Hôm Nay MC Bùi Còn Yêu Thầm Anh Khóa Trên Không?
Chương 56: goại truyện phúc lợi (1)
"Anh Triều, anh Triều!"
Giang Triều vừa mở cửa phòng, Mông Lượng đã hùng hổ xông vào.
"Nhà hàng xóm của bọn mình có nuôi một chú chó Bichon, muốn tỉa lại lông, cậu giúp một tay đi!"
Giang Triều không nói gì, chỉ liếc mắt sang, ý bảo: "cậu nói lại lần nữa xem".
Mông Lượng vẫn không biết sống chết mà nói tiếp: "Chỉ cần tỉa lông quanh mắt là được."
Lời còn chưa nói hết đã thấy vẻ mặt đầy đe dọa của Giang Triều, Mông Lượng bèn cười hề hề rồi im bặt.
Nhưng y cũng chẳng chịu ngồi yên, nhảy phóc lên sô pha, ôm lấy bé cún con màu trắng như tuyết đang nghỉ ngơi ở góc ghế rồi ôm vào lòng hít lấy hít để.
"Để anh hôn miếng nào, hôn miếng, hôn miếng, hôn miếng! Woa, Tiểu Bùi thơm quá! Mới tắm xong hả!"
Mông Lượng ôm bé cún trắng ngã vật ra sô pha, cả khuôn mặt vùi vào bộ lông xù của bé cún như một kẻ b**n th**.
Sự việc xảy ra quá đột ngột, bé cún con ngây ra hai giây, mãi cho đến khi tầm nhìn trước mắt hoàn toàn bị tên hai chân đáng ghét chiếm lĩnh mới nhận ra có gì đó không ổn!
[Chết tiệt, sao trời tự dưng tối sầm lại thế này...]
Bé cún tội nghiệp bị người ta sàm sỡ đến choáng váng, mãi mới được Giang Triều nghe thấy tiếng động chạy đến giải cứu.
Giang Triều một tay ôm bé cún vào lòng mình, tay kia tiện vớ lấy thứ gì đó ném về phía Mông Lượng: "Cậu cút ra ngoài cho tôi."
Mông Lượng vẫn cười hềnh hệch: "Hề hề! Tiểu Bùi, Tiểu Bùi, mau cho anh ôm miếng nào—"
Khoảng mười phút sau, Giang Triều đuổi được Mông Lượng đi, lại đặt bé cún lên đùi, cẩn thận dùng lược chải lông cho cậu.
Bé cún quả thực vừa mới tắm xong, thân hình bé nhỏ thơm nức mùi sữa tắm ngọt ngào. Trước khi Mông Lượng đến phá đám, Giang Triều đang chuẩn bị tỉa lông cho cậu.
Tiểu Bùi là một bé chó giống Maltese, mũi rất ngắn, mắt vừa tròn vừa đen, bộ lông được chăm sóc trắng muốt và bóng mượt.
Tính cách ngoan ngoãn, lại rất biết quan tâm, chẳng mấy chốc đã trở thành một bé chó có chút nổi tiếng trên mạng.
Lông của giống Maltese cần được chăm sóc đặc biệt. Với tư cách là một người chủ xuất sắc, Giang Triều thường xuyên giúp Tiểu Bùi tỉa lông, còn giúp cậu tết hai bím tóc xinh xắn hai bên.
Hôm nay sau khi tỉa lông xong, Giang Triều buộc cho cậu một chỏm tóc nhỏ trên đỉnh đầu.
Ngắm tới ngắm lui một hồi, anh chụp một tấm ảnh đăng lên mạng.
[Tiểu Bùi và Tiểu Giang: Cắt tóc rồi [Hình ảnh] Kiểu tóc mới]
Bình luận nhanh chóng hiện lên, có người cố tình trêu chọc, hỏi: [Người mới đây, xin hỏi trong ảnh là Tiểu Bùi hay Tiểu Giang vậy?]
Việc Tiểu Bùi trở thành một bé chó nổi tiếng trên mạng là một chuyện khá bất ngờ.
Ban đầu Giang Triều chỉ muốn ghi lại quá trình trưởng thành của Tiểu Bùi: cún con trong giai đoạn lớn mỗi ngày một khác, ngày nào cũng nhìn thì không thấy gì, nhưng sau này lật lại ảnh mới phát hiện, gần như tuần nào Tiểu Bùi cũng khác so với tuần trước.
Sau đó vào một buổi chiều tối, anh và Tiểu Bùi cùng ra ngoài chơi, trên đường gặp một đôi vợ chồng già bán bánh nướng đang chuẩn bị dọn hàng.
Chân cẳng của hai ông bà đều không còn nhanh nhẹn, đẩy xe có chút vất vả.
Tiểu Bùi vẫy đuôi, quay đầu nhìn Giang Triều, đôi mắt đen láy như biết nói: [Họ vất vả quá, em muốn giúp họ!]
Giang Triều trêu cậu: "Em bé tí tẹo, cẩn thận bị người ta đá văng đi đấy."
Tiểu Bùi không vui, xị mặt cún xuống.
Giang Triều nới lỏng dây dắt, nói: "Được được được, đi đi."
Tiểu Bùi mừng rỡ chạy về phía hai vợ chồng.
Đôi chân ngắn cũn cỡn bước thoăn thoắt, cậu nhanh chóng đến trước xe ba bánh mà đối với cậu gần như cao đến tận trời, dùng cái đầu tròn vo của mình húc vào xe, trông đúng là đang dốc toàn lực.
Tiểu Bùi đã qua giúp rồi, Giang Triều dĩ nhiên cũng không thể đứng sau nhìn không.
Anh bảo bà cụ tránh ra, từ phía sau giúp họ đẩy xe ba bánh lên dốc, thấy họ có thể đi được trên đường bằng rồi mới dắt Tiểu Bùi rời đi.
Cảnh này đã bị một người qua đường quay lại, làm thành một video ngắn đăng lên mạng.
Mọi người cảm thấy rất thú vị, một bé cún chẳng lớn hơn lòng bàn tay người lớn là bao mà lại đang cố gắng giúp đẩy xe, cảnh tượng này thật sự quá đỗi ấm lòng.
Sau đó mọi người lần theo dấu vết, tìm thẳng đến trang Weibo mà Giang Triều thường đăng ảnh.
Tên Weibo này của anh là... "Tiểu Bùi và Tiểu Giang", thế là mọi người liền mặc định rằng, cái tên đứng trước là của chủ, cái tên đứng sau là của bé chó Maltese.
Thế là lại gây ra một trận hiểu lầm to.
[Tiểu Giang đúng là một chú chó nhiệt tình quá!]
Giang Triều mặt không cảm xúc trả lời: [Cảm ơn đã khen, nhưng tôi mới là Tiểu Giang]
[...]
[...]
Giang Triều tiếp tục trả lời: [Tiểu Bùi là bé cún cưng nhà tôi.]
[..................]
[?]
Có người thắc mắc: [Ủa, rốt cuộc đây là người nuôi chó hay chó nuôi người vậy?]
Giang Triều cúi mắt nhìn bé cún đang nằm bên chân mình, đáy mắt ánh lên ý cười: "Họ hỏi là anh nuôi em hay em nuôi anh kìa."
Tiểu Bùi không muốn để ý đến anh, vẫy vẫy đuôi.
Vài phút sau, Tiểu Bùi từ dưới đất bò dậy, cắn lấy gấu quần anh đi một vòng, kiêu hãnh bày tỏ ý của mình: [Tên sen ngốc này, được hầu hạ tui đây là vinh dự của anh đấy nhá!]
Lông của chó Maltese dài, phải thường xuyên chăm sóc. Ban đầu Giang Triều còn đưa cậu đến tiệm thú cưng để tỉa, sau này bị cắt hỏng một lần, Tiểu Bùi buồn đến mức bỏ ăn, từ đó về sau, Giang Triều tự học cách cắt lông và tết tóc cho cậu.
Không phải nói chứ tay nghề anh cũng không tệ chút nào.
Sáng hôm nay, Tiểu Bùi xoay mấy vòng trước gương, làm điệu ngắm nghía chỏm tóc nhỏ trên đỉnh đầu mình.
Độ dài vừa phải, sau khi buộc dây thun xong, túm lông đó xòe đều ra bốn phía, trông như một đóa hoa nhỏ màu trắng nở trên đỉnh đầu.
Có kiểu tóc đẹp rồi, phải ra ngoài khoe với đám bạn cún mới được!
Tiểu Bùi vui vẻ nhìn Giang Triều, ra hiệu cho anh: [Đi dạo! Đi dạo!]
Giang Triều nhún vai: "Trời mưa rồi."
... Ý của anh là, bên ngoài trời mưa, ra ngoài sẽ bị bẩn người, bím tóc vừa mới tết xong, bẩn thì trông lôi thôi lắm.
Ai ngờ, Tiểu Bùi nghe thấy trời mưa, mắt lại sáng rỡ lên: [Áo mưa nhỏ! Áo mưa nhỏ! Mặc áo mưa nhỏ!]
Giang Triều: "..."
Đúng là có món đồ này thật, anh cũng quên mất.
Giang Triều đã mua cho cậu một cái áo mưa nhỏ rút kinh nghiệm, trước khi mua đã cẩn thận xác nhận kích cỡ, không còn như lần trước mua ổ cho chó, chọn nhầm thành kích cỡ cho chó Alaska nữa áo mưa trong suốt hoàn toàn không che đi bộ lông mượt mà bồng bềnh, viền áo mưa có màu hồng nhạt, vừa đáng yêu vừa mềm mại, Tiểu Bùi thích lắm.
Hôm nay cuối cùng cũng có mưa, có thể mặc đồ mới rồi!
Tiểu Bùi vui vẻ chui vào áo mưa, chờ Giang Triều mặc đồ cho mình xong, vui sướng chạy ra cửa, đôi mắt long lanh chờ Giang Triều cùng ra ngoài.
Kết quả ra ngoài rồi...
Tính sai rồi, bên ngoài mưa to quá, chẳng có bạn cún nào ra ngoài chơi cùng cả.
Tiểu Bùi: "..."
Cậu cụp mắt xuống, không cam lòng chạy đến ngoài khu nhà của bạn cún, uể oải đứng đợi.
Này này, trời mưa thì không ra ngoài chơi nữa à QAQ
Cái chỏm tóc được buộc gọn gàng trên đầu cũng xìu xuống.
Giang Triều thấy mà buồn cười.
Anh ngồi xổm xuống, luồn tay vào trong áo mưa xoa xoa cái đầu nhỏ của Tiểu Bùi: "Thôi nào, mình về nhà đi, đợi tạnh mưa rồi lại ra chơi."
Tiểu Bùi không chịu, hai chân trước không ngừng cào đất: [Em không về.]
Giang Triều: "Mưa càng lúc càng to rồi đấy."
Tiểu Bùi: [Em không về, anh bế em về đi.]
Cậu cây ngay không sợ chết đứng: [Chân em dẫm vào nước mưa hết rồi!]
Dĩ nhiên, thỏa hiệp thì vẫn sẽ thỏa hiệp thôi.
Giang Triều cởi áo mưa nhỏ màu hồng của Tiểu Bùi ra, một tay bế cậu vào lòng, một tay cầm ô, mang theo một chuỗi dấu chân cún trên ngực áo phông trắng, đi về nhà.
Về đến nhà, lại tắm cho Tiểu Bùi một lần nữa.
Lúc tắm Tiểu Bùi vẫn ủ rũ. Khoe áo mưa thất bại, làm cả người ướt sũng, lại chẳng được vui đùa thỏa thích.
Tiểu Bùi rất uất ức, Tiểu Bùi không vui.
Giang Triều thấy cậu bĩu môi (cũng không biết làm sao mà nhìn ra được), nghĩ một lúc rồi nói: "Mở livestream nhé, mấy bà mẹ trên mạng của em lại nhớ em rồi đấy."
Tiểu Bùi vừa nghe, tai đã dựng thẳng lên, mắt lại sáng rực.
Giang Triều loay hoay một lúc với thiết bị, livestream bắt đầu.
Anh lười nói chuyện, sau khi bật mic liền đi thẳng về phía Tiểu Bùi, dùng máy sấy sấy lông cho cậu.
Vù vù vù.
Khán giả trong phòng livestream cũng không giận, thậm chí còn có chút vui vẻ: [Aaa, Tiểu Bùi vừa tắm xong, tôi hít lấy hít để!]
Giữa buổi livestream, Giang Triều chuyển sang một màn hình nhỏ, quay một cái ngăn kéo trong ngăn kéo đó toàn là phụ kiện tóc của Tiểu Bùi.
Giang Triều lại tranh thủ đổi tiêu đề phòng livestream: Chủ tịch Bùi tỉnh giấc trên chiếc giường lớn 180 mét vuông của mình và bắt đầu lựa chọn phụ kiện tóc cho hôm nay.
Bình luận: [Cái meme 180 mét vuông này không qua được rồi nhỉ!] [Tiểu Giang tự anh đòi mua giường cỡ Alaska cho Tiểu Bùi, anh trách ai?]
Giang Triều lạnh nhạt nói: "Trách tôi trách tôi, trách tôi."
Tiểu Bùi chớp chớp mắt cọ vào anh, sau khi sấy lông xong liền chạy một mạch nhảy lên ổ của mình, nằm bò trên đầu giường làm nũng với camera.
Bình luận: [[Bao tải.jpg] [Tiểu Bùi ngoan, mau nói tạm biệt với ông bố cũ của con đi!]
Giang Triều gắt lên: "Nói bao nhiêu lần là anh trai rồi!"
Lần này cuối cùng cũng đến lượt Tiểu Bùi hả hê: [Rồi rồi, anh trai, anh trai.]
Cậu đưa chân trước bên phải ra vỗ vỗ mu bàn tay Giang Triều an ủi: [Anh Tiểu Giang ơi, em muốn cái kẹp tóc hình nơ kia.]
Giang Triều bắt tay với cậu, ngón tay x** n*n đệm thịt màu nhạt của cậu, còn xấu tính cù lét cậu.
Tiểu Bùi cạn lời, vừa né vừa xị mặt: [Tiểu Bùi an ủi Tiểu Giang, Tiểu Bùi tốt! Tiểu Giang trêu Tiểu Bùi, Tiểu Giang xấu!]
Giang Triều phá lên cười.
Livestream mở được nửa tiếng, mọi người xem Tiểu Bùi làm nũng cũng được nửa tiếng. Bình luận gần như không đưa ra yêu cầu gì, Tiểu Bùi chỉ chớp mắt một cái họ cũng thấy đáng yêu.
Khoảng 11 giờ, Giang Triều vốn ít khi lên tiếng bỗng mở lời: "Được rồi, hôm nay đến đây thôi, đi đây."
Đang định tắt livestream, Giang Triều liếc thấy một bình luận.
Giang Triều biết cái thử thách mà người này nói, là một trào lưu khá thịnh hành trong giới blogger thú cưng gần đây. Quay cũng rất đơn giản, chỉ là sau một ngày ra ngoài, khi về nhà thì lờ đi mấy bé chó mèo trong nhà, xem chúng có phản ứng gì.
Giang Triều không thích cái này lắm. Một là anh không dựa vào Tiểu Bùi để kiếm tiền, hai là... cũng không nhịn được!
Thế là anh lập tức từ chối: "Không quay, vớ vẩn."
Tiểu Bùi cũng thấy bình luận này.
Cậu đang dùng hai chân trước bám vào cổ Giang Triều, ngồi trên vai anh nhìn camera.
Sau khi thấy bình luận này, hai chân cậu ôm càng chặt hơn: [Anh không nựng em, vậy em không chơi với anh nữa!]
Giang Triều: "?"
Anh nghẹn lời: "Anh oan quá cục dàng ơi!"
Tiểu Bùi dùng hai chân sau đạp loạn xạ mấy cái lên bộ quần áo sạch sẽ vừa mới thay của anh, cố gắng in thêm vài dấu chân nữa.
Kết quả... chân em trượt một cái, suýt nữa thì rơi khỏi vai Giang Triều!
Cậu vội dùng hai chân trước ôm chặt cổ Giang Triều hơn, hai chân sau ngắn cũn cỡn quơ quào trong không trung.
Giang Triều vội vàng đỡ lấy cậu, tiện tay tắt luôn livestream.
Anh đỡ lấy mông Tiểu Bùi đặt vào lòng, tay kia v**t v* lông trên đầu cậu, dỗ dành: "Sao lại không nựng em được? Mỗi ngày anh phải nựng từ đầu đến chân cả trăm lần!"
Tiểu Bùi dùng trán húc vào lòng bàn tay anh.
Sáng sớm, lúc Giang Triều mở mắt, bên cạnh đã không còn ai.
Anh ngáp dài một cái rồi ngồi dậy, thấy Bùi Lâm đang ngồi ở bàn ăn xem gì đó.
Chắc là kịch bản cho kênh tin tức tối nay.
Giang Triều đang định mở lời chào cậu, bỗng tầm mắt loé lên
Bùi Lâm cài một chiếc kẹp tóc hình nơ bướm trước trán, ghim lại mấy sợi tóc mái lòa xòa của cậu.
Bùi Lâm nghe thấy tiếng động, vui mừng ngẩng đầu nhìn anh: "Anh dậy rồi à?"
Giang Triều gật đầu.
Bùi Lâm đặt đồ trong tay xuống rồi đi về phía anh, mặt không giấu được vẻ đắc ý: "Tối qua em mơ thấy anh biến thành một con chó lớn đó!"
"..." Giang Triều mặt không cảm xúc nói, "Trùng hợp thế, anh cũng mơ thấy em biến thành một bé cún."
Bùi Lâm cười cong cả mắt: "Em nói thật với anh đó."
Giang Triều đưa tay lên vò mặt cậu, vò cho cậu la oai oái: "Anh cũng nói thật với em đấy!"
Bùi Lâm khó khăn lắm mới thoát khỏi móng vuốt của anh, lại cười rồi rúc vào lòng anh.
Cậu dùng hai tay ôm lấy vòng eo rắn chắc của Giang Triều, trán khẽ cọ vào vai anh.
Hôm Nay MC Bùi Còn Yêu Thầm Anh Khóa Trên Không?
Đánh giá:
Truyện Hôm Nay MC Bùi Còn Yêu Thầm Anh Khóa Trên Không?
Story
Chương 56: goại truyện phúc lợi (1)
10.0/10 từ 41 lượt.
