Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Chương 18
Ký Nhu vừa buồn cười, trong lòng vừa chua xót, bèn dịu giọng khuyên nhủ : “Đâu đến nỗi nghiêm trọng đến thế, e là dì nghĩ nhiều rồi.”
Thấy La phu nhân sụt sùi mãi không thôi, nàng bèn ghé sát tai thì thầm một câu: “Chúng ta vào phòng thôi dì, ở đây tai vách mạch rừng.” Rồi nửa kéo nửa đỡ dì trở về trưởng phòng, đích thân rửa mặt điểm trang lại cho bà, sau đó mới tiễn bà ra về.
Đợi tiễn La phu nhân xong, vú Đỗ tựa tay lên khung cửa, ngoái đầu nhìn Ký Nhu, cười mà như không cười, bất đắc dĩ nói: “Người ta nếu bị o ép thì cũng phải có bản lĩnh chịu đựng, còn bà ấy thì hay rồi, từ khi vào phủ tới nay, cứ như gánh nặng của Nhị cô nương vậy, cái nết thì yếu đuối, chẳng chịu giấu giếm điều chi. Ta thật chẳng hiểu, bà dì ấy của cô làm sao mà lăn lộn được từng ấy năm trong phủ. Sau này thể nào cô cũng phải thường xuyên đứng ra vá víu cho bà ấy.”
Ký Nhu dịu giọng đáp: “Dì đối với ta thật lòng tốt.”
Có lẽ vì lòng thương yêu bị dồn nén, không gặp được tỷ tỷ nhà họ Từ nên đành coi nàng như ruột thịt mà yêu quý? Dù là vậy, cũng xem như Ký Nhu có chút phúc phận. Một cô nương mồ côi, thân cô thế cô, chẳng chốn nương thân, trong phủ lớn này, không có ai để nương tựa, sống qua ngày vốn đã chẳng dễ dàng gì.
Ký Nhu ngồi dựa vào phiến đá bên sân, xuất thần một hồi, rồi sực nhớ ra, hỏi: “Đoan Cô nàng đâu rồi?”
Phương Điền từ lúc mới vào phủ đã như hình với bóng, trước sau gì cũng luôn ở bên Ký Nhu, so ra càng khiến cho Đoan cô trở nên lặng lẽ vắng bóng. Vú Đỗ vốn dĩ cũng ưng thuận như vậy, chẳng mấy để tâm. Thấy Ký Nhu hỏi, bà đưa tay chỉ về phía phòng bên, nói: “Ở trong ấy cả nửa buổi rồi, không biết đang làm gì nữa.”
Ký Nhu liền bước đến cửa phòng bên, không vào hẳn, chỉ đứng ngoài cửa sổ ngó vào. Thấy Đoan cô tóc vấn thành búi, tựa lưng vào thành giường nằm nghỉ, tay cầm tấm thêu lan thảo và con châu chấu mà nàng từng làm ở am Tẩm Lộ, cứ đưa ngón tay mân mê những sợi râu của con châu chấu, thần sắc trên mặt thoáng lộ vẻ u sầu hiếm thấy.
Ký Nhu khẽ gọi nàng qua song cửa. Đoan cô như bị giật mình, hấp tấp giấu tấm thêu vào dưới gối, đưa mắt nhìn ra, vội vã đứng dậy, gọi: “Cô nương về rồi à?”
Ký Nhu bước vào phòng, ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường, hỏi: “Tỷ… có phải hối hận vì đã theo ta về Kim Lăng rồi không?”
“Không có!” Sắc mặt Đoan cô biến đổi, hai hàng lông mày đậm nhướng cao, đôi mắt tròn xoe, rành rọt nói: “Cô nương đã cứu mạng ta! Nếu không nhờ theo tiểu thư rời khỏi nơi ấy thì chẳng biết đã bị giày vò đến chết vào lúc nào. Chính mắt ta trông thấy muội bị hành hạ đến chết… ta …sợ lắm…”
Nói tới đó, ánh mắt nàng dán chặt vào vách tường, chẳng rõ đang nghĩ tới điều gì, trong đó có cả kinh hoàng lẫn oán hận.
Ký Nhu không nói gì, tay xoắn lấy chiếc khăn lụa, quấn vào ngón tay rồi lại tháo ra, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Thấy vú Đỗ đứng bên gốc tường với vẻ mặt nghiêm nghị, bắt gặp ánh mắt của nàng liền khẽ lắc đầu, chỉ vào Đoan cô, rồi làm động tác tay không thành tiếng: “Cho nó ra khỏi phủ.”
Ký Nhu từ trước đến nay chưa từng trái lời vú Đỗ, nhưng lúc này lại ngồi yên trên ghế, nhìn Đoan cô một cái, rồi lại nhìn sang vú Đỗ, khẽ nhíu mày không nói gì.
Vú Đỗ cũng đành mở cửa bước vào, chẳng vòng vo, nhìn Đoan cô mà nói: “Ta nhìn bên ngoài cũng biết, từ lúc vào phủ tới nay, ngươi chẳng mấy khi nở được nụ cười. Có lẽ cảm thấy quy củ trong phủ gò bó, khó chịu lắm phải không? Đã vậy thì chi bằng ra ngoài sống cho thong dong.”
Đoan cô nào có ngốc, nghe xong liền cúi đầu, vẻ mặt thoáng ủ ê: “Mụ mụ là chê ta vụng về thô lậu, khiến cô nương mất mặt, nên mới muốn đuổi ta đi phải không?”
“Ngươi ở Kim Lăng chẳng có thân thích, lại là phận nữ nhi, ta sao nỡ đẩy ngươi ra đường mà không có nơi dung thân?”
Vú Đỗ giọng chậm rãi, dịu hơn . “Chỉ là muốn xin phu nhân cho ngươi ra ngoài trang, tìm việc mà làm. Dù khổ cực đôi chút, nhưng cũng được tự do, chẳng phải quỵ lụy luồn cúi kẻ khác. Ngươi bằng lòng chăng?”
“Bằng lòng! Bằng lòng lắm!” Đoan cô mừng rỡ, vội đáp liên hồi
“Mụ mụ, người cứ thưa với phu nhân, nhà ta vốn cũng là dân làm ruộng, từ nhỏ đã quen đồng áng, trồng lúa gặt lúa, việc gì tôi cũng làm được.”
“Vậy thì tốt.” Vú Đỗ mỉm cười
“Tối nay ta sẽ trình với phu nhân, sáng mai cho ngươi lên đường. Mau về thu xếp hành trang đi.”
Đoan cô vui mừng quá đỗi, lập tức quay người bước ra, đi được nửa bước thì lại quay đầu nhìn Ký Nhu, như muốn an ủi nàng, nói: “Muội chớ buồn, nghe đâu ngoài trang thường có người chở rau quả mới hái vào phủ. Ta đến đó rồi, mỗi tháng cũng sẽ theo xe về thăm muội một lần.”
Mới đó đã từ “cô nương” đổi thành “muội muội”. Ký Nhu chỉ đành cười khổ, tựa lưng vào ghế, mỉm cười nói: “Vậy ta sẽ chờ tỷ trở về.”
Đoan cô vừa rời đi, vú Đỗ như trút được gánh nặng trong lòng, nét mặt cũng nhẹ nhõm thảnh thơi. Bà đưa ngón tay khẽ chọc vào trán Ký Nhu, trách yêu: “Thấy chưa? Tiểu thư thì tốt bụng, muốn giữ người ta lại trong phủ để sống yên ổn. Mà người ta thì nào có mảy may luyến tiếc.”
Ký Nhu bị chọc khẽ, ngửa đầu ra sau cười “khúc khích”, tay ôm trán nói: “Tỷ ấy cũng là người đáng thương thôi…”
Nghĩ ngợi một chút, nàng lại mỉm cười: “Đi ra ngoài trang cũng tốt, Vũ huynh đi về phương Bắc đã mười ngày nửa tháng mà chẳng có tin tức gì, lòng ta cũng thấp thỏm không yên. Nếu chị ấy ra ngoài, biết đâu có thể dò hỏi giúp một ít, chúng ta cũng đỡ phải ở trong phủ mà làm kẻ mù điếc.”
“Phải đấy.” Vú Đỗ gật đầu hài lòng
“Giữ nàng ta lại trong phủ, lòng ta lúc nào cũng bất an, sợ cái miệng ấy nói năng không giữ mồm giữ miệng, đến lúc gây vạ thì không chừng còn liên lụy tới cô thì nguy.”
Ký Nhu nhớ lại dáng vẻ Đoan cô vừa rồi ngẩn ngơ mân mê tấm thêu châu chấu, trong lòng chợt se sắt, khẽ thở dài, rồi thì thầm với vú Đỗ: “Bà vú, đứa nhỏ của chị ấy… người đã nhờ Vũ huynh đưa tới nhà ai, nói với tỷ ấy một tiếng . Dẫu gì cũng để tỷ ấy nhìn một cái, cho yên lòng…”
“Cô hồ đồ rồi đấy à?” Vú Đỗ trừng mắt, “Lúc còn ở trước mặt thì còn dễ kềm chế, giờ mà ra ngoài phủ, chẳng khác gì diều đứt dây. Không giữ chặt, ai biết sau này gây ra cái họa gì? Chuyện đứa nhỏ ấy, cô tuyệt đối không được nhắc đến nữa! Con gái nhà lành mà suốt ngày nhớ tới chuyện đó, chẳng ra thể thống gì. Nếu ta là mẹ cô, nhất định phải dạy cho một trận!”
Thấy vú Đỗ nghiêm nghị, lời nói cứng rắn, Ký Nhu biết chẳng thể lay chuyển được, bèn cũng không nhắc lại nữa. Hai người một trước một sau bước ra khỏi phòng bên, vừa tới hiên thì thấy Phương Điền từ ngoài trở về, sắc mặt hớn hở, vừa trông thấy Ký Nhu liền tươi cười nói: “Cô nương, người đoán xem trong tay ta là thứ gì?” Nói đoạn, đưa ra một chiếc hộp nhỏ nạm vàng khảm ngọc.
Ký Nhu mở ra xem, bên trong lại có nhiều hộp con, đều chỉ bằng bàn tay, cái thì làm từ gỗ trắc vẽ vàng, cái thì bằng sứ men vẽ màu, nắp còn chưa mở, hương thơm đã lan ra ngào ngạt. Không cần đoán cũng biết là phấn sáp, son bột, cùng các thứ hương liệu trang sức tinh xảo.
Ký Nhu mở nắp một lọ bạc tráng lam, nhẹ nhàng đưa lên ngửi, mỉm cười nói: “Trong này quả là có không ít thứ quý – nào là sừng tê, xạ hương, hoàng cầm, rồi chi tử sống, chu sa, trân châu, băng phiến, còn có cả uất kim nữa.”
Phương Điền tròn mắt lè lưỡi: “Vẫn là cô nương lợi hại, vừa ngửi một cái đã đoán trúng hết. Nãy muội ở chỗ Tiểu thư Tú, nghe nàng kể một tràng, cứ như nguyên đấu đậu vàng rơi xuống, tai muội chẳng giữ nổi chữ nào. Chỉ nhớ mang máng là có trân châu, băng phiến với xạ hương.”
Ký Nhu vốn thông thạo hương liệu, cũng là bởi những năm ở Trấn Định, ngày ngày cùng bọn nha hoàn pha trò, lại giúp phu nhân Phùng chế hương và phấn, khi thì cùng Phùng Nghi Sơn đốt nhựa thông làm mực. Những ký ức thuở nhỏ dường như khắc sâu nhất, dù về sau trải qua bao thăng trầm, cố quên cũng chẳng quên được.
Nàng khẽ mỉm cười, đưa lọ trở lại hộp, dặn Phương Điền: “Cất kỹ đi. Lần sau gặp lại, thay ta tạ ơn Tú tỷ tỷ .”
Phương Điền thấy sắc mặt Ký Nhu thoáng đổi, không biết mình có lỡ lời gì chăng, vội đáp lời, lại dè dặt nói tiếp: “Cô nương, cho phép ta nói thêm một câu, trong phủ có bao nhiêu vị tiểu thư, nói về tính tình ôn hoà, hiền hậu, quả không ai hơn Tú tiểu thư . Huống hồ cô nương và nàng cũng là thân thích, ngày thường có thể thân cận thêm đôi chút. Ngay đến lão phu nhân cũng nhìn nàng bằng con mắt khác…”
“Ta hiểu.” Ký Nhu gật đầu, lời nói tuy nhẹ, nhưng mắt vẫn không nhìn nàng.
Vú Đỗ liền chen lời, giọng ôn hoà: “Cô nương đã biết rồi thì tốt. Ngươi là đứa trung hậu, nhắc thêm vài câu cũng chả sao.”
Rồi quay sang bảo Phương Điền mang hộp cất đi. Đợi nha đầu lui ra, bà mới nắm tay Ký Nhu, than khẽ: “Ôi… A Nhu…”
Ký Nhu quay đầu, nở nụ cười với bà, cũng chẳng nói gì thêm, chỉ nhỏ nhẹ đáp: “Bà vú đừng lo, con đều hiểu.”
Vú Đỗ gật đầu: “Đoan Cô thì ngốc, Phương Điền lanh lợi lại thành ra lanh quá. Phải bàn với phu nhân, chọn thêm vài nha đầu tuổi nhỏ, dễ dạy bảo, huấn luyện vài tháng là nên người.”
“Vú chớ vội, ta mới đến có một ngày, đừng để ai nghĩ ta đòi hỏi quá đáng mà ghét bỏ.” Ký Nhu cười nhẹ, trong lòng phiền não không biết nên chuẩn bị lễ vật gì để đáp lễ Tiểu thư Tú. Nàng mấy năm nay ở trong am, không tiếp xúc với ai, càng không rõ giờ người ta ưa chuộng kiểu dáng, chất liệu gì , nghĩ tới nghĩ lui vẫn chưa quyết được, đành tạm gác lại, rồi sang chỗ La phu nhân để báo chuyện Đoan Cô ra khỏi phủ.
La phu nhân nghe xong thì vui mừng, thưởng cho Đoan Cô mấy xấp vải, vài thỏi bạc vụn, liền sai người đưa nàng đến trang viên, thay cho Ký Nhu một nha hoàn lớn tuổi hơn, tên gọi là Vọng Nhi, nhưng tính nết thì kém xa Phương Điền.
Mười ngày sau, mọi việc trong phủ dần ổn định. Ký Nhu yên lòng, mỗi sáng chiều đều đến thăm La phu nhân trò chuyện. Khi rảnh thì cùng Tống thị và Tiểu thư Tú ngồi làm nữ công, thêu thùa giết thì giờ. Không lâu sau, Tống Thị cho người tới mời vú Đỗ sang dạy đám nha hoàn làm thêu thùa, Tiểu thư Tú cũng mời mấy lượt.
Ban đầu Ký Nhu không ngăn cấm, sau thấy bà vú thường xuyên thức đêm thêu đến mỏi mắt, thị lực mỗi lúc một giảm, nhìn người phải nheo mắt, phải nhìn lâu mới rõ mặt, nàng giận lắm, kéo áo bà lại không cho đi nữa.
Dụ thị đành gỡ tay nàng ra, vừa dỗ vừa nói: “Con thử nghĩ mà xem, mụ mụ tuổi này nếu không nhờ có nghề thêu thì đã sớm bị đưa ra nghĩa trang chờ chết rồi. Còn được người ta dùng đến, chính là phúc đấy. Đến khi không ai cần nữa, ta cũng chẳng giúp gì được cho con đâu.”
Lòng Ký Nhu như ngâm trong nước hoàng liên, đắng đến tận ruột gan. Nàng dựa đầu vào hõm cổ bà, thì thầm: “Bà vú, nếu người có mệnh hệ nào, con cũng chẳng sống nổi nữa.”
“Làm gì có chuyện đó!” Vú Đỗ cười, nếp nhắn nơi khóe mắt như tan vào làn da nhăn nheo, “Ta còn mong được bồng bế tiểu thiếu gia, tiểu tiểu thư mà A Nhu sinh cơ mà! Hôm qua ta đến chỗ Tiểu thư Tú, nhìn thấy khăn trùm đầu nàng thêu rồi, cảnh uyên ương hí thủy, đỏ rực một màu, soi cả gương mặt ta cũng ửng hồng theo, đẹp không tả xiết. A Nhu à, Tiểu thư Tú mười tám rồi, con còn hai năm nữa cũng đến tuổi ấy thôi…”
Với chuyện hôn sự, Ký Nhu chẳng mấy hứng thú, nhưng vì chiều lòng vú Đỗ ,nàng cũng chẳng nỡ phá hỏng hứng khởi của bà. Vì vậy nghe xong, nàng chỉ lấy khăn che mặt, giậm chân mấy cái, khiến trâm cài trên tóc rung rinh, miệng khẽ nói: “Con chẳng muốn lấy chồng đâu!”
Chờ bà vú đi, vẻ thẹn thùng trên mặt Ký Nhu cũng tan biến sạch. Nàng từ trong rương lấy ra một chiếc áo choàng bằng gấm vàng lợt, viền bằng lông chuột bạc, vừa trùm tay vừa ra khỏi viện. Đứng xa xa, nàng nhìn thấy bóng dáng còng xuống của vú Đỗ đang men theo con đường lát đá xanh, rẽ một ngã rồi khuất sau tảng đá giả sơn. Lưng bà dường như mỗi ngày một còng hơn…
Ký Nhu ngồi xuống một tảng đá sạch, ánh mắt đăm chiêu nhìn mặt hồ phía trước. Sen trong ao đều đã tàn, lá úa vàng, cánh rụng rơi, chỉ còn trơ lại những cuống già khẳng khiu chĩa lên khỏi mặt nước, lớp lớp chen nhau, trông thật tiêu điều.
Đến chiều, hơi nước trong hồ bắt đầu dâng lên, bao phủ cả giả sơn lẫn mấy gốc mai quanh hồ, chỉ còn để lại cảm giác âm u nặng nề, hơi lạnh lạnh ẩm ướt cứ xộc thẳng vào người.
Lờ mờ trong làn sương nước, từ đâu đó vọng tới tiếng gõ nhịp như ngọc chạm mâm vàng, thanh thoát lanh lảnh. Rồi tiếng tì bà réo rắt, tiếng cổ tranh ngân dài. Một ống tiêu cũng nhập khúc, âm điệu trong vắt xa xăm, như lưỡi dao sắc phá rách tầng tầng sương mờ, len lỏi tới tai người. Tiếng tiêu càng lúc càng cao, khiến lòng người căng thẳng theo, đến khi chạm tới đỉnh thì đột ngột dừng lại. Một giọng nữ mềm mại, xoắn xuýt hòa cùng tiếng gõ, khẽ hát lên một khúc Kim lũ.
Không biết nghe bao lâu, cuối cùng bốn bề cũng trở nên tĩnh mịch, giọng hát cũng dừng lại. Ký Nhu rùng mình một cái, vội đứng lên, khoanh tay ôm vai, lúc ấy mới nhận ra vai mình tê dại vì lạnh. Nàng xoay người định trở về, thì chợt nghe một loạt bước chân không nhanh không chậm tiến vào trong viện. Ngẩng đầu nhìn, thấy có một người búi tóc vấn cao, đội mũ lông chồn tía, toàn thân khoác áo hồ điệp trắng muốt lặng lẽ đi thẳng vào phòng, không hề ngoảnh mặt lại.
Dáng lưng ấy, rõ ràng là một nam nhân.
Ký Nhu đứng ngây tại chỗ, chưa kịp phản ứng, lại nghĩ trời tối, sương mù dày, có khi mình hoa mắt cũng nên. Nàng bèn tiến mấy bước, đến chân thềm thì nghe rõ ràng tiếng nam nhân kia đang gọi mấy lượt: “Có ai không?” Giọng nói trầm ổn, quen thuộc, mà hành động lại như rất rành rẽ nơi này, hẳn là người trong phủ.
Ký Nhu hơi yên lòng, song thân nữ nhi không tiện bước vào, chỉ đành đứng nép nửa thân vào sau cây cột ngoài hành lang, lặng lẽ nhìn vào trong với ánh mắt đầy tò mò…
Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Đánh giá:
Truyện Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Story
Chương 18
10.0/10 từ 13 lượt.
