Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Chương 11
Lục Tông Viễn khẽ nở một nụ cười, chẳng buồn giải thích, chỉ quay người hô lớn: “Triệu Sắt!”
Triệu Sắt hớn hở đáp một tiếng, phi ngựa lên trước, tung mình nhảy xuống. Nào ngờ hắn ghìm cương gấp quá, tay vừa buông dây cương, con ngựa đã hý vang một tiếng, vặn cổ vung móng, khiến Ký Nhu bị hất mạnh xuống đất, nó thì bất an giậm vó liên hồi.
“Cẩn thận!” Dư Thiệu vẫn luôn dõi mắt nhìn con ngựa kia, thấy móng trước của nó suýt nữa giẫm lên người Ký Nhu, lập tức xông tới nắm lấy dây cương, vỗ nhẹ lên cổ ngựa để trấn an rồi dắt nó rời đi.
Ký Nhu nhờ cú ngã này mà từ cơn hôn mê ngắn tỉnh lại, mắt còn chưa mở ra, đầu ngón tay đã động đậy.
Lục Tông Viễn không nói gì, chỉ từ trên cao dùng roi ngựa chỉ vào mũi Triệu Sắt, ánh mắt đầy cảnh cáo. Triệu Sắt rụt cổ lại, vội vàng kéo Ký Nhu dậy, lật sang bên má chưa bị sưng, khẽ đập mấy cái, gọi: “Này! Tỉnh lại đi!”
Dư Thiệu đứng bên khoanh tay quan sát, lông mày nhíu chặt, nén gượng không mở miệng.
Tiêu Trạch cũng nhận thấy có điều bất thường, đánh giá Ký Nhu vài lượt, hỏi: “Thế tử, vị cô nương này là…?”
Lục Tông Viễn mỉm cười tự đắc, đáp: “Chính là mồi nhử để dụ cáo rời hang.”
Hắn giơ ống kính thiên lý lên quan sát, thấy đầu thành bên kia sau một hồi hỗn loạn lại khôi phục trật tự, mũi tên mang theo khăn thêu vẫn còn cắm trên cổng thành. Dưới lá đại kỳ thêu chữ “Phùng”, tướng thủ thành Trấn Định là Phùng Nghi Sơn khoác giáp bạc, sừng sững như núi, thỉnh thoảng còn quay sang trò chuyện với vài phó tướng bên cạnh.
“Có vẻ như hắn vẫn chưa tin lắm…”
Lục Tông Viễn lẩm bẩm, trầm ngâm chốc lát rồi vẫy tay gọi, Triệu Sắt lập tức vác Ký Nhu lại gần. Hắn từ đầu đến chân liếc nàng một lượt, rồi không chút do dự thò tay vào trong cổ áo, thô bạo lôi ra chiếc áo yếm của nàng. Lập tức cảnh xuân lấp ló nơi ngực, ánh mắt bốn phía đổ dồn về phía đó, đến cả Tiêu Trạch cũng kinh ngạc trợn tròn mắt. Lục Tông Viễn liếc hắn một cái đầy bất mãn, Tiêu Trạch đỏ bừng mặt, hắng giọng quay đầu đi.
Lục Tông Viễn trước đó trong trướng nhìn thấy rõ, áo yếm mà Ký Nhu mặc là nền vàng nhạt, thêu hoa tử đằng, chính là bộ nàng từng mặc khi mới đến Phổ Dương. Có thể nàng đã sớm định bụng bỏ trốn nên không muốn mặc y phục của phủ Dao, chỉ giữ lại vài món cũ sát thân, vậy mà lại tiện cho hắn lúc này. Lục Tông Viễn trong lòng đắc ý, nắm chiếc yếm đầy mùi hương kia trong lòng tay, cười lạnh, rồi hô: “Người đâu! Đem thứ này gửi tới cho Phùng Nghi Sơn, bảo phu nhân nhà hắn nhìn kỹ xem có nhận ra không. Nếu vẫn còn không nhận ra, thì gửi cho hắn một bàn tay, hoặc một cái chân.”
Một sứ giả trong quân bước ra nhận lấy đồ, giương cao cờ lệnh, liền xuất phát.
Tiêu Trạch chợt tỉnh ngộ, cân nhắc hồi lâu, cuối cùng cũng không nhịn được mà lên tiếng phản đối: “Thế tử, hành động này của ngài, chẳng phải có phần quá độc ác hay sao?”
Lục Tông Viễn hừ lạnh một tiếng, thẳng thừng hỏi lại:
“Ngoài cách này, Tiêu tướng quân còn kế sách nào khác để ép hắn ra khỏi thành?”
Tiêu Trạch lắc đầu nguầy nguậy: “Dùng danh tiết và tính mạng con gái để uy h**p, dù có phá được thành cũng sẽ bị dân chúng phỉ nhổ. Thật sự là không vinh quang gì cho cam!”
Lục Tông Viễn thấy bộ dáng đạo mạo, già đời của Tiêu Trạch, trong lòng lửa giận bốc lên, nhưng trước mặt binh sĩ không tiện vạch trần, đành quay đầu sang chỗ khác làm như không nghe thấy.
Vừa quay sang, hắn thấy Ký Nhu vẫn mềm nhũn nằm trong lòng Triệu Sắt, áo vẫn chưa khép lại, để lộ xương quai xanh trắng như ngọc, giữa khung cảnh giáp trụ lạnh lẽo xung quanh, lại càng thêm nõn nà mỏng manh. Cơn giận trong lòng hắn lại bốc lên, liền quát lớn: “Triệu Sắt!”
Triệu Sắt đang đưa tay che mắt nhìn lên thành, nheo mắt quan sát sứ giả và quân giữ thành đối thoại. Nghe gọi lập tức đứng thẳng người, đáp: “Có!”
Lời còn chưa dứt, một chiếc áo choàng bay đến. Triệu Sắt cũng không ngốc, vội giật lấy trùm lên người Ký Nhu.
“Ơ!” Triệu Sắt gọi, “Nàng tỉnh rồi!”
Lục Tông Viễn chăm chú nhìn về hướng Trấn Định, một lúc sau mới hờ hững nói: “Canh cho kỹ, đừng để nàng tự sát.”
“Ta nào dám để nàng chết chứ? Nàng là bảo bối của công tử nhà ta đó, nếu nàng chết, hừm, thì cái mạng nhỏ của ta chắc cũng đi đời!”
Triệu Sắt lẩm bẩm bằng giọng nhỏ xíu, tay thì kéo áo choàng đắp kín cho Ký Nhu. Tay vừa chạm đến, chỉ cảm thấy thân thể nàng run bần bật như lên cơn rét, mắt vẫn nhắm nghiền, hai hàng lông mi đen dày run rẩy chẳng khác gì cánh bướm đang giãy giụa, phản chiếu trên khuôn mặt trắng bệch càng thêm rõ rệt. Đôi môi anh đào cũng lấm tấm vết răng, sắc máu đã hoàn toàn phai nhạt.
Ký Nhu “Oẹ” một tiếng nôn thốc ra.
Bị đặt ngang trên lưng ngựa xóc nảy suốt chặng đường, ruột gan nàng như đảo lộn, vừa nôn là không ngừng được. Mãi đến khi mọi người chung quanh đều tránh xa, nàng nôn đến mức bụng rỗng không còn gì, lại tiếp tục khan nôn như muốn ói cả gan ruột phèo phổi ra ngoài. Triệu Sắt bịt mũi, miễn cưỡng vỗ nhẹ lưng nàng, đồng thời huých Dư Thiệu, thì thầm: “Này, ngươi nói xem, nàng nôn nhiều như vậy, chẳng lẽ là có thai rồi à? Tính ra thời gian thì không đúng lắm, nhưng mà… ai biết được, cái loại đàn bà này, hừm…”
Không nghe tiếng đáp, hắn ngoảnh đầu nhìn, thấy Dư Thiệu đang dùng đôi mắt sáng trong dõi chặt theo Ký Nhu, sắc mặt trắng bệch chẳng khác gì nàng. Triệu Sắt hừ một tiếng, quay lưng chắn tầm mắt của Dư Thiệu lại. Thấy nàng không còn nôn được gì nữa, hắn chìa tay áo ra, giục:
“Lau đi, lau đi, ta dọa nàng vậy thôi, phụ thân ngươi vẫn còn rúc trong thành Trấn Định chưa dám ló mặt ra đâu. Ngươi đừng có mà tìm chết, chiến trường binh khí vô tình, cẩn thận kẻo bị vó ngựa đạp chết, lúc ấy có oan cũng chỉ biết tìm Diêm Vương mà kêu oan thôi… ha…”
Cổ tay bỗng đau nhói, Triệu Sắt ôm tay nhảy dựng lên, la: “Ngươi lại cắn người!”
Cúi đầu nhìn, thấy lần này nàng cắn thật sâu, máu chảy đầm đìa, da thịt rách toạc. Đúng lúc ấy, bên tai vang lên tiếng người hô lớn: “Con gái Phùng Nghi Sơn chạy rồi!”
Triệu Sắt nhăn mặt đau đớn ngoái lại nhìn, thấy Ký Nhu đã chạy ra xa mấy trượng, hắn vội vàng lao theo bắt lại.
Phùng Ký Nhu liều mạng chạy, còn nhanh hơn cả lần trước khi gặp quân Chu trong rừng. Khi đó, nàng còn chưa hiểu những người này đáng sợ đến nhường nào, chỉ biết bà vú bảo nàng phải chạy, thế là nàng chạy. Bà còn nói, nhất định không được rơi vào tay những kẻ đó, càng không thể để họ biết nàng mang họ Phùng. Kết quả, tất cả lời dặn đều ứng nghiệm.
Khi bị Lục Tông Viễn làm nhục, tại sao nàng lại không cố cắn lưỡi thêm chút nữa? Như thế, có thể giữ được trong sạch mà chết, không khiến mẹ đau lòng, cũng chẳng làm cha nhục nhã…
Khoảnh khắc ấy, đầu óc Phùng Ký Nhu bỗng trở nên tỉnh táo lạ thường, có lẽ vì chuỗi ác mộng mấy ngày qua cuối cùng cũng đi đến hồi kết. Nàng không còn khóc, không còn gọi, chỉ cắm đầu chạy về phía thành Trấn Định. Trên đầu là gió lốc cuộn tròn rít qua tai, sau lưng là tiếng hò hét như sấm sét của đại quân địch, là vô số trường thương, đao kiếm, mâu kích dày đặc. Chỉ cần chạm trúng bất kỳ một món nào trong đó, máu nàng hẳn đã vung đầy đất.
Nàng thở hồng hộc, bất chợt nghĩ: Đáng ra nàng nên chết từ lâu rồi…
Roi ngựa như rắn cuốn ngang lưng nàng, một lực mạnh mẽ kéo giật khiến Phùng Ký Nhu cả người bay ngược lên không, tựa như chiếc lá khô bị gió cuốn, nhẹ nhàng rơi xuống đất.
Lục Tông Viễn cúi mình, xách nàng như xách một con rối gỗ đặt lên yên ngựa. Gương mặt luôn treo nụ cười của hắn lúc này phủ đầy u ám. Hắn khẽ lau đi vệt máu nơi khóe môi nàng, lạnh giọng quát: “Triệu Sắt, quay về tự lĩnh năm mươi roi.”
Dư Thiệu cúi đầu, như thể trong lòng hổ thẹn và ăn năn, nhưng lại chẳng nói một lời.
Ánh mắt Ký Nhu hướng về phía nàng vừa chạy, thì mới chạy được có ba trượng thôi sao… Sự tuyệt vọng trào dâng ,hương máu tanh nồng dâng lên cổ họng gây ra cơn co giật, nàng cũng chẳng buồn kìm nữa, há miệng phun một ngụm máu thẳng lên ngực Lục Tông Viễn.
Hắn cúi mắt nhìn, lộ vẻ khó chịu, chỉ siết chặt cánh tay đang vòng qua eo nàng thêm vài phần.
“Nhìn kìa.” Tiêu Trạch tiến lại gần, đưa ống kính thiên lý cho hắn: “Phùng Nghi Sơn đã tự tay chém chết sứ giả rồi.”
Lục Tông Viễn tinh thần phấn chấn, bật cười: “Hai nước giao binh, không giết sứ giả. Phùng Nghi Sơn tâm loạn rồi.”
Bị ngươi dày vò thế kia, không loạn mới không phải nam nhi…Tiêu Trạch thầm nghĩ, ánh mắt phức tạp quét qua Lục Tông Viễn. Bỗng sau lưng vang lên tiếng kinh hô, ông lập tức thu hồi ánh nhìn, ngoảnh đầu nhìn về phía thành. Chỉ thấy mười mấy cỗ hỏa pháo đã được đưa lên tường thành, nòng đen ngòm nhắm thẳng vào quân Chu. Chỉ đợi Phùng Nghi Sơn vung cờ hiệu lên, là lập tức khai pháo.
Tiêu Trạch giật mình, vô thức lùi lại một bước, rồi liền ghìm cương ngựa, vội vã nói với Lục Tông Viễn: “Thế tử, xem ra Phùng Nghi Sơn quyết không ra thành. Chúng ta tuyệt đối không thể tiến thêm, nếu không sẽ tổn thất nghiêm trọng…”
“Tiêu tướng quân đừng vội. Cổng Bắc thành Trấn Định sắp bị đào xong rồi.”
Lục Tông Viễn mỉm cười khoái trá, thần sắc rạng ngời.
Tiêu Trạch thoáng ngẩn ra, rồi lập tức hiểu ra. Ông bật cười ha hả, lại lắc đầu, chẳng còn lời nào để nói.
Lục Tông Viễn vẫn giữ nụ cười, khẽ lay lay Phùng Ký Nhu trong lòng, mắt vẫn dán lên đầu thành, miệng dịu dàng: “Đứa bé ngoan, ngắm lại Trấn Định một lần cuối đi. Theo ta quay về rồi, ngươi sẽ chẳng còn cơ hội nhìn thấy nó nữa đâu…”
Không thấy nàng trả lời, Lục Tông Viễn cau mày, cúi đầu nhìn, thấy nàng ngoan ngoãn tựa vào lòng hắn, chẳng còn chút động tĩnh nào. Máu tươi nóng ấm ướt đẫm tay hắn. Sắc mặt hắn thoắt cái liền thay đổi, hai tay nắm lấy vai nàng xoay lại, chỉ thấy bên ngực trái nàng cắm sâu một mũi tên bén nhọn, lông vũ đuôi tên còn khẽ rung lên.
“Triệu Sắt!”
Triệu Sắt ôm nàng trước ngực, phi ngựa như bay. Một trận rung chuyển dữ dội vang lên, tiếp theo là tiếng nổ rền trời, liên tiếp như sấm giáng trước mặt. Quân thủ thành Trấn Định đã khai pháo. Lục Tông Viễn bị hất văng khỏi lưng ngựa, đành kéo cương lui lại, tai ù đi vì tiếng nổ. Giữa cảnh hỗn loạn, hắn liếc thấy thân ảnh của Dư Thiệu.
Thiếu niên trắng trẻo tuấn tú ấy cũng lẫn trong dòng người, mặt lấm tro bụi, tay vẫn nắm chặt cung dài, chật vật lui về sau. Bất chợt hắn quay đầu lại, ánh mắt bắt gặp Lục Tông Viễn thì lộ ra nét mừng rỡ và nhẹ nhõm. Nhưng ngay sau đó, hắn đảo mắt nhìn quanh ,không thấy người mình muốn tìm, mắt hắn chùng xuống, trở nên thất thần.
Lục Tông Viễn từ xa truyền đến một ánh nhìn sắc lạnh, nắm chặt roi ngựa trong tay, môi mấp máy không thành tiếng: “Về rồi sẽ tính sổ với ngươi.”
Tiếng pháo vừa ngớt, Lục Tông Viễn ra lệnh các tướng chỉnh đốn binh mã, tiếp tục áp sát. Thành vừa nã pháo, họ lại lui về, cứ thế lặp đi lặp lại đến tận lúc mặt trời ngả về tây. Tiêu Trạch lau mồ hôi trán, nhắc Lục Tông Viễn: “Cổng Bắc chắc đã đào xong rồi. Bên này hao tổn không ít binh mã, phải đề phòng Phùng Nghi Sơn phát giác, điều pháo đến tiếp viện. Ngài và ta mỗi người rút ra năm ngàn quân, xuất kích từ cổng Bắc là vừa.”
Lục Tông Viễn gật đầu chấp thuận. Sau đó hắn gọi Dư Thiệu đến bên, nghiêm giọng dặn: “Súng đạn không có mắt. Từ giờ trở đi, ngươi phải ở cạnh ta, không được rời nửa bước.”
Dư Thiệu ngoan ngoãn đáp lời, liền đứng sát bên hắn, không rời nửa bước.
Lục Tông Viễn yên tâm, bèn sai người hỏi: “Người được cử về doanh trại đã quay lại chưa? Y quan nói thế nào?”
Chưa dứt lời, một tên binh sĩ hớt hải chạy tới, thở hổn hển bẩm báo:
“Bẩm thế tử, thuộc hạ vừa từ doanh trại về. Triệu tướng quân được phát hiện tại dốc Dã Lang, trọng thương, đã đưa về trại mời y quan chữa trị.”
“Cái gì!”
Dư Thiệu giật mình quay phắt lại, sắc mặt trắng bệch.
“Phùng Ký Nhu đâu?”
Lục Tông Viễn mặt mày xám ngắt, trầm giọng hỏi.
“Nàng… nàng và con ngựa… đều không thấy đâu nữa rồi!”
Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Đánh giá:
Truyện Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Story
Chương 11
10.0/10 từ 13 lượt.
