Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Chương 63
Dư Thiệu mỉm cười ngầm chấp nhận lời châm chọc, gương mặt trẻ tuổi tràn đầy vẻ tự đắc và tự tin. Vì vừa từ dưới sông lên, toàn thân ướt sũng, quần dính sát thân, thấp thoáng hiện ra những đường nét cơ thể săn chắc. Vốn vừa trải một trận khổ chiến, đáng lẽ phải hào hứng phấn khởi, song ánh mắt chàng lại càng thêm điềm tĩnh, vẻ mặt cũng bình hòa kiềm chế, duy chỉ có sắc mặt vì nước lạnh mà hiện lên một tầng hồng nhuận hiếm thấy.
Quách Cự tặc lưỡi định trêu đùa mấy câu, chẳng ngờ lại bị Dư Thiệu giành trước, liếc mắt nhàn nhạt quét xuống h* th*n y, lười nhác nói: “Ngươi đừng gọi là Quách Cự nữa, gọi là Quách Tiểu thì hơn.”
Quách Cự bật cười, văng ra một tiếng mắng vui, đang định phản bác thì chợt nghe một tiếng quát giận dữ: “Trói Dư Thiệu lại cho ta!”
Hai người đồng thời quay đầu, thấy Tiêu Trạch được một đám thân binh hộ tống, giận dữ thúc ngựa xông vào trong trại. Mọi người quanh đó vốn đang bận rộn lau khô thân thể, nghe tiếng thét thì đều sững người, không ai dám động đậy. Tiêu Trạch mặt mày giận dữ, trừng mắt nhìn Dư Thiệu – người kia lại bình thản đứng yên, không hề phản kháng, chỉ dùng ánh mắt bướng bỉnh lạnh lùng đối diện hắn.
Tiêu Trạch nghiến răng, lại lớn tiếng quát: “Không nghe thấy à? Dư Thiệu tự ý điều binh, trái quân lệnh, còn không mau bắt hắn xuống, đợi quân pháp xử trí!”
Bọn thân binh không dám trái lệnh, lập tức xông lên trói Dư Thiệu lại. Tiêu Trạch vẫn ngồi cao trên ngựa, mắt dõi theo bóng Dư Thiệu bị áp giải rời đi, lông mày chau chặt. Một hồi lâu, hắn mới lắc đầu, xuống ngựa đi vào đại sảnh trong trại, cho gọi các tướng lĩnh đến thương nghị chuyện hợp binh công phá đại trại Mạn Thiên.
Mới bàn được nửa chừng, thì một thân tín thân cận của hắn bước vào, Tiêu Trạch liền ngừng lại, đi theo y ra góc sảnh, chỗ vắng vẻ, người kia mới thấp giọng bẩm: “Triều đình có chỉ, phong cho Lương vương làm “Chinh lỗ tướng quân”, từ nay sẽ xuất chinh Tây Khương.”
Tiêu Trạch khẽ “ồ” một tiếng, dường như đã có dự liệu trước, nhưng nghe thật sự đến tai vẫn trầm mặc trong chốc lát, đoạn bảo: “Đánh Dư Thiệu một trận quân côn, rồi thả ra. Sau đó đưa hắn đến bộ binh làm doanh quan đi.”
Phái người lĩnh mệnh rời khỏi, Tiêu Trạch chống tay lên lan can, lặng lẽ nhìn dòng nước cuồn cuộn dưới chân trại, khẽ lắc đầu, buông một câu cảm thán: “Đúng là bản tính phản cốt* trời sinh.”
Nửa tháng sau, đại quân Lương vương đến trấn Ninh Hạ, huyện Hạ Lan. Trong cảnh nội huyện Hạ Lan có ba cửa ải trọng yếu: Tam Quan Khẩu, Bái Tự Khẩu và Hạ Lan Khẩu. Phía tây Hạ Lan Khẩu chính là sa mạc A Lạp Thiện, vùng đất du mục của tám bộ Tây Khương.
Trời chiều ngả bóng, dãy núi Hạ Lan sừng sững như ôm trọn bình nguyên Ninh Hạ vào lòng. Giờ khắc ấy, Hoang mạc tây vực đẹp đến rợn người: núi non lởm chởm mang sắc đỏ vàng rực rỡ của hoàng hôn giữa ngày đông, muôn màu kỳ ảo. Trời cao trên đầu xanh thẫm, mây đen dày đặc, kéo dài tận cuối chân trời, rồi nhuốm lên tầng tầng mây sáng sắc cam đỏ lam tím. Mặt trời lặn đang ngập ngừng giữa khe núi, dường như lưỡng lự giữa chìm xuống hay bùng cháy bừng bừng. Song ánh sáng lộng lẫy ấy lại bị đường cong êm đềm của đồi cát ngăn cách một cách dịu dàng. Sa mạc A Lạp Thiện đã ngủ yên, vạn vật đều lặng lẽ, chỉ có từng lớp sóng cát lăn tăn như vẩy cá, vẽ ra dấu vết của gió. Trên đồi cát có một con lạc đà gầy gò đi lạc, đôi mắt to tròn phủ đầy lông mày, đang ngơ ngác nhìn về chiếc “Thiên lý nhãn” đen kịt trên tường thành Hạ Lan Khẩu.
Chợt có một kỵ binh tung vó lao nhanh về phía Hạ Lan Khẩu, ngựa đỏ hí dài, khiến con lạc đà giật mình lùi mấy bước, rồi hoảng hốt quay đầu bỏ chạy.
Kỵ sĩ kia phi đến cách cửa ải vài trượng thì kéo cương ghìm ngựa, giơ tay che ánh tà dương, nheo mắt nhìn lên thành. Trong ống “Thiên lý nhãn”, có thể thấy rõ mặt nàng – từ xa đến gần, càng lúc càng hiện rõ dưới tầm mắt, khóe môi đỏ thắm và đôi mắt đen thẳm dưới vành mũ trùm đều không che giấu được. Có lẽ biết mình đang bị nhìn, nàng mỉm cười tinh nghịch, khoé môi khẽ cong.
Lục Tông Viễn khẽ cười, đặt “Thiên lý nhãn” xuống, xiết chặt áo choàng. Giữa tiết trời giá buốt, dù là ánh tà dương phủ vàng, thì trên cửa ải vẫn là gió Tây lồng lộng, lạnh buốt đến tận xương. Hắn ra hiệu bảo Ký Nhu lui xuống, đang định quay người thì Triệu Sắt bước lên thành, nói: “Tiêu tướng quân đã đánh hạ được Lợi Châu, hiện giờ đang nam tiến về phía Thục địa.”
“Ồ? “Lục Tông Viễn nhướng mày tỏ vẻ hứng thú. Dư Thiệu thì sao? Hắn có gây ra họa gì nữa không?
Triệu Sắt đáp:” Trận trước công hạ tiểu trại Mạn Thiên, bị Tiêu tướng quân phạt tội tham công mạo tiến, đánh một trận, sau đó thăng làm doanh quan, về sau cũng không gây chuyện lớn nữa.”
Lục Tông Viễn mỉm cười: “Tiêu Trạch coi như còn biết người. Hắn quen thận trọng, gặp phải kiểu tướng như Thạch Khanh Nhượng ưa công kích nhanh mạnh, nhất định sẽ ăn vài vố. Dư Thiệu thì lại có vài phần cơ biến, có thể trọng dụng được.”
Triệu Sắt nghe vậy, trong lòng có chút thất thần. Nếu không phải năm xưa bị Yến Vũ trọng thương, giờ này y cũng có thể như Dư Thiệu, khoác giáp ra trận, máu nhuộm Trường Giang rồi. Trước mặt Lục Tông Viễn, y chưa từng giấu diếm tâm sự, cho nên nỗi oán hận và bất đắc dĩ đều bị hắn nhìn thấy rõ ràng.
Hắn không nói gì thêm, chỉ tiện tay nhét “Thiên lý nhãn” vào tay Triệu Sắt, lắc đầu: “Cung mã và xạ thuật của ngươi càng ngày càng kém, trước kia còn tính là trung bình, giờ thì thua cả một nữ nhân rồi.”
“Nữ nhân” mà hắn nói, đương nhiên là chỉ Ký Nhu. Từ lúc theo quân xuất chinh, nàng không ngồi xe, toàn thân mặc giáp lính, mũ trùm kín, nam nữ khó phân, cưỡi ngựa đi suốt dặm dài. Triệu Sắt thường theo Lục Tông Viễn, nhìn thấy hết, trong lòng cũng có chút hổ thẹn, đành cười gượng nhận lỗi. Hồi lâu, chợt nhớ ra một chuyện quan trọng, nói: “Tam trấn tiết độ sứ Tây Bắc, Từ đại nhân đã tới, hiện đang đợi bệ hạ tại dịch quán Hạ Lan.”
“Về thành thôi.” Lục Tông Viễn dẫn đầu xuống khỏi tường thành, đưa mắt nhìn quanh nhưng không thấy bóng dáng Ký Nhu đâu, lông mày hơi nhíu lại, dặn: “Ngươi đi tìm nàng ấy.”
Còn bản thân hắn thì lên ngựa trở về thành.
Chợ lớn nơi đặt trụ sở Ti đề sử trà mã của huyện thành Hạ Lan vốn xưa kia phồn hoa náo nhiệt. Thảm Ba Tư từ phương Tây, vàng bạc khí dụng từ phương Nam, kỹ nữ dị vực cùng nô lệ man di bị bọn buôn người xâu xé rao bán, chen chúc khắp các nẻo phố phường. Nhưng từ đầu mùa đông trở lại đây, người Khương liên tiếp cướp bóc quấy nhiễu, trà mã thị bị giải tán, dân chúng cũng rút lên núi lánh nạn, thành trì vốn náo nhiệt liền rơi vào cảnh tiêu điều vắng vẻ.
Lục Tông Viễn ngồi ngựa thẳng đường mà vào, chẳng mấy chốc đã tới Hạ Lan dịch. Thấy tiết độ sứ ba trấn là Từ Sơ đang ngồi trong sảnh nghị, nghe tiếng động bèn ngoảnh đầu lại, đặt chén trà xuống bàn, bước nhanh lên trước hành lễ: “Vương gia.”
“Xin mời Từ đại nhân an toạ.” Lục Tông Viễn hờ hững hoàn lễ, ánh mắt lướt qua gương mặt Từ Sơ – người năm xưa từng tung hoành nơi biên tái, nay bởi mưa gió cát bụi miền Tây Bắc mà da dẻ rám đen, gò má khắc khổ, râu tóc điểm sương rồi mỉm cười nói:
“Phong thái Từ đại nhân vẫn chẳng kém năm nào.”
Từ đại nhân tự nhiên đưa tay vuốt mặt, bật cười gượng: “Vương gia chớ chê cười, vi thần đã già rồi.”
Vừa rồi trên đường đến đây, Từ Sơ đã kín đáo quan sát vị vương gia trẻ tuổi trước mắt. Năm xưa y còn là thiếu niên mười mấy tuổi, theo hầu bên cạnh lão Lương vương. Chớp mắt mười năm qua, tuy mày mắt vẫn như xưa, nhưng khí độ lại càng thêm ung dung, trầm ổn. Từ Sơ cảm khái mà khen rằng: “Vương gia quả là hậu sinh khả úy, thanh xuất ư lam nhi thắng ư lam, tiếng hót của chim phượng non còn trong trẻo hơn chim già.”
Lục Tông Viễn mỉm cười, thấy thân binh dâng trà liền đưa tay nhận lấy, đặt sang một bên, liền đi thẳng vào chính đề: “Từ đại nhân, lần này ta mời đại nhân đến, là muốn bàn bạc một việc – trận này ta muốn mượn Tây An phủ làm nơi tiếp tế lương thảo, mong đại nhân tạo điều kiện.”
Từ Sơ nghe vậy, bất giác đặt chén trà xuống, ngoài mặt vẫn giữ vẻ tươi cười, trong lòng lại thầm kêu khổ, cân nhắc một hồi, rồi mới chậm rãi nói: “Vương gia, lấy Tây An phủ làm nơi tiếp tế, liệu có quá xa chăng? Huống hồ lần này ngài xuất chinh, không đem theo binh lương gì, e rằng…”
Lục Tông Viễn da mặt dày dạn, chẳng chút ngại ngùng, thản nhiên đáp: “Đánh với đám man tộc, chủ yếu vẫn là kỵ binh, cần đánh nhanh rút lẹ. Nếu đem theo lương thảo, đuôi dài khó xoay, rất dễ bị đánh úp. Ta đã xem xét kỹ mấy trấn thành gần đây, chỉ có Tây An phủ là nằm sâu trong nội địa, không lo giặc man xâm phạm, không sợ kho lương bị phóng hỏa, phá hoại. Các thành trấn gần Ninh Hạ, qua mùa đông bị bọn chúng cướp bóc, dân chúng tan tác, đâu còn bằng Tây An phủ phồn thịnh? Ngũ cốc, hỏa dược, binh lương đều dễ vận chuyển. Đại nhân cho ta vay bao nhiêu, sau này ta xin hoàn lại gấp đôi, thế nào?”
Từ Sơ cười khan không thôi, bụng dạ thầm kêu khổ: “Nói thì hay đấy, nhưng ai biết chừng nào mới được trả lại? Đợi đến năm con khỉ chắc?”
Nhưng không tiện từ chối thẳng, đành ậm ừ rằng:“Lương thực ở Tây An phủ cũng chẳng phải dồi dào gì… Hơn nữa Tiêu tướng quân đang bình loạn ở Tây Nam, mượn Phong thành để đóng quân. Đại quân mấy vạn ấy, ăn một trận là đủ khiến dân cả phủ phải nhịn đói một tháng…”
Lục Tông Viễn chẳng mấy để tâm: “Tiêu tướng quân đã hạ được Lợi châu, không cần vay lương nữa. Ta chỉ xin mười vạn thạch, cũng không tính là nhiều.”
Từ Sơ nhướng mày nghi hoặc: “Mười vạn thạch lương, sao có thể đủ?”
Lục Tông Viễn không giấu giếm: “Binh mã dưới trướng ta chỉ có tám ngàn kỵ binh, mười vạn là vừa đủ.”
Từ Sơ ngạc nhiên: “Chỉ có kỵ binh, không có bộ binh? Vương gia tính đánh thế nào đây?”
Lục Tông Viễn chậm rãi đáp: “Tất lấy đạo của người mà hoàn lại cho người.”
Từ Sơ càng nghe càng thấy hứng thú, còn muốn hỏi thêm, đã bị Lục Tông Viễn cắt lời: “Từ đại nhân nếu bằng lòng, xin khẩn cấp điều động lương thực.” Nói đoạn, liền thành khẩn thi lễ nửa vái:
“Ta thay dân biên ải cảm tạ lòng hào sảng của đại nhân.”
Từ Sơ cứng người, lúc này muốn đồng ý cũng dở, từ chối cũng khó, tiến thoái lưỡng nan. Nhìn khuôn mặt ung dung nho nhã kia, lại thấy hắn còn đang chắp tay hành lễ, đành phải miễn cưỡng đỡ lấy cánh tay hắn, miễn cưỡng gượng cười: “Mười vạn thì mười vạn… xin cho ta ba ngày chuẩn bị.”
“Đa tạ Từ đại nhân.” Lục Tông Viễn vừa nói vừa định vái thêm lần nữa, Từ Sơ quýnh quáng giơ tay ngăn lại, bụng thầm kêu khổ: “Ngài còn vái vài cái nữa, chắc ta đem cả Tây An phủ dâng luôn quá!”
Thấy mồ hôi lấm tấm trên trán, vội lấy cớ điều lương để cáo từ.
Lục Tông Viễn cũng không vội giữ lại, chỉ ân cần mời ông cùng ra ải ngắm cảnh. Từ Sơ tất nhiên không từ chối, hai người cùng lên đầu thành, lúc này sắc trời đã tối hẳn, ngọn gió đêm thổi vạt áo phần phật. Đài phong hỏa nối tiếp trập trùng, kéo dài tận vào sâu trong dãy Hạ Lan sơn. Đuốc trong tay binh sĩ soi rọi một vùng trời rực lửa, hừng hực như thiêu.
Từ Sơ đứng nơi đầu thành, phóng mắt nhìn về phía Tây vực mờ mịt, chẳng nói chẳng rằng. Hai người cứ thế đi dọc theo thành lâu một hồi, đến cuối cùng,Từ Sơ bỗng mỉm cười, chỉ về vách núi đối diện mà nói: “Vạn lý hàn quang sinh tích tuyết, tam biên sổ sắc động nguy kỳ. Sa trường phong hỏa liên Hồ nguyệt, hải bạn vân sơn ủng Kế thành.’ Hai câu này, là hai mươi năm trước ta cùng lão vương gia chinh Tây Khương, lấy đao khắc lên vách đá.”
Lục Tông Viễn “ồ” một tiếng, bảo lính giơ đuốc lên, soi kỹ, quả nhiên thấy trên vách đá đối diện, đường nét bị gió cát bào mòn đến mờ nhạt, có nét khắc thú dữ săn mồi, bút pháp phóng khoáng, hẳn là do người Khương năm xưa nam hạ để lại. Xen lẫn đó là hai câu thơ mà Từ Sơ vừa ngâm, nét khắc dẫu mờ nhưng vẫn sắc sảo. Từ trận ấy đến nay, giặc Khương không từng vượt ải nữa.
Nay anh hùng tóc bạc, trông về cửa ải hùng vĩ, chỉ còn lại tiếng gió rít trong đêm.
Từ Sơ đứng lặng rất lâu, vành mắt đỏ hoe, vội đưa tay áo lên lau, rồi thở dài cảm khái: “Không ngờ hai mươi năm sau, còn có thể cùng vương gia trở lại nơi này. Nếu ngày sau vương gia công phá được tám bộ Tây Khương, xin đừng quên thắp cho lão vương gia một nén hương, để người dưới suối vàng được an ủi.”
Lục Tông Viễn khẽ gật đầu: “Đó là lẽ đương nhiên.”
Từ Sơ lại trầm mặc một lúc, bỗng nhìn hắn rồi do dự hỏi: “Vương gia, có một câu, không biết có nên nói hay không…”
Lục Tông Viễn tâm tư linh mẫn, chưa đợi đối phương mở miệng, đã đoán được ý ngầm, ánh mắt chợt chuyển, đưa đuốc cho lính cầm, rồi thong thả đi về phía trước, giọng bình thản mà sâu xa: “Từ đại nhân nếu thấy không nên nói, vậy thì đừng nói nữa.”
Từ Sơ nhíu mày: “Vương gia còn trẻ, không nên quá cố chấp…”
“Đại nhân,” Lục Tông Viễn đột nhiên dừng bước, dưới ánh lửa bập bùng, trong mắt như có sóng ngầm, ánh nhìn sâu thẳm, “nếu ngày sau ta muốn tới ba trấn Tây Bắc một chuyến, đại nhân là hoan nghênh, hay là cự tuyệt?”
Từ Sơ nghe vậy, mặt thoáng giật, rồi trầm giọng đáp: “Nếu là phụng chỉ, hạ quan tất nhiên cung nghênh. Nhưng nếu không có thánh chỉ… hạ quan thân này chẳng có gì đáng quý, cũng chỉ đành lấy thân báo quốc.”
Lục Tông Viễn lặng đi một chốc, rồi bật cười sảng khoái: “Trời không còn sớm, nếu đại nhân còn muốn hồi phủ, ta không giữ nữa.”
Từ Sơ sắc mặt trầm trầm, chắp tay nói: “Hạ quan sẽ chờ tin thắng trận của vương gia tại Tây An phủ.” Nói rồi không nấn ná, theo binh lính nhanh chóng rời khỏi ải.
Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Đánh giá:
Truyện Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Story
Chương 63
10.0/10 từ 13 lượt.
