Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu

Chương 51


Phương thị cứ ngỡ, Ký Nhu nghe vậy tất sẽ vui mừng khôn xiết, nào ngờ nàng chỉ đưa ánh mắt đẫm lệ cảm kích nhìn bà, kế đó sắc mặt liền trầm xuống, cúi đầu, hồi lâu sau, một giọt lệ “tách” một tiếng rơi trên mu bàn tay, chiếc đầu cũng khẽ lắc lắc.


Phương thị lấy làm lạ. Hôm trước còn vui vẻ hớn hở vì được hứa đưa đi, sao nay lại đổi ý? Nửa tháng nay bị Lương vương giam trong tẩm điện, sáng tối bà đều thấy Ký Nhu ngoài việc vá áo may vớ cho Châu ca, thì suốt ngày ngồi ngẩn ngơ, đôi khi chỉ nhìn cây ngô đồng ngoài cửa sổ cũng ngồi suốt cả ngày. Cảnh ấy khiến lòng bà buồn bã, nên mới cắn răng âm thầm định đưa nàng rời phủ.


“Sao lại đổi ý rồi?” Phương thị rốt cuộc không nhịn được mà hỏi.


Ký Nhu mím chặt đôi môi đỏ, hàm răng trắng ngà khẽ cắn lên, tựa hồ có điều khó nói, hai tay đan vào nhau, lúc thì siết chặt, lúc lại buông lỏng, khiến một người tính tình chậm rãi như Phương thị cũng phải sốt ruột. Bỗng linh quang chợt hiện, nàng hỏi: “Chẳng lẽ… ngươi có rồi?”


Vừa dứt lời đã thấy mặt Ký Nhu đỏ lên, tim Phương thị cũng chợt nhảy thót. Lại thấy nàng khẽ lắc đầu, bà mới nhẹ lòng trở lại. Ngay sau đó, nghe Ký Nhu ấp úng đáp: “Chưa… chưa có. Thiếp… cũng không biết nữa… chỉ là… thiếp thấy sợ…”


Phương thị vốn là phụ nhân từng trải, nhìn qua thần sắc ấy còn gì mà không hiểu. Có thể là có, cũng có thể chưa, ngày tháng chưa rõ, chưa dám đóan chắc. Trong thâm tâm, Phương thị mong nàng chưa có, thứ nhất, hiện tại Lương vương vẫn bị cấm chuyện cưới hỏi, nếu chưa danh chưa phận mà mang thai, biết tính thế nào? Thứ hai, nghĩ tới Châu ca vẫn là đứa bé chẳng ra đâu vào đâu, nàng càng lo lắng trong dạ. Có điều, những lời ấy bà quyết không thể để Ký Nhu hay biết. Chuyến đi này vốn tràn đầy hy vọng, giờ bỗng dưng tan tành, khiến nàng vô cùng hụt hẫng, hồi lâu mới miễn cưỡng nói: “Cũng phải, giờ này mà đi, đúng là không tiện.”


Nói xong, cả hai người đều rơi vào cõi im lặng khó gọi tên. Phương thị thỉnh thoảng liếc nhìn Ký Nhu, thấy nàng ngồi đoan chính, mắt chăm chú nhìn vách xe lay động trước mặt, không rõ trong lòng đang nghĩ ngợi điều chi, khiến Phương thị càng lúc càng rối bời. Trong bụng chỉ có thể thầm than một câu chua chát: Bị nàng nói trúng rồi! Vương gia là người như thế, cô nương nào mà chẳng động lòng?


Đã quyết không đi nữa, cũng không thể không công mà quay về, đành cho xe chạy thẳng tới chùa. Hôm nay là ngày lễ Vu Lan Bồn, chùa đông như trẩy hội. Phương thị vì chuyện của Ký Nhu mà lòng chẳng yên, vốn dĩ rất thành kính với Phật, lúc này lại chẳng còn tâm trí đâu, liền cho xe dừng ngay trước cổng chùa, sai Hồng Hạnh đem bức tranh “Mục Liên cứu mẹ” do chính tay nàng thêu, đưa vào dâng lễ.


Khi ấy đúng ngọ, đàn lễ sắp khai đàn, tiếng kèn trỗi lên cao vút, sáu vị tăng nhân vận pháp phục, tay cầm chuông rung, trống lớn, mõ gỗ, thanh la… nét mặt nghiêm trang, đi quanh đàn một vòng. Trước tiên tụng vài bài kinh để tịnh đàn, sau lại đọc đi đọc lại văn sớ viết trên giấy vàng, gọi là “dẫn hồn nhập đàn”, rồi lại tụng kinh thêm lần nữa. Cuối cùng, người chủ trì đàn lễ sẽ dùng bút son điểm vào bảng công đức, xem như chính thức khai đàn.



Mọi năm, người đảm nhận vai trò chủ lễ luôn là phủ Lương vương. Năm nay phương trượng có mời, nhưng Phương thị bận việc nên từ chối. Giờ trong lòng sinh nghi, liền nén cái đầu ong ong vì tiếng tụng kinh, cố ở trong xe chờ xem. Đến khi khai đàn, thấy có một võ tướng mặt mày sạm đen, vận quan phục bước lên điểm bảng, Phương Thị liền sai Hồng Hạnh đi hỏi thăm. Còn chưa mở lời, đã thấy võ tướng kia vừa nói chuyện với chư tăng xong, liền hướng thẳng về phía cổng chùa. Đến nơi, liền nói rõ: là Tổng binh Ký Liêu – Phạm Thiểm – muốn cầu kiến Lương vương phi.


Phương thị là phụ nhân nơi khuê phòng, xưa nay chẳng tiếp nam nhân, bèn sai Hồng Hạnh ra từ chối. Nào ngờ Phạm Thiểm lại vô cùng cố chấp, nhất quyết muốn gặp, cứ thế đi đến tận cửa xe, khom mình hành lễ, cách một lớp rèm mà cất tiếng rất nhã nhặn: “Hạ quan nghe tiếng tốt của Lương vương đã lâu, mới đến quý địa, trong lòng bất an, vẫn mong được diện kiến Vương gia, nhưng chưa có dịp. Trước đây được Vương gia không chê kẻ hèn, ban cho mười mấy ca cơ, hạ quan vô cùng cảm kích, chỉ muốn đến trước mặt nương nương để tạ ơn một tiếng.”


Phương thị nghe hắn nói năng lạ lùng, nửa văn nửa tục, đã thấy phiền lòng, sợ hắn lại lắm lời, bèn sai người vén rèm xe, khẽ gật đầu nói: “Phạm tổng binh không cần đa lễ. Nếu có chuyện muốn gặp Vương gia, cứ gửi thiếp vào phủ là được.”


Phạm Thiểm cười đáp, chẳng những không lùi mà còn tiến thêm bước nữa, nghiêm giọng nói:“Đa tạ nương nương.”


Vừa cúi người, mắt lại liếc ngược lên, ngó kỹ Phương thị một lượt, lại thấy trong xe còn một thiếu nữ trẻ tuổi, chẳng rõ là phi tần của Lương vương hay thân thích trong nhà. Liếc qua dung nhan, chỉ là thoáng nhìn mà đã thấy diễm lệ khác thường. Bèn lại mặt dày cười hỏi: “Vị bên cạnh nương nương đây là…”


Phương thị tức đến run cả người, “rầm” một tiếng đóng sập cửa xe, dặn Hồng Hạnh: “Hồi phủ!” Xe liền lách khỏi dòng người, quay về phủ Lương vương. Dọc đường, Phương thị vẫn giận không thôi, không ngừng nói: “Kẻ này thật quá vô lễ! Bảo sao Vương gia chẳng buồn gặp.”


Ký Nhu cũng không tiện làm ngơ, đành khẽ an ủi: “Nương nương bớt giận. Binh tướng chinh chiến sa trường, không học hành mấy, chẳng biết lễ nghĩa, cũng không có gì lạ.”


Phương thị hừ một tiếng: “Vương gia cũng là tướng lĩnh xuất thân, sao lại khác hắn một trời một vực?”


Ký Nhu im lặng một chốc, mỉm cười đáp: “Vương gia tất nhiên là khác rồi.”


Phương thị lúc này đã bắt đầu ngờ vực, thấy gương mặt Ký Nhu khi nhắc đến Lương vương không còn vẻ oán hận e dè như trước, ngược lại nét cười như hoa xuân rạng rỡ, trong lòng không khỏi thấy ghen ghét. Nhưng tính nàng xưa nay ít khi tỏ lộ tâm tư, chỉ đành âm thầm bực bội trong dạ, rồi cũng để đấy mà thôi.



Về đến vương phủ, Phương thị ngực khó thở, e là trúng nắng. Trong tẩm điện, mấy chục nha đầu chạy qua chạy lại, kẻ thì sắc thuốc, người thì hầu hạ chải đầu thay y phục, nói cười ríu rít. Ký Nhu đứng trong điện, không giúp được gì, lại thấy mình trở nên vướng víu, huống chi trên đường về, sắc mặt Phương thị vẫn ủ ê không vui, nàng biết Vương phi đã để bụng, bèn lui ra, dặn Vọng Nhi: “Thu dọn đồ đạc, ta với ngươi về chỗ cũ ở thôi.”


Vọng Nhi dè dặt nói: “Cô nương, chi bằng vẫn hầu hạ bên Vương phi thì hơn, lỡ đâu Vương gia lại đến thì sao…”


“Vương gia vốn là người khoan hậu, những lời trước đây đều chỉ là nói đùa thôi, ngươi chớ sợ.”


Ký Nhu nửa thật nửa giả mà an ủi một câu. Thấy Vọng Nhi vẫn e dè không dám động tay, nàng bèn tự mình thu dọn các vật dụng cần dùng. Vọng Nhi ngẩn người một lúc, trong lòng tuy vẫn còn nghi hoặc lời của nàng, song đành phải phụ giúp dọn dẹp.


Sau một hồi bận rộn, chủ tớ hai người cùng trở về Diên Nhuận đường. Ký Nhu đi rửa mặt chải đầu, còn Vọng Nhi vẫn thấp thỏm chẳng yên, bèn mượn cớ chạy ra trước điện sau điện đảo một vòng. Không thấy lương vương phái người đến bắt mình, lúc ấy mới tạm yên tâm. Nàng vỗ vỗ ngực, vừa xoay người thì đã va phải Triệu Sắt đang bước qua bậc cửa, va mạnh đến nỗi bật ngửa ngồi phịch xuống đất.


Triệu Sắt “ồ” một tiếng, chỉ vào nàng hỏi: “Sao ngươi lại ở đây?”


“Nếu ta không ở đây thì ở đâu?” Vọng Nhi nghẹn họng đáp trả một câu, hậm hực đứng dậy bỏ đi.


Triệu Sắt ôm đầy bụng nghi ngờ, ánh mắt vẫn đuổi theo bóng nàng lướt về phía sau. Đột nhiên gã giật mình tỉnh ngộ, bước vội trở lại chính điện, chỉ thấy Lục Tông Viễn và Trình Tung đang đàm luận về chiến sự miền Tây Nam. Nhắc đến việc Thạch Khanh Nhượng sai người đào đê đoạn dòng Trường Giang, khiến mấy chục tòa thành ở bờ Bắc ngập lụt. Binh mã của Tiêu Trạch tổn thất hơn nửa. Trên mặt Lục Tông Viễn lại chẳng có vẻ chê trách, trái lại còn ẩn hiện ý tán thưởng, cười nói: “Chủ ý này, người nghĩ ra quả có vài phần bản lĩnh. Lũ rút chưa xong, Tiêu Trạch thủ ở Tây Nam chỉ tốn lương tốn thảo, chờ bị ngôn quan dâng sớ đàn hặc thôi.”


Trình Tung phụ họa: “Vương gia nói chí phải. Trước đây từng giao thủ, chưa từng thấy Thạch Khanh Nhượng dùng chiêu hiểm như thế, e rằng y lại vừa thu phục được vài tâm phúc mới.”


Sắc mặt Lục Tông Viễn trở nên âm trầm, trầm ngâm một lúc rồi nói: “Phải dặn Tiêu Trạch, nhất định phải bắt sống được Tề Yên Vũ.” Vừa nói vừa định mài mực cắt giấy, mới ngẩng đầu đã thấy Triệu Sắt đứng ở cửa, chân còn nhịp nhịp. Lục Tông Viễn liền hỏi: “Triệu Sắt, có chuyện thì nói.”



“Dạ.” Triệu Sắt bước vào, vì lần trước nhắc đến Phùng Ký Nhu cũng trước mặt Trình Tung nên lần này gã chẳng kiêng dè gì, nói: “Vương gia, Phùng Ký Nhu lại theo vương phi trở về phủ rồi, vừa rồi thuộc hạ còn thấy con nha đầu của nàng ta là Vọng Nhi đang loanh quanh ở hậu viện.”


Lục Tông Viễn đặt con dao găm chuôi ngọc xanh, vỏ khảm vàng trong tay lên án thư, quay đầu lại, đôi mày dài tuấn tú chừng như sắp dính vào nhau, trên mặt còn lộ chút ngỡ ngàng. Hồi lâu mới chỉ nói một tiếng “Biết rồi”, đoạn cho Triệu Sắt lui xuống. Trình Tung ở bên thản nhiên nhìn, lòng tràn đầy hiếu kỳ, song chẳng dám hỏi, hai người liền đồng loạt im lặng. Bỗng thấy nơi khóe miệng Lục Tông Viễn thoáng hiện nét cười nhạt, chợt lóe rồi tắt.


Ký Nhu chuyển trở lại Diên Nhuận đường, chẳng gây nên tiếng động nào. Vương phi sai người đến thăm mấy lần, lần nào cũng chỉ thấy Phùng cô nương hoặc cầm kỳ họa họa, hoặc thêu thùa kim chỉ, chỉ có mỗi Vọng Nhi bên cạnh, chưa từng thấy Lương vương tới. Tuy cách nhau chỉ một bức tường, song đôi bên như người xa lạ, không hề lui tới, Phương thị an lòng rồi cũng chẳng quản nữa.


Thế là nơi Ký Nhu ở lại càng thêm vắng vẻ. Vọng Nhi nhân thế mà lười biếng, thường nằm ngủ say sưa trên giường ngoài sảnh. Lần này tỉnh dậy thấy nắng đã xế chiều, ánh tà dương vẫn còn gay gắt, khắp trong ngoài phòng chẳng thấy bóng dáng Ký Nhu, đi tìm mãi đến bên cửa ngách Diên Nhuận đường, chỉ thấy Triệu Sắt đang ngồi dưới mái hiên, bèn lên tiếng hỏi: “Thấy cô nương nhà ta đâu không?”


Triệu Sắt giơ ngón tay ra hiệu “suỵt” một tiếng, chỉ tay vào trong điện. Hai người đưa mắt nhìn nhau, không ai nói thêm lời nào.


Lúc này trong điện Diên Nhuận đường đã yên ắng từ lâu. Lục Tông Viễn như lệ thường, trước tiên đọc các thư tín từ các nơi, các thiệp bái phỏng từ các phủ. Gặp đoạn trọng yếu liền nhấc bút son khoanh tròn, rồi bỏ vào chiếc tráp bên cạnh, chờ Triệu Sắt tới thu. Mới qua một canh giờ, tráp thư đã chất một đống cao.


Ký Nhu không hé một lời, chỉ quỳ lặng dưới đất. Trong mắt chàng chỉ thấy đỉnh đầu đen nhánh, mái tóc mây buông nhẹ được búi lại bằng một cây trâm ngọc, để lộ chiếc cổ trắng mịn, mát lành, không vướng mồ hôi.


Lục Tông Viễn buông bút, xoay cổ tay cho giãn, bỗng cười nói: “Ở đây có một thiệp mời, nàng xem đi.”


Ký Nhu lảo đảo đứng dậy, vì quỳ quá lâu nên đầu gối tê dại, bước đi cũng chậm chạp. Tới gần cầm lấy tấm thiệp, vừa xem qua loa ,vốn đã hoa mắt chóng mặt, lần này càng choáng váng, suýt nữa đứng không vững.


Lục Tông Viễn lấy lại tấm thiệp từ tay nàng, ngó lại vài lượt, cười nói: “Phạm Khiêm người này, quả thật tham không đáy. Lần trước ta đã tặng hắn mười kỹ nữ, hắn còn chưa thỏa, lại cố ý nhắc đến lễ Vu Lan hôm nọ thấy vương phi dẫn theo một nha đầu… Hừ, thì ra là ta tặng hắn kỹ nữ quá xấu, đến nỗi còn không bằng tỳ nữ trong phủ, khiến vị tổng binh Phạm đây mất vui rồi.”



Hắn ngẫm nghĩ một hồi, khẽ lắc đầu nói tiếp: “Phạm Khiêm cũng khéo biết thời thế, giờ ta đúng là chẳng thể đắc tội với hắn.”


Ký Nhu chớp mắt, giọt lệ liền trào dâng nơi khóe mắt, chỉ là cứ lăn qua lăn lại, gắng sức kìm nén không để nó rơi xuống. Nhưng nhẫn nhịn quá khổ sở, khiến khuôn mặt phấn hồng đỏ bừng cả lên. Vừa hé miệng, mọi cố gắng đều tan thành mây khói, nước mắt tức thì tuôn trào. Nàng lại quỳ xuống, nghẹn ngào thưa: “Ta.. ta không muốn đi…”


Lục Tông Viễn nhìn nàng mỉm cười, thấy một giọt lệ lủng lẳng nơi cằm nàng, chao đảo không rơi. Hắn khẽ nghiêng người, nâng cằm nàng lên, khiến khuôn mặt lộ ra rõ ràng. Ánh mắt Lục Tông Viễn lưu lại nơi mặt nàng một lát, rồi buông tay, bất đắc dĩ nói: “Nàng thật biết cách gây phiền toái cho ta.”


Hắn trầm mặc giây lát, gọi Triệu Sắt vào, phân phó:


“Ngươi ra ngoài mua cho ta hai nha đầu nhan sắc tuyệt trần, mang đi tặng Phạm Khiêm.”


Triệu Sắt vâng một tiếng rồi lui ra.


Lục Tông Viễn hừ lạnh một tiếng, vứt thiệp mời của Phạm Khiêm xuống đất, không thèm đếm xỉa tới nữa. Đoạn chỉ vào gói vải xanh bên chân Ký Nhu, hỏi: “Đó là gì?”


Ký Nhu lau nước mắt, mở bọc vải ra, bên trong là một tượng Quan Âm bằng ngọc mực. Nàng vuốt nhẹ lên thân tượng, cảm thấy lạnh buốt thấu tim, rồi khẽ nói: “Đây là pho tượng phụ thân ta tạc theo dáng mẫu thân. Nguyên đặt ở Vọng Tiên am trong Kim Lăng, ta đến am lễ Phật thì lén mang về. Vì pho Quan Âm này… dung mạo giống hệt mẫu thân …”


Cơn nghẹn lại dâng lên, nàng dừng một lát rồi mới nói tiếp: “Mỗi lần ta nhìn thấy nó, cứ như nhìn thấy mẫu thân vậy…”


Lục Tông Viễn “ừ” một tiếng, không chen lời, là ngầm ý bảo nàng nói tiếp.


Ký Nhu ôm tượng Quan Âm đứng dậy, rồi ném mạnh xuống đất một cái “choang” – tượng vỡ tan thành từng mảnh, có vài mảnh văng trúng tay nàng. Nàng giật mình, vội vung tay gạt ra, đứng sững một lúc, lẩm bẩm như nói với chính mình: “Ta sợ sau này chết đi… không còn mặt mũi nào mà gặp lại phụ mẫu…”


Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu Truyện Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu Story Chương 51
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...