Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu

Chương 44


Lục Tông Viễn thong thả thốt ra mấy chữ: “Dạo xuân thưởng cảnh.”


Vị tướng thủ thành vội bày vẻ áy náy, cười gượng thưa: “Vương gia thứ lỗi, bên trên có lệnh, muốn xuất thành, phải có thánh chỉ bút phê của Thánh thượng. Nay trong thành không được yên ổn, nếu Vương gia thật sự muốn ra ngoài thưởng xuân, chẳng bằng hãy để cung đình phái một đội Ngự Lâm thị vệ hộ giá thì hơn.”


Lục Tông Viễn nghĩ một lát, ung dung cười nói: ” Nếu đã vậy, bản vương cũng không làm khó ngươi.”


Tên tướng thủ thành dập đầu tạ ơn rối rít, chỉ thấy Lục Tông Viễn khẽ gật đầu với Dư Thiệu. Hai người liền giật cương quay đầu ngựa, thong thả lùi ra ngoài hơn trượng. Dư Thiệu lúc ấy đã đứng ngay hướng mở của cổng thành, bèn huýt sáo một tiếng vang.


Trong khoảnh khắc như tia chớp, mưa tên loạn vũ từ đâu dội xuống như trút. Bao nhiêu lính giữ thành ngã gục trong tiếng kêu thảm, dân chúng trong phố như gặp sóng dữ, rối loạn bỏ chạy tứ tán.


“Lương Vương xông thành rồi!”


Những tên lính còn lại gào lên, một mặt gõ trống cảnh báo, một mặt chạy tới muốn đóng cổng thành. Nhưng Dư Thiệu đã vung roi đen trong tay quất ngang không trung, máu tươi bắn tung tóe. Đám thân binh của Lương Vương phục sẵn bên ngoài liền ào lên như nước vỡ đê, đao chém không nương, giết sạch tàn binh giữ cổng.


Lục Tông Viễn cười ha hả, hô một tiếng “đi!”, liền giật cương giục ngựa, giẫm lên những mảnh xác người, tay chân đứt lìa, thẳng hướng ngoài thành phóng vút đi.


Năm trăm thân binh trú ngoài thành đã nhiều tháng, người ngựa đều tinh nhuệ, sức lực dư thừa chưa chỗ phát tiết. Một đường bụi tung mù trời, ngày đêm không nghỉ, phi hơn tám trăm dặm, mãi đến khi vượt sông Hoàng Hà, vượt khỏi tầm với của Ngự Lâm quân, mới hạ trại nghỉ lại qua đêm.


Đáng thương cho một thân nữ nhi như Ký Nhu, ngồi ngựa mấy ngày liền, bị xóc đến mức “nơi kín” đau rát đến cực điểm, vậy mà vẫn cắn răng chịu đựng, tự mình bôi thuốc, rồi nằm vật lên tấm đệm da gấu trên đất, thiếp đi không hay biết.


Giữa đêm khuya, nàng giật mình tỉnh giấc, chỉ cảm thấy bên dưới vừa lạnh vừa cứng, ê ẩm đến tận xương. Lúc này mới chợt nhớ đến mọi người trong phủ họ Từ, nhưng trong lòng đã không còn sức mà đau lòng nữa. Nằm lặng một hồi, nàng xoay người, thấy bên ngoài ánh lửa cháy rực, hai cái bóng người in trên tấm màn lều – một là Lục Tông Viễn, một là Dư Thiệu – đều đã quá quen thuộc.


Hai người kia, có lẽ sắp về đến địa giới của mình, nói chuyện cũng không còn dè chừng.


Dư Thiệu nói: “Cách đây trăm dặm, là địa phận quân của Tiết chế Tiêu Trạch. Chỉ e thánh chỉ khẩn tám trăm dặm của triều đình sớm đã đến tay y rồi.”


Lục Tông Viễn lại chẳng mảy may lo lắng, chỉ cười nhàn nhã: “Chúng ta đóng quân nửa ngày rồi, nếu Tiêu Trạch có ý phụng chỉ bắt người, lẽ nào còn chưa ra tay? Xem ra hắn cũng định mắt nhắm mắt mở. Ân tình này, về sau còn phải báo đáp.”



Dư Thiệu lại nói: “Đợi khi Thạch Khánh Nhượng khởi binh, người của Tiêu tướng quân cũng sẽ rút về phương Nam. Không biết trận này Thạch Khánh Nhượng cùng y, ai thắng ai bại.”


Hắn nhắc đến Tiêu Trạch, trong lời không khỏi có vài phần kính trọng.


Lục Tông Viễn trầm ngâm: “Mẫn Vương đã chết, quốc thống đã đoạn, Thạch Khánh Nhượng lần này khởi binh, danh bất chính ngôn bất thuận, e rằng cũng không kéo dài được bao lâu.”


Chợt hắn lại biến sắc, giọng mang vài phần khó chịu: “Người đàn bà họ Hà kia, đến giờ vẫn chưa có tung tích gì sao?”


“Bên chỗ Biệt Vân cũng chưa moi được lời nào từ vợ chồng Từ Thừa Huy, chỉ e ả kia đã sớm rời khỏi Kim Lăng.”


Dư Thiệu thính tai, vừa dứt lời, bỗng nghe trong trướng có tiếng động khe khẽ, lập tức nín bặt. Ngoái đầu nhìn lại, chỉ thấy Ký Nhu choàng áo khoác, tập tễnh bước ra. Ánh lửa hắt lên gương mặt nàng trắng bệch, môi nhợt nhạt, phảng phất tiều tụy đến cực điểm. Dư Thiệu nhìn nàng mấy lượt, chợt rũ hàng mi dài xuống.


Nghe Lục Tông Viễn dịu giọng bảo: “Qua đây ngồi đi.”


Ánh mắt liếc sang, thấy vạt váy của Ký Nhu rủ xuống bên cạnh mình, Lục Tông Viễn bất giác cả người căng lên. Cảm giác ấy, như giọt lệ tối qua, từ ngực hắn trượt xuống, nơi đi qua đều tê dại rần rần.


“Công tử.” Dư Thiệu đột ngột đứng dậy, khô khốc nói .” Ta đi nghỉ đây.”


” Đi đi”. Lục Tông Viễn đáp lời, đợi Dư Thiệu rời đi rồi mới quay sang nói với Ký Nhu, giọng ôn hòa khác hẳn thường ngày.” Không ngủ được à?”


Cách y nói giờ chẳng khác nào lúc chuyện trò với Dư Thiệu hay Triệu Sắt, khiến Ký Nhu không khỏi tự hỏi: “Chẳng lẽ, trong mắt y, ta nay đã là người nhà?”


Nàng khẽ lắc đầu, hỏi lại: “Người đàn bà họ Hà ấy… các người tìm ả làm gì?”


Lục Tông Viễn cười: “Đến giờ vẫn chưa đoán được sao?”


Thấy Ký Nhu mặt mày mờ mịt, y bèn thẳng thắn đáp: “Mẫn Vương bị triều đình khống chế, đến nay chưa có con nối dõi. Từ Thừa Huy liền đưa em vợ mình vào phủ thị tẩm. Ai ngờ Mẫn Vương chỉ ngủ với nàng vài đêm, rồi lập tức đưa đi. Ta khi ấy cũng chẳng để ý, sau mới ngẫm lại, e là nàng kia đã mang thai. Mẫn Vương muốn lặng lẽ đưa người đến địa bàn của Thạch Khánh Nhượng. Chỉ tiếc, hắn còn chưa thoát được Kim Lăng, đã xuống hoàng tuyền rồi.”


Ký Nhu chợt nhớ lại vẻ kiên quyết của Hà Niệm Tú khi rời phủ họ Từ, bấy giờ mới vỡ lẽ: ” Thì ra nàng ta ôm mộng ấy… Đến cả Lục Tông Viễn cũng chưa lần ra tung tích, có lẽ nàng kia đã trốn đến chỗ Thạch Khánh Nhượng rồi. Mang trong mình cốt nhục của Mẫn Vương, không biết đoạn đường sau này là phúc hay họa. Nhưng… chẳng phải đó là điều Hà Niệm Tú hằng mong ư?”



Đêm ấy, có lẽ do ai nấy đều mỏi mệt đến cực độ, Lục Tông Viễn cũng không tới quấy rầy nàng, hai người chia nhau nghỉ trong lều riêng.


Sáng sớm hôm sau, Lục Tông Viễn vừa mặc chỉnh tề, bước ra khỏi trướng, đã thấy Dư Thiệu đứng thẳng lưng bên ngoài, chẳng rõ đã đợi bao lâu, ngay cả lông mi dài cũng vương một tầng sương mỏng, áo xống ướt sũng sương đêm, chỉ có ánh mắt vẫn trong trẻo kiên định như thuở nào.


Lục Tông Viễn nheo mắt hỏi: “Lại làm sao nữa?”


“Không sao.” Dư Thiệu đáp “Ta muốn đầu quân dưới trướng Tiêu tướng quân.”


“Hôm trước chẳng phải ngươi nói không muốn đi sao?”


“Ta… đổi ý rồi.” Dư Thiệu ưỡn thẳng lưng, thần sắc như thể muốn nói: nếu Lục Tông Viễn không gật đầu, y sẽ bám lấy ngoài trướng quanh năm suốt tháng cũng không từ.


Cái tính cố chấp ấy, Lục Tông Viễn đã quen từ mười mấy năm nay, sớm thấu hiểu quá đỗi. Huống chi, Dư Thiệu chịu đi đầu quân, cũng là chuyện tốt. Y bèn dứt khoát đồng ý: “Vào đây. Ta viết cho Tiêu Trạch một phong thư. Là người phủ Lương Vương, ít nhất cũng phải từ chức Giáo úy mà bắt đầu, chẳng thể để ngươi làm đầu bếp được.”


Lục Tông Viễn nói dứt lời, liền truyền người mang bút mực giấy nghiên đến, ngồi xếp bằng trước án nhỏ, nâng bút viết thư. Dư Thiệu đứng phía sau một hồi lâu, tâm tình rối bời trăm mối, cũng chẳng buồn ngó xem Lục Tông Viễn đang viết gì trong thư, chỉ lặng lẽ lui ra, bước thẳng đến trước trướng lều của Ký Nhu. Đưa tay định vén rèm lên, song lại ngập ngừng rút về.


Hắn do dự chốc lát, cách lớp trướng, khẽ cất tiếng: “Ta phải đi rồi.”


Chờ đợi một hồi, bên trong vẫn im lặng không đáp. Hắn lại không cam lòng, nói: “Sắp đi ngay đây, chẳng nấn ná được chút nào.”


Vẫn không có lấy một tiếng vọng lại. Một bụng nhiệt huyết trong lòng Dư Thiệu phút chốc như tuyết đổ sương sa, lạnh buốt cả tâm can. Lòng xót xa, chân liền giậm mạnh một cái, chẳng kể lễ nghi gì, cứ thế xông thẳng vào trong trướng.


Trong trướng chỉ có một mình Ký Nhu, bày biện vô cùng đạm bạc, vừa bước vào đã thu trọn mọi cảnh vào mắt. Trước mặt nàng là một chiếc án nhỏ, bên trên đặt tượng Quan Âm đen bóng như mực, dung nghi đoan chính tĩnh lặng, vẻ mặt từ bi, tay búp măng giơ nhẹ, mắt khép hờ cúi nhìn cõi hồng trần phù phiếm.


Ký Nhu hướng về Quan Âm, dập đầu ba cái, hai tay chắp lại, miệng mấp máy khẽ niệm điều gì đó, chẳng rõ là lời nguyện cầu chi.


Dư Thiệu nghi hoặc hỏi: “Nàng đang làm gì thế?”


Ký Nhu chẳng quay đầu, chỉ nói: “Lạy Phật đấy, chẳng trông thấy ư? Hôm nay là ngày giỗ của phụ mẫu ta.”



“Khi nãy nàng có cầu nguyện trước Phật? Đã nguyện điều gì vậy?”


Chân Dư Thiệu như dính chặt xuống đất, trong lòng chỉ mong kiếm cớ để nói thêm vài câu, trì hoãn phút chia ly. Dù chỉ thêm một khoảnh khắc thôi cũng được, chỉ để nghe nàng cất giọng êm dịu nói một câu: “Bảo trọng”, “Tái kiến”, hay chỉ đơn giản một tiếng “Ừ” cũng đủ, để khắc sâu vào tâm khảm, mang theo vào mộng những ngày sau.


Thế nhưng, điều hắn nhận được chỉ là Ký Nhu khẽ quay đầu, mỉm cười với chàng một cái, chẳng nói một lời.


Vào tiết tiểu thử, trời ngày một dài thêm. Giữa trưa nắng gắt như thiêu, mặt đất lóe lên ánh sáng trắng chói chang. Một khóm chuối cảnh ở góc sân, lá lớn bằng bàn tay, vốn xanh mướt như nhỏ nước, nay cũng dường như bị rút sạch sinh khí, rìa lá úa cong, xếp lại trông héo hắt. Dưới bóng chuối, hai con mèo hoa nuôi thả nằm duỗi thân ngủ lơ mơ, mắt nheo tít.


Hồng Hạnh đội một tán lá sen vừa hái che đầu, len lén chạy nhanh men theo bóng râm. Tới bên hành lang, nàng quay đầu bảo bà vú phía sau:
“Đặt đồ xuống rồi lui đi.”


Bà vú đáp một tiếng, liền quay gót. Hồng Hạnh bế chiếc giỏ tre nhỏ dưới đất lên, ôm vào lòng, bước thẳng vào trong phòng.


Vì các nha đầu đều đã đi nghỉ trưa cả, trong phòng lúc này vắng lặng như tờ. Màn sa màu ngọc treo buông nhẹ. Hồng Hạnh liếc qua giường đến ghế dài, chẳng thấy bóng người, bèn nhẹ nhàng đặt giỏ xuống, men theo phía sau ghế mà bước vào gian phòng nhỏ kế bên.


Trong gian ấy, các vật dụng như lò xông hương, giá treo áo, hộp trang sức, chậu rửa… đều đã được dời đi. Chỉ còn lại bộ bàn ghế và tủ thờ Phật, phía trên đặt một pho tượng nhỏ mạ vàng, dung nghi đoan trang tĩnh lặng.


Vương phi họ Phương quỳ nơi trước bàn, vừa mới đặt bút xuống, bên cạnh là một chồng kinh thư mới chép xong.


Hồng Hạnh khẽ gọi một tiếng: “Nương nương.”


Phương thị nói: “Đem chỗ kinh này ra ngoài phơi cho khô.”


Nàng khẽ thở ra một hơi, vịn eo đứng dậy, rửa tay, mắt vẫn dõi theo Hồng Hạnh dẫn mấy nha đầu ôm đống kinh thư ra dưới hành lang, trải phẳng ra, dùng nghiên mực chặn lại cho khỏi bị gió thổi tung. Lại lưu lại một tiểu nha đầu đứng canh, phòng khi mèo chạy tới nghịch.


Phương thị lau tay xong, ngó trời một lượt, gọi Hồng Hạnh dặn: “Lại ra hỏi xem Vương gia đi đến đâu rồi.”


Hồng Hạnh cười nói: “Vừa rồi nô tỳ ra ngoài, có gặp người trong vương phủ tới báo, nói Vương gia vừa mới ra khỏi phủ, đến lúc mặt trời lặn mới về đến.”


Phương thị “Ừm” một tiếng, cũng chẳng sốt ruột nữa, rồi nói: “Trong giỏ là ngó sen đấy à? Bưng lại đây ta xem.”



Phương thị cúi đầu nhìn giỏ, thấy quả đúng là ngó sen non, sắc mặt liền lộ vẻ hài lòng. Vừa mới rửa tay xong, nàng liền ngồi xuống ghế đẩu, tự tay nhặt từng cọng ngó sen, cẩn thận rửa sạch đi rửa lại.


Phương thị làm việc gì vốn không thích để người khác nhúng tay, nên Hồng Hạnh chỉ đứng hầu bên. Bên trái là chậu đồng, bên phải đặt chiếc khay mã não để đựng ngó sen.


Hồng Hạnh cười nói: “Nương nương cũng chu đáo quá rồi. Phụng sự Phật tổ đã hết lòng, với Vương gia cũng hết dạ. Kỳ thực sai vài nha đầu khéo tay nhặt giúp cũng chẳng khác gì. Nương nương cứ đòi tự làm, móng tay vừa mới dưỡng tốt lại phải cắt hết. Huống hồ, Vương gia liệu có ăn ra được ai nhặt đâu?”


Phương thị đáp: “Chàng ăn ra được hay không là việc của chàng. Ta tự tay làm là để hết lòng của ta. Vương gia miệng tinh, bao nhiêu năm qua, chỉ thích có mấy món thôi. Nay lại ăn chay mấy tháng, miệng nhạt môi khô, chỉ món này còn chút vị ngọt, ăn cũng dễ nuốt hơn.”


Nói đoạn, nàng rửa sạch một giỏ ngó sen, dùng khăn lau tay, rồi bước ra trước hiên ngó trời. Thấy mặt trời đỏ au không mây, còn vài canh giờ mới đến chiều tối, bất giác lòng thoáng lặng, bèn gọi Hồng Hạnh phe phẩy quạt, còn mình thì nằm nghiêng trên giường, chợp mắt ngủ một lát.


Ngủ được một hồi, thân mình bị Hồng Hạnh lay khẽ, Phương thị hé mắt hỏi: “Có chuyện gì vậy?”


Hồng Hạnh mỉm cười đáp: “Vương gia sắp đến rồi! Nương nương mau dậy thôi!”


Phương thị ngạc nhiên hỏi: “Nhanh vậy sao?” Rồi vội vàng ngồi dậy, xỏ giày đi đến trước bàn trang điểm, nhìn trong gương thấy búi tóc rối loạn, phấn son phai nhòa, lòng không khỏi cuống cuồng. Vội gọi nha đầu tới chải tóc. Vì còn trong kỳ để tang, nên cũng không cần thay y phục, chỉ vừa thoa được nửa lớp phấn, đã nghe ngoài sân cười rộ:


“Vương gia đến rồi!”


Không còn cách nào, đành cầm khăn ướt lau sạch phấn, mặt để mộc, mỉm cười ra ngoài đón tiếp.


Nghĩ đến việc Vương gia vừa xuống ngựa, tất có mồ hôi, nàng bèn dẫn nha đầu mang khăn lược tới, tự tay hầu hạ Vương gia rửa mặt chải đầu.


Lương Vương chỉ tùy tiện rửa qua, lau mặt một lượt. Mặt trắng tóc xanh, quanh năm dãi gió dầm mưa mà không mang vẻ thô ráp, vẫn thong dong nhã nhặn như xưa.


Phương thị nhìn nghiêng gương mặt chàng, mặt dần đỏ ửng, đang đắm trong ý nghĩ mông lung, bỗng thấy sống mũi mát lạnh. Hóa ra lúc Vương gia ném khăn vào thau, văng mấy giọt nước bắn lên mặt nàng.


Nàng bật cười. Lương Vương nhìn nàng, cũng mỉm cười hỏi: “Ngủ không ngon sao? Trông mặt hơi vàng vàng kìa.”


Phương thị ngẩn người, đưa Vương gia đến ngồi bên ghế dài, tiện tay liếc mình trong gương, khẽ vuốt má, có chút ngượng ngùng đáp: “Có lẽ là hè nóng quá, ngủ chẳng ngon.”


Lặng một chút, nàng dịu dàng nói: “Thiếp lớn hơn Vương gia một tuổi, năm nay đã hai mươi bảy rồi, sao so được với mấy cô nương mười bảy nữa?”


Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu Truyện Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu Story Chương 44
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...