Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Chương 34: Hai người có phải đang thầm thích nhau không, xin hãy cho tôi một đáp án rõ ràng được không?
[Thầy Lục nói gì đó? Sao tự nhiên mặt vợ lại đỏ lên thế kia?]
[Trực giác mách bảo là không phải lời gì hay đâu, có cái gì thì nói cho bọn tôi nghe với chứ, đừng giấu diếm như thế được không vị?]
Lục Kiệt ngước mắt lên nhìn ổng kính rồi mỉm cười, rõ ràng là không nhìn về phía màn hình livestream, nhưng anh cứ như là đọc được bình luận vậy, liền trả lời: “Tôi đâu có nói gì, chỉ cảm ơn thầy Dung vì đã chọn được chỗ ở tốt thôi.”
[Thầy Dung? Sao hai người lại gọi nhau là thầy?]
[Tôi hiểu rồi, đây là kiểu tình thú của đôi này đó, uổng công tôi còn cứ nghĩ gọi thầy Lục thì là xa cách]
Dung Sơ cúi đầu khẽ ‘dạ’ một tiếng, đáp lại lời Lục Kiệt.
Chỉ là cậu không biết đêm nay cuối cùng phải ngủ thế nào đây.
Có mỗi một cái giường thôi.
Không biết là tổ sản xuất có lắp camera ở trong phòng không nữa.
Dựa theo những mùa trước thì chắc chắn là có.
Vì để tiện quay ở trên đường đi, tổ sản xuất đã chuẩn bị phương tiện di chuyển là xe oto. Sau khi thông báo hành trình ngày hôm nay, vừa ăn sáng xong, bọn họ liền lập tức xuất phát tới cổ trấn kia.
Lên xe rồi Dung Sơ mới thả lỏng được một chút.
Tuy không gian trong xe bảo mẫu khá rộng, nhưng không thể chở được nhiều nhân viên chương trình được, chỉ có PD đi cùng xe của cậu và Lục Kiệt, cuối cùng cũng không phải đối mặt với một vòng nhân viên đứng vây quanh nữa, Dung Sơ cũng không còn căng thẳng như ban nãy nữa.
Tổ chương trình đặt camera ngay ở mặt sau của ghế phía trước, ống kính gần hơn lúc nãy rất nhiều.
Dung Sơ không nhận ra điều ấy, giờ cậu cũng chẳng có tâm trí đâu để quan tâm tới điều đó.
Vừa lên xe, đầu của Lục Kiệt đã dựa thẳng vào vai cậu.
Dù trước đây Lục Kiệt cũng từng ngủ ở tư thế này rồi, nhưng lần ấy là anh uống quá nhiều rượu.
Lần này thì có lẽ là vì đang ở trước ống kính.
[Sao Dung Sơ lại trông căng thẳng thế?]
[Quá giả tạo, làm gì có ai kết hôn rồi mà vừa mới dựa có tí đã đờ cả người ra vậy không?]
[Mau đi xem đoạn clip phân tích đi! Nụ hôn trong phòng ngủ của họ là giả đó!]
Tốc độ của khán giả đúng là quá nhanh, bởi vì có sự so sánh với cặp Chung Hựu, lập tức có người bắt đầu nghiên cứu đoạn clip về nụ hôn giữa Lục Kiệt và Dung Sơ. Gần như là tua từng khung hình một, cuối cùng cũng moi ra được dấu vết hai người họ dùng góc quay để đánh lừa, dù sao thì góc độ mà Lục Kiệt làm ra cũng cực kì kĩ xảo.
Vừa thấy cái clip phân tích kia, hai mắt Hứa Xuyên tối sầm.
Lục Kiệt là diễn viên chuyên nghiệp, sao lại có thể hôn giả được chứ?! Thế nhưng clip kia phân tích cực kì hợp lý.
Nhưng sao Lục Kiệt lại phải làm thế để làm gì? Có khi nào là vì Dung Sơ quá ngượng ngùng không?
Hứa Xuyên xem đi xem lại cái clip đó hơn chục lần, vẫn không hiểu nổi tại sao lại như thế. Lúc này hắn cũng không tiện để gọi điện hay nhắn tin cho Lục Kiệt, ống kính livestream đang chiếu thẳng vào mặt hai người họ kìa, nhỡ đâu bị quay trúng màn hình điện thoại thì mọi chuyện lại rùm beng lên.
Đành lùi một bước, phải nhân lúc họ nghỉ ngơi, thế là Hứa Xuyên cứ dán mắt vào màn hình livestream.
Trên màn hình, Lục Kiệt vẫn đang tựa vào vai Dung Sơ để ngủ.
Bình luận thì đang bàn tán về cái nụ hôn mượn góc.
Nhưng cũng có người hỏi”
[Nếu là giả thì sao môi hai người họ lại như vậy?]
[Không biết có dùng ngón tay ấn lên không? Không phải là một tay Dung Sơ vẫn nắm chặt lấy chăn, một tay còn lại căng thẳng tới nắm chặt vào à, nên chỉ có tay của Lục Kiệt là rảnh rỗi thôi]
[Có ai có cảm giác giống tôi không?? Nếu như là dùng ngón tay, thế tại sao lại còn làm tôi mặt đỏ tim đập hơn cả hôn thật thế này??? Phải dùng bao nhiêu sức thì mới có thể làm cho đỏ tới mức đấy vậy?]
Thấy bình luận đó, Hứa Xuyên lại nhớ tới hình ảnh kia.
Sao lại cảm giác… ám muội thế nhỉ?
Có lẽ điều đó không thể xảy ra đâu phải không? Hắn thà tình nguyện tin rằng nụ hôn đó là thật.
Lục Kiệt sao lại có thể làm ra chuyện mập mờ thế được, cũng đâu phải yêu đương thật đâu.
Mà lúc này ở bên trong xe đang yên tĩnh tới mức làm cho người ta tưởng rằng mình không còn xem livestream nữa. Livestream khác với bản đã chỉnh sửa, nó không có nhạc nền, im lặng lâu như thế khiến bầu không khí vô cùng lúng túng.
So với các đôi khác, cặp đôi bọn họ đúng là xa cách nhất.
Chung Hựu và Đường Chi vừa lên xe đã bắt đầu bận việc, hết cuộc gọi này tới cuộc gọi kia, nhưng xen giữa những cuộc gọi họ vẫn trò chuyện với nhau đôi câu, trông cực kì tình cảm.
Mà Quan Thứ với Thời An do dậy muộn nên họ giải quyết bữa sáng luôn trên xe. Thời An sau khi mắng tổ chương trình và mắng bình luận thì tâm tình thoải mái hơn nữa, sau khi lên xe như biến thành một con người khác vậy, lúc thì đặt gối ra sau eo cho Quan Thứ, lúc thì lại đút đồ ăn cho Quan Thứ. Anh ta cũng chẳng từ chối, nhìn thế này thì có vẻ như tình cảm của họ cũng không tệ lắm.
May mắn là không lâu sau đó, PD trên xe của Dung Sơ cũng lên tiếng phá vỡ sự im lặng này.
PD ho một tiếng rồi nói một câu xin lỗi với bọn họ: “Thầy Dung có thể đánh thức thầy Lục được không? Chúng ta cần phải tiến hành phần tiếp theo rồi.”
Tuy là nói như vậy, nhưng tiếng nói chuyện của anh ta rất lớn, đủ để đánh thức người khác dậy.
Bị gọi như vậy nên Dung Sơ có hơi sững ra một chút, rồi ngượng ngùng đáp một tiếng ‘vâng’. Thấy Lục Kiệt không phản ứng gì, cậu do dự một chút rồi nhẹ nhàng kéo kéo tay áo Lục Kiệt, “Thầy Lục ơi?”
Lục Kiệt vẫn không phản ứng.
Thế nhưng khán giả lại rất tinh mắt.
[Mi mắt của Lục Kiệt động đậy kìa!]
[Ổng cố ý hả? Không muốn dậy à? Thế Lục Kiệt tham gia show thực tế làm chi, chẳng hợp tẹo nào]
Lục Kiệt vẫn không dậy, chắc là đã ngủ thật rồi. Sáng nay là vì Hứa Xuyên đã gọi từ trước nên Lục Kiệt đã dậy từ sớm, suy nghĩ một chút, Dung Sơ cúi đầu xuống muốn ghé sát tới bên mặt anh để đánh thức, thì đột nhiên Lục Kiệt mở mắt ra.
Bất ngờ đối mặt nhau, Lục Kiệt hơi ngẩng cằm, môi Dung Sơ liền lướt qua trán anh.
Tay cậu vẫn còn đang trong tư thế nắm ống tay áo của Lục Kiệt, hơi thể lập tức nghẹn lại.
“Làm sao vậy?” Lục Kiệt cũng không tránh ra mà vẫn cứ tiếp tục dựa vào vai Dung Sơ, giọng anh hơi khàn khàn.
“Không…” Dung Sơ mở miệng mà đầu óc trống rỗng, may còn chưa kịp nói hết câu thì cậu đã phản ứng lại được, “Phải tiến hành phần kế tiếp rồi đó thầy Lục.”
Nói xong Dung Sơ lập tức ngả đầu ra lưng ghế, trái tim đập liên hồi tới nỗi quên cả rút tay về.
Nhưng có lẽ vì cái sượt môi ấy quá nhanh cũng quá nhẹ, nên hình như Lục Kiệt cơ bản chẳng để ý tới.
Lục Kiệt khẽ ‘ừ’ một tiếng rồi nâng mi mắt nhìn vào ống kính, không hề có ý định rời khỏi vai của Dung Sơ.
[Tôi đã nói Lục Kiệt nhất định là đang cố ý mà!! Mới vừa nãy anh ấy cố tình ngửa đầu lên đúng không!! Hôn trúng rồi hôn trúng rồi phỉa không!! Còn ai dám nói là bọn họ hôn giả nữa!!!]
[Sao tôi cứ cảm thấy bầu không khí bỗng như lại ám muội thế? Tôi xin rút lại lời ban nãy nói họ là giả, nhìn hai người trông thế nào cũng giống như đôi tình nhân đang trong giai đoạn mập mờ vậy… Hai cặp bên kia thì nhìn rõ ràng là kiểu vợ chồng già ấy]
[Lục Kiệt chắc chắn là kết hôn giả phải không? Chứ ai kết hôn lâu thế rồi mà có hôn trán thôi cũng đỏ mặt tới mức đó chứ?]
[A a a a a a a a ngại quá đi, sao tôi lại cảm thấy ngại theo vợ thế này!!! Thầy Lục anh có phải là cố ý không!! Anh cố ý đúng không!! Cho tôi hỏi cái đi!]
[Thôi xong, hình tượng của Lục Kiệt trong lòng tôi đã tiêu tan rồi]
Vì Lục Kiệt đã tỉnh, PD liền liếc mắt nhìn Dung Sơ rồi cười đầy ám muội, cũng chẳng yêu cầu anh phải ngồi thẳng dậy. Anh ta đưa cho họ hai bảng trả lời. “Tiếp theo là thời gian trả lời câu hỏi, đây cũng là quy trình quen thuộc của show. Chỉ một vài câu hỏi đơn giản về chuyện tình yêu thôi… Nhưng mà trước khi hai bạn giơ bảng, thì cả hai đều không được xem bảng của đối phương.”
Nghe ra ý tứ trong câu, Lục Kiệt hỏi: “Phải ngồi tách ra sao?”
PD không nói rõ, nhưng cả Lục Kiệt và Dung Sơ đều hiểu.
PD gật đầu.
Lục Kiệt nhướn mày, dường như có phần không tình nguyện khi phải rời khỏi vai Dung Sơ.
Bằng mắt thường cũng có thể thấy được Dung Sơ giống như đã thở phào nhẹ nhõm, nửa thân trên cũng bớt căng cứng hơn.
Lục Kiệt bật cười khẽ, rồi đi ra ngồi ở hàng ghế sau.
Anh vừa rời đi, Dung Sơ liền phải một mình đối mặt với ống kính, ngược lại càng thấy không thoải mái hơn. Cậu không nhịn được mà quay đầu lại nhìn, thấy Lục Kiệt đang cúi đầu xem bảng thì lập tức thu ánh mắt về.
[Thầy Lục anh nhìn vợ anh đi! Vợ anh vừa mới nhìn anh kia kìa!]
[Cái đậu má hai người này?? Bà xã vừa mới quay đi thì thầy Lục lại ngẩng đầu lên nhìn, cái cảm giác ám mụi chết tịt này… Tôi tự nhiên lại nhớ tới crush thời cấp ba của tôi]
[Đây thật sư không phải là show hẹn hò à???]
[Tôi vừa từ phòng live khác quay về đây, xin hỏi tiến độ tới đâu rồi?]
[Tiến độ tới cái phần thầm mến rồi nha cả nhà!]
PD cũng đã nhìn thấy hết, anh ta bắt đầu hoài nghi về mấy lời dặn dò từ đạo diễn rằng phải giữ bí mật sự thật chuyện tình cảm của Lục Kiệt.
Hai người này, trông đâu có giống là yêu giả chứ?
PD điều chỉnh lại biểu cảm của mình, trở lại làm một cái máy đọc câu hỏi vô cảm.
“Câu thứ nhất, xin hỏi hai bạn lần đầu tiên gặp nhau là ở đâu….?”
Câu hỏi này cũng đã từng xuất hiện ở các mùa trước, Hứa Xuyên cũng từng đưa ra một câu trả lời hoàn hảo.
Nhưng mà giờ Dung Sơ lại cảm thấy khó khăn.
Nhưng lúc ấy là vì để Lục Du không nghi ngờ, dù sao Lục Du cũng là người nhà của anh.
Vậy bây giờ Lục Kiệt sẽ không trả lời như thế nữa đâu phải không?
[Viết có địa điểm gặp nhau lần đầu thôi mà sao do dự lâu vậy?]
[Cười chết, đang nghĩ lại đáp án ở trong kịch bản à?]
Hai phút sau, PD nói: “Xin mời giơ bảng.”
Chỗ ngồi của Lục Kiệt cũng có camera, khán giả có thể thấy được hình ảnh của cả hai. Bảng vừa được giơ ra, bình luận lập tức bay ra vèo vèo.
[Đáp án không giống nhau???]
[Hai người không thống nhất đáp án trước à?]
[Rồi xong, đúng là diễn rồi]
PD cũng rất bất ngờ nhìn về phía tấm bảng của hai người, phải mất vài giây thì mới cười nói: “Được rồi chúng ta sẽ xem bảng của thày Dung trước nhé. Đáp án của thầy Dung, là đã gặp thầy Lục ở tại khách sạn mà trước đây bạn từng làm thêm, phải không?”
Dung Sơ không quay đầu lại nên không thấy được đáp án của Lục Kiệt, cậu nghe PD nói vậy thì gật đầu.
PD lại tiếp: “Theo như chúng tôi được biết thì cả hai bạn bình thường cũng hay hẹn hò ở đó.”
Chuyện này về cơ bản thì ai cũng đều biết rồi.
Nếu không phải vì hẹn hò ở khách sạn, thì chuyện tình cảm của Lục Kiệt và Dung Sơ cũng sẽ không bị lộ.
Nhưng đó là ở góc nhìn của khán giả.
Dung Sơ gật đầu.
PD ‘ồ’ lên, “Nhưng thầy Lục lại viết là __ Trước cổng trường.”
Dung Sơ sửng sốt, vội quay đầu lại, tấm bảng của Lục Kiệt đối diện với cậu, trên đó viết ba chữ ‘Trước cổng trường’ cực kì nổi bật.
Dung Sơ lập tức trở nên luống cuống, vẻ mặt ngơ ngác nhìn về phía Lục Kiệt. May mà lưng cậu quay về phía camera.
Lục Kiệt thì lại ung dung khẽ cong khóe môi lên với cậu.
[Nụ cười này của thầy Lục hình như rất là ẩn ý nhé]
[Tôi có một suy đoán. Nếu hai người họ có kịch bản, thì lần đầu tiên gặp ở cổng trường cũng là rất bình thường, còn trong kịch bản thì lần đầu gặp mặt là ở tại khách sạn. Mà đáp án của thầy Lục mới chính là nơi họ thật sự gặp nhau lần đầu. Nói như vậy, có vẻ … ngọt ngào đáng để ship phết đấy, xin hỏi có ai hiểu ý của tôi không?]
[Tôi hiểu nè! Từ giả thành thật rồi!!]
PD cũng sợ thiên hạ bớt loạn, liền hỏi, “Sao thầy Lục lại viết là ‘Trước cổng trường’ vậy? Ở trong đó có câu chuyện gì sao?”
“Không có câu chuyện gì cả.” Lục Kiệt ngược lại không hề bị ảnh hưởng bởi giọng điệu đầy mong chờ drama của PD. Anh nhìn Dung Sơ, đáp: “Chẳng qua là có người không biết mà thôi.”
Còn cụ thể là không biết cái gì, thì anh lại chẳng nó rõ.
Nhưng Dung Sơ biết, ý của Lục Kiệt chính là cậu không biết anh sẽ chọn đáp án này.
Giá mà biết trước thì cậu đã trao đổi đáp án với Lục Kiệt rồi, cũng may mà anh phản ứng nhanh.
Chỉ là, cậu biết rõ Lục Kiệt đang nói về việc hai người không trao đổi đáp án trước với nhau, nhưng trái tim Dung Sơ vẫn không kìm nén được mà đập nhanh hơn một chút.
Thật sự giống như là cậu không hề biết… Lục Kiệt đang giấu mình chuyện gì đó.
[Đù má tôi hiểu rồi! Hóa ra là lần đầu tiên thầy Lục thấy Dung Sơ là ở trước cổng trường nhưng mà Dung Sơ thì không thấy anh ấy, sau đó hai người họ mới gặp nhau ở trong khách sạn?]
[Còn có cách giải thích nào khác sao? Nghe thế này có hơi lãng mạn đó!!]
[Vậy có thể là đã thầm thích à? Nhìn bầu không khí giữa hai người họ kìa! Nhỡ đâu cái ‘Không biết’ mà thầy Lục nói lại chính là vợ ‘không biết’ là anh ấy thích mình thì sao?!]
Nhờ vụ này mà lượng người xem trong phòng live của cả hai lập tức tăng vọt.
Mặt khác, hai cặp đôi còn lại cũng đang cùng tiến hành phần chơi này.
Đáp án của Chung Hựu và Đường Chi thì không có gì bất ngờ, cả hai cùng đáp là gặp lần đầu ở trên phim trường.
Mà đáp án của Quan Trữ và Thời An thì lại nằm ngoài dự đoán.
Quan Thứ viết: “Trong tiệc sinh nhật 10 tuổi của Thời An.”
Tính tuổi thì lúc ấy Quan Thứ đã ngoài 20.
Xem ra gia đình hai người chắc là đã quen biết nhau từ trước.
Thế nhưng mà điều đó cũng khiến khoảng cách tuổi tác của họ trông có vẻ là cách nhau hơi nhiều.
Vừa nhìn thấy đáp án của Quan Thứ, sắc mặt Thời An liền nhanh chóng sầm lại, trực tiếp xóa sạch luôn câu trả lời của mình, sau đó không trả lời thêm bất kì câu hỏi nào nữa, mặc cho Quan Thứ có dỗ dành thế nào, cậu ta cũng không chịu phối hợp.
Làm cho cả phòng live của bọn họ hỗn loạn hết cả, chỉ toàn là lời mắng chửi.
Tổ sản xuất ngược lại thì cười toe cười toét, độ hot trời cho mà tội gì không lấy.
Mấy câu hỏi tiếp theo đều rất bình thường, đáp án của Dung Sơ và Lục kiệt cũng không còn lệch nhau nữa.
Trả lời xong câu hỏi nhưng đoạn đường phải đi vẫn còn rất dài, PD cuối cùng cũng mở lòng từ bi mà buông tha cho hai người, để cho bọn họ được nghỉ ngơi thoải mái.
Thế nhưng lần này Lục Kiệt lại không quay về chỗ ngồi bên cạnh Dung Sơ.
Dung Sơ vốn đã nhường ra một chỗ, lúc quay đầu lại nhìn thì thấy Lục Kiệt đã tựa đầu bên cửa sổ nghỉ ngơi. Cậu cụp mắt, cũng không dời về vị trí ban đầu, mà giữ nguyên chỗ đó cho Lục Kiệt.
[Tại sao lại cảm giác có chút ngược rồi?]
[Tôi chịu rồi, có ai hiểu cảm giác tôi xem show kết hôn mà lại đau lòng như đang xem show hẹn hò không… Hai người có phải đang thầm thích nhau không, xin hãy cho tôi một đáp án rõ ràng được không?]
[Vợ hình như có hơi buồn đó ư ư ư thầy Lục anh còn như vậy nữa là em muốn thoát fan đó a a a a a a diễn cho em xem nữa đi mà!!]
Ngồi xe quả thật rất dễ mệt mỏi, thêm nữa cả đêm qua gần như không ngủ được, bên trong xe thì yên tĩnh, thêm nữa không có Lục Kiệt ngồi bên cạnh, chẳng bao lâu sau Dung Sơ đã bắt đầu gà gật.
Mà tiếp theo đó trên xe cũng không có hoạt động gì nên tài xế liền tắt hết đèn đi, cũng cho khán giả thời gian để nghỉ giải lao, dù sao xem livestream suốt quả một quãng thời gian dài cũng khiến tất cả đều mệt rồi. Nhưng camera để livestream thì không hề tắt.
Lượng người xem cũng hoàn toàn không có dấu hiệu giảm xuống.
Ngay lúc mọi người cũng bắt đầu buồn ngủ vì cặp đôi chủ phòng live đã ngủ thiếp đi, thì Lục Kiệt lại đột nhiên tỉnh dậy.
Anh xoay xoay cổ, nhìn đồng hồ trên điện thoại, rồi lại ngẩng lên nhìn về phía vị trí của Dung Sơ, vì chỉ vừa tỉnh ngủ nên anh chẳng có biểu cảm gì.
Mà Dung Sơ thì hình như ngủ không được thoải mái lắm, đầu cậu cứ lắc lư theo nhịp xe chạy.
Bởi vì ánh sáng quá tối nên hình ảnh trong phòng live cũng không được rõ ràng.
Nhưng!
Người xem có thể nhìn thấy rõ được Lục Kiệt đang đứng dậy.
[Thầy Lục định làm gì thế?!]
Lục Kiệt cũng không làm gì cả, anh ngồi xuống bên cạnh Dung Sơ, đầu cậu vẫn cứ lắc la lắc lư, nghiêng trái nghẹo phải. Lúc Lục Kiệt ngồi xuống thì đầu cậu còn đang nghiêng sang bên trái, anh ngồi xuống chưa được bao lâu, cổ Dung Sơ vì ngủ nên mỏi nhừ, thế là vô thức lại nghiêng sang phải.
Nhưng mà lần này bên phải đã không còn là khoảng trống nữa, mà là cậu trực tiếp tựa thẳng vào vai Lục Kiệt.
Có vẻ như là vì đã có chỗ để dựa nên thoải mái hơn chút, Dung Sơ nhích người điều chỉnh lại tư thế, rồi sao đó an ổn chìm sâu vào giấc ngủ, đầu còn dụi dụi ở vai Lục Kiệt.
Thấy vậy, anh liền nhoẻn miệng cười, ngón tay khẽ gãi một cái ở trong lòng bàn tay của Dung Sơ.
[Xin hỏi là anh đang làm cái gì đó ạ, sao lại gãi vào tay của vợ tui? Lại còn cười cái kiểu đó nữa, sao lúc nãy không thấy anh như thế hửm! Một bó tuổi rồi mà còn chơi tình yêu thuần khiết à? Dứt khoát hôn luôn không được hả?]
[Tui mãn nguyện rồi, thấy hai người là tình cảm song phương là tui yên tâm]
[Lại bắt đầu diễn, sao lúc nãy không ngồi đó đi mà giờ lại qua, muốn ra vẻ là tình cảm của mình rất sâu đậm à?]
[Liệu có khả năng lăng, nếu thầy Lục ngồi ở bên cạnh thầy Dung thì thầy Dung sẽ ngại không tựa vào vai thầy Lục để ngủ không? Cho nên thầy Lục mới cố ý làm thế?]
[Xin hỏi đã có siêu thoại CP chưa!! Tên là gì á!! Tôi muốn vào siêu thoại ngay lập tức!!]
Lúc đến cổ trấn thì trời đã rồi rồi, bây giờ thời tiết đã trở lạnh nên trời cũng tối rất nhanh.
Khi Dung Sơ tỉnh dậy thì Lục Kiệt đã xuống xe, không biết là anh đang đứng ở bên ngoài nói chuyện với ai.
Dung Sơ ngẩn ra một lúc, xoa cái cổ đã mỏi nhừ của mình, rồi nhanh chóng theo xuống xe.
PD phụ trách bọn họ cũng chẳng biết đã biến đi đâu mất rồi.
Xuống xe rồi Dung Sơ mới phát hiện ra, nơi họ đến là một căn nhà với khoảng sân nhỏ, nhà ở trong cổ trấn hoàn toàn khác với trong thành phố, cũng không phải dạng nhà cao tầng, thậm chí đứng ở trong sân còn có thể thấy được hơi thở cuộc sống ở phía xa xa.
Ngay cả hông khí cũng trong lành hơn nhiều.
Người đang nói chuyện với Lục Kiệt là một trong những cặp khách mời khác của mùa này ___ Chung Hựu.
Trước khi đến đây Dung Sơ cũng đã lên mạng tra qua về Chung Hựu. Gã ta không phải kiểu gương mặt thần tượng đang thịnh hành, ngũ quan của Chung Hựu thiên về góc cạnh, sắc sảo, nhưng dáng đi lại không phải kiểu rắn rỏi.
Khi đứng chung với Lục Kiệt, vóc dáng của Chung Hựu rõ ràng là thấp hơn một chút, ngay cả khí chất cũng bị đè xuống một bậc.
[Một người là xuất thân từ phim thần tượng, bám vào cpf để nổi lên, diễn xuất của bản thân thì chẳng có mấy, người còn lại thì là theo phái diễn xuất thực lực. Nhưng mà nhìn kiểu gì thì bất cứ phương diện nào Lục Kiệt cũng đều nghiền nát Chung hựu ấy chứ .]
[Ở đây thì so sánh cái gì, đây là show về hôn nhân chứ không phải là show về diễn xuất nhé!]
Hai người họ chỉ chào hỏi đôi câu, trên mặt Chung Hựu luôn giữ nguyên nụ cười chuẩn mực. Vừa thấy Dung Sơ đi vào, nụ cười trên mặt gã ta lại càng rõ ràng hơn, gã nói với Lục Kiệt: “Dung Sơ đến kìa.”
Lục Kiệt nhướn mày quay đầu lại. Vừa thấy anh nhìn sang, Dung Sơ liền rảo bước chân.
Vừa mới tới bên cạnh Lục Kiệt đã nghe thấy Chung Hựu nói: “Suýt nữa là cậu ngủ quá giờ rồi đấy.”
Tuy nghe giọng điệu đó thì không có vấn đề gì, nhưng những lời này thì lại có phần không thân thiện.
[Có ý gì đây? Tổ sản xuất còn chưa nói gì mà anh đang nói bóng gió ai đó]
[Rõ ràng lúc vừa mới xuống xe, thầy Lục còn đặc biệt dặn tổ chương trình là đừng đánh thức người ta dậy cơ mà!]
[Đúng nha, ngủ lâu vậy luôn, chả lẽ vì là người thường thì có thể không đúng giờ à?]
Bởi vì giờ cả ba cặp khách mời đều đã tới cùng một chỗ, phòng live tổng đã có thành góc quay lớn, không còn phải chia màn hình ra như trước nữa, cũng vì vậy mà có không ít người muốn xem cả ba cặp đôi đều đổ bộ vào phòng live tổng, fan nhà nào cũng có. Lời của Chung Hựu vừa thốt ra, chắc chắn đã châm ngòi cho một cuộc chiến không hề nhỏ.
Dung Sơ có hơi sững lại, hình như cậu nghe không hiểu được ý ngoài lời của Chung Hựu, có thẳng thắn nhận lỗi: “Em xin lỗi ạ.”
Làm cho Chung Hưu cảm giác như vừa đấm vào bị bông, mà lại còn hơi xấu hổ.
Dù Dung Sơ có dậy muộn thì người cậu nên xin lỗi cũng là khán giả và tổ sản xuất, sao mà tới lượt gã ta được.
Lục Kiệt chỉ ‘ừm’ một tiếng, cũng theo đó mà nói với Chung Hựu một câu: “Xin lỗi.”
Nghe Lục Kiệt nói vậy, Dung Sơ có chút kinh ngạc mà nhìn sang anh, lại càng cảm thấy ngại ngùng hơn, hoàn toàn không để ý tới sắc mặt thoáng chốc đã trở nên kỳ quái của Chung Hựu.
Gã suýt nữa là đã không thể khống chế được biểu cảm của chính mình.
Dung Sơ nói xin lỗi với gã thì thôi không nói, chứ còn Lục Kiệt, bất kể là tuổi tác hay tư lịch thì anh đều là tiền bối của gã, gã nào dám nhận câu xin lỗi này của Lục Kiệt được chứ.
Chung Hựu biết Lục Kiệt là kết hôn chớp nhoáng, những người trong giới cơ bản ai cũng hiểu, nhưng bình thường cũng chẳng ai để ý xem rốt cuộc bọn họ là thật hay giả.
Nhưng có ai mà lại không muốn nhân cơ hội này mà dựa hơi của Lục Kiệt chứ.
Phải biết rằng để đi được tới đây thì gã đã phải chịu đựng bao nhiêu khổ cực, kết quả Dung Sơ lại dễ dàng đạt được độ nổi tiếng cao ngút như thế. Tổ chương trình vừa công bố danh sách khách mời, độ hot đều đã dồn cả lên cặp đôi của Dung Sơ và Lục Kiệt. Gã vốn muốn nhân cơ hội này kéo thêm chút tiếng tăm cho mình và Đường Chi, ai ngờ căn bản là chẳng tới lượt họ.
Đối với Lục Kiệt thì gã không thể nói gì đực, nhưng đối với Dung Sơ, gã vẫn không nhịn được mà đâm chọt mấy câu.
Không ngờ Lục Kiệt lại phản ứng kiểu quái gở như thế.
Dung Sơ không để ý tới Chung Hựu nữa, Lục Kiệt cũng chẳng để ý, mà ghé sang sát bên tai Dung Sơ, “Anh bảo tổ sản xuất đừng gọi em dậy đấy, nên em đừng để trong lòng. Có phải tối qua em ngủ không ngon phải không?”
Hiểu được Lục Kiệt đang trấn an mình, Dung Sơ gật đầu.
Lục Kiệt khẽ cười, “Vậy phải làm sao đây, ban ngày em ngủ nhiều thế này, thì đêm có phải sẽ bị mất ngủ nữa không?”
Nhắc tới buổi đêm, Dung Sơ lại nhớ tới chuyện mình sẽ phải chung chăn chung gối với Lục Kiệt hôm nay, vành tai liền đỏ cả lên, “…… Chắc là không đâu ạ.”
Nhưng nếu mà thật sự không thể ngủ được, hình như đối với bọn họ cũng là một chuyện tốt.
Lục Kiệt sẽ không phải miễn cưỡng ngủ cùng cậu.
Anh ‘à’ một cái, “Tốt nhất nên là thế, đêm nay phải nghỉ ngơi thật tốt, nếu không mai sẽ sẽ không có tinh lực (tinh thần và thể lực) để quay show đâu.”
Không biết vì sao, Dung Sơ cảm thấy Lục Kiệt đang cố nhấn mạnh vào câu ‘Đêm nay phải nghỉ ngơi thật tốt’.
Thấy cả hai người hoàn toàn không để ý tới mình, Chung Hựu nhìn trái ngó phải, thấy Đường Chi cầm đồ đi vào thì vội vàng bước tới đón, khoác vai Đường Chi, còn hôn lên má cô một cái.
Đường Chi vừa vào chưa bao lâu, Quan Thứ và Thời An cũng đi vào.
Hai người họ tới muộn nhất, vì trước đó cả hai còn chưa quay xong phần trả lời câu hỏi, nên vừa đến nơi thì phải quay bổ sung.
Quan Thứ mới bước vào đã vỗ lên vai Lục Kiệt một cái, dáng vẻ trông rất thân quen.
[Hai người này biết nhau hả?]
[Thầy Quan hãy tỉnh táo lại đi! Thầy Lục là anti của anh mà!!]
[Chắc là quen nhau đó? Tôi nhớ lần trước Quan Thứ đã hát ca khúc chủ đề cho phim Lục Kiệt đóng mà]
Lục Kiệt xoay người lại, thấy là Quan Thứ thì liền cười với anh ta: “Lâu rồi không gặp.”
“Lâu rồi không gặp, không định giới thiệu với tôi một chút à?” Quan Thứ vừa nói vừa nhìn sang Dung Sơ.
Dung Sơ đã có phần ngơ ngẩn cả ra.
Dù sao cậu cũng rất thích nhạc của Quan Thứ, tuy không hâm mộ cuồng nhiệt, nhưng một ca sĩ mà mình đã thích nhiều năm rồi đang đứng trước mặt thế này, cậu cũng ít nhiều cảm thấy có chút căng thẳng.
Chưa để Lục Kiệt nói câu gì, Dung Sơ đã mở lời trước, lắp bắp chào một câu: “… Em chào thầy Quan ạ.”
Vừa nói xong, mà đã đỏ hồng hết cả.
[Ối chà]
[Sao nụ cười trên mặt thầy Lục đã đông cứng lại rồi kìa?]
Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Đánh giá:
Truyện Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Story
Chương 34: Hai người có phải đang thầm thích nhau không, xin hãy cho tôi một đáp án rõ ràng được không?
10.0/10 từ 23 lượt.
