Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Chương 95
Lư Du cười thầm không dứt, nhủ bụng: Quả thật là một kẻ si tình đến chết cha chết mẹ. Y nắm chặt càng xe, ngáp dài một cái: “Ta chợp mắt một lúc, chúng ta đi đêm, trời sáng rồi hãy tìm chỗ nghỉ chân.”
Đêm ấy, xe không dừng vó ngựa, thẳng một mạch tới gần bờ cõi Ký Châu. Trời rạng mờ mờ, gió sớm nhẹ lay. Lư Du đi đến trước nhà một hộ dân sơn dã gõ cửa, Dư Thiệu cũng bước tới trước xe, dừng lại thoáng chốc, rồi vén màn xe lên.
Hắn thấy Ký Nhu ngồi dựa vào vách xe, tay chân vẫn bị trói, không thể cử động, chỉ có thể trừng mắt nhìn hắn. Dư Thiệu không nói một lời, bế nàng xuống xe, đi đến trước hàng rào gỗ nhà dân. Bỗng hắn nhớ ra điều gì, bèn gỡ búi tóc của nàng, buông xõa xuống, lấy tóc che khuôn mặt nàng một cách lộn xộn. Thấy có một lọn tóc che mất mũi, lại nhẫn nại vén sang bên.
Ký Nhu vốn đã ngột ngạt, nay lại bị hắn lôi tới lôi lui như thế, càng thêm bực bội: “Ngươi làm gì vậy?”
Dư Thiệu cẩn thận đặt lại sợi tóc, ánh mắt chạm phải ánh nhìn của nàng, mới chậm rãi đáp: “Ta không muốn người khác thấy nàng.”
Ký Nhu bật cười: “Ta từng cải nam trang theo vương gia đánh Tây Khương ở Hạ Lan, người gặp ta mỗi ngày đông không đếm xuể, chẳng lẽ ngươi định móc mắt hết cả thiên hạ?”
Dư Thiệu chỉ lặng lẽ liếc nàng một cái, không nói gì. Lúc đi, còn cố ý bấm nhẹ vào bắp chân nàng một cái.
Ký Nhu bị trói suốt đêm, tay chân tê dại, bị hắn điểm đúng huyệt đạo, đau tê như bị kiến cắn, vừa nhức vừa ngứa, không nhịn được “á” một tiếng khẽ, đầu bị hắn khẽ đẩy một cái, liền rúc vào ngực chàng, không thể phát ra thêm âm thanh nào nữa.
Bọn họ ba người, hành tung rõ ràng quái dị, một lão già gầy quắt, mang theo một thanh niên dáng vẻ tướng mạo hoàn toàn khác biệt, lại có thêm một nữ nhân sống chết chẳng rõ. Chủ nhà kinh hãi, ánh mắt liên tục đảo giữa Ký Nhu và Dư Thiệu.
Lư Du bĩu môi, kéo chủ nhà sang một bên, nhét cho hắn một thỏi bạc, nói: “Đây là con trai tôi, hơn hai mươi rồi, trên người mắc chứng bệnh kín khó chữa, ai ai trong vùng cũng biết, vì vậy không ai chịu gả con gái cho. Không còn cách nào, tôi phải lặn lội xuống phương nam, bỏ bạc mua về một cô. Sợ dọc đường cô ta bỏ trốn, mất cả người lẫn tiền, nên mới phải trói lại thế này.”
Chủ nhà cầm bạc cân thử, thấy nặng tay, chẳng buồn truy cứu chuyện đúng sai thật giả, lập tức gọi vợ ra mở cổng, nấu nước dọn chăn, đưa khách vào an trí.
Lư Du cũng biết điều, để gian trong cho Dư Thiệu, còn mình ôm chăn mỏng sang phòng chất củi, vừa đi vừa la to: “Con ngoan à, nhớ lời cha dặn nhé. Thân nữ nhân đã theo ai, lòng cũng theo đó. Chờ lúc gạo nấu thành cơm rồi, có đuổi nàng cũng chẳng chịu đi nữa đâu!”
Dư Thiệu đã quá quen với giọng điệu cà khịa của Lư Du, chỉ xem lời y như gió thoảng bên tai. Ký Nhu thì không được bình thản như vậy, trong bụng không khỏi “phì phì phì” mấy tiếng, hận cái lão cáo già này đến nghiến răng.
Nàng còn đang tức, đã bị Dư Thiệu bế lên giường đất, ấn sâu vào bên trong, rồi mình cũng cởi giày, dang tay duỗi chân nằm bên cạnh.
Ký Nhu chờ một lúc, thấy Dư Thiệu hai tay đặt ngay ngắn hai bên thân, mắt khẽ nhắm, hơi thở đều đều, tựa hồ đã ngủ say không còn mảy may tạp niệm.
So với hắn, nàng lại chẳng thể yên lòng. Từ khi bị bắt đi đêm qua đến giờ, đầu óc nàng chưa một khắc được thảnh thơi. Không biết giờ phủ Trình, phủ vương gia rối loạn đến đâu rồi? Vương gia có đoán được Dư Thiệu to gan lớn mật, dám bắt cóc người rồi bỏ trốn không? Từ Ký châu về Yến Kinh mấy trăm dặm, đi bộ thì quá chậm, nếu cưỡi ngựa, một ngày hẳn là có thể tới.
Nàng âm thầm tính toán. Nghe thấy ngoài sân nông phu gọi vợ dọn cỏ cho ngựa, rồi vác cuốc ra ruộng. Trong sân lúc này chỉ còn lại ba ngườinàng, Dư Thiệu và Lư Du đang ngủ trong phòng củi.
Ký Nhu khẽ cử động đôi chân tê rần, vừa đảo mắt, chợt thấy Dư Thiệu chẳng rõ tỉnh từ lúc nào, đang quay mặt sang nhìn nàng. Đôi mắt đen như mực ấy, lặng yên mà chăm chú, khiến người khác không dám trốn tránh.
“Lại đang tính chuyện xấu gì rồi.” Hắn nói chắc nịch.
Hai người đối diện nằm nói chuyện, mà lại bị một đôi mắt như soi thấu lòng người nhìn chằm chằm, thật khiến người ta cảm thấy ngượng nghịu khó tả. Ký Nhu khẽ cau mày, cố gắng xoay người tránh đi. Nhưng vừa nhúc nhích, đã bị hai tay hắn giữ lấy mặt, mạnh mẽ ép quay trở lại.
Nàng khẽ thở dài, mang theo chút ấm ức: “Chân ta tê rồi.”
Dư Thiệu chớp mắt: “Muốn gạt ta cởi trói cho nàng à? Lần này không được đâu.”
Bốn bề tĩnh lặng, ánh sáng đã rõ, ngũ quan hắn như được vẽ rõ trong nắng sớm, từng tia biểu cảm đều không thoát khỏi mắt nàng. Khi những vẻ lạnh lùng, ưu tư tan đi, giữa chân mày hắn vẫn còn phảng phất nét cố chấp và ngây thơ thuở nhỏ, cùng chút tình ý chẳng lúc nào không len lén hiện ra.
Chỉ không biết, giờ hắn còn dám mở miệng nói câu “Ta muốn cưới nàng” nữa hay không?
Ký Nhu không kìm được, khẽ mỉm cười.
Dư Thiệu nhướn mày, có phần bất ngờ, rồi cũng bật cười.
Nắng đã lên cao, chiếu rực tờ giấy dán cửa sổ. Đây là phòng tân hôn của con trai chủ nhà, giường đất trải đệm đỏ, gối thêu uyên ương hí thủy, tường dán tranh năm mới “em bé ôm cá”. Không khí ấm áp như rải mật, đến cả Dư Thiệu cũng thấy vui lây, không kìm được lại nghiêng người, dịch sát nàng thêm một chút.
Hắn quả là biết “thừa thắng xông lên”, cứ để mặc như thế, chẳng mấy chốc sẽ động tay động chân cho xem.
Ký Nhu thấy vậy, lập tức dẹp nụ cười, nói thẳng: “Ngươi để ta về đi. Nếu để vương gia biết được…”
“Biết thì sao?” Hắn ngắt lời nàng, mày đen chau lại, vẻ mặt ngang ngược không chịu nhún nhường.
Ký Nhu đáp: “Ngài nhất định sẽ tới tìm ta.”
Dư Thiệu sa sầm mặt: “Ngươi mong hắn tới tìm ngươi?”
Ký Nhu mỉm cười, xem như ngầm thừa nhận.
Nụ cười của nàng quá chói mắt. Dư Thiệu không nén được, giọng cũng gay gắt hơn: “Chẳng lẽ vương gia, đối với ngươi lại quan trọng đến thế sao?”
Nụ cười của Ký Nhu nhạt như sương mai: “Ngài đối với ta… không chỉ là một vương gia đơn thuần.”
Giọng nàng nhỏ quá, rơi vào tai Dư Thiệu như tiếng thì thầm.
Hắn không nói gì thêm, cứ thế nằm đó, ngẩn người nhìn tờ giấy cửa sổ nhuộm đỏ nắng sớm.
Đêm nọ, khi đứng ngoài thành ngước nhìn, thấy bóng dáng Lục Tông Viễn khoác áo bào trên lầu, phảng phất như sắp bay lên cùng gió, dưới chân là vạn quân vạn mã hò reo như sấm… Cảnh ấy lại hiện về trong đầu.
Hắn không còn nhớ rõ lúc đó mình có cảm giác gìch út hâm mộ, hay chút hụt hẫng? Cảm giác nắm giữ quyền binh thiên hạ ấy, thực sự như lời Lư Du nói, sảng khoái đến vậy sao?
Trong lòng trăm mối rối ren, lại bị Ký Nhu làm rối thêm, buồn ngủ cũng tiêu tan, hắn dứt khoát ra sân, kéo dây gầu múc nước giếng lên rửa mặt. Bị nước lạnh dội lên mặt, hai má đỏ bừng, ánh mắt sắc như sao. Hắn dùng khăn lau sơ rồi vứt qua một bên.
Đúng lúc ấy, Lư Du từ phòng củi ngáp ngắn ngáp dài bước ra, đôi mắt tinh quái lập tức sáng rực, đảo một vòng từ phòng trong ra đến Dư Thiệu, tiến lại gần, vỗ mạnh vào vai chàng, cười gian: “Xong việc rồi à?”
Dư Thiệu tựa hồ đang trầm tư, hoàn toàn không đếm xỉa đến lời của Lư Du. Lư Du tức tối thu tay về, lấy chỗ nước thừa Dư Thiệu vừa dùng rửa mặt, qua loa dấp dấp cho có lệ, rồi vươn vai khoan khoái nói:
“Ngươi không ngủ thì đi tiếp đi. Từ đây đến Liêu Đông đều là địa bàn của Lương vương đấy. Nói không chừng chỉ chốc lát nữa là bị hắn đuổi kịp rồi.”
Dư Thiệu ngăn y lại khi hắn vừa định đi tháo ngựa, hỏi: “Ngươi nói thật cho ta biết, làm sao ngươi lôi được người ra khỏi phủ Trình?”
Lúc này Lư Du đã không còn đề phòng như ban đầu, liền đáp thẳng:
“Lương vương có một vị thái y là đồng hương với ta, ta chỉ nhờ ông ta giúp một chuyện nhỏ mà thôi.” Y chỉ tay về phía phòng trong, vẻ mặt mờ ám, thấp giọng nói:
“Ngươi có biết vì sao lương vương lại giam lỏng nàng không? Tiểu nương tử ấy chẳng phải loại hiền lành gì đâu. Về sau theo ngươi rồi, cũng phải đề phòng cẩn thận đấy…”
Cái giọng mỉa mai lấp lửng mỗi lần nhắc tới Ký Nhu ấy của Lư Du khiến Dư Thiệu rất phản cảm. Hắn lạnh mặt cắt ngang lời: “Ngoài vị thái y kia, còn ai nữa?”
Lư Du đảo mắt một vòng, cười hề hề: “Cái đó à, thiên cơ bất khả lộ!”
Y vừa v**t v* bờm ngựa, vừa lảm nhảm: “Ngựa tốt ơi ngựa tốt, hôm nay lại phải nhọc lòng, chở ba cha con ta đến tận Liêu Đông. Ngươi phải chạy cho nhanh, mà lại phải vững, đừng để trái tim của con ngoan nhà ta va vấp tổn thương nha…”
Nói xong, Y vừa xoay người định nói gì đó với Dư Thiệu, đã thấy trong mắt đối phương băng giá lạnh lẽo như băng vụn. Lư Du biết chuyện chẳng lành, lập tức quay đầu bỏ chạy. Nhưng Dư Thiệu đã rút trường kiếm nơi thắt lưng, một kiếm phóng ra, trúng ngay mắt cá chân của hắn. Lư Du lập tức ngã vật xuống, máu chảy đầm đìa.
Y ôm chặt vết thương, ngẩng đầu thấy Dư Thiệu sát khí bức người, bất giác nhớ tới cái chết của Đái Vinh, toàn thân run bần bật, giọng lạc đi: “Ngươi…”
Dư Thiệu bật cười lạnh, nói: “Chỉ bằng ngươi, cũng dám xưng là cha ta?”
Dứt lời, hắn nhấc chân đạp mạnh lên cổ chân bị thương của Lư Du. Lư Du rú lên thảm thiết, rồi ngất lịm đi.
Đúng lúc ấy, lão nông kia trở về nhà, vừa thấy cảnh thê thảm của Lư Du, sợ đến hồn vía lên mây, vội quay đầu bỏ chạy. Nào ngờ bị Dư Thiệu vung kiếm chặn lại, lại ném cho mấy thỏi bạc, sai hắn vào kinh thành Yên Kinh đưa thư. Lão nông nào dám từ chối, vơ lấy bạc rồi lăn bò chạy mất.
Dư Thiệu thấy Lư Du nhất thời khó lòng tỉnh lại, bèn mặc kệ không quản, lấy nước giếng rửa sạch máu trên bảo kiếm, rồi quay trở vào phòng trong. Ký Nhu trong phòng sớm đã nghe rõ động tĩnh trong viện, thấy hắn bước vào, vẻ mặt kinh ngạc nhìn. Dư Thiệu không buồn giải thích, bước tới tháo dây trói tay chân cho nàng.
Ký Nhu chậm rãi động đậy cổ tay, ngẩng nhìn Dư Thiệu, hỏi: “Ngươi định đi Liêu Đông một mình sao?”
Dư Thiệu liếc nàng một cái: “Nàng muốn theo ta à?”
Ký Nhu khẽ lắc đầu. Nàng không tận mắt chứng kiến vẻ mặt lạnh lùng khi Dư Thiệu hạ thủ với Lư Du ban nãy, nhưng giờ phút này, hàng mày đen mắt sáng, làn da trắng tựa ngọc của chàng lại khiến người ta thấy một vẻ bình lặng đến đáng sợ. Đây mới là Dư Thiệu nơi chiến địa lãnh khốc vô tình, hoàn toàn khác biệt với thiếu niên nhiệt thành ngây ngô năm xưa. Nàng theo bản năng lùi ra xa một chút, vịn mép giường bước xuống, cử động tay chân.
Lúc này, Dư Thiệu đã đi ra ngoài, lấy kim dược trị thương bôi cho Lục Du, rồi trói gô hắn lại, nhốt vào phòng chất củi.
Một vầng dương đỏ, dần nhô lên khỏi chân trời.
Lão nông phu kia đã đi Yên Kinh đưa thư. Vợ con hắn biết trong nhà rước họa vào thân, không dám trở về, sang nhà hàng xóm trú tạm. Trong viện rộng lớn, chỉ còn lại hai người có thể hoạt động : Ký Nhu và Dư Thiệu.
Đến tận trưa, hai người vẫn chưa ăn uống gì. Dư Thiệu không nhịn được nữa, biết rõ Ký Nhu là tiểu thư khuê các, mười ngón tay chưa từng dính nước mùa xuân, đành nhận mệnh vào bếp lo cơm. Mở rổ ra xem, chỉ toàn rau dưa lá úa, chẳng có món gì ngon miệng, bèn dắt ngựa ra, định vào rừng săn chút thú hoang đổi vị.
Vừa tới cửa, lại quay trở vào, kéo cả Ký Nhu ra ngoài, đẩy tới trước ngựa. Ký Nhu nghĩ tới việc phải cùng Dư Thiệu cưỡi chung một ngựa, liền thấy không được tự nhiên, nói: “Ta không biết săn bắn, theo đi cũng chẳng giúp được gì.”
Dư Thiệu ngang ngược: “Để nàng ở lại một mình, lỡ nàng bỏ trốn thì sao?”
Ký Nhu hết cách, đành tự mình trèo lên ngựa. Dư Thiệu cũng lên ngựa theo, hai người một ngựa, thong dong đi tới khu rừng ngoài thôn. Dư Thiệu không có cung tên, chỉ mang theo ná bắn. Nói là đi săn, nhưng chàng lại chẳng chuyên tâm, chỉ tiện tay bắn rơi mấy con chim sẻ. Lúc xuống ngựa nhặt chim, chợt thấy nơi rừng sâu có tia sáng trắng lướt qua. Dư Thiệu lanh lẹ dị thường, lập tức tung mình lao tới, bấm chốt cơ quan nơi tay áo, tia sáng ấy ngã vật xuống đất. Hắn bước nhanh tới, nhấc tai sinh vật kia lên xem, thì ra là một con hồ ly trắng như tuyết.
Dư Thiệu ngẩn ra, thấy Ký Nhu cũng ló đầu tò mò nhìn, trong lòng bỗng thoáng chút ngơ ngẩn, khẽ nói: “Lần đầu ta gặp nàng, cũng là lúc săn được một con hồ ly trắng trên núi.”
Đã từng có lúc, hắn ngỡ nàng là hóa thân của hồ ly trắng ấy, bởi thế mới không nhịn được mà cứ muốn đến gần nàng.
Ký Nhu khẽ “ồ” một tiếng, thuận miệng hỏi: “Thế con hồ ly đó đâu rồi?”
Dư Thiệu lặng lẽ nhìn nàng. Làm sao hắn có thể nói ra rằng, con hồ ly đó đã bị chính tay chàng mổ bụng lột da, trở thành một tấm hồ cừ?
Lúc ấy, con hồ trong tay bỗng vùng vẫy dữ dội, hàm răng nhọn hoắt không ngừng nhe ra đe dọa. Dư Thiệu nới tay, hồ ly liền lê chân bị thương, chui tọt vào bụi cỏ mất hút. Hắn lau máu dính trên tay vào vạt áo, ngồi xuống đất, thần sắc thoáng vẻ u sầu.
Ký Nhu rốt cuộc cũng tìm được cơ hội mở lời, bèn hỏi: “Người tên Lư Du đó là ai?”
Dư Thiệu mặt mày có chút khó coi, đáp: “Là người của Tiêu Trạch.”
Ký Nhu lại hỏi: “Ngươi luôn biết hắn cố ý ly gián mình và vương gia?”
Dư Thiệu không nói, nhưng vẻ mặt kia rõ ràng là ngầm thừa nhận.
Ký Nhu nói: “Hắn hứa cho ngươi lợi lộc gì?”
“Muốn ta quy thuận Tiêu Trạch.”
Ký Nhu ngạc nhiên. Với hiểu biết của nàng về Dư Thiệu, hắn nhất định không đời nào phản bội Lục Tông Viễn, đầu quân cho Tiêu Trạch. Nhưng nếu vậy, vì sao hắn lại ngấm ngầm qua lại với Lư Du? Nàng hơi chần chừ, hỏi tiếp: “Ngươi không muốn à?”
Dư Thiệu lạnh nhạt lắc đầu: “Ta không quyền không thế, nếu theo Tiêu Trạch chẳng phải cũng chỉ là sống dưới người ta, nhìn sắc mặt người khác mà hành động hay sao? Những ngày tháng như thế, ta đã chịu đủ rồi.”
Ký Nhu ngắm nhìn gương mặt nghiêng lạnh lùng của hắn, bỗng nhớ lại lần đầu gặp gỡ nơi chùa núi Kim Lăng. Khi ấy, Thừa Ngọc từng nói: “Thiếu niên này, giống như tượng băng khắc tuyết, trầm mặc mà kiêu ngạo.” Những tâm sự không muốn nói ra ấy, có lẽ cũng cần một người để lắng nghe. Biết đâu những lời huyên thuyên của Lư Du, lúc đầu với chàng cũng chẳng đến nỗi chán ghét?
Nàng khẽ động tâm, khẽ khàng đẩy vai Dư Thiệu, nói: “Ngươi mau đi đi thôi.”
Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Đánh giá:
Truyện Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Story
Chương 95
10.0/10 từ 13 lượt.
