Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu

Chương 67


Xích Thố cõng hai người một lúc mà vẫn ung dung nhấc vó, dọc đường cuốn bụi tung trời, thoáng chốc đã tiến vào Hạ Lan khẩu. Quan thủ giữ cửa vừa trông thấy Ký Nhu liền vội vàng mở cổng, lại liếc mắt nhìn vật thể đen sì sì bị kéo lê phía sau như con gấu đen nằm bẹp hóa ra là một người sống! Lập tức kinh hãi, vội tiến lên cởi dây, mấy tên binh tốt hợp sức khiêng Dã Lợi Xuân vẫn còn hôn mê, đưa thẳng về dịch quán Hạ Lan huyện để bẩm báo với Lương Vương.


Lúc ấy Lục Tông Viễn chỉ mới nghe nói Ký Nhu rời khỏi huyện nha, cứ tưởng nàng giận dỗi đôi chút nên cũng chẳng để tâm, chỉ bảo Triệu Sắt trói chặt Đóa Vân, lúc này đang áo quần xộc xệch , rồi lại cho gọi Trình Tung cùng chư tướng đến bàn việc. Chuyện đang nói được nửa chừng, chợt nghe người hầu bẩm: “Phùng cô nương bắt được Dã Lợi Xuân rồi.” Mọi người đưa mắt nhìn nhau, chẳng ai hiểu ra sao, toàn đầu óc ngập trong mây mù.


Lục Tông Viễn cũng khó tin nổi, ngẩn người một lát mới hỏi: “Người đâu?”


Vài thị vệ hợp sức khiêng Dã Lợi Xuân vào, sợ y tỉnh dậy liều mạng, lại gia thêm mấy sợi dây trói, năm hoa bảy tréo quẳng dưới đất. Lục Tông Viễn khom người thử hơi thở, ánh mắt đảo nhanh qua gương mặt tím tái vì đông cứng của y, chợt thấy Ký Nhu bước vào, mặt mũi bị gió cát phủ đầy, bụi đất lấm lem. Hắn liền đứng dậy, nhíu mày hỏi: “Chuyện gì xảy ra?”


Ký Nhu điềm nhiên đáp:” Ở hồ Trăng, ta thấy hắn không biết bị ai chôn dưới cát, lạnh đến tê cứng cả người, nên mới kéo về. Hắn có quen Đóa Vân, chắc là nhân vật lớn trong Tây Khương?”


“Hắn là Dã Lợi Xuân, mãnh tướng của bộ Dã Lợi.”


Lục Tông Viễn đối với lời của Ký Nhu không bình luận gì, chỉ trầm ngâm giây lát rồi sai:” Gọi người tạt nước cho hắn tỉnh lại, Đóa Vân cũng mang lên đây.”


Có người xách nguyên một thùng nước giếng, ào một cái tạt thẳng lên đầu Dã Lợi Xuân. Y toàn thân run lên, gắng gượng mở mắt ra, nhìn thấy Lục Tông Viễn trước mặt, ánh mắt đảo qua một lượt quanh sảnh, lập tức hiểu tình hình hiện tại. Y nghiến chặt quai hàm, nước hoà với bùn từ tóc và râu chảy tong tỏng, lại nhắm mắt, bày ra bộ dạng “đại nghĩa lẫm liệt, chết cũng không sợ”.


Đóa Vân bị dẫn vào, thoáng thấy Dã Lợi Xuân nằm dưới đất, không khỏi thất thanh “a” một tiếng, rồi vội lấy tay che miệng, vẻ mặt ngập tràn kinh hoảng cùng hoài nghi.


Lục Tông Viễn thu hết thần sắc hai người vào mắt, trong lòng càng thêm nắm chắc. Khóe môi hắn khẽ cong, thong thả dạo mấy bước, vừa định mở miệng thì ánh mắt vô tình dừng lại nơi Ký Nhu. Hắn nói với nàng: “Đi rửa mặt, thay y phục đi.”


Thấy nàng chưa động đậy, Lục Tông Viễn đưa tay phủi lớp cát bụi bám nơi cổ áo nàng, dịu giọng: “Đi đi, nghe lời.”


Ký Nhu gật khẽ, liếc nhìn Dã Lợi Xuân một cái rồi quay người rời đi.


Đợi bóng nàng khuất hẳn sau cửa, sắc mặt Lục Tông Viễn liền sa sầm bước tới trước mặt Dã Lợi Xuân, trầm giọng:” Mở mắt ra.”


Dã Lợi Xuân không hề động đậy. Lục Tông Viễn nhìn sang Triệu Sắt, y lập tức hiểu ý, trở tay tát Đóa Vân hai cái nảy lửa.



Đóa Vân kêu thất thanh, ôm mặt lảo đảo lùi về phía sau.


Tiếng kêu thất thanh của Đóa Vân khiến Dã Lợi Xuân như bị chọc giận, đột ngột mở mắt, trừng trừng nhìn Lục Tông Viễn, bật cười khe khẽ: “Nàng là cô nương tốt của Tây Khương, cho dù bị các ngươi đánh chết, cũng là chết vì ta và vì tộc nhân. Còn nữ nhân của ngươi, chỉ muốn lấy mạng ngươi mà thôi.”


Lục Tông Viễn mỉm cười, nhàn nhạt nói: “Mạng của ta, đâu phải ai cũng có phúc lấy nổi.”


Ánh mắt hắn lạnh lẽo nhìn Dã Lợi Xuân, tiếp lời:


“Ta sẽ để ngươi tận mắt xem thử, nữ nhân của ngươi có dám chết vì ngươi hay không.”


Dứt lời, liền ngoắc ngón tay về phía Đóa Vân. Nàng còn đang ôm mặt, hoảng hốt đứng im tại chỗ, bị Triệu Sắt đẩy một cái sau lưng, loạng choạng bước lên phía trước. Lục Tông Viễn chắp tay sau lưng, cúi đầu nhìn nàng từ trên xuống dưới, khóe môi thoáng nở nụ cười nhàn nhạt: “Vừa rồi chẳng phải ngươi còn trút bỏ y phục, muốn làm nô làm tỳ cho ta đó sao? Giờ nếu ngươi cầu xin thêm lần nữa, bản vương sẽ thuận lòng tiếp nhận, thế nào?”


Đóa Vân toàn thân run lẩy bẩy, tức giận lẫn nhục nhã, gương mặt đỏ rực. Ánh mắt quét một vòng, thấy bốn phía đều là tướng sĩ Đại Chu, kẻ nào kẻ nấy đều nhịn cười, còn Lương Vương thì đứng đó, nét cười ấm áp như gió xuân, tựa thể vừa nói ra một chuyện bình thường chẳng đáng nhắc đến. Nàng vốn là người một khi đã quyết tâm thì sẽ làm tới cùng, nếu lúc này chỉ có hai người, có lẽ nàng còn có thể nhịn nhục lần nữa. Nhưng trước mặt bao người, lại thêm Dã Lợi Xuân đang bị trói bên cạnh, nàng đã mất sạch thể diện, đâu còn dám nhìn hắn lấy một lần. Chỉ đành mím môi, lặng lẽ lắc đầu.


Lục Tông Viễn ra chiều tiếc nuối, đảo mắt nhìn một vòng, vừa khéo bắt gặp ánh mắt của Triệu Sắt, liền nở một nụ cười giảo hoạt: “Ngươi chẳng phải nói nữ nhân này cũng xinh đẹp đó sao? Vậy thưởng cho ngươi đấy. Phòng bên còn trống, dẫn đi đi.”


Triệu Sắt nãy giờ còn đứng xem trò vui, sắc mặt chợt biến, mọi người lập tức cười ầm cả lên, kẻ khen thưởng sắc mặt vương gia, người lại giục y mau đưa người đi giải quyết cho xong. Lại có người cười nhạo: “Cẩn thận chừng bị con nha đầu Tây Khương này cắn cho què giò thì đừng kêu khổ.”


Triệu Sắt bị chọc cho đỏ bừng mặt, lắp ba lắp bắp nói: “Vương gia, hay là… đổi người khác đi, ta… ta không muốn…”


Vừa nói vừa liếc mắt nhìn Lục Tông Viễn, chỉ thấy vẻ ôn hòa ban nãy đã bị một tầng sương lạnh phủ kín. Biết ngay mình đã chọc giận hắn chuyện trước, giờ dù có khổ cũng chẳng dám nói ra, chỉ đành ủ rũ đáp: “Vâng…”


Lập tức có vài tên lính ưa náo nhiệt cười hì hì xông lên, trói chặt hai chân Đóa Vân đang vùng vẫy, rồi ném vào phòng bên. Lại còn tụ lại ngoài cửa ghé tai nghe lén, rồi quay lại vừa bịt miệng cười vừa nói: “Nghe có tiếng xé áo rồi, con nha đầu kia mắng loạn lên không ngừng.”


Một tên khác hùa theo: ” Mắng gì? Chắc vui quá nên hét to chứ gì. Nhìn tướng mạo đó, đâu giống con gái chưa gả…”


Còn đang đùa cợt, bỗng nghe một tràng “răng rắc” vang lên ,thì ra là Dã Lợi Xuân đang nghiến răng đến nỗi phát ra âm thanh, cả thân run rẩy, tựa như muốn xé đứt hết dây trói. Đám lính sợ hắn phát điên, vội ùa tới gia thêm mấy lớp dây, trói chặt y như cái bánh tét.


Lục Tông Viễn càng nhìn càng vui, thảnh thơi đi tới trước mặt Dã Lợi Xuân, thưởng thức gương mặt căm phẫn cùng ánh mắt như muốn giết người kia, giọng giễu cợt: “Dã Lợi Xuân, anh hùng đệ nhất Tây Khương, đến cả nữ nhân của mình cũng không bảo vệ nổi… thì ra chỉ là hư danh.”



Dã Lợi Xuân rống khẽ một tiếng, mắt trợn trắng, rồi nặng nề ngã xuống bất tỉnh. Có người tiến lên xem, nói: “Còn thở, có lẽ là tức giận quá mà ngất đi rồi.”


“Đem nhốt lại.” Lục Tông Viễn mất hết hứng thú, lạnh nhạt phất tay, sai người đưa Dã Lợi Xuân xuống nhà lao.


Triệu Sắt nghe thấy tiếng động, từ trong phòng đi ra, trên mặt treo nụ cười gượng gạo, áo quần vẫn chỉnh tề. Không dám để tâm đến ánh mắt trêu chọc của mọi người, y bước nhanh tới trước mặt Lục Tông Viễn, nói: “Không có làm gì nàng ta cả, chỉ tát cho mấy cái, xé mất một mảnh áo, tai suýt bị nàng ta hét cho điếc…”


Nói rồi còn đưa tay ra vẻ khó chịu mà ngoáy ngoáy tai, sau đó thấp giọng hỏi: “Vương gia, còn nữ nhân ấy, xử trí thế nào?”


Lục Tông Viễn liếc xéo Triệu Sắt một cái: “Chẳng phải đã nói là thưởng cho ngươi rồi sao?”


Triệu Sắt “a” một tiếng, vẻ mặt khó xử: “Không phải chỉ để chọc giận Dã Lợi Xuân thôi sao…”


“Ai nói vậy?” Lục Tông Viễn hừ lạnh một tiếng, chẳng thèm để ý đến gương mặt nghệt ra của y, phất tay áo bỏ về hậu viện.


Hậu đường của huyện dịch Hạ Lan là một viện tứ hợp, bước qua cổng mái vòm khắc hoa, hành lang thông nhau liền mạch. Hoa mai đang đơm nụ toả hương, nơi biên tái, mai nở muộn hơn phủ Lương Vương đôi chút. Chớp mắt đã ở Ninh Hạ trấn được một tháng, chẳng mấy chốc đã sắp đến năm mới.


Hắn đứng dưới tàng mai trầm ngâm giây lát, rồi theo hành lang đá xanh đi về phía gian phòng bên. Lần này không mang theo nữ thị, hậu viện chỉ có một mình Ký Nhu. Thấy trong phòng đèn lửa leo lét, biết nàng đang ở bên trong, liền đẩy cửa bước vào.


Tiếng bản lề “kẽo kẹt” vang lên, chỉ thấy Ký Nhu ngồi trên đôn gấm, dưới chân đặt một chậu than đỏ rực. Trên đùi là chiếc áo choàng của chàng, tay cầm kim nhưng đã ngừng từ lâu, chẳng may vá gì, chỉ lặng lẽ xuất thần. Một ống tay áo đã rủ xuống, suýt nữa bị lửa bén tới, Lục Tông Viễn đưa tay nhặt lên.


Ký Nhu giật mình tỉnh lại, má áp vào ống tay áo hắn khẽ lẩm bẩm:
“Hương mai thật nồng.”


Lời chưa dứt, thân thể đã bị hắn kéo thẳng dậy, động tác quá đột ngột khiến chiếc đôn gấm “choang” một tiếng đổ xuống đất, áo choàng cũng rơi theo. Ký Nhu “ối” lên một tiếng, lo lắng kêu: “Y phục bén lửa rồi!”


Nhưng tiếng kêu ấy chẳng ngăn được bước chân của Lục Tông Viễn. Nàng bị hắn kéo lui mấy bước, dẫm lên lớp áo dày, ngã xuống giường. Trong màn ánh sáng tối mờ, hương mai trộn lẫn hơi lạnh từ người hắn tràn ngập khắp giường.


Nàng ở trong phòng đã lâu, thân thể mang chút ấm áp. Vừa chạm vào làn da hắn, liền rùng mình khẽ run. Tóc vừa gội vẫn còn nặng hơi nước, xõa ra phủ lấy khuôn mặt.


Lục Tông Viễn hôm nay khác hẳn thường ngày, động tác gần như thô bạo. Ký Nhu bị đau, liền cấu mạnh vào vai hắn, móng tay cắm sâu vào da thịt. Hắn cau mày, nắm lấy tay nàng đè xuống gối, Ký Nhu giãy ra được, vén tóc ướt khỏi mặt, bàn tay chống lên ngực, th* d*c hỏi: “Vương gia xem ta là Đóa Vân sao?”



“Đương nhiên là không.” Lục Tông Viễn cúi xuống, trong mắt ánh lên ý vị sâu xa: ” Ả đó hận ta muốn chết, còn nàng thì sao?”


Ký Nhu khẽ lắc đầu, không nói lời nào. Hắn như không bằng lòng với sự im lặng ấy, động tác lại càng cuồng dã hơn. Ký Nhu cố nhấc người, cào mạnh một cái lên ngực hắn, để lại mấy vết đỏ hằn. Lục Tông Viễn bỗng bật cười, nắm lấy cổ tay nàng ngắm nghía: “Là ta sơ suất rồi. Mèo nuôi trong nhà, sao lại để móng vuốt?”


Ánh mắt Lục Tông Viễn lúc đó như thể muốn bẻ gãy từng chiếc móng tay của nàng. Ký Nhu kinh hãi, thất thanh kêu lên, vội lùi vào trong. Lục Tông Viễn vươn tay chụp tới, vậy mà nàng tránh được, chỉ túm được một nắm tóc. Chàng cười lớn, “soạt” một tiếng kéo luôn màn trướng buông xuống, che lại cảnh xuân trong phòng.


Sau một hồi cuồng hoan , đêm đã sâu. Ký Nhu mơ mơ màng màng sắp thiếp đi, chợt cảm thấy người bên cạnh khẽ nhúc nhích, vén màn bước xuống giường, ra ngoài thấp giọng nói mấy câu với Triệu Sắt rồi trở vào. Đợi một lúc, không thấy hắn quay lại giường, nàng cũng ngồi dậy, thấy Lục Tông Viễn ngồi bên bàn, tay mân mê một chiếc nhẫn bằng xương thú đã ố vàng, lặng lẽ không nói.


Ký Nhu khoác áo choàng lên vai chàng, cầm lấy chiếc nhẫn xem thử, ngạc nhiên nói: “Đây là nhẫn dùng khi bắn tên của người Khương.”


“Dã Lợi Xuân đã trốn rồi. Để lại vật này, có lẽ là tín vật đính ước với Đóa Vân.” Thấy chiếc nhẫn nằm trong tay Ký Nhu, tay ngọc trắng trẻo, Lục Tông Viễn thấy chói mắt, bèn giật lấy, ném luôn vào bếp lửa.


Ký Nhu ngạc nhiên hỏi: ” Hắn trốn rồi?”


Nghĩ đến việc mình vất vả mới bắt được, giờ lại để y chạy mất, nàng không khỏi bực bội, ngồi phịch xuống, chau mày chống cằm.


Lục Tông Viễn liếc nàng một cái, vừa bực vừa buồn cười: “Không phải nàng nhặt hắn về sao? Chạy thì chạy thôi.”


Ký Nhu chậm rãi buông tay, hồ nghi nhìn Lục Tông Viễn: “Vương gia là cố ý thả hắn ra?”


Lục Tông Viễn giả vờ ngạc nhiên: “Chà, ba ngày không gặp, phải nhìn bằng con mắt khác rồi!”


Ký Nhu trừng mắt liếc hắn, cũng bật cười.


Lục Tông Viễn dịu giọng, đưa tay xoa mái tóc nàng: “Công lao của nàng, ta ghi nhớ trong lòng. Nhưng lần này phải thả ra. Dọc Tây Vực suốt nửa tháng, ta cũng chán rồi. Đợi Dã Lợi Xuân dẫn quân đến, ta sẽ cùng y phân cao thấp.”


Dã Lợi Xuân quả nhiên không để hắn đợi lâu. Hôm sau, tin báo gấp từ cửa ải truyền tới Dã Lợi Xuân đã tập hợp kỵ binh Tây Khương, hạ trại cách đó vài dặm, ý đồ đánh thành.


Lục Tông Viễn nghe tin liền đến Hạ Lan khẩu, dùng kính viễn vọng nhìn nửa ngày, rồi buông xuống. Trình Tung cầm lên xem, cau mày: “Nhìn qua cũng không ít nhân mã. Dã Lợi Xuân trong một ngày đã tụ quân, quả có thực lực trong Bát bộ Tây Khương.”



Y liếc nhìn Lục Tông Viễn, cười trêu: “Xem ra là vương gia hôm qua xuống thuốc nặng quá, hắn tức đến hồ đồ rồi.”


“Người Khương từ nhỏ cưỡi ngựa, lúc thường chăn thả, khi có chiến tranh thì ra trận, sớm đã quen rồi.” Lục Tông Viễn đáp.


“Hắn không đến mức hồ đồ đâu. Nay đã hết lương thảo, không đánh sớm, chỉ sợ chết đói.”


Trình Tung trầm ngâm: “Trận này không khó đánh. Tây Khương hiện lương cạn, chỉ cần cầm cự mười ngày nửa tháng là thắng không cần đánh.”


“Không cần kéo dài.” Lục Tông Viễn thản nhiên nói, “Lương thảo của ta cũng nhờ vào Hứa Sơ, vốn đã hứa phải đánh nhanh, kéo thêm vài ngày, e rằng Từ Sơ lại dâng sớ lên triều đình phàn nàn.”


Hắn vung áo xuống thành lâu, vừa đi vừa nói: ” Muốn đánh thì đánh nhanh. Ta có hỏa pháo, Dã Lợi Xuân không dám công thành, chỉ có thể đánh ngoài . Nhân dịp này, khiến hắn tâm phục khẩu phục.”


Trình Tung sững người, vội bước theo, hỏi: “Vương gia định lại bắt sống hắn sao?”


“Đúng thế.” Lục Tông Viễn bình thản đáp: “Từ Sơ từng cộng sự với lão vương gia, binh tướng phủ ta phần lớn quen biết y. Ta phải mang Dã Lợi Xuân về, để sau này dùng hắn đánh Từ Sơ”


“Việc này… e là khó đó!” . Trình Tung do dự, quay đầu nhìn ra hướng Tây Vực, “Vậy… bao giờ thì đánh?


“Đợi.” Lục Tông Viễn chỉ thản nhiên đáp một chữ, ngữ khí bình đạm, không cần nhiều lời.


” Đợi… đến khi nào?” Trình Tung hỏi lại.


” Đợi gió nổi lên.”


Hai người còn chưa kịp bước vào thư phòng, đã thấy rèm ấm bên trong bị vén lên, Ký Nhu từ trong bước ra, đưa quyển Kỳ môn độn giáp trong tay lên lắc lắc, mặt mày rạng rỡ: “Vương gia, ta đoán đúng rồi phải không?”


Lục Tông Viễn mỉm cười gật đầu, đón lấy quyển sách từ tay nàng. Vừa chạm đến, bỗng cảm thấy khác lạ, cúi đầu nhìn, thấy mười đầu ngón tay như hành tươi của Ký Nhu chẳng biết từ lúc nào đã được nàng cắt móng gọn gàng, để lộ mười chiếc móng hồng nhuận, sáng bóng như cánh hoa vừa hé nở dưới nắng xuân.


Hắn khẽ nhấc bàn tay mềm mại ấy lên, ngắm nghía một chút rồi mỉm cười, chẳng nói gì thêm, lướt qua nàng, bước vào thư phòng.


Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu Truyện Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu Story Chương 67
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...