Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu

Chương 40


Một lúc sau, Vọng nhi hậm hực quay về, vừa thở hổn hển vừa nói: “Cô nương, Phương Điền đến rồi!”


“Cho nàng ta vào đi,” Ký Nhu đáp, nhẹ đặt quyển sách trong tay xuống án, trong lòng thầm đoán ý đồ của Phương Điền lần này.


Phương Điền bước vào, thấy Vọng nhi theo sát sau lưng, bèn hất hàm, tỏ vẻ khó chịu. Ngay trước mặt nàng ta, “rầm” một tiếng, đóng sầm cửa lại, sải bước tới trước mặt Ký Nhu. Nụ cười đắc ý trên khuôn mặt nàng ta phút chốc tiêu tan, tiến lại gần nói khẽ: “Cô nương! Đại thiếu phu nhân chặn Biệt Vân ngay ngoài thư phòng của Đại gia rồi!”


Ký Nhu vốn không ưa cái điệu bộ làm như thân thiết của nàng ta, cố nén nét mặt, hỏi: “Biệt Vân đến thư phòng của Đại gia?”


“Phải đó! Tôi đã biết từ lâu, con hồ ly lẳng lơ ấy làm sao chịu nổi cảnh cô đơn chứ! Tam gia không đoái hoài gì, là nó lại cứ tìm cớ qua sân Đại thiếu phu nhân. Nghe các nha hoàn bên đó nói, lần nào nó cũng ngồi tán chuyện mãi đến khi Đại gia về, rồi giả vờ núp sau bình phong, còn cố tình để lộ đôi giày thêu ra ngoài…”


Phương Điền đang hăng say kể, vừa chạm ánh mắt lãnh đạm của Ký Nhu thì bỗng khựng lại, lúng túng ngậm miệng, mặt đỏ bừng: “Những chuyện này là bọn hạ nhân đồn bậy, tôi không nên nói trước mặt cô nương, thật đáng đánh vào miệng!” Nói đoạn, nàng ta liền giơ tay tát mình một cái rõ đau.


Ký Nhu chẳng buồn can, chỉ lặng lẽ nhìn nàng ta diễn trò, thầm nghĩ: Con bé này… sau này e là sẽ làm nên việc lớn. Nhưng ngoài mặt vẫn điềm nhiên, chỉ hỏi: “Ồ, Đại thiếu phu nhân ra mặt chặn Biệt Vân, vậy là vì chuyện gì? Bà ấy làm sao biết được Biệt Vân tìm đến thư phòng Đại gia?”


“Biệt Vân lấy cớ là quê nhà ở đất Thục, mà Đại gia từng đánh trận ở đó, nên đến nhờ Đại gia dò hỏi tin tức xem đệ đệ nàng ta còn sống hay không… Nô tỳ…” Phương Điền lướt mắt nhìn Ký Nhu, ngập ngừng một thoáng, rồi quyết định nói thật: “Là nô tỳ dúi cho con bé chẻ củi trong thư phòng Đại gia một cây trâm bạc, dặn nó thấy Biệt Vân tới thì lập tức báo với Đại thiếu phu nhân!”


Ký Nhu nhướng mày, liếc nàng ta thêm mấy lượt. Phương Điền bị nhìn đến phát hoảng, không khỏi lùi lại nửa bước, lắp bắp: “Cô nương, ta… ta cũng chỉ vì muốn tốt cho người thôi! Sau này người về làm dâu, ngày nào cũng phải chạm mặt thứ người đó, chẳng phải là chịu đựng đến phát ghê sao? Người là tiểu thư nhà khuê các, cao quý thế kia, sao có thể ở cùng sân với loại bùn lầy như nó được? Huống hồ… nó có xứng với Tam gia nhà ta đâu!”


Câu sau cùng, rành rành đã mang theo vài phần oán hờn thực sự.



Ký Nhu cười khẽ: “Ngươi làm vậy cũng phải. Đại thiếu phu nhân ở phủ ta nhiều năm, bà ấy chỉ cần nói một câu, còn hơn ta nói trăm câu… Thế bà ấy đã nói gì với Biệt Vân?”


“Trước tiên bà ấy đuổi Đại gia ra ngoài, trong phòng chỉ còn mấy nha đầu, rồi đóng cửa lại. Sau đó bắt Biệt Vân cởi hết đồ ngay tại chỗ, cả áo lót, cả tất chân cũng không chừa! Nghe nói có cả mấy tên tiểu tư rình ngoài khe cửa, bảo là… Biệt Vân ngoài khuôn mặt còn tạm được thì thân hình, ôi thôi thật đúng là…”


Phương Điền đang thao thao, lại vội im bặt khi thấy sắc mặt Ký Nhu vẫn lạnh nhạt như cũ.


“Sau đó thì sao?” Ký Nhu hỏi tiếp, vẻ thản nhiên như thể chuyện chẳng liên can.


“Biệt Vân xấu hổ đến mức không ngẩng mặt nổi. Đại thiếu phu nhân bảo lần này coi như tha cho một lần, để nàng ta biết điều mà sửa lại. Rồi sai người áp giải về phòng, còn bố trí mấy mụ bà đứng gác ngoài cửa, không cho ra khỏi viện nửa bước. Bà ấy còn dặn bọn nha đầu như con bé chẻ củi là: Biệt Vân là người của Tam gia, chuyện này mà lộ ra thì ai cũng mất mặt, cho nên ai cũng phải giữ miệng kín như bưng, không được truyền ra ngoài nửa lời.”


Phương Điền nói xong, thấy Ký Nhu ngồi ngay ngắn trên ghế, mắt vẫn dán chặt vào hàng chữ trong sách, con ngươi như bất động, rõ ràng hồn vía đã bay đi đâu mất. Lúc này nàng ta mới âm thầm thở phào, nghĩ bụng: Việc này làm chắc là vừa ý cô nương rồi. Lại càng thấy con đường mình lựa chọn là đúng ,tương lai Tam thiếu phu nhân trong phủ, địa vị nhất định không phải tầm thường, lại thêm sớm muộn gì cũng được phân về viện Tam gia, dù có phải hầu hạ vất vả cũng cam lòng. Nghĩ tới đây, mặt nàng ta lại đỏ lên, còn đang ráng sức nghĩ thêm mấy câu để lấy lòng Ký Nhu, thì ngoài cửa sổ bỗng vang lên tiếng gõ “cộc cộc”, là Vọng nhi gọi: “Cô nương, có thư gửi người!”


Ký Nhu hoàn hồn, nói: “Mang vào ta xem.”


Vọng nhi bước vào, trao phong thư cho Ký Nhu. Thấy Phương Điền rướn cổ nhìn trộm, nàng liền tinh ranh giơ tay che lại. Ký Nhu chỉ cảm thấy bốn mắt đều chăm chăm dán vào tay mình, bất giác bật cười, nói: “Vọng nhi, tiễn Phương Điền xuống dưới.”


Vọng nhi đáp ngay, rồi giục: “Đi thôi!”


Vừa tới cửa, bỗng nghe trong phòng có tiếng Ký Nhu gọi khẽ: “Vọng nhi.” Giọng nàng ép rất thấp, như mang theo vài phần vội vàng.


Vọng nhi bèn vẫy tay bảo Phương Điền tự đi, còn mình thì quay vào. Ký Nhu giơ mảnh giấy hoa lên trước mặt nàng, hỏi: “Cái này là ai gửi tới?”



“…Chẳng phải do bà vú Đỗ gửi sao?” Vọng nhi ngẩn người, “Sáng nay nô tỳ ở ngoài cổng bên, có một nha đầu đưa cho cũng chẳng nói là ai gửi, cứ tưởng là của người…”


Ánh mắt Ký Nhu dừng lại trên tờ thiếp trải kim hoa, lông mi run nhẹ một cái, khóe miệng hơi cong lên, lộ ra một nụ cười lạnh thoáng qua nhưng chỉ trong chớp mắt. Vọng nhi thấy lạ, lại dòm thử tờ giấy trong tay nàng vì nàng không biết nhiều chữ, từ trên xuống dưới chỉ nhận ra được hai chữ “đường” và “ước”, chữ trước chữ “ước” kia trông giống chữ “cung”, đoán chắc là lời mời trang trọng gì đó. Nghĩ tới nghĩ lui, đại khái là có người mời cô nương đến một nơi gọi là “gì gì đường” để gặp mặt. Nhưng trên thiếp không có đề tên người gửi, không có xưng hô, cũng chẳng có ngày tháng rõ ràng ai viết, viết cho ai, đều không chắc chút nào!


“Hay là đưa nhầm rồi? Cũng tại con nha đầu kia không nói rõ, mà nô tỳ cũng quên hỏi…” Vọng nhi lẩm bẩm. “Mà cô nương xem, chữ viết đẹp quá, từng nét như tay chân người sống, mềm mại thanh thoát. Có khi là tiểu thư nhà ai đó? Biết đâu là Tú cô nương gửi?”


Nói đoạn, nàng ta “bốp” một cái vỗ tay, cho là mình đoán trúng rồi, lấy làm đắc ý.


“Là Niệm Tú tỷ ” Ký Nhu mỉm cười, thuận miệng phụ họa, rồi ngẩng lên nói: “Ngươi chẳng phải muốn đến chỗ thợ thêu xem cái khăn che mặt sao? Còn không đi mau đi.”


“Nô tỳ đi ngay!”. Vọng Nhi đáp lời rồi vội vã chạy đi.


Chờ cho tiếng bước chân lộc cộc của Vọng Nhi dần xa, Ký Nhu liền đổi sắc mặt, hai tay nắm lấy tờ thiếp giấy thượng hạng viền kim vẽ nét tinh xảo, từ giữa mà xé làm đôi, sau đó lại xé vụn, nắm một vốc ném cả vào lò xông hương.


Qua tháng Ba, tiết xuân còn hanh lạnh, vườn sau phủ họ Từ bỗng rộ lên một trận hoa rừng rực rỡ như lửa. Trắng như tuyết là hoa lê, hồng phấn là hoa đào, tím nhạt là hoa anh đào, từng lớp từng tầng như mây hồng phủ kín, màu sắc từ nhẹ đến đậm, từ nhạt tới rực, dần dần bung nở thắm tươi như muốn lấy cả màn hồng bao phủ khắp phủ Từ.


Nhưng nơi phủ Khánh vương thì tiếng chiêng trống vẫn vang trời không ngớt ngày đêm, bởi vì mừng đại thọ Thái phi, trước sau đã huyên náo gần tròn tháng. Ký Nhu bị quấy nhiễu đến chịu chẳng nổi, bèn dọn khỏi lầu thêu, chuyển đến viện của phu nhân La, tạm trú trong một gian tịnh phòng yên tĩnh. Cũng bởi vậy mà nàng lại càng ít dịp gặp mặt Thừa Ngọc.


Đến tháng Ba, của hồi môn thêu may xong lần lượt được đưa tới. Ký Nhu bị chị em Ức Dung và Ức Phương thúc ép, ngồi trước trướng kính, thử khoác lên mình lễ phục tân nương. Trong tấm gương đồng, gương mặt kia mềm mại dịu dàng, như sắp nói lại thôi, được tấm áo đỏ rực làm nền, gò má trắng ngần như ngọc thoáng nhuộm sắc hồng đào. Hai tỷ muội nhìn đến sững sờ, hồi lâu, Ức Dung nhịn không được “phụt” cười, sải bước tới “rầm” một tiếng mở tung cánh cửa sổ, hướng ra ngoài gọi: “Tam ca, nhìn rõ chưa?”


Từ Thừa Ngọc không ngờ mưu kế bị Ức Dung vạch trần, trước mặt hai em gái lại lâm vào cảnh khó xử, khẽ ho một tiếng, trong giọng còn mang chút tiếc nuối: ” Chỉ thấy được bóng lưng…”



Dứt lời, mắt hắn liếc về phía Ký Nhu. Tưởng nàng tính nết e thẹn, hẳn là cúi đầu không dám nhìn ai, ai dè Ký Nhu lại chẳng hề thẹn thò, xoay hẳn người lại, dang tay áo ra, mỉm cười hỏi: “Lần này đã nhìn rõ chưa?”


Từ Thừa Ngọc sững sờ, chiếc quạt trong tay đang phất cũng khựng lại, gõ nhẹ lên song cửa sổ, sau một hồi mới ngâm một câu:


“Ai biết vẽ mày sâu nông vừa hợp ý,
Cười hỏi chữ uyên ương nên viết thế nào?”


Hai câu chưa dứt, hai tỷ muội đã bụm miệng cười khúc khích, Ức Dung còn dùng ngón tay ấn lên mặt mình, cười nói: “Không biết xấu hổ!”


Thừa Ngọc lúc này đã chẳng còn lòng dạ đâu để để ý đến họ, chỉ mải mốt ngắm Ký Nhu. Đôi mắt nàng lúc ấy như đôi ao xuân trong vắt, lấp lánh sóng nước, dịu dàng ánh lên ánh sáng mơn man. Một ngón tay trắng ngần từ tay áo nàng đưa ra, vẽ một nét trong không khí, mới vừa hạ một nét xiên, rồi định bẻ sang bên, còn chưa viết hết một chữ “Uyên”, thì Ức Dung đã cười phá lên, giành lấy thế chủ động, “rầm” một tiếng đóng ngay cánh cửa sổ lại.


Từ Thừa Ngọc suýt bị đập vào mũi, tức đến trừng mắt, rồi lại bật cười, tay cầm ngược chiếc quạt, vừa đi vừa nghĩ: “Tính tình Ký Nhu xưa nay vốn nhu nhược rụt rè, không hiểu từ lúc nào lại có thể phóng khoáng như thế? Lẽ nào một khi nữ tử sắp thành thân, liền trở nên mạnh dạn không e dè gì nữa? Cũng có hơi đáng tiếc… nhưng nghĩ lại, như vậy cũng thật tốt.” Nghĩ lan man mãi, hắn mới thong dong bước đi.


Thừa Ngọc đi rồi, Ký Nhu liền cởi áo cưới ra, đưa cho Vọng Nhi thu dọn. Hai tỷ muội Ức Dung – Ức Phương vẫn còn hứng thú, trò chuyện cùng nàng một lúc.


Nhắc đến yến tiệc ở phủ Khánh vương, Ức Dung nói: “Năm nay cũng lạ, xe ngựa đậu ngoài phủ Khánh vương còn nhiều hơn năm ngoái, hàng dài kéo đến tận cầu Trấn Hoài. Muội đoán có quá nửa là mượn cớ chúc thọ để đến bái kiến vị Lương vương kia. Hiện giờ chẳng phải ngài ấy đang ở phủ Khánh vương sao?”


Ức Phương còn nhỏ, nghe nhắc đến Lương vương – một vị võ tướng danh tiếng, thì ánh mắt ánh lên mơ mộng, nói: “Nghe nói Lương vương là người nổi tiếng ôn hòa khiêm nhường, nghiêm khắc với bản thân, giữ lễ thủ độ. Hiện giờ ngài ấy vẫn còn đang để tang, hiếm khi ra mặt tiếp khách.”


Ức Dung theo phu nhân Phó, thường ngày tai nghe mắt thấy, vốn chẳng ưa gì Lương vương. Nghe vậy liền “hừ” một tiếng: “Giả vờ đạo mạo! Nếu thực lòng như thế, sao không về Bắc sớm đi, cứ lưu lại Kim Lăng làm gì? Muội chỉ mong ngài ấy mau mau rời đi cho khuất mắt, xe ngựa của khách khứa đến tìm hắn ta đông như nêm, đến nỗi xe phủ mình ra ngoài cũng không có đường đi. Tháng sau chẳng phải đến ngày giỗ phụ mẫu của tỷ rồi sao? Chẳng lẽ không cần đến am ở vài hôm sao?


Ức Phương liếc nhìn Ký Nhu, nhỏ giọng nói: “Nhưng Lương vương… cũng không đến nỗi tệ mà? Phượng quan của Nhu tỷ, chẳng phải cũng là ngài ấy tặng sao…”



“Phượng quan gì chứ? Ta thấy ông ta không có ý tốt đâu.” Ức Dung bĩu môi .” Mũ miện của Hoàng hậu triều trước, lại là đồ cũ, thế nào cũng chẳng phải điềm lành. Cho ta ta còn không lấy ấy chứ! ” Dứt lời quay sang cười hì hì với Ký Nhu.” Tỷ tỷ à, muội nói năng thẳng thắn, tỷ đừng giận đấy nhé!”


Ký Nhu mỉm cười, chưa kịp đáp lời, thì bên ngoài có một a hoàn bên cạnh phu nhân La bước vào. Ba người lập tức im bặt, chỉ nghe người kia nói: ” Nhu Tiểu thư , phu nhân có lời nhắn: bảo cô thay một bộ y phục đẹp, chải đầu điểm phấn, lát nữa người sẽ dẫn cô ra ngoài một chuyến.”


Ký Nhu lấy làm lạ: “Phu nhân không nói là đi đâu sao?”


“Phu nhân chỉ nói, đến nơi sẽ biết. Tóm lại là chỗ tốt, cô đừng hỏi nhiều nữa, mau mau trang điểm chuẩn bị đi.”


Ký Nhu không hỏi thêm, gọi Vọng Nhi chọn y phục, lại sửa sang dung nhan. Hai chị em Ức Dung từ tạ lui ra. Chưa đầy ba khắc sau, Ký Nhu đã chuẩn bị xong, theo phu nhân La đi ra cửa góc của nhị viện, thấy có một chiếc kiệu đã chờ sẵn, hai người liền cùng lên kiệu. Trên đường đi, tiếng người huyên náo, cười nói rôm rả, Ký Nhu đoán đã ra khỏi phủ, đi dọc theo ngõ phố. Thấy La phu nhân cứ tỏ vẻ bí ẩn, Ký Nhu cũng không vội hỏi, chỉ khẽ dùng tay đẩy hé song kiệu, định nhìn ra ngoài, liền bị phu nhân La khép lại, mắng yêu: “Ngoài kia người đông mắt tạp, đừng để đám thô nhân kia vô lễ mà chạm phải.”


Ký Nhu chỉnh lại tư thế ngồi, mỉm cười hỏi: “Hôm nay dì có hỉ sự gì vậy? Sao trông vui vẻ thế?”


“Ta thì còn việc gì mà đáng vui nữa? Phu nhân La cười. “Là cái bức Quan Âm cô thêu lần trước, ta cho người đem bồi khung rồi gửi đến dâng cho Thái phi, nghe nói Thái phi rất thích.”


Ký Nhu thầm nghĩ: bức thêu ấy rõ ràng là do bà vú thêu, vào miệng phu nhân La lại thành công lao của bà ta! Không sợ sau này bị người ta vạch trần thì thành trò cười. Nhưng thấy phu nhân đang hí hửng như thế, nàng cũng không nỡ nhắc nhở gì. Hai người chỉ mới trò chuyện đôi câu, đã thấy kiệu dừng lại, dường như đã qua cửa lớn vào trong phủ.


Mấy bà tử đến đón người xuống kiệu, phía trước là bức bình phong vẽ cảnh “Hỉ thước đăng chi” (chim khách đậu cành), đi men theo đường lát đá, xuyên qua hoa lá, vòng vèo không biết bao nhiêu lần qua hành lang gấp khúc, băng bao nhiêu lớp cửa ngõ, cuối cùng đến một viện rộng năm gian, mái nhà ngói lưu ly, kiểu mái hiên phức hợp, dưới mái có vẽ trang trí cầu kỳ sặc sỡ, tranh họa phong cách Tô Châu.


Ký Nhu bất giác dừng bước, mắt nhìn thẳng vào đại sảnh. Phu nhân La lúc này mới ghé sát tai nàng khẽ cười, nói:


“Thái phi rất thích bức thêu ấy, lại nghe nói là do vợ chưa cưới của Tam gia làm, nên đặc biệt truyền ý chỉ, gọi con vào gặp gỡ một phen đó.”


Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu Truyện Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu Story Chương 40
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...