Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Chương 43
“Lão phu nhân, phu nhân,” một tiểu tỳ bước vào, hai tay nâng một chiếc hộp nhỏ khảm kim vẽ hoa văn, “vừa rồi có người từ vương phủ đưa đến chiếc hộp này, nói là xin chuyển tận tay cho tiểu thư nhà ta. Vì tiểu thư không ở bên viện, nên các tỷ muội sai nô tỳ mang đến đây.”
“Đem mở ra xem thử là vật gì,” Từ lão phu nhân khẽ chau mày, phân phó.
Tiểu tỳ khẽ ấn nút khóa vàng, “tách” một tiếng vang khẽ, hộp liền bật mở. Bên trong lót một lớp đoạn đỏ màu hạnh, nổi bật trên nền là một chiếc trâm phượng nhỏ, thân làm từ vàng ròng lộng hoa văn lũa, nạm bảo thạch, đầu trâm ngậm lấy một viên minh châu.
Phu nhân họ Phó bất giác bật lên một tràng cười lạnh the thé, như dao rạch trên lụa, “Tạ Hương! Mau gọi Vọng Nhi đến đây, ta muốn hỏi cho rõ, hôm qua khi cô nương vào vương phủ, có phải chính là đeo chiếc trâm này hay không!”
“Không cần đâu.” Ký Nhu chậm rãi tiến đến, ánh mắt dừng lại nơi chiếc trâm, bàn tay trắng như ngọc nhẹ lướt qua, nâng trâm lên, vén tóc cài vào búi, nhoẻn một nụ cười nhạt như sương mai, “Trâm là của ta, hôm qua vô tình đánh rơi. Rốt cuộc là rơi nơi hí lâu, hay ở thanh đường của vị lương vương kia, e rằng giờ đây biểu thẩm cũng chẳng còn muốn tra xét nữa rồi. Xin phiền người đem trả lại hôn thư, hôm nay ta sẽ lên am, trước mặt Phật tổ, đốt cho cha mẹ một nén nhang, từ nay về sau, tự chải tóc, không gả cho ai cả.”
Lời nói ấy, từng chữ, từng câu đều mang theo ngàn cân oán khí. Sắc mặt lão phu nhân khẽ biến, lặng một hồi, đôi mắt khép hờ, khe khẽ thở dài: “Tạ Hương, đem hôn thư giao cho cô nương Phùng gia.”
“Nhu tỷ!” Ức Dung vội vàng từ sau bình phong chạy ra, nắm tay nàng, quay sang phụ thân thất sắc kêu lên: “Nương, chuyện này người vẫn chưa thương lượng với Tam ca!”
Ký Nhu nhẹ nhàng rút tay ra, mỉm cười với Ức Dung: “Tam gia bên ấy, ta sẽ tự đến phân trần.” Nói đoạn, lùi lại mấy bước, cúi mình thi lễ thật sâu với lão phu nhân cùng phu nhân Phó, đoạn cất bước rời đi, y phục theo gió khẽ lay, dáng vẻ ung dung tự tại.
Ký Nhu lặng lẽ quay về viện, không nói một lời dư thừa, chỉ bảo Vọng Nhi thu xếp hành lý. Nào ngờ vừa bước vào cửa, đã thấy Vọng Nhi như đã sớm liệu trước, mấy rương hòm đều đã được sắp xếp chỉnh tề, dưới chân còn đặt một bọc vải xanh, bản thân thì đứng ngồi không yên, dáng vẻ chờ đợi. Ký Nhu cười khổ đến cực điểm, lại hóa thành mỉm cười, nói:
“Chẳng hay cả cỗ xe ngựa đưa ra phủ, ngươi cũng đã sớm dặn người chuẩn bị rồi chăng?”
Vọng Nhi cúi đầu, một lát sau khẽ gật nhẹ.
Ký Nhu khẽ lắc đầu, bước đến chỗ phu nhân La, cáo từ một phen, chỉ nói muốn lên núi tịnh tu vài ngày. Phu nhân La trong lòng khi ấy, thật khó nói là mừng hay lo, thầm mong Ký Nhu cùng Tam gia sớm lui việc hôn phối, để nàng theo về với Lương vương, lại e Lương vương không chịu nhận, khiến nàng tay trắng ra đường. Bụng dạ đầy lo nghĩ, nào còn tâm trí để đoán xét thần sắc khác thường trên mặt Ký Nhu. Bà chỉ dặn nàng đi sớm về sớm, rồi tiễn nàng ra cửa.
Lúc này, Vọng Nhi đã sớm dẫn vài a hoàn, tay chân lanh lẹ, đưa hành lý của Ký Nhu chất lên xe. Trong phòng rộng thoáng, Ký Nhu một mình ngồi lặng, trong lòng trống rỗng. Ánh mắt vô tình đảo qua, liền thấy cây tiêu ngọc của Tam gia vẫn đặt nơi án thư, bên trong giỏ tre còn vài chiếc hà bao nàng vừa mới thêu cho chàng, kim tuyến điểm xuyến, từng đường từng mũi đều nhuốm tình ý. Nàng chậm rãi tháo chỉ, túi vỡ ra, bên trong là chu sa và hùng hoàng trộn lẫn, tung rải đầy bàn, hương thơm xông lên nức mũi, khiến mắt nàng nóng ran, vành mi dâng lệ.
“Tiểu thư.” Vọng Nhi bước vào, nguyên ý là thúc nàng lên đường. Nhưng vừa thấy nàng tiều tụy như thế, cũng không nén nổi chua xót trong lòng, liền nói nhỏ:
“Nô tỳ chưa kịp bẩm với tiểu thư… Tam gia đã tới từ giờ ngọ, nói là đang đợi nơi hồ sen trong hoa viên… Giờ không rõ còn ở đó hay không.”
Ký Nhu cầm lấy tiêu ngọc, lần theo lối đi đến hồ sen. Từ xa đã thấy Từ Thừa Ngọc ngồi trên một tảng đá, bên cạnh là Phương Điền đứng hầu. Nàng ta hơi khom lưng, tựa như muốn ngồi chung một chỗ, vừa trông thấy Ký Nhu tới, liền sững sờ, lúng túng đứng dậy, lắp bắp kêu:
“Tiểu thư.”
“Ngươi lui đi,” Ký Nhu nói, “ta có vài lời muốn nói với Tam gia.”
Phương Điền nhấp nhổm, tựa hồ còn muốn nán lại. Tới khi nghe Thừa Ngọc trầm giọng gọi một tiếng “Nhu muội”, rồi chậm rãi quay mặt sang, Phương Điền mới giật mình, thấy gương mặt Tam gia sầm xuống, liền bị mắng: “Còn không mau cút!”
Phương Điền theo hầu phủ đã nhiều năm, chưa từng thấy Tam gia nổi giận đến vậy, chỉ đành mím môi, cúi đầu chạy mất. Từ Thừa Ngọc vẫn chưa nguôi giận, chỉ tay xuống tảng đá, nói: “Nhu muội, lại đây ngồi.”
Thấy nàng bước đến toan ngồi, chàng lại ngăn: “Khoan đã.”
Rồi đem tấm đệm lông sói dưới người trải sang chỗ nàng, đoạn nói có phần không vui: “Ngồi đi.”
“Tam gia…”
“Đừng gọi ta là Tam gia,” Thừa Ngọc thản nhiên đáp, “nghe xa lạ quá. Nếu muội không muốn gọi ta là Tam ca như trước, thì gọi thẳng tên cũng được.”
Ký Nhu nghe giọng điệu chàng, tuy có giận nhưng không nặng nề, trong lòng cũng nhẹ bớt, mỉm cười nghĩ: Từ Thừa Ngọc từ trước đến nay vốn là người khoáng đạt, nếu không, sao có thể tiêu dao suốt hai mươi năm nay? E là chuyện từ hôn này, trong lòng chàng cũng chẳng quá bận tâm. Ngẫm lại bản thân lại là người lún sâu chẳng dứt. Bèn giả ý trêu đùa:
“Vừa rồi ta thấy Phương Điền thì thầm bên tai huynh, chắc là lại nắm được nhược điểm gì của ta, bèn đi tố cáo với huynh chứ gì?”
Câu ấy vốn chỉ là đùa, không ngờ Thừa Ngọc nghe xong lại nghiêm mặt gật đầu: “Con nha đầu ấy đúng là lanh trí. Không biết nàng ta moi tin từ đâu, tìm được người chèo thuyền năm ấy từng vớt muội dưới hồ, hứa cho lợi lộc, mới khiến người ấy nói thật: rằng hắn không phải cứu muội từ trong nước, mà là đón muội từ một chiếc họa phảng đưa lên bờ. Vì chủ nhân chiếc thuyền kia bỏ ra số bạc lớn, nên hắn mới dám nói dối…”
Nói đến đây, hắn ngừng lại, cười khẩy: “Chắc là hắn cũng không biết người kia là một vị vương gia. Bằng không, dù có gan bằng trời, cũng chẳng dám nói thật nửa lời.”
Ký Nhu không biết đáp sao, chỉ có thể khẽ nói: “Con bé ấy, sau này Tam gia nên đối đãi tử tế. Nàng đối với huynh, thật lòng lắm đó.”
Từ Thừa Ngọc nhếch môi cười nhạt: “Nếu ta không phải là Tam gia nhà họ Từ, liệu còn ai tình thâm ý trọng với ta nữa chăng?”
“Có chứ.”
Nghe nàng đáp thế, hắn im lặng hồi lâu, cuối cùng cũng quay đầu nhìn lại. Đôi mắt đào hoa mơ màng xưa nay giờ không gợn lấy nửa tia cười, khóe mắt sa xuống, môi khô nứt nẻ. Sau lưng là hồ nước trong veo, đôi uyên ương bơi sát bên nhau. Trên mình là trường bào tay rộng bằng lụa trắng mềm, gió thổi tà áo phấp phới, như thần tiên hạ thế. Đời này, mấy ai như chàng, sinh ra đã chẳng vướng bụi trần? Phải là người như thế, mới giữ được tấm lòng thuần hậu, trong sáng đến vậy. Trong lòng Ký Nhu khôn xiết đắng cay, chỉ có thể thở ra một tiếng: “Tam gia… là ta phụ huynh.”
“Quả thực là muội có lỗi với ta.” Thừa Ngọc cố kìm nén cơn giận, nói một cách dồn dập: “Lần đầu ta hỏi muội có quen biết Dư Thiệu hay không, muội bảo không.
Lần thứ hai, muội bị Lương vương ép đưa lên họa phảng của hắn, muội vẫn không chịu nói thật.
Đến lần thứ ba…” Gương mặt hắn khẽ co giật, như thể khó lòng thốt ra
“Ta biết muội tuyệt chẳng phải tự mình đi loạn, mà là bị ép đến Thanh Táo đường. Vậy mà muội vẫn vờ như không có chuyện gì.
Ký Nhu à, ba phen như thế, chỉ cần một lần thôi, muội chịu tin ta, chịu nói thật với ta, thì cũng đâu đến nỗi khiến mẫu thân hay chuyện, tức giận đòi lui hôn như hôm nay.”
Ký Nhu sững người trong chốc lát, giọng nói mơ hồ như gió thoảng sắp tan: “Tam gia, người chẳng hay lòng muội khổ đến nhường nào. Không phải muội không muốn nói, chỉ là thà để chính mình cũng chẳng nhớ ra.”
Nàng dứt lời, liền đặt ống ngọc địch xuống bên chân Thừa Ngọc, toan xoay người rời đi.
Mới bước được vài bước, đã nghe hắn ở phía sau còn chưa nguôi, cất tiếng: “Muội cứ lên núi ở vài hôm, đợi khi tổ mẫu và mẫu thân nguôi giận, ta sẽ tới đón muội về.”
Ký Nhu dừng chân, chẳng ngoảnh đầu lại, chỉ khe khẽ đáp một tiếng “vâng”, đoạn xuyên qua một rặng hoa trải dài nơi hậu viên, thân mang từng cánh hoa tàn bị gió cuốn rơi, mang theo hương thơm phảng phất, lặng lẽ rời khỏi phủ họ Từ.
Ra đến ngõ nhỏ bên ngoài cửa hông, đã thấy một xa phu xa lạ ngồi trên càng xe, tay cầm roi quất quơ trong không trung, vẻ mặt sốt ruột khó chịu. Vọng Nhi cũng đang đứng bên xe ngóng trông, vừa thấy Ký Nhu liền mừng rỡ tiến lên đỡ nàng lên xe. Xe vừa mở cửa, ánh mắt nàng liền chạm phải người bên trong, bàn tay đang vén màn lập tức siết chặt, song chỉ lặng lẽ ngồi xuống, lạnh nhạt thốt: “Sao lại là ngươi?”
“Không là ta thì còn ai vào đây?” Trên mặt Dư Thiệu vẫn điềm tĩnh như thường, chỉ có điều trong đôi mắt sáng như sao kia, lấp lánh ánh nhìn nóng rực. “Nếu muội còn không ra, ta đành phá phủ xông vào mà cướp người vậy.”
Nghe đến chữ “cướp người”, Ký Nhu không khỏi nhíu mày, môi mím lại tỏ vẻ khó chịu, một lúc sau mới nói: “Vội gì chứ? Chẳng lẽ chủ tử nhà ngươi sắp chết đến nơi rồi sao?”
Dư Thiệu hừ nhẹ một tiếng như có như không, đoạn bảo xa phu:
“Đi thôi.”
Hai con tuấn mã tung vó lao đi vun vút, thân xe lắc lư khiến Ký Nhu nghiêng ngả trái phải, trong lòng ngổn ngang trăm mối, không kìm được siết chặt tay nải trong lòng. Tượng Quan Âm bằng ngọc mực trong bọc, kề sát lồng ngực nàng, vừa lạnh vừa cứng. Ký Nhu thầm niệm: Mẫu thân, nếu linh thiêng trên trời, xin phù hộ cho con…
Chợt sau lưng vang lên tiếng hô hét ầm ĩ, lại có tiếng binh khí va chạm loảng xoảng, khiến lòng nàng loạn nhịp. Vội thò đầu qua cửa xe nhìn ra, chỉ thấy không biết từ đâu kéo đến từng đội binh mã dày đặc, trước sau phủ họ Từ đều bị vây kín. Một viên võ tướng mang đao, “rầm” một tiếng đã đá tung đại môn, dẫn quân tràn vào như vũ bão.
Ký Nhu kinh hãi thất thanh: “Chuyện gì vậy?”
“Thạch Khanh Nhượng đã khởi binh tạo phản,” Dư Thiệu đáp, “Từ Thừa Huyên câu kết với Thạch Khanh Nhượng, mưu giúp Mẫn vương chạy trốn về phía tây. Đêm qua, Mẫn vương bị cấm quân g**t ch*t ở ngoài Long Quang môn.” Nói đến đây, y nhìn nàng chăm chú, nghiêm giọng:
“Hoàng thượng đã hạ thánh chỉ khẩn, hôm nay phủ họ Từ sẽ bị xét nhà. Một khi tội danh mưu phản đã định, nam tử sẽ bị bắt làm nô, nữ tử thì đẩy vào kỹ viện, muội bảo, ta có thể không liều mình vào phủ cướp người hay sao?”
“Thừa Ngọc!” Ký Nhu thất thanh gọi, toan nhảy khỏi xe, Dư Thiệu thủ pháp nhanh như chớp, lập tức giữ chặt tay nàng. Đôi tay từng giương cung bắn tên, lực mạnh như kìm sắt, khiến nàng giãy giụa cũng không sao thoát được. Ký Nhu càng vùng vẫy càng dữ, y sợ nàng té xe, bèn dứt khoát kẹp chặt hai tay nàng vào dưới nách, chân cũng đè lên chân nàng, ôm chặt như bạch tuộc, không cho động đậy.
Sức nàng cạn kiệt, lệ tuôn không ngớt, rơi dài trên cổ Dư Thiệu, thấm vào tận cổ áo. Y chợt rùng mình, không biết từ đâu bốc lên một luồng lửa giận, lớn tiếng quát:
“Đừng khóc nữa! Gia tốn bao nhiêu công sức mới lôi muội ra được! Giờ đầy đường đều là quan quân lùng bắt dư đảng Mẫn vương, muội còn gào lên để người người đều biết sao?”
Thấy nàng đã thôi giãy giụa, y mới thở phào, chậm rãi buông tay. Nhưng ánh mắt vẫn lưu luyến, gương mặt hồng hồng quay đi hướng khác, tâm tư dao động. Một hồi sau, rốt cuộc không nhịn được, quay lại nhìn nàng, chỉ thấy Ký Nhu che miệng nghẹn ngào, thân thể run rẩy như chiếc lá mùa thu.
Dư Thiệu thử đưa tay áo lên, thấy nàng không phản ứng, bèn tự chủ động lau nhẹ nước mắt cho nàng, dịu giọng: “Đừng khóc nữa… phủ họ Từ thì có gì tốt? Đợi muội tới Yến Kinh rồi…”
Nói đến đây, hàng mi khẽ run, câu sau cùng bỗng nghẹn lại, không thốt thành lời.
Cỗ xe phi nhanh qua các ngõ nhỏ, như gió đuổi ánh dương, thoắt đã tới cửa sau dịch quán. Lục Tông Viễn đứng bên con ngựa bạch sắc dạ quang, tay nắm cương, nhịp nhịp vào lòng bàn tay, dáng vẻ thong dong.
Thấy Dư Thiệu nhảy xuống xe, hắn cười nhẹ bảo: “Ta còn tưởng ngươi thật sự phá cửa phủ họ Từ rồi cơ đấy.”
Dư Thiệu thoáng lảng tránh ánh mắt Lục Tông Viễn, đáp khẽ cho qua chuyện, rồi hỏi: “Chúng ta đi ngay bây giờ sao?”
“Đi thôi.” Lục Tông Viễn trở mình lên ngựa, nói : “Hiện tại Vũ Lâm quân đều đang truy bắt dư đảng Mẫn vương, thủ vệ các cổng thành không nhiều. Năm trăm tinh binh của ta đóng ở ngoài thành cũng đủ ứng phó rồi.”
Dư Thiệu vâng dạ, đuổi xa phu đi, tự nhảy lên càng xe, toan giơ roi đánh ngựa, Lục Tông Viễn đã nói: “Không cần.”
Y thúc ngựa tiến sát lại, vươn tay vào trong xe.
Ký Nhu khóc nửa buổi, đôi mắt sưng húp, vừa ngẩng đầu lên đã bị nắng gắt chiếu vào, phải nheo mắt lại, thần sắc cũng mơ màng ngẩn ngơ.
Lục Tông Viễn nhếch môi cười, nhẹ giọng trêu: “Càng giống tiểu hồ ly rồi.”
Nói đoạn không chờ nàng phản ứng, Y đã vươn tay nhấc bổng nàng khỏi xe, đặt thẳng lên yên ngựa phía trước ngực mình, một tay ôm lấy eo nàng, rồi quay lại dặn Dư Thiệu: “Xe ngựa chậm lắm, ngươi cũng dắt lấy một con mà cưỡi.”
Dư Thiệu lúc này mới hoàn hồn, vội dắt xuống một con ngựa, trở mình lên yên. Ba người hai ngựa, trước sau nối đuôi nhau, phóng như bay ra khỏi thành.
Kể từ khi Lương vương rời khỏi phủ Khánh vương, lại vòng tới dịch quán, đã sớm có người theo dõi cấp báo cho các tướng thủ thành.
Đêm trước, Mẫn vương bị hành hình tại cửa Long Quang, nên hôm nay vệ binh thành càng siết chặt phòng bị, mũi đao lạnh lẽo dưới ánh dương giữa trưa hắt ra hàn quang lấp lánh, khiến người nhìn cũng thấy lạnh lòng.
Vài tên binh lính còn đang gánh nước từ sông Tần Hoài bên cạnh, dội rửa những vệt máu còn sót lại trên mặt đất.
Dư Thiệu cưỡi ngựa dẫn đầu, tới sát cổng thành liền ghìm cương ngựa, chầm chậm đi tới. Đã có binh lính giương giáo chặn lại hô hỏi.
Dư Thiệu siết chặt dây cương, ngoái đầu ra hiệu cho Lục Tông Viễn đang dừng cách đó hai ba trượng: “Vương gia muốn xuất thành, mau mở cổng!”
“Tham kiến vương gia!” .Vị tướng thủ thành đã sớm chạy nhanh tới, từ xa đã khom mình hành lễ, gương mặt nở nụ cười niềm nở: “Vương gia xuất thành có việc chi gấp vậy?”
Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Đánh giá:
Truyện Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Story
Chương 43
10.0/10 từ 13 lượt.
