Hời Hợt - Vu Triết

Chương 83


Đồ đạc đều đã được chất lên xe, lão Tứ bọn họ vốn còn định theo xe đi cùng, nhưng Phàn Quân từ chối, bên kia anh cũng đã gọi người ở cửa tiệm kế bên tới giúp khuân vác lên lầu.


Đồ vừa chất xong, người đứng cạnh xe bỗng nhiên liền có một cảm giác khác lạ.


Tôn Húc Lỗi tan học xong chạy tới hóng chuyện, vừa nhìn thấy đồ đạc đã chất hết lên xe, lập tức như muốn khóc.


"Làm cái gì vậy," Khỉ đẩy nó một cái, "Anh Phàn dọn nhà mà mày còn khóc à?"


"Cảm giác như anh ấy sẽ không quay lại nữa." Tôn Húc Lỗi nói.


"Tào lao," Khỉ trừng mắt nhìn nó, "Dọn nhà chứ có phải di dân đâu!"


Khỉ thì nói vậy, nhưng tình cảnh lúc này, đúng là có chút ngậm ngùi.


"Đợi nghỉ hè thì qua chơi, anh dẫn tụi em đi loanh quanh một vòng." Phàn Quân vỗ vỗ vai Khỉ và Tôn Húc Lỗi.


Lão Tứ với Đại Đầu Ngư khi nói chuyện với Phàn Quân cũng mang theo chút xao xuyến.


"Còn tưởng cậu sẽ là người cuối cùng trong bọn mình ở lại đây đấy," Lão Tứ vỗ vai anh, "Cũng tốt, cậu đúng là nên ra ngoài lăn lộn rồi."


"Có rảnh thì qua tìm tôi." Phàn Quân nói.


"Đương nhiên rồi," Đại Đầu Ngư nói, "Chờ chỗ này giải tỏa xong, biết đâu tôi thật sự lại đến khu thương mại bên đó tìm xem."


"Đi sớm khảo sát một chút đi." Phàn Quân nói.


Trâu Dương ngồi trong xe, trong lòng có chút cảm giác khó tả. Hắn đối với Nam Châu Bình cho tới bây giờ cũng chẳng thể nói là quen thuộc lắm, đường sá chỉ biết quanh quẩn chỗ võ quán này, xa hơn thì đều chưa từng đi.


Nhưng vì xen lẫn yếu tố tình cảm, lại thực sự đã trải qua quá nhiều chuyện ở nơi này, nên bây giờ bỗng nhiên cũng có một nỗi xao xuyến khó gọi thành tên.


Phàn Quân mở cửa ghế phụ ngồi vào xe, chú Lữ  đứng ngoài cửa kính dặn dò: "Ổn định xong thì báo với chú một tiếng nhé."


"Dạ." Phàn Quân gật đầu, quay sang nói với Trâu Dương một câu: "Đi thôi."


"Tụi cháu đi đây chú Lữ." Trâu Dương nói.


"Ừ, lái chậm thôi." Chú Lữ nói.


Xe chạy ra đến ngã rẽ, cửa võ quán cũ vẫn còn một đám hàng xóm đứng ở đó.


"Họ còn có chuyện gì sao?" Trâu Dương hỏi.


"Không có," Phàn Quân nói, "Bình thường cũng chẳng tụ lại đông thế này, hôm nay tụ được thì chắc chắn sẽ tán gẫu thêm một lúc, không chừng trưa còn ăn ngay trong sân."


"Cũng thú vị thật," Trâu Dương quẹo xe, "Anh có thấy buồn xíu nào không?"


Phàn Quân nghĩ một lúc: "Có, nhưng mà..."


"Hửm?" Trâu Dương nhìn anh một cái.


"Anh luôn rất sợ rời khỏi Nam Châu Bình," Phàn Quân nói, "Nhưng nếu cả đời đều ở lại đây thì lại tuyệt vọng."


"Em đưa anh đi." Trâu Dương nói xong đạp mạnh chân ga, xe lao vút về phía trước.


"Trâu Dương! Em làm gì vậy!" Phàn Quân bất ngờ quay đầu hét lên một tiếng.


"Này, mới lên 50 thôi!" Trâu Dương buông chân ga, "Đường này giới hạn 60 mà!"


"Ồ," Phàn Quân liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, "Thế lúc trước em chạy bao nhiêu? Tăng tốc lên 50 mà cũng có cảm giác bị ép lưng..."


"Không biết," Trâu Dương nói, "Hai ba mươi thôi, em là lính mới, chẳng phải nên cẩn thận một chút sao."


Phàn Quân bật cười.


Bên khu thương mại, người giúp dọn đồ là hai nhân viên tiệm đồng khí kế bên, trước tiên dùng xe kéo chuyển đồ từ tầng hai của tiệm ra bãi đỗ, rồi lại vận chuyển đến nhà thuê khuân lên lầu.


Hai người này khác hẳn đám hàng xóm ở Nam Châu Bình, rất ít nói, cứ như công nhân khuân vác được thuê đến, làm việc cũng thành thạo như vậy, chẳng bao lâu sau, đồ đạc đã đều yên vị trong nhà.


Hai người kia lúc đi chỉ để lại một câu: "Có việc thì cứ nói."


Trâu Dương nghe xong mới chắc chắn đây đúng là người Phàn Quân gọi đến giúp, chứ không phải thuê bốc vác.


"Có dáng vẻ rồi đấy." Trâu Dương đứng trong phòng khách, nhìn quanh bốn phía, căn nhà này vốn đã được dọn dẹp trước đó, sàn tường đều rất sạch sẽ, cửa sổ cũng lau bóng loáng, lúc này đồ đạc vừa đặt vào, ngay lập tức toát lên cảm giác ấm cúng.


Con mèo mun vốn luôn trốn trong túi mèo lúc này cũng nhảy ra, cẩn thận leo lên ghế sofa kiểm tra.


"Ừm," Phàn Quân từ trong bếp đi ra, trên tay cầm cây lau nhà bắt đầu lau sàn, "Trong túi ở cửa có dép đi trong nhà, em lấy ra thay đi."


"Lát nữa." Trâu Dương vẫn đứng im không động.


"Thay đi," Phàn Quân liếc hắn một cái, "anh đang lau nhà đấy."


"Ụa!" Trâu Dương kêu một tiếng, "Anh cũng chưa thay kìa! Sao cứ giục em thay."


"Anh lùi lại vừa lau vừa đi, lau xong sẽ thay," Phàn Quân nói, "còn em thì chạy lung tung."


Trâu Dương vừa thay dép vừa nhìn anh lau, cảm giác anh dùng một tay cũng khá nhẹ nhàng, chẳng cần hắn giúp, thế là ngả người xuống sofa, đưa tay ôm lấy mèo mun: "Quân à."


"Ừm." Phàn Quân đáp một tiếng.



"Có phải anh có chút... ưa sạch sẽ không?" Trâu Dương hỏi.


"Không." Phàn Quân nói.


"Thật chứ?" Trâu Dương đung đưa chân.


"So với cái kiểu bạ đâu vứt đấy của em thì có lẽ hơi có một chút." Phàn Quân nói.


Trâu Dương nhìn cái áo khoác mình vứt trên sofa, lại nhìn áo khoác Phàn Quân treo ngay ngắn trên móc sau cửa, không nhịn được bật cười: "Ha, sau này chúng ta có cãi nhau vì mấy chuyện thế này không nhỉ?"


"Chuyện này có gì mà cãi?" Phàn Quân hỏi.


"Trước có tin tức nói một cặp vợ chồng mới cưới vì chuyện tuýp kem đánh răng bóp từ đâu mà cãi nhau đến mức ly hôn đó anh." Trâu Dương vừa cười vừa nói.


"Mua thêm một tuýp, mỗi người dùng một cái chẳng phải xong sao." Phàn Quân nói.


Trâu Dương gối tay, lại thở dài: "Bố mẹ em cũng hay cãi nhau vì mấy chuyện nhỏ nhặt, rất nhỏ thôi, em còn chưa kịp phản ứng thì họ đã cãi ầm lên rồi."


"Chúng ta sẽ không như vậy." Phàn Quân nói.


"Thật sao?" Trâu Dương nhìn anh.


"Chúng ta không phải vợ chồng." Phàn Quân nói.


"... Đồ chết tiệt," Trâu Dương sững lại, sau đó bật cười, "Đồ thần kinh!"


"Chuyện lớn thì anh cãi không lại em, chuyện nhỏ thì anh lười cãi." Phàn Quân nói.


Trâu Dương cười, ngoắc tay: "Cục cưng, lại đây."


Phàn Quân bước tới cạnh sofa: "Ừm?"


"Lại gần chút." Trâu Dương đưa tay.


Phàn Quân cúi người sát lại, Trâu Dương vòng tay ra sau gáy anh, bất ngờ kéo mạnh xuống, hôn lên môi anh.


Lực khá mạnh, Phàn Quân phải chống tay lên sofa mới không đổ hẳn đè lên hắn.


Một lúc lâu Trâu Dương mới buông tay, đưa mu bàn tay quệt ngang môi: "Làm việc đi."


Phàn Quân mỉm cười, nhặt cây lau nhà lên, tiếp tục lau sàn: "Đói không? Anh gọi đồ ăn."


"Anh cũng biết là chúng ta chưa ăn trưa à?" Trâu Dương cầm điện thoại nhìn đồng hồ, "Đã ba giờ rồi."


"Đặt ngoài hay ra ngoài ăn?" Phàn Quân hỏi.


"Ra ngoài đi," Trâu Dương ngồi dậy, "có phải anh muốn đi siêu thị mua đồ không?"


"Ừ." Phàn Quân gật đầu.


Bên ngoài khu dân cư có một con phố nhỏ với rất nhiều cửa hàng, ăn mặc dùng gì cũng có đủ, sầm uất hơn Nam Châu Bình nhiều, một vùng đất hoàn toàn mới mẻ.


Lần này là hai người cùng đi.


Họ tùy tiện chọn một quán nhỏ, ăn một phần cơm, Trâu Dương tra bản đồ thấy siêu thị gần nhất đi bộ chỉ mất ba phút.


"Lái xe đi." Phàn Quân nói.


"Đi bộ ba phút thôi, anh chạy bộ năm cây số còn khởi động mà, giờ đi bộ ba phút cũng phải lái xe?" Trâu Dương nói.


"Ôm đồ đi bộ ba phút cũng phiền lắm." Phàn Quân nói.


"... Ờ, đúng," Trâu Dương chợt hiểu, "đi siêu thị là mua đồ... nhiều lắm hả?"


Đúng là rất nhiều.


Trâu Dương tuy thường ở ký túc xá, nhưng đồ đạc ký túc cũng chỉ vài thứ, hoàn toàn khác với cuộc sống thuê nhà.


Phàn Quân có thứ tự rõ ràng, từ chăn màn, dầu muối tương giấm đến các loại thực phẩm, chất đầy một xe đẩy.


Về đến nhà, hai người sắp xếp đồ đạc đâu vào đó, Trâu Dương lại ngả xuống sofa: "Mệt chết em rồi."


"Ngủ một lát đi," Phàn Quân nói, "anh phải tới cửa hàng một chuyến."


"Hử?" Trâu Dương nhìn anh.


"Tính cả hôm nay, anh đã xin nghỉ một tuần rồi," Phàn Quân nói, "Hà Xuyên dù dễ tính cũng là ông chủ, mấy hôm nay bận lắm."


"Thế anh đi đi, em chợp mắt một lúc rồi còn phải làm bài tập," Trâu Dương kéo lấy balô, lôi laptop đặt lên bụng, "Lưu Văn Thụy còn đang đợi em cứu cậu ta."


"Tối qua cửa hàng ăn cơm nhé?" Phàn Quân hỏi.


"Thôi khỏi," Trâu Dương gõ ngón tay lên bàn phím, "cái này chắc em phải làm đến nửa đêm, mai đã phải nộp rồi..."


"Thế mà hôm nay em còn theo anh về Nam Châu Bình?" Phàn Quân hơi nhíu mày.


"Anh cần em nhắc lại lý do nữa không?" Trâu Dương nhướng mày nhìn anh, "Nói rồi mà anh lại không nhớ?"


"... Vậy em làm bài tập đi," Phàn Quân nói, "tối anh mang cơm về cho em."


"Ừm." Trâu Dương lại nhướng mày, bạn trai mang cơm cho mình, cảm giác này thật tuyệt.



Khi Phàn Quân quay lại cửa hàng thì thấy tấm rèm cửa vốn chưa bao giờ kéo xuống nay đã buông kín, còn treo biển tạm ngừng kinh doanh.


Anh liếc qua ô cửa sổ nhìn vào, thấy Hà Xuyên đang ngồi cùng một gã hói béo ở bàn trà.


Cạnh cửa sổ có một gã cao lớn mặc áo khoác đen đang nhìn anh.


Khá là ra dáng.


Không biết lại là ông chủ gì nữa.


Phàn Quân vòng về cửa, vén rèm bước vào.


"Làm gì đấy!" Ngay sau rèm còn có người đứng, ăn mặc gần giống gã bên cửa sổ.


Hắn dang tay chặn trước ngực Phàn Quân, rồi dùng khuỷu tay đẩy anh ra ngoài.


Nếu không vì ngực Phàn Quân đang có nẹp cố định, thì cú chặn này vừa khéo dí ngay vào vết thương.


Phàn Quân lập tức thấy khó chịu, vốn dĩ vai và cánh tay trái đã chẳng hồi phục được, vừa gỡ mảnh xương vụn xong, nay lại bị chèn ngay đó, càng thêm bực.


Anh đưa tay phải gạt lấy cánh tay hắn, thuận thế kéo dọc xuống cẳng tay tới cổ tay, rồi bẻ xuống dưới, tên kia xoay nửa vòng, còn chưa kịp giãy thì Phàn Quân đã đẩy hắn vào trong, buông tay.


"Ê! Cẩn thận hàng của tôi!" Hà Xuyên nghe tiếng quay đầu lại, nhìn qua giá kệ thấy cảnh đó, vội hô lên một tiếng.


Phàn Quân cũng chẳng dùng sức mấy, tên kia loạng choạng vài bước rồi dừng lại.


"Người của tôi." Hà Xuyên thêm một câu khi thấy hắn còn định xông về phía Phàn Quân.


Phàn Quân liếc hắn, quay lại khép cửa và rèm lại.


"Phàn Quân," Hà Xuyên gọi một tiếng, "lại đây, giới thiệu một chút, đây là ông chủ La, bạn ông chủ Tôn."


Phàn Quân đi tới, khẽ gật đầu với gã hói: "Ông chủ La."


"Ngại quá, hiểu nhầm thôi," Gã hói cười, rồi nhìn sang Hà Xuyên, "bảo vệ à?"


"Đâu có," Hà Xuyên rót cho Phàn Quân một tách trà, ra hiệu ngồi xuống, "tôi làm gì có giá trị đến mức thuê vệ sĩ, cùng lắm chỉ thuê được cô lao công... đây là huấn luyện viên tán thủ của tôi, Phàn Quân, tới giúp tôi chút việc."


"Ồ..." Gã hói liếc đánh giá Phàn Quân, "khá đấy, hai vệ sĩ của tôi cũng là người có nghề."


Luyện cái gì? Môn phái nào?


Ngay cả Trâu Dương cũng có thể hạ gục cả hai.


"Rất... lợi hại." Phàn Quân miễn cưỡng khen một câu.


"Có thể chịu được hai chiêu dưới tay bọn họ, huấn luyện viên này không tồi." Gã hói gật gù.


Ông chủ, ông có thể nói lại lần nữa không?


Phàn Quân chỉ cười, lười đáp thêm.


Hà Xuyên tiếp tục trò chuyện với gã hói, Phàn Quân vừa uống trà vừa nghe.


Đi làm ở đây thú vị nhất chính là được gặp nhiều loại người kỳ quái, còn nhiều hơn lúc làm ở võ quán.


Nghe một lúc là anh đoán ra ngay: đây là một ông chủ mê tín, nhát gan, làm không ít chuyện xấu, vừa nuôi tình nhân vừa sợ bị tình nhân hại, trong tay có chút tiền.


Loại ông chủ mà Hà Xuyên cực kỳ thích, vừa dọa vừa dụ là có thể bán được đống đồ kém giá trị trong tiệm, nhìn hai gã vệ sĩ toàn mỡ kia là biết dễ lừa.


Hà Xuyên vì tiền mà trò chuyện thì khéo léo vô cùng, gã hói nói chuyện với anh ta thấy rất hợp, chắc chưa đi ngay. Phàn Quân đứng dậy dắt chó đi dạo, chuẩn bị lát nữa đưa về.


Anh còn lên tầng hai thu dọn mấy thứ lặt vặt chưa lấy.


Khi chuẩn bị rời đi thì gã hói gọi: "Huấn luyện viên Phàn, ở lại ăn cơm cùng nhé."


"Cậu ấy không đi đâu," Hà Xuyên nói, "cửa hàng cần có người trông, cái tiệm nhỏ này, đâu có nhiều nhân lực như chỗ anh."


"Ôi dào," Gã hói xua tay, "thế thì thôi vậy."


Phàn Quân mang vài món ăn mua về ở quán ngoài khu dân cư, dắt theo Tiểu Bạch về nhà.


Mở cửa ra, anh kinh ngạc nhìn thấy Trâu Dương nằm ườn trên sofa ngủ say, trên bụng vẫn đặt laptop, tư thế y hệt lúc anh đi, chỉ là bên cạnh thêm mèo mun cũng đang ngủ.


Anh đi tới sờ vào laptop, lạnh ngắt.


Trâu Dương từ lúc anh đi đến giờ vẫn ngủ.


Bài tập xem ra một chữ cũng chưa viết!


Mặc dù bản thân anh từng học ở trường cấp ba số 21 sáu năm, làm bài tập cộng lại chẳng được bao nhiêu lần, nhưng Trâu Dương không học ở đó, Trâu Dương học ở đại học đàng hoàng.


Bài tập này chắc chắn không thể không làm.


"Này!" Phàn Quân chẳng buồn để ý gì nữa, đưa tay vỗ liên tiếp vào mặt hắn, "Trâu Dương!"


"Á..." Trâu Dương nhăn mày, giơ tay hất hất trong không trung đẩy tay anh ra, rồi ôm chặt lấy laptop trở mình.


"Bài tập! Mau dậy làm bài tập đi!" Phàn Quân đặt hộp cơm lên bàn, "Bạch, gọi anh Dương dậy viết bài tập đi."


Tiểu Bạch lập tức nhào qua, đặt hai chân lên cánh tay Trâu Dương, ấn xuống từng cái một, thỉnh thoảng còn gầm gừ khe khẽ.



Khi Phàn Quân từ trong bếp bưng cơm canh đã đựng vào đĩa ra phòng khách thì Trâu Dương rốt cuộc cũng tỉnh, dụi đầu Tiểu Bạch, cả khuôn mặt vẫn ngái ngủ.


"Bạch à... ngoan." Hắn ngáp một cái, nhìn Phàn Quân: "Ăn cơm chưa?"


"Ừ," Phàn Quân quay đầu liếc hắn một cái, "em làm xong bài tập chưa?"


Trâu Dương nhìn anh, không nói gì, cũng không động đậy.


Qua chừng mười giây hắn mới mở miệng chửi một câu: "Mẹ nó."


"Ăn cơm mau đi, ăn xong viết." Phàn Quân nói.


"Chắc Lưu Văn Thụy giết em mất," Trâu Dương vội vàng ngồi bật dậy đi rửa mặt, rồi ngồi xuống bàn, "sao anh không gọi em dậy."


"Anh đâu biết em có thể ngủ một mạch tới tận bây giờ?" Phàn Quân nói.


"Tại sao anh lại không biết?" Trâu Dương trừng mắt.


"Hả?" Phàn Quân hơi sững ra.


"Anh không hiểu bạn trai của mình à?" Trâu Dương lại nói.


"... Giờ thì hiểu thêm chút rồi," Phàn Quân giơ ngón cái với hắn, "không biết điều thì ít nhất trong ký túc xá của em em đứng nhất."


Trâu Dương thở dài, bưng bát cơm xúc vài thìa: "Không sao, cùng lắm thì ngủ muộn."


"Ừ." Phàn Quân đẩy một đĩa sườn chua cay tới trước mặt hắn, "món này ngon lắm."


"Không sao, cùng lắm thì không ngủ," Trâu Dương gắp miếng sườn, "ừm, ngon thật!"


"Uống nước giải khát không?" Phàn Quân hỏi.


"Nước dừa, cảm ơn." Trâu Dương đáp.


Phàn Quân vừa định đứng dậy đi lấy, hắn đã đứng lên: "Để em, anh ngồi đi."


"Nước dừa, cảm ơn." Phàn Quân cười.


Trâu Dương cầm hai chai nước dừa về, vặn nắp, đặt một chai trước mặt anh: "Lát nữa còn qua tiệm không?"


"Không chắc," Phàn Quân nói, "Nay Hà Xuyên tiếp khách lớn, chắc ăn xong còn phải ngồi tiếp chuyện, hơn nữa anh ta còn không cho khách khác vào cửa hàng."


"Ra vẻ ghê nhỉ?" Trâu Dương tặc lưỡi, "đừng có tán cả đêm rồi cuối cùng mua cái bình hai trăm tệ."


"Không đâu, kiểu người keo kiệt không trò chuyện thế này." Phàn Quân nói.


"Hiểu rõ ghê nhỉ?" Trâu Dương liếc nhìn anh.


"Dù sao anh cũng làm ở tiệm lâu rồi," Phàn Quân nói, "người kiểu gì cũng gặp qua cả mà."


"Anh có tính đổi việc không?" Trâu Dương vừa ăn vừa hỏi.


"Tạm thời chưa, việc này giờ quen tay rồi, tiền cũng ổn," Phàn Quân uống ngụm nước dừa, "sao thế?"


"Không, em chỉ hỏi vậy thôi." Trâu Dương nói.


"Em có ý gì không?" Phàn Quân cũng nhìn hắn.


"Không, em vốn cũng nghĩ cứ làm trước cũng được," Trâu Dương nói, "anh..."


Hắn liếc qua bàn tay trái của Phàn Quân: "Nếu hồi phục được, còn định làm huấn luyện viên nữa không?"


"Cái đó phải xem lúc đó công việc bên này thế nào đã." Phàn Quân đáp.


"Ừ." Trâu Dương gật gù.


Cơm nước xong nghỉ một lát, Phàn Quân gọi cho Hà Xuyên, quả nhiên gã hói kia chưa đi, ăn luôn tại quán, Hà Xuyên còn gọi cả lão Tôn đến, trong tình huống thế này thì cơ bản không cần Phàn Quân ra mặt.


Nhiều chi tiết làm ăn, Hà Xuyên đều tự nắm trong tay.


Trâu Dương dọn bát đũa mang đi rửa, Phàn Quân ngồi trong phòng khách, tay trái cầm quả bóng tập lực bóp từng cái, nghe tiếng bát đĩa trong bồn va vào nhau lộc cộc khổ cực.


Hơi hối hận, hôm nay đúng là dư sức, cơm canh cứ để trong hộp mang về có phải khỏe hơn không.


Sau mười mấy phút giằng co, Trâu Dương quay lại phòng khách, ngả xuống cạnh anh, ôm máy tính: "Em phải bắt đầu làm bài đây."


"Ừ," Phàn Quân vẫn bóp bóng, "sao không ra bàn ngồi?"


"Ngồi thế này." Trâu Dương mở máy, ngồi xếp bằng trên sofa.


"Muốn ann... tránh đi không?" Phàn Quân hỏi.


"Anh ở cạnh em." Trâu Dương đưa tay sờ lên đùi anh.


"... Ở cạnh thế nào?" Phàn Quân nhìn tay hắn.


Trâu Dương nghiêng đầu nhìn anh, cười: "Nghiêm túc thôi!"


"Ừ." Phàn Quân dựa vào sofa, "anh xem phim được không?"


"Đeo tai nghe." Trâu Dương nói.



"Được." Phàn Quân gật đầu.


Dù trước đó ngủ quên mất bài tập, nhưng lúc này Trâu Dương bắt tay vào viết thì vô cùng nghiêm túc.


Phàn Quân tùy ý mở một bộ phim, cầm điện thoại nhưng lại chẳng xem, anh dựa vào tay ghế sofa, ngắm gương mặt nghiêng của Trâu Dương, cùng những ngón tay thon dài đang gõ nhanh trên bàn phím.


Nhìn là biết, bài tập này không phải kiểu chép qua loa là xong, thỉnh thoảng Trâu Dương nhíu mày, ngây ra nhìn màn hình khá lâu, còn hay mở tài liệu đối chiếu.


Không hiểu vì sao, trong trạng thái này...


Trâu Dương rất gợi cảm.


Màn hình trống không dần dần hiện ra đầy chữ, thêm cả biểu đồ, khung vuông khung tròn.


Một bộ phim chiếu xong, Trâu Dương vẫn viết.


Phàn Quân lại bấm mở một bộ nữa, phát rồi mới nhận ra là chính bộ vừa mở, đành thoát ra chọn lại.


"Khát." Trâu Dương nói.


Phàn Quân không nghe thấy, nhưng anh nhìn khẩu hình miệng.


"Muốn uống gì?" Anh tháo tai nghe, đứng lên.


"Nước lọc thôi." Trâu Dương đáp.


Phàn Quân lấy một chai đưa cho hắn: "Muốn nghỉ chút không?"


"Không, vừa nghỉ chắc không muốn động nữa, thế nào cũng ngủ luôn," Trâu Dương ngửa cổ uống, "gần xong rồi, nửa tiếng nữa thôi, anh đi rửa mặt trước đi."


Phàn Quân vào phòng tắm, tháo nẹp, dán miếng chống nước lên vết thương, tắm rửa một trận.


Một tuần không tắm cho ra hồn, vốn cũng không thấy khó chịu, nhưng lúc xối nước xuống mới chợt thấy sảng khoái hẳn.


Tắm xong trở lại phòng khách, Trâu Dương đang gọi điện cho Lưu Văn Thụy: "Mày xem qua một lượt, có chỗ nào không hiểu thì mai tao đến trường giảng lại cho mày... Ừ, được."


"Xong rồi hửm?" Phàn Quân hỏi.


"Ừ." Trâu Dương gập máy tính, ném lên sofa, nhảy phắt dậy chạy tới hôn chụt lên mặt anh một cái, rồi lao thẳng vào phòng tắm, "lên giường chờ em."


"Cái gì?" Phàn Quân hơi ngẩn ra.


Khi Trâu Dương quấn khăn chạy về phòng ngủ, Phàn Quân đang tựa đầu giường xem điện thoại.


Hắn quẳng khăn, nhào lên giường: "Ê!"


Phàn Quân liếc hắn một cái: "Trong ngăn kéo có q**n l*t..."


"Ừm..." Trâu Dương nằm sấp bất động, mặt vùi trong chăn ừ một tiếng.


Phàn Quân dời mắt khỏi hắn, xuống giường lấy q**n l*t đưa lại, quay đầu thì thấy hắn đã ngủ mất rồi.


Lên giường chờ em.


Chờ gì chứ.


Chờ em biểu diễn màn ngủ ngay lập tức à.


"Trâu Dương," Anh đứng bên giường, có chút bất lực, "em giỏi thật đấy."


Anh kéo Trâu Dương đặt ngay ngắn lên gối, rồi kéo chăn đắp cho hắn, cả quá trình hắn không hề tỉnh.


Phàn Quân tắt đèn, nằm xuống giường, nhắm mắt, thở dài.


Thôi vậy.


Hôm nay dọn nhà quả thật mệt, anh vừa nằm xuống, nghe hơi thở đều đều của Trâu Dương bên cạnh, cũng dần thấy buồn ngủ.


Đường đường trai trẻ, lại trong tình cảnh thế này mà cũng buồn ngủ.


Rồi chẳng biết từ lúc nào đã thiếp đi.


Trâu Dương bên cạnh bất chợt giãy giụa hai cái, anh giật mình tỉnh lại, vòng tay ôm chặt lấy hắn.


"Trâu Dương?" Anh vỗ nhè nhẹ lên lưng cứng đờ của hắn, "Trâu Dương, không sao rồi, không sao rồi..."


Hơi thở của Trâu Dương gấp gáp, cả người căng cứng.


Một lúc lâu sau mới dần dịu xuống, giọng khàn khàn còn ngái ngủ: "Em chắc là... nằm mơ."


"Ừ, đúng," Phàn Quân mạnh tay xoa lưng hắn, "tỉnh rồi thì không sao nữa."


Trâu Dương không nói, nghiêng vào người anh, hơi thở vẫn có chút hỗn loạn phả lên mặt anh.


"Không sao," Phàn Quân hôn lên trán hắn, "em ngủ tiếp đi."


Trâu Dương không lên tiếng, bàn tay bất chợt luồn tới, đặt lên bụng dưới của anh.


"Hử?" Phàn Quân khựng lại.


Bàn tay Trâu Dương trượt xuống, ngón tay móc lấy cạp quần anh kéo khẽ, giọng cực thấp thì thầm bên tai: "Cởi ra."


Hời Hợt - Vu Triết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết Truyện Hời Hợt - Vu Triết Story Chương 83
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...