Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu

Chương 88


Thừa Ngọc xưa nay tính nết yêu sạch sẽ, tuy nay thân khoác vải thô áo cộc, tay chân để lộ ra ngoài vẫn còn sạch sẽ tươm tất, tóc cũng được chải chuốt gọn gàng. Niệm Tú vừa thấy bóng dáng ấy, bao kỷ niệm xưa như thủy triều vỗ ngược, nghẹn ngào dâng đầy nơi lồng ngực, liền khẽ gọi một tiếng: “Tam ca.”


Thừa Ngọc đang cầm bút, tay bỗng dừng lại, ngoảnh đầu nhìn sang, thấy là nàng, ánh mắt liền thoáng hiện nét vui. Hắn đã lâu không gặp người quen, trong lòng cũng nảy sinh đôi chút thân thiết, nhưng vì e bản thân đã nhiều ngày không tắm gội, trên mình mang theo uế khí, bèn đứng nguyên tại chỗ, giữ khoảng cách một bước, khẽ gật đầu hành lễ: “Muội muội vẫn bình an chứ?”


Dẫu nay sa sút, nhưng từng cử chỉ, mỗi lời nói, vẫn còn phảng phất phong thái tao nhã của công tử phong lưu thuở nào giữa cõi trần loạn lạc.


Niệm Tú cố nén lệ, mỉm cười hỏi: “Tam ca đang viết gì vậy?”


Thừa Ngọc cười gượng đáp: “Chỉ là ngẫm lại chuyện cũ thuở trước. Suốt đời ta từng gặp biết bao nhân vật phong lưu, nếu kể ra, kể đến hết năm cũng chưa chắc đã hết, nên nay ghi đôi ba dòng, e rằng sống đến bảy tám mươi tuổi trong chốn lao ngục này, có khi ngay cả tên họ, gốc gác của mình cũng quên sạch.”


Niệm Tú nghe vậy mà chạnh lòng, nghẹn ngào nói: “Tam ca đừng sợ, ta vẫn còn nhớ huynh. Huynh cũng phải nhớ ta, chúng ta còn nhớ nhau là được rồi.”


Thừa Ngọc im lặng, chỉ cười lặng lẽ đầy cô tịch.


Niệm Tú nói tiếp: “Ta tới tìm Tam ca hôm nay, là muốn nói cho chàng biết… quân Chu sắp đánh vào thành rồi, e rằng Yến Kinh khó giữ nổi.”


Thừa Ngọc khẽ “ồ” một tiếng, thần sắc cũng không đổi nhiều.


Niệm Tú thấy hắn thần tình thản nhiên, tựa như đã nhìn thấu hồng trần, chẳng còn thiết sống, trong lòng nóng ruột, vội nói: “Tam ca còn nhớ lời từng hứa với ta không?”


Thừa Ngọc vốn là người thấu đáo, đến đây liền hiểu rõ ý nàng, cố nén vẻ chán ghét, chỉ hỏi lại: “Lời nào?”


Niệm Tú nhìn hắn chăm chăm: “Huynh từng nói, nếu có may mắn thoát khỏi nơi này, sau này ta sẽ mãi mãi bên nhau, sống một đời an yên. Ta nghĩ thông suốt rồi, nếu quân Chu vào thành, nhất định sẽ thả chàng ra, đến lúc ấy, ta và huynh cùng rời khỏi đây, đi đâu cũng được…”



Thừa Ngọc bật cười, nói: “Muội nói câu ấy, dáng vẻ không đúng rồi.”


Niệm Tú ngẩn ra: “Sao lại không đúng?”


Thừa Ngọc nói: “Nếu muội đỏ mặt, cụp mắt, ngượng ngùng mà thốt ra thì còn đỡ. Nay lại làm bộ như muốn ăn tươi nuốt sống, đàn ông nghe rồi chỉ sợ chạy mất dép.”


Niệm Tú sững người, một luồng hơi nóng lan từ má đến tận cổ. Nàng mấp máy môi, nhưng hồi lâu vẫn chẳng thốt nên lời.


Thừa Ngọc thấy nàng ngượng ngùng, liền sinh lòng hối hận vì lỡ lời, bèn nhẹ giọng khuyên bảo: “Muội à, ta đây tay không thể trói gà, cả đời chỉ biết chuyện phong hoa tuyết nguyệ. Dù có ra khỏi thành Yến, cũng khó mà sống yên. Nay quân Chu sắp vào thành, vương phủ là chốn thị phi, muội nên lo giữ mạng, đừng đến tìm ta nữa. Dù là tìm Ức Phương hay Ký cô nương, cũng đều tốt hơn ta nhiều.” Dứt lời, liền quay về ngồi trước chiếc kỷ thấp, đưa lưng về phía nàng, rõ ràng không muốn dây dưa thêm.


Niệm Tú ngẩn ngơ đứng đợi hồi lâu, thấy Thừa Ngọc chẳng đoái hoài quay lại, tự biết đã tuyệt vọng, bèn ủ rũ rời khỏi ngục thất. Gặp lại Yến Vũ nơi ngoài trại, hắn thấy nàng thần sắc bơ phờ, chẳng hỏi nhiều, vẫn âm thầm hộ tống nàng hồi phủ.


Vừa về đến phủ, đã có một vị phó tướng đến truyền tin, gọi đi phần lớn thị vệ canh giữ ngoài vương phủ. Yến Vũ bước lên hỏi rõ căn do. Phó tướng kia cùng hắn có chút quen biết, liền nói thật: “Địch đã tới chân thành, Trình tướng quân cần người đi giữ cửa, đành phải điều quân từ vương phủ đi.”


Yến Vũ nghe thế, liền đứng lại quan sát. Quả nhiên, những thị vệ thân thủ mạnh mẽ đều đã bị điều đi gần hết, chỉ còn lác đác vài người ở lại, sắc mặt bàng hoàng. Hắn trầm ngâm một lát, rồi xoay người, đi thẳng tới phủ Trình tướng quân.


Hai người chạm mặt nhau. Trình tướng quân mấy ngày nay vì việc quân Chu vây thành mà lo lắng đến mất ăn mất ngủ. Ban đầu vốn theo lời dặn của Lương vương, nói rằng chẳng bao lâu nữa sẽ có quân cứu viện. Nào ngờ Lưu Mậu hành quân quá gấp, chỉ trong mấy ngày đã vây tới thành. Quân tiếp viện chưa thấy đâu, thám tử phái ra thì bặt vô âm tín, Lương vương sống chết cũng chưa rõ. Trong thành Yến, chỉ vỏn vẹn năm nghìn binh, thêm đám dân phu được gấp rút trưng dụng, tổng cộng chưa đầy vạn người, làm sao chống nổi đại quân năm vạn của Lưu Mậu?


Trình tướng tuy trầm tĩnh, song thành Yến là căn cơ của họ Lương bao đời, một khi thất thủ, cơ nghiệp tổ tông cũng coi như tan tành. Vài ngày nay, hắn ăn ngủ không yên, khóe môi đều đã nổi đầy vết phồng rộp. Vừa từ trên tường thành xuống, lại phải chạy đến doanh trại. Yến Vũ thấy vậy, bèn không dài dòng, chắp tay thi lễ rồi nói: “Tướng quân, thành Yến đã cận kề nguy biến, dân chúng e lại một phen ly tán. Hạ quan nguyện góp chút sức mọn, mong được tướng quân phân phó.”


Trình tướng xưa nay nhất mực trung thành với Lương vương, trong mắt hắn, Yến Vũ chẳng qua là hàng tướng, mà vương gia lại chẳng hề có ý trọng dụng, nên cũng chẳng buồn khách sáo, tiện tay phất một cái, lạnh nhạt bảo: “Ngươi nếu thật tâm tận lực, đến lúc giặc công thành, bắn thêm mấy phát tên là được.”


Yến Vũ nhíu mày hỏi: “Tướng quân định giữ thành thế nào?”


Trình tướng đáp: “Dầu sôi, gỗ lăn, hỏa pháo, đá lớn, trong thành đều đã chuẩn bị đủ. Mấy ngày nay lại ra lệnh cho thợ rèn gấp rút chế tên. Chờ Lưu Mậu công thành, cứ việc dốc sức nghênh địch.”



Yến Vũ nói: “Nhưng những thứ ấy, không biết có chống đỡ được mấy ngày?”


Lời này đúng là đánh trúng nỗi lo trong dạ Trình tướng. Một tráng sĩ ba mươi tuổi như hắn, chỉ trong mấy hôm đã gầy rộc đi trông thấy. Sắc mặt thoáng hiện vẻ sầu lo, nhưng vẫn cố lấy uy nghi đáp lại: “Đợi vương gia đến, tự nhiên sẽ có cách.”


Giọng điệu ấy, như thể Lục Tông Viễn là thần linh hạ phàm.


Yển Vũ trầm giọng: “Cho dù vương gia có đến, chẳng qua cũng chỉ mang theo mấy nghìn quân. Nay đã bị Lưu Mậu chặn ngang, làm sao vào thành được? Mà có vào được, lương thảo trong thành đã thiếu, lại thêm một đội binh mã, càng thêm bức bách. Giả như Lưu Mậu không chịu lui, thì tính sao đây?”


Trình tướng trừng mắt: “Ngươi thân không chức tước, cũng chẳng nắm quân quyền, sao lắm lời thế? Ta phụng vương mệnh thủ thành, dù chỉ còn một hơi thở, cũng phải ngăn giặc ngoài thành. Như thế, ngươi đã yên lòng chưa?”


Yến Vũ dù không hài lòng, nhưng thấy đối phương đã có ý tức giận, đành nuốt lời vào bụng. Đúng lúc ấy, một tên thị vệ hớt hải chạy vào bẩm rằng: “Khởi bẩm tướng quân, vương gia có thư gửi tới!”


Trình tướng quân mừng rỡ như bắt được vàng, vội hỏi: “Nói mau!”


Thị vệ thưa: “Vương gia có lệnh, muốn tướng quân kéo dài thời gian cầm cự quân Lưu Mậu thêm một tháng, viện binh sẽ tới.”


Trình tướng quân nghe xong, nét mừng tan biến, nghiêm giọng hỏi tiếp:
“Vương gia khi nào hồi thành?”


Thị vệ đáp: “Vương gia hiện đang giao chiến kịch liệt với quân của Đới Vinh, nhất thời khó lòng quay về.”


Trình tướng quân khẽ gật đầu, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ, chỉ đáp một tiếng:
“Biết rồi.” Rồi gắng chấn chỉnh tinh thần, lập tức lên đường tới doanh trại.


Yến Vũ thấy lời mình thưa thốt chẳng ích gì, đành rời khỏi phủ. Khi đến bên cửa ngách giữa tiền viện và nhị viện, chợt thấy một nha hoàn đứng ngó nghiêng nơi cửa, nhận ra là Vọng Nhi tỳ nữ thân cận bên Ký cô nương. Yến Vũ nhìn quanh một lượt, bước tới hỏi: “Cô nương ở trong chăng?”


Vọng Nhi chỉ tay về sau, đáp: “Cô nương đang ở trong trò chuyện với phu nhân.”



Yến Vũ lúc này cũng chẳng quản gì kiêng kỵ, nghiêm mặt bảo: “Ngươi vào báo, nói ta có chuyện cần gặp cô nương.”


Vọng Nhi liền trở vào trong bẩm báo.


Gần đây Trình tướng quân bận rộn lo giữ thành, ít có mặt ở phủ, Trình phu nhân nhàn rỗi liền thường đến thăm hỏi Ký cô nương. Một cánh cửa ngách chia đôi nội viện và tiền viện vốn đầy khói lửa binh đao. Giờ đây tiết trời Yến Kinh trong xanh, nội viện cành lá sum suê, ve kêu râm ran, là nơi yên tĩnh hiếm có giữa cõi nhân gian. Ký Nhu vừa khâu vá, vừa ngẩng đầu nhìn khoảng trời xanh ngoài tường ngắn, khác hẳn không khí u ám nơi vương phủ, trong dạ cũng trở nên khoan khoái.


Trình phu nhân thấy gương mặt nàng mỉm cười thấp thoáng, sinh lòng hiếu kỳ. Thấy bọn nha hoàn không có ở đó, liền vươn tay véo nhẹ cổ tay nàng, cười khẽ nói: “Vương gia đi một tháng rồi, cô nương chẳng nhớ mong ư? Ban đêm có ngủ được không? Không lẽ chẳng từng trằn trọc tương tư, ướt đẫm gối thêu?”


Ký Nhu đỏ mặt, khẽ đáp: “Vương gia thường hay vắng mặt, thiếp đã quen rồi. Dù có ở phủ, cũng ba ngày chẳng gặp mặt, nếu mỗi lần cũng phải khóc ướt gối, e đôi mắt này sớm đã mù rồi.”


Trình phu nhân “ồ” một tiếng, nói: “Thiếp có nghe tướng công nói, vương gia đối với cô nương thật rất tốt, đi đánh trận cũng đưa theo bên mình, cớ sao ở phủ lại hiếm gặp mặt?”


Ký Nhu đáp: “Vương gia bận quân vụ. Huống chi trong phủ có đến mười mấy vị thị thiếp, thiếp chỉ là một người trong số đó mà thôi.”


Trình phu nhân nghe vậy, cảm thán không thôi, thầm nghĩ: Một nữ tử mỹ mạo như thế, ở nơi vương phủ rộng lớn, rốt cuộc cũng chỉ là một thị thiếp được yêu không mấy sâu. Liền thở dài than: “Một khi bước chân vào cửa hào môn, sâu tựa biển. Thuở trước cha mẹ vẫn thường dạy như thế, quả nhiên chẳng sai. May mà cô nương tính toán khôn ngoan, chứ như thiếp ngu dốt, e rằng vừa bước vào đã bị sóng to vùi dập.”


Ký Nhu cười đáp: “Phu nhân và tướng quân tình thâm ý trọng, là điều bao người hâm mộ chẳng có được.”


Trình phu nhân mỉm cười đồng tình. Đúng lúc đó, thấy Vọng Nhi bước vào bẩm: “Yến Vũ tướng quân cầu kiến cô nương.” Trình phu nhân vội tránh sau bình phong, Ký Nhu liền giữ nàng lại, nói: “Phu nhân cứ ở đây, thiếp ra ngoài nói chuyện với hắn.” Rồi cùng Vọng Nhi ra ngoài. Vì nàng e cửa ngách có nhiều người qua lại, bèn dẫn thẳng ra đình giữa hoa viên.


Vừa gặp mặt, Yến Vũ liền nói ngay: “Cô nương, thành Yến nguy rồi!”


Ký Nhu nhướng mày mỉm cười: “Đã có Trình tướng quân trấn thủ, thành Yến tất nhiên vững chãi. Tướng quân sao phải nói lời kinh động lòng người?”


Yến Vũ bèn đem sắc mặt và thần tình của Trình tướng quân lúc nãy thuật lại tỉ mỉ. Theo ý hắn, đơn dựa vào pháo hỏa, gỗ lăn mà giữ thành, thật chẳng thể kéo dài. Thành có hàng vạn dân chúng, ăn uống không ngơi, lương thảo lại cạn kiệt.



“Trình tướng quân tuy trầm tĩnh, song thiếu cơ biến, lại hết mực nghe theo vương gia. Nếu cứ trông mong vào ông ta, e là vô vọng.”


Rồi thản nhiên nói: “Vương gia là chủ, ông ta nghe theo cũng là lẽ thường. Nhưng nếu không trông cậy vào Trình tướng quân, chẳng hay tướng quân định trông vào ai? Nay huynh cũng chỉ là kẻ không danh không phận, há có thể hiệu triệu toàn thành mà cứu lấy Yến Kinh sao?”


Yến Vũ nhớ tới sự khinh bạc của Trình tướng quân khi nãy, liền chau mày nín lặng.


Nàng thấy rõ thần sắc ấy, trong lòng hiểu thấu: một bậc trượng phu, thường bị người khinh rẻ, sao khỏi sinh nộ khí? Nàng khẽ cười, đổi sang chuyện khác: “Lúc khởi hành, vương gia quả có an bày chuyện giữ thành. Trình tướng quân cũng từng nói viện binh sắp đến. Viện binh ấy còn ai ngoài một bộ của dã man phương Bắc – dã nhân Dã Lợi Xuân? Chỉ tiếc nay chưa thấy tới, hẳn là dọc đường có biến, thêm Đới Vinh cản trở, lần này vương gia quả đã tính lầm rồi.”


Yến Vũ thấy nàng tâm thái nhàn tản, liền mỉm cười nói: “Nhìn bộ dạng cô nương, dường như chẳng lo gì cả.”


Ký cô nương cười đáp: “Có gì mà phải lo? Cùng lắm thì thành mất, người vong, cũng chẳng phải lần đầu được chứng kiến.”


Yến Vũ sắc mặt hơi trầm lại. Hắn bỗng nhớ tới cảnh Phùng Nghi Sơn bị vạn tiễn xuyên thân nơi thành trì năm xưa, lòng chợt trĩu nặng. Vốn đã hạ quyết tâm đoạn tuyệt tình ý với nàng, nhưng trong phút giây này, lại chẳng nhẫn tâm, cất giọng an ủi: “Cô nương yên lòng, nếu thế cục bất ổn, ta nhất định đưa cô cùng Ức Phương thoát khỏi thành trước.”


Ký cô nương nhìn hắn, mỉm cười cảm kích, rồi hỏi: “Vậy theo ý tướng quân, thành này liệu có giữ nổi không?”


Yển Vũ trầm ngâm đáp: “Việc giữ được thành hay không, phải xem viện binh tới kịp hay không. Nếu đến sớm, tự nhiên vô lo. Nhưng hiện giờ, ta còn một điều lo lắng khác, Trình tướng quân mấy ngày nay đã rối loạn thế cục. Nay thành trung gió thổi cỏ lay, dân tâm bấn loạn, ông chẳng những không ổn định lòng người, trái lại còn ra sức vơ vét, hà khắc bóc lột. Dẫu rằng là để chuẩn bị giữ thành, nhưng dân gian nào hiểu được lý lẽ đó? Một khi hết gạo cạn lương, tất sinh hỗn loạn. Chưa đợi quân Chu công phá, trong thành đã tự rối tung rồi.”


Hắn khẽ lắc đầu: “Nói ra cũng phải, đất Bắc đã lâu không giao tranh, vương gia lại oai danh hiển hách, thành Yến lẽ ra chẳng nên thế này. Chỉ e Trình tướng quân không giữ được mệnh lệnh nghiêm cẩn, để lộ tin tức ra ngoài.”


Ký Nhu lơ đãng lắng nghe, tay cầm khăn lụa, nhẹ lau lớp bụi trên lan can, rồi nghiêng mình nhìn về phía xa. Chợt thấy Tịch Chỉ bước qua cổng tròn, tiến vào trong viện, ghé nói mấy câu với Vọng Nhi, ngẩng đầu liếc nhìn về phía này, đoạn quay mình trở vào phòng.


Yến Vũ thành thân với Ức Phương cô nương, đối với chuyện trong phủ đã hiểu rõ bảy tám phần. Nay thấy Tịch Chỉ xuất hiện nơi đây, trong lòng sinh nghi. Lại thấy nàng mặc xiêm y tề chỉnh như sắp đi đâu, càng sinh cảnh giác, đưa mắt nhìn về phía Ký Nhu.


Ký Nhu khẽ gật đầu, môi điểm một nét tiếu ý rất nhẹ, nói: “Nàng vốn quen biết rộng khắp các nhà thế gia trong thành, e rằng đến đâu thăm hỏi cũng khó tránh lời lỡ miệng. Phụ nữ nơi khuê phòng mới là những kẻ truyền tin nhanh nhạy nhất. Trình phu nhân nếu lỡ hé đôi lời trên gối, Trình tướng quân dẫu trấn định đến đâu, giờ lòng dạ hẳn cũng đã rối như tơ vò rồi.”


Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu Truyện Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu Story Chương 88
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...