Hôm Nay MC Bùi Còn Yêu Thầm Anh Khóa Trên Không?
Chương 57: Ngoại truyện phúc lợi (2)
Giang Triều... đã trở về quá khứ.
Tỉnh dậy sau một giấc ngủ, anh thấy mình trẻ ra không ít. Soi gương ngắm nghía, cái vẻ mệt mỏi phảng phất của dân công sở lâu năm trên mặt cũng biến mất, cả con người từ đầu đến chân toát ra dáng vẻ của một nam sinh viên đại học không mấy tươi tắn, cũng chẳng mấy cởi mở nhưng lại tràn đầy sức sống tuổi trẻ.
Nơi anh trở về lại chính là trường Đại học Truyền thông Nam.
Giang Triều: "..."
Đáng sợ quá, chuyện này thật sự đáng sợ quá.
Nhắc đến cuộc sống đại học, ấn tượng duy nhất còn sót lại trong ký ức của Giang Triều là...
Những tháng ngày khổ sở bị Bùi Lâm ép học thi công chức.
Nghĩ đến đây, mặt Giang Triều tái đi.
Nhưng lúc này không còn tâm trí đâu mà bận tâm những chuyện đó, có một việc cấp bách hơn cần làm.
Phải tìm xem Bùi Lâm đang ở đâu!
Nghĩ vậy, Giang Triều đột ngột đứng bật dậy .
Anh đứng dậy quá mạnh, khiến chiếc bàn trong giảng đường bậc thang va vào nhau kêu lên một tiếng cót két.
Giữa giảng đường yên tĩnh, tiếng động đột ngột như vậy quả thực rất dễ gây chú ý, nhưng lạ thay, các bạn học và giảng viên xung quanh không một ai mảy may bận tâm.
Giang Triều đứng yên tại chỗ một lúc, lúc này mới nhận ra một điều.
Những người xung quanh, hình như, không nhìn thấy anh...
Giang Triều: "..."
Hay lắm, hay lắm, biến thành một linh hồn rồi chứ gì.
Giang Triều thản nhiên chấp nhận sự thật rằng mình đã biến thành một linh hồn quay về năm 19 tuổi một cách khó hiểu. Trong lòng anh, điều quan trọng nhất vẫn là phải nhanh chóng đi tìm Bùi Lâm.
Cũng khéo ghê, vừa ra khỏi cửa đã gặp em ngay.
Bùi Lâm đang vừa nói chuyện vừa khoa chân múa tay với người bên cạnh.
Mùa hè trời nóng, cậu lại nói chuyện hăng say nên chẳng mấy chốc, gương mặt đã ửng lên một màu hồng nhàn nhạt.
Nam sinh chỉ mới mười tám tuổi, rạng rỡ và tràn đầy sức sống nhất, Bùi Lâm của khi ấy trên mặt vẫn còn chút má bầu bĩnh.
Cằm cậu có nét cong tròn trịa, trông đáng yêu vô cùng.
Thế nhưng... khóe miệng Giang Triều trễ xuống.
Bên cạnh Bùi Lâm còn có một người nữa đang đi cùng, uể oải đáp lại lời cậu.
Người đó vừa nói chuyện vừa ngáp, trông bộ dạng buồn ngủ đến không mở nổi mắt.
Đến Bùi Lâm cũng không nhịn được cười: "Anh không phải vừa mới ngủ dậy sao, A Triều?"
Nói rồi, cậu lại nhớ ra chuyện khác, tiếp tục trêu: "Lần trước đến nhà ăn, đầu bếp còn hỏi có phải anh mới ngủ dậy không, mất mặt lắm đó."
Ừm, người đang đi bên cạnh Bùi Lâm, chính là Giang Triều...
Giang Triều mười chín tuổi ngáp ngắn ngáp dài nghe Bùi Lâm nói chuyện, thỉnh thoảng đưa tay kéo Bùi Lâm lại gần mình một chút, để cậu khỏi bị xe đạp đang loạng choạng phía sau va phải.
Bùi Lâm khẽ cằn nhằn: "Anh có đang nghe em nói không đấy?"
Giang Triều mười chín tuổi đáp cho có lệ: "Ừ ừ, anh đang nghe."
Bùi Lâm bĩu môi: "Anh phiền phức thật đấy."
"Linh hồn" Giang Triều đứng bên lặng lẽ dõi theo, dù rất khó chịu với vị trí người ngoài cuộc của mình lúc này, nhưng vẫn không nhịn được mà muốn biện minh một câu cho Giang Triều mười chín tuổi chẳng ra gì kia
Anh có nghe, thật sự có nghe mà.
Những ký ức vốn đã phai mờ lặng lẽ sống lại.
Anh thậm chí còn nhớ ra, vào ngày này, vào khoảnh khắc này, Bùi Lâm đang nói những gì.
Khi ấy Bùi Lâm vừa mới bắt đầu học các môn chuyên ngành của khoa phát thanh, nghe cái gì cũng thấy mới mẻ, hễ tan học là phải kể ngay cho anh. Ngày hôm đó, cậu đang nói rằng cuối cùng cũng học được phương pháp phát âm mà giảng viên dạy, cảm thấy nói chuyện quả nhiên nhẹ nhàng hơn nhiều, giọng nói cũng trong trẻo và dễ nghe hơn.
Cậu còn khuyên Giang Triều cũng nên đi học một cách bài bản, nói rằng bây giờ còn trẻ, cổ họng còn chịu được cường độ luyện tập cao của ban nhạc, sau này lớn tuổi hơn, chức năng cơ thể suy giảm thì biết làm thế nào.
Lúc đó Giang Triều đã chuẩn bị để trở thành giọng ca chính thức thứ hai của ban nhạc Đợi Chút, nhưng trong lòng anh đối với chuyện "chơi ban nhạc" không có cảm giác gì thực tế cho lắm, thế nên cũng chỉ "ừm à" đáp một tiếng, nói "Được thôi".
Thực ra anh chẳng hề có ý định làm vậy.
Bùi Lâm có lẽ đã quen từ lâu, bĩu môi không nói thêm gì nữa. Sau đó, cậu nắm lấy cánh tay Giang Triều, nhanh chóng đổi chủ đề: "Trưa nay mình ăn món xào thập cẩm được không anh? Lấy loại sốt tương nhé!"
Giang Triều: "Được được được."
Cái giọng điệu đáng ăn đòn ấy thực sự khiến người ta không thể làm lơ.
"Linh hồn" Giang Triều đứng xem mà bất lực đưa tay ôm mặt trước đây luôn có người nói tính anh không tốt, anh còn chẳng thấy vậy. Giờ xem ra...
Đâu chỉ là không tốt, phải nói là tệ hết chỗ nói.
"Linh hồn" Giang Triều lững lờ trôi theo sau hai người họ, trong lòng thoáng chột dạ.
Cũng không biết trước kia Bùi Lâm đã nhẫn nhịn anh như thế nào nữa...
Hai người thong thả đi đến nhà ăn, nhân lúc còn vắng người, gọi xong món xào thập cẩm vị sốt tương mà Bùi Lâm muốn ăn.
Nhưng mà... có lẽ do Bùi Lâm có một gương mặt trông quá dễ bắt nạt, đến cả đầu bếp ở nhà ăn cũng không nhịn được mà trêu cậu. Lúc Bùi Lâm đang tập trung chỉ cho đầu bếp lấy món, đầu bếp liền nói: "Tròn vành rõ chữ thế này, chắc là sinh viên khoa phát thanh nhỉ?"
"..." Bùi Lâm khẽ đáp một tiếng, chớp chớp mắt, vành tai đỏ ửng.
"Linh hồn" Giang Triều đứng phía sau cũng bật cười. Cười xong lại cảm thấy có gì đó không ổn
Nếu anh nhớ không lầm, sau đó tên Giang Triều đáng ghét kia hình như còn...
Anh không kịp ngăn cản, mà cũng thực sự không thể ngăn cản, chỉ đành trơ mắt nhìn tên đáng ghét kia bắt chước giọng điệu của Bùi Lâm, điệu đà ra vẻ, mặt không cảm xúc mà chỉ đạo đầu bếp thêm một phần miến dẹt mà Bùi Lâm thích ăn.
"Chú — ơi — cho — cháu — thêm — một — phần — miến — dẹt — ạ — cảm — ơn — chú —"
Hành động đó đã chọc cho đầu bếp bật cười.
Bùi Lâm cúi đầu định giẫm lên chân anh, nhưng Giang Triều đã nhanh nhẹn né được.
Xem ra bình thường cũng hay kiếm chuyện lắm đây.
"Linh hồn" Giang Triều không có việc gì làm, nhìn hai người họ đùa giỡn mà trong lòng lại tức anh ách. Anh đi xuyên qua bức tường của quầy đồ ăn, khoanh tay đứng cạnh đầu bếp giám sát xem chú có làm đúng vị sốt tương không. Sau đó, anh lại quay về chỗ ngồi trong nhà ăn, lườm cái con người vô tâm của mình năm mười chín tuổi.
Đúng là... Aizz! Tức chết đi được!
Bên kia, Bùi Lâm vẫn đang tự mình giân dỗi.
Cậu bưng nồi xào thập cẩm đã nấu xong về chỗ ngồi, ôm khư khư cả nồi đồ ăn to vào lòng, không chịu chia cho Giang Triều.
Giang Triều nói: "Này này, là anh trả tiền đấy nhé. Em mau đưa qua đây."
Giang Triều mặt dày đi theo, lại một lần nữa ngồi xuống đối diện Bùi Lâm.
Bùi Lâm lại đổi chỗ, Giang Triều lại bám theo.
Cuối cùng Giang Triều nói: "Này, em người không lớn mà sao tính tình lớn thế."
Bùi Lâm tức giận nói: "Còn không phải tại anh trêu em hả!"
Giang Triều: "Cục dàng của anh ơi, anh nào dám trêu em. Anh đang khen em đấy chứ."
Bùi Lâm không cãi lại được mấy cái lý lẽ ngang ngược của Giang Triều. Cậu đẩy nồi xào thập cẩm thật to ra giữa hai người, dùng đũa vạch ra một đường ranh giới rõ rệt, gạt hết những món ngon như sủi cảo tôm, đậu phụ cá, khoai tây lát, miến dẹt, mì gói về phía mình, chỉ để lại cho người đối diện vài cọng rau xanh trông có vẻ chẳng ngon lành gì, rồi hậm hực nói: "Ăn cơm!"
"Linh hồn" Giang Triều lặng lẽ nhìn cảnh này, rồi lại ngước mắt nhìn Bùi Lâm đang không ngừng gắp thức ăn bỏ vào miệng.
Bùi Lâm của những ngày sắp trở thành ngôi sao vẫn chưa phải kiêng khem quá nhiều, tính cách cũng hoạt bát và đáng yêu hơn. Cậu không có gánh nặng và áp lực của một trụ cột của đài Nam, cũng không vì những biến cố bất ngờ kia mà trở nên trầm mặc ít nói.
Cậu vô lo vô nghĩ, có một tương lai tươi sáng nhất.
Quả là một khoảng thời gian tươi đẹp.
Nghĩ đi nghĩ lại, "linh hồn" Giang Triều lại quay đầu nhìn sang tên đang ngồi đối diện Bùi Lâm.
Một khoảng thời gian vô cùng tốt đẹp, giá như không có cái thứ phá đám này thì tốt rồi. "Linh hồn" Giang Triều nghiến răng nghĩ.
Không biết có phải vì đã tự mắng mình quá lâu hay không, "linh hồn" Giang Triều bỗng cảm thấy một cảm giác mất trọng lượng dữ dội, đầu óc quay cuồng rồi rơi vào một không gian khác.
Là phòng tập của ban nhạc Đợi Chút.
Trời vừa rạng sáng, một vệt nắng nhỏ chiếu qua cửa sổ, Bùi Lâm đang say ngủ khẽ động mũi, dùng lòng bàn tay che mắt lại.
Giang Triều lại nhớ ra rồi.
Thời gian đó ban nhạc có nhiều buổi biểu diễn, một mình Mông Lượng không xoay xở xuể, thế là Bùi Lâm đã sớm rút lui lại tốt bụng đến giúp một tay.
Viết nhạc, luyện tập, liên hệ địa điểm, trang phục, ánh sáng... tất cả mọi việc họ đều phải tự mình làm, thường xuyên bận tối mắt tối mũi.
Những người khác trong ban nhạc đã mua giường gấp để trong phòng tập, có khi muộn quá, bọn họ cứ vậy mặc nguyên quần áo ngủ tạm trong phòng.
Giang Triều... ờ thì, Giang Triều dĩ nhiên là chẳng có chút tinh thần trách nhiệm nào, nhưng anh quả thực cũng không nỡ nhìn Bùi Lâm một mình bận rộn xuôi ngược, liền "tốt bụng" đến giúp một tay.
Thôi được rồi, nếu xét theo suy nghĩ của mấy năm sau này, đây có lẽ là một loại... Giang Triều cũng không nói được là gì. Nhưng việc đi theo Bùi Lâm chạy lung tung khắp nơi, anh cũng cảm thấy rất thú vị.
Đây có lẽ chính là, điều thú vị không nằm ở một việc gì đó, mà là ở một người nào đó.
Tối hôm đó, Bùi Lâm vừa làm xong bài tập lại chạy đến giúp, thức đến hơn một giờ sáng thì thực sự không chịu nổi nữa. Cậu loạng choạng đi đến bên giường gấp, miệng lẩm bẩm: "Em chợp mắt một lát nhé A Triều, lát nữa anh Mông về anh giúp em nói với anh ấy là ¥#%&..."
Lời dặn dò còn chưa nói xong, cậu đã gục đầu xuống giường ngủ thiếp đi.
Giang Triều lắc đầu cười.
Anh lấy áo khoác của mình đắp cho Bùi Lâm, rồi nhặt mấy tờ bản nhạc rơi vương vãi trên sàn cất đi, sau đó mới dựng một chiếc giường khác bên cạnh rồi cũng đi ngủ.
"Linh hồn" Giang Triều đang lơ lửng khắp nơi nhìn mình ngã "bịch" một tiếng xuống giường, thầm nghĩ, cậu nhẹ tay một chút coi, làm em thức giấc bây giờ.
Anh lại vòng sang phía bên kia nhìn thử Bùi Lâm vẫn đang ngủ, xem ra là mệt thật rồi.
Linh hồn lang thang Giang Triều không có việc gì làm, ngẩn người một lúc, chẳng bao lâu sau, trời đã sáng hẳn.
Bùi Lâm tỉnh rồi.
Cậu dụi mắt, sau khi đã quen với ánh nắng chói chang, thứ đầu tiên đập vào mắt lại là...
Lại là Mông Lượng!
Đêm qua, hay nói đúng hơn là rạng sáng nay, Mông Lượng làm xong việc của mình cũng ghé qua một chuyến, rồi cứ thế ngủ tạm luôn.
Ba chiếc giường gấp được kê san sát vào nhau, Mông Lượng và Giang Triều kẹp Bùi Lâm ở giữa.
Đến khi tỉnh dậy, gương mặt to của Mông Lượng đã ở ngay trước mắt Bùi Lâm.
Bùi Lâm: "..."
Cơn buồn ngủ cuối cùng cũng tan biến hết.
Cậu ngượng ngùng lật người, rất nhẹ nhàng, còn sợ làm Mông Lượng thức giấc.
Vừa lật người qua, lại càng khó xử hơn.
Bên kia là Giang Triều.
"Linh hồn" Giang Triều đang nghe lén nhìn trộm vốn vẫn còn đang tức giận, luôn có cảm giác Mông Lượng đang lén lút chiếm hời. Đang lúc khó chịu cau có nhìn sang bên này, thì bỗng phát hiện gương mặt Bùi Lâm vừa lật người qua đang dần đỏ lên.
"Linh hồn" Giang Triều: "? Hả? Tình hình gì đây?"
Bùi Lâm không biết đã nhìn thấy gì, bỗng bật ngồi dậy khỏi giường gấp ngồi dậy quá mạnh nên còn hơi choáng. Cậu ôm trán một lúc, rồi lại nhìn Giang Triều bên cạnh qua kẽ tay.
Không biết đang nhìn cái gì, chỉ thấy sắc mặt càng lúc càng đỏ.
Áo khoác của tên Giang Triều đáng ghét đang đắp trên người cậu lặng lẽ trượt xuống, nhẹ nhàng rơi trên đùi Bùi Lâm.
Một tiếng động nhỏ như vậy cũng đủ làm Bùi Lâm giật mình.
Cậu luống cuống ném áo khoác lên người Giang Triều, dùng hai ngón tay kẹp lấy góc áo, nhấc nó lên vai anh.
Tiếp đó lại không biết đã loay hoay làm gì một lúc, tóm lại là rất gượng gạo, "trả" lại áo cho Giang Triều xong, cậu liền rón rén rời khỏi giường.
"Linh hồn" Giang Triều nấp trong một góc nhìn cảnh này, đợi Bùi Lâm đi rồi mới lững lờ bay qua thật khó để diễn tả tâm trạng lúc này, rõ ràng biết Bùi Lâm hiện tại không nhìn thấy mình, nhưng anh vẫn... rất sợ cậu biết.
Giang Triều của nhiều năm sau đang ở trong góc "nhìn trộm" Giang Triều của quá khứ và em.
"Linh hồn" Giang Triều: "Chậc."
Anh vòng đến chiếc giường gấp ở giữa, cúi đầu nhìn Giang Triều vẫn đang ngủ.
Một gương mặt rất bình thường, một dáng vẻ rất bình thường.
Còn không đẹp trai bằng anh bây giờ.
Giang Triều trong lòng có chút mừng thầm, nhưng phần nhiều vẫn là khó chịu.
Cái thằng nhóc đáng ghét này, chỉ biết ngủ! Ngủ ngủ ngủ, chỉ biết ngủ thôi!
Anh ngồi trên chiếc giường gấp ở giữa một lúc, dường như vẫn còn cảm nhận được chút hơi ấm mà Bùi Lâm để lại.
... Còn chưa kịp cảm nhận thêm một lát, lại một trận trời đất quay cuồng, "linh hồn" Giang Triều bị kéo vào không gian thứ ba.
Cánh cửa phòng quen thuộc, hành lang quen thuộc, ngôi nhà quen thuộc.
Đây là nhà của anh và Bùi Lâm.
Phía sau, thang máy cũng vang lên tiếng ting.
"Linh hồn" Giang Triều quay đầu lại nhìn, Giang Triều của tuổi 28 đang xách một vali nhỏ sải bước ra khỏi thang máy.
Xem ra là vừa mới đi đâu đó về.
Người đàn ông trưởng thành và dáng vẻ thời còn đi học dù sao cũng có chút khác biệt, "linh hồn" Giang Triều nhìn con người này của mình, cuối cùng cũng có chút hài lòng.
Rõ ràng đã dùng vân tay mở khóa, nhưng lại cố tình không chịu mở cửa vào thẳng, cứ phải ra vẻ gõ cửa hai cái, để Bùi Lâm ra mở cho anh.
Đáng ghét nhất là, Bùi Lâm lại thật sự chiều chuộng anh...
Giang Triều đúng là chịu thua.
... Sau khi quay về phải kiểm điểm lại cho tốt những hành vi xấu tính thường ngày của mình mới được...
Bên trong cánh cửa nhanh chóng vọng ra tiếng dép kéo lê.
Cửa phòng hé ra một khe nhỏ, một khuôn mặt nhỏ nhắn ló ra từ khe cửa. Bùi Lâm hai tay vịn vào cửa, giọng nói mềm nhũn gọi anh: "A Triều."
Tên Giang Triều người ghét chó chê ném vali ra sau lưng, người còn chưa vào nhà tay đã véo má Bùi Lâm, động tay động chân.
Bùi Lâm cũng không giận, chỉ ngại ngùng mỉm cười. Cậu lùi lại một chút, người vẫn nấp sau cánh cửa, chỉ để lộ ra một khuôn mặt, khóe mắt ngập tràn ý cười, lặng lẽ chào đón Giang Triều về nhà.
Vali cô đơn bị vứt lại ngoài cửa, cánh cửa lớn bị đóng sầm lại, tên Giang Triều đáng ghét chen vào trong phòng, hai tay nâng bổng người yêu đã mấy ngày không gặp lên.
Đêm thu không lạnh không nóng, Bùi Lâm chỉ mặc một chiếc áo sơ mi rộng thùng thình. Đèn cảm ứng ở khu vực cửa ra vào lúc sáng lúc tắt, chiếu rọi đôi chân thon dài, trắng nõn của cậu.
Áo sơ mi dài theo động tác vươn tay ôm lấy Giang Triều mà trượt lên một chút, thấp thoáng để lộ đường cong mềm mại bên trong.
Áo sơ mi trắng như tuyết và mảnh vải mềm màu xám lần lượt rơi xuống sàn, Giang Triều ấn vào lưng Bùi Lâm, dùng sức siết cậu vào lòng.
Mấy ngày không gặp cũng đủ để khiến người yêu nhau nảy sinh nỗi nhớ. Bùi Lâm ngửa người nằm trên sofa phòng khách, ánh trăng vằng vặc từ ngoài cửa sổ sát đất chiếu vào đầu gối ửng hồng và những đầu ngón tay đang bám chặt vào vai Giang Triều của cậu.
Ngoài cửa, "linh hồn" Giang Triều mặt mày xanh mét ngồi trên vali bị vứt sang một bên.
Tức chết anh rồi!
May thay, ông trời cũng không thật sự muốn anh tức chết, sau một hồi vừa tức vừa giận ngồi ở ngoài, "linh hồn" Giang Triều cuối cùng cũng quay về với cơ thể của mình.
Ngay trong chính khung cảnh cuối cùng vừa rồi.
Anh xách vali, đầu nặng chân nhẹ bước ra khỏi thang máy.
Anh mở khóa cửa, chờ đợi sự xuất hiện của Bùi Lâm.
Tựa như một bộ phim chiếu lại, tựa như thời gian đảo ngược, tất cả mọi thứ đều giống hệt như vừa rồi.
Bùi Lâm chỉ mặc một chiếc áo sơ mi rộng thùng thình, cười tủm tỉm ra mở cửa cho anh, chỉ chịu ló một khuôn mặt ra từ khe cửa.
Anh ôm lấy Bùi Lâm đè lên sau cánh cửa, chóp mũi luồn vào trong lớp áo, tham lam hôn lên bờ vai cậu.
Còn có cảm giác mềm mại dưới lòng bàn tay...
Chỉ có hai món quần áo trên người dễ dàng bị cởi bỏ, lúc ngã xuống sofa, họ vẫn đang hôn nhau say đắm.
Ngày hôm đó, những khung cảnh mà anh đã chứng kiến với tư cách là một "linh hồn" lướt qua trong đầu Giang Triều như những thước phim lần lượt hiện ra.
Anh ôm lấy Bùi Lâm, đôi môi nóng bỏng hôn lên khắp gương mặt người ấy.
Anh khẽ nói: "Bé yêu, cảm ơn em đã yêu anh."
Bùi Lâm bị anh hôn đến nhột, không chịu nổi mà ngửa cổ ra sau né tránh một chút, nhưng đôi chân lại rất thành thật mà vòng lên eo Giang Triều.
Cậu dùng má cọ vào người đang nằm trên mình, ngượng ngùng nói bằng giọng thì thầm: "A Triều, cũng... cảm ơn anh đã yêu em."
Lời tác giả:
Để lâu như vậy mới viết xong ngoại truyện phúc lợi thứ hai, thật sự xin lỗi mọi người (cúi đầu)
Câu chuyện này đến đây là kết thúc hoàn toàn rồi, tôi rất thích câu chuyện này, cũng cảm ơn sự yêu thích của mọi người.
Yêu các bạn, moah moah
Hôm Nay MC Bùi Còn Yêu Thầm Anh Khóa Trên Không?
Đánh giá:
Truyện Hôm Nay MC Bùi Còn Yêu Thầm Anh Khóa Trên Không?
Story
Chương 57: Ngoại truyện phúc lợi (2)
10.0/10 từ 41 lượt.
