Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu

Chương 58


Lục Tông Viễn thong thả bước xuống nguyệt đài, cúi người nhặt lấy chiếc khăn lụa. Thấy đó là nền lục vịt, bên trên thêu một đóa liên hồng, dưới có đôi cá lượn sóng, ý cảnh uyển chuyển quấn quýt. Đã không còn là mấy thứ gà con vịt nhỏ, dây nho chằng chịt như lần trước nữa. Trên khăn còn phảng phất mùi hương nữ tử, dịu dàng mà thấm thía. Chàng khẽ mỉm cười, ngón tay miết nhẹ mặt lụa gồ ghề vì lớp thêu, chốc lát mới xoay người, vừa vặn thấy Ký Nhu cũng đang bước tới.


Lục Tông Viễn tiện tay nhét chiếc khăn vào áo nàng, nói:


“Không phải hôm qua thái y đã bắt mạch rồi ư? Thân thể không khoẻ, sao không nghỉ ngơi? Cứ chạy tới chạy lui thế này, thật hao tâm tổn sức.”


Ký Nhu ngạc nhiên thưa: “Vì nương nương ngã bệnh, thiếp đến thăm chút thôi. Chẳng hay sao vương gia ra nhanh như vậy?”


Lục Tông Viễn cười nhạo: “Nếu ta không ra, e là nàng đứng đây bị nắng thiêu đến chảy mất thôi?”


Ký Nhu thấy nét mặt hắn như có điều muốn nói, bèn dịu dàng đáp: “Thiếp thấy vương gia hình như còn điều chưa nói hết, mà cũng không có chuyện gì gấp, nên đứng đây đợi đôi chút.”


Nói xong, nàng cúi đầu thẹn thùng. Vừa hơi xoay người, đã bị hắn nâng cằm lên. Bất đắc dĩ nàng ngẩng mặt, đôi mắt long lanh như thu thủy, không chớp lấy một lần, cứ thế nhìn vào hắn.


Lục Tông Viễn khẽ dùng lực nơi đầu ngón tay, để lại một vệt hằn trên làn da mịn màng của nàng. Ký Nhu nhíu mày, chớp mắt một cái, còn chưa kịp rơi lệ thì đã nghe hắn mỉm cười nói: “Ta quả thực có chuyện muốn hỏi, tiểu hồ ly, nàng coi vương phi của ta là kẻ ngốc hay sao?”


Ký Nhu sững người, nghiêng đầu tránh khỏi tay hắn. Nàng cũng không e dè, tiến lên nửa bước, đem gương mặt vô tội phơi bày trước mắt. Mùi thơm trên khăn như sợi khói mỏng vấn vít nơi chóp mũi. Nàng bĩu môi, làm bộ tủi thân lại mang chút oán trách: “Vương gia chẳng lẽ đã quên điều mình từng thốt ra? Chính người đã nói, chỉ thích thiếp, không thích vương phi kia mà.”


Lục Tông Viễn kéo dài một tiếng “ồ”, hồi tưởng lại, quả là mình từng nói thế thật. Hắn cũng không phủ nhận, chỉ cười, đưa ngón tay khẽ điểm lên trán nàng: “Lời ta nói nhiều lắm, sao nàng chỉ nhớ mỗi câu ấy?”



Ký Nhu đưa tay che trán, mắt cong như trăng non, định nói gì đó thì chợt thấy Triệu Sắt đang lén lút từ phía nguyệt đài đi tới, mắt đảo quanh tìm kiếm. Vì hai người đang đứng trong bóng râm của tượng đồng lớn mạ vàng, Triệu Sắt không trông thấy, cứ thế đi thẳng vào trong điện vương phi.


Lục Tông Viễn liền gọi: “Triệu Sắt!”


Triệu Sắt chạy tới, vẻ mặt đầy gấp gáp, nhưng lại do dự chưa nói ra.


Ký Nhu hiểu ý, bèn nhét khăn lụa vào tay áo, chỉnh lại áo xiêm, dịu giọng: “Thiếp qua bên Chỉ cô nương xem thử. Nghe nói từ sớm đến giờ, Châu ca không chịu uống thuốc, ai đút cũng không chịu, khiến Thái phi lo lắm.”


“Đi đi.” Lục Tông Viễn gật đầu, lúc nàng xoay người định rời đi, lại khẽ gọi: “Nhớ ngoan một chút, đừng khiến ta lại phải dọn hậu quả. Lần sau mà có chuyện gì nữa, ta sẽ không bỏ qua nhẹ nhàng như vậy đâu.”


Tuy vẫn mỉm cười, nhưng ánh mắt hắn đã mang thêm một tia lạnh lẽo. Ký Nhu chẳng tỏ vẻ sợ hãi, chỉ hơi ngẩng chiếc cằm nhỏ lên, khẽ hếch mũi, rồi nhẹ nhàng bước đi, xiêm y lay động như cánh sen trôi nước.


Triệu Sắt đến gần, thấy Lục Tông Viễn còn đưa tay xoa môi, mắt vẫn nhìn theo bóng dáng nàng, trầm ngâm không nói. Triệu Sắt cũng không màng quấy rầy, liền nói: “Vương gia, phía nam lại có biến, người phụ nữ họ Hà đã sinh ra một đứa bé, nói là di tử của Mẫn vương, được Thạch Khanh Nhượng tôn làm thiên tử, xưng Hoàng đế, phong Hà thị làm Thái hậu. Hiện các thành ở tây nam đều ứng theo, đổi lại cờ xí của nước Lương.”


Lục Tông Viễn sắc mặt trầm xuống: “Vào Diên Nhuận đường rồi nói.”


Hai người cùng vào trong điện. Vì tin Thạch Khanh Nhượng phục quốc, khôi phục quốc hiệu Đại Lương đã lan truyền khắp nơi, mọi người trong điện nét mặt khác nhau, tụm năm tụm ba bàn tán. Thấy Triệu Sắt khẽ ho một tiếng, ai nấy đều vội vàng tản đi.


Lục Tông Viễn như không hay biết, nhanh chân bước vào. Triệu Sắt rút bức thư của Tiêu Trạch từ trong ngực đưa cho hắn. Đọc xong, Lục Tông Viễn đặt thư xuống bàn, nói: “Tiêu Trạch đã thu lại Quảng Nguyên, Ba Châu, nam nhìn Gia Lăng, bắc tựa Thiểm Tây, đang đối đầu với quân Lương. Chiến sự vẫn chưa tới nỗi bi đát. Cái gọi là di tử của Mẫn vương, thật hay giả không rõ, nhưng tính theo ngày tháng thì đứa trẻ ấy là sinh non. Hừ, Thạch Khanh Nhượng không đủ thực lực, muốn mượn cái cớ ấy để thu phục lòng người. Chuyện đâu có dễ vậy.”


Triệu Sắt vội gật đầu: “Thạch Khanh Nhượng lại còn cấu kết với Hà thị, mượn danh nghĩa chiếu chỉ giả, chiêu nạp không ít cựu thần của Lương quốc. Ngay cả Từ Thừa Ngọc cũng bị phong làm ‘ngự tiền hành tẩu’.”



Hắn cầm bút, trầm ngâm một lúc, bỗng cười nói: “Ta chợt nhớ ra, ả Hà thị kia xưa vốn nương nhờ nhà họ Từ, cùng Từ Tam cũng là quen biết cũ. Hai người đó đồng bệnh tương lân, ai dám chắc đứa nhỏ kia thật sự là con Mẫn vương? Thạch Khanh Nhượng muốn mượn thiên tử ra lệnh chư hầu, ta sẽ khiến cái thiên tử không rõ lai lịch đó thành… nghiệt chủng.”


Triệu Sắt cố nén cười: “Kế này của vương gia thật hay, chỉ e Tiêu tướng quân quá chính trực, chẳng chịu làm.”


Lục Tông Viễn hừ lạnh: “Quân của hắn đã bị lũ nhấn gần hết, giờ dùng toàn binh mã của bổn vương. Bổn vương muốn làm gì, nào phải hỏi qua hắn?”


Ý đã quyết, liền gạt Tiêu Trạch sang một bên, tự tay viết thư, sai người gửi thẳng cho Dư Thiệu.


Triệu Sắt nhận thư, thấy Lục Tông Viễn đã đứng dậy ra điện, vội bước theo, lại sực nhớ một chuyện, chau mày nói: “Bản tấu của Phạm Khiêm đã dâng lên nửa tháng, đến nay chưa nghe tin gì. Không rõ Thánh thượng có ý gì.”


Lục Tông Viễn dừng lại bên bức tường ảnh bằng ngọc lưu ly ở góc tường phía tây, ngắm nhìn chín con rồng ly đang uốn lượn giữa mây, vẩy vờn nanh múa, được nắng chiếu sáng chói rực rỡ. Hắn đưa tay lần theo vết khắc, trầm tĩnh cười rằng: “Thánh thượng bây giờ là đang ‘đầu chuột đuôi rắn’ quân phiên của bổn vương đang đối đầu cùng Thạch Khanh Nhượng, hắn nào dám động vào ta. Huống hồ đông chí sắp tới, binh lực tập trung ở Tây Nam, còn đám lang sói phương Bắc cũng đang rục rịch. Để xem tên Phạm Khiêm vô dụng kia liệu có gánh nổi cơn sóng dữ này không.”


Ký Nhu vừa đến chỗ của Tịch Chỉ, liền thấy Châu ca đang nằm ngủ một mình trên tháp trong noãn các. Hôm qua bị vương phi tát cho một cái, thằng bé hoảng hốt đến ngây dại, đêm qua được đưa tới chỗ Thái phi, liền khóc lóc ầm ĩ suốt một đêm không yên. Thái phi tuổi đã cao, bị nó quấy nhiễu đến nhức cả đầu, nhẫn nại cạn kiệt, trong lòng liền hối hận, nhưng lúc ấy cũng khó mà lập tức đưa nó trở lại chỗ vương phi, đành mượn cớ lên Phật đường tụng kinh tĩnh tâm để tránh mặt. Đứa nhỏ vì thế được giao cho Tịch Chỉ, tạm thời dỗ yên trên tháp nghỉ ngơi.


Ký Nhu vừa bước qua ngưỡng cửa, Chỉ cô nương liền như trút được gánh nặng, vội vàng đón nàng, cười khẽ nói: “Cuối cùng cô cũng tới rồi. Châu ca này thật cứng đầu, ai dỗ cũng không chịu, cứ nằng nặc đòi dì Nhu. Thành ra lại làm phiền đến cô một chuyến.”


Ký Nhu khách sáo từ chối mấy câu, đoạn cất bước vào noãn các. Chỉ thấy Châu ca đang cuộn mình trong chăn, ngủ say, hai má đỏ ửng như lửa, trên hàng mi vẫn còn vương một giọt lệ chưa rơi. Gương mặt bé lúc này tĩnh lặng lạ thường, Ký Nhu lặng ngắm hồi lâu, bỗng từ dáng mày nét mắt kia, nhìn ra mối huyết thống chẳng thể phủ nhận giữa y và Lục Tông Viễn ,khóe mắt khẽ xếch, sống mũi đoan chính, đường nét tuấn tú, quả thật giống nhau như đúc.


Nàng khẽ chau mày, tay đặt lên vai đứa trẻ, không chút nghĩ ngợi mà đỡ y dậy. Châu ca dụi mắt, đầu khẽ nghiêng đi, lẩm bẩm: “Dì Nhu…”


“Châu ca, uống thuốc nào.” Ký Nhu từ tay nha hoàn nhận lấy bát thuốc, múc một muỗng đưa đến bên môi y. Châu ca vừa thấy liền xị mặt, vung tay loạn xạ hất bát thuốc văng xuống đất, oa lên khóc lớn, vừa khóc vừa giãy đạp chăn, định bò xuống đất. Ký Nhu không nén được giận, giữ lấy cánh tay y, đè trở lại giường. Châu ca bị lật một vòng, sợ đến nín khóc, tròn xoe mắt nhìn nàng, ánh mắt hãi hùng hệt như thuở ban đầu gặp mặt.



Ký Nhu ngẩn ra, một thoáng sau cơn bực dọc dần tan, nàng mỉm cười dịu giọng: “Châu ca còn muốn nghe kể chuyện không? Ta kể chuyện, con tự mình uống thuốc, chịu không?”


“Không muốn nghe kể chuyện!” Châu ca rụt cổ lại, ánh mắt đầy đáng thương nhìn nàng, lí nhí nói: “Nghe kể chuyện không tốt, mẹ sẽ đánh con…”


Ký Nhu chăm chú nhìn y, tay vuốt nhẹ lên gò má nóng hầm hập, khẽ bảo: “Không nghe kể chuyện, vậy hát một bài được chăng? ‘Một đóa hồng vân nhi’ nhé?”


Châu ca khẽ gật đầu, đầu tựa lên vai nàng, vừa lắng nghe nàng khe khẽ ca, vừa nghịch ngón tay mình, nhưng vẫn chẳng chịu uống thuốc. Chơi chốc lát liền ngủ thiếp đi. Ký Nhu đặt y lại xuống giường, đắp chăn cẩn thận, rồi ngồi bên giường thẫn thờ.


Không biết đã ngồi bao lâu, đến khi hoàn hồn, sờ vào bát thuốc thì đã lạnh ngắt. Nàng bưng bát lên, định gọi nha đầu mang đi hâm lại, thì nghe ngoài cửa có tiếng mấy thị nữ nói chuyện với Tịch Chỉ.


Một người lên tiếng: “Nghe nói người đàn bà ấy mạng cũng lớn thật, bụng mang dạ chửa mà trốn được khỏi Kim Lăng, trong tay còn cầm di ảnh của Mẫn Vương, nói rằng nếu sinh con trai thì sẽ lập làm hoàng hậu. Nào ngờ đúng thật sinh ra một đứa con trai! Cô gái nhà quan bình thường thôi, lại từng bị hủy hôn, xoay người một cái đã thành Thái hậu, còn phong cho tình lang của mình chức ‘Ngự tiền hành tẩu’! Tấm da mặt dày thật, cũng coi như có bản lĩnh. Các tỷ nói xem, trước đây ở phủ họ Từ, nàng với công tử họ Từ kia có phải từng tư tình gì không?”


Mấy người cùng cười: “Chắc là có.”


Tiếng ngạc nhiên của Vọng Nhi chen vào: “Công tử họ Từ sao lại tư tình với nàng ta được?”


Tịch Chỉ cười đáp: “Là do Triệu Sắt nói đấy, sao có thể sai? Vọng Nhi từ Kim Lăng đến, chắc cũng biết vị Thái hậu họ Hà ấy với công tử họ Từ?”


Vọng Nhi đáp lí nhí: “Không biết.” Rồi liếc mắt vào trong phòng, thấy Ký Nhu đang ôm bát thuốc, đứng lặng trong ngưỡng cửa, thần sắc như hồn vía phiêu tán, lòng lập tức rối loạn, gọi khe khẽ: “Cô nương…”


“Châu ca ngủ rồi, thuốc đợi tỉnh dậy rồi uống sau.” Ký Nhu đặt bát xuống, quay sang bảo Tịch Chỉ, “Ta còn việc khác, lát nữa lại đến.”



Ký Nhu cáo biệt rồi quay người rời đi. Vọng Nhi lặng lẽ theo sau, len lỏi qua hoa lá, men theo đường đá, qua một giả sơn, lại vượt một chiếc cầu nhỏ, cuối cùng nhịn không được nữa, vừa len lén ngó thần sắc nàng, vừa lắp bắp: “Cô nương… Triệu Sắt nói thế thật là vô lý. Hồi ta còn ở phủ họ Từ, cũng chưa từng thấy tiểu thư Tú với tam gia có gì cả, tam gia ngoài mấy chậu lan thì chưa từng tặng gì nàng. Trong lòng tam gia chỉ có một người…”


Nàng càng nói, giọng càng nhỏ dần, rồi im bặt. “Tam gia còn sống là tốt rồi, lòng huynh ấy có ai hay không, có gì quan trọng?”


Ký Nhu gượng cười, mắt nhìn thẳng về phía trước, bước chân lại vội vàng. Vọng Nhi đành theo sát, thấy trước mặt có bậc thềm, vội lên trước kéo nàng một cái, quả nhiên nàng suýt trượt chân. Đứng vững lại, nhìn về phía trước… Diên Nhuận đường đã ở ngay trước mắt. Nơi này là phủ Lương vương, Kim Lăng đã cách xa ngàn dặm.


Ký Nhu hít sâu một hơi, giọng điềm tĩnh: “Hai người họ giờ đã chẳng liên can gì tới chúng ta, về sau em ra ngoài nhớ giữ miệng cho kín.”


Vọng Nhi hiểu rõ nặng nhẹ, vội vã gật đầu, thấy Ký Nhu thần sắc bình thản, mới nhẹ lòng, cùng nàng thong thả quay về viện.


Vào đến noãn các, Ký Nhu rửa tay xong, cúi đầu nhìn xuống, thấy trên áo có một vết loang lổ, chính là do thuốc bị Châu ca hất đổ. Nàng liền cởi áo khoác ngoài, bảo Vọng Nhi lấy giúp một chiếc áo khác từ trong tủ để thay. Nào ngờ Vọng Nhi đi mãi chưa thấy trở lại, Ký Nhu đành tự mình tìm, vòng qua tấm bình phong, cầm chìa khóa định mở tủ trên, thì từ phía sau bất ngờ có người vòng tay ôm lấy eo nàng.


Ký Nhu kêu khẽ một tiếng, chìa khóa rơi xuống đất, quay đầu lại, liền đối diện với đôi mắt ánh cười của Lục Tông Viễn. Nàng giơ tay định đẩy, lại thuận thế đặt lên vai hắn, khẽ trách: “Sao không lên tiếng?” Rồi đảo mắt quanh, hỏi, “Vọng Nhi đâu?”


“Gọi nàng làm gì? Chỉ biết phá hứng.” Lục Tông Viễn lúc này tâm tình khoái hoạt, thấy Ký Nhu chỉ mặc một chiếc trung y cổ đứng, áo mỏng manh, da thịt trắng như tuyết thấp thoáng lộ ra. Hắn cúi đầu khẽ ngửi hương nơi cổ áo nàng, cười nói: “Chiếc khăn tay của nàng đâu rồi?”


Ký Nhu vội vã kéo cổ áo che lại, ngạc nhiên: “Vương gia hỏi khăn tay làm gì?”


“Khăn tay nàng thêu đẹp lắm, có cá, có nước, rất hoà hợp.” Lục Tông Viễn cười khẽ, thấy nàng ban đầu ngẩn ra, rồi từ cổ đến má đỏ bừng, cắn chặt môi như hối hận lắm. Hắn thương tiếc nàng như ngọc, khẽ vuốt môi nàng, thấy còn in dấu răng, liền cúi xuống hôn lấy, đem người đè xuống giường.


Ký Nhu vốn đã biết không thể tránh khỏi, cũng chẳng phản kháng kịch liệt. Nhưng vừa thấy hắn cúi người, liền lấy hai tay chống ngực , nửa ngồi dậy khẩn cầu: “Đừng ở đây…”


“Sao? Vì sao không thể ở đây?” Lục Tông Viễn nhướng mày, ngược lại có phần cố chấp khác thường, “Ta cứ muốn ở đây.” Nói đoạn đẩy nàng ngã xuống, Ký Nhu choáng váng, ngửa mặt nằm trên giường, ánh sáng mặt trời xuyên qua màn lụa chiếu vào mắt, suýt khiến nàng rơi lệ. Nàng đưa tay che mắt, lần tìm tay vịn định gượng dậy, lại bị Lục Tông Viễn đè lên. Hắn ngậm lấy vành tai nàng, cảm thấy nàng toàn thân khẽ run, liền khẽ cười, thì thầm bên tai: “Không thích ở ngoài này, là sợ bị người khác trông thấy? Là sợ vợ chồng Phùng Nghi Sơn thấy, hay là sợ tam công tử họ Từ thấy?”


Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu Truyện Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu Story Chương 58
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...