Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Chương 42
“Vương gia bớt giận,” người kia run rẩy thưa, “nghe tiểu tỳ hầu cận Thái phi nói, sáng sớm hôm nay tiểu thư đã một mình hồi phủ, nhưng đám nha hoàn trong phủ lại bảo rằng chưa thấy người đâu. Giờ mọi người đều hoảng cả lên, Thái phi dặn phải tìm khắp trong vườn, sợ tiểu thư không quen lối, chẳng may lạc mất đường. Tiểu nhân không dám kinh động đến Vương gia, chỉ là đến đây hỏi một tiếng. Nếu Vương gia không gặp qua, chúng tiểu nhân xin đi tìm nơi khác.”
Nói đoạn, đợi một hồi chẳng thấy Lục Tông Viễn đáp lời, lại tưởng mình đã lỡ lời mạo phạm, hốt hoảng vội cúi đầu nhận tội, xoay người toan lui ra. Mới bước được mấy bước, chợt nghe Lục Tông Viễn cất tiếng, giọng mang vẻ bất đắc dĩ: “Trong phòng ta đích thực có một vị cô nương, hình như uống rượu quá chén, lạc đường mà vào đây. Thấy không có ai, nàng bèn trèo lên giường ta ngủ say đến nửa ngày. Nàng chưa tỉnh, ta cũng không tiện ném người ra ngoài. Nghĩ chừng chính là tiểu thư nhà các ngươi lạc mất rồi đó.”
Tên gia đinh nọ nghe vậy liền thất thanh kêu “A!”, chẳng biết nên nói gì cho phải, hồi lâu sau mới lắp bắp được một câu: “Đa tạ Vương gia… đã không nỡ đuổi nàng đi…”
Lục Tông Viễn bị câu ấy chọc cười, ho nhẹ một tiếng rồi nói: “Giờ nàng vẫn chưa tỉnh đâu. Ngươi đi bẩm với Tam công tử họ Từ, bảo chàng đến đón người về ,nhớ làm cho kín đáo, tuyệt đối không được tiết lộ ra ngoài, kẻo hỏng mất thanh danh của tiểu thư các ngươi.”
Tên gia đinh kia không biết là hoảng sợ hay nhẹ nhõm, nhẹ nhàng lui ra.
Lục Tông Viễn xoay mặt nhìn lại, vừa vặn chạm vào ánh mắt căm giận và sững sờ của Ký Nhu. Hắn thản nhiên mỉm cười, nhắc nhở nàng: “Phùng tiểu thư, giờ thì nên mau mau giả vờ còn đang say đi.”
Lúc này, Thừa Ngọc còn đang dẫn một nửa quân binh của ty Binh mã đi khắp phố lớn ngõ nhỏ tìm người. Vừa nghe được tin tức, hắn cũng không kịp hồi báo phủ họ Từ, liền xoay cương ngựa, phi thẳng đến Vương phủ. Hắn vốn quen đường, một mạch đến tận Thanh Táo đường, thấy Dư Thiệu đang lặng lẽ canh giữ bên ngoài sảnh, bốn bề vắng lặng, chẳng thấy bóng một kẻ hầu hạ nào.
Vào trong, chỉ thấy Ký Nhu đôi má ửng hồng, hơi thở như lan, đang say ngủ trên giường nhỏ. Vị Lương vương kia, e ngại điều tiếng, đã sớm lui tránh chẳng rõ về nơi nào rồi.
Thừa Ngọc trông thấy, lòng an tĩnh đôi phần, bước tới nhẹ nhàng bế nàng ngang người, vừa ra đến cửa, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ, quay sang Dư Thiệu nói: “Thay ta gửi lời tạ ơn Vương gia quý phủ, tiện thể, có thể cho mượn một chiếc áo choàng không? Đêm khuya gió lạnh lắm.”
Dư Thiệu vẫn như pho tượng lâu năm dãi gió dầm sương, đứng lặng không biểu lộ sắc thái, cũng không đáp lấy một lời. Thừa Ngọc thoáng giận, giọng cũng sắc hơn: “Ngươi không nỡ, thì đi mà xin Vương gia các ngươi!”
Dư Thiệu chẳng buồn nhiều lời, xoay mình trở vào, một lát sau trở ra, tay cầm một chiếc áo choàng bằng gấm bông màu nhạn ô, tuy không mới nhưng vô cùng sạch sẽ . Y đưa qua, khéo vừa vặn phủ kín lấy khuôn mặt và thân hình Ký Nhu. Thừa Ngọc khẽ nói lời cảm tạ, rồi lần mò ra khỏi Thanh Táo đường, đến giữa vườn thì dừng lại, đảo mắt nhìn quanh, lòng thầm nghĩ: giờ này trong phủ họ Từ đã đèn đuốc sáng trưng, người người náo loạn, nếu muốn tránh tai mắt, chi bằng men đường tắt mà về.
Nghĩ đoạn, lại quay sang Dư Thiệu khẽ cầu, nhờ Y dựng một cây thang. Hắn tự mình trèo qua tường trước, rồi Dư Thiệu từ bên kia nhẹ nhàng đưa người sang. Nhờ vậy mà đưa được Ký Nhu trở lại lầu thêu an ổn. Hắn lại len lén gọi Vọng Nhi tới, dặn nàng sắc một bát canh tỉnh rượu nấu bằng táo chua và hoa cát, muốn tự tay đút cho Ký Nhu.
Khổ nỗi từ nhỏ đến lớn chưa từng hầu hạ ai, tay chân vụng về, canh sánh ra ướt đẫm cả y bào. Thừa Ngọc bèn chán nản đặt bát xuống, nói với Vọng Nhi: “Ngươi đút đi.”
Vọng Nhi vâng lời, chậm rãi đút được vài thìa. Vì trước đó Ký Nhu đã dọn về ở viện của phu nhân họ La, nên nay lầu thêu không có ai ở, bốn bề tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng thìa bạc khẽ chạm vào vành chén sứ, vang lên những tiếng “keng keng” khe khẽ. Một hồi sau, thấy nàng vẫn chưa tỉnh, Thừa Ngọc liền dặn dò Vọng Nhi: “Ngươi chớ có tiết lộ nửa lời , cứ nói tiểu thư muốn tĩnh tâm nên lên lầu nằm nghỉ, ngươi có tìm nhưng không để ý kỹ. Có điều, e rằng ngươi sẽ bị mắng chửi một trận.”
Vọng Nhi đáp khẽ: “Dạ.”
Thừa Ngọc mỉm cười: “Ngoan, sau này sẽ thưởng cho ngươi.” Nói xong lại đứng bên giường, lặng lẽ nhìn nàng một hồi lâu, rồi mới xuống lầu rời đi.
Vọng Nhi dõi mắt trông theo bóng lưng hắn, dưới ánh đèn vàng đổ dài, một mình đi ra tận cổng sân, trong lòng không khỏi dâng lên chút xót xa. Nàng ngẩn người một lát, rồi quay vào xem thử tình hình của tiểu thư, vừa đến bên giường thì thấy Ký Nhu đã tựa vào thành giường mà ngồi dậy rồi.
Vọng Nhi thoáng chột dạ, lắp bắp: “Cô nương…”
Ký Nhu bình thản cất lời: “Lại đây.”
Vọng Nhi rụt rè bước lại gần, không dám ngẩng đầu. Vừa thốt được một tiếng “Người…”, đã bị Ký Nhu giáng cho một cái tát nảy lửa. Nàng dùng hết sức bình sinh, Vọng Nhi ôm má lùi lại mấy bước, vấp phải kỷ đôn, thìa bạc và chén ngọc cũng rơi xuống đất, “choang” một tiếng vỡ tan thành mảnh vụn. Đôi mắt thơ ngây của Vọng Nhi ầng ậc nước, nhanh chóng trào ra thành giọt.
“Là ngươi báo với phu nhân ta chưa về phủ?” Ký Nhu hỏi.
Vọng Nhi lau lệ, đáp nhỏ: “Phải.”
“Ngươi còn bỏ thuốc vào trà ta?”
“Ngươi vào phủ họ Từ được mấy năm rồi?”
“Tiểu tỳ mười tuổi đã đến, đến nay là bảy năm.”
“Bảy năm…” Ký Nhu thất thần nhìn nha đầu vụng về thật thà ấy, thầm nghĩ: Bảy năm trước, ta cũng chỉ mới mười tuổi, còn quanh quẩn bên cha mẹ, mỗi ngày cùng bọn nha hoàn chơi đùa thêu hoa. Khi ấy, thành Trấn Định vẫn còn kiên cố như núi, nước Đại Lương phồn hoa ca vũ… Sao hắn có thể từ sớm đến thế đã cài người vào phủ Định Quốc công rồi? Miệng hắn luôn nói phải báo thù, rốt cuộc thật có ngày thành sự chăng?
Ánh mắt nàng mông lung, bỗng thốt lên: “Phủ họ Từ phạm vào chuyện gì sao?”
“Tiểu… tiểu tỳ cũng không biết.” Vọng Nhi tránh né đáp.
Ký Nhu sắc mặt trầm xuống, nói: “Cút đi.”
Vọng Nhi rụt cổ, cúi đầu nhặt từng mảnh vụn của chén thuốc rồi lặng lẽ lui ra.
Ký Nhu mỏi mệt rũ người nằm xuống, nhắm mắt thiếp đi.
Hôm sau, nàng tỉnh rất sớm. Biết mình nên qua chào từ mẫu và phu nhân họ La để tránh nghi ngờ, song thân thể rã rời, thần trí uể oải, mãi đến khi mặt trời lên cao mới sửa soạn xong, ngồi trước gương, đờ đẫn nhìn gương mặt mình phản chiếu trong kính.
Từ trên lầu trông ra, khắp trong ngoài vắng lặng, chỉ có con vẹt dưới mái hiên “quác quác” kêu vang. Bên phủ bên cạnh, tiệc mừng thọ đã tan từ sớm, nay lại tĩnh mịch đến lạ thường.
“Cô nương,” Vọng Nhi không dám bước vào, chỉ đứng ngoài cửa mà khẽ gọi, “Đại phu nhân đến thăm người rồi.”
Ký Nhu có phần kinh ngạc, đoạn nói: “Thỉnh người vào.”
La phu nhân cũng chần chừ hồi lâu, mới thong thả ngồi xuống đối diện, nhấp hai ngụm trà, ánh mắt kỳ quặc đảo qua lại trên người Ký Nhu. Cuối cùng lên tiếng: “Như Nhi à, chuyện này con làm… có phần thất thố rồi.”
Ký Nhu mỉm cười: “Dì nói là chuyện gì vậy?”
“Con… ôi,” La phu nhân đặt nắp trà lên chén đánh cạch một tiếng, thở dài nói: “Thằng bé Thừa Ngọc tuy rằng không phải là hạng xuất chúng, nhưng so với những công tử nhà khác, cũng đã là khá lắm rồi. Còn Lương vương thì, dẫu tốt đấy, song cửa cao vọng trọng, lại đang trong tang kỳ. Loại chuyện như vậy, hắn có thừa nhận hay không cũng khó nói, nhỡ đâu người ta chối phăng, đổ hết lỗi lên đầu con, thì con tính sao? Chẳng phải là lưỡng bại câu thương ư?”
Ký Nhu nét mặt dần đông cứng, hồi lâu mới đáp: “Dì nói lời ấy, cháu thật không hiểu.”
“Sao lại không hiểu?” La phu nhân khẽ trách, “Thừa Ngọc vì giữ thể diện, nói với lão thái thái là con ngủ mê man trong khuê các… Nhưng hiện tại cả phủ trên dưới đều đã đồn ầm lên, rằng có người trông thấy con ở Thanh Táo đường bên vương phủ suốt một đêm, từ lúc ra khỏi hí lâu đến tận khuya khoắt cũng chưa từng rời đi. Hèn gì hôm qua con đi lén lút đến thế. Nói thực lòng, Lương vương đúng là nhân vật khó cầu, tuổi tác lại thích hợp, tuy trong nhà đã có chính phi, nhưng nếu làm được trắc phi, chẳng phải còn hơn làm thiếu phu nhân họ Từ?”
“Dì đừng nói nữa!” Ký Nhu bất thần đứng phắt dậy, giọng lạnh như băng, “Lời đồn là do hạ nhân vọng ngôn, cháu có thể không so đo. Nhưng dì cũng hỏi cháu câu đó, là muốn cháu dùng cái chết để chứng minh sự trong sạch hay sao?”
La phu nhân bị nàng dọa đến giật mình, đặt chén trà nặng nề lên bàn, chau mày nói: “Nhu Nhi, dì cố ý đến đây là vì nghĩ cho con. Trước kia dì nghe nói phu nhân họ Phó từng mời cao tăng xem mệnh cho con, nói là mệnh vương phi, không ngờ thật lại ứng vào Lương vương… Aizz…” Nói đến đây, bà chẳng còn giữ được vẻ nghiêm khắc ban đầu, thần sắc cũng dần dịu lại, ngay cả ý trách cứ trong lòng cũng phai nhạt đi quá nửa.
Lời lải nhải không ngớt của La phu nhân tựa như cả ngàn con ruồi vo ve bên tai, khiến lòng Ký Nhu phiền não bức bối. Nhưng nàng cũng chẳng tiện cãi vã với người dì hồ đồ này, đành dậm chân, cất bước bỏ đi.
Mới vừa mở cửa, liền chạm phải ánh mắt kiêng dè của Vọng Nhi.
“Cô nương…” nàng lí nhí như muỗi kêu, “Nhị phu nhân mời người qua, có lời muốn nói.”
“Ta biết rồi, ngươi đưa dì ta về trước đi.” Ký Nhu bực bội dặn dò một câu, rồi một mình rảo bước tới chỗ ở của Phó phu nhân .
Một đoạn đường này, tựa như bước trên lưỡi dao,từng bước thấm máu , đau buốt tận tâm can. Ba năm từ khi đến Kim Lăng, phút chốc hóa thành mây khói. Yến Vũ chẳng còn, bà vú cũng không, đến cả Kiến Hỉ cũng chẳng thấy bóng dáng. Chỉ còn một mình nàng, phải đối diện với lời ra tiếng vào, với từng ánh mắt lạnh lùng nghi ngờ. Cơn gió đầu xuân thổi qua, khi thì ấm, khi thì lạnh, khiến thân thể như rơi vào mộng sương mê tuyết.
“Thím.” Nàng vén rèm, mỉm cười cất tiếng.
Chỉ thấy trong phòng, ngoài phu nhân họ Phó ra, ngay cả lão thái thái cũng đang ngồi đó. Sau tấm bình phong, dường như còn có cả phu nhân họ Hà, Ức Dung cùng đám nha đầu đang lặng thinh ngồi nghe?
Ký Nhu vẫn không thay đổi sắc mặt, lại dịu dàng thưa một tiếng “lão thái thái”, đoạn buông tà váy, gót sen nhẹ nhàng ngồi xuống.
“An Hương,” Phó phu nhân mặt mày lạnh nhạt, “Đem bát tự của cô nương lấy ra.”
Ký Nhu liền hỏi lại, không hề hoảng loạn: “Không biết cháu phạm phải tội lỗi gì mà thím muốn trả hôn thư?”
Phó phu nhân đáp: “Không phải ngươi phạm tội, mà là từ phủ chúng ta chật hẹp, không dung nổi tượng Phật lớn như ngươi.”
Ký Nhu gật đầu, thong thả nói: “Lão thái thái, thím, xin chớ trách cháu mặt dày. Vô duyên vô cớ bị hủy hôn, đủ để hủy hoại thanh danh một nữ tử. Cháu không thể nuốt cục tức này vào bụng mà im lặng nhận lấy. Ký Nhu trên không cha mẹ, dưới không huynh trưởng, gặp chuyện thế này, không ai bênh vực thay, đành phải tự mình đứng ra. Dù có phải náo đến quan phủ, cháu cũng phải hỏi cho rõ ràng minh bạch ,cũng để Từ phủ ta khỏi mang tiếng nhẹ nghe lời gièm pha, có phải vậy không?”
“Đến quan phủ làm gì?” Lão thái thái tức giận nói, rồi chợt ho khan dữ dội, khạc ra mấy ngụm đàm, nha đầu hầu bên vội vàng đưa khay đến đón, bà lau miệng, mệt nhọc nói: “Ký Nhu, con là đứa thông minh, nhưng lại quá khôn khéo, chuyện không nên làm lại cứ làm. Tối qua con đi lạc vào vương phủ là say thật hay say giả? Nếu là say thật, Từ gia ta cũng không phải nhà không có lẽ, hơn nữa Lương vương cũng đã tránh mặt, nghiêm cấm hạ nhân đồn thổi, coi như chuyện đã qua. Nhưng nếu là say giả, muốn trèo cao thì ta thật sự không dám giữ con lại nữa.”
Lời vừa dứt, ánh mắt già nua mà từng trải kia, chẳng chút kiêng kỵ nhìn chằm chằm vào Ký Nhu.
Ký Nhu nghẹn giọng kêu “Lão thái thái”, ngừng một lát, cố nén lệ mà nói: “Hôm qua cháu rời khỏi vương phủ liền hồi phủ ngay, có kiệu phu làm chứng. Người nói cháu vào vương phủ là ai? Cháu muốn đối chất.”
Lão thái thái bị nàng hỏi đến nghẹn lời, nếu thật sự truy tìm nguồn gốc lời đồn, chẳng phải sẽ kéo đến Lương vương hay sao? Mà tâm ý của Lương vương thế nào, lại chẳng ai dám đoán định. Chẳng lẽ cả hai bên đều giữ kín không nói, để mọi chuyện chìm vào quên lãng? Có điều nhìn thái độ phu nhân họ Phó thì rõ là cực kỳ bất mãn với Ký Nhu, nếu sau này về làm dâu, e rằng xung đột chẳng ngừng, nhà cửa khó yên. Mà trong lòng Thừa Ngọc, lẽ nào không vì vậy mà sinh nghi, kết oán?
Trầm tư một lúc, bà đành làm ngơ ánh mắt lo lắng của Phó phu nhân, nói: “Con nói không sai, việc thật hay giả, phải điều tra cho minh bạch. Không thể mang tiếng oan, mà nhà họ Từ ta cũng chẳng thể cưới về một kẻ lẳng lơ. Hôn thư hãy cứ để đó, ngày giỗ song thân con cũng gần tới, con hãy lên núi ở vài hôm, tụng kinh siêu độ, cũng coi như tĩnh tâm. Những lời dị nghị trong phủ, ta cũng sợ con nghe thấy rồi đau lòng.”
Ký Nhu thấy sự việc đã dịu lại, liền lau nước mắt, đứng dậy hành lễ thật sâu, rồi khẽ nói: “Tạ ơn lão thái thái, cháu xin về sửa soạn hành trang…”
Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Đánh giá:
Truyện Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Story
Chương 42
10.0/10 từ 13 lượt.
