Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Chương 39
“Cũng chẳng vì chuyện gì đặc biệt”. Ký Nhu ngồi xuống đối diện với phu nhân Hà, lấy ngón tay thon như củ hành non nhẹ chạm vào một con hổ nhỏ bằng vải nằm trên bàn, mỉm cười có phần thâm ý .”Niệm Tú về nhà đã hơn hai tháng rồi, ta thật lòng nhớ tỷ ấy, không biết dạo này nàng ấy sống ra sao.”
Phu nhân Hà bật cười, cảm khái nói: ” Ở nhà mình, dẫu sao cũng là tốt rồi.”
“Dạo này tỷ ấy không gửi thư về sao?”
“Không có.” Phu nhân Hà đáp .Có lẽ vừa mới về, bận rộn quá chăng.
Ký Nhu khẽ gật đầu, cũng không gặng hỏi, lấy từ trong ngực áo ra một phong thư, đặt lên bàn, mỉm cười nói: “Đêm qua ta trằn trọc mãi không ngủ được, chợt nghĩ đến Tỷ Tú nên viết một phong thư cho nàng. Phiền phu nhân giúp ta gửi nó về Tiền Đường.”
“Có mỗi việc cỏn con ấy, mà cô nương cũng tự mình tự đến?” .Phu nhân Hà vui vẻ nhận lời, liền gọi một nha đầu vào, đưa thư cho nàng ta . Đi tìm bác Ngô ở cổng, nhờ bác đem thư này ra trạm dịch.
Ký Nhu nhìn theo bóng nha đầu khuất sau cửa, mỉm cười cảm kích, đứng dậy thi lễ: “Đa tạ phu nhân, để hôm khác ta lại đến chuyện trò cùng người”
Trên đường quay về hoa viên, Ký Nhu dừng lại đôi chút dưới chân tường viện. Nàng nhớ rằng bên phía tường này từng có một chiếc thang. Mỗi khi Thừa Ngọc lén trở về phủ, thường đứng đầu bên kia gọi một tiếng, là gia nhân lập tức mang thang ra cho hắn leo vào. Nhưng từ sau khi nàng dọn tới, số lần Thừa Ngọc trèo tường ít hẳn, chiếc thang ấy cứ nằm trơ trong bụi cỏ, bị cỏ rậm phủ kín, chẳng ai để ý tới.
Dẫu là danh môn thế gia, uy quyền ngút trời, rồi cũng đến lúc gió tắt trống im. Con đường nhà họ Từ, chẳng lẽ sắp đến đoạn tận cùng?
Ký Nhu phóng tầm mắt nhìn ra mặt hồ phẳng như gương, trong đầu bỗng hiện lên cảnh đêm nàng rời khỏi thành Trân Định. Phu nhân Phùng đứng nơi hẻm sau của Phùng phủ, khuôn mặt trắng bệch như tuyết dưới ánh trăng, xa dần theo từng vòng quay của bánh xe. Bánh xe vẫn lăn đều “cộc cộc”, còn bóng dáng người mẹ ấy thì như khói sương trong đêm, dần tan biến vào khoảng trời lạnh lẽo.
Nghĩ đến đó, bước chân nàng quay về cũng trở nên dứt khoát hơn, trên gương mặt hiện rõ vẻ cương nghị. Về phòng, nàng ngồi đợi một hồi, vẫn như thường nhật: ăn cơm, đọc sách, gảy đàn, chơi cờ. Mãi đến xế chiều, Vọng Nhi từ cửa hông dẫn Đoan cô nương vào. Vọng Nhi nghi hoặc nói: “Cô nương, vừa nãy em đến tìm Bá Sơn, hắn nói đã ghé trạm dịch xem, hôm nay không có thư nhà mình gửi về Tiền Đường cả.”
“Ta biết rồi.” Ký Nhu đáp, sắc mặt chẳng chút bất ngờ . Ngươi lui xuống trước, nhớ khép cửa lại giúp ta.
Vọng Nhi đáp lời rồi lui ra ngoài. Đoan cô nương dùng tay áo lau mồ hôi sau cổ, ngồi phịch xuống ghế, nói: “Muội gọi ta gấp như thế, là có chuyện gì sao?”
“Tỷ tỷ. ” Ký Nhu dịu giọng gọi .Chẳng phải tỷ vẫn muốn biết đứa con của tỷ hiện giờ ra sao ư?
Đoan cô nương ngẩn người, hai vai vốn căng cứng chợt sụp xuống, nụ cười trên mặt cũng tan biến sạch, đôi mày gần như nhíu lại làm một. Nàng đưa tay nắm chặt lấy các ngón tay bên kia, day day mãi, cuối cùng khẽ thở dài, nói: “Muội à, không giấu gì muội, tỷ từng đến trang viên bên ngoài, ngày ngày thấy con cái người ta nô đùa đầy sân, lòng tỷ… đến trong mơ cũng mong nhìn được con mình một cái.”
Ký Nhu nghiêng người tới, nắm lấy tay nàng: “Tỷ tỷ, trước kia ta không nói là sợ tỷ canh cánh trong lòng, càng thêm đau khổ. Nay nghĩ lại, là ta sai rồi. Đứa bé của tỷ, là do Yến Vũ đưa đến gửi ở một nhà trong thôn dưới chân núi Tàn Lộ. Còn gửi ở nhà nào, thì chỉ mình hắn biết rõ.
Vậy… Yến Vũ giờ đang ở đâu? Đoan cô nương vội hỏi.
Hắn ở phương tây nam, làm phó tướng dưới trướng tướng quân Thạch. Thuê xe mà đi, nửa tháng là tới. Ký Nhu nói, ánh mắt long lanh khẩn thiết nhìn nàng . Muội chỉ xin tỷ một việc: tỷ hãy đưa bà vú theo đến gặp Yến Vũ, bảo hắn suốt quãng đời còn lại hiếu thuận với bà. Bà vú ở nhà Phùng một đời, chẳng con chẳng cái… Đợi khi giao bà vú cho hắn rồi, hắn sẽ nói cho tỷ tin tức của đứa bé, khi ấy tỷ hãy quay về.
Một tràng lời nói của Ký Nhu khiến Đoan cô nương ngây ra như bị đánh trúng vào trán, đầu óc quay cuồng như rối. Nhưng ngẫm đi ngẫm lại, trong lòng chợt sục sôi, nàng có thể tìm thấy đứa con của mình rồi! Có thể chạm đến gương mặt mềm mại như đậu hũ ấy, ôm lấy thân hình nhỏ bé ấm áp, cánh tay và đôi chân rắn chắc ấy trong vòng tay mình! Nàng mừng đến ứa cả nước mắt, vội gật đầu lia lịa: “Muội yên tâm, tỷ nhất định đưa bà vú đến nơi an toàn . Vậy bao giờ chúng ta lên đường?
” Chiều nay đi thôi…”
Chưa dứt lời, cửa phòng bỗng “rầm” một tiếng bị đẩy tung. Bà vú Đỗ hằm hằm xông vào, đẩy Đoan cô nương sang một bên, trừng mắt nhìn Ký Nhu: “Ký Nhu, con định làm gì vậy hả?
Đoan cô nương bối rối vò tay đứng đó, lúc này mới cảm thấy vừa rồi mình đồng ý quá vội vàng, còn chưa hỏi rõ lý do vì sao Ký Nhu lại muốn đưa bà vú đi. Nhưng nhìn sắc mặt của bà vú ,chắc chắn sẽ chẳng thuận tình. Đoan cô nương đành thấp thỏm đứng chốc lát, rồi lặng lẽ lui ra. Cánh cửa vừa khép lại, bà vú Đỗ đã tiến lên, nắm lấy vai Ký Nhu lắc nhẹ, giọng gấp gáp: “Đang yên đang lành, lại nghĩ quẩn cái gì vậy?”
Vừa nói, bà vừa bật khóc:” Con mấy năm nay trưởng thành thật rồi, có chủ ý rồi, đến cả bà vú cũng không coi ra gì nữa…”
” Bà vú.” Ký Nhu vẫn mỉm cười, nhưng nụ cười ấy xa lạ đến độ khiến người ta không sao hiểu nổi. Như thể trong bất đắc dĩ có kiên cường, trong nhu hòa có nghiêm nghị. Nàng ghé sát tai bà, khẽ khàng nói: “Con lo phủ họ Từ sắp xảy ra chuyện, muốn đưa bà đi trước. Bà mang theo linh vị cha mẹ con, đến chỗ Yến Vũ, có bà ở đó, con mới yên tâm được…”
” Ta đi rồi, còn con thì sao?” Vú Đỗ không hiểu sao trong lòng dâng lên nỗi bất an mãnh liệt.
“Con không đi đâu cả.” Ký Nhu mỉm cười ” Máu của cha mẹ con chưa trả mà!”
Bà vú Đỗ siết chặt lấy nàng, vừa giận vừa thương: “Ký Nhu, sao con lại cố chấp như thế? Phận đàn bà con gái lại dám nói chuyện báo thù? Nghe lời vú , cho dù là vì ai, dù là vì cha mẹ con, cũng không đáng để con đánh đổi cả bản thân mình…
Bà vừa nói, một tay còn lại theo thói quen đưa lên muốn lau nước mắt cho nàng, nhưng chạm vào da thịt lại khô ráo, không một giọt lệ. Lòng bà như chìm xuống đáy. Thầm nghĩ: Đứa nhỏ này hẳn đã lạc vào tà tâm rồi. Nếu phu nhân lúc xưa biết có ngày hôm nay, chắc đã không để ta đưa con đi trốn phương nam, để cả nhà ba người cùng chết bên nhau, còn hơn để lại một mình con chịu khổ nơi trần thế. Nhưng đời làm gì có “giá như”? Giờ đây, hồn phách của phu nhân… không biết phiêu lạc nơi đâu?
Nghĩ đến đó, tim bà đau thắt từng cơn, nước mắt tuôn xối xả, chỉ còn biết ôm chặt lấy nàng, khóc nức nở .
“Bà vú, bà đi đi.. Hai tháng nữa, nếu nhà họ Từ không có chuyện gì, bà lại quay về.” Ký Nhu dứt lời thì gọi khẽ một tiếng: “Đoan cô.”
Đoan cô mừng rỡ quá đỗi, vội đáp một tiếng, rồi chạy ngay vào phòng riêng của vú Đỗ. Bà vú đưa mu bàn tay lau lau khoé mắt, buông Ký Nhu ra, giọng yếu ớt cất lời: “Ta biết.. cô chê bà già này vướng tay vướng chân, ở lại đây cũng chẳng giúp gì được cho cô… Vậy thì ta đi trốn một thời gian, nếu sau này còn bò được, vú sẽ bò về mà tìm cô!” Nói rồi xoay người, lặng lẽ bước ra ngoài.
Ký Nhu ngồi bên cửa sổ, mắt dõi theo bóng bà vú cùng Đoan cô lần bước xuống lầu, ra tới sân lại còn ngoái đầu ba lần một bước, rốt cuộc cũng bước qua bậu cửa. Từ đầu đến cuối, nàng chỉ ngồi yên lặng như tượng, vốn tưởng mình sẽ như những lần trước, úp mặt mà khóc một trận thê lương, nhưng lạ thay, lần này lại không nhỏ một giọt lệ.
Đến gần chạng vạng, phu nhân họ La mới hay tin bà vú Đỗ đã rời phủ ,vì lễ thọ của Thái phi phủ Lương vương đang cận kề, La phu nhân đã nhờ bà vú thêu một bức Quan Âm để làm lễ vật. Nay tranh còn chưa xong, người đã lẳng lặng rời đi, vậy thì là chuyện gì thế này? Phu nhân tức đến nghẹn thở, suýt thì ngã lăn ra ngất. Tỉnh dậy liền nổi trận lôi đình kéo đến lầu thêu của Ký Nhu, giận dữ hỏi: “A Nhu, cái bà vú kia của con, khi nào mới quay về? Thái phi sắp đến ngày sinh thọ rồi đấy!”
“Thưa dì, mời dì ngồi.. bà vú không quay về nữa đâu.” Ký Nhu ung dung mỉm cười đáp: “Bà ấy có một đứa cháu trai, làm quan bên ngoài, muốn đón bà ấy ra sống an dưỡng tuổi già.”
“Thế.. thế.. nhưng cũng đâu thể cứ bỏ mặc bao việc trong nhà, nói đi là đi ?” Phu nhân họ La tức đến mặt đỏ tai hồng.
“Còn bức Quan Âm thêu dở thì sao? Cũng mang đi luôn à?”
Ký Nhu lấy bức tranh Quan Âm từ rương ra, trải lên án cho bà xem: “Gần như xong rồi, chỉ còn thiếu nhành liễu nhỏ trong bình ngọc tịnh. Cái đó cháu cũng thêu được.”
Bà La nhủ thầm trong bụng: Nàng mà thêu được như bà vú à? Tuy trong lòng giận lắm nhưng cũng đành chịu, huống chi bây giờ hôn sự giữa Ký Nhu và Thừa Ngọc đã định, bà không tiện phát tác. Đành cười gượng mấy tiếng, rồi tiến lên, dùng tay nhẹ nhàng v**t v* từng đoạn đường kim mũi chỉ trên bức họa, khẽ thở dài:
“Thêu cũng khéo thật.. ủa, nét mày nét mắt của Quan Âm này, sao trông quen thế?”
Giống ai nhỉ? Bà ngẫm một hồi, rồi thở dài nói: “Ta nhớ ra rồi, trông hơi giống mẹ con . Ta với mẹ con, cũng ngót hai mươi năm chưa gặp lại …” Phu nhân họ La chậm rãi ngồi xuống, khẽ lau khoé mắt: “Đứa em gái đáng thương của ta..Ký Nhu, con chưa biết đâu, lần trước đến Vọng Tiên am, trong đó có một pho Quan Âm bằng ngọc mực, chính là do cha con hồi xưa lúc sang hỏi cưới, đã dùng cả khối ngọc mực nguyên phiến mời thợ điêu khắc, làm theo hình dung của mẹ con mà tạc ra. Bức Quan Âm ấy, giống hệt bức con thêu hiện tại! Chỉ tiếc lần rồi bọn thị vệ khốn kiếp của phủ Lương vương đã tiện tay mà đem mất rồi.”
Phu nhân họ La lắc đầu tiếc nuối, vỗ vỗ tay nàng: “Bức Quan Âm này, ngoài con ra, thật không ai thêu nổi, nhưng con chớ làm quá sức, chỉ cần kịp trước lễ thọ là được!”
Ký Nhu đáp khẽ một tiếng. Thấy bà sắp về, nàng liền đứng dậy tiễn ra tận cửa. Vừa đi tới cửa, phu nhân họ La chợt ngoái lại, mỉm cười hài lòng, ngắm kỹ Ký Nhu, rồi đưa tay vén lọn tóc mai rũ xuống bên má nàng ra sau tai, âu yếm bảo: “Về sau con phải gọi ta một tiếng bác gái . Hôn lễ của con với Thừa Ngọc được định vào tháng Tám ! Áo cưới khăn trùm gì đó, cũng nên nhanh chóng bắt tay thêu đi là vừa!”
Từ hôm ấy trở đi, Ký Nhu liền lấy cớ thêu lễ vật mừng thọ Thái phi để danh chính ngôn thuận đóng cửa từ chối khách khứa. Ức Dung, Ức Phương và các tiểu thư khác còn đỡ, riêng Thừa Ngọc thì bị Vọng nhi chặn ngoài cửa hết lần này đến lần khác, cuối cùng tức đến đỏ mặt tía tai. Nào ngờ Vọng nhi lại xếch mắt một cái, vẻ mặt khinh khỉnh, nói rằng: “Tam gia, theo lý thì người với cô nương nhà ta lúc này chẳng nên gặp nhau đâu ,không cát lợi! Lại nói, cô nương nhà ta phải thêu áo cưới, phải thêu quà mừng thọ, cái gì cũng phải tự tay làm, chứ đâu được thong dong nhàn hạ như Tam gia?”
Thừa Ngọc trừng mắt, vừa định nổi nóng lại muốn bật cười, nét mặt cuối cùng đông cứng lại thành một biểu cảm méo mó kỳ dị. Trong lòng hắn lúc ấy chỉ quanh quẩn ba chữ “thêu áo cưới”, cứ như uống nhầm rượu, chân bước lảo đảo mà lòng ngẩn ngơ, chẳng tự chủ được mà quay người bỏ đi.
Vọng nhi che miệng cười một trận, rồi quay vào phòng. Thấy Ký Nhu đang ngồi bên cửa sổ, bức Quan Âm kia đã thêu xong từ sớm, giặt sạch sẽ, đang được trải phẳng trên án để hong khô. Kỳ thực lời Vọng nhi nói cũng nửa thật nửa đùa , con gái sắp xuất giá, đâu phải việc thêu thùa đều phải tự tay làm, thường là do thợ thêu làm sẵn, tân nương chỉ cần khâu thêm mấy mũi lấy lệ là đủ. Nhưng dạo này nhìn cô nương nhà mình, cũng chẳng quá nhiệt tình với chuyện áo cưới, thường thì chơi cờ đọc sách giết thời gian. Chỉ có điều hôm nay rõ ràng đã nghe thấy hết đoạn đối đáp giữa nàng với Tam gia, vậy mà khuôn mặt dịu dàng như ngọc vẫn thấp thoáng hai lúm đồng tiền duyên dáng, ẩn giấu ý cười.
Vọng nhi biết nàng tâm tình không tệ, liền đoán mình có thể nói vài lời hơi “vượt khuôn phép”, bèn bước tới, vừa nhàn nhã gỡ từng sợi chỉ trong rổ tre, vừa vờ như hỏi vu vơ: “Cô nương.. dạo này người giận Tam gia à? Bằng không sao cứ nhất quyết không chịu gặp?”
Ký Nhu cười khẽ: “Không phải ngươi bảo sao, ta với chàng gặp nhau không cát lợi.”
Vọng nhi “khụ” một tiếng, gãi gãi tai, rồi cười nói: “Ta dỗ Tam gia đó mà! Sao người rảnh quá vậy chứ? Nghe nói bên phủ Lương vương, lễ thọ của Thái phi sắp tới, mọi năm đến lúc này Tam gia bận rộn nhất, vì thế tử bên đó ngày nào cũng mời người sang cùng hắn xếp tuồng, uống rượu, thưởng hoa .”
Ký Nhu chợt hỏi: “Năm nay thế tử không mời Tam gia sao?”
“Không có đâu, cũng kỳ lạ lắm. Gần đây Tam gia với thế tử chẳng còn qua lại như xưa nữa.” Vọng nhi nghiêng đầu nghĩ ngợi, rồi gật gù ra vẻ hiểu chuyện: “Ta biết rồi! Tam gia sắp lấy vợ, thành người lớn rồi, không còn ham chơi với thế tử nữa!”
Ký Nhu vốn nghe đến đó đáng lý phải cười, nhưng hôm nay lại vì mấy lời đó mà khơi gợi tâm sự trong lòng, hàng mi dài khẽ nhíu lại, trước mắt toàn là những dòng tiểu tự trong tập Lý Nghĩa Sơn tập, chẳng còn phân biệt nổi chữ nào ra chữ nào, hoàn toàn chẳng còn tâm trạng đọc sách. Vọng nhi tuy vụng về, nhưng theo hầu Ký Nhu đã mấy tháng, cũng ít nhiều biết nhìn sắc mặt mà đoán tâm tình của nàng, liền nhẹ tay nhẹ chân thu dọn, rồi lặng lẽ lui ra ngoài
Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Đánh giá:
Truyện Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Story
Chương 39
10.0/10 từ 13 lượt.
