chắc là chưa từng làm việc gì nặng nhọc đâu]
Chung Hựu và Đường Chi làm việc trông có vẻ rất bài bản.
Tối qua bọn họ đã chuẩn bị trước, tìm hiểu qua về cổ trấn, cũng đoán được tổ chương trình có thể sẽ sắp xếp nhiệm vụ như hôm nay nên đã tra sẵn tất cả những chỗ có thể đi làm thêm kiếm tiền ở trong cổ trấn.
Hai người liệt kê ra được không ít công việc, nào là quán trà sữa, quán café, cửa hàng bán đặc sản…
Họ đã nghĩ quá đơn giản về chuyện làm thêm.
Còn bên Quan Thứ, tổ chương trình không lắp một máy quay mới, trực tiếp để một người quay phim vào luôn.
Sau khi đọc thẻ nhiệm vụ, Thời An liền mắng tổ sản xuất một trận.
Cả đoàn cũng quen bị mắng rồi, ngay cả người quay phim nghe Thời An mắng cũng chẳng thay đổi sắc mặt.
Cứ mắng đi, dù sao mắng càng dữ thì độ hot lại càng cao, họ lại kiếm được càng nhiều tiền.
Chỉ riêng tối qua thôi mà Quan Thứ và Thời An đã lên hotsearch tới vài lần, họ đều đang tìm xem rốt cuộc là hai người sao lại kết hôn được với nhau.
Nhưng chuyện hôn nhân này Quan Thứ giấu rất kĩ, cho dù bọn họ có đào bới ra sao, cũng chẳng thể moi được chút manh mối nào ở trên mạng. Bao năm qua Quan Thứ vẫn luôn rất kín tiếng, không phải là đang tổ chức concert thì cũng là đang chuẩn bị cho ca khúc mới.
Còn về Dung Sơ và Lục Kiệt, lại càng không phải nói.
Các từ khóa về ‘kết hôn giả’ chiếm tới hơn một nửa bảng hotsearch, nhưng đối với khán giả mà nói, có kết hon giả hay không chẳng quan trọng.
Đương nhiên cũng có người nhắc tới những bê bối của Lục Kiệt trước đó, nhưng giờ thì chẳng còn ai quan tâm nữa cả.
Về phía Đường Chi và Chung Hựu, ngoài đoạn Chung Hựu châm chọc Dung Sơ, thì độ hot của họ ít tới đáng thương.
Trong phòng của Quan Thứ và Thời An, Quan Thứ đề nghị: “Anh có thể đi biểu diễn ở ngoài đường phố cũng được.”
Quan Thứ là ca sĩ, việc biểu diễn ở ngoài phố đối với anh ta rất đơn giản, hơn nữa so với những công việc lao động chân tay kia, thì thế này đã có thể coi là một cách nhẹ nhàng nhất rồi.
“Anh định coi em như chết rồi à?” Thời An lại nổi cáu, trực tiếp sập cửa bỏ ra ngoài.
Không lâu sau, cậu ta lại quay về lấy nước và bánh mfy mà tổ chương trình đã chuẩn bị cho bữa sáng, “Anh ngoan ngoãn đợi ở đây đi!”
Thế nhưng ăn xong thì anh ta vẫn ra ngoài.
[Cứu mạng. Tôi mà như thầy Quan thì chắc tôi nghẹt thở mất…]
[Thời An không thể nói chuyện tử tế hơn được à??]
[Hai người họ mau ly hôn đi chứ, tôi còn thấy khó chịu thay cho thầy Quan]
Bất kể khán giả có nói thế nào, show vẫn cứ tiếp tục.
Lúc ra khỏi cửa, Dung Sơ được tổ sản xuất chu đáo chuẩn bị cho một cuốn hướng dẫn địa phương, trên đó ghi rõ tất cả những nơi có thể làm việc được tại cổ trấn.
Dung Sơ và Lục Kiệt nhanh chóng xem hết cuốn hướng dẫn, rồi ngồi lên xe tham quan do bên tổ sản xuất sắp xếp.
Kết quả tới lúc xuống xe, tài xế mới nói rằng phải trả 50 tệ tiền đi đường.
[Hả??? Vừa bắt đầu đã nợ tiền rồi à?]
[Không phải chứ, đen thế, thế này chẳng phải là lừa người ta rồi à?]
Dung Sơ: “……….” Cậu với vẻ mặt ngơ ngác mà chớp chớp mắt.
Lục Kiệt ‘ồ’ lên, “Nếu không trả thì sẽ thế nào vậy?”
Tài xế quay đầu lại cười rất xảo quyệt: “Không sao hết, thì là nợ 50 tệ thôi, sẽ trừ thẳng vào số tiền mà các bạn sẽ kiếm được trong hôm nay.”
Lục Kiệt nhướn mày, ánh mắt anh liếc về hàng chữ ở phía lưng ghế của tài xế: “Xe tham quan, đo một vòng cổ trấn chỉ mất 50 tệ.”
Xem ra là cái bẫy được đặt ở chỗ này.
“Bây giờ chúng tôi còn chưa đi tham quan hết một vòng mà phải không?” Lục Kiệt hỏi.
Tổ sản xuất cũng đã sớm tính trước được khách mời sẽ hỏi như vậy, nên khi vừa nghe Lục Kiệt nói thế, tài xế đã trả lời lại ngay: “Đúng vậy, nhưng các bạn chỉ cần ngồi lên xe là đã có giá thế rồi, xe của chúng tôi đều niêm yết giá công khai.”
Quả đúng là có niêm yết giá công khai, nhưng niêm yết kiểu đó lại không rõ ràng.
Dung Sơ vốn định xuống xe, thấy tài xế bảo thế thì lại do dự hỏi: “Nếu chúng tôi muốn để anh tiếp tục chở đi tham quan một vòng cổ trấn, có phải là không cần phải trả thêm tiền nữa đúng không?”
Nghe xong câu trả lời khẳng định, Dung Sơ trực tiếp ôm lấy một chồng tờ hướng dẫn du lịch ở trên xe.
Thứ này được để rất nhiều trên xe tham quan, phát miễn phí, nhưng chẳng đáng bao nhiêu tiền.
Cậu ôm lấy chồng đó nhưng chưa xuống xe ngay, mà nói với Lục Kiệt: “Thầy Lục chờ em một chút nhé.” Nói xong lại hỏi tài xế, “Những cái này tôi có thể lấy được không?”
Tài xế không nghĩ nhiều, trực tiếp đồng ý.
Dù sao thì mấy cái đó cũng không mấy giá trị, chẳng đáng là bao.
Dung Sơ lập tức cong cong mắt cười với anh chàng, rồi nhanh nhẹn bước xuống xe.
Tài xế bị nụ cười của cậu làm cho chói cả mắt.
Trái lại thì Lục Kiệt vẫn nguyên trên xe không động đậy, còn quay sang mỉm cười với tài xế.
Tài xế: “…….”
Anh chàng không hiểu sao bỗng dưng lại thấy lạnh sống lưng.
[Rốt cuộc muốn làm gì vậy?]
[Không phải đấy chứ thầy Lục ơi, cái này mà anh cũng ghen hả? Anh có bản lĩnh thì ghen đi, có bản lĩnh thì đứng trước mặt vợ mà nói đi á!!!]
[Nhà Đường Chi rất cẩn thận nha, phát hiện ra cái bẫy nên họ chọn trực tiếp đi bộ luôn]
Lúc này thời gian cũng không còn sớm nữa, trong cổ trấn đã có không ít các du khách từ các thành phố khác tới.
Ở nơi kiểu thế này, bầu không khí mang đậm phong vị cổ kính của Trung Hoa, ngoài những du khách nội địa tới tham quan, thì cũng có khá nhiều người nước ngoài.
Những người nước ngoài thường đi thành những nhóm hai, ba người, nói tiếng ngoại quốc mà người khác nghe không hiểu.
Dung Sơ ôm chồng hướng dẫn, đi tới trước mặt một người phụ nữ tóc vàng. Trông có vẻ như đối phương đang xem bản đồ trên điện thoại, khuôn mặt rất hoang mang.
Dung Sơ dùng một tràng tiếng Anh lưu loát hỏi xem cô có cần giúp đỡ gì không.
Thấy là một chàng trai Trung Quốc với vẻ ngoài rất đẹp, cô gái không chút đề phòng nào mà gật đầu.
Dung Sơ mỉm cười hỏi cô: “Có phải bạn không tìm được đường không? Bạn không biết nên đi đâu à?”
Cô gái nói đúng là như vậy.
Dung Sơ liền lấy tờ hướng dẫn ra.
Tổng cộng có hai bản, một bản là do tổ chương trình đưa, trên đó đánh dấu tất cả các điểm có thể kiếm được việc làm ở trên ấy, cũng chi tiết hơn, nhược điểm là nó không có ghi chú bằng tiếng Anh.
Bản còn lại là lấy từ trên xe tham quan, tuy không chi tiết được bằng của tổ chương trình đưa, nhưng bản đồ cũng rất rõ ràng, cũng có đánh dấu một số điểm tham quan nổi tiếng trong khu vực, hơn nữa còn có chú thích bằng tiếng Anh.
Dung Sơ nói: “Đây là hai tờ hướng dẫn du lịch khác nhau, xin hỏi bạn có nhu cầu không? Bản này thì 10 tệ, còn bản có chú thích tiếng Anh thì 5 tệ, so với bản đồ dẫn đường trên điện thoại thì nó sẽ chính xác hơn. Nếu bạn không biết nên đi đâu, có thể chọn theo gợi ý ở trên này, còn nếu như bạn không cẩn thận bị lạc đường, bạn còn có thể gọi theo số điện thoại ở trên này để nhờ giúp đỡ.”
Số điện thoại trên tờ hướng dẫn chính là số điện thoại cứu hộ tại địa phương.
Giọng của Dung Sơ rất dịu dàng, âm thanh lại hay, nói tiếng Anh cũng vô cùng lưu loát, nghe rất dễ chịu.
Cộng thêm việc ngoại hình của cậu rất đẹp, nên cô gái dễ dàng buông lỏng sự đề phòng. Cô nhìn hai tờ hướng dẫn, không chút do dự mà chọn bản có chú thích tiếng anh, còn chưa cần Dung Sơ nói thêm, đã sảng khoái đưa cho cậu một tờ 5 tệ.
[Tôi còn đang nghĩ người nước ngoài thì trả tiền kiểu gì… nghĩ lại thì bọn họ mà dùng phần mềm thanh tiến thì cũng thấy khá phiền phức, chẳng bằng đổi sang tiền mặt cho tiện]
[Cũng chỉ có người nước ngoài là đồng ý mua thôi, dễ bị lừa]
[Không ngờ trông mặt thầy Dung hiền lành vô hại thế, mà sao cũng biết đi lừa tiền người khác vậy?]
[Lừa cái gì mà lừa! Tôi từng đến đó rồi! Tờ hướng dẫn ở trên xe tham quan quả thật là khá dễ hiểu, hơn nữa cái đó chỉ có ở trên xe tham quan thôi. Không ngồi xe đó thì không lấy được ở đâu đâu, mà ngồi xe đã mất 50 tệ rồi, bây giờ người ta bán có 5 tệ, quá hời luôn đó!]
Hồi ấy Dung Sơ đã làm đủ các loại công việc bán thời gian, đối với mấy chuyện kiểu này, đương nhiên là rất suôn sẻ. Hơn nữa lại còn không cần phải đối mặt với Lục Kiệt, nên cũng chẳng thấy luống cuống.
Cậu cầm tờ 5 tệ vừa mới kiếm được, quay đầu lại nhìn về phía Lục Kiệt đang nhàn nhã ngồi trên xe, rồi vẫy tay về phía anh.
Ánh mặt trời ấm áp phủ lên, khiến cả người cậu tựa như đang phát sáng vậy.
Một tay Lục Kiệt chống cằm, ý cười trên gương mặt càng lúc càng đậm thêm.
[Thầy Lục anh đừng có nhìn thế! Anh không xuống giúp vợ anh đi à!]
[Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha cứu mạng, cười chết tôi rồi, thầy Lục à sao anh lại ngây ngẩn cả người ra thế kia??]
[Cho anh ngồi đó mà nhìn!!!]
Cô gái tóc vàng vừa mua tờ hướng dẫn của Dung Sơ không hiểu sao lại quay trở lại, đi cùng có ấy còn có thêm hai cô gái tóc vàng cũng xấp xỉ tuổi.
Đối phương hỏi: “Cho hỏi tôi có thể lấy thêm hai bản nữa được không?”
Dung Sơ đáp: “Đương nhiên là được rồi.”
Dung Sơ sững ra một chút, vành tai đỏ ửng, cậu lắc đầu, “Nhưng có thể bắt tay.”
Có lẽ vì biết người Trung Quốc tương đối kín đáo, cô gái cũng không miễn cưỡng Dung Sơ, mà làm theo thói quen của cậu, cả hai cùng bắt tay.
Thế nhưng trước khi rời đi, cả ba cô gái đều tặng cho cậu một nụ hôn gió.
Cả mặt và tai của Dung Sơ thoáng chốc đã đỏ ửng hết cả.
Nụ cười trên mặt Lục Kiệt liền cứng lại. Anh nhìn về phía tài xế đang câm nín vì cách làm lách luật của Dung Sơ, nở một nụ cười thân thiện, nói: “Phiền anh chờ tôi một lát.”
Tài xế chán nản gật đầu, anh chàng nghĩ cùng lắm thì Lục Kiệt ra giúp Dung Sơ bán tờ hướng dẫn, tổ chương trình cũng đâu có nói là không được.
Nhưng không lâu sau, tài xế lại càng cạn lời hơn.
Chẳng biết Lục Kiệt làm cách nào, mà kéo về thêm được một du khách nữa.
Lục Kiệt hỏi tài xế: “Tôi tiện đường đưa cô ấy đi cùng được chứ? Trông cô ấy đang khá là bất tiện.”
Đối phương đang đeo giày cao gót.
Tài xế: “…..”
Tài xế im lặng trong chốc lát, cũng không thể phản bác, đương nhiên cũng không thể đòi tiền của vị khách du lịch này được.
Bởi vì những loại xe tham quan thế này đều là thuê trọn gói, cơ bản là cũng chẳng có du khách nào lại chịu ở giữa đường đón thêm người khác lên.
Không ngờ Lục Kiệt lại còn tốt bụng giúp đỡ người ta như thế, sao anh không đi quản lý người yêu nhà mình đi?
Vị khách kia nhanh chóng nói lời cảm ơn với Lục Kiệt, rồi lại cảm ơn tài xế.
Khán giả đã biết rõ sự thật:
[Lục Kiệt cũng chơi chó thiệt á má]
[Tổ sản xuất chắc chắn là tức chết rồi ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha]
Thật sự Lục Kiệt cũng không làm gì quá cả, anh chỉ là vừa hay nhìn thấy ở bên đường có một người phụ nữ cứ nhìn về phía chiếc xe tham quan của họ. Đối phương ngồi xoa cổ chân ở trên băng ghế dài trước một cửa tiệm, hiển nhiên là vì đi giày cao gót nên vướng víu.
Lục Kiệt tới hỏi thăm, cô liền vô thức kể về sự phiền não của mình cho anh nghe. Cô cần đi tới một cửa hàng giày dép cách đó không xa, nhưng xe tham quan thì quá đắt, chỉ có một đoạn ngắn mà tận 50 tệ, đại đa số mọi người đều tiếc tiền xe.
Không còn cách nào cả, ai bảo Lục Kiệt vừa đẹp trai, nói chuyện lại còn dịu dàng cơ chứ?
Nhìn hơi quen quen, hình như đã thấy ở trong bộ phim nào rồi thì phải.
Còn chưa đợi cô nhớ ra là mình nhìn thấy anh ở đâu, Lục Kiệt đã mời cô: “Nếu bạn không ngại thì có thể ngồi xe của tôi, nhưng mà cũng không phải là miễn phí. Xe tham quan thông thường, tiền xe là 50 tệ, bất kể là bạn đi gần hay xe, hơn nữa còn không được phép ghép xe ở giữa đường. Nhưng tối có thể nói với tài xế là tôi giúp bạn miễn phí, như vậy bạn chỉ cần trả cho tôi 10 tệ tiền ghép xe là được rồi.”
10 tệ đối với cô thì đương nhiên là rất hời rồi.
Ở đây chỉ có mỗi xe tham quan này là được đi lại.
Cô chỉ đi du lịch có một mình, vốn là vì muốn đẹp nên mới đeo giày cao gót, không ngờ là lúc ra ngoài lại phải đi một đoạn đường gồ ghề như vậy, thành ra giờ đi lại rất bất tiện, cần phải đổi giày.
Đến khi vị khách nữ này xuống xe và đưa 10 tệ cho Lục Kiệt, biểu cảm của tài xế hoàn toàn hóa đá.
[Tài xế: Hóa ra là tôi tự kiếm tiền xe cho chính mình ư?]
[Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha Dung Sơ lại bán được thêm một bản hướng dẫn nữa rồi kìa!!]
[Nếu đổi lại là tôi thì chắc chắn không đi bán nổi, nếu không phải ngoại hình đẹp trai, thì mọi người hoặc coi tôi là đứa lừa đảo, không thì sẽ hoàn toàn phớt lờ tôi luôn]
Lục Kiệt nhận 10 tệ, cười hỏi tài xế: “Có thể ở đây chờ chúng tôi quay lại được không?”
Tài xế hoàn toàn chán nản mà gật đầu.
“Cảm ơn nhé.” Lục Kiệt phong độ bước xuống xe, đi dọc theo con đường vừa ban nãy để quay lại tìm Dung Sơ.
Anh chỉ là tình cờ nhìn thấy vị khách cần giúp đỡ ban nãy mà thôi, chứ đương nhiên là không muốn thật sự để Dung Sơ ở lại đó một mình rồi.
Thật ra anh khá là muốn tự mình kiếm hết số tiền này, chỉ là anh không có tư cách gì để ngăn cản Dung Sơ làm những chuyện mà cậu ấy muốn làm.
Đương nhiên là anh cũng sẽ không ngăn cản Dung Sơ.
Anh càng mong muốn bản thân mình có thể trở thành người hỗ trợ cho Dung Sơ, chứ không phải là một tên đao phủ.
Thấy Lục Kiệt quay lại, Dung Sơ có hơi kinh ngạc.
Lục Kiệt bật cười khẽ, “Sao lại nhìn anh với vẻ mặt ấy?”
Dung Sơ liền vội vàng lắc đầu, ngay giây tiếp theo vành tai lại nóng lên.
Lục Kiệt đưa tay lên xoa xoa tóc cậu, rồi cúi người xuống ghé sát bên tai Dung Sơ: “Thầy Dung sao lại thể hiện tốt thế này?”
Khuôn mặt của Dung Sơ đỏ lên với tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được.
Có Lục Kiệt hỗ trợ, sự nghiệp của Dung Sơ cũng phát triển càng lúc càng thuận lợi hơn.
So với sự tiến triển thuận lại của hai người bọn họ ở bên này, thì Chung Hựu và Đường Chi lại cực kì rối loạn.
Ban đầu họ có kế hoạch rất tốt, nhưng vì đi bộ đến, nên tới lúc tới được phố đi bộ thì đã mệt rã rời. Sau đó tới hỏi ở tiệm trà sữa, bên đó không nhận làm thời vụ, hơn nữa trong thời gian ngắn như vậy cũng không thể chỉ cho họ cách pha trà sữa được.
Tiệm café cũng không nhận… Những cửa hàng tương đối nhẹ nhàng mà họ chọn đều không nhận.
Chỉ có nhà hàng là nhận người rửa bát.
Chung Hựu và Đường Chi nào đã từng làm những công việc bẩn thỉu và vất vả thế nào bao giờ?
Nhưng nhà hàng ấy lại bao bữa trưa, đối với họ thì đây là một lựa chọn rất tốt.
Hai người bàn bạc một hồi, cuối cùng cũng đi vào.
Chỉ là sau khi bắt đầu làm việc rồi thì mới thật sự là ác mộng.
Tay của Đường Chi sau khi ngâm vào nước lạnh thì có chút không chịu được, nên dù có máy quay ở đó cô cũng không nhịn nổi, chẳng bao lâu đã bỏ việc, nói là muốn đi làm cái khác.
Chung Hựu thấy cô như thế, không kìm nổi mà nói kháy: “Em thì còn làm được cái gì nữa?”
Đường Chi nghe thế liền nổi giận: “Anh có ý gì? Còn làm được cái gì là sao? Anh đừng có mà quên show này là do tôi giành được, nếu không có tôi thì anh có cơ hội mà đúng ở đây à?”
“Ý cô là sao? Lúc trước…” Chung Hựu suýt nữa thì buột miệng, may mà nhìn thấy người quay phim, nên kịp thời ngậm miệng lại.
Đường Chi cũng đã nhận ra được rằng mình vừa mất bình tĩnh trước ống kính, liền nuốt cơn giận vào trong, nhưng vẫn không nhịn được mà trừng mắt hung dữ với Chung Hựu rồi quay người bỏ đi thẳng.
Dù có nén được cơn giận, cô cũng không muốn để đôi tay tốn rất nhiều tiền để chăm sóc phải ngâm trong nước hóa chất lạnh lẽo kia.
Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, bầu không khí sau đó giữa hai người họ cũng đã trở nên vô cùng kì quặc.
Ngay cả khán giả cũng thấy nó kì lạ.
Vốn dĩ hai người họ là giống một cặp vợ chồng bình thường nhất, bây giờ cãi nhau một trận, ngược lại đã trông chẳng còn giống vợ chồng nữa.
Nếu nói là hai vợ chồng cãi nhau bình thường thôi thì cũng còn đỡ, nhưng nghe những gì họ nói khi cãi nhau, sao lại thấy sai sai nhỉ?
Lúc Đường Chi bước ra ngoài, vừa hay đụng mặt Dung Sơ và Lục Kiệt ở ngoài cửa.
Cũng đã tới buổi trưa, bọn họ đã trả xong xuôi 50 tệ tiền xe, còn dư ra mấy chục tệ, vừa vặn đủ để ăn bữa cơm.
Nhưng Dung Sơ cũng ngại vì đã lấy đồ miễn phí để đi bán lấy tiền, nên cũng trả lại phần dư đó cho tài xế.
Đang nghĩ tìm một chỗ để ăn, thì thấy ngoài cửa có dán thông báo tuyển người lại còn bao bữa trưa, Dung Sơ lập tức động lòng, nhưng mà chắc chắn là Lục Kiệt còn chưa từng làm những việc này bao giờ.
Cậu còn chưa kịp nói với Lục Kiệt, thì lại chạm mặt Đường Chi.
Viền mắt cô đỏ hoa, thấy hai người họ thì vội vàng điều chỉnh lại cảm xúc để chào hỏi.
Nhưng vẫn không thể che giấu được.
Thấy dáng vẻ của cô như vậy, Dung Sơ cũng đoán được đại khái. Cậu nhìn sang phía Lục Kiệt, rồi do dự một chút ghé sang tai anh hỏi nhỏ: “Hình như chị Đường Chi cũng chưa ăn gì thì phải?”
Lục Kiệt nhướn mày, “Em muốn mời cô ấy ăn cơm à?”
Dung Sơ nghĩ một chút rồi gật đầu, “Được không ạ?”
“Đương nhiên là được, tiền là do em kiếm, em muốn làm gì cũng được mà.” Lục Kiệt khẽ cười. Anh vẫy vẫy tay với người quay phim của Đường Chi, muốn để đối phương truyền đạt lại ý này.
Đường Chi đã tính rời đi ngay, nhưng nhận được lời nhắn từ người quay phim, cô liền kinh ngạc nhìn sang chỗ Dung Sơ và Lục Kiệt.
Cô biết hai người họ chắc chắn không kết hôn thật, mọi người đều là vị sự nghiệp của mình, ai cũng có nỗi khổ riêng, chẳng ai cần phải khinh thường người khác cả.
Hơn nữa số tiền kia chắc họ cũng chẳng kiếm được một cách dễ dàng.
Nhưng cô cũng đang đói thật, giờ mà lại đi tìm việc, chờ tới lúc ăn được cơm thì không biết là phải đến khi nào.
Mấy phút sau, ba người ngồi xuống cùng một bàn, mỗi người đều gọi một bát mỳ ramen.
Giá của quán này so ra ở trong khu du lịch thì là khá rẻ. Tiền của Dung Sơ dư dả, gọi món xong chờ đồ lên, Du Sơ nói với Lục Kiệt một tiếng rồi đi hỏi xem ông chủ có còn cần thuê người rửa bát không.
Dù sao thì còn tiền phòng tối nay, nếu muốn thuê hai phòng thì chắc là sẽ rất đắt.
Thấy Dung Sơ đi rồi, Đường Chi mới nói với Lục Kiệt: “Cảm ơn thầy Lục đã mời bữa trưa.”
[Cô cảm ơn ai vậy? Tiền là vợ kiếm được mà!!]
[Mới nãy tôi còn thấy cô này này hơi đáng thương…]
Lục Kiệt nhướn mày, “Không phải tôi.”
Đường Chi đã không còn dáng vẻ khổ sở ban nãy nữa, cô nở một nụ cười rạng rỡ, chẳng biết là thật hay giả mà nói: “Cậu ấy lương thiện quá, nên sửa tính ấy đi một chút. Hôm qua không phải Chung Hựu còn cố tình nói cậu ấy sao? Tính cách như thế thì dễ bị bắt nạt lắm.”
“Tại sao lại phải sửa?” Thấy Dung Sơ quay lại, Lục Kiệt dùng một tay chống cằm, ngón tay khẽ gõ lên trên mặt, cười một cách đầy thản nhiên: “Tôi có thể bảo vệ được em ấy, vậy không phải là được rồi sao?”
Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Đánh giá:
Truyện Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Story
Chương 36: “Tôi có thể bảo vệ em ấy, vậy không phải là được rồi sao?”
10.0/10 từ 23 lượt.
