Hôm Nay MC Bùi Còn Yêu Thầm Anh Khóa Trên Không?

Chương 55: Ngoại truyện bốn (2)


Cái chuyện cãi nhau đòi chia tay ấy... tuy làm ầm lên, nhưng nguyên nhân thật ra chẳng phải chuyện gì to tát cả.


Có một khoảng thời gian Giang Triều khá bận rộn. Khi đó ban nhạc đang trong giai đoạn chuyển mình, các thành viên về cơ bản đều hoạt động riêng lẻ, lịch trình cá nhân bỗng nhiên nhiều lên hẳn.


Giang Triều cũng bận, liên tục mấy ngày liền toàn tờ mờ sáng mới về đến nhà đối với các ngôi sao khác, việc ghi hình đến đêm khuya là chuyện thường tình, nhưng với Giang Triều, đó là chuyện cả năm chưa chắc đã xảy ra một lần.


Hôm đó, lúc tờ mờ sáng trở về, anh phát hiện Bùi Lâm đang nằm trên ghế sô pha.


Cậu đã ngủ thiếp đi.


Chắc là đợi anh đến khuya quá, đợi đến mức ngủ quên lúc nào không hay.


Giang Triều cởi áo khoác ngoài, nhẹ nhàng bế cậu lên.


Động tác rất khẽ, nhưng Bùi Lâm ngủ không sâu giấc nên vẫn tỉnh lại.


Cậu dụi mắt, nói giọng ngái ngủ: "Sao em lại ngủ quên thế này..."


Giang Triều đặt cậu xuống giường, dùng mu bàn tay chạm nhẹ vào má cậu, thì thầm: "Muộn quá rồi, lần sau em đừng đợi anh, cứ để một ngọn đèn ở cửa là được."


Bùi Lâm rúc vào lòng anh, khẽ lẩm bẩm một tiếng rồi lại ngủ thiếp đi.


Ngày hôm sau vừa hay đến ngày nghỉ của Bùi Lâm sau sáu ngày làm việc, Giang Triều cũng không có lịch trình nào, hai người hiếm hoi lắm mới có một ngày nghỉ chung.


Lúc ăn cơm, Giang Triều nói: "Sau này nếu muộn quá thì em cứ ngủ trước, đừng đợi anh."


Bùi Lâm đáp: "Trong nhà chỉ có hai chúng ta, em không đợi anh thì có khác gì lúc mình còn ở riêng đâu?"


Khu chung cư họ đang ở là một dự án mới, hai người dọn vào đến nay chưa đầy một năm. Khi đó để tránh tai mắt thiên hạ, họ còn cố tình mua hai căn cùng kiểu, trang trí cũng giống hệt nhau.


Có điều... căn hộ của Giang Triều cũng chẳng ở được mấy ngày, hai người đã nhanh chóng tự giác dọn về ở chung.


Giang Triều thấy lời Bùi Lâm nói cũng có lý, nhưng anh vẫn có suy nghĩ của riêng mình: "Ngủ trên sô pha dễ bị cảm lạnh lắm, em tuyệt đối không được để bị cảm."


Bùi Lâm chẳng để tâm mà xua tay: "Một lát thôi mà, không sao đâu."


Ai ngờ nói gở lại linh, ngay ngày hôm sau, Bùi Lâm liền bị cảm nhẹ.


Không nặng, chỉ hơi đau đầu, nhưng giọng nói vẫn ổn.


Bùi Lâm vội vàng uống mấy viên thuốc, rồi bình an khỏi bệnh.


Sau chuyện này, Giang Triều bắt đầu có chút không vui.


Mấy ngày sau lại có một buổi ghi hình vào ban đêm, Giang Triều đặc biệt gọi điện cho Bùi Lâm, dặn cậu tối đừng đợi anh, cứ nghỉ ngơi sớm.


Bùi Lâm miệng thì vâng dạ, nhưng tối đến vẫn đợi.


Lần này thì khá hơn, không đợi đến mức ngủ quên.



Giang Triều véo má cậu: "Miệng thì hứa hay lắm, nhưng chẳng thèm để vào đầu đúng không?"


Miệng Bùi Lâm bị anh véo đến chu ra: "Ưm ưm ưm!"


Giang Triều lại xoa tai cậu: "Em nghe lời nào."


Bùi Lâm lại hứa, nhưng lần sau cậu vẫn tái phạm.


Đến khi lại một lần nữa thấy Bùi Lâm đợi mình đến hơn một giờ sáng, Giang Triều có hơi tức giận.


Lúc đó anh không nói gì, sáng hôm sau mới nói chuyện với Bùi Lâm một cách khá nghiêm túc: "Em lại ngủ muộn như vậy."


Bùi Lâm vẫn đáp cho qua chuyện như mọi khi: "Hả?"


Lần này Giang Triều không định bỏ qua cho cậu: "Ngày nào em cũng phải dậy sớm, không giống anh, ngủ sớm được thì cứ ngủ sớm đi."


Bùi Lâm lẩm bẩm: "Em muốn đợi anh mà."


"Không được." Giang Triều lạnh lùng nói, "Sau này không cho phép thức quá 11 giờ."


Cả hai đều có lý lẽ của riêng mình: Giang Triều không muốn Bùi Lâm quá vất vả, còn Bùi Lâm thì muốn được ôm chồng mình một cái trước khi ngủ.


Ai đã làm sai? Dường như chẳng ai sai cả.


Nhưng cũng chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt như vậy, lời qua tiếng lại, thế mà lại cãi nhau vài câu.


Hai người quen nhau bao nhiêu năm, số lần cãi vã chỉ đếm trên đầu ngón tay.


Bùi Lâm tính tình hiền hòa, Giang Triều cũng sẵn lòng nhường cậu, cả hai lại đều không phải kiểu người tùy hứng ngang ngược, sao có thể cãi nhau được chứ?


Nhưng lần này dường như không thể cho qua dễ dàng.


Sau khi nói thêm vài câu, Bùi Lâm có hơi bực bội: "A Triều, em không hiểu rốt cuộc anh đang vướng mắc chuyện gì nữa."


Giang Triều vuốt tóc, cũng có phần bất đắc dĩ: "Em nhìn quầng thâm mắt của em đi. Hay là thế này, sau này nếu anh có lịch trình buổi tối, anh sẽ về nhà anh ngủ."


Nụ cười cuối cùng trên mặt Bùi Lâm cũng tắt ngấm. Cậu nhìn Giang Triều một lúc, rồi quay đầu vào phòng ngủ lấy một cái gối ném vào người anh.


"Vậy thì anh đi đi."


... Không một ai ngờ rằng, chỉ vì một chuyện như vậy mà cuối cùng hai người lại thật sự chiến tranh lạnh với nhau.


Mấy ngày sau đó, Giang Triều liên tục ghi hình đến đêm khuya, tranh thủ về nhà một chuyến.


Vãi! Hành lý đã bị Bùi Lâm thu dọn xong xuôi! Vứt ngay ở lối ra vào!


Giang Triều: "..."


Anh muốn tìm Bùi Lâm nói chuyện, nhưng trớ trêu thay Bùi Lâm lại đang ghi hình một chương trình mới, phải đi tỉnh khác mấy ngày.


Làm Giang Triều sốt ruột chết đi được.



Lúc Bùi Lâm ghi hình thì anh không liên lạc được, còn lúc anh ghi hình thì Bùi Lâm... cũng chẳng tìm anh.


Nói chứ, trông Bùi Lâm mềm mại, giống như một món đồ chơi nhồi bông, bóp một cái là kêu chít chít, không ngờ lúc nổi giận thật sự, tính khí của em cũng ghê gớm ra phết.


Tóm lại, cứ dằn vặt nhau như vậy gần một tháng, cả hai đều gầy đi.


Bùi Lâm khó khăn lắm mới kết thúc chương trình, từ tỉnh khác trở về, Giang Triều liền lập tức đến đài truyền hình bắt người.


Lúc đến còn gặp phải Âu Dương Tư.


"...Hả?" Âu Dương Tư kinh ngạc, "Sao cậu lại gầy đi nhiều thế?!"


Nói rồi, giọng ông lại có chút hả hê: "Bùi Lâm cuối cùng cũng không chịu nổi cậu, định đá cậu rồi à?"


Giang Triều vốn đã đang bực mình, nghe thấy lời này thì giận sôi máu, một chữ "Cút" đã chực chờ nơi cổ họng.


"Ơ, sao anh lại đến đây?" Cách đó vài bước, Bùi Lâm rụt rè lên tiếng.


Mấy ngày không gặp, Bùi Lâm cũng tiều tụy đi nhiều.


Giang Triều vừa nhìn thấy cậu, bao nhiêu tức giận đều tan biến hết, sau lưng có giám đốc đài truyền hình mà anh cũng chẳng thèm để ý, chỉ vội vàng bước nhanh về phía Bùi Lâm.


Bùi Lâm nhìn lướt qua Âu Dương Tư sau lưng anh, không biết hai người họ đã nói gì trước đó.


Âu Dương Tư càng hả hê hơn: "Xem ra đúng là đang cãi nhau thật rồi."


Giang Triều lại muốn chửi người: "Liên quan gì đến ông?"


Bị Bùi Lâm kéo kéo tay áo.


Chẳng cần nói lời nào, chỉ một hành động là có thể trị được Giang Triều.


Tối hôm đó, Giang Triều mặt dày mày dạn đi theo Bùi Lâm về nhà.


Bùi Lâm chặn anh ở cửa phòng: "Không phải anh về nhà của anh sao?"


"..." Giang Triều giơ tay đầu hàng, "Anh không phải có ý đó, cục vàng của anh ơi."


Bùi Lâm mím môi lườm anh.


Dù sao thì sức của Bùi Lâm cũng không bằng Giang Triều, nửa đẩy nửa buông, cuối cùng vẫn bị Giang Triều đẩy cửa xông vào.


Lâu ngày không gặp, chỉ ngửi thấy hơi thở quen thuộc cũng đủ khiến lòng người ngứa ngáy không yên.


Giang Triều ôm Bùi Lâm ngồi xuống sô pha, môi anh in lên má cậu hết nụ hôn này đến nụ hôn khác.


Bùi Lâm bị anh hôn đến không mở nổi mắt, đưa tay đẩy loạn xạ: "...Anh đi ra..."


Lại bị Giang Triều nắm lấy tay, đưa lên môi hôn.


Tiếng phàn nàn bất mãn dần nhỏ lại.



Bùi Lâm nằm ngửa ra sô pha, hai chân bị Giang Triều đè xuống vòng qua eo anh.


Tiếng th* d*c và r*n r* dần lấn át những âm thanh ướt át khi hôn, ngón tay Giang Triều luồn vào mái tóc sau gáy cậu, nhẹ nhàng ấn lên da đầu.


Nụ hôn ẩm ướt từ khóe môi di chuyển xuống cổ. Cổ Bùi Lâm ngẩng lên thật cao, gót chân cọ vào hông Giang Triều, run rẩy không ngừng theo từng động tác của anh.


Xa nhau một thời gian ngắn, gặp lại quả thật còn nồng nàn hơn cả tân hôn.


Một cuộc mây mưa nồng nàn đã trở thành liều thuốc tốt nhất để xoa dịu những mâu thuẫn nhỏ nhặt.


Khoảng hai tiếng sau, Giang Triều vào phòng lấy chăn mỏng đắp cho Bùi Lâm, còn mình thì ngồi xuống bên cạnh.


Làn da tr*n tr** vẫn còn vương lại dư âm sau cơn cao trào, một cái chạm nhẹ nhàng cũng đủ khiến cơ thể Bùi Lâm khẽ run lên.


Cậu hé mắt, khóe mắt đỏ hoe.


Cậu liếc Giang Triều một cái, bĩu môi quay lưng về phía anh.


Giang Triều: "..."


Anh đứng dậy khỏi sô pha, ngồi xổm xuống phía sau lưng Bùi Lâm, khẽ nói: "Anh sai rồi sai rồi, bé yêu, đừng giận nữa mà."


Bùi Lâm không thèm để ý đến anh.


Giang Triều ôm cả người cả chăn vào lòng, lại dùng môi khẽ mổ lên d** tai Bùi Lâm.


"Anh chỉ là không muốn em đợi đến khuya như vậy... không có ý gì khác đâu." Anh thì thầm, "Sau này anh không nói những lời như vậy nữa... Anh không muốn làm em buồn."


Bùi Lâm liếc anh một cái, độ cong của đôi môi bĩu ra đã hạ xuống một tí tẹo.


Tuy nhiên, sau đó cậu vẫn bắt Giang Triều phải về nhà ngủ gần một tháng trời.


Giang Triều: "..."


Họa từ miệng mà ra, họa từ miệng mà ra.


Sau này, những fan hâm mộ tinh mắt đã phát hiện ra vài điểm không đúng cho lắm.


Những bức ảnh trả bài mà Giang Triều đăng trên Weibo, có chút khác biệt tinh vi so với những bức ảnh trước đây.


Bối cảnh vẫn là bối cảnh đó, nhà vẫn là nhà đó, nhưng... luôn có những khác biệt rất nhỏ.


Ví dụ như vị trí đặt đồ đạc, hình như đã lệch đi nửa centimet so với ảnh trước.


Hay như góc độ ánh đèn phản chiếu lên trần nhà, cũng không giống như trước nữa.


Giang Triều: "Em xem, họ phát hiện ra rồi, em còn không cho anh về ngủ sao?"


Bùi Lâm: "!!!"


Cậu lôi điện thoại ra, xem xét kỹ lưỡng những phân tích của fan, cuối cùng không thể không khâm phục cặp mắt tinh tường của họ.



Dù sao thì, nhân cơ hội này, Bùi Lâm không còn giữ được cửa nhà nữa, để Giang Triều lén lút lẻn về.


Lúc chiến tranh lạnh thì ầm ĩ long trời lở đất, sau khi làm lành lại ngọt ngào như xưa.


Mông Lượng nói: "...Hai người cãi nhau mà làm Liêu Triều Triều lo đến phát khóc, hai người đúng là..."


Giang Triều coi như không nghe thấy gì.


Kể từ đó, Giang Triều đã giảm bớt công việc vào buổi tối gần như là cắt hẳn.


Đôi khi tham gia chương trình, MC dẫn chương trình sẽ hỏi anh: "Bây giờ anh ít xuất hiện như vậy, không lo mình sẽ hết thời sao? Có lo sẽ bị các thành viên khác trong ban nhạc đuổi kịp không? Ví dụ như Mông Lượng, tôi thấy dạo này anh ấy có vẻ rất nổi."


Giang Triều đáp: "Không có việc làm rất tốt mà, không có việc làm và không lo không nghĩ có gì khác nhau đâu?"


MC dẫn chương trình: "..."


Xuân qua thu tới, chớp mắt đã lại đến Tết.


Gala mừng xuân năm nay, ban nhạc Đợi Chút cũng được mời tham dự.


...Nhưng một sân khấu trang trọng như vậy, cũng chẳng thể khiến Giang Triều để tâm thêm chút nào.


Anh vẫn ngang nhiên lơ đãng trên một sân khấu trực tiếp mà cả nước đang theo dõi.


Mãi cho đến lúc chào kết, khi Bùi Lâm bước lên sân khấu bắt đầu phát biểu, Giang Triều đang phiêu du tận chín tầng mây mới hoàn hồn trở lại.


Anh chăm chú nhìn bóng lưng Bùi Lâm, đáy mắt dịu dàng, càng nhìn càng cảm thấy, đến cả cái gáy của Bùi Lâm cũng đáng yêu vô cùng.


Anh biết khoảnh khắc này chắc chắn lại bị quay lại, có lẽ, bây giờ trên mạng đã có người đang phân tích mối quan hệ giữa anh và Bùi Lâm.


...Nhưng biết làm sao được, mắt anh cứ dán chặt vào người Bùi Lâm.


Quả nhiên, trên các nền tảng mạng xã hội, tên của Bùi Lâm và Giang Triều lại xuất hiện cạnh nhau.


[Ngon ngon ngon, chúc Giang Triều và Bùi Lâm năm mới cũng ngọt ngào hạnh phúc, mãi mãi bền lâu nhé! [tim][tim][tim]]


Lời tác giả:


Đây là ngoại truyện cuối cùng rồi!


Nửa năm gần đây vì lý do công việc và sức khỏe, thời gian có thể tập trung viết lách rất ít, nên chỉ mấy chương ngoại truyện thôi mà cũng kéo dài gần một tháng.


Nhưng may mắn là cuối cùng vẫn hoàn thành tất cả theo kế hoạch!


Mỗi khi bắt đầu một câu chuyện mới, tôi đều muốn thử những cách viết mới, lúc viết rất lo lắng, nhưng khi thấy có người yêu thích, điều đó khiến tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc.


Lần này cũng rất cảm ơn mọi người đã chứng kiến mối tình thầm mến này của Bùi Lâm, hy vọng các bạn sẽ thích câu chuyện này.


Sau này sẽ có hai ngoại truyện phúc lợi, ngoại truyện 1 là câu chuyện khi anh Triều xuyên về năm 18 tuổi, ngoại truyện 2 là nuôi một bé cún con Bùi Lâm, là giống Maltese! Bé cún siêu đáng yêu!


Vậy thì, chúng ta hẹn gặp lại ở bộ truyện sau nhé! Bộ tiếp theo có lẽ sẽ là Anh Là Cún Của Ai Đấyhoặc Nhóc Tì Nổi Nhất Show Nuôi Dạy Trẻ Lại Là Con Trai Tôi!, tôi vẫn chưa quyết định cụ thể là bộ nào, các bạn độc giả hứng thú có thể theo dõi trước.


Yêu các bạn, moah moah.


Hôm Nay MC Bùi Còn Yêu Thầm Anh Khóa Trên Không?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hôm Nay MC Bùi Còn Yêu Thầm Anh Khóa Trên Không? Truyện Hôm Nay MC Bùi Còn Yêu Thầm Anh Khóa Trên Không? Story Chương 55: Ngoại truyện bốn (2)
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...