Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu

Chương 76


Thế nhưng điều khiến hắn buồn bực chính là, từ ngày tới vương phủ, Lương vương không cho hắn bén mảng đến quân doanh, lại càng không cho múa đao lượn kiếm, trái lại còn mời một vị tiên sinh về làm tây sứ, ngày ngày bắt hắn đọc sách luyện chữ. Dã Lợi Xuân vốn chẳng chịu được cái nếp sống “chim lồng cá chậu” ấy, nhịn mãi rồi cũng phát tác, một quyền đánh cho vị tiên sinh kia lăn lóc bò toài. Vừa hay nghe nói trong doanh trại có chuyện náo nhiệt, hắn liền lén chạy ra thao trường.


Thấy Dư Thiệu bước tới, hắn đặt hai ngón tay lên miệng, thổi một tiếng còi gọi ngựa.


Dư Thiệu dừng bước, thoáng thấy hình dung lôi thôi của gã dị tộc kia thì trong lòng đã rõ tám chín phần: “Ngươi là Dã Lợi Xuân?”


“Không phải Dã Lợi Xuân, là Tu Văn.” Dã Lợi Xuân đáp bằng giọng lơ lớ cổ quái, “Vương gia nói ta chỉ có dũng không có mưu, cần phải đọc sách hiểu lý, nên ban tên mới là Tu Văn.”


Dư Thiệu cười khẩy một tiếng, chẳng buồn để tâm, rảo bước vượt qua.


Dã Lợi Xuân chẳng những không tức giận, ngược lại bước nhanh đuổi theo, thấy trên tay áo Dư Thiệu còn vương vết máu, lại ngoái đầu nhìn ra thao trường, tặc lưỡi nói: “Ta cứ tưởng nữ nhân người Hán các ngươi đều nhát gan yếu đuối, thấy máu là ngất. Không ngờ cũng có hạng hung hãn như thế, trách không được lại được Vương gia sủng ái.”


Hắn từng bị Ký Nhu gạt hai lần, nên vừa nhắc tới nữ tử ấy, ngữ điệu bất giác lộ vẻ vừa u oán lại vừa khâm phục.


Lúc này Dư Thiệu là người không muốn nghe tên “Ký Nhu” nhất, mà Dã Lợi Xuân lại cứ như có mối hứng thú kỳ quặc với hắn, hắn đi đâu thì đi theo đó, lải nhải không dứt, khiến người ta bực bội. Dư Thiệu cau mày, quát:


“Ngươi chẳng phải vẫn tự xưng là dũng sĩ đệ nhất Tây Khương sao? Tây Khương đã diệt, ngươi còn mặt mũi sống tiếp trên đời? Còn định cam phận làm lính cho người ta sai khiến?”


Dã Lợi Xuân chau mày ngẫm nghĩ, phải dịch ra lời lẽ thông thường mới hiểu thấu, liền phá lên cười sảng khoái: “Ta còn có đại sự phải làm, sao có thể chết ở đây được?”


Dư Thiệu nét mặt thoáng nghiêm nghị, rốt cuộc cũng chịu nhìn hắn một cách đàng hoàng: “Ngươi có đại sự gì?”


Dã Lợi Xuân hai tay chắp sau lưng, thần sắc hừng hực chí khí: “Xông pha chiến trận, lập công lập nghiệp, khôi phục lại tám bộ Tây Khương ta.”



Vì một hơi nói liền hai thành ngữ, hắn tỏ ra vô cùng đắc ý, liếc Dư Thiệu bằng khóe mắt, trong cặp đồng tử sắc bén kia, ẩn giấu một tia khiêu khích không chút che đậy:


“Thắng trận rồi thì có thể làm tướng, làm tướng rồi thì sẽ có vàng bạc châu báu không đếm xuể, mỹ nhân tuấn mã vô số kể. Chẳng lẽ ngươi không muốn? Nếu không muốn, vậy ngươi theo Tiêu Trạch làm gì?”


Dư Thiệu khẽ nhíu đôi mày anh tuấn. Những lời lẽ này, năm xưa tuổi còn trẻ dại, hắn cũng từng nói trước mặt Triệu Sắt với giọng dõng dạc như thế. Nhưng nay nghe lại, sao chỉ cảm thấy xa lạ, chẳng còn chút sục sôi nhiệt huyết thuở ban đầu?


Dã Lợi Xuân tiến lại gần, lấy dáng vẻ thân mật kỳ quái huých nhẹ vai hắn: “Này, ngươi cũng sống hai mươi năm rồi, chẳng lẽ chưa từng có chuyện gì thật lòng muốn làm?”


Dư Thiệu không mấy để tâm tới cử chỉ thân thiết lố bịch ấy, bởi trong lòng đang dâng lên một cảm giác mơ hồ chưa từng có. Một đời một kiếp này, là vì điều gì mà sinh? Vì điều gì mà diệt?


Một hồi lâu sau, hắn mới thì thầm: “Ta không biết.”


Dã Lợi Xuân thấy vẻ mặt ngơ ngác của hắn, cười phá lên, duỗi cánh tay cường tráng ôm lấy vai Dư Thiệu, nói lớn: “Để ta nói cho ngươi biết , ngươi là hậu nhân của bộ tộc Bác Dã, tổ tiên ngươi là con gái của thần trời, đầu đội mũ lông ngũ sắc, thân khoác áo mây bảy màu, vỗ cánh tung bay, tự do ngao du giữa đất trời. Ngươi là huyết mạch của thần linh, được ban cho sức mạnh của gấu, sự lanh lợi của hồ ly, sự dũng mãnh của báo. Một kẻ như ngươi, sao có thể cam chịu dưới người, để bị xem là thứ huyết thống ô uế đáng xấu hổ? Sao có thể mặc cho một mụ già ngu ngốc gọi đến quát đi, bị hành hạ như nô lệ?”


Hắn ghé sát tai Dư Thiệu, dùng tiếng Khương tộc thì thầm một câu gần như không thể nghe thấy: “Hảo huynh đệ, theo ta đi, đem tất cả những gì vốn thuộc về ngươi, đã bị kẻ khác cướp đoạt, đoạt lại cho bằng hết!”


Dư Thiệu đẩy hắn ra, nét ngỡ ngàng trên gương mặt tan biến sạch, trong mắt lại sáng ngời như cũ: “Ngươi vừa nói tiếng Khương? Ta nghe không hiểu.”


Dã Lợi Xuân bĩu môi, vẻ mặt đầy tự tin: “Trong xương ngươi chảy dòng máu Bác Dã, lúc còn trong nôi ngươi đã nghe tiếng hát nơi thảo nguyên cát trắng, lẽ ra ngươi nên trời sinh có thể hiểu được tiếng nói của tộc nhân mình.”


Dư Thiệu lắc đầu, dứt khoát đáp: “Ta là người Hán.” Nói đoạn, chẳng buồn ngoảnh lại, một mình đi thẳng về phía vương phủ.


Tới Diên Nhuận đường trong phủ Lương vương, đã thấy Lục Tông Viễn và Triệu Sắt vào trước, đang bàn chuyện trong nội thất. Nhìn thần sắc bọn họ, hẳn tin tức từ Tiêu Trạch truyền về vừa vặn kịp lúc, tạm thời cứu được mạng của Yến Vũ và Từ Tam. Dư Thiệu bước vào, thấy hai người đang nói tới chỗ quan trọng, bèn không xen lời, chỉ khẽ hành lễ, rồi ngồi xuống một chiếc ghế bên cạnh, im lặng chờ.


Sắc mặt Lục Tông Viễn âm trầm, từ khi rời khỏi thao trường đến giờ vẫn như mây đen phủ kín, chưa có giây lát tươi tỉnh. Lúc này hắn đem mật tín Triệu Sắt tiếp được đọc lại từng chữ từng hàng, đoạn đập tay lên án, cười lạnh nói: “Lão hồ ly ấy, thỏ chưa ra khỏi hang, sao chịu thả ưng săn?



“Quân tử giả vờ thì có.” Lục Tông Viễn nói, “Trên chốn quan trường, lăn lộn mấy chục năm, còn mong hắn đối với ta thật lòng thật dạ ư? Ban đầu hắn vốn chẳng hứa hẹn gì mấy, chỉ mượn việc thông gia mà gợi ý đôi phần, là ta quá sơ suất mà thôi.”


Dư Thiệu từng chịu rèn giũa dưới tay Tiêu Trạch suốt một năm, đối với vị danh tướng kia phần nào vẫn giữ lòng kính trọng, bèn lên tiếng: “Tiêu tướng quân trong nhà có người già trẻ đều bị khống chế trong tay bệ hạ, thân bất do kỷ, cũng khó trách hắn không dám vọng động.”


Huống hồ, Hoàng đế hiện tại thực sự chẳng bạc đãi gì hắn, phong làm Bình tây vương, lại cho đại công tử Tiêu gia làm đề đốc kinh doanh, bổng lộc vinh hoa, ủy thác trọng trách, bất kỳ ai cũng khó lòng không cảm ân đội đức.


Lời này, Lục Tông Viễn nghe vào tai, dĩ nhiên hiểu rõ hơn ai hết. Vốn không phải kẻ lòng dạ hẹp hòi, cơn giận qua rồi, sắc mặt cũng dần hòa hoãn. Năm ngón tay vò tờ mật tín thành một cục, tiện tay ném sang một bên, cười nhạt: “Hắn muốn ngồi trên núi xem hổ đấu, thì cứ để hắn toại nguyện. Dù sao, bệ hạ mất đi Tiêu Trạch, một đại tướng như hổ mất móng, cũng đủ khiến y đau đầu rồi.”


“Vương gia nói chí phải,” Triệu Sắt tiếp lời, “Nghe nói triều đình hiện đã tập kết hai mươi vạn đại quân, đóng ở vùng Giang Tả, có ý đồ bắc phạt. Chỉ là, đến nay vẫn chưa quyết định được người nắm đại quyền tam quân, đám văn võ bá quan trong triều đã cãi nhau ầm ĩ như nồi cháo lợn rồi.”


Lục Tông Viễn trầm ngâm hồi lâu, thong thả bước đến trước tấm bản đồ lớn dán nơi vách tường, tay chắp sau lưng, mắt chăm chăm nhìn địa hình, chậm rãi nói: “Tiêu Trạch đã không đứng về phía ta, muốn từ đất Lỗ vòng qua, đánh thẳng vào Kim Lăng, là chuyện không thể. Phía Giang Tả đóng quân hai mươi vạn, tuy phần nhiều là ô hợp, song lấy nhiều lấn ít, vẫn là mối họa đáng gờm. Nay chỉ có một kế: lui lại, tránh mũi nhọn, từ tuyến nội tiến công vòng vèo, trước chiếm ba trấn phía Tây Bắc, rồi chia hai đạo đại quân, theo hướng Đông Tây đồng loạt đánh xuống, hai mặt giáp công, mới mong thành sự.”


Ba trấn Tây Bắc, hiện do tướng quân Từ Sơ trấn giữ.


Vừa nghe đến đây, ánh mắt Dư Thiệu và Triệu Sắt liền giao nhau, trong mắt cả hai đều lộ vẻ nóng lòng muốn thử, đồng thanh lên tiếng: “Vương gia…”


Lời còn chưa dứt, chợt thấy Dã Lợi Xuân không đợi truyền báo, cứ thế nghênh ngang bước vào điện. Gã đứng chễm chệ bên cửa, đảo mắt nhìn một lượt, nghĩ ngợi giây lát, rồi thi lễ với dáng bộ chẳng ra quy củ gì: “Vương gia.”


Lục Tông Viễn chăm chú nhìn gã, hỏi: “Ngươi từng nghe qua danh tiếng của Từ Sơ chăng?”


Dư Thiệu và Triệu Sắt nghe câu ấy, trong lòng đều cảm thấy chẳng lành, sắc mặt không khỏi thoáng thất vọng. Chỉ có Dã Lợi Xuân là chẳng mảy may nhận ra điều gì, đáp một cách thản nhiên: “Có nghe nói. Bọn người nơi thảo nguyên, vẫn gọi vị Lục Trung Đình trước kia ,tức là vị Lương vương tiền nhiệm là ‘Thợ săn lớn’. Còn Từ Sơ thì như con ưng xám đậu trên cánh tay ông ta. Có điều, con ưng ấy nay cũng đã già, lông vũ sắp rụng cả rồi. Vương gia, ông ta không phải đối thủ của ta.”


Gã dám đường đột gọi thẳng tục danh của Lương vương, Lục Tông Viễn chau mày khẽ nhíu, song cũng chỉ đành làm như không nghe thấy, phất tay nói tiếp: “Nếu đã thế, nay ta giao cho ngươi năm ngàn kỵ binh, thêm một đội bộ binh, cho ngươi nửa tháng, liệu có thể huấn luyện họ thành đội quân thiết kỵ không gì địch nổi chăng?”


Dã Lợi Xuân hất đầu lên đầy kiêu ngạo: “Có thể!”



Gã mừng ra mặt, vừa toan lui xuống lĩnh quân, đã bị Lục Tông Viễn gọi giật lại từ sau: “Ngươi chẳng lẽ tưởng ta yên tâm giao binh quyền cho ngươi, để mặc ngươi tự tung tự tác sao? Thiên tự văn đọc thuộc chưa? Nếu Từ Sơ gửi thư khiêu chiến, văn từ hoa mỹ, ngươi liệu có hiểu được không?”


Dã Lợi Xuân trừng mắt, miệng lắp bắp, cố phản bác mà chẳng thốt được lời nào. Mắt xanh đảo một vòng, linh quang chợt hiện, liền cười đáp: “Trong quân chẳng thiếu quân sư mưu sĩ. Vương gia nếu không yên tâm, cứ phái một người tín cẩn đi kèm để giám sát ta, thế nào?”


Lục Tông Viễn mỉm cười: “Cũng biết tính trước như vậy, xem ra chẳng uổng công đọc sách… Vậy ngươi muốn ai giám sát ngươi?”


Ánh mắt hắn thoáng đảo qua Dư Thiệu và Triệu Sắt.


Dã Lợi Xuân không chút đắn đo: “Dư Thiệu!”


Lục Tông Viễn nở nụ cười như sớm đoán được, khẽ nhìn Dư Thiệu. Dư Thiệu bị ánh mắt kia quét tới, bên ngoài thì tưởng ôn hòa, kỳ thực lại sắc bén như đao, khiến y như ngồi trên bàn chông, không khỏi cúi đầu trầm mặc. Giây lát sau y bỗng ngẩng đầu, ánh mắt rực sáng ý chí: “Vương gia, thuộc hạ nguyện xin lãnh mệnh đi đánh ba trấn Tây Bắc.”


Lục Tông Viễn chỉ cười nhạt, không lập tức trả lời, đưa mắt nhìn sang mặt án, nơi đó còn bày vài con dấu tư nhân, đồng sắc ánh lên óng ánh, như từng được tay người thường xuyên x** n*n. Dư Thiệu, Triệu Sắt, Dã Lợi Xuân, từng người một… Hắn như vô tình xếp từng con dấu thẳng hàng, lại đẩy qua đẩy lại, mặc kệ ba người kia hồi hộp nhìn theo. Mãi lâu sau, hắn mới mỉm cười, đẩy toàn bộ ngã xuống, quay sang dịu giọng với Dư Thiệu: “Ngươi vừa mới từ Tây Nam trở về, ở phủ nghỉ ngơi vài ngày đi. Để Triệu Sắt đi cùng Dã Lợi Xuân, miễn cho gã ngày nào cũng đến quấy nhiễu Yến Vũ.”


Triệu Sắt mừng rỡ, nhịn không được đứng bật dậy: “Đa tạ Vương gia!”


Lục Tông Viễn mỉm cười: “Lần này đi, ngươi phải cùng ta lập quân lệnh trạng.”


“Tuân mệnh!” Triệu Sắt đáp rắn rỏi.


Dã Lợi Xuân thấy người được chọn là Triệu Sắt thì không mấy hài lòng, song cũng chẳng còn cách nào, đành buộc miệng “tuân lệnh”, rồi cùng nhau rời đi.


Dư Thiệu trầm ngâm giây lát, mới thưa: “Vương gia, nếu không còn việc gì khác, thần xin cáo lui.”


Lục Tông Viễn chăm chú nhìn y hồi lâu, rồi mới nhẹ gật đầu: “Đi đi.”



Triệu Sắt giữ đúng lời hứa, đích thân bày tiệc rượu ngay trong phòng mình, một là để chúc mừng Dư Thiệu, hai là vì bản thân cuối cùng cũng toại nguyện, được trao cơ hội ra chiến trường. Cũng vì vậy, những hiềm khích riêng với Dã Lợi Xuân tạm thời được gác lại, khách chính là Dư Thiệu, nhưng cũng cố ý mời luôn Dã Lợi Xuân ngồi cạnh làm bạn nhậu.


Dã Lợi Xuân quen lối uống rượu ăn thịt thô, nay thấy bàn tiệc bày biện đầy món tinh xảo: cá thát lát ủ rượu, màu sắc đỏ thắm trong suốt, đậu hủ hoa nấu canh trắng mịn như ngọc, củ ấu tươi hầm cùng bạch quả, lớp da mềm mà giòn… Tất thảy đều là món quý, nhưng chỉ xếp thành từng phần nhỏ nhắn tinh tế, đặt trong những chiếc bát đĩa trạm trổ tinh mỹ.


Dã Lợi Xuân ngó qua, lấy làm chán ngán, chẳng khách khí, liền ngồi xuống rót một bát rượu, ngửa cổ uống cạn: “Rượu ngon.”


Triệu Sắt lạnh lùng cười: “Mười năm trữ ủ, rượu Kim Bàn Lộ, trong cung cũng chưa chắc có mấy vò, ngươi dám coi thường sao?”


Dã Lợi Xuân tự rót thêm bát nữa, liếc xéo Triệu Sắt một cái, hừ lạnh: “Ngươi tưởng ta làm chó cho Vương gia nhà ngươi rồi, thì ngươi có thể sai bảo ta, kêu gì làm nấy sao? Lên Tây Bắc, đừng cản chân ta trong quân, cũng đừng rảnh rang chạy tới tán chuyện với ta!”


Triệu Sắt mặt đỏ bừng, tức giận giật lấy bát rượu trong tay gã, mắng lớn: “Chỉ bị Vương gia dùng chút mưu kế nhỏ đã tức đến phát ngất, bị một nữ nhân bắt tới bắt lui ba lượt bốn phen, mà cũng dám gọi là nam tử hán? Còn cái cô mây bay gì đó của ngươi, chắc mắt bị mù rồi!”


Dã Lợi Xuân tức quá đập mạnh bàn, “rầm” một tiếng vang dội. Gã trút một tràng chửi rủa bằng tiếng người Khương, giọng rít gằn, giận đến nỗi đầu tóc như dựng ngược. Triệu Sắt nghe chẳng hiểu, hai người trừng mắt nhìn nhau, rồi sau một thoáng, cũng đành ngượng ngập mà cùng ngồi xuống.


Triệu Sắt bực bội lẩm bẩm: “Dư Thiệu sao còn chưa tới?”


Dã Lợi Xuân bỗng nói: “Dư Thiệu từ nhỏ đến lớn, có phải bị Vương gia các ngươi nuôi như chó cảnh không?” Dứt lời, gã cười lạnh, không ngừng lắc đầu.


Triệu Sắt trong bụng lại bốc lửa, suýt nữa đã xắn tay áo định động thủ, thì thấy Dư Thiệu từ ngoài bước vào, bèn khựng lại giữa chừng. Có lẽ vì câu nói của Dã Lợi Xuân, trong lòng hắn bỗng dâng lên cảm giác hổ thẹn mơ hồ, liền bước tới, tự tay kéo ghế mời Dư Thiệu ngồi.


Dư Thiệu sắc mặt thản nhiên như nước, chẳng lộ chút cảm xúc, chỉ khi nghe lời mời của Triệu Sắt mới gượng nở nụ cười nơi khóe môi, gắp một miếng cá thát lát đưa lên miệng. Nhưng mùi vị chẳng thấy gì, chỉ như nhai sáp, thật lâu mới khẽ động môi.


Triệu Sắt nhìn chàng, trong lòng sinh nỗi khó chịu, bèn khẽ nói như có ẩn ý: “Dư Thiệu, còn nhớ bốn năm trước ta từng nói gì với ngươi không?”


Dư Thiệu đặt đũa xuống: “Nói gì?”


“Rằng một ngày nào đó, sẽ giúp Vương gia đoạt thiên hạ. Với thân phận như ngươi, muốn gì chẳng có, nữ nhân như thế nào mà chẳng tìm được? Làm người, chớ nên mê muội cố chấp. Ngươi ngay từ đầu trêu chọc nàng ta đã là sai, đã biết sai, thì không nên tiếp tục lún sâu nữa.”


Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu Truyện Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu Story Chương 76
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...