Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Chương 94
Dư Thiệu hỏi: “Hối hận gì cơ chứ?”
Lư Du khẽ thở dài, nói: “Ta chỉ thấy ngươi bản tính thuần hậu, nào ngờ lại là kẻ đầu óc cứng nhắc đến thế. Ngươi kém hơn Lương vương không chỉ một điểm, mà là trăm bề vạn nẻo! Thôi thôi, bỏ đi! Ngươi vốn xuất thân tiện tịch, không người dạy bảo, chẳng mấy hiểu biết, cho dù có bản lĩnh đến trăm ngàn, chung quy tận trong xương tủy vẫn không rũ bỏ được thói khí của hạng hạ dân. Những việc như lập công danh lớn, nắm quyền khống chế thiên hạ, đối với ngươi chẳng khác nào truyện hoang đường! Vẫn là Lương vương, xuất thân cao quý, ôm chí lớn lao, nếu ta là nữ nhi, cũng sẽ đem lòng ái mộ phong thái văn võ song toàn của y…”
“Ối chà!” Lư Du còn đang thao thao bất tuyệt, bỗng nhiên kêu thất thanh một tiếng, ngã nhào xuống đất. Dư Thiệu giơ chân đá hắn ngã ngửa, mũi kiếm dí thẳng vào sống mũi hắn, giọng lạnh như băng: “Còn dám nói thêm lời nào, ta giết ngươi!”
Lư Du rụt cổ lại, nhưng vẫn giữ vẻ mặt lém lỉnh, cười hề hề: “Thiếu niên à, ngươi đâu cần khẩu thị tâm phi như thế. Đã không muốn nghe ta nói, thì cần gì phải lặn lội ngàn dặm tới tận nơi này đón ta?”
Lời còn chưa dứt, chỉ thấy ánh thép lấp loáng lóe lên trước mắt, một nửa búi tóc bị chém đứt rơi xuống đất cùng với trâm gỗ gãy làm đôi. Lư Du sững sờ tại chỗ, hồi lâu mới đưa tay sờ cổ mình, biết đầu vẫn còn nguyên, bấy giờ mới nhẹ nhõm thở ra, nhưng sau lưng lạnh toát, run run nói: “Ngươi…”
Dư Thiệu hơi nheo mắt, lại giơ kiếm lên như muốn bổ xuống. Lư Du như gà bị bóp cổ, lập tức im bặt. Hai người lại lên xe, lững thững ra khỏi rừng. Đến đầu lối, Dư Thiệu nhảy xuống xe, nói: “Ta phải về thành rồi, ngươi tự tìm chỗ mà ở tạm đi.”
Lư Du không khỏi ngạc nhiên thốt lên một tiếng: “Ngươi định bỏ ta ở lại đây?”
“Còn dám theo ta nữa, dù vương gia không giết ngươi, ta cũng phải tự tay kết liễu ngươi trước.” Dư Thiệu để lại một câu dọa nạt, rồi sải bước hướng về phía thành.
Lư Du đành bò lên càng xe, vừa ngâm nga một điệu tiểu khúc vừa cầm roi thúc bò đi tiếp. Vừa đi vừa cười khẽ một tiếng, lại thở dài, lắc đầu tìm đến nhà dân gần đó để nghỉ chân.
Dư Thiệu về đến thành, trước tiên vào yết kiến Lương vương, tường trình rõ ràng mọi chuyện mình làm ở Chước Châu. Đúng lúc tin chiến thắng vừa truyền về tiền tuyến, Lương vương đang trong cơn cao hứng. Dư Thiệu chặn đứng đường lương thảo của Lưu Mậu, khiến dã quân của Dã Lợi Xuân và Yến Vũ có thể giáp công từ hai mặt, Lưu Mậu tất sẽ đại bại. Lương vương nghe vậy, dĩ nhiên vô cùng hài lòng, khen Dư Thiệu vài câu, lệnh hắn lui xuống rửa mặt nghỉ ngơi, đợi Yến Vũ và Dã Lợi Xuân khải hoàn trở về, sẽ cùng nhau mở tiệc đón gió tẩy trần.
Chỉ có Trình Tung là trái ngó phải trông, không thấy bóng dáng Tôn Tiểu Nhị đâu, liền hỏi Lương vương. Lương vương chỉ “ừ” một tiếng, thấy quân bên ngoài thành đang thu dọn quân trang chiến lợi phẩm của địch, bèn bước xuống lầu thành, thản nhiên đáp: “Tôn Tiểu Nhị làm trái quân lệnh, tư tình với con hát, chết một cách uổng phí. Ta đã cho người tới an ủi cha mẹ hắn, chuyện này ngươi không cần can thiệp nữa.”
Một thân vệ tâm phúc như vậy, nói mất là mất luôn? Trong lòng Trình Tung lạnh buốt. Nhìn thần sắc của Lục Tông Viễn, rõ ràng là không muốn hắn tiếp tục truy cứu. Trình Tung đành phải nuốt giận, giấu nỗi nghi hoặc trong lòng.
Chuyến đi của Yến Vũ lần này, cả chặng chinh phạt cộng lại cũng mất gần mười ngày. Trong khoảng thời gian ấy, Lục Tông Viễn chưa thể nắm được chiến báo tiền tuyến, nên dứt khoát không bận tâm việc binh nữa, mà chăm lo chuyện nội trạch. Thái phi vốn dĩ cũng rất quan tâm tới Yến Vũ, thường sai người là Tịch Chỉ đi dò hỏi tin tức. Còn Lục Tông Viễn thì ngoài việc ứng phó với Thái phi, hầu hết thời gian đều quanh quẩn nơi phòng Ký Nhu.
Từ lần trước thái y bắt mạch, kê cho mấy đơn thuốc dưỡng thân, hắn liền thường xuyên ở bên cạnh, trông tận mắt nàng uống thuốc.
Ký Nhu biết mình không thể thoái thác, dứt khoát ngửa cổ, một hơi uống cạn. Vì uống quá vội, vị đắng tràn lên cổ họng, khiến nàng khô khốc buồn nôn, nước mắt cũng ứa ra.
Lục Tông Viễn ngồi ngay ngắn, sắc mặt điểm nụ cười nhạt. Thấy nàng quả thật đã nước mắt ròng ròng, mới đưa tay vỗ nhẹ lưng nàng, hỏi: “Không phải nàng có một hộp ô mai sao, sao chẳng thấy nữa?”
Hộp ô mai đó là do Vọng Nhi giữ. Từ sau hôm Vọng Nhi đột nhiên mất tích, hai người liền ngầm hiểu với nhau, không ai nhắc tới cái tên ấy nữa. Bởi thế, Ký Nhu chỉ khẽ lắc đầu, gượng cười đáp: “Thuốc hay thì đắng, lâu dần sẽ quen thôi.”
Lục Tông Viễn như muốn nói lại thôi, tay chạm nhẹ lên má nàng, rồi xoay người rời đi.
Ký Nhu tiễn hắn ra tới sân, vì dạo này nàng vô cớ lại bị cấm túc không được ra ngoài, nên chỉ dừng lại dưới cửa vòm thêu hoa. Đúng lúc đó, thấy Dư Thiệu bước nhanh từ tiền viện đến, ánh mắt nghiêm chỉnh dừng lại nơi Lục Tông Viễn, hoàn toàn coi nàng như không có mặt. Dư Thiệu nói: “Yến Vũ bọn họ đã trở về.”
“Ồ?” Đôi mắt Lục Tông Viễn bỗng lóe sáng, lộ rõ vẻ mừng rỡ: “Dã Lợi Xuân, Triệu Sắt cũng về rồi?”
Dư Thiệu mỉm cười: “Đều đã về.”
“Tốt lắm!” Lục Tông Viễn tinh thần phấn chấn, quay sang dặn Trình Tung đang chạy đến báo tin: “Thiết yến tại phủ ngươi, ta muốn mở tiệc mừng công cho họ.”
Tin thắng trận vừa tới, mọi người đều vui mừng khôn xiết. Trong thành Yến Kinh, từng nhà đều treo lụa màu rực rỡ sẵn có lên cột hiên để chúc mừng thành được giải vây. Trong hoa sảnh phủ Trình, Dã Lợi Xuân và Triệu Sắt đến bái kiến Lục Tông Viễn. Hắn truyền lệnh dọn tiệc, từng món ngon dâng lên như nước chảy. Triệu Sắt ăn chẳng màng, nước miếng bắn tung, thao thao kể lại những trắc trở dọc đường, khiến ai nấy nghe mà kinh hãi liên tục. Ngay cả Dã Lợi Xuân cũng nhịn không được mà góp lời, dùng tiếng Hán chưa mấy thành thục để chen vào.
Lục Tông Viễn bị hai người họ ồn ào đến nhức đầu, phải nhíu mày bóp trán, cười nói: “Nói vậy, thiếu niên họ Tiết ấy rất có bản lĩnh?”
Dã Lợi Xuân và Triệu Sắt đồng thanh: “Rất có bản lĩnh!” Lần này ra trận, hai người họ xem như đã bỏ qua hiềm khích, bồi dưỡng được sự ăn ý.
Lục Tông Viễn trong lòng có phần động tâm, nâng chén rượu mà không nói gì. Triệu Sắt thấy thần sắc vương gia, rõ ràng là có ý trọng dụng nhân tài, bèn gãi đầu, ngượng ngùng nói: “Chỉ tiếc là ta và Dã Lợi Xuân không bằng người ta, để hắn chạy mất. Nếu không thì nhất định sẽ bắt sống tiểu tử ấy đem dâng vương gia!”
“Không cần, hắn không quan trọng. Các ngươi bình an trở về là được.”
Triệu Sắt cảm kích cười một tiếng. Lục Tông Viễn tính tình hòa nhã, mọi người đều còn trẻ tuổi, chẳng ai giữ kẽ. Rượu quá ba tuần, trong tiệc đã ầm ĩ cả lên. Lục Tông Viễn nâng chén rượu, ngồi một bên mỉm cười nhìn họ cãi vã.
Bỗng nghe một tiếng “choang” vang lên, thấy Trình Tung đã ném chén rượu xuống đất, lảo đảo đứng dậy, mắt đỏ bừng, rút kiếm chỉ thẳng vào Dư Thiệu mà chất vấn: “Dư Thiệu! Mẹ của Tôn Tiểu Nhị vừa nắm tay ta khóc lóc thảm thiết, hỏi ta con bà ấy đâu rồi. Ta lại chẳng trả lời được một lời nào! Ngươi nói xem, Tôn Tiểu Nhị rốt cuộc đã đi đâu?”
Dư Thiệu uống đã quá chén, gương mặt trắng trẻo phơn phớt ánh hồng. Bị Trình Tung lườm cả buổi tối, sớm đã không để bụng, bèn mặt không đổi sắc đáp: “Hắn bị chuột rút khi lội sông, chết đuối rồi.”
Trình Tung tức đến tay run lẩy bẩy, “ầm” một tiếng đập thanh kiếm lên bàn, lớn tiếng mắng: “Ngươi ghen tức với ta, ghen vì lần trước ta thay ngươi ra nghênh chiến Tần Vân! Hừ, một kẻ miệng còn hôi sữa, chưa lập nổi công trạng gì, dựa vào đâu mà xem thường ta?” Hắn đã say chếnh choáng, lời lẽ càng lúc càng lộn xộn, lại chỉ tay loạng choạng về phía Yến Vũ: “Còn ngươi nữa! Ngươi dựa vào cái gì? Một tên tướng phản quân…”
Dư Thiệu lạnh lùng cười khẩy, mỉa mai: “Vậy ngươi thì dựa vào đâu? Dựa vào việc làm cái loa vẹt bên cạnh vương gia suốt mười mấy năm?”
Trình Tung gầm lên giận dữ, túm lấy cổ áo Dư Thiệu, giơ tay định đấm. Dư Thiệu không nể nang, rút ngay kiếm, chém phăng nửa ống tay áo của Trình Tung. Hai người vừa động thủ, mọi người vội vàng nhào tới can ngăn, mỗi bên giữ một người. Trình Tung bị dội cả thau nước lạnh, lập tức tỉnh táo lại, thấy sắc mặt Lục Tông Viễn âm trầm đáng sợ, biết mình đã gây họa, vội vàng cúi đầu nhận tội.
Dư Thiệu chỉ lạnh lùng nhìn hắn sám hối, không hé môi lấy một lời.
Lục Tông Viễn lúc này mới dịu mặt, ôn hòa nói: “Rượu vào lời ra, ai cũng không để bụng đâu, ngươi không cần canh cánh.” Rồi lệnh người kéo Trình Tung lui xuống tỉnh rượu, sau đó nhìn thẳng vào Dư Thiệu, chậm rãi nói: “Tháng sau ta sẽ nam chinh, đã lệnh cho Trình Tung lưu thủ Yến Kinh. Giờ Ký Châu không người trấn giữ, ngươi thay hắn, đêm nay lập tức xuất phát, đi trấn ải đi.”
“Vương gia!” . Dư Thiệu còn chưa kịp mở miệng, Triệu Sắt đã thất sắc kêu lên trước. Dã Lợi Xuân cũng nheo đôi mắt đỏ ngầu vì men rượu, đưa ánh mắt đầy thú vị nhìn Lục Tông Viễn, rồi lại nhìn Dư Thiệu.
Dư Thiệu chỉ bình tĩnh đáp một tiếng “Tuân mệnh”, rồi chắp tay thi lễ với từng người. Đến trước mặt Lục Tông Viễn, hắn chỉ lặng lẽ nhìn sâu vào mắt y một cái, sau đó xoay người, rời tiệc.
Vừa rời bàn tiệc, Dư Thiệu lập tức thu dọn hành lý, trong đêm gấp rút lên đường tới Ký Liêu. Triệu Sắt tìm đủ mọi cách ngăn cản, nhưng rốt cuộc vẫn không lay chuyển được, đành ngơ ngác tiễn Dư Thiệu lên ngựa. Y đứng sau lưng hắn, lẩm bẩm như nói với gió: “Dư Thiệu, ngươi còn nhớ ngày xưa trong nha môn trấn Bộc Dương, ngươi từng đích thân nói, chúng ta sẽ theo vương gia, cùng nam hạ bình định Giang Nam, cho ngựa uống nước Trường Giang chứ?”
Dư Thiệu ghì dây cương, quay lưng về phía y, hồi lâu mới đáp bằng một giọng lành lạnh, xa cách: “Ta không quên.” Nói rồi th*c m*nh bụng ngựa, phóng đi như bay.
Gió đêm lạnh buốt quất vào mặt, nhọn sắc như dao cắt. Dư Thiệu một đường phi ngựa như điên, chẳng mấy chốc đã đến nơi nông gia Lư Du tá túc. Vừa đến nơi đã thấy Lư Du áo xống chỉnh tề, ngồi trên càng chiếc xe ngựa cũ nát, dường như đã chờ sẵn.
Dư Thiệu xuống ngựa, bước lại với vẻ do dự.
Lư Du bật cười, nói: “Sao lại trưng cái mặt như cha mẹ chết thế kia?Lương vương tốt bụng của ngươi không cần ngươi nữa rồi à?”
Dư Thiệu bình tĩnh nói: “Ngươi giết Tôn Tiểu Nhị, vương gia vì vậy nghi ngờ ta, nên mới giáng ta ra biên ải.”
Lư Du đắc ý cười phá lên, vung roi, nói: “Đúng lúc, ta lại muốn ra biên quan xem thử. Bị hắn kè kè giám sát thế, ngươi làm được trò trống gì?”
Dư Thiệu giơ tay cản xe, nhảy lên ngồi cạnh hắn, định giành lấy roi cầm lái, nhưng Lư Du lại gạt tay hắn ra, nói: “Ngươi vào trong ngồi đi, lần này ta thay ngươi đánh xe một chuyến.”
Dư Thiệu chẳng có tâm trạng gì để đấu khẩu với y, chỉ đáp:
“Không cần.”
Lư Du lại dùng vai hích vào vai hắn, mắt liếc về phía trong xe, thần thần bí bí nói: “Trước hết ngươi vào trong xe mà xem đi, đồ ngốc!”
Dư Thiệu đầy nghi hoặc, chầm chậm vén màn lên, vừa nhìn đã thấy có một nữ tử búi tóc cao ngồi dựa vào thành xe, tay chân bị trói, không thể cử động. Dưới ánh trăng, dung mạo nàng hiện ra rõ ràng, mặt như ngọc tuyết, ánh mắt long lanh, lộ vẻ bất lực xen chút giận dỗi.
Không phải Ký Nhu thì còn ai vào đây?
Dư Thiệu quay phắt đầu lại, mắt trợn trừng nhìn Lư Du: “Ngươi làm gì vậy?”
Lư Du cười ha hả, đáp: “Không làm vậy, sao ngươi dám đoạn tuyệt đường lui, cắt đứt với Lương vương chứ?”
Nói xong, thấy gương mặt Dư Thiệu u ám đến cực độ, y lại càng cười sảng khoái, nói tiếp: “Nàng bị Lương vương giam lỏng mấy hôm nay, ta tốn không ít công sức mới giúp ngươi anh hùng cứu mỹ nhân. Nói đi, một mỹ nhân thế này, ngươi còn nỡ đem trả về cho Lương vương sao?”
Dư Thiệu quay đầu nhìn về phía Ký Nhu.
Ánh mắt nàng sáng như sao, lấp lánh nhìn hắn, rồi khẽ, lắc đầu. Tia giận dữ trong mắt dần tan, chỉ còn lại khẩn cầu dịu dàng.
Nàng không muốn đi cùng hắn… là vì trong lòng vẫn không nỡ buông bỏ Vương gia sao?
Dư Thiệu lặng lẽ nghĩ, trong lòng trăm mối tạp loạn. Hắn buông tay, hạ rèm xe, che khuất ánh nhìn của Ký Nhu. Rồi quay lại ngồi xuống phía bên kia càng xe, không nói đi, cũng chẳng nói ở.
Lư Du bật cười khẽ một tiếng, kéo dài giọng gọi: “Lên đường thôi!”
Xe ngựa lộc cộc chuyển bánh, chầm chậm chạy về hướng bắc.
Dưới ánh trăng, vầng sáng như dải lụa bạc rơi rớt trên người hai người. Dư Thiệu vẫn lặng im như cũ, khiến tiếng kẽo kẹt của bánh xe càng trở nên rõ ràng.
Lư Du đánh xe một hồi, cảm thấy buồn tẻ, bèn bóp giọng hát một khúc dân ca quê dã:
“Thanh sơn còn, lục thủy còn,
Mà người chẳng thấy về.
Gió thường qua, mưa thường tới,
Thư người chẳng gửi về.
Hạn chẳng hại, bệnh mới hại,
Hoa chẳng cài, ngọc chẳng đeo,
Trâm vàng ngại chẳng mang vào.
Cơm chẳng thiết, trà chẳng thèm,
Ngày ngày mong ngóng người xem.
Nợ kiếp trước, nợ kiếp này,
Dây tơ vương vấn chẳng dứt hoài…”
Xe ngựa kẽo kẹt chạy, tiếng hát của Lư Du chầm chậm vang lên:
“Nợ kiếp trước, nợ kiếp này,
Dây tơ vương vấn chẳng dứt hoài a…”
“Phủ Trình canh phòng nghiêm ngặt, ngươi làm sao bắt nàng ra được?” Dư Thiệu đột ngột lên tiếng, khiến tiếng hát dừng bặt.
Lư Du lắc đầu lắc cổ, ra vẻ thần bí: “Thiên cơ bất khả lộ, thiên cơ bất khả lộ.” Rồi y nghiêng tai lắng nghe một hồi, huých nhẹ cùi chỏ vào Dư Thiệu, ý bảo hắn ngó vào trong xe: “Lâu rồi không thấy động tĩnh, là ngủ rồi, hay lại đang rắp tâm mưu kế gì nữa? Nghe bảo cô nương này chẳng phải người dễ chơi đâu.”
Dư Thiệu liếc hắn một cái, lại quay đầu nhìn rèm xe. Tấm rèm lặng im, chỉ có gió đêm thổi đưa đôi câu chuyện trò của khách bộ hành vẳng vào. Hắn tai thính, từ sớm đã nghe ra, ngay khi Lư Du cất tiếng hát, nhịp thở của Ký Nhu trong xe cũng dần chậm lại, dài mà đều.
Nàng chưa ngủ. Cũng không còn tức giận. Mà đang lắng nghe đoạn đối thoại giữa hắn và Lư Du.
Khóe môi Dư Thiệu khẽ cong lên, nét âm trầm vẫn luôn đọng trên mặt rốt cuộc cũng được quét sạch. Hắn đoạt lấy roi từ tay Lư Du, lạnh nhạt nói: “Ngươi đánh xe chậm như rùa bò thế kia, đến bao giờ mới tới Liêu Đông?”
Dứt lời, liền quất mạnh roi xuống ngựa. Con ngựa bị bất ngờ, hí vang một tiếng, tung vó phóng điên cuồng. Lư Du không kịp đề phòng, người loạng choạng suýt lăn khỏi càng xe, không khỏi chửi một tiếng: “Con mẹ nó…”
Trong xe liền vang lên một tiếng “cộc” trầm đục, kèm theo tiếng kêu đau khe khẽ của nữ tử. Dư Thiệu liếc mắt nhìn, ánh mắt rơi xuống roi da đang quất vào ngựa, tay liền khẽ chậm lại, động tác dịu dàng hẳn đi.
Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
