Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Chương 35: Tất cả đều khiến Lục Kiệt rung động
Quan Thứ phản ứng rất nhanh, đưa tay về phía Dung Sơ, “Xin chào, tôi là Quan Thứ.”
Thái độ rất hiền hòa, hoàn toàn không làm cao một chút nào.
Mặt Dung Sơ lại càng đỏ hơn, lúc bắt tay với Quan Thứ thì lòng bàn tay vì căng thẳng mà đổ đầy mồ hơi, nhưng lại rất vui vẻ.
Cuối cùng cậu cũng hiểu được vì sao trước đây bạn cùng lớp có theo đuổi thần tượng, khi giành được vé để gặp người ta thì lại có thể hưng phấn tới mức hét ầm ĩ lên như vậy.
Sau màn tự giới thiệu ngắn gọn, Thời An vẫn luôn đi sau Quan Thứ liền kéo lấy cánh tay anh ta, dù chỉ nửa ánh mắt cũng chẳng thèm liếc về phía Dung Sơ, “Nói xong chưa hả chú Quan?”
Nghe thấy cách xưng hô này, biểu cảm của Dung Sơ sụp đổ trong một giây, cậu bất ngờ ngước mắt nhìn lên.
Thời An cao hơn Quan Thứ, thậm chí trông còn có vẻ cao hơn Lục Kiệt một chút. Giọng điệu khi nói chuyện không được tốt lắm, nhưng diện mạo lại thiên về nét ôn hòa, thoạt nhìn tuổi tác xấp xỉ Dung Sơ.
Quan Thứ dường như không để ý tới cách gọi của Thời An, lắc đầu đáp: “Vẫn chưa xong.”
Sắc mặt Thời An lập tức đen sì, chẳng chút nể nang nào mà nói: “Chưa biết chừng người ta còn nghe nhạc của chú mà lớn đó.”
[Câu này đúng là đâm thẳng vào tim luôn. Hai người này tuổi tác chênh lệch cũng khá nhiều mà]
[Thời An vô lễ quá a a a a a a!! Sao thầy Quan lại tỏ ra không để ý tí gì vậy! Chắc chắn là bình thường cũng đã quen rồi!! Ngẫm lại thôi là thấy ngột ngạt rồi, ngày nào cũng bị ám chỉ là mình đã già]
[Không phải chứ, đã chê tuổi tác của Quan Thứ thế thì hai người họ kết hôn làm gì?]
[Được rồi, giờ tôi chỉ hy vọng họ quay show này cho xong rồi nhanh chóng ly hôn đi]
[Thầy Lục sao lại không nói lời nào vậy, không phỉa thầy Quan bảo anh giới thiệu vợ à, sao anh lại để vợ anh tự do phát huy thế]
Cho dù cư dân mạng có ra sức bênh vực cho Quan Thứ, thì anh ta quả thật trông như hoàn toàn không để ý tới việc Thời An đã nói gì, cứ để mặc Thời An kéo tay mình rời đi.
Chẳng biết hai người họ đi đâu.
Dung Sơ dù có thiếu tinh ý đến mấy thì cũng cảm nhận được địch ý của Thời An không phải nhắm vào Quan Thứ, mà là vào mình. Nhìn thấy bóng dáng hai người họ biến mất sau góc ngoặt, Dung Sơ còn chưa kịp thu hồi tầm mắt lại, đã nghe thấy Lục Kiệt, người nãy giờ không hề nói gì, lên tiếng: “Lát nữa sẽ ăn cơm chung, em vẫn có thể gặp lại Quan Thứ.”
Tổ chương trình đưa bọn họ tới đây chính là để ăn tối, dù sao ngồi xe cả ngày mệt mỏi rồi, bọn họ cũng không thể để cho khách mời phải chịu đói thêm được nữa.
Chỉ đứng ở trong sân thôi cũng đã có thể ngửi được mùi thức ăn thơm lừng.
Bị Lục Kiệt nhắc như thế, Dung Sơ mới phản ứng lại, cậu sợ bị anh hiểu lầm, liền vội giải thích: “Không phải là em đang nhìn thầy Quan đâu ạ.”
Lục Kiệt ‘ồ’ một tiếng, ngược lại còn kể về lý do tại sao mình lại quen Quan Thứ cho Dung Sơ nghe: “Thầy Quan trước kia từng hợp tác với anh, hát ca khúc chủ đề của bộ phim mà anh đóng chính, cho nên bọn anh cũng coi như là có quen biết.”
[Cười chết mất. Sao hai tiếng ‘thầy Quan’ thốt ra từ miệng thầy Lục nghe lại chua thế nhỉ?]
[Hóa ra gọi ‘thầy’ không phải là cách gọi tình cảm của họ à]
[Mấy người đang tự suy luận quá mức cái gì rồi thế, chỉ là một cách xưng hô thôi mà. Quan Thứ hơn tuổi Lục Kiệt thì gọi một tiếng thầy cũng có vấn đề gì đâu?]
Nhắc tới bài hát của Quan Thứ, Dung Sơ lập tức chuyển hướng chú ý, ánh trăng chiếu xuống khiến cho đôi mắt cậu như sáng lên đôi chút, “Em đã nghe bài ấy rồi!”
Ừm, ngay cả giọng điệu cũng rất hưng phấn.
Đây hình như là khoảng khắc vui vẻ nhất của Dung Sơ trong ngày hôm nay.
Nụ cười trên khuôn mặt Lục Kiệt không hề thay đổi, bàn tay buông bên người khẽ động đậy, lẳng lặng đặt lên cổ tay Dung Sơ.
Dung Sơ cũng không để ý tới hành động này của Lục Kiệt, ngoan ngoãn cho anh nắm tay mình, “Những bài hát của thầy Quan em đều nghe hết rồi, nhưng mà hồi đó em không biết bài đấy là bài hát chủ đề của phim.”
Đương nhiên cũng không biết đó là phim do Lục Kiệt đóng.
Những người nghe nhạc sẽ rất hiếm khi xem phim, tương tự như vậy người đã xem phim lại ít khi nghe những bài chủ đề phim.
Có điều khoảng thời gian trước cậu đã xem bổ sung những bộ phim Lục Kiệt đóng, lúc đó cũng đã nhận ra bài hát chủ đề là do Quan Thứ hát, thế nên còn đặc biệt xem lại bộ phim ấy thêm lần nữa.
Nhắc tới đề tài này, dường như Dung Sơ cũng nói nhiều hơn bình thường.
Lục Kiệt khẽ cười, “Thế bây giờ thì sao?”
Anh nói rồi còn hơi nhéo nhéo cổ tay Dung Sơ.
[Tôi ngửi thấy mùi chua chua rồi]
[Anh hỏi thì cứ hỏi đi, sao mà phải nhéo cổ tay vợ làm gì hửm?]
[Có phải đang nhắc nhở Dung Sơ đừng có lỡ miệng không? Hai người bọn họ chẳng phải là đang diễn à?]
[Diễn cái gì mà diễn! Hai người bọn họ là đang yêu đương thật! Đừng có mà làm mất hứng a a a a a!!]
Dung Sơ chớp mắt, “Đương nhiên là em biết rồi ạ.”
Lục Kiệt nhướn mày, Dung Sơ nâng mắt lên nhìn anh, cậu cứ cảm thấy biểu cảm của Lục Kiệt vui vẻ hơn nhiều so với ban nãy.
Hai người đứng ở trong sân không lâu thì có nhân viên tới gọi học đi ăn tối.
Trước khi đi vào, Dung Sơ đột nhớ nhớ ra chuyện ban nãy mình để ý, liếc nhìn về phía máy quay, cậu cảm thấy bàn tán về chuyện của người khác trước ống kính thì không hay lắm, bèn kiễng chân ghé sát bên tai Lục Kiệt, “Thầy Lục ơi, thật ra ban nãy em cảm thấy Thời An chắc là đang ghen rồi, cậu ấy nói cậu kia chắc không phải là cố tình đâm chọc thầy Quan đâu.”
Bước chân của Lục Kiệt dừng lại, giọng điệu đầy nghi hoặc: “Ghen à?”
Lục Kiệt lúc này không hề che giấu giọng mình, Dung Sơ nghe anh nói vậy thì vành tai lập tức đỏ lên. Thấy vẻ mặt mông lung của Lục Kiệt đang nhìn mình, lại còn cố ý khom người xuống như đang chờ mình giải thích, Dung Sơ liền tiếp tục hạ thấp gióng: “Lúc cậu ấy kéo thầy Quan rời đi còn cố tình bước chậm lại đấy ạ.”
Không biết vì sao, Dung Sơ có cảm giác, giữa Quan Thứ và Thời An, thì người thật sự để ý tới vấn đề tuổi tác hình như lại là Thời An.
Người càng để ý tới điều gì đó, thì lại càng cố tình hay nhắc đến nó.
Có điều mấy lời ấy đúng là rất làm tổn thương người khác.
Đối với chuyện của người khác đúng là vô cùng nhạy bén.
Lục Kiề ‘ừm’ một tiếng, rồi cười khẽ: “Vậy theo như lời của cậu ấy, em cũng có thể là đã xem phim của anh mà lớn đấy nhỉ?” Lục Kiệt ngừng lại một chút, hỏi: “Lúc anh đóng phim, hình như em cũng chỉ vừa mới được sinh ra thôi mà nhỉ?”
Nếu cẩn thận tính toán lại thì đúng là thế thật.
Lục Kiệt ra mắt khi mới 10 tuổi, mà tính đến nay thì anh đã hoạt động được 20 năm rồi.
Không đợi Dung Sơ trả lời, Lục Kiệt đã buông tiếng thở dài, “Vậy thì bộ phim đầu tiên mà anh đóng chẳng phải cũng gần bằng tuổi của em rồi à? Thế tính ra thì tuổi của anh bây giờ có phải là đã hơi lớn rồi không?”
Nghe ra được sự hiu quạnh trong giọng nói của anh, Dung Sơ nhanh chóng nói: “Không có chuyện đó đâu ạ.”
“Sao lại không? Hiện tại ở trong show này, ngoại trừ Quan Thứ, thì anh là người lớn tuổi nhất, ngay cả nhân viên trong đoàn cũng nhỏ tuổi hơn anh…” Những lời này của Lục Kiệt không hiểu sao lại nghe ra được cả sự sầu não.
Nếu như mà Hứa Xuyên nghe được thì chắc mắt hắn sẽ trợn trắng lên mất.
Theo Lục Kiệt lâu như vậy, cái mà hắn chưa từng nghe anh nói chính là chuyện lo lắng về tuổi tác, huống hồ tuổi của anh bây giờ chính là độ tuổi thuận lợi nhất để phát triển sự nghiệp.
Trong giới giải trí, ngoại trừ idol là ăn cơm thanh xuân ra, thì những người khác đều là dựa vào thực lực.
Cũng may là hai người họ nói rất nhỏ, khán giả ở trong phòng live hoàn toàn không nghe được gì, chỉ có thể loáng thoáng thấy được là họ đang nói chuyện.
Bình luận đã gấp muốn chết.
[Ghen rồi cái gì nữa? Mà ghen cái gì cơ!!! Hai người nói chuyện riêng gì đó có thể nói cho bọn tôi nghe với được không?]
Nghe Lục Kiệt nói vậy, Dung Sơ vội lắc đầu, “Thầy Lục vẫn còn rất trẻ mà.”
Lục Kiệt dường như không tin, có chút u oán hỏi lại: “Thật không?”
Ngay cả nụ khi cười, Dung Sơ cũng cảm thấy như anh đang cố gượng cười.
Trước khi Dung Sơ kịp nghĩ ra cái gì đó để sửa chữa lại lối suy nghĩ lệch lạc của Lục Kiệt, anh đã hỏi: “Trẻ ở chỗ nào cơ?”
Dung Sơ gần như không cần suy nghĩ đã lập tức trả lời: “Trông rất trẻ ạ…” Thấy Lục Kiệt mang vẻ mong chờ nìn mình, cậu lại bổ sung thêm: “Rất tuấn tú… Giờ giấc sinh hoạt nghỉ ngơi cũng rất trẻ, dáng người cũng… rất trẻ, chỗ nào cũng rất trẻ ạ.”
Nói xong câu cuối cùng, mặt Dung Sơ đã lại đỏ bừng bừng lên.
Lục Kiệt giống như đã thật sự được cậu an ủi, cuối cùng cũng bật cười khe khẽ.
[Rốt cuộc là hai người đang nói cái gì vậy! Sao sắc mặt của thầy Lục lại thay đổi liên tục thế kia!]
[Tui cứ cảm giác là anh ấy đang trêu thầy Dung nha. Sao mặt thầy Dung đỏ thế, lại ngại ngùng rồi phải không?]
[Sao tôi cứ thấy Lục Kiệt giống lão hồ ý vậy ta………]
Lúc họ đi vào thì trong nhà chỉ có Chung Hựu và Đường Chi, Quan Thứ với Thời An vẫn chưa quay lại. Tổ chương trình nói không cần đợi bọn họ, bả mọi người cứ ăn cơm trước.
Thấy hai người bước vào, Đường Chi chào hỏi thân thiện, Chung Hựu cũng chào theo, không còn thể hiện thái độ như khi ở ngoài sân nữa.
Lúc ăn cơm, Chung Hựu và Đường Chi liên tục gắp thức ăn cho nhau, thậm chí còn đút cho đối phương.
Ở trường Dung Sơ cũng từng thấy các cặp yêu nhau, nhưng chưa từng ngồi nhìn trực diện thế này, nên không nhịn được mà lại liếc nhìn thêm mấy lần.
Thấy cậu nhìn qua như thế, Đường Chi liền che miệng cười rồi giải thích: “Xin lỗi em nhé Dung Sơ, bọn chị bình thường bận bịu công việc, cả năm cũng chỉ gặp nhau được có mấy lần chứ đừng nói tới thời gian để dính lấy nhau. Hiếm lắm mới có được cơ hội được đài thọ một chuyến du lịch thế này.”
Dung Sơ vội cúi đầu, do dự mấy giây, cậu liền gắp thức ăn cho Lục Kiệt, thấy anh ăn xong rồi, thì lại tiếp tục gắp thêm lần nữa.
[Tôi cứ thấy Chung Hựu với Đường Chi giả quá… Có cần thiết phải thế không? Bố mẹ tôi yêu nhau lắm mà cũng chưa thấy họ như thế bao giờ, cảm giác như kiểu cố ý để diễn trước ống kính ấy.]
[Bà xã đáng yêu quá ha ha ha ha ha gắp cho thầy Lục rồi lại sợ anh ấy không ăn nên còn len lén nhìn]
[Bắt chước theo người khác thì đáng yêu cái gì]
[Nói để nói giả thì Lục Kiệt với Dung Sơ mới là giả, rõ ràng chỉ kết hôn giả, đợi show này kết thúc là ly hôn luôn. Du sao Chung Hựu với Đường Chi cũng không có khả năng sẽ ly hôn]
Đợi đến khi Quan Thứ và Thời An quay lại thì mấy người bên Dung Sơ đã ăn gần xong.
Khóe môi Quan Thứ bị rách da, chính anh ta cũng hoàn toàn không để ý tới. Khi Dung Sơ nhìn thấy thì theo phản xạ nhìn sang phía Thời An, cậu ta lại hếch cằm lên khiêu khích cậu, thậm chí còn l**m nhẹ khóe môi mình.
Dung Sơ: “……….”
Dung Sơ cúi đầu, vành tai đỏ lựng.
Thấy cặp đôi của Quan Thứ đi vào, Đường Chi vừa nắm lấy tay Chung Hựu hờ hững nghịch nghịch, vừa nói: “Em với Chung Hựu được xếp ở tầng hai ngay kế bên, lúc em qua xem thử thì thấy có cái ban công nhỏ, tầm nhìn cũng không tệ lắm, cảm giác ở đó cũng khá lãng mạn. Mọi người thì sao?”
“Vẫn chưa đi qua đó xem.” Thời An tranh trả lời, trông dáng vẻ như không muốn trả lời câu hỏi của Đường Chi xíu nào.
Quan Thứ cũng không nói gì, coi như là ngầm đồng ý với cách làm của Thời An.
Cuối cùng chỉ còn lại Dung Sơ và Lục Kiệt, Đường Chi nhìn về phía Lục Kiệt: “Thầy Lục, còn hai người thì sao?”
Lục Kiệt mỉm cười hỏi Dung Sơ: “Có cần phải giữ bí mật không?”
“Cái này mà cũng cần phải giữ bí mật à?” Chung Hựu nhịn không được liền nói.
Lục Kiệt ‘à’ một tiếng: “Đương nhiên rồi, chẳng phải vì đó là phần thưởng của quán quân sao?”
[Tôi cứ cảm thấy Lục Kiệt đang âm thầm khoe khoang ấy nhỉ?]
[Người khác hỏi anh, anh lại còn muốn cue cả vợ vào!]
Dung Sơ ngẩn ra, “Nghe theo thầy Lục ạ.”
“Vậy thì giữ bí mật đi.” Lục Kiệt nhướn mày.
Đường Chi: “……….”
Nụ cười trên mặt Đường Chi hơi cứng lại, cô cứ cảm thấy Lục Kiệt đang cố ý vậy.
Sắc mặt Chung Hựu lại càng khó coi hơn.
Lục Kiệt đang cố tình khiến gã phải mất mặt!
Nhưng ống kính livestream vẫn đang còn đây, gã cũng không tiện nói thêm điều gì, vẫn phải tiếp tục giữ nụ cười tươi, nhưng bàn tay ở dưới gầm bàn thì đã nắm chặt lại thành nắm đấm và bàn tay đang nắm tay Đường Chi cũng vô thức dùng nhiều lực hơn, khiến Đường Chi đau tới mức phải nhíu mày, trừng mắt với gã một cái, nhưng cô cũng nhanh chóng điều chỉnh là nét mặt, sợ sẽ bị máy quay bắt lại được điều gì.
–
Căn nhà gỗ trên mặt nước được tổ sản xuất sắp xếp nằm cách nơi này một đoạn, lái xe qua đó sẽ mất hơn 10 phút.
Đến nơi rồi, Dung Sơ mới hiểu vì sao tổ sản xuất lại chọn cho này làm phần thưởng cho người chiến thắng.
Căn nhà gỗ tọa lạc ở giữa lòng hồ, ven hồ được trang trí bằng những chiếc đèn nằm rải rác, ban đêm tất cả đèn đều được bật lên, ánh sáng của những ngọn đèn dịu dàng gần như hòa làm một với mặt hồ, phản chiếu lên làn nước lấp lánh, hòa quyện cùng ánh trăng.
Có lẽ tổ sản xuất đã bao trọn cả khu này, xung quanh không thấy có ai khác, vô cùng yên tĩnh.
Một hành lang dài nối bên bờ ra tới căn nhà gỗ, ngay cả trên hành lang ấy cũng được trang trí với rất nhiều đền, thậm chí còn có cả hoa tươi.
Trông giống hệt như một thánh địa hẹn hò.
Người của tổ chương trình chỉ đưa hai người tới bờ hồ, để họ tự đi lên căn nhà gỗ, trước khi đi còn nói: “Chúc hai bạn có một buổi tối thật vui vẻ.”
Khi bước lên hành lang, Dung Sơ không kìm được thả chậm lại bước chân.
Dù những thứ này đối với cậu và Lục Kiệt mà nói thì căn bản chẳng có tác dụng gì, nhưng với cậu, đây cũng là một đường vô cùng quý giá.
Bởi vì trước mặt không có máy quay, Dung Sơ cũng lớn gan hơn đôi chút, cậu lén nhìn Lục Kiệt, rồi nhích chân sang một chút, tiến thêm một chút gần đến bên anh.
Như vậy là cậu và Lục Kiệt đã cùng song vai nhau đi qua hành lang này rồi.
Thế cũng có thể coi là… hẹn hò rồi nhỉ?
Không biết có phải Lục Kiệt đã nhận ra điều gì rồi không, mà tay hai người lại đột nhiên chạm vào nhau, anh còn nghiêng đầu qua bảo, “Người ta vẫn còn quay ở đằng sau đấy.”
Dung Sơ còn chưa kịp phản ứng lại, Lục Kiệt đã đột ngột nắm lấy tay cậu.
Dung Sơ ngẩn ra, cậu ngẩng đầu nhìn về phía Lục Kiệt, còn anh thì cong môi cười với cậu.
Rõ ràng khi nãy ở trong khu nhà hai người cũng đã nắm tay, nhưng chẳng biết vì sao vào giờ khắc này, Dung Sơ lại cảm thấy nhịp tim mình đập nhanh hơn bất kỳ lần nắm tay nào trước đây.
Ngay cả nụ cười vừa rồi của Lục Kiệt dành cho cậu, Dung Sơ cũng mơ hồ cảm thấy rằng nụ cười ấy của anh là xuất phát từ tận đáy lòng, thậm chí còn có ảo giác rằng trong mắt Lục Kiệt chỉ toàn là hình bóng mình.
Thật giống như là, những tình cảm được biểu lộ ra ấy đều là thật.
Thật giống như là, trong giây phút ấy, Lục Kiệt và cậu đều có chung một tâm trạng.
Cảm xúc đều sục sôi giống như nhau.
Vào nhà rồi, Lục Kiệt cũng không buông bàn tay cậu ra, nhưng đúng như lời mà anh đã nói, nơi này chỉ thích hợp để chụp ảnh đẹp, chứ không hợp để ở lại.
Không gian của căn nhà không lớn, chỉ có một cái giường và một cái ghế sofa, cùng một phòng tắm.
Và cũng đúng như Dung Sơ nghĩ, trong căn nhà gỗ cũng có lắp máy quay.
Nhịp tim của cậu vẫn chưa thể bình ổn trở lại được, khuôn mặt cũng phớt hồng, cậu vô thức nhìn về chiếc máy quay ấy.
Lục Kiệt hình như cũng chú ý tới chuyện ấy, nhướn mày hỏi: “Em không quen à?”
Không ngờ Lục Kiệt lại hỏi thẳng như vậy trước ống kính, Dung Sơ ngơ ngác mấy giây, cuối cùng vẫn do dự gật đầu.
Không quen cũng là chuyện rất bình thường, đây là lần đầu tiên cậu đối diện với ống kính, nếu nói là đã quen, thì ngược lại có vẻ rất giả tạo.
“Vậy thì tắt thôi.” Lục Kiệt thờ ơ bảo.
[Anh nói gì đó nói gì đó?]
[Hai người đâm thủng luôn lớp giấy trên cửa rùi hả sao cứ nắm tay mãi thế?]
[Không muốn diễn nữa đúng không? Cho nên trực tiếp tắt luôn máy quay]
Nghĩ đến vấn đề ngủ nghỉ, Dung Sơ không nhịn được mà hỏi: “Thật sự có thể không ạ?”
Lục Kiệt khẽ cười, “Em chờ anh đi hỏi thử.” Nói rồi anh quay sang hỏi cái máy quay, “Có thể tắt không?”
Không ngờ là cái máy quay thật sự đã gật đầu.
Chắc là do tổ sản xuất điều khiển.
Lần đầu tiên Dung Sơ thấy cảnh tượng này, thế là đứng ngây ra.
Nhận được câu trả lời khẳng định, Lục Kiệt trực tiếp tắt ghi âm của máy quay, thuận tiện tìm một mảnh vải che luôn ống kính.
Hoàn toàn không để ý tới việc lúc này khán giả đang đồng loạt k** r*n lên thảm thiết.
Đã không còn sự giám sát của máy quay, Dung Sơ cuối cùng cũng có thể thả lỏng, nhưng cậu lại đau đầu vì vấn đề tối nay phải ngủ như thế nào. Cậu còn chưa kịp mở miệng, Lục Kiệt cũng đã bắt đầu cởi khuy áo, hơn nữa còn chẳng có ý định tránh đi.
Dung Sơ: “………..”
Trước khi Lục Kiệt cởi hẳn áo sơ mi ra, Dung Sơ đỏ bừng cả vành tai quay người đi chỗ khác, lại nghe thấy Lục Kiệt cười khẽ một tiếng, “Chẳng phải ban nãy em còn bảo là vóc dáng anh rất trẻ sao? Em không nhìn thì làm sao biết được?”
Dung Sơ không trả lời được câu hỏi này.
Trước đó không phải là chưa từng nhìn thấy, tuy là chỉ thấy được một chút… Nhưng mà khi ấy cậu còn chưa hiểu rõ lòng mình.
Giờ đã hiểu rõ rồi, chỉ cần liếc thấy có xíu xiu, là cậu sợ bản thân sẽ suy nghĩ lung tung mất.
May mà hình như Lục Kiệt chỉ đang nói đùa thôi, anh nói xong câu ấy thì liền đi vào trong phòng tắm.
Đợi tới khi Lục Kiệt bước ra, Dung Sơ đã hóa thành đà điểu, vội vàng trốn vào trong phòng tắm.
Trong tắm tràn ngập hơi nước, thậm chí còn vương lại mùi hương của Lục Kiệt. Dung Sơ bị hun tới nỗi sắc đỏ lên từ gò má tới tận mang tai, thế là vội vàng tắm qua loa rồi lại bước ra ngoài như chạy trốn.
Cậu thay sang bộ đồ ngủ, phần da lộ ở bên ngoài đã bị nước nóng làm cho ửng dỏ.
Lục Kiệt vốn đang tựa ở đầu giường gọi điện thoại, vừa thấy cậu bước ra thì có vô thức ngẩng đầu lên, ánh mắt anh liền khựng lại, cảm giác như nhiệt độ trong phòng cũng vừa tăng lên mấy phần.
“Em tắm xong rồi à?” Lục Kiệt che điện thoại, khóe môi mang theo ý cười, hỏi cậu.
Dung Sơ gật đầu, thấy Lục Kiệt đang nằm trên giường thì trong lòng có hơi hoảng. Cậu ngó xung quanh, liếc thấy cái chăn trên sofa thì thở phào, nhỏ giọng nói: “Thầy Lục ơi, em ngủ trên sofa nhé?”
Có lẽ Lục Kiệt cũng không muốn ngủ chung với cậu.
Những lời mà Lục Kiệt đã nói lúc ở nhà… chắc hơn nửa là đùa vui thôi.
Cũng giống như chuyện luyện tập hôn môi vậy.
May mà đã che máy quay đi rồi.
Đương nhiên, cậu cũng không thể để Lục Kiệt ngủ trên sofa được.
Lục Kiệt nhướn mày, không trả lời câu hỏi của cậu, mà nói với người ở đầu bên kia điện thoại: “Để sau rồi nói.”
Hứa Xuyên ở bên kia: “Hai người có chuyện gì không thể nói trước mặt tôi hả?”
Lời còn chưa dứt, Lục Kiệt đã cúp máy rồi.
Đuôi mắt của Hứa Xuyên giật giật: “…………”
Hôm nay Hứa Xuyên chạy theo nghệ sĩ nhà mình cả một ngày trời, tới tận tới mới có thời gian xem lại tình hình trên livestream, kết quả là nhìn thấy được một đống phân tích từ cư dân mạng.
Hiện tại ở trên mạng gần như đã khẳng định chắc nịch rằng Lục Kiệt và Dung Sơ là kết hôn giả rồi.
Tất cả là do cái nụ hôn mượn góc kia của Lục Kiệt!
Hứa Xuyên gọi điện thoại qua đây là để hỏi tội anh, kết quả là còn chưa kịp hỏi tội thì điện thoại đã bị cúp.
Hứa Xuyên càng xem mấy cái phân tích ở trên mạng lại càng cảm thấy không đúng.
Nhất là ánh mắt của Lục Kiệt nhìn Dung Sơ.
Nhưng rồi lại nghĩ, cái tên Lục Kiệt này dù có nhìn con chó thì cũng có thể nặng tình, mình là người trong cuộc, chả lẽ lại bị cư dân mạng dắt mũi được à?
Không chừng đây lại là mánh khóe khác của Lục Kiệt thì sao?
Mặc dù mọi người đều nghi ngờ là bọn họ chỉ kết hôn giả, nhưng cũng đâu có nghĩ là tình cảm của họ không tốt đâu! Họ đều đang xem show này rất vui vẻ đó không phải sao?
Hứa Xuyên đang ở đây nghĩ đông nghĩ tây, thì ở bên trong căn nhà nhỏ kia, Lục Kiệt đang ngước mắt lên nhìn Dung Sơ, nụ cười trên khuôn mặt đã nhạt đi vài phần: “Không muốn ngủ cùng anh đến vậy sao?”
Dung Sơ khựng lại, cậu vội vàng lắc đầu nói không phải.
Đâu phải là cậu không muốn.
Cậu chỉ sợ là Lục Kiệt không muốn ấy chứ.
Nhưng câu này không thể nói ra được.
Lục Kiệt khẽ ‘ừm’, “Vậy tại sao em lại muốn ngủ ở sofa?” Anh ngừng lại như đang suy tư gì đó, “Có phải lỗi tại anh vì đã không luyện tập trước với em không?”
Dung Sơ liên tục lắc đầu, nhưng cậu cũng không thể nói rõ lý do.
Có vẻ như đã chọc cho Lục Kiệt không vui, anh cười khẩy, “Vậy được thôi, nếu em thật sự không muốn, vậy anh ngủ sofa, nào có thể để em ngủ ở đó được chứ? Anh cũng phải biết thương yêu trẻ nhỏ chứ nhỉ?”
Thấy Lục Kiệt thật sự muốn xuống giường, Dung Sơ vội quỳ lên trên đó, “Không, không phải em không muốn đâu, thầy Lục ơi….”
Tầm mắt Lục Kiệt đảo qua phần xương quai xanh bị lộ ra vì tư thế quỳ của cậu, âm thầm cắn chặt răng, rời ánh nhìn đi nơi khác, “Em gọi anh làm gì?”
Dung Sơ nghẹn lời, cậu không muốn để Lục Kiệt hiểu lầm mình, liền chần chừ mấy giây rồi đỏ mặt nói: “Em sợ thầy Lục không muốn…”
Nói xong thì liền cúi thấp đầu, sợ Lục Kiệt sẽ nhìn ra điều gì đó.
“Em lấy cái suy nghĩ rằng anh không muốn ở đâu ra vậy?” Lục Kiệt dường như đã bị cậu làm cho tức tới bật cười, “Có ai ép được anh làm điều mà mình không muốn à? Việc anh không muốn làm, ai dám ép?”
Nghĩ lại thì cũng đúng.
Tuy tính tình của Lục Kiệt rất tốt, nhưng thực tế thì cũng không phải là người dễ chọc vào.
Chỉ cần nhìn từ chuyện anh công khai nhắc đến Cao Vinh là rõ.
Dung Sơ vẫn cúi đầu, khẽ ‘dạ’ một tiếng, trong lòng có chút vui vẻ.
Lục Kiệt không phải là không bằng lòng ngủ chung giường với cậu, nghĩ thế cũng đủ để khiến cao vui mừng.
“Em định cứ giữ nguyên tư thế này mà ngủ hả?” Thấy Dung Sơ vẫn còn đang quỳ ở trên giường, phần ngực sắp lộ hết cả ra, Lục Kiệt hít sâu vào một hơi, lại lần nữa phải ép bản thân rời mắt đi.
Dung Sơ ‘à’ một cái, rồi nhanh chóng ngoan ngoãn chui vào chăn nằm ngay ngắn.
Căn nhà tiu hơi nhỏ, nhưng giường cũng coi như khá lớn, hai người đàn ông trưởng thành nằm chung vẫn dư sức.
Khoảng cách giữa hai người không quá xa.
Đợi Dung Sơ nằm xuống rồi Lục Kiệt mới tắt đèn, còn dặn: “Em ngủ sớm đi, ngày mai chẳng biết họ sẽ gọi mình vào lúc nào đâu.”
Dung Sơ rất vâng lời nhắm mắt lại, nhưng trong đầu lại rối tinh cả lên, tất cả là vì hơi thở và nhịp tim của Lục Kiệt đang ở ngay bên cạnh.
Cậu đã nằm chung giường chung chăn với Lục Kiệt rồi.
Mặc dù là để ghi hình cho show, nhưng cũng để trở thành một kỉ niệm đáng giá.
Ngày hôm nay quả thật là một ngày kỉ niệm quý giá.
Dung Sơ không nhịn nổi mà cong khóe môi cười.
Trong bóng tôi, hai người họ cũng chẳng ai nói gì thêm nữa.
Dung Sơ vốn còn tưởng mình sẽ không ngủ được. Ban sáng cậu đã ngủ suốt cả dọc đường rồi nên tối không thấy buồn ngủ, ai ngờ lại rất nhanh đã chìm vào trong mộng.
Nửa đêm, Lục Kiệt đi vào phòng tắm tắm nước lạnh, lúc trở ra anh cứ lẳng lặng ngắm dáng vẻ Dung Sơ ngủ chẳng quy củ gì, thậm chí còn chiếm tới hơn nửa chiếc giường, ánh mắt dần trở nên sâu hơn.
Ban đầu, anh đúng là không muốn chưa có danh phận gì đã chung giường với Dung Sơ, vì chuyện của mẹ anh Phương Thư Tuyết, mà Lục Kiệt luôn khắt khe và nghiêm túc với vấn đề tình cảm. Dù anh nhận ra rằng mình đã rung động với Dung Sơ, anh cũng không muốn hấp tấp.
Thậm chí anh còn biết, tâm tư của Dung Sơ đối với mình chắc chắn cũng chẳng đơn thuần.
Dung Sơ quá dễ đoán, chuyện gì cũng viết hết lên trên mặt.
Cho dù là vui hay là buồn, là sự mong chờ hay hoảng loạn khi sợ bị anh từ chối, nỗi thất vọng khi không được hôn môi, tất cả đều giống hệt một đứa trẻ không thể có được phần thưởng mà mình mong muốn.
Và tất cả chúng đều khiến anh rung động.
Nhưng chuyện của Quan Thứ hôm nay khiến Lục Kiệt đột nhiên nhận ra, từ trước tới nay, cho dù là sở thích hay là hoàn cảnh sống thì Dung Sơ cũng đều rất khác anh.
Ngẫm lại phản ứng đầu tiên của Dung Sơ khi gặp anh, rồi lại nghĩ tới phản ứng đầu tiên của cậu khi gặp Quan Thứ.
Dung Sơ vẫn còn trẻ, ở trong chuyện tình cảm cậu chỉ là một tờ giấy trắng.
Trải nghiệm, sở thích và đủ loại người cậu sẽ gặp trong tương lai, dù là người luôn cố tình trêu chọc cậu như anh, hay là người có tài năng khiến Dung Sơ mê mẩn như Quan Thứ, tất cả đều có thể sẽ khiến cậu rung động.
Thôi được rồi.
Lục Kiệt thừa nhận. Một người 30 tuổi đã trải qua biết bao sóng gió cuộc đời, vậy mà chỉ vì thái độ của Dung Sơ đối với Quan Thứ, mà đến tận bây giờ vẫn còn chưa thể nào bình tĩnh lại được.
Anh cúi người xuống, ngón tay khẽ v**t v* gò má mịn màng của Dung Sơ.
Sau cùng hóa thành một tiếng thở dài khẽ khàng.
Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Đánh giá:
Truyện Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Story
Chương 35: Tất cả đều khiến Lục Kiệt rung động
10.0/10 từ 23 lượt.
