Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu

Chương 65


Lục Tông Viễn hỏi: “Ồ? Hắn đến là vì chuyện gì?”


Trình Tung thấy vương gia vẫn chưa đoán ra, bèn nói thẳng: “Vị sứ giả ấy là nữ nhân, hơn nữa còn chỉ đích danh muốn thân hành dâng thư lên vương gia.”


Ký Nhu nghe tới đó, bước chân vốn đã sắp bước qua ngưỡng cửa cũng bất giác dừng lại, khẽ quay đầu nhìn Trình Tung, vẻ mặt kinh ngạc. Rồi lại ngoảnh sang, vừa hay bắt gặp ánh mắt Lục Tông Viễn đang nhìn mình chăm chú, trong mắt ngập ngụa vẻ trêu ghẹo. Nàng đỏ mặt, cười gượng, nhưng vẫn không chịu yếu thế, ngẩng đầu lườm lại một cái, đoạn lặng lẽ trở vào, đứng sang một bên chờ nghe tiếp.


Lục Tông Viễn khẽ bật cười, hỏi:” Nàng là người phương nào trong bộ tộc Bác Dã?”


Trình Tung đáp:” Theo lời nàng ta, thì là ái nữ của thủ lĩnh Bác Dã bộ, Bác Dã Ngạc Hồn.”


Lục Tông Viễn trầm mặc không nói, dùng nắp trà gạt lớp bọt nổi trong chén, hơi nóng bốc lên mờ mịt, khiến mi mắt cũng nhuốm sương, lại càng làm dung mạo thêm phần tuấn tú. Trình Tung thấy vậy cũng cảm thấy chuyện này phần nào hoang đường, nhưng có Ký Nhu đang đứng ngay đó, y cũng không dám đoán bừa chuyện lành dữ, liền đưa mắt nhìn sang nàng dò xét.


Lục Tông Viễn khẽ “ừm” một tiếng, đặt chén trà xuống rồi đứng dậy bước ra ngoài, vừa đi được vài bước, ngoảnh lại thấy Ký Nhu vẫn còn đứng nép sau ghế trong thư phòng, liền vẫy tay gọi nàng. Ký Nhu thoáng kinh ngạc, nhưng lập tức vui mừng, liền vội vã bước theo.


Ba người lên tới cửa ải, trông thấy dưới chân tường thành, có một thiếu nữ đang ngồi ngựa chờ sẵn. Trời trong sao sáng, nhìn rõ dung mạo nàng kia – sống mũi cao, ánh mắt sâu, vẻ đẹp rực rỡ, nơi thắt lưng còn treo một thanh loan đao, khí độ oai hùng. Vừa trông thấy Lục Tông Viễn xuất hiện trên thành, nàng liền nở nụ cười rạng rỡ, cao giọng nói: “Lục vương gia, kính danh đã lâu!”


Lục Tông Viễn nhướng mày: “Bổn vương và cô nương chưa từng gặp gỡ, nói gì đến kính danh?”


Nữ nhân kia sững lại, đoạn đáp: ” Ngài không quen ta cũng chẳng sao, ta tên là Đóa Vân. Nhưng ta thì biết ngài! Nghe nói vương gia là dũng sĩ số một trong hàng Hán tộc Đại Chu, tinh thông cưỡi ngựa bắn cung, từng trải trăm trận sa trường, sát địch vô số, nhiều hơn cả dê bò trên thảo nguyên, hơn cả sao trời trên cao…”



Nàng tuy không rành tiếng Hán, nhưng giọng điệu tha thiết, không ngớt lời tán dương, thao thao bất tuyệt.


Lục Tông Viễn sớm đã mất kiên nhẫn, dứt khoát ngắt lời: “Thư của thủ lĩnh Bác Dã đâu? Cô nương có thể đưa ra ngay bây giờ chứ?”


Đóa Vân thấy hắn thẳng thừng như vậy, rất đỗi sửng sốt, bụng nghĩ: Người ta vẫn đồn vương gia là bậc ôn hòa, cớ sao hôm nay lại thô lỗ đến thế? Nàng vốn được xem là mỹ nhân trong tám bộ Tây Khương, nay bị lạnh nhạt, vừa uất ức, vừa không phục, liền cố ý nói: “Thư thì có đấy, có điều…”


Hai chữ “có điều” còn chưa kịp thốt ra, Lục Tông Viễn đã xoay người bỏ đi, chẳng buồn ngoái lại. Đóa Vân đứng dưới thành, trợn mắt sững sờ, gọi vài tiếng cũng không được đáp lại, tức đến đỏ mặt tía tai, đành gào với vào trong quan ải một câu: “Phụ thân ta hẹn gặp ngài tại Kim đỉnh đại trướng của Bác Dã bộ, trong thung lũng Xạ Hổ!”


Chờ hồi lâu không người trả lời, nàng nghiến răng, thúc ngựa phi vào sa mạc, mất hút nơi chân trời.


Lúc ấy, Lục Tông Viễn và Ký Nhu đã về đến huyện nha. Vì Ký Nhu bước chậm, chàng cũng cố ý đi thong thả chờ nàng. Ký Nhu chỉnh lại chiếc mũ nỉ đã lệch, lấy làm lạ hỏi: “Vương gia, người sao chẳng buồn xem thư trong tay nàng ta viết gì?”


Lục Tông Viễn đáp gọn: ” Khỏi cần xem, thư ấy là giả.”


Ký Nhu “ồ” một tiếng, dừng chân, chăm chú nhìn chàng, đầy vẻ nghi hoặc.


Lục Tông Viễn mỉm cười: “Nàng không để ý sao? Nữ nhân ấy miệng thì nói là muốn gặp ta, nhưng ánh mắt lại không ngừng liếc nhìn nàng. Cái đó chỉ có hai khả năng: một là tưởng nàng là nam nhân, trúng ý rồi; hai là biết nàng là nữ tử, ganh tị vì nàng xinh đẹp hơn mình.”


Dứt lời, hắn dùng ánh mắt trêu chọc liếc Ký Nhu từ đầu đến chân, rồi từ chân lên đầu, sau cùng dừng lại trước ngực nàng, ánh nhìn rõ ràng muốn nói: nàng như vậy, chẳng có lấy nửa phần dáng dấp nam nhi.


Ký Nhu đỏ mặt lúng túng, vô thức giơ tay che ngực, rồi lại nghĩ mình đang ở ngoài phố, động tác này quá mức ám muội, bèn vội buông tay, hắng giọng nói: “Thế thì sao nàng ta biết thiếp đang ở bên vương gia?”



Đóa Vân thong thả cưỡi ngựa trở về thung lũng Xạ Hổ. Giữa tiết trời đông giá, vạn vật tiêu điều, cỏ úa mênh mang, ngọn núi Hạc Lan nơi xa như đội chiếc mũ nỉ xám trắng, rải rác trong khe núi là từng đỉnh lều nỉ lác đác, trông xa chẳng khác nào tuyết liên nở rộ giữa sơn cốc.


Vì bị làm nhục trước mặt người Hán, trong lòng Đóa Vân một bầu tức giận chưa tan. Vừa thấy con hầu người Hán đến dắt ngựa, nàng liền vung roi quất mạnh một cái rồi mới nhảy xuống ngựa.


Tiểu tỳ người Hán vốn đã quen với tính khí thất thường của Đóa Vân, cắn răng chịu đau, không dám kêu thành tiếng, bởi kêu ra chỉ càng khiến nàng nổi giận thêm. Nàng ta chỉ khẽ nói: “Thủ lĩnh bộ Dã Lợi tới rồi, hiện đang ở trong Kim Đỉnh đại trướng đàm đạo với lệnh tôn.”


Đóa Vân nghe vậy, giận hóa mừng, tiện tay ném cương ngựa, chạy thẳng về phía đại trướng. Vì là mùa đông, rèm trướng cũng đã thay bằng từng tấm nỉ dày, chặn kín mọi âm thanh bên trong. Đóa Vân vừa vén rèm vừa gọi: “Đại ca Dã Lợi!”


Trong trướng, hai người đang ngồi trên tấm da gấu nghe tiếng gọi liền dừng trò chuyện, ngoảnh đầu nhìn lại. Một là phụ thân nàng – Bác Dã Ngạc Hồn, một là thủ lĩnh bộ Dã Lợi. Góc trướng có một tiểu nữ nô đang trông lò lửa, ngoài ra không còn ai khác.


Vẻ hớn hở trên mặt Đóa Vân liền tan thành thất vọng, nàng hậm hực ngồi phịch xuống đệm da gấu, không nói một lời.


Bác Dã Ngạc Hồn khẽ ho một tiếng, nhổ đờm nơi cổ họng, giọng trầm đục vang lên: ” Dã Lợi huynh đệ, con bé Đóa Vân này chẳng hiểu quy củ, xin huynh lượng thứ.”


Bác Dã Ngạc Hồn là thủ lĩnh do tám bộ Tây Khương đồng lòng suy tôn, nay tuổi đã cao, song uy danh vẫn còn. Dã Lợi cũng có phần kính trọng, nên không để bụng, tay nâng chén trà bơ, liếc nhìn Đóa Vân, mỉm cười nói: “Không cần thất vọng, đợi khi muội gả cho ta, chuyển về ở bộ Dã Lợi, lúc đó muốn gặp Dã Lợi Xuân mỗi ngày cũng chẳng khó gì.”


“Ai thèm gả cho huynh chứ! ” Đóa Vân trừng mắt đáp một câu, rồi giận dữ đứng dậy, hất rèm bỏ ra ngoài, tấm rèm nỉ bị nàng vung tay vén mạnh, vang lên một tiếng “bốp” nặng nề.


Bác Dã Ngạc Hồn và Dã Lợi sắc mặt đều không lấy gì làm tốt. Dã Lợi lặng lẽ uống mấy ngụm trà bơ nóng, đoạn trầm giọng nói: “Bác Dã huynh, chẳng hay huynh đã nghe tin chưa? Kỵ binh của Lương vương mấy ngày nay tung hoành trên hoang mạc Tây Vực. Hôm qua bãi chăn của ta bị chúng thiêu rụi, lều nỉ trong trại bị cháy mất quá nửa lương thực, mấy trăm con gia súc bị giết, máu chảy đỏ cả bãi hoang. Tộc nhân của ta rét mướt đói khát, chịu khổ đã trọn một ngày một đêm rồi.”


Bác Dã Ngạc Hồn rủ mắt, điềm nhiên nói: “Ta có nghe. Còn nghe nói vì chuyện này, ngươi giết mấy trăm nô lệ người Hán, giờ chuồng trại nhà ngươi chẳng còn gì cả, không gia súc, không nô lệ, chỉ toàn xác chết.”



Dã Lợi chau mày nói: “Phải, ta chỉ muốn cho bọn Hán nhân một bài học thôi.”


Bác Dã Ngạc Hồn nói: “Ngươi dạy dỗ được đám nô lệ, nhưng lại chẳng lay chuyển được Lương vương. Nghe nói hôm nay, hắn lại cho quân thiêu đồng cỏ của bộ Vệ Mục, ngay trong đêm khi trời còn chưa sáng, người trong trại mắt còn chưa kịp mở, lều nỉ trên đầu đã hóa thành cầu lửa. Lương vương tên ấy, tâm tư còn gian xảo hơn hồ ly, hung tàn hơn lang sói. Trong mắt hắn, mấy trăm mạng người Hán chẳng đáng một đồng. Ngươi có giết sạch hết thảy nô lệ người Hán ở Tây Khương, hắn cũng không chớp mắt đâu.”


Lão ngước nhìn màn đêm ngoài trướng, trong lòng âm thầm suy nghĩ: Không chừng đợi hắn ngủ say, người Hán lại âm thầm mò vào doanh trại bộ ta cũng nên. Nét lo âu hằn sâu trên gương mặt già nua.


Dã Lợi phẫn nộ mắng: “Lương vương cái gì! Trong mắt ta, hắn chỉ là đồ đồ tể, tên cường đạo!”


Bác Dã Ngạc Hồn cười nhạt: “Dã Lợi huynh, hắn cũng chỉ đang mô phỏng lại cách làm của ngươi thôi.”


Dã Lợi lạnh giọng: ” Huynh đang trách ta đấy à?”


Bác Dã Ngạc Hồn lắc đầu: “Nếu không phải ngươi dung túng tộc nhân đi cướp phá đất Hán, lại thêm Dã Lợi Xuân đem người g**t ch*t Tổng binh đại nhân họ Phạm, thì sao có thể chọc giận Lương vương, rước cái họa lớn này về? Nay vì lòng tham của ngươi, cả tám bộ Tây Khương đều bị vạ lây.”


Lão vừa nói, vừa ho khan một trận, rồi ngoảnh đầu bảo nữ nô: “Nhân danh Thiên thần, mau đi kéo kín rèm trướng! Gió như dao cắt đang lùa vào, xương cốt ta sắp nứt ra vì lạnh rồi.”


Dã Lợi giận dữ nện một quyền xuống tấm da gấu, lớn tiếng: “Bác Dã huynh, huynh định để lòng dũng cảm mục nát trong xương rồi sao? Nếu tám bộ cùng nhau hợp sức, một trận công vào Hạc Lan khẩu, chém chết tên Lương vương ấy, thì còn phải e sợ gì nữa?”


Bác Dã Ngạc Hồn thở dài: “Ta đã già rồi. Hai mươi năm trước từng bại trận dưới tay hắn, còn mất đi muội muội thân yêu nhất. Nay con trai hắn lại đến, ta càng không địch nổi nữa. Ta định quy phục Lương vương. Dã Lợi huynh, ta khuyên ngươi cũng đừng chống cự nữa. Dã Lợi Xuân tuy dũng mãnh, nhưng vẫn chẳng đấu nổi người Hán xảo quyệt.”


Lửa giận bốc lên trong mắt Dã Lợi. Đúng lúc ấy, nữ nô mang khay thịt bò khô cắt sẵn lên dâng, Dã Lợi lập tức tung cước đá lật cả người lẫn mâm, rồi nổi xung đứng dậy toan bỏ đi, không ngờ lại va thẳng vào Đóa Vân vừa xông vào trướng.



Hai người trong trướng thất kinh, cùng lao ra ngoài. Trông thấy thung lũng Xạ Hổ nằm giữa dãy Hạc Lan đã biến thành chuồng cừu bị bầy sói xông vào, quân Bác Dã bộ còn chưa kịp rút cung, đã bị kỵ binh vung đao chém ngã từ trên lưng ngựa. Đám nô lệ người Hán trong chuồng bò trần chân trụi, áo quần rách rưới, chạy loạn khắp nơi, miệng hò reo sung sướng, hy vọng mượn thời cơ được cứu về Châu quốc. Nhưng chưa chạy được bao xa, đã bị vó ngựa đá ngã lăn ra đất. Mấy đỉnh lều nỉ xám phía xa, “ùm” một tiếng liền bốc cháy, lửa bén sang các lều xung quanh. Những lều ấy vốn chứa lương thực cướp được ở huyện Hạc Lan, định để dành qua mùa đông.


Bác Dã Ngạc Hồn lẩm nhẩm khấn trời, rồi lảo đảo hôn mê. Đỉnh đại trướng mái vàng tráng lệ nơi ông đang ở lập tức trở thành mục tiêu của quân địch. Một tướng quân Châu quốc vung đao lừng lững bước tới, Dã Lợi kinh hoảng, liền túm lấy Đóa Vân kéo ra trước mặt làm khiên chắn, rồi co giò bỏ chạy, nhảy lên ngựa thoát thân.


Đóa Vân kinh hô một tiếng, thấy ánh đao lạnh lẽo sắp bổ xuống đầu, liền tuyệt vọng nhắm mắt lại.


Bỗng, nàng nghe loáng thoáng tiếng Hán ngữ, tuy hoảng hốt nên chỉ nghe hiểu một nửa, người kia nói: “Là nữ nhân hôm qua…”
Ngay sau đó, sau gáy nàng bị sống đao giáng mạnh một cái, mắt tối sầm, hôn mê ngã xuống, nằm cạnh Bác Dã Ngạc Hồn.


Khi tỉnh lại, Đóa Vân thấy mình đang bị xóc nảy trên lưng ngựa. Vừa mở mắt đã thấy cát vàng và bụi lạc đà lướt qua dưới đất. Vì bị trói ngược đầu xuống, huyết dồn lên mặt, não như muốn nổ tung, dạ dày cũng cuộn lên từng cơn. Xưa kia, nàng thường thấy tộc nhân dùng cách này bắt nữ nhân người Hán, nàng chưa từng động lòng trắc ẩn. Nhưng hôm nay, khi chính mình chịu đựng, mới thấm thía nỗi nhục.


Nàng nghiến răng, mặc cho bím tóc quất vào mặt ngứa rát, miệng thầm rủa Dã Lợi tàn độc. Nghĩ đến cha và tộc nhân mình, nước mắt trào ra.


Từ hôm Dã Lợi Xuân nói gặp Lương vương ở hồ Nguyệt Lượng, nàng không còn tin tức hắn nữa. Giờ hắn đang ở đâu? Nếu hôm nay có hắn ở đây, bọn người Hán sao dám hoành hành? Dã Lợi Xuân nhất định sẽ giết sạch chúng nó!


Trong lòng nàng liên tục gọi tên Dã Lợi Xuân, lệ từ hai bên thái dương trào ngược xuống, rơi khắp dọc đường.



Vào đến Hạc Lan khẩu, Đóa Vân bị thả khỏi ngựa, nhưng vì tay chân bị trói chặt, nên ngã sấp xuống đất thật thảm hại. Nàng không la hét, cũng không bỏ chạy, chỉ bình tĩnh quan sát xung quanh.


Nàng đã bị áp giải về huyện Hạc Lan. Đám quân Châu quốc sau khi đốt phá Xạ Hổ cốc, không cướp gì mang về, lương thực, nô lệ – đều thiêu sạch, chỉ duy nhất mang nàng về. Có lẽ vì ta xinh đẹp nhất, nên mới bị chọn giữ lại làm chiến lợi phẩm chăng? Nàng thầm đoán, tự nhủ như thế.


Dùng tay áo lau nước mắt trên mặt, nàng ngẩng đầu lớn tiếng: “Ta muốn gặp Vương gia các ngươi!”


Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu Truyện Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu Story Chương 65
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...