Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu

Chương 41


Thì ra tấm thiếp hôm đó của hắn, chẳng phải là lời mời, mà là thông báo từ trước: hôm nay phải đến vương phủ gặp mặt hắn sao? Trong lòng dâng lên nỗi oán giận, bản thân đề phòng ngày đêm như thế, vậy mà vẫn mơ hồ hồ đồ bước chân vào vương phủ thế này. Ký Nhu bất giác siết chặt khăn tay trong lòng bàn tay, cúi đầu lặng lẽ theo sau phu nhân họ La đi vào chính điện, chỉ cảm thấy hương thơm lượn lờ, vòng ngọc leng keng, tựa hồ có rất nhiều người đang hiện diện.


Vì trước đó đã có người đến bẩm báo, lúc này bốn phía đều im ắng. Ký Nhu liền theo phu nhân họ La bước lên, nhẹ nhàng hành lễ: “Nương nương vạn an.”


“Mau đứng dậy, để ta nhìn cho rõ!” Thái phi tươi cười nói, đã có người bước tới dắt tay Ký Nhu, đưa đến trước mặt Thái phi.


Ký Nhu lén ngước mắt liếc nhìn một cái, thấy Thái phi và mẫu thân của Từ mẫu tuổi tương đương, cũng là một bà lão tóc bạc da nhăn, chỉ có đôi mắt kia là sáng trong lạ thường, hoàn toàn không vướng bụi trần. Mà những người đang ngồi dưới tay Thái phi, xếp hàng từ trong điện ra đến tận cửa, đều là phụ nhân. Trong lòng nàng hơi yên tâm, khẽ mỉm cười e lệ với Thái phi. Thái phi chặc lưỡi khen: “Thật là đứa trẻ khéo léo lanh lợi! Cũng may là có ngươi đây, bằng không ta thật không nghĩ ra được Kim Lăng nhà nào có tiểu thư xứng đôi với Thừa Ngọc.”


Nghe vậy, quả là rất thương yêu Thừa Ngọc. Huống chi Thái phi lại là một bậc mẫu thân hòa nhã cao quý như vậy, nên nỗi kháng cự trong lòng Ký Nhu cũng vơi đi ít nhiều. Thấy có người dâng ghế lên, đặt ngay bên tay Thái phi, nàng liền ngoan ngoãn ngồi xuống, đáp lời vài câu theo lẽ thường. Chỉ là Thái phi rất ưa thích bức thêu kia, trong lời nói luôn nhắc tới bức tranh thêu đó, khiến Ký Nhu thầm than khổ. Nàng đưa mắt qua đám người, hết lần này tới lần khác nhìn về phía phu nhân họ La đang ngồi lẫn với các nữ quyến, mà bà ta lại hoàn toàn không hay biết, chỉ mải mê chuyện trò.


Lúc này, chợt thấy một vị công tử trẻ tuổi, dắt theo vài mụ già và nha hoàn, chen qua đám đông đi lên, miệng gọi:”Tổ mẫu!”


Mắt thì liếc nghiêng, nhìn thẳng về phía Ký Nhu, ánh mắt vừa chính xác vừa trơ trẽn, nhìn đến mức mày mắt nàng đều hiện rõ ràng trước mắt hắn. Trên gương mặt tròn trắng nõn của hắn bừng tỉnh, lớn tiếng nói: “Thì ra đây chính là Nhu muội muội sao!”


Nghe cách gọi này ,nụ cười của Ký Nhu lập tức đông cứng lại. Trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác khó chịu, thầm nghĩ: Đây hẳn là Thế tử phủ Khánh vương rồi, chẳng biết Thừa Ngọc ngày ngày ở cạnh hắn đã nói những gì đây? Vừa thẹn vừa giận, nàng liền quay người né tránh ánh mắt của Tông Hải.


Tông Hải rướn cổ nhìn thêm hai cái, thấy không thấy rõ dung nhan nàng nữa, bèn thầm tiếc nuối. Hắn cười tủm tỉm, chen ngồi vào bên cạnh Thái phi, đôi mắt không yên phận đảo quanh khắp nơi, tay cầm chén trà, uống thì không uống, nói chuyện thì trước sau lộn xộn. Thái phi há chẳng rõ tâm tư hắn? Rõ ràng là hiếu kỳ, cố tình đến xem vị tức phụ của Thừa Ngọc. Nay thấy Ký Nhu bị hắn làm cho lúng túng đến mức mặt mày cúi gằm, bà liền đẩy hắn một cái, cười mắng: “Ngươi càng ngày càng không có phép tắc! Đã rảnh rỗi thế, thì ra ngoài tìm Thừa Ngọc chơi đi. Dạo này cũng chẳng thấy nó qua bên này.”



” Phụ thân nói, Thừa Ngọc sắp thành thân rồi, lại ngày ngày khổ học, muốn thi đậu trạng nguyên! Nếu ta còn dám đi dụ dỗ hắn, phụ thân sẽ đánh gãy chân ta mất.” Tông Hải cười ha hả, trên mặt không hề có chút hổ thẹn.


” Phải rồi, người ta Thừa Ngọc cũng sắp thành thân rồi, còn ngươi thì sao? Thái phi hỏi lại.


Tông Hải nghe lại là chuyện cũ nói mãi không thôi, bèn uống cạn chén trà, đứng phắt dậy nói: “Vừa hay nhớ ra bên ngoài vở diễn đã bắt đầu rồi, con đến đây là để mời tổ mẫu ra xem hát. Người nghe xem, chiêng trống đều đã gióng lên cả rồi, chỉ còn chờ thọ tinh tới!”


Thái phi bật cười sảng khoái : “Chiêng trống không chờ người, chúng ta đi thôi!”


Vì tay vẫn đang nắm lấy tay Ký Nhu chưa buông, nên bà vừa đứng dậy, nàng cũng lập tức đứng dậy theo. Một đoàn người rộn ràng theo sau Thái phi, rồng rắn kéo nhau đến hoa viên của vương phủ. Vào tới hí lâu, mọi người lại vây quanh Thái phi, như sao vây quanh trăng mà ngồi vào chỗ. Đội hát đã đợi đến sốt ruột, thấy mọi người đã yên vị, trống mõ “đông cheng” vang lên, tiếp theo là dàn chiêng lớn nhỏ, hồ cầm nguyệt cầm hòa tấu rộn rã, trên sân khấu lộng lẫy liền có sinh đán cùng lúc bước ra, phấn son rực rỡ.


Thái phi vừa nghe hát là liền toàn tâm chú ý. Ký Nhu ngồi bên tay bà, giữa tiếng ca xướng réo rắt, tâm trí cũng bắt đầu mông lung: lời đêm đó của Lục Tông Viễn, rõ ràng là nói Lục gia sắp sụp đổ, rốt cuộc vì cớ gì? Mà nhìn thần sắc của Thái phi hôm nay, lại chẳng có gì bất thường. Chẳng lẽ là Tông Viễn buột miệng bịa đặt? Nhưng nếu thế, thì sao Hà Niệm Tú còn cố tình giấu diếm, không chịu rời Kim Lăng? Giữa Bích Vân và phu nhân Hà, rốt cuộc là có chuyện gì, mà lại giữ kín như vậy? Một mớ tơ rối trong đầu, nghĩ thế nào cũng không có đầu mối. Ký Nhu nhíu chặt đôi mày, tay vô thức siết lấy chén trà, chợt nghe bên tai có tiếng nói rất ôn hòa: “Lương vương sao chưa đến?”


Ký Nhu giật mình, lập tức ngẩng đầu lên, nhưng thấy Thái phi không phải đang hỏi mình, mà quay sang một nha hoàn mà nói. Nha hoàn liền mỉm cười đáp: “Vương gia vừa tới rồi ạ, cùng các vị đại nhân ngồi ngoài xem một hồi, nói vài câu, rồi lại đi. Vương gia bảo: nương nương xem hát nhập thần như thế, nên không vào thỉnh an nữa, sợ làm phiền người.”


“Đứa nhỏ này thật có hiếu. Còn hơn hẳn cái tên thế tử nhà ta”. Thái phi buông tiếng thở dài, vừa tiếc nuối vừa cảm khái.


“Thế tử cũng có chỗ hay của thế tử, chỉ xét về lòng hiếu thuận, cũng không thua ai đâu ạ.” Nha hoàn mỉm cười an ủi. Thấy chén trà trong tay Ký Nhu nghiêng lệch, trà đã đổ ra phân nửa, bèn “ối” lên một tiếng, vội vàng bước tới đón lấy, nói:


“Cô nương, váy cô ướt cả rồi kìa!”



Thái phi nhìn qua, quả nhiên thấy trên làn váy lụa xanh nước biếc của nàng, đã bị trà làm loang thành một mảng xanh vàng lốm đốm. Liền dặn nha hoàn: “Ngươi đưa cô nương đến hậu điện của ta, tìm cho nàng một chiếc váy khác mà thay.”


Ký Nhu lúc này ngồi chẳng được, đứng cũng không xong, vừa nghe lời ấy, vội xin cáo lỗi, rồi theo nha hoàn lui ra.


Hai người một trước một sau rời khỏi hí lâu, mới bước lên hành lang uốn lượn theo núi, Ký Nhu đã thấy trong lòng bất an mơ hồ. Nàng vịn vào trụ lan can, giơ tay lên trán, khẽ nói: “Ta thấy hơi đau đầu, không cần thay váy nữa, ngươi đưa ta về phủ họ Từ đi. Phiền ngươi bẩm lại với Thái phi thay ta một tiếng xin lỗi.”


Nha hoàn sững lại, hỏi: “La phu nhân còn đang xem hát, cô nương không chờ cùng bà ấy về sao?”


“Không đợi nữa, làm phiền ngươi chuyển lời giùm ta.”


Ký Nhu vừa nghĩ tới tấm thiếp của Lục Tông Viễn, bảy chữ rõ ràng từng nét, cứ hiện lên chập chờn trong mắt, tim liền đập thình thịch liên hồi, chỉ mong mau mau trở về phủ Từ, nên vội vã dặn dò nha hoàn một tiếng, rồi theo lối cũ lúc đến, vòng ra cửa hông nhỏ mà vào.


May sao những ngày gần đây, trong vương phủ đông người, đám tôi tớ hầu hạ thấy nàng cũng không hỏi han gì. Phu kiệu của phủ họ Từ vẫn đợi ngoài cửa, vừa thấy nàng ra liền bước tới mời lên kiệu. Lần này, Ký Nhu đã cẩn trọng hơn, dọc đường vẫn vén rèm kiệu lên mà nhìn. Quả nhiên chỉ đi vài bước quanh vương phủ là đã đến cửa hông bên phủ Từ, nàng mới khẽ thở phào, xem như tạm an lòng.


Trở về viện của La phu nhân , vì chủ nhân không có trong nhà nên bọn nha hoàn liền ai nấy rúc vào phòng nhỏ mà trốn việc. Ký Nhu về tới phòng, thấy bốn phía yên ắng, bèn gọi một tiếng: “Vọng Nhi!”


Một hồi lâu sau, Vọng Nhi mới không biết từ đâu chạy ra, trong tay còn xách một ấm đồng đang nấu nước. Nàng chớp mắt nhìn Ký Nhu một lát, như người mới tỉnh mộng, thốt lên: “Cô nương, sao cô về sớm vậy!”


Ký Nhu trên đường như chạy trốn, đã sớm sức cùng lực kiệt, chỉ đáp: “Rót cho ta chén trà.”



Nào ngờ giấc ngủ ấy một hơi mê man, chẳng biết trời đất là gì. Tỉnh dậy thấy chiếc giường gỗ nam khảm hoa hải đường vốn thuộc về mình, giờ đã biến thành chiếc giường La Hán, màn gấm thêu hoa vàng bên trên cũng chẳng biết biến đâu mất. Ký Nhu toàn thân lạnh toát, lập tức ngồi bật dậy, hai mắt lấp lánh ánh nhìn dữ dội hướng về phía cửa sổ nam.


Chỉ thấy trên chiếc ghế trúc dưới cửa sổ có người đang ngồi xếp bằng, tay cầm quân cờ, tự mình đấu cờ với chính mình, chẳng phải là Lục Tông Viễn thì còn ai?


Nghe tiếng động, Lục Tông Viễn buông quân cờ xuống, bước đến gần, búng một cái vào trán nàng, cười nói: “‘Sĩ biệt tam nhật, đương quát mục tương đãi’, giờ ngươi cũng tinh ranh ra phết rồi đó.”


Ký Nhu ngả người về phía sau, ôm trán, nửa ngày mới tìm lại được giọng mình. Thế nhưng lắp ba lắp bắp mãi: “Ngươi… ta…” lại chẳng thành câu, bèn dứt khoát làm lơ hắn, tự mình vịn ván giường bước xuống. Không rõ là vì ngủ quá lâu hay sao mà tứ chi tê dại, trong đầu như phủ một tầng sương mờ mịt. Vừa chạm đất, đầu gối đã khụy xuống, suýt nữa thì ngã lăn ra.


Lục Tông Viễn đứng nhìn nàng với vẻ thích thú, thấy nàng thân mình lảo đảo, sắp ngã nghiêng, bèn thò tay ôm ngang eo, bế thốc đặt lên ghế trúc, đoạn kéo bàn cờ ra, cười nói: “‘Hữu ước bất lai quá dạ bán, nhàn xao kỳ tử lạc đăng hoa’ ,câu này, cứ như là viết riêng cho ta vậy.”


Ký Nhu đầu óc còn ong ong, chẳng biết hắn vừa nói gì. Vừa nghe đến hai chữ “dạ bán”, tim nàng chợt thắt lại, vội ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ , chỉ thấy bóng cỏ cây lay động trong bóng đêm, hai chiếc lồng đèn sa đỏ treo dưới mái hiên tỏa ra một vùng sáng nhỏ, cảnh đêm tịch mịch, tựa như cả thế gian này chỉ còn nàng và Lục Tông Viễn chưa yên giấc. Ký Nhu cố nén lo âu, giọng khàn khàn hỏi: “Ta ngủ bao lâu rồi?”


“Ta đã đánh cờ trắng đen hai lượt, chắc cũng khoảng giờ Hợi rồi.” Lục Tông Viễn thờ ơ đáp.


Sắc mặt Ký Nhu thoắt cái tái nhợt, nghiến răng muốn đứng dậy, mà thân thể mềm nhũn vô lực, chỉ đành bất lực dựa lưng vào ghế, nhắm mắt lẩm bẩm: “Ngươi vẫn vô liêm sỉ như xưa.”


“Ngươi thì có tiến bộ đấy.” Lục Tông Viễn phủi tàn tro rơi trên bàn cờ, ánh mắt dừng trên gương mặt nàng, nụ cười lướt qua khóe môi, “Giờ thì luôn làm ra vẻ chính khí lẫm liệt, khiến ta lại nhớ đến dáng vẻ nhu nhược đáng thương thuở trước , thật khiến người ta hoài niệm.”


Ký Nhu kéo khóe môi cười khẩy: “Ngươi hoài niệm thì cứ việc, sao lại phải bày đủ trò đưa ta tới lui khắp nơi?”



Lục Tông Viễn bỗng chuyển chủ đề: “Phụ thân ngươi trước đây có hai cận tướng thân tín, một tên Tu Văn, một tên Yến Vũ. Khi rời khỏi Trấn Định, là ai theo cùng ngươi? Tháng trước Thạch Khanh đưa một người họ Tề đến quy thuận, cung tên tinh nhuệ. Hẳn là một trong hai người đó đổi tên, đúng không?”


Ký Nhu nghe hắn hỏi, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nàng siết chặt tay, mới gắng gom góp lại chút khí lực, nhưng phản ứng vẫn chậm, móng tay c*m v** thịt mà phải lúc sau mới thấy đau. Vừa nghĩ đến bà vú, hối hận muốn chết, chỉ đành giả vờ trấn định, châm chọc: “Ngươi là nam nhi đại trượng phu, sao không ra chiến trường mà phân cao thấp? Hỏi ta quanh co làm gì?”


Lục Tông Viễn rốt cuộc bật cười: “Ta có phải là đại trượng phu hay không, chẳng lẽ ngươi còn chưa rõ?”


Ký Nhu vừa nghe, trong lòng như bị ai xé toạc, vội đứng dậy chạy trốn. Nhưng mới bước được hai bước, liền bị hắn túm cổ áo kéo lại như diều bị giật dây, lại rơi phịch lên ghế trúc. Chỉ thấy ống tay áo trắng muốt của hắn như mây lướt tới gần mũi mình, theo bản năng nàng định kêu lên, nhưng vừa nhớ ra đang ở đâu, tiếng kêu lập tức bị nuốt trở lại.


Lục Tông Viễn cúi người, ngừng lại một thoáng, rồi mới thong thả đẩy cánh cửa hoa sau lưng nàng hé ra. Gió đêm ào vào như trút, giúp xua tan lửa nóng trong người hắn. Hắn ngoái đầu lại, thấy Ký Nhu hai tay che mặt, cả người co rúm.


Hắn liền khẽ nhéo cằm nàng một cái, cười nhạt nói: “Ngươi sợ gì? Ta hiện đang chịu tang lớn, nếu không may ngươi mang thai, ắt sẽ có người muốn nắm lấy nhược điểm của ta, nhưng dẫu có gấp, cũng phải chờ rời Kim Lăng rồi tính.”


Ký Nhu tức đến mức nghiến nát hàm răng, vừa định phản bác, thì nghe Lục Tông Viễn nói vọng ra ngoài: “Dư Thiệu, hình như bên ngoài có tiếng động, ngươi ra xem đi.”


Dư Thiệu đáp một tiếng “vâng”, rồi lui ra. Một lúc sau trở vào, bẩm: “Tiểu thư phủ Từ là cô nương nhà họ Phùng bị lạc, phủ Từ và vương phủ đều đốt đèn tìm khắp nơi. Chỉ là chưa được công tử cho phép, nên không dám vào Thanh Táo đường.”


“Ồ…” Lục Tông Viễn kéo dài giọng đáp, “Ngươi gọi kẻ dẫn đầu vào đây, ta có lời cần dặn.”


Chẳng bao lâu, qua khung cửa sổ, đã thấy Dư thiệu dẫn một gia đinh phủ Từ đi tới dưới mái hiên. Lục Tông Viễn cảm thấy tay áo mình bị ai đó kéo nhẹ. Cúi đầu nhìn, chỉ thấy đôi mắt Ký Nhu long lanh nước, ánh lệ ẩm ướt, hàng mi run run, vẻ mặt u buồn đáng thương đến lay động lòng người. Hắn cũng có phần động tâm, nghiêng tai thì thầm bên tai nàng: “Ngươi vẫn chẳng khác thuở xưa, hễ có chuyện muốn nhờ là nước mắt lưng tròng. Tiếc rằng ta không phải Dư Thiệu chẳng dễ dắt mũi . Ngươi là con hồ ly nhỏ, trời sinh đã khéo giăng bẫy mê hoặc lòng người.””


Lời vừa dứt, đã thấy mắt Ký Nhu mở bừng, ánh lệ lập tức tan biến, chỉ còn lại hai ngọn lửa giận dữ cháy rực. Lục Tông Viễn bật cười không tiếng, ngồi thẳng lại, đúng lúc thấy bóng người chao đảo bên ngoài, liền hỏi: “Tiểu thư phủ Từ mất tích, đến chỗ ta làm gì?”


Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu Truyện Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu Story Chương 41
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...