Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu

Chương 89


Yến Vũ nghẹn lời, hồi lâu mới cười khổ nói: “Cô nương cần gì phải làm thế? Thành mất rồi, cũng chẳng có lợi gì cho ai cả.”


Ký Nhu buông lỏng vai, tựa hờ vào cột hiên, tay chỉnh lại trâm ngọc bên tóc mai, liếc nhìn yên vũ một cái, thản nhiên nói: “Nếu Vương gia không nắm chắc, sao lại dễ dàng bỏ lại Yến Kinh để đi đánh Đái Vinh? Dù cho có mất Yến Kinh thì đã sao? Yến Kinh dựa lưng vào tuyến Ký-Liêu, các châu phủ xung quanh đều đã bị Trình Tung đánh hạ, nếu có chuyện chẳng lành, cùng lắm thì lui về giữ Bảo Định. Lưu Mậu dù có phá được thành, hắn giữ nổi sao? Thực sự đáng lo, chỉ là bá tánh vô tội trong thành và cả nhà lớn nhỏ của phủ Lương vương mà thôi. Còn nữa, Trình Tung ,bất kể là để mất thành hay khiến dân chúng làm loạn ,chỉ cần Thái phi hay thế tử có điều gì sơ sẩy, thì ở trước mặt Vương gia, hắn cũng chẳng thể nào ăn nói cho xuôi.”


Nàng ngừng một chút, mắt khẽ chớp, nhẹ giọng tiếp: “Vệ binh trong phủ đều đã bị điều đi cả rồi, phủ vương giờ đây, cũng chẳng hơn gì nhà dân thường.”


Yên Vũ chau mặt, lạnh giọng nói: “Cô nương chưa từng nghĩ đến sao? Nếu phủ vương có mệnh hệ gì, Ức Phương cũng sẽ gặp họa.”


Ký Nhu đáp ngay: “Ức Phương chẳng phải còn có huynh sao?”


Yến Vũ nói: “Trong viện của nàng có người canh chừng sát sao, ta nào thể thần không hay, quỷ không biết mà đưa nàng ra ngoài?”


“Chính là như thế.” Ký Nhu nhếch môi trêu ghẹo: “Ta đã nói rồi, huynh không được Vương gia trọng dụng, thì tất nhiên không thể bảo vệ được nàng. Thời buổi này, muốn sống an phận mà chẳng dính chuyện thiên hạ, dễ lắm sao? Huynh phải tìm cách thay thế Trình Tung, chỉ cần hắn còn đó, ngươi vĩnh viễn không thể đến gần bên Vương gia.”


Yến Vũ im lặng, nhưng sắc mặt đã rõ ràng là đồng tình với lời nàng nói. Một lát sau, hắn trầm giọng: “Yến Kinh không thể thất thủ, nếu không, dân chúng sẽ gặp tai họa.”



“Yến Kinh nằm trong tay Trình Tung, e rằng khó mà giữ nổi,” Ký Nhu nói, ánh mắt nàng khẽ dao động, ngón tay nhẹ gõ trên lan can đá, từ tốn nói với Yến Vũ: “Ta đã nghĩ sẵn cho huynh một cách, có thể danh chính ngôn thuận mà đoạt lấy binh quyền của Trình Tung.”


Yến Vũ nghe đến đây, lồng ngực như có sóng cuộn, trầm giọng hỏi: “Cô nương muốn ta làm gì?”


Ký Nhu hơi nghiêng đầu, ánh mắt như nước thu lặng lẽ, từ tốn nói:
“Rất đơn giản. Lấy lý do là Trình Tung tư lệnh bất lực, gây bất an trong dân, lại có dấu hiệu tư lợi trong việc chia lương phát nhu chỉ cần có nhân chứng, có thư tố cáo, lại thêm dân tình nổi loạn làm bằng, thì đủ để lấy danh nghĩa ‘Tạm quyền chấp chưởng, ổn định quân tâm’ mà đoạt lấy binh quyền.”


Nàng dừng một chút, giọng hơi thấp xuống: “Chuyện khởi loạn, ta có thể sai người tung vài tin đồn, xúi giục một đám dân nghèo gào thét đòi lương, thậm chí xô xát ở kho lương cũng được. Huynh chỉ cần đúng lúc ra tay, trấn áp gọn gàng, rồi lấy danh nghĩa ‘tình thế khẩn cấp, Trình Tung vô phương điều binh’, thì phủ tướng quân kia, cũng sẽ là của huynh.”


Yến Vũ chau mày thật chặt, nửa ngờ vực, nửa dao động: “Cô nương liệu việc như thần, chẳng lẽ mọi thứ đều đã bố trí xong?”


Ký Nhu không đáp, chỉ đưa tay nhẹ phủi lớp bụi mỏng trên lan can đá, miệng chậm rãi nói: “Muốn sống yên ổn trong thời loạn, chỉ có hai con đường: hoặc ẩn, hoặc cầm quyền. Huynh bảo vệ được Ức Phương, thì phải có thực quyền trong tay.” Ánh mắt nàng quét qua khuôn mặt đang đăm chiêu của y, nói thêm: “Huống hồ, nếu thật sự lo cho bá tánh, huynh càng nên thay hắn mà giữ thành.”


Yến Vũ cúi đầu trầm mặc rất lâu. Phía xa vang lên vài tiếng ve cuối hạ, tiếng gió lùa qua tàng cây như thì thầm nhắc nhở. Cuối cùng, hắn ngẩng đầu, chậm rãi gật một cái: “Được. Việc này… ta nghe theo cô nương.”


Chỉ trong chốc lát, tin tức đã truyền tới tai, khiến cho Trình Tung hoảng hốt vội vàng chạy đến tạ tội. Vừa bước chân vào vương phủ, thấy cảnh tượng tan hoang khắp nơi, hắn lập tức biết là xảy ra chuyện lớn, “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống trước mặt Thái phi, lớn tiếng nói: “Nương nương thứ tội! Hạ quan tội đáng muôn chết!”


Thái phi cười lạnh: “Trình đại nhân mau đứng dậy, bản cung nào dám nhận đại lễ của ngươi? Nay vương gia đang chinh chiến bên ngoài, ngươi chính là trời của đất Kinh thành này. Mạng sống của bọn già yếu đàn bà trẻ con chúng ta, ngươi há lại để vào lòng sao?”



Trình Tung vội vàng giải thích: “Nương nương ngọc thể tôn quý, hạ quan nào dám…”


“Câm miệng!” Thái phi quát một tiếng như sấm, mắng rằng: “Ngươi không dám? Vậy mấy tên dân quê thôn dã sao có thể dễ dàng xông vào vương phủ nghiêm ngặt này? Chúng làm loạn khắp nơi, gà chó chẳng yên, bản cung sai người đi báo tin, ngươi vì sao chẳng buồn lý tới? Lề mề kéo dài tới giờ mới chịu tới? Phải chăng định đợi bản cung chết rồi mới đến thu xác?!”


Trình Tung nghe vậy, mồ hôi lạnh chảy ròng trên trán, liên tiếp dập đầu đến nỗi trán toạc máu, Thái phi vẫn không chịu nguôi giận, liên tiếp mắng hắn muốn hại bà chết. Đang lúc quở trách hỗn loạn, bên ngoài có thị vệ hớt hải chạy vào báo: “Đám loạn dân khi nãy cướp bóc xong, sợ tội bỏ trốn, chạy tới cổng thành đòi xông ra ngoài, đã giao tranh với quân canh cửa rồi ạ!”


Trình Tung giật mình đến suýt nhảy dựng, lúc then chốt thế này mà cổng thành hỗn loạn, lỡ bị Lưu Mậu thừa cơ phá cửa thì nguy mất! Không còn tâm trí phân bua với Thái phi, hắn vội đứng dậy định chạy đi, ai ngờ sau lưng Thái phi lại quát lớn: “Quay lại!”


Trình Tung đành cắn răng quay về, nhẫn nhịn hỏi: “Nương nương còn có điều gì phân phó?”


Thái phi chỉ tay ra ngoài sân đầy bừa bộn, hỏi: “Phủ biến thành ra như vậy, ngươi không lập tức điều trọng binh đến canh giữ, lại còn muốn một đi không trở lại? Vạn nhất giặc lại đến nữa, thì biết làm sao?”


Tịch Chỉ bèn đỡ tay Thái phi, thấp giọng thì thầm bên tai: “Nương nương, giữ thành là trọng trách của Trình đại nhân, chuyện điều binh canh vương phủ, chẳng bằng giao cho Yến Vũ. Thê tử hắn cũng ở đây, sao dám không tận tâm?”


Thái phi vốn vừa được Yến Vũ cứu giúp, giờ nhìn hắn chẳng khác nào ân nhân tái thế, lại thấy hắn tướng mạo oai phong, chính khí đường đường, quả là hơn hẳn Trình Tung, bèn liên tục gật đầu: “Ngươi nói chí phải!”, liền quay sang bảo Yến Vũ: “Ngươi đi điều binh đi, điều được bao nhiêu cứ điều! Ai dám ngăn cản, cứ bảo đến trước mặt bản cung mà hỏi tội!”


Yến Vũ lập tức lĩnh mệnh. Mà lúc này Trình Tung đã tâm tâm niệm niệm tới cổng thành, chẳng còn lòng dạ ứng phó vị Thái phi như chim sợ cành cong nữa, bèn phất tay viết vội một mảnh điều lệnh, ném cho Yến Vũ, rồi lập tức lên ngựa phi như bay về phía cổng thành.



Yến Vũ cầm lệnh bài, đi thẳng tới doanh trại điều quân. Theo ý Thái phi, tự nhiên người càng nhiều càng tốt, trừ những quân canh gác cổng thành, còn lại đều điều tới vương phủ. Một tòa lương vương phủ rộng hàng ngàn mẫu, trước sau trái phải đều bị vây kín như thùng sắt. Thái phi được cung nữ hầu hạ uống vài hớp canh sâm, rốt cuộc cũng yên tâm phần nào, bèn cúi xuống nhặt bài vị của cố Lương vương dưới đất, dùng khăn tay lau tới lau lui, rồi không kìm được mà rơi lệ.


Tịch Chỉ đặt chén canh xuống một bên, khẽ nói: “Nương nương…”


Lúc này Thái phi mới có thời gian quan sát Tịch Chỉ, thấy nàng chỉ mặc một chiếc áo váy vải mộc đơn sơ, vẫn giữ nguyên ý định thủ tang cho cố Lương vương như khi còn ở vương phủ. Làn tay lộ ra ngoài tay áo, còn mang những vết bầm tím, không rõ là do phu quân hay bà mẹ chồng ra tay.


Thái phi thở dài, hỏi: “Ngươi có trách ta không?”


Tịch Chỉ chợt nước mắt như suối, quỳ sụp dưới chân bà, ôm chặt lấy, vừa lắc đầu vừa khóc: “Không trách! Nương nương quên rồi sao? Con là nữ nhi của người, người như là mẹ ruột của con, làm gì có đứa con nào đi trách mẹ mình? Hôm nay cho dù con có phải chết, cũng phải bảo vệ người, không để ai đụng vào người dù chỉ một sợi tóc!”


Thái phi thấy nàng khóc đến thê lương, lòng cũng chua xót, đưa tay xoa đầu nàng, thở than: “Là ta nhẫn tâm với con quá rồi. Cái phủ lớn thế này, nói ra thật xấu hổ, chẳng có ai được một nửa tấm lòng của con.”


Có được lời này, Tịch Chỉ như được tiếp thêm sức mạnh. Sau khi hầu hạ Thái phi nghỉ ngơi, nàng lập tức tới sân, triệu tập đám hạ nhân, chia việc rõ ràng: người quét dọn, người sửa chữa, mọi việc đâu vào đó. Sau đó nàng sai người chuẩn bị một chiếc kiệu nhỏ, âm thầm đi cửa góc phủ Trình, tiến thẳng vào nội viện yết kiến Ký Nhu.


Khi ấy Ký Nhu đang ngồi trong phòng nói chuyện cùng Vọng Nhi. Trên bàn bày đầy những nén bạc vụn, Vọng Nhi đã đếm tới đếm lui không biết bao nhiêu lần, sau cùng cẩn thận bỏ vào một cái tráp, đặt vào rương mây, rồi thở dài rầu rĩ: “Ở vương phủ tích cóp bao lâu, mới vài hôm đã tiêu sạch quá nửa. Muốn có tiền thì chỉ còn cách đem đồ trang sức đi cầm thôi. Chỉ biết đánh giặc thì có ích gì, đến tiệm cầm đồ người ta cũng bắt nạt. Trâm vàng ròng mà chỉ trả vài đồng bạc vụn, đúng là khi dễ người quá thể!”


Nói đoạn, liếc Ký Nhu một cái trách móc : “Nếu khi trước tiểu thư không trả lại cái phượng quan mà vương gia tặng, giờ tháo hết trân châu bảo thạch ra, cũng được món kha khá. Cô thì lại không cần, còn chọc vương gia giận một trận.”



Ký Nhu ngồi dựa trên nhuyễn tháp, khuỷu tay tựa lên bàn lò, lặng lẽ nghe Vọng Nhi lải nhải như bà quản gia, chỉ mỉm cười đáp: “Phượng quan đó là dành cho hoàng hậu. Ta thân phận thế nào, sao dám đội món ấy?”


Vọng Nhi “ối” lên một tiếng, rồi quay lại ngồi cạnh nàng, chống cằm trầm ngâm, sau cùng thì ghé tai nàng, thần thần bí bí nói: “Tiểu thư, nghe nói có một vị đại phu rất giỏi. Hay là ta đi mời hắn kê ít thuốc dễ hoài thai, cô sinh cho vương gia một tiểu thế tử, đợi tang kỳ qua rồi, thế nào cũng phong cô làm vương phi!”


Ký Nhu mỉm cười, nụ cười dần dần tan biến. Nàng lấy móng tay dài khẽ cào lên mặt bàn, một lúc sau mới thản nhiên nói: “Để sau hẵng nói.”


Vọng Nhi còn muốn khuyên thêm, bỗng liếc thấy Tịch Chỉ vén rèm bước vào, liền cười nói: “Chà, đại quản sự giá lâm rồi!”


Đối với lời nói nửa đùa nửa chua của nàng, Tịch Chỉ chỉ mỉm cười, khẽ gật đầu với Ký Nhu: “Cô nương.”


Vọng Nhi lại nhắc: “Tịch tỷ, lần này là nhờ tiểu thư ra mặt cô mới được quay lại trước mặt Thái phi. Sau này có được chỗ tốt nào, đừng quên cô nương đấy nhé.”


“Sao lại quên được.” Tịnh Chỉ vẫn cười, song sắc mặt cũng hơi ngượng ngùng.


Ký Nhu khẽ liếc Vọng Nhi, nói: “Lắm lời. Ngươi chẳng phải muốn đi cầm trang sức sao? Mau đi đi.”


Vọng Nhi nhắn mũi, ôm tráp châu báu rồi ra ngoài. Ký Nhu cũng chẳng để tâm, quay sang Tịch Chỉ hỏi: “Thái phi lại gọi ngươi quay về vương phủ? Vậy ngươi mau thu xếp đồ đạc, trở về đi thôi, cơ hội lần này khó mà có lại.”


Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu Truyện Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu Story Chương 89
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...