Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu

Chương 66


Tất cả binh sĩ triều Chu đều kéo lại xem náo nhiệt, một nữ nhân dù đã bị bắt làm tù binh mà còn dám lớn tiếng như thế, thật khiến họ cảm thấy mới lạ. Ánh mắt họ đổ dồn về phía Đóa Vân, từ mặt mày cho đến thân thể, cười cợt xì xào. Đóa Vân tóc tai rối bời, ngồi giữa vòng vây, vì phẫn uất mà mặt đỏ bừng lên, lại hô lớn một tiếng: “Ta muốn gặp Vương gia các ngươi!”


Triệu Sắt đang dùng khăn lau máu trên lưỡi đao, cũng chen vào đám người. Vì trận đầu đại thắng, khí thế hắn hăng hái, gan cũng lớn hơn nhiều. Hắn cười hỏi Đóa Vân: “Ngươi muốn gặp Vương gia chúng ta, để làm gì?”


“Không liên quan tới ngươi!” Đóa Vân trừng mắt lườm hắn một cái, vẻ giận dữ phủ lên dung nhan yêu kiều, ngực nàng vì tức giận mà phập phồng không ngớt, khiến đám binh sĩ chung quanh nhìn đến thất thần. Triệu Sắt vừa cất đao vào vỏ, trong lòng đã khởi tính toán. Hắn bắt nàng về, vốn đã có mưu đồ riêng. Nữ nhân người Khương này, diện mạo cũng không kém gì Phùng Ký Nhu. Nếu đem dâng lên cho Vương gia, dẫu không được sủng ái, chí ít cũng có thể làm Ký Nhu khó chịu. Vốn đã có oán hận từ trước, nay lại thêm chuyện ở hồ trăng đêm nọ, thấy Vương gia ngày một để tâm đến Ký Nhu, khiến Triệu Sắt sinh lòng lo lắng.


Nghĩ đoạn, hắn liền đuổi đám binh sĩ ra, kéo dây trói nơi tay Đóa Vân một cái, nói: “Đi theo ta!” Rồi dẫn nàng đến huyện dịch.


Đến bên ngoài thư phòng, Triệu Sắt chịu đựng ánh mắt căm giận của Đóa Vân, lục soát người nàng một lượt, không thấy mang theo binh khí mới yên tâm. Hắn đứng dưới cửa sổ nghe ngóng, trong phòng không có động tĩnh, Phùng Ký Nhu không ở đó, trong lòng mừng rỡ. Bèn gọi một tiếng: “Vương gia.”


Đợi trong phòng đáp lời, hắn liền đẩy cửa, đẩy Đóa Vân vào rồi đóng cửa sau lưng, cười cợt bỏ đi.


Đóa Vân bị hắn đẩy mạnh một cái, loạng choạng bước qua ngưỡng cửa, đi được mấy bước mới đứng vững. Ngẩng đầu lên, thấy vị lương Vương kia đang tựa lưng trên nhuyễn tháp, sau lưng kê gối thêu, tay cầm quyển “Kỳ môn độn giáp” đang đọc dở. Nghe có động tĩnh, chàng ngẩng đầu, hơi kinh ngạc nhìn nàng.


Thấy dáng vẻ ung dung thư thái ấy, lại nhớ đến cảnh binh sĩ Chu tàn sát người Khương khắp Tây Vực, mắt Đóa Vân gần như đỏ hoe. Nàng cố nén run rẩy, chăm chú quan sát kỹ diện mạo vị lương Vương. Trong mắt nàng, mặt chàng quá trắng, mày mắt quá thanh tú, chẳng hề mang lấy nửa phần khí khái nam nhi. Nhưng ánh mắt kia lại sáng như sao, lạnh lẽo bức người, có vài phần giống Dã Lợi Xuân. Đóa Vân cảm thấy được một tia an ủi, bèn hạ giọng mềm mỏng, gượng cười nói: “Vương gia, để thiếp làm nô tỳ cho ngài, được chăng?”


Lương Vương nghe nàng nói, trong lòng đã hiểu rõ, cười nhạt một tiếng, đáp: “Ta không thiếu nô tỳ.”


“Là vì nữ nhân đêm qua sao?” Đóa Vân ngẩng cao đầu, kiêu hãnh nói:
“Ngài đuổi nàng đi, giữ thiếp lại đi. Thiếp nhất định không thua kém nàng, thậm chí còn hơn nàng nữa.”


Lục Tông Viễn “ồ” một tiếng, đặt sách xuống, mỉm cười hỏi: “Ngươi hơn nàng ở chỗ nào?”



Đóa Vân khựng lại một chút. Dù nàng không phải hạng e thẹn, nhưng câu hỏi thẳng thừng thế này vẫn khiến nàng hơi lúng túng. Nhớ đến Dã Lợi Xuân, lòng nàng như bị dao cắt, song thù của phụ thân và tộc nhân, lại không thể không báo. Nàng nghiến răng, không nói nhiều, chỉ dùng đôi tay bị trói vụng về kéo mạnh đai lưng. Chiếc áo da vốn đã bung ra phân nửa trên đường cưỡi ngựa, nay bị kéo nhẹ liền trượt cả xuống, bên trong không có lấy một tấc vải. Nàng ngẩng đầu ưỡn ngực, đem thân thể thiếu nữ nõn nà lộ rõ không chút che đậy, nói: “Ngài xem, thân này… chẳng phải xứng đáng lắm ư?”


Ngực nàng mềm mại căng tròn, vòng eo chắc khỏe, bị hàn khí thấm vào, ngực khẽ nổi lớp gai ốc, càng thêm quyến rũ. Lục Tông Viễn cười sâu thêm, đứng dậy, bước từng bước lại gần, ánh mắt từ trên xuống dưới không hề né tránh, nhìn thẳng đầy thản nhiên.


Đóa Vân hơi bất an, vặn nhẹ người, trong mắt lộ vẻ khát vọng mong chờ.


Thế nhưng Lục Tông Viễn lại khẽ lắc đầu, lạnh nhạt nói: “Ngươi tự tin quá rồi. Dung mạo thế này, đến cả a hoàn quét sân trong phủ ta cũng chẳng sánh kịp.”


Mặt Đóa Vân đỏ bừng vì tức giận. Lục Tông Viễn khẽ cười khinh một tiếng, vòng qua nàng đi thẳng ra cửa. Vừa ra đến ngoài, nét cười trên mặt liền tắt, lạnh giọng gọi: “Triệu Sắt.”


Triệu Sắt không biết từ đâu vội vàng chạy tới, vừa thấy sắc mặt chàng, trong lòng lập tức đánh lô tô, chẳng dám lên tiếng, chỉ nơm nớp chờ lệnh. Đợi nửa ngày không nghe gì, hắn rón rén ngẩng đầu, thấy Lục Tông Viễn đang nhíu chặt mày, nhìn chằm chằm xuống đất. Theo ánh mắt chàng nhìn lại, chỉ thấy dưới thềm là một chiếc khay sơn đỏ, trong chiếc chén sứ ngũ sắc vẫn còn vương làn hơi nước mỏng manh.


Lục Tông Viễn hỏi: “Ai mang tới đây vậy?”


Triệu Sắt đáp: “Là… Phùng cô nương. Nàng để lại rồi đi luôn.”


Ký Nhu tìm đến hồ Trăng. Lúc ấy đã gần hoàng hôn, ánh tà dương rọi xuống những dải cát, phủ lên một tầng ánh sáng rực rỡ như dát vàng. Nước hồ giờ trong xanh lấp lánh, từng dải lau sậy tàn úa buông rủ trên mặt nước, theo sóng mà nhẹ nhàng lay động. Dấu vó ngựa và dấu chân người của kỵ binh Khương tộc để lại bên hồ đều đã bị cát bụi gió lùa xóa nhòa, cảnh tượng tiêu điều vắng lặng như chưa từng có người ghé qua. Cách đó mấy bước, có một vòng tròn được vây bằng những viên sỏi trắng tinh, ngụ ý rằng nơi đây từng là huyệt mộ tạm của một người qua đường.


Ký Nhu đội chiếc mũ nỉ trùm sâu, khoác áo da cừu cũ sờn, dáng vẻ giống hệt một thiếu niên gầy gò, nhếch nhác, chẳng ai chú ý.


Nàng đứng đợi bên hồ một lúc, lại leo lên gò cát cao đưa mắt nhìn về phương xa mấy lượt, rồi vô sự mà trở lại, tiện tay nhổ một nắm cỏ lạc đà, đưa cho Xích Thố ăn, lặng lẽ nhìn nó nhai hết từng sợi một.


Tia sáng cuối cùng của mặt trời dần dần bị nuốt chửng nơi chân trời.



Bên tai bỗng vang lên tiếng vó ngựa khẽ khàng giẫm lên lớp cát mềm. Ký Nhu lập tức vén mũ nỉ lên, ngẩng đầu nhìn, thấy một người toàn thân phủ bụi cát, tóc tai rối bời, đang cưỡi ngựa từ xa tiến lại. Khi cách chừng vài trượng, người kia dừng ngựa, cảnh giác nhìn về phía Ký Nhu, đảo mắt xung quanh xem thử có ai đi cùng. Không thấy ai khác, hắn mới an tâm, chậm rãi lại gần. Cát bị giẫm lên bay mù mịt theo gió, lẫn vào mắt cay xè, nhưng bước chân hắn vẫn vững vàng. Khi đến bờ bên kia hồ, hắn dắt ngựa đến uống nước, tự mình cúi xuống vốc nước lạnh rửa mặt, sau đó dùng đôi mắt màu xanh thẫm trầm tĩnh quét nhanh một lượt qua Ký Nhu.


Ký Nhu không động đậy, tay giấu trong tay áo đã nắm chặt chuôi chủy thủ đã rút khỏi vỏ, ánh mắt theo dõi nhất cử nhất động của hắn, thần sắc căng thẳng đến mức dường như hơi thở cũng ngừng lại.


Ngựa của hăn uống nước đã lâu, bỗng ngẩng đầu lên, khịt mũi phun một ít bọt nước, hí lên khe khẽ. Kỵ sĩ người Khương tỏ vẻ hài lòng, vỗ nhẹ cổ nó, thì thầm một câu gì đó nghe như lời khen bằng tiếng Khương, rồi dắt ngựa quay trở lại đường cũ. Hắn lom khom trèo lên gò cát, chợt dừng bước, bất ngờ buông cương bỏ ngựa lại, “xào xạo” vài bước quay lại, đứng trước Ký Nhu, dùng tiếng Hán không sõi nói: “Ngươi là nữ nhân đêm ấy ở hồ, người đi cùng ngươi là Lương Vương.”


Câu nói kia, khẩu khí hết sức quả quyết, tuyệt chẳng phải hỏi dò.


Ký Nhu điềm đạm đáp: ” Là ta.”


Hắn hừ một tiếng, liền sải bước tiến về phía nàng, có lẽ thấy đối phương chỉ là một nữ tử, thân hình gầy nhỏ, hoàn toàn không có sức uy h**p, nên vẻ yên tâm hiện rõ, cứ như đang đi nhặt món săn vừa bắn hạ, chẳng hề đề phòng nàng sẽ chạy trốn. Ai ngờ Ký Nhu chợt xoay người, bỏ chạy ngay.


Hành động ấy khiến hắn nổi giận, liền vội vã đuổi theo, tựa như chim ưng vồ mồi, vươn tay chụp lấy Ký Nhu ,nào ngờ lại chụp hụt, chân dưới bỗng hụt hẫng. Hắn giật mình, định lùi ra sau, chân phải còn chưa kịp rút khỏi cát, chân trái đã lún sâu thêm. Chỉ trong nháy mắt vùng vẫy, cát đã ngập đến ngang hông.


Hắn vốn quen đi lại trong vùng hoang mạc, phản ứng cực nhanh, lập tức nhận ra có điều bất ổn, không dám tiếp tục giãy giụa, hai tay vô ích mà bấu chặt lấy những nắm cát nhỏ, rồi nghiến răng, giận dữ quát về phía Ký Nhu.


Ký Nhu đứng trên cồn cát, bình tĩnh quan sát một hồi, thấy hắn quả nhiên không thể động đậy nữa, mới yên tâm thở ra một hơi, rút roi quất mạnh một phát vào mông ngựa hắn. Con ngựa bị đau hí vang một tiếng, chẳng buồn ngoảnh lại, phóng vụt đi như tên bắn, nhanh chóng biến mất nơi cuối trời, mặc kệ chủ nhân kêu gọi thế nào.


Ánh mắt của người Khương kia căm hận như dao, rọi thẳng vào Ký Nhu. Hắn cắn răng, từng chữ từng lời như rít qua kẽ răng: :”Ngươi cố tình dụ ta tới đây.”


Có lẽ sợ nói lớn quá sẽ khiến mình chìm nhanh hơn, giọng hắn thấp hẳn xuống, trầm thấp đến mức quái dị như lời thì thầm.


Ký Nhu thản nhiên tra chủy thủ vào vỏ, đeo lại bên hông, khẽ mỉm cười với hắn.



Cái cười đắc ý ấy khiến hắn giận đến đỏ bừng cả mặt, liền muốn nhào lên. Hậu quả là lún thêm một đoạn, giờ đã đến ngực, thân mình cứng đờ.


Ký Nhu đứng cách đó không xa, lạnh nhạt nhìn hắn giãy giụa, ôn tồn bảo: “Ta khuyên ngươi chớ nên manh động. Hôm nọ ta tận mắt thấy một con lạc đà hoang chìm xuống ngay tại đây, chỉ trong chớp mắt”.


Người Khương nghiến răng nghiến lợi, nghiêng đầu liếc một cái, vừa vặn thấy mình đang bị vây trong một vòng đá sỏi trắng xóa. Hắn lập tức hiểu ra , đây chính là nấm mồ của con lạc đà kia, là cái bẫy mà nữ nhân gian xảo trước mặt đã cố ý giăng sẵn cho mình. Nhưng hắn rất chắc chắn: nàng không có gan giết hắn.


Thế là hắn nén giận, hỏi: “Ngươi muốn gì?”


“Chẳng muốn gì cả.” Ký Nhu khoanh chân ngồi xuống bên hồ, không cứu cũng không giết, thần sắc nhàn nhã, như muốn cùng hắn tán gẫu qua ngày.


Nàng nhìn mặt hồ lăn tăn sóng biếc, ánh mắt xa xăm: “Phụ thân ta vốn là võ tướng, từng dọc ngang chinh chiến khắp nơi. Từ nhỏ ta đã nghe ông kể rằng, bên ngoài Hạ Lan khẩu có một hồ nước gọi là hồ Trăng. Người bản xứ gọi nó là “quỷ hồ”, bởi từng có không ít lữ khách và thú vật khi tới gần lấy nước đều lặng lẽ bị cát lún nuốt chửng. Bởi thế ít ai dám tùy tiện lại gần. Hôm ấy ta nhìn thấy ở đây có rất nhiều dấu vó ngựa, liền đoán các ngươi, người Khương, hẳn chưa từng qua hồ này, chưa biết tiếng dữ của quỷ hồ, nên mới mượn ngươi thử nghiệm sức mạnh của cát lún.”


Người Khương nghe hiểu được nửa câu, nhưng không tin nổi, hừ lạnh: “Con tiện nhân giảo hoạt, là Lương Vương phái ngươi tới bắt ta đúng không? Ngay cả Đóa Vân cũng bị các ngươi bắt rồi?”


Ký Nhu đưa mắt nhìn hắn, tỏ vẻ thương hại: “Không chỉ bị bắt đâu. Còn bị đưa vào phủ dâng cho Lương Vương làm nữ nô rồi.”


Mặt người Khương co giật, thở gấp, sắc đỏ bừng đầy gò má. Dù không động đậy, hắn vẫn cảm thấy thân thể mình từng chút từng chút một bị hút xuống, đến hít thở cũng thấy khó khăn. Sợ hãi trước cái chết đè nặng lên cơn giận vì bị bắt, hắn gượng gạo ra lệnh: ” Lôi ta lên đi”.


Ký Nhu không buồn liếc hắn lấy một cái: “Gấp làm gì?”


“Còn chờ gì nữa?” hắn giận dữ.


Ký Nhu bình thản đáp: “Chờ ngươi đông cứng, không còn sức kháng cự. Giờ mà kéo lên, chẳng phải ta tự chuốc nguy vào thân sao?”



Người Khương nghiêm nghị cam đoan: “Ta không động vào ngươi. Ta là dũng sĩ của Tây Khương Bát Bộ tên là Dã Lợi Xuân, xưa nay chưa từng làm hại nữ nhân.”


Chẳng rõ hắn có nhớ ra chuyện chính mình suýt nữa bắt Ký Nhu để đổi lấy Đóa Vân hay không, mà bỗng nghẹn họng không nói nữa, cắn răng im lặng.


Ký Nhu thấy bộ dạng hắn thảm hại, trong lòng mới thực sự yên tâm, ung dung chờ đợi. Lúc thì đi nhổ cỏ cho Xích Thố, lúc thì leo lên đồi trông ngóng, phòng ngừa có ai bất ngờ tiếp viện. Dã Lợi Xuân hiểu rõ tình thế, không dám vọng động nữa, nên thân thể lún chậm lại, cuối cùng kẹt ngang ngực, không lên được, cũng chưa chìm hẳn. Hai người một đứng một nằm, im lặng đối mặt.


Sau khi mặt trời khuất núi, gió lạnh càn quét, nhiệt độ nơi sa mạc tụt nhanh. Đã vào giữa đông, Ký Nhu mặc áo da cừu dày cộm vẫn thấy lạnh buốt vào xương. Nàng ôm lấy hai cánh tay, bước đến gần Dã Lợi Xuân, gọi khẽ: “Này” .


Dã Lợi Xuân nhắm mắt, bất động. Sắc mặt xám trắng như tro, quả nhiên bị đông cứng rồi.


Ký Nhu lục từ túi da trên lưng Xích Thố ra một sợi dây dài, một đầu ném lên đầu hắn. Hắn bị quất trúng, bừng tỉnh, môi run bần bật nhìn Ký Nhu, lại nhìn sợi dây, hiểu ra ý nàng, tia hy vọng vụt bùng cháy. Hắn run rẩy buộc dây quanh ngực mình.


“Nhớ buộc cho chắc vào, bằng không kéo nửa chừng mà tuột thì ngươi hết đường sống.” Ký Nhu dặn dò.


Giờ đây Dã Lợi Xuân đã chẳng còn sức chống cự, nàng bảo gì, hắn cũng nghe theo. Nhưng vì toàn thân bị đông lạnh, động tác cứng đờ, phải mất một lúc lâu mới trói xong, ngẩng đầu lên thấy Ký Nhu đang buộc đầu kia vào yên ngựa. Hắn thở phào nhẹ nhõm.


Ký Nhu trèo lên ngựa. Dáng người tuy khoác áo dày nặng, vẫn hiện rõ vẻ gầy gò mảnh khảnh, như cọng lau đơn độc lay trong gió lớn.


Dã Lợi Xuân vẫn chưa yên lòng, liều mạng hỏi: “Thả ta ra đi. Ta sẽ giúp ngươi giết Lương Vương, thế nào?”


Ký Nhu ngoái đầu liếc hắn, cười khẽ: “Phụ mẫu chi thù, há có thể nhờ tay kẻ khác?”


Chưa kịp để hắn nói thêm, nàng quất mạnh một roi. Xích Thố tung vó hí vang, lao vụt về phía trước, kéo phăng Dã Lợi Xuân ra khỏi hố. Sợi dây căng siết, làm hắn đau đến hét to một tiếng. Lại thêm một roi, cả thân hắn bị kéo đi băng băng, cát bụi tung mù, hắn chẳng kịp lấy hơi, lộn nhào hai vòng, miệng đầy cát… rồi ngất xỉu tại chỗ.


Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu Truyện Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu Story Chương 66
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...