Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu

Chương 36


Triệu Sắt vốn xuất thân luyện võ, hai người Tông Hải và Thừa Ngọc cộng lại, cũng chỉ miễn cưỡng đánh ngang tay với y, bởi thế lúc ấy Dư Thiệu chỉ đứng một bên xem cuộc, vốn bản tính không thích va chạm, gần đây lại tâm phiền ý loạn, thấy Thừa Ngọc bị đánh, ngược lại trong lòng lại có mấy phần hả hê, bèn chậm rãi kéo chân, đi lên chiếc trướng thêu nằm nghỉ.


Tên gia đinh thấy mấy người đánh nhau ầm ĩ, bàn ghế bay loạn, sợ đến hồn vía lên mây, vội vã chạy đi báo quan. Không bao lâu, nha sai trong quan phục đã kéo đến. Vừa nhìn qua đã thấy một bên là phủ thân vương của Khánh Vương, một bên lại là phủ Lương Vương, bên nào cũng không dễ đụng chạm. Đám nha sai liền vò đầu bứt tai suy nghĩ, cuối cùng cắn răng quyết định: thôi thì cứ khóa hết về nha môn, rồi lặng lẽ sai người đi đưa tin về hai phủ, đợi hai bên giảng hòa mới mong yên chuyện. Thế là ba kẻ gây sự bị một sợi dây thừng xâu như xâu bánh ú, run rẩy bị dẫn về nha môn Ngũ Thành Binh Mã Ty.


Chỉ có Dư Thiệu, nằm trên trướng thêu, ngủ một giấc say nồng yên lành, đến khi mở mắt thì trời bên ngoài đã sẩm tối. Hắn đầu đau như búa bổ, vừa trở mình, liền thấy bên mình là một nữ tử đang ngủ say, khuôn diện trắng mịn như phấn, một cánh tay trần tuyết trắng vắt ngang cổ hắn, hương thơm nhè nhẹ như hoa tường vi khiến người mê mẩn. Dư Thiệu giật mình như sét đánh ngang tai, vội nhìn khắp thân thể, thấy y phục vẫn còn chỉnh tề, bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm, xỏ giày định rời đi. Nào ngờ nữ tử kia vươn tay ôm lấy hông hắn, dịu dàng gọi: “Công tử …” Giọng nói mềm mại đến khiến người mềm nhũn.


Dư Thiệu ngẩn người, lửa nóng trong người dâng trào, song trong lòng đã sớm bị bóng hình Phùng Ký Nhu lấp đầy, những kẻ khác dù thế nào cũng không thể chen vào nổi. Hắn lập tức dựng thẳng đôi mày rậm đen, thô lỗ hất nàng ta ra một bên, nhấc chân bỏ chạy một mạch không quay đầu lại.


Tối hôm đó, Đại công tử nhà họ Từ nhận được tin, không dám lập tức tâu trình lên phụ mẫu, vội sai người đem bài tử của mình đến nha môn, bảo lãnh Thừa Ngọc về phủ. Phu nhân họ Phó vừa trông thấy, thấy gương mặt tuấn tú của Thừa Ngọc nay bị đánh bầm tím sưng vù, tức giận vừa mắng vừa khóc: “Con thật là chẳng có ngày nào yên thân! Ta ngày ngày nhờ Ký Nhu giúp con học hành, xem ra nàng ấy chỉ lo ngắm chứ không lo giữ!”


Nói đoạn, liền gọi người đi mời Ký Nhu đến. Thừa Ngọc hoảng hốt, vội níu lấy vạt áo sau của Phó phu nhân, mắt đỏ hoe, khẩn thiết cầu xin: “Đừng… đừng để nàng ấy biết chuyện này.”


“Thì ra ngươi cũng biết mất mặt?” Phó phu nhân nghiến răng, dí ngón tay trỏ lên trán con trai một cái. Thừa Ngọc ôm trán r*n r* một tiếng, khiến bà giật mình hoảng hốt, chẳng trách mắng thêm câu nào, vội cho mời đại phu chuyên trị chấn thương đến trong đêm, bốc thuốc, đắp mặt, an bài hắn nghỉ ngơi. Sau đó, bà một mình sang thư phòng, ngồi phịch xuống ghế trước án thư của Từ Xướng, thở dài một tiếng.


Từ Xướng khi ấy đang mải mê đọc sách, tiện miệng hỏi: “Lại thở dài gì thế?”


Phó phu nhân nói: “Theo thiếp thấy, hay là trong năm nay hãy lo liệu hôn sự cho Thừa Ngọc đi thôi. Dù sao cũng là người trong nhà cưới người trong nhà, cũng chẳng phải lễ nghi gì rườm rà.”



Từ Xướng nghe xong, không lấy làm tán đồng, chậm rãi bảo: “Chỉ e lễ nghi sơ sài, khiến người ta thiệt thòi.”


Phó phu nhân bèn đem chuyện Thừa Ngọc ẩu đả kể lại một lượt, nhưng không dám nói là ở kỹ viện, chỉ bảo là đánh nhau giữa chốn thị tứ. Từ Xướng vừa nghe, giận đến mức mày dựng môi run, nửa ngày sau mới rít qua kẽ răng một câu: “Sao không đánh chết hắn luôn cho rồi!” Rồi mắng một tràng, lại thở dài: “Đối phương là người phủ Lương Vương, chỉ có thể chịu thiệt, lấy lớn làm nhỏ, lấy nhỏ làm không thôi vậy.”


Phó phu nhân nghe hắn lại định nhẫn nhịn, cơn giận lại bốc lên đầu, vừa lau nước mắt vừa nức nở: “Phủ Lương Vương tuy là đại tộc, trong đó người người cũng chia sang hèn. Cái tên Triệu Sắt kia là hạng gì chứ? Chẳng qua là một tên thân tín bên cạnh thế tử phủ Lương, thế mà cũng dám ra tay đánh chửi thiếu gia đường đường của phủ Định Quốc công? Cái nhục này, thiếp thì nuốt không trôi! Huống chi chuyện này lại còn liên lụy đến thế tử phủ Khánh Vương, dù chàng không truy cứu, phủ Khánh Vương há chịu để yên? Tới lúc đó mà tiếng xấu lan truyền trong triều, để xem người ta có gọi chàng là ‘rùa rụt cổ’ không?”


Từ Xướng trừng mắt, mắng vài câu “nói càn nói bậy”, nhưng thấy Phó phu nhân khăng khăng không buông, bản thân lại cũng thấy chuyện này quả thật khó nhịn, bèn bực bội châm đèn thức suốt đêm, viết một bản tấu chương tố cáo. Trong đó chọn lựa vài tội trạng của Lục Tông Viễn như lưu lại Kim Lăng trái chỉ, dung túng thuộc hạ hành hung, phục tang không nghiêm… đều là những lỗi không quá nặng nhưng đủ khiến người ta khó coi, rồi bảo Đại công tử mang dâng lên ngự lãm.


Mấy ngày sau, cả nhà nơm nớp lo sợ, cuối cùng ngự bút phê xuống: “Giang sơn nửa bờ của Đại Chu là do Lương Vương khai phá, thế tử Lương Vương từng thay trẫm tiếp nhận biểu tấu quy thuận của Từ Xướng, sao lại không thể ở lại Kim Lăng? Yên Kinh khổ hàn, trẫm vốn có ý để thế tử ở lại lâu dài.”


Rồi ngự bút vung một nét, ban cho một tòa phủ viện mới xây, làm biệt phủ của thế tử Lương Vương tại Kim Lăng. Lại dặn Từ Xướng phải nghiêm khắc dạy bảo con trai, văn võ kiêm tu, thiếu một cũng không được. Cuối cùng chỉ phái xuống một đạo chỉ ý nhàn nhạt: “Hãy giao kẻ thân tín đã ra tay đánh người của thế tử phủ Lương cho quan phủ tra xét.”


Từ Xướng xem xong tấu chỉ, như bị gậy đánh sau ót, mắt hoa đầu choáng, suýt nữa phát bệnh. Vội gọi người lấy cao dán, dán ngay lên huyệt thái dương, rồi liên tục sai Đại công tử: “Mau đem kẻ ác nô ấy đến tạ tội thay con ta!”


Đại công tử vâng mệnh đi ngay, nhưng không sao bắt được Triệu Sắt. Bởi Lục Tông Viễn tuy nghiêm khắc, nhưng đối với người dưới lại cực kỳ bảo vệ, hôm xảy ra chuyện đã lập tức phái Triệu Sắt về Yên Kinh. Đến khi nghe tin có người đến bắt theo chỉ, hắn liền cởi bỏ vương bào, thay thường phục, đích thân đến phủ họ Từ để dâng lời tạ lỗi.


Vì nguyên thân của Lương Vương đã băng hà, nên cách đây không lâu, Lục Tông Viễn đã tiếp nhận kim sách kim bảo, kế thừa vương tước. Thánh thượng ban một đạo thánh chỉ, sắc phong nguyên chính thất thế tử là Nguyên phi, tấn phong làm Lương Vương phi, còn nguyên phối của cố vương thì phong làm Thái phi. Bởi thế, tuy bấy giờ người người vẫn quen miệng gọi Lục Tông Viễn là Thế tử, kỳ thực đã là thân vương chính ngạch, danh chính ngôn thuận.


Từ Xướng hôm trước còn rền rĩ kêu oan, tới khi nhận được bái thiếp thì tâm trạng liền xoay chuyển. Ngay hôm ấy, y liền dốc lòng chuẩn bị đại lễ nghênh giá vương gia, từ lúc canh năm đã truyền lệnh mở toang chính môn, các nam đinh trong phủ chỉnh tề y quan, phân hàng theo thế nhạn dực từ ngoài cửa tới tận đại sảnh, đứng chờ tiếp giá. Trong viện còn bày biện pháo hoa, nhạc trống, chỉ chờ Lục vương gia thân lâm.



Từ Từ Xướng sốt ruột xua tay: “Không gặp, không gặp!”


Nói đoạn, trong lòng nghi hoặc , vội gọi người hầu trở lại, hỏi: “Vị công tử kia trạc bao nhiêu tuổi? Dung mạo ra sao?”


Người hầu đáp: “Chừng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, diện mạo cực kỳ tuấn tú. Vận áo bào trắng vải thô, đầu đội mũ tang đơn sơ, giống như công tử nhà quan nào đó mới có người thân qua đời, bởi vậy mới mặc đồ tang như thế.”


Từ Thừa Xướng nghe xong, kinh hãi thất sắc, vội dùng một tay giữ lấy chiếc mũ ô sa đang lảo đảo muốn rơi, đích thân dẫn đầu ra cửa góc xem thử. Quả nhiên thấy một vị công tử trẻ tuổi như lời người hầu tả, đang đứng chắp tay trước ngực, trầm mặc đọc dòng chữ khắc trên bia đá đặt nơi bệ rùa trước cổng. Trên tấm bia ấy ghi chép lại chiến công hiển hách năm xưa của Tiên định Quốc công nơi Tây Cương.


Từ Thừa Xướng thất kinh, vội vàng quỳ xuống hành lễ, miệng hô lớn: “Vương gia kim an! Hạ quan thất lễ, tội đáng muôn chết!”


Vừa dứt lời, chiếc mũ quan liền “choang” một tiếng rơi lăn xuống đất.


Từ Thừa Xướng hổ thẹn vô cùng, thấy người tùy tùng của Lục Tông Viễn, chính là viên thân tín tên gọi Dư Thiệu, nhặt mũ lên đưa lại, liền vội tiếp lấy đội lên đầu, cung kính nói: “Vương gia, xin mời vào trong!”


“Xin Từ đại nhân đi trước.” Lục Tông Viễn mỉm cười ôn hòa, giơ tay nhún nhường mời Từ Thừa Xương dẫn đường, vừa đi vừa than rằng: “Tiên phụ năm xưa cũng từng giao chiến vài trận với bọn Khương nhân, nói ra thì với quý phủ cũng coi như có chút giao tình.”


Từ Thừa Xướng vội cúi người xưng phải, đưa Lục Tông Viễn đi vòng qua bức bình phong. Bên trái là tiền viện, bên phải chính là nhị viện. Vì hôm nay trong phủ đã sớm truyền tin Vương gia muốn giá lâm, nên tất cả gia nhân, tỳ nữ đều bị nghiêm cấm tự ý đi lại.


Thừa Xướng dẫn Lục Tông Viễn rẽ trái đi về phía tiền viện, trong lòng thầm kêu khổ, mà lại không có nổi một người kịp thời đi báo tin. May thay, thấy một tiểu tư ăn vận chỉnh tề chạy ngang qua, ông vội quát gọi lại, phân phó: “Chạy mau ra cửa chính báo với Đại lão gia và các vị công tử, nói Vương gia đã tới, mời họ lập tức chuyển đến đại sảnh nghênh tiếp!”



Lục Tông Viễn tuy là vương thất, nhưng dáng vẻ lại vô cùng hòa nhã, thong thả ngồi vào chủ vị trong sảnh đường. Đợi Từ Thừa Xướng lần lượt giới thiệu từng người, hắn mới mỉm cười thân thiện, đặt chén trà xuống, hỏi: “Sao hôm nay Tam công tử lại không có mặt ở nhà vậy?”


“Có! Có!” Ông vội đáp, đưa mắt liếc một vòng trong đám đông, lại quả thật chẳng thấy bóng dáng Từ Thừa Ngọc đâu, bèn vội ra hiệu cho Từ Thừa Huy. Từ Thừa Huy liền chạy ra ngoài sảnh, vừa nhìn đã thấy một tiểu tư đang lấp ló ở cửa góc, chẳng phải là Bác Sơn đó sao? Hắn vẫy tay gọi: “Tam gia nhà ngươi đâu?”


Bác Sơn đáp: “Tam gia đợi đến tận trưa, đói đến đứng không nổi, lại thêm vết thương nơi sườn tái phát, nên trở về phòng nghỉ rồi.”


Từ Thừa Huy nghe xong liền giáng cho hắn một cái tát, mắng: “Vương gia giá lâm, muốn gặp người. Còn không mau đi gọi?!”


Bác Sơn ôm má, vội quay người chạy về viện của Tam gia. Vừa vào đến nơi, đã thấy Từ Thừa Ngọc và Ký Nhu, một người đứng ngoài bình phong, một người ở trong, chỉ cách nhau một lớp màn lụa, đang mặt đối mặt trò chuyện.


Bác Sơn vội kéo tay áo Từ Thừa Ngọc, dậm chân kêu: “Ôi chao Tam gia ơi! Ngài hại chết tiểu nhân rồi! Vương gia đã tới, đích danh muốn gặp ngài đó! Còn không mau đi?!”


Từ Thừa Ngọc nghe xong cũng quýnh quáng tay chân, vội vàng lấy lễ phục và kim quan ra mặc loạn cả lên, miệng không quên trách: “Không phải đã bảo ngươi canh ở cửa chính sao? Sao không báo kịp thời?”


“Chà, chuyện này sao trách tiểu nhân được!” Bác Sơn vừa nhanh tay giúp mặc áo, vừa nói: “Cái vị Vương gia ấy, chỉ mặc thường phục, dắt một tiểu tư, im ắng đi từ cửa góc vào, lại khách khí trò chuyện với lão gia, tiểu nhân nào ngờ được người ấy chính là Vương gia!”


Hai người một nói một đáp, vội vàng cuống quýt, hoàn toàn quên mất bên kia bình phong còn có Ký Nhu đang ngồi nghe rõ mồn một. Từ Thừa Ngọc mặc xong, vội vã đi ra, ai ngờ vừa xoay người đã chạm phải ánh mắt của Ký Nhu. Hắn “ối” một tiếng, đưa tay che mặt, lùi lại một bước, trong lòng thầm kêu khổ: Hỏng rồi! Gương mặt bầm tím thế này lại để nàng thấy mất rồi!


Chưa kịp nghĩ thêm, phía sau Bác Sơn đã đẩy một cái, giục: “Tam gia! Đến lúc này rồi mà ngài còn xấu hổ gì nữa? Về sau còn nửa đời ở bên nhau, dù có xấu có lạ, cô nương ấy cũng phải quen thôi!”



Ký Nhu nói: “Này, huynh đợi đã!”


Từ Thừa Ngọc dừng chân, thấy nàng bước tới, đưa tay chỉnh lại chiếc kim quan lệch trên đầu, rồi từ áo xuống mặt quét mắt một lượt, gật đầu nói: “Đi được rồi.”


Trong khoảnh khắc ấy, lòng Từ Thừa Ngọc dâng lên muôn phần mềm yếu, trăm mối triền miên. Hắn chỉ muốn được đứng đó mãi, không muốn ra tiền viện ứng đối vị Vương gia gì kia nữa. Hắn liền kéo lấy tay nàng, ngẩn ngơ gọi một tiếng: “Ký Nhu!”


Hai chữ ấy lăn nhẹ nơi đầu lưỡi, ngưng đọng cả vạn lời chưa kịp nói, chỉ đọng lại thành một nụ cười.


“Đi đi.” Ký Nhu lại nhẹ giọng giục, đưa tay đẩy chàng ra cửa. Từ Thừa Ngọc đành nhấc vạt áo, rảo bước đi mất.


Bác Sơn cũng muốn chạy theo, chợt nghe Ký Nhu phía sau gọi: “Bác Sơn, lại đây!”


Bác Sơn mồ hôi nhễ nhại, vội ứng tiếng chạy tới, hỏi: “Cô nương còn điều gì dặn dò?”


“Tam gia cứ để tự người đi.” Ký Nhu nói, thấy bóng Từ Thừa Ngọc đã khuất, trong viện các nha hoàn đều đang bận bịu làm việc, liền dẫn Bác Sơn quay vào phòng, ngồi xuống bên giường, hỏi: “Ngươi nói ta hay, Tam gia vì cớ gì lại đánh nhau với người phủ Vương gia?”


Bác Sơn trăm tính ngàn nghĩ cũng không ngờ nàng hỏi chuyện này, trong lòng thót một cái, miệng lấp l**m: “Tam gia còn trẻ, tính khí bốc đồng, chỉ vì đôi ba câu không hợp liền ra tay thôi.”


“Ồ? Thế là vì chuyện gì mà không hợp lời?”


Bác Sơn vò đầu gãi tai, lúng túng không tìm ra cách chống chế. Lại thấy gương mặt Ký Nhu vẫn nhẹ nhàng thản nhiên, nhưng đôi mắt đen láy như hồ sâu, khiến hắn bất giác ớn lạnh, không nén được liền khai tuốt: “Tiểu nhân… tiểu nhân cũng không vào trong nhìn thấy, chỉ canh ở ngoài thôi. Sau mới nghe bọn gã sai vặt kia nói, ban đầu là Tam gia và mấy vị Thế tử gia bất mãn, trách cái ả kỹ nữ kia bỏ mặc bọn họ, đi uống rượu với người khác. Sau đó vị khách nọ còn mắng thẳng mặt Tam gia là đồ rùa đen, Tam gia tức quá mới ra tay! Cô nương… cô ngàn vạn lần đừng nói là tiểu nhân tiết lộ, Tam gia mà biết, thế nào cũng đánh chết tiểu nhân mất!”


Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu Truyện Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu Story Chương 36
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...