Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Chương 37
Ký Nhu chẳng đoái hoài đến tiếng r*n r* ai oán của Bác Sơn, chỉ chậm rãi, từng chữ một hỏi: “Ngươi nói, hắn chửi Tam gia là đồ rùa đen?”
Bác Sơn đang định gật đầu, bỗng trong đầu lóe lên một tia cảnh giác: mắng người là rùa đen, chẳng phải là ngụ ý vợ người ta tư thông với kẻ khác ư? Một câu th* t*c như thế, nếu để tiểu thư nghe rõ, chẳng phải khiến người ta xấu hổ tới mức độn thổ hay sao? Huống chi tiểu thư đây lại chính là vị hôn thê của Tam gia, ngày sau tất sẽ là chính thất của người ta. Hắn kinh hãi trong lòng, vội vàng lắp bắp chữa lời: “Không phải… có lẽ là ta nghe nhầm, cũng có thể là tên gia nô kia nghe sai. Người nọ chửi rất nhiều câu, không chỉ một hai đâu ạ…”
Nói năng lộn xộn, biện giải một hồi, lén liếc mắt nhìn sang, bất giác ngẩn người. Chỉ thấy Ký Nhu từ đầu đến cuối vẫn ngay ngắn ngồi nơi mép tháp, hai tay đặt trên đầu gối, dung nghi đoan trang, không hề có chút dáng vẻ nổi giận. Chỉ có từ ô cửa sổ sau lưng nàng rọi vào một tia sáng, gương mặt nàng khuất trong bóng mờ, thần sắc tối tăm khó phân, đôi mắt sâu lặng, chỉ lặng lẽ nhìn thẳng vào bức tường trước mặt, chẳng biết đang nghĩ điều gì.
Bác Sơn trong lòng không yên, liền dè dặt gọi: “Cô nương?”
Ký Nhu đưa mắt nhìn sang, thần sắc khôi phục vẻ thản nhiên, mỉm cười nhàn nhạt nói: “Ta sẽ không nói với Tam gia đâu, ngươi đừng sợ… Ngươi cũng ra tiền viện xem náo nhiệt đi, nghe xem Lương vương gia và Tam gia đã nói gì, rồi quay lại kể ta nghe.”
Bác Sơn đáp ứng, lại đưa mắt nhìn nàng một cái đầy do dự, rồi mới xoay người rảo bước ra tiền viện.
Chẳng bao lâu sau, hắn đã vội vã trở lại, nhưng không vào ngay mà nép bên ngoài cửa, vẫy tay gọi Định Xuân. Đợi nàng bước tới, liền hỏi nhỏ: “Nhu cô nương vẫn còn ở phòng Tam gia đấy à?”
Định Xuân đáp:” Ta bận bịu, cũng chưa vào xem, nhưng chưa thấy cô ấy rời khỏi viện đâu.”
Bác Sơn liền bĩu môi về phía phòng, khẽ nói:” Ngươi vào xem thử, xem cô nương đang làm gì.”
Định Xuân hồ nghi, nhưng vẫn đi vào xem một vòng, lát sau trở ra đáp: “Không làm gì cả, chỉ ngồi bên tháp, đang đọc một quyển sách Tam gia hay xem đấy. Một lúc mà đã đọc dày cả tập rồi, có khi còn đọc nhiều hơn cả Tam gia đọc cả tháng!”
Vừa nói vừa bụm miệng cười.
Bác Sơn lại hỏi: “Không khóc à?”
“Không hề!” Định Xuân ngạc nhiên liếc hắn. Ngươi rón rén lén lút thế, rốt cuộc định làm trò gì vậy?
“Ngươi nào có biết, khi nãy ta đáp lời cô nương mấy câu, chỉ sợ làm nàng nổi giận. May mà cô nương không chấp nhặt, còn sai ta đi tiền viện dò tin rồi về báo lại, nào ngờ lại nghe được một tin chẳng lành! Giờ chẳng biết phải nói với nàng ra sao… chọc giận vị tam thiếu phu nhân tương lai, cái chức sai vặt này của ta e cũng khó giữ!”
Hắn lắc đầu, làm bộ làm tịch thở dài một hơi.
Định Xuân nghe xong thì bật cười, tiện tay nhéo tai hắn một cái, khiến hắn kêu “ối” một tiếng, nàng liền cất cao giọng vào trong phòng: “Cô nương! Bác Sơn về rồi, nói có chuyện muốn bẩm cô đó!”
Bác Sơn giận đến trợn mắt nhìn nàng, đành lủi thủi bước vào phòng. Vừa qua khỏi ngưỡng cửa, đã “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống, hướng về phía Ký Nhu đang ngồi đối diện mà nói: “Cô nương, người mắng ta đi! Ta vừa rồi dò được một tin chẳng lành!”
Ký Nhu không lấy làm lạ, đặt sách xuống, bình thản nói: “Cứ nói thẳng ra đi.”
Bác Sơn lau mồ hôi trán, lắp ba lắp bắp thuật lại: “Vương gia vừa gặp Tam gia, tỏ vẻ rất hài lòng, hỏi mấy tuổi rồi, từng đỗ danh hiệu gì, thường kết giao với ai… nói vài câu chuyện phiếm, rồi nói muốn thay thân vệ của mình xin lỗi Tam gia. Sau đó…, hắn liếc mắt nhìn sắc mặt nàng, cắn răng kể tiếp, sau đó liền quay sang nói với lão gia rằng nghe nói hôm nọ Tam gia đánh nhau là vì nhìn trúng một cô nương ở giáo phường, cho nên Vương gia đã chuộc thân cho cô ta, xóa luôn tên khỏi sổ giáo phường, đợi vài hôm nữa dạy dỗ cho quen quy củ, sẽ đưa vào phủ làm nha hoàn sai khiến! Chậc chậc, cô nương không nhìn thấy đâu, sắc mặt của lão gia lúc ấy đen kịt lại…”
Quả nhiên, Ký Nhu nghe xong vẫn không tỏ một nét biểu tình nào, chỉ lặng lẽ thốt lên một tiếng “Ồ”.
Bác Sơn trong lòng nóng như lửa đốt, vội vàng nói thêm: “Ngoài việc ấy ra, còn có một chuyện cực kỳ tốt, cô nương nghe rồi nhất định sẽ vui Vương gia nói, muốn tặng người một nha đầu, còn nói: nghe nói Tam gia sắp có hôn sự, chỉ e đến lúc ấy đã phải lên phương Bắc, không thể đến mừng được, nên liền chuẩn bị lễ vật từ trước, sai thị vệ của mình mang ra một cái tráp vàng rực rỡ. Cô nương đoán xem là gì?”
Ký Nhu mỉm cười hỏi: ” Là gì vậy?”
“Là một chiếc phượng quan cho tân nương đội! Bác Sơn vừa nói vừa khoa tay múa chân, trên ấy nạm mấy nghìn hạt trân châu to bằng quả nhãn, viên nào viên nấy tròn vo, soi sáng cả căn phòng! Lại còn có các loại bảo thạch đan bằng kim tuyến, nào đỏ, nào lục, nào lam, sáng loáng lấp lánh đến lóa mắt! Cô không biết đâu, lúc ấy cả phòng người, mắt ai nấy đều sáng rực như châm lửa ấy! Vương gia còn nói, phượng quan ấy còn đi kèm một chiếc hà bào, là vật của Hoàng hậu tiền triều đội qua. Khi vương gia dẫn quân tiến cung, bọn thái giám trong khố viện dâng lên. Vương gia bảo thợ tháo hết rồng ngọc phượng vàng ra, chỉ chừa lại phần không trái quy chế, để tương lai tam thiếu phu nhân dùng cho yên lòng!”
Nói đến đây, hắn nghĩ bụng: tiểu thư nghe xong chắc phải vui đến ngất đi rồi chứ? Cả thiên hạ này, nữ tử nào có phúc phận đội được phượng quan của Hoàng hậu nương nương? Vậy mà giờ đây nói tặng là tặng! Nhưng vừa ngước lên, liền giật mình: nét mặt Ký Nhu chẳng có gì gọi là “hỷ” cả. Một gương mặt tựa đóa phù dung, phủ đầy mây u ám. Năm đầu ngón tay nàng đang đặt bên mép tháp, co rút lại, siết chặt như muốn bấu nát cả vải lụa.
Bác Sơn thấp thỏm trong lòng, chẳng rõ có nên nói tiếp nữa hay không.
Cuối cùng lại nghe Ký Nhu hỏi: “Sau đó thì sao?”
Hắn như trút được gánh nặng, một hơi nói nốt: “Nói xong, vương gia chuẩn bị rời đi. Lão gia mời ở lại dùng cơm, nói trong phủ đã chuẩn bị mấy buổi hí khúc. Vương gia từ chối, bảo nay vẫn còn đang thủ tang, chẳng tiện vui vẻ quá đà, huống hồ còn phải ở lại Kim Lăng thêm mấy tháng nữa, đợi ấm áp mới lên đường bắc thượng… sau này ngày tháng còn dài, sẽ thường xuyên qua lại, nên lão gia không cần khách khí! Rồi… người đi rồi ạ!”
Hoàng đế ban cho Lương Vương một phủ đệ, vốn là vương phủ cũ của một vị vương gia triều trước, nằm gần Trấn Hoài Kiều, lầu các trùng điệp, hành lang rộng mở, mái cao ngói biếc, rường son cột chạm, nguy nga hoa lệ. Chỉ tiếc vào năm Kim Lăng bị vây thành, mấy gian nhà chính bị đại pháo đánh sập, mấy viên ngói lưu ly cũng bị binh lính lén cạy đem đi. Nay muốn sửa sang lại, bài trí đâu ra đó, ít cũng phải mất mấy tháng mới xong.
Bởi vậy, mấy tháng nay Lục Tông Viễn vẫn ở tạm trong trạm dịch, chưa chuyển đến vương phủ. Cách vài ngày, bên Doanh Thiện Sở lại sai người đem bản kê giản lược đến trình: chỗ nào cần trồng thêm cây cảnh, chỗ nào nên dựng lại lan can, hoặc nơi nào thiếu dụng cụ vật dụng, đều được ghi chép rành mạch, từng khoản từng mục bẩm báo trước mặt.
Dư Thiệu vốn đã chán ngán mấy chuyện tạp vụ này đến cực độ, hễ thấy người của Doanh Thiện Ty tới là lập tức tránh đi nơi khác. Hắn ra ngoài ngồi trên bậc đá, rút chủy thủ ra gọt trúc làm nỏ con. Mới gọt được một nhúm nhỏ, thấy người của Doanh Thiện Ty đã lui khỏi, bèn phủi tay quay lại thư phòng, vừa hay bắt gặp Lục Tông Viễn đang bới tung đống công văn cao như núi chất trên án thư.
Nghe tiếng chân Dư Thiệu bước vào, Lục Tông Viễn chẳng thèm ngẩng đầu, chỉ hừ khẽ một tiếng: “Ngươi thì giỏi lánh thân thật đấy.”
Dư Thiệu phẩy tay, uể oải nói: “Nếu công tử định ở Kim Lăng lâu dài, vậy thì chi bằng mua thêm mấy a hoàn?”
Rồi như sực nhớ ra điều gì, hắn lại đổi giọng: “Hay là đưa thư cho phu nhân, điều vài người từ phương Bắc xuống cũng được.”
“Không cần. E rằng chỉ một hai tháng nữa là xong việc.”
Lục Tông Viễn cũng lấy làm phiền, thuận tay đẩy đống công văn như tuyết sang bên, một tấm thiếp nền đỏ lộ ra. Hắn nhấc lên xem, bèn bật cười, thảnh thơi ngồi xuống, đọc lại từng chữ từng dòng, đoạn quay sang nói với Dư Thiệu: “Ta cũng chẳng còn kiên nhẫn nghe đám người Doanh Thiện Ty lải nhải nữa rồi , giờ có chỗ tốt để tránh đi. Tông Hải gửi thiếp mời ta qua vương phủ ở tạm mấy ngày. Khổ cho hắn, tám phần là bị Khánh Vương thúc đứng phía sau cầm roi ép hắn viết.”
Lục Tông Viễn liếc mắt nhìn hắn, cười nhạt hỏi: “Không vui à? Trước khi ta đến, chẳng phải ngươi từng tá túc ở phủ Khánh Vương đó sao?”
Lúc này trong lòng Dư Thiệu vô cùng rối rắm. Trong tiềm thức thì muốn đi, song mấy tháng qua, hắn đã nhận ra bản thân vì Phùng Ký Nhu mà có phần lạc lối. Hắn vốn là người biết tiết chế, nay đã hạ quyết tâm phải giữ mình. Bèn dứt khoát lắc đầu, nghiêm túc đáp: “Không muốn đi.”
Lục Tông Viễn chẳng mấy bận tâm, chỉ phẩy tay: “Đi gọi người thu dọn đi, mai chuyển sang phủ Khánh Vương.”
Dư Thiệu đành vâng lời, vừa định quay người đi thì lại bị gọi giật lại.
Hắn dừng bước, ánh mắt của thiếu niên ấy bình tĩnh mà ôn hoà, nhìn thẳng về phía hắn. Lục Tông Viễn ngẫm nghĩ một lát, lại nhìn nỏ trúc trong tay hắn, rồi bỗng nói: “Ta viết một phong thư gửi Tiêu Trạch, ngươi đến dưới trướng y làm giáo úy đi.”
Dư Thiệu sững người. Trong đôi mắt sớm chín chắn của thiếu niên ấy thoáng qua một tia hoảng hốt, nhưng rồi rất nhanh liền lấy lại bình tĩnh.
Nghe ra Lục Tông Viễn nói lời ấy không phải mệnh lệnh, mà là ngỏ ý, hắn bèn trầm ngâm một thoáng rồi đáp: “Từ nhỏ thần đã lập thệ trước cố Vương gia, đời này nguyện theo hầu công tử, thề không trái.”
Lục Tông Viễn cũng chẳng ép, chỉ khẽ nói: “Ngươi cứ đi đi. Nhân tiện xem chừng người đàn bà kia học xong phép tắc chưa, bao giờ có thể vào phủ họ Từ.”
Dư Thiệu vâng một tiếng, cáo lui rồi phi ngựa đến chốn Châu thị.
Vào đến cuối ngõ sâu, thấy cửa chính nhà nhạc công kia đã khoá kỹ, hắn bèn vòng qua cửa sau, gõ hai tiếng lên vòng cửa. Có tên đồng tử ra mở, dẫn hắn vào trong. Biệt Vân, chủ nhân nơi này, đang theo một bà vú học quy củ hành lễ: thân đứng thẳng, hai tay chồng lên nhau, tay phải đặt trên tay trái, nghiêng bên hông trái, người hơi khom xuống, gối hơi khuỵu.
Động tác vốn phải cung kính nghiêm cẩn, cả người đều căng cứng. Nhưng vừa cúi đầu, ánh mắt nàng ta đảo sang bên, vừa khéo thấy đôi hài đoạn lụa xanh lam thêu chỉ bạc ở ngưỡng cửa, đưa mắt lên nữa là áo tiễn tụ lam chàm thêu kim tuyến, người ấy thanh tú như tuyết đầu xuân vừa tan.
Biệt Vân liền bật cười “hơ” một tiếng, toàn thân mềm nhũn như bị rút sạch gân cốt, uốn lượn mà bước tới, thi lễ một cái, động tác thì không sai mực, nhưng phong thái lại khác hẳn. Nàng cười tủm tỉm: “Công tử cố ý đến để tạ tội với thiếp sao?”
Dư Thiệu chưa hiểu ý nàng ta, nhíu mày: “Tạ tội gì?”
“Tạ cái tội hôm ấy ném người ta lên giường rồi vứt đó bỏ đi chứ sao!”
Dư Thiệu chau mày, cố tình lảng qua chuyện ấy, nghiêm giọng nói: “Công tử hỏi ngươi học quy củ đến đâu rồi, bao giờ có thể nhập phủ họ Từ.”
“Ta học ra sao, công tử nhìn thì rõ.” Nói rồi, Biệt Vân chủ động nắm lấy tay hắn , bị Dư Thiệu hất ra, nàng vẫn tươi cười tự nhiên, kéo hắn ngồi xuống ghế, hô một tiếng gọi người, tên đồng tử liền mang lên một bình trà thơm. Biệt Vân bĩu môi, không thèm tiếp, bảo: “Công tử anh hùng tuấn tú, uống gì trà? Mang rượu ra đây.”
Chẳng mấy chốc, rượu được đưa tới, Biệt Vân tự tay rót một chén, đưa đến trước mặt Dư Thiệu dạo gần đây tâm thần hắn rối bời, chẳng hiểu vì sao, tay lại vô thức đón lấy. Biệt Vân vừa lòng mỉm cười, quay về chỗ, lại theo vú già hành lễ, lúc cúi mình, mắt ngời sóng biếc, thân uốn nhịp thướt tha.
Nàng cố sức quyến rũ hồi lâu, thấy Dư Thiệu chỉ ngồi đó, mắt nhìn xa xăm nơi cửa ngõ, tựa như hồn phiêu ngoài cõi. Biệt Vân liền bĩu môi, đá mắt cho vú già lui ra, rồi nhẹ nhàng tựa vào người hắn, tay đặt lên vai, khẽ lay lay, khẽ nói: “Công tử, xem ta học quy củ thế này, vào phủ họ Từ, Tam công tử có để mắt đến ta không?”
“Ta cũng không biết.” Dư Thiệu đáp gọn, đặt chén rượu xuống, định đứng dậy cáo từ.
Biệt Vân vội bước tới, ép hắn ngồi lại, áp sát bên tai, giọng mềm như tơ: “Nghe nói người trong lòng công tử sắp gả cho Tam công tử rồi phải không?”
Ánh mắt Dư Thiệu vụt lạnh, đang định mở lời thì Biệt Vân đã đưa ngón tay thon nhỏ chạm khẽ môi hắn, bật cười nói: “Thiếp có một cách, giúp công tử giải sầu tức thì.”
“Cách gì?” Vu Thiều không nhịn được hỏi.
“Người ta muốn ngủ với nữ nhân của công tử, thì công tử cứ ngủ với nữ nhân của hắn trước là xong.”
Nói rồi, Biệt Vân phá lên cười, thấy hai má Dư Thiệu đỏ bừng, nét ngây thơ bừng sáng, khiến nàng cũng xao lòng. Liền kéo lấy đai áo hắn, dẫn về phía thêu sàng, đôi môi đỏ mọng vội vàng ghé đến.
Dư Thiệu trong lòng quanh quẩn mãi câu nói ấy, tâm cũng theo đó mà lay động. Không rõ do mê loạn hay do phản ứng bản năng, hắn bất thần đẩy nàng ngã xuống sàng, Biệt Vân khẽ kêu “ôi”, hắn cũng theo đà đè lên.
Hắn muốn nhìn thật kỹ nữ tử này, bàn tay chai mỏng lướt từ mày liễu, qua đôi má ửng đào, xuống đôi môi mềm như anh đào chớm nở, đến bờ ngực nhấp nhô như núi, rồi eo thon chỉ vừa một vòng tay…
Trong mắt hắn, từng đợt sóng dâng cuồn cuộn là mê đắm? Là mơ hồ? Hay là luyến tiếc? Hay chính là loại ghen tuông như trùng độc bám xương, lần đầu trong đời hắn nếm trải, từng chút từng chút, gặm nhấm trái tim vốn thuần khiết?
Hắn mê loạn mà si mê, cúi đầu hôn lên đôi môi đang hé mở kia một cái thật sâu…
Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Đánh giá:
Truyện Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Story
Chương 37
10.0/10 từ 13 lượt.
