Hời Hợt - Vu Triết
Chương 82
Người yêu đến đón hắn tan học.
Một cách miêu tả thật kỳ diệu.
Hai mươi năm đầu đời Trâu Dương chưa từng nghĩ câu này lại có liên quan gì đến mình, càng chưa từng nghĩ chỉ vì một câu như vậy mà cả hai tiết học buổi sáng hắn đều không sao tập trung nổi.
Chủ nghĩa thực chứng là nền tảng nghiên cứu...
Mấy giờ rồi, Phàn Quân làm xong thủ tục xuất viện chưa?
Người phát, người truyền đạt, người tiếp nhận tuyến đường...
Chú Lữ bọn họ có định đi đón Phàn Quân không? Ồ chắc là không, Phàn Quân giờ không ở Nam Châu Bình nữa, không cần phải vòng xa để đón người...
"Vatican?" Lưu Văn Thuỵ nhỏ giọng nói bên cạnh hắn, "Giờ còn lôi cả Vatican vào à?"
"Vandergruen!" Trâu Dương liếc cuốn sách trên bàn hắn, "Mày mở sách ra nhìn một cái thì chết hả?"
"Lão Vu phát âm có khẩu âm." Lưu Văn Thuỵ tặc lưỡi.
"Do não mày nhẵn thì có." Trâu Dương nói.
"Ừ tao nhẵn, cũng không biết mày yêu đương còn giữ lại được bao nhiêu." Lưu Văn Thuỵ nói, "Tiết diễn tập tình huống sau này chắc phải trông cậy vào mày rồi."
Trâu Dương thở dài.
"Ồ, còn cả thiết kế giáo án nữa." Lưu Văn Thuỵ bổ sung.
"Mày nghỉ học đi cho rồi." Trâu Dương nói.
"Long Long còn ráng được, sao tao phải nghỉ." Lưu Văn Thuỵ vươn vai một cái.
PhànAnh tới rồi, em tan học thì qua thẳng đây
Trâu yangỪm
"Không ăn trưa với bọn tao nữa hả?" Lưu Văn Thuỵ hỏi.
"Mày nhìn trộm điện thoại tao?" Trâu Dương hỏi.
"Cần gì nhìn trộm?" Lưu Văn Thuỵ khinh bỉ, "Mày bây giờ chỉ cần ngón tay chạm vào điện thoại là chắc chắn đang nhắn với Phàn Quân rồi, có cần tao nhìn trộm không?!"
"Không hổ là anh em tốt của tao." Trâu Dương nhét lại điện thoại vào túi.
"Bữa tối cũng khỏi ăn với bọn tao luôn nhỉ," Lưu Văn Thuỵ than vãn, "Chắc chắn cũng không về ký túc rồi, sáng mai có tiết đó, mày về kịp không?"
"Kịp." Trâu Dương nói.
"Được thôi," Lưu Văn Thuỵ đưa hai ngón tay quệt lên mí mắt, "Để xem."
Chỗ hắn và Phàn Quân cùng đứng chờ xe lần trước cách cổng trường không xa, sinh viên đi ra tìm đồ ăn hầu như đều sẽ ngang qua.
Trâu Dương vừa đi vừa đảo mắt nhìn, không thấy Phàn Quân.
Không cần nhìn kỹ, chỉ liếc một cái là biết không có Phàn Quân ở đó.
Hắn quên mất không hỏi Phàn Quân tính đón hắn bằng cách nào, đi bộ tới, hay lái xe của Hà Xuyên?
Trâu yangAnh tới đâu rồi, tới cổng chưa?
PhànEm đứng ở khoảng trống cạnh cột đèn đi
Cái quái gì thế?
Trâu Dương quay đầu nhìn, đúng là có cột đèn, cạnh đó còn dựng mấy chiếc xe dùng chung.
Hắn hơi khó hiểu, nhưng vẫn đi đến đó đứng chờ.
Đứng yên rồi hắn bỗng nhận ra, chỗ này hình như chính là nơi lần trước hai người bị xe bản đồ chụp lại.
Đang thắc mắc Phàn Quân muốn làm trò gì thì một chiếc xe điện kiểu giáp máy từ góc đường rẽ ra.
Khóe miệng Trâu Dương vẫn luôn mang theo nụ cười, nhìn Phàn Quân vai trái và cánh tay trái còn cố định bằng khung, dùng tay phải lái chiếc xe điện của hắn, dừng ngay trước mặt hắn.
"Chào, anh đẹp trai," Phàn Quân nghiêng đầu nhìn hắn, "Một mình hả?"
"Anh... chào, anh đẹp trai," Trâu Dương có hơi cạn lời, nhưng vẫn đáp lại, "Tôi đang đợi... bạn trai."
"Là anh sao?" Phàn Quân hỏi.
"... Phải." Trâu Dương nói.
Phàn Quân cười rồi bước xuống xe.
Trâu Dương đi tới đẩy anh ra, dắt xe lên vỉa hè rồi mới dựng lại.
"Anh điên rồi à, cái dạng này mà dám lái xe!" hắn trừng mắt nhìn Phàn Quân.
"Một lát nữa em chở anh." Phàn Quân cười cười, bước đến trước mặt hắn.
"Anh bảo em đứng đây làm gì?" Trâu Dương hỏi.
"Chụp tấm hình." Phàn Quân lấy điện thoại ra, đứng cạnh hắn.
Trâu Dương hiểu ngay ý anh, bật cười: "Đồ thần kinh."
"Bản đồ chưa cập nhật, cũng không biết bao lâu mới cập nhật," Phàn Quân nói, "anh chỉ thấy ở cùng một chỗ mà chụp thêm tấm nữa chắc cũng thú vị."
"Ừ, thậm chí mỗi năm một tấm cũng được," Trâu Dương cầm lấy điện thoại anh, "anh còn nhớ hồi đó tạo dáng thế nào không?"
"Nhớ chứ," Phàn Quân quay đầu nhìn hắn, "em nhớ không?"
Trâu Dương không đáp, đưa tay đặt lên vai anh, giơ ngón tay tạo dáng chữ V trước ống kính.
Phàn Quân cười rồi cũng giơ tay tạo dáng V.
"Cười đi." Trâu Dương nói.
"Mười một giờ ba mươi sáu phút sáng nay," Phàn Quân nói, "một khoảnh khắc trong đời chúng ta."
Chụp xong, Trâu Dương cúi đầu nhìn. Lần chụp năm ngoái là hắn bó bột, lần chụp năm nay lại đến lượt Phàn Quân mang khung cố định... đúng là đôi tình nhân hoạn nạn.
Tình nhân.
Trâu Dương thoáng ngẩn ra.
Tình nhân.
"Hai anh đẹp trai, làm phiền một chút," phía sau bỗng có người lên tiếng, "có thể làm phiền hai anh vài phút không? Tôi là nhiếp ảnh gia đường phố..."
Ảnh cái đầu chó nhà mày.
Trâu Dương quay đầu lại, thấy đứng sau lưng hai người chính là Lưu Văn Thuỵ.
Còn bên cạnh là Lý Tri Việt với Trương Truyền Long đang cười hả hê.
"Tôi tên là Rì sờ pếch," Lưu Văn Thuỵ nhất định phải nói cho xong phần giới thiệu, "tôi thấy hai anh rất đẹp trai, cho phép tôi chụp miễn phí một tấm được không?"
"Nhưng bọn tôi... còn có việc..." Phàn Quân lúc này tỏ vẻ khó xử, phối hợp diễn rất ăn ý.
"Bớt xem video lại đi!" Trâu Dương liếc anh.
"Chỉ năm phút thôi," Lưu Văn Thuỵ vừa nói vừa chìa điện thoại ra trước mặt hai người, "hai anh có thể xem qua tác phẩm của tôi..."
Trâu Dương buộc phải liếc nhìn màn hình.
Đạo cụ thì quá qua loa, mở album ra, mấy tấm đầu tiên toàn là ảnh Trương Truyền Long ngủ gục trong lớp, chụp sát mặt.
"Chỉ thế thôi mà mày còn dám xưng là nhiếp..." Trâu Dương cảm giác kịch bản này tiếp tục không nổi.
"Được rồi, bọn tôi vội, cậu nhanh lên đi." Phàn Quân nói.
"Được, nhanh thôi," Lưu Văn Thuỵ đi ra mép đường, "vừa nãy hai người tạo dáng ở góc này phải không?"
"... Đúng." Trâu Dương đáp.
"Kính cận, cậu khoác tay lên vai mặt sẹo, giống như vừa nãy." Lưu Văn Thuỵ giơ điện thoại.
"Mày nhắc lại cách gọi đó xem?" Trâu Dương vừa khoác tay lại lên vai Phàn Quân vừa hỏi.
"Thì tôi đâu quen biết hai người, tôi là nhiếp ảnh gia đường phố..." Lưu Văn Thuỵ vừa nói vừa bấm chụp.
Hai người lại cùng nhau giơ tay làm động tác chữ V, y như vừa rồi.
"Xong rồi, đi đi," Lưu Văn Thuỵ cúi đầu nhìn màn hình, "lát nữa tôi gửi ảnh cho hai người sau."
"Tụi mày đi đâu vậy?" Trâu Dương quay sang hỏi Lý Tri Việt, "tao không ở đó thì chắc tụi mày không đi ăn... chẳng lẽ theo dõi riêng bọn này à?"
"Đi cổng sau ăn bún," Lý Tri Việt cười nói, "ra khỏi cổng trường mới thấy hai người."
"Ăn bún không, anh Phàn." Trương Truyền Long hỏi Phàn Quân.
"Không ăn." Trâu Dương nói.
"Để hôm khác tôi mời các cậu bữa lớn." Phàn Quân nói.
"Hôm nào?" Trương Truyền Long hỏi.
"... Ngày mai." Phàn Quân đáp.
"Được." Trương Truyền Long gật đầu, "cảm ơn anh Phàn."
Mấy người đi rồi, Trâu Dương ngồi lên xe anh, nghiêng đầu ra hiệu: "Lên xe."
"Bọn họ đi ăn bún gì thế?" Phàn Quân ngồi sau hắn, tay phải vòng qua ôm lấy eo hắn.
"Cổng sau có quán bún dưa cải mới mở, khuyến mãi khai trương mua một tặng một," Trâu Dương khởi động xe, "em với bọn họ ăn ba ngày liền rồi."
"Vậy ba người bọn họ chia thế nào?" Phàn Quân hỏi.
"Sinh viên trường em cả, ra đó tùy tiện lôi thêm một người là đủ." Trâu Dương lái xe xuống vỉa hè, xe xóc một cái, cánh tay Phàn Quân siết lại.
"Người lạ cũng được à?" Phàn Quân hỏi.
"Được hết," Trâu Dương đáp, "hợp tác cùng thắng thôi, quen hay không cũng vậy, tiền chia đều là xong."
"Hay đấy." Phàn Quân cười, đặt cằm lên vai hắn.
"Hay cái gì?" Trâu Dương nghiêng đầu.
"Đời sinh viên." Phàn Quân nói.
"Phiền phức cũng nhiều lắm," Trâu Dương tặc lưỡi, "ký túc bọn em còn đỡ, ký túc bên cạnh ngày nào cũng đánh nhau, giường còn bị đập sập một lần."
"Đánh nhau?" Phàn Quân hơi khựng lại, "ồ."
"Phàn Quân?" Trâu Dương không nhịn được bật cười, "anh sao thế?"
Phàn Quân cười không đáp, chỉ siết chặt vòng tay ôm hắn hơn.
Con phố thương mại vẫn y như cũ, nắng vàng, đường lát đá xanh, mái ngói ánh lên những tia sáng li ti.
Vừa bước vào "Xuyên & Lục" đã thoang thoảng mùi hoắc hương, Phàn Quân thích nhất dùng hoắc hương và trầm hương để làm hương liệu, lần nào Trâu Dương đến cũng ngửi thấy.
"Xuất viện rồi cũng không nói một tiếng," Hà Xuyên đặt chén trà xuống, "để tôi lái xe đi đón cậu chứ."
"Ở đây có đóng cửa không?" Phàn Quân hỏi.
"Không được hả?" Hà Xuyên phẩy tay.
"Thế thì lát nữa anh đưa tôi đi một chuyến." Phàn Quân nhìn anh.
"Xe đưa cậu mượn." Hà Xuyên nói.
"Tay tôi giờ lái xe không nổi." Phàn Quân lắc lắc khung cố định trên tay.
"Trâu Dương lái mà," Hà Xuyên liếc qua tay anh, "cái này bao lâu thì tháo được?"
"Sao vậy?" Phàn Quân hỏi.
"Ba ngày? Năm ngày?" Hà Xuyên ngó nghiêng nghiên cứu.
"Hôm nào, đi đâu, anh nói thẳng ra là được." Phàn Quân nói.
"Cuối tuần đi Lâm Gia Độ," Hà Xuyên nói, "toàn gỗ, mấy cái cọc cũ, gỗ chìm này nọ, tiện thể giúp lão Tôn xem cây gỗ bị sét đánh."
"Tôi?" Phàn Quân hỏi.
"Ừ." Hà Xuyên gật đầu, "Hà Lục nói cái tiệm coi bói mấy hôm nữa phải khai trương thử, tiệm quảng trường tôi còn phải trông."
"Tiệm coi bói?" Trâu Dương có chút tò mò.
"Thì kiểu mấy thứ tarot với chiêm tinh, công cụ linh tinh, nghe đã thấy thần thần bí bí," Hà Xuyên phẩy tay, "tôi chẳng hiểu."
"Hay đấy." Trâu Dương nói.
"Ừ, đúng rồi, mấy đứa bằng tuổi các cậu thích nhất," Hà Xuyên cười, "mở xong thì đi chơi thử đi."
"Chìa khóa xe," Phàn Quân chìa tay, "lát tôi ra ngoài, chiều anh không dùng xe chứ?"
"Cậu không đi làm à?" Hà Xuyên hỏi.
"Hôm nay tôi còn ngày nghỉ đấy." Phàn Quân nói.
Hà Xuyên đặt chìa khóa xe vào tay anh: "Cuối tuần đi Lâm Gia Độ nhé, còn bốn ngày, cái này chắc tháo được rồi... không tháo chắc cũng chẳng sao, chưa đến hai trăm cây số..."
Phàn Quân ra sau vỗ về Tiểu Bạch một lúc, rồi cùng Trâu Dương lên lầu hai.
"Lát nữa mình đi đâu?" Trâu Dương khẽ hỏi.
Phàn Quân ôm lấy Đại Hắc đang men theo chân hắn leo lên bụng, thấp giọng nói: "Em đi với anh, xem nhà."
"Gì cơ?" Trâu Dương sững người, suýt nữa không kìm nổi giọng, "anh muốn mua nhà?"
"Em nghĩ gì thế," Phàn Quân bật cười, "thuê nhà thôi."
"Không ở đây nữa hả?" Trâu Dương hỏi.
"Vốn dĩ cũng chỉ ở tạm," Phàn Quân nói, "hồi đó... cũng chẳng còn tâm trí mà tìm nhà."
"Bây giờ thì có rồi." Trâu Dương nâng mặt anh.
"Ừ." Phàn Quân gật đầu.
"Có chỗ nhắm sẵn chưa?" Trâu Dương xoa nhẹ mặt anh.
"Có hai chỗ," Phàn Quân nói, "em giúp anh chọn một đi."
"Được." Trâu Dương đáp rồi cúi tới hôn lên môi anh.
Sau đó tay hắn trượt xuống, vén áo anh từ eo lên trên... lại chạm vào băng gạc.
Đành vòng ra sau lưng, muốn ôm thì lại vướng cánh tay trái kẹp giữa hai người.
Phàn Quân bật cười, hôn một cái vào cổ hắn.
"Chờ đã, em biết rồi." Trâu Dương xoay anh nửa vòng, ôm chặt từ phía sau, trọn vẹn, cả người thư thái, hắn nhắm mắt lại, "Cái khung này bao lâu nữa mới tháo?"
"Một tuần chắc được, chủ yếu sợ động tới vết thương thôi." Phàn Quân nói.
"Ừ." Trâu Dương hôn lên gáy anh, bàn tay đặt trên bụng lại không nhịn được mà trượt xuống dưới.
"Trâu Dương." Phàn Quân khẽ gọi.
"Hửm?" Bàn tay hắn tiếp tục trượt xuống, kéo quần anh ra, luồn vào trong.
"Cái khung cửa sổ loại nhỏ nhất có phải để ở kho tầng hai không?" Giọng Hà Xuyên từ cầu thang vọng lên.
Trâu Dương giật bắn, mở mắt ra định rút tay, thì Phàn Quân đã ngồi phịch xuống đẩy hắn ra.
"Đm." Trâu Dương không nhịn được bật cười.
"Có mấy cái?" Phàn Quân đi ra cửa hỏi.
"Ở trên thùng ấy," Hà Xuyên đứng ở chỗ rẽ cầu thang, "lát cậu xuống mang dùm tôi với, có người cần gấp, có mấy cái vậy?"
"Bốn cái." Phàn Quân đi tìm rồi đáp, "bộ anh không biết sao?"
"Không biết, mấy thứ lặt vặt này tôi không có đếm." Hà Xuyên nói.
"Sau này mấy câu đó đừng có nói ra miệng! Tự mình không đếm thì thôi, nói với Phàn Quân làm gì? Mất lại bắt anh ấy chịu à?" Trâu Dương đi ra cửa nói.
"Thảo nào," Hà Xuyên nhìn hắn rồi cười, "đầu óc nhanh nhạy ghê."
"Anh định lên kế hoạch đổ vạ chứ gì?" Trâu Dương hỏi.
"Điên à," Hà Xuyên quay người xuống lầu, "tôi chỉ dám đổ cho khách chứ có dám đổ cho cậu ta đâu."
Phàn Quân lấy khung cửa sổ ra, mặc thêm áo khoác: "Đi thôi."
"Đúng là phải nhanh chóng tìm nhà mới được." Trâu Dương khẽ nói.
"Hửm? Sợ anh ta hãm hại anh à?" Phàn Quân cũng hạ giọng hỏi.
"Không đến mức thế," Trâu Dương cười nói, "chủ yếu là... không tiện, vừa rồi suýt làm em giật thót ra bệnh, em còn trẻ, chịu không nổi mấy cú hù dọa kiểu này đâu."
"...Ồ." Phàn Quân liếc nhìn hắn một cái.
Hai căn hộ dự bị đều ở gần khu thương mại, một ở cửa nam, một ở cửa bắc, đều là dạng một phòng ngủ, giống căn nhà nhỏ ở Nam Châu Bình trước đây.
"Thật ra còn có mấy căn khác cũng ổn, nhưng chỉ hai ông chủ nhà này cho nuôi thú cưng." Phàn Quân nói.
"Sao không xem căn hai phòng ngủ?" Trâu Dương hỏi.
"Hai phòng thì đâu ở được." Phàn Quân đáp.
"Không chừa một phòng cho em à?" Trâu Dương quay đầu nhìn anh một cái.
"Nhìn đường đi, rẽ phải," Phàn Quân chỉ phía trước, rồi cũng nhìn hắn một cái, "em qua chỗ anh ở... ngủ phòng bên?"
"Nhỡ mai này cãi nhau thì sao?" Trâu Dương nói.
"Thì ngủ phòng khách, đâu phải em chưa từng ngủ." Phàn Quân đáp.
"Đụ má." Trâu Dương bật cười.
Hai căn hộ điều kiện đều na ná, khoảng cách cũng vậy, đều là nhà cũ, chẳng có gì gọi là trang trí hay không trang trí.
Nhưng căn đầu tiên là hai tòa nhà liền kề, giữa có một khoảng sân lớn, Trâu Dương vừa nhìn đã thấy trong bụng nhói một trận co rút.
Hắn thích căn thứ hai hơn, từ cửa sổ phòng khách nhìn ra là dãy nhà thấp của làng trong phố, tuy hơi lộn xộn, nhưng tầm nhìn thoáng hơn, cũng nhiều hơi thở sinh hoạt hơn.
"Vậy chọn căn này đi," Phàn Quân nói, "quyết định rồi, mai dọn."
"Sáng mai em có tiết." Trâu Dương nói.
"Anh tự lo cũng được, đồ đạc đều ở kho cũ, nhờ lão Tứ với mấy người bạn phụ một..." Phàn Quân nói nửa chừng thì nhìn sang hắn.
Trâu Dương không nói gì, tựa vào bệ cửa sổ nhìn anh.
"Cái này cũng phải em giúp sao?" Phàn Quân hỏi.
"Vốn dĩ không cần," Trâu Dương khẽ tặc lưỡi, "nhưng... nói sao nhỉ, đây tính là khởi đầu cuộc sống mới của anh, em lại không tham dự sao."
"...Vậy đợi em tan học." Phàn Quân nói.
Để tích cực tham dự vào cuộc sống mới của Phàn Quân, Trâu Dương vừa tan tiết đầu đã đứng dậy đi ra ngoài.
"Ê?" Lưu Văn Thụy níu lấy tay hắn, "đi luôn hả?"
"Hết tiết rồi mà." Trâu Dương nhìn cậu ta.
"Không phải," Lưu Văn Thụy mặt đầy bi thương, "mai lên lớp còn phải thảo luận giáo án nhóm đó! Mày mặc kệ à?"
"Tao viết, mày lên thuyết trình." Trâu Dương đáp.
"Có chứ," Trâu Dương nói, " tao đã bao giờ lừa mày chưa?"
"Trước đây thì không, nhưng lúc đó mày chưa có người yêu, tao mới yên tâm, giờ thì..." Lưu Văn Thụy ỉu xìu nói.
"Tối nay đưa cho mày." Trâu Dương nói.
"Mày nói đó nhé," Lưu Văn Thụy chỉ vào hắn, "mày nói rồi đó nhé."
"Tao nói rồi," Trâu Dương vỗ tay cậu ta, "yên tâm đi."
Nam Châu Bình có một ưu điểm, đó là tìm người giúp đỡ rất dễ.
Đồ đạc trong phòng ngủ cũ của Phàn Quân, mấy thứ như dụng cụ tập, giá sách bàn ghế gì đó, gộp lại cũng không nhiều, ngoài lão Tứ còn có bảy tám người hàng xóm tới giúp.
Trâu Dương và Phàn Quân gần như chỉ đứng bên cạnh quan sát.
Mẹ đứng trong bếp, nhìn ra ngoài từ cửa sổ.
Trâu Dương có chút ngại ngần, nhưng đứng một lúc vẫn bước vào bếp.
"Mẹ." Hắn đi đến bên mẹ.
"Hai đứa con... sắp dọn ra ở chung à?" Mẹ khẽ hỏi.
"Không," Trâu Dương vội phủ nhận, "không, xa thế thì con đi học không tiện."
"Không biết sao nữa," Mẹ cúi đầu, khẽ thở dài, "thật ra trước kia cũng không phải lúc nào cũng được gặp con, nhưng giờ lại cứ thấy..."
Trâu Dương không nói, lắng nghe.
"Con lớn rồi, sắp rời đi rồi," Mẹ nói, "con sắp có cuộc sống riêng của mình."
Trâu Dương ôm lấy vai mẹ, hắn hiểu cảm giác này.
Bố đã rời đi, đi sống cuộc đời riêng.
Mẹ cũng đã rời đi, đi sống cuộc đời riêng.
Cảm giác này có lẽ không hoàn toàn giống nhau, nhưng nỗi hụt hẫng ấy đã quấn lấy hắn nhiều năm.
Hắn không biết phải an ủi mẹ thế nào.
Chỉ là, nhờ có Phàn Quân, hắn mới cảm thấy những thiếu hụt nào đó được bù đắp.
"Con cái rồi sẽ phải lớn thôi," Trâu Dương ôm lấy mẹ, nhẹ nhàng lắc lắc, "con chỉ là lớn rồi mà thôi."
"Ừ." Mẹ gật đầu.
"Xong việc con lại về ăn cơm," Trâu Dương nói, "con muốn ăn đậu phụ hầm."
"Được, mẹ làm cho con," Mẹ cười, nghĩ nghĩ lại vỗ nhẹ tay hắn, "à đúng rồi, suýt quên hỏi, tháng này con đã đi lấy tiền sinh hoạt chưa?"
"À, chưa," Trâu Dương mới nhớ ra, bố vẫn chưa chuyển khoản cho hắn, "con tưởng ông ta sẽ chuyển thẳng cho con chứ, con cũng nói rồi, sau này con đến lấy là hai người, ông ta không muốn gặp thì cứ chuyển thẳng."
"Ông ấy không bao giờ thế đâu, cái tính ấy," Mẹ nhíu mày, "con càng không phục, ông ta càng muốn đè nén con."
"Không sao," Trâu Dương nói, "vậy con đi một chuyến, ông ấy... có gọi cho mẹ không?"
"Có," Mẹ mặt đầy khó chịu, "chẳng nói gì khác, chỉ kiểu có bực tức không chỗ xả, bèn trút lên mẹ."
"Thế à," Trâu Dương nhếch môi, "vậy dăm hôm nữa con sẽ đi gặp ông ta."
"Con đừng gây chuyện nhé," Mẹ quay sang nhìn hắn, "trước đây con một mình thì thôi, giờ còn kéo cả Phàn Quân theo..."
"Phàn Quân rất vững, mẹ từng nói đó." Trâu Dương đáp.
"Cậu ấy không vững đâu, mẹ nhận ra rồi, ở bên con là không vững nữa, cậu ấy còn đi đập xe giúp con!" Mẹ càng nói càng lo, "hai đứa đừng có đi đánh nhau đấy nhé!"
Trâu Dương chỉ cười, không đáp, nhìn ra ngoài cửa sổ về phía Phàn Quân.
Phàn Quân dường như cảm nhận được ánh nhìn của hắn, cũng quay sang.
Trâu Dương bĩu môi, hôn gió một cái.
Mắt Phàn Quân lập tức mở to thêm một vòng.
Trâu Dương không nhịn được cười.
Phàn Quân nhanh chóng quay đi.
Mẹ khó hiểu ngẩng đầu nhìn hắn: "Làm gì thế?"
"Không có gì ạ." Trâu Dương hắng giọng.
"Thôi được rồi," Mẹ đẩy hắn, "con mau ra ngoài đi, đứng đây mẹ thấy khó chịu."
"Vầng." Trâu Dương cười, buông mẹ ra, đi ra ngoài, đứng cạnh Phàn Quân.
"Em có bệnh à." Phàn Quân nói.
"Thích không?" Trâu Dương hỏi.
"...Thích."
Hời Hợt - Vu Triết
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết
Story
Chương 82
10.0/10 từ 32 lượt.
