Hời Hợt - Vu Triết

Chương 81


Phàn Quân nói xong câu đó liền ngủ, không biết là do buồn ngủ hay thuốc mê chưa hết, tóm lại là trông như ngủ rất say.


Trâu Dương ngồi bên giường lặng lẽ nhìn anh, lúc này hắn mới phát hiện, trước đây vì giấc ngủ của mình quá tốt, hình như chưa từng thật sự nhìn kỹ dáng vẻ khi Phàn Quân ngủ.


Trước kia như thế nào thì không rõ, nhưng lúc này trông anh ngủ rất yên ổn, giống như một học sinh cấp ba, ngay cả vết sẹo dữ tợn trên mặt cũng trở nên hiền đi.


Trâu Dương nhìn đồng hồ, do dự không biết có nên trốn một tiết học hay dứt khoát bỏ luôn cả tiết sau.


Do dự năm phút, cuối cùng vẫn quyết định ngoan ngoãn quay về trường lên lớp.


Học kỳ này trừ hai tuần đầu, số tiết học cũng chẳng còn nhiều, tiếp theo sẽ bắt đầu các kiểu thực hành ứng dụng, nào là kiến tập, thực tập, nghiên tập, vi mô giảng dạy này nọ...


Không thể tham luyến mỹ sắc... chậc.


Chớ tham này, dưỡng đan điền, người bớt d*c v*ng sống lâu năm... chậc chậc.


Trâu Dương cầm điện thoại, gửi cho Phàn Quân một tin nhắn.


Trâu yangEm về trường đi học, tan học sẽ qua thăm anh, nếu không muốn uống canh quán quân nấu thì nhắn tin bảo em muốn ăn gì, em mang tới.


Trâu yangÀ còn Tiểu Bạch với Đại Hắc có ai trông không, không có ai thì tan học em qua cửa hàng của Hà Xuyên trước.


Trâu yangBây giờ em đang ngồi ngay bên giường anh đây, cũng chẳng có gì đặc biệt để nói nhưng lại chưa muốn đi.


Trâu yangAnh ngủ rồi trông cũng khá ngoan đấy.


Gửi xong, dù vẫn thấy còn nhiều điều muốn nói, nhưng rốt cuộc hắn vẫn phải dừng lại.


Người chăm sóc đã tới, là một chú từng trông Phàn Quân trước đây.


"Ca mổ lần này cũng thuận lợi chứ?" Chú hỏi.


"Vầng." Trâu Dương gật đầu.


"Có phải cháu là đứa mà lần đó cũng bị thương cùng với cậu ấy không?" Chú nhìn hắn, "hồi đó đồng hương chú đi chăm, là cháu ngồi trong phòng nhỉ? Chú sang tìm cậu ấy thì thấy cháu."


"Là cháu." Trâu Dương cười cười.


"Hồi phục tốt nhỉ," Chú đánh giá hắn, "trẻ tuổi hồi phục vẫn nhanh hơn."


Trâu Dương dặn dò chú một chút về tình trạng của Phàn Quân: "Anh ấy tỉnh thì phiền chú bảo ảnh nhìn điện thoại, cháu tan học sẽ qua ngay."


"Được, cháu đi học đi, ở đây để chú lo." Chú nói.


Buổi chiều Trâu Dương kịp đến lớp, dù trong lòng không yên nhưng vẫn phải giữ cho mình nhịp học tập bình thường.


Từ thời cấp hai hắn với Lưu Văn Thụy đã luôn chế giễu những đôi yêu sớm vừa yêu đã mê muội, bỏ bê học hành, chỉ biết dính lấy nhau.


Giờ hắn lấy thân phận người trưởng thành mà yêu đương, tuyệt đối không thể biến thành cái dạng từng bị chính bản thân khi còn chưa trưởng thành đem ra cười nhạo.


Tan học, Phàn Quân cũng chưa nhắn tin cho hắn, chắc còn chưa tỉnh. Trâu Dương quay lại ký túc lấy ít sách, bắt xe đi thương mại thành.


Rì sờ pếchĐâu rồi?


Trâu yangTrên xe, tới thành phố thương mại.


Rì sờ pếchTối về không?


Trâu yangKhông về thì ngủ đâu.


Rì sờ pếchBệnh viện có giường phụ cho người nhà mà.


Trâu yangThôi, ở đó không ngủ được.


Rì sờ pếchTốt, vẫn chưa bị tình yêu làm mờ lý trí.


Trâu yangCút.


Hà Xuyên và Hà Lục đều có mặt ở cửa hàng, còn có mấy người Trâu Dương không quen, chắc là khách hoặc bạn bè.


"Ăn cơm chưa?" Hà Xuyên thấy hắn bước vào, lập tức đứng dậy đi tới.


"Ăn rồi," Trâu Dương nói, "tôi qua xem chó mèo có cần..."


"Cát mèo tôi đã dọn rồi, cũng cho ăn rồi," Hà Lục ngồi bên bàn trà gọi với sang, "Tiểu Bạch cũng cho ăn rồi, tôi với anh tôi không dám dắt đi, hôm qua với sáng nay nhờ người khác dắt hộ."


"Để tôi dắt." Trâu Dương cười, "thật ra nó nghe lời lắm."


"Bọn tôi chỉ là có hơi sợ chó thôi, không sao mà, cậu không cần đặc biệt chạy qua đâu," Hà Xuyên nói, "ông chủ tiệm thú cưng ngày nào cũng qua dắt dùm."


"Ok." Trâu Dương đi ra sân sau.


Tiểu Bạch vẫy đuôi đến nỗi như sắp bay lên, cả mông cũng ngoáy theo.



"Tiểu Bạch, ngồi." Trâu Dương cầm lấy dây dắt.


Tiểu Bạch ngoan ngoãn ngồi xuống, vươn đầu ra ra hiệu hắn mau choàng dây vào.


"Phàn Quân mổ xong chưa? Thuận lợi chứ?" Hà Xuyên đứng ở cửa sân sau hỏi.


"Ừ, thuận lợi, anh ấy tỉnh rồi, nhưng chắc giờ còn đang ngủ." Trâu Dương cột xong dây cho Tiểu Bạch.


"Thế ngày mai có thể thăm rồi nhỉ?" Hà Xuyên hỏi, "tôi định sáng mai đi."


"Có thể, nhưng chắc cũng không cần đâu, mấy ngày nữa là anh ấy xuất viện rồi." Trâu Dương nói.


"Cần chứ, cho dù là một nhân viên bình thường, động dao kéo tôi cũng phải đi thăm, huống hồ là cậu ấy." Hà Xuyên nói.


"Anh ấy không phải nhân viên bình thường sao?" Trâu Dương dắt Tiểu Bạch đi ra.


"Tất nhiên không phải!" Hà Xuyên ngay lập tức vào trạng thái hùng hồn, "cậu ấy là bạn tôi, là huấn luyện viên của tôi! Còn là vệ sĩ của tôi, là chỗ dựa để năm nay tôi dám mở thêm chi nhánh nữa."


Trâu Dương khẽ tặc lưỡi.


Nhớ đến mấy chai rượu bản thân lưu kho của Hà Xuyên, cũng chẳng rõ lời hắn nói thật hay giả.


Nhưng nửa đầu câu thì Trâu Dương tin là thật, Phàn Quân người này dường như chẳng có mấy bạn bè, nhưng những người bên cạnh anh đều đối xử với anh khá tốt, từ mấy người dân ở Nam Châu Bình, học viên trong võ quán, đến chủ quầy hàng sát vách trung tâm thương mại...


Phàn Quân mang một loại khí chất khó nói rõ, vừa như xa cách với tất cả, nhưng gặp việc thì ai cũng thấy có thể dựa vào anh.


Nếu không có Phàn Cương, bây giờ anh hẳn đã có một thế giới khác.


Trâu Dương khẽ thở dài, tay xoa nhẹ lên đầu Tiểu Bạch, chỉ là một Phàn Quân như thế, có lẽ hắn sẽ chẳng bao giờ có cơ hội quen biết.


Vừa dắt xong Tiểu Bạch, điện thoại của Phàn Quân gọi tới.


"Giờ gọi được rồi à?" Trâu Dương bắt máy, "không phải em bảo anh trả lời tin nhắn sao?"


"Gọi điện với nhắn tin, cái nào dễ hơn?" Giọng Phàn Quân vẫn còn khàn, "em tan học rồi hả?"


"Tiểu Bạch em cũng dắt xong rồi," Trâu Dương vừa nói vừa bế con Đại Hắc đang lượn quanh chân lên, "giờ em ở trong phòng anh đây, có gì cần mang qua không?"


"Không, lúc đến anh mang cả rồi." Phàn Quân nói.


Trâu Dương hừ một tiếng, không đáp.


"Giúp anh mang cái bịt mắt qua nhé, để ngay cạnh gối," Phàn Quân hạ giọng, "ban đêm đèn ngoài hành lang sáng quá, không ngủ được."


Trâu Dương lại hừ một tiếng, vẫn chẳng nói gì, đặt Đại Hắc xuống, nhặt cái bịt mắt cạnh gối lên xem.


Cái bịt mắt này... hình như là lần đi công viên chơi trò đấm bốc trúng thưởng.


Chất lượng thì bình thường, cũng chẳng đẹp, vậy mà Phàn Quân vẫn dùng đến giờ.


Trâu Dương thử đeo lên... còn lọt sáng!


"Đồ vớ vẩn này đổi cái khác đi," Hắn nói, "có che chắn được gì đâu, em mua cho anh cái tốt hơn."


"Ừm," Phàn Quân đáp một tiếng, "nhưng cái này vẫn phải giữ lại."


Nghe câu này, Trâu Dương lập tức phản ứng lại... đáng tiếc câu "đồ vớ vẩn" vừa rồi cũng không rút lại được...


Thuốc mê còn có thể lây chắc?


"Anh muốn ăn gì không?" Trâu Dương vội đổi chủ đề, "em mang qua."


"Chú Lữ họ đều đến rồi," Phàn Quân hạ giọng, "cũng mang đồ ăn theo."


"Hả?" Trâu Dương khựng một chút, "mẹ em cũng tới?"


"Đúng." Phàn Quân nói.


"Khỉ thật," Trâu Dương đột nhiên thấy ngượng ngập, "em... biết rồi."


Đang định cúp máy thì bỗng nhớ đến dáng vẻ Phàn Quân lúc vừa ra khỏi phòng mổ, hắn vội vàng hỏi thêm: "Anh tỉnh táo chưa đấy?"


"...Anh không tỉnh à?" Phàn Quân hỏi lại.


"Cũng không hẳn... tỉnh lắm, chỉ là tỉnh táo hơn em lúc đó một chút thôi." Trâu Dương nói.


"Thật không?" Phàn Quân hơi nghi ngờ.


"Anh tỉnh chưa?" Trâu Dương hạ giọng, "em là ai?"


Phàn Quân im lặng.


"Ừm..." Trâu Dương vuốt lông Đại Hắc, "xem ra tỉnh..."


"Bạn trai anh." Phàn Quân khẽ nói một câu.



"Qua đây đi." Phàn Quân nói.


"Ờ." Trâu Dương đáp.


Nhưng lời Phàn Quân trong điện thoại vẫn chưa nói hết, lúc Trâu Dương đẩy cửa phòng bệnh ra, có một cảm giác như bữa cơm đoàn viên ngày Tết.


Ngoài chú Lữ, Lữ Trạch và mẹ hắn, còn có bạn gái của Lữ Trạch ngồi ở ghế sofa cạnh cửa sổ, cả ông chú chăm sóc cũng có mặt.


"Tan học rồi hả con?" Mẹ hắn đi tới.


"Dạ," Trâu Dương có chút choáng, dù là phòng đơn nhưng cũng không lớn, lúc này nhìn đâu cũng thấy người, "mọi người... đều tới rồi ạ?"


"Hôm trước lúc Quân nằm viện... cũng chẳng chăm sóc được gì," Mẹ hắn nói nhỏ, "tất nhiên lần này phải qua rồi."


Trâu Dương nhất thời không biết nói gì, chỉ có thể vỗ nhẹ cánh tay mẹ, chào chú Lữ với Lữ Trạch, rồi cười với bạn gái Lữ Trạch: "Chị Tiểu Nghệ."


Tên bạn gái đó Tết trước Lữ Trạch có nhắc, lúc ấy hắn chẳng có tâm trí nhớ, chỉ nhớ có chữ "Nghệ", giờ tạm dùng để chào hỏi.


"Lát nữa bác sĩ đi buồng," Chú Lữ nói, "chờ họ đi rồi chúng ta ăn cơm."


"Vâng." Trâu Dương gật đầu, nhìn về phía Phàn Quân trên giường bệnh.


Phàn Quân cũng đang nhìn hắn.


Cảm giác như cách nhau ngàn núi vạn sông, ngại ngùng không dám tiến lại gần.


"Trâu Dương," Chị Tiểu Nghệ đứng lên, vẫy tay với hắn, "em vừa học xong mệt rồi nhỉ? Qua sofa nghỉ đi."


Cảm ơn chị!


Nhờ chị Tiểu Nghệ mà Trâu Dương cuối cùng cũng đến được bên giường bệnh.


Nghe mẹ và chú Lữ bắt đầu bàn chuyện mảnh đạn, hắn mới cúi xuống khẽ hỏi Phàn Quân: "Thế nào rồi?"


"Ổn, tỉnh rồi." Phàn Quân nói.


"Cái bịt mắt của anh em không mang, em mua cái mới," Trâu Dương lấy ra chiếc bịt mắt vừa mua ở siêu thị, "loại tơ tằm, tốt hơn."


"Ừm." Phàn Quân nhận lấy, thử đeo.


"Hợp không?" Trâu Dương hỏi.


"Hợp." Phàn Quân nói.


"Sao thế, em muốn ngủ à? Khó chịu hả?" Mẹ hắn vội hỏi.


"Không," Phàn Quân vội tháo bịt mắt xuống, "em chỉ thử thôi."


"Trâu Dương mua cho hả?" Chú Lữ hỏi.


"...Dạ." Trâu Dương gật đầu.


"Ồ... thế thì em dùng đi, em dùng đi." Mẹ hắn nói.


Trâu Dương ngượng ngùng, lùi lại ngồi xuống sofa.


Trong tình huống này, cho dù ai cũng hiểu rõ quan hệ của hai người, thậm chí trong tưởng tượng còn thân mật hơn thực tế... nhưng ở cùng một phòng như vậy vẫn cực kỳ ngại.


Nhất là nghĩ đến trong mắt mấy bậc trưởng bối, hắn với Phàn Quân có khi đã... tất nhiên, nói cho đúng thì cũng chẳng khác mấy, nhưng rốt cuộc vẫn chưa...


Thế là ngay cả liếc nhìn Phàn Quân thôi cũng có cảm giác như đang bỡn cợt trước mặt mọi người.


Đến khi bác sĩ vào khám cũng giật mình, ngay cả lần Phàn Quân và hắn bị thương nặng đến mức phải vào phòng chăm sóc đặc biệt cũng chưa từng có nhiều người như thế.


"Ca lấy mảnh đạn này cũng khá thuận lợi, chỉ có mảnh sâu nhất gần động mạch dưới đòn," Bác sĩ có lẽ lo bọn họ hiểu nhầm tính nghiêm trọng, nên kiên nhẫn giải thích lại, "nhưng cũng đã lấy ra thuận lợi rồi! Thuận lợi cả, không ảnh hưởng gì đến cơ thể, đừng lo, đừng lo... vài ngày nữa xuất viện thôi."


"Cảm ơn bác sĩ ạ."


"Cảm ơn bác sĩ."


"Bác sĩ vất vả rồi..."


Mọi người đồng thanh, bác sĩ vừa xua tay vừa vội vàng rời đi.


Khi ăn cơm, Trâu Dương còn đỡ, gắp ít đồ ăn rồi né sang một bên ăn, nhưng vì bàn ăn dựng ngay trên giường bệnh của Phàn Quân, anh bắt buộc phải ăn dưới ánh mắt của mọi người.


Trâu Dương dựa vào cửa sổ, khi ánh mắt ngại ngùng của Phàn Quân nhìn sang, mấy lần hắn đều bật cười không kiềm chế nổi.


Nhưng ăn xong thì lại chẳng cười được, mọi người dọn dẹp xong ngồi thêm lát nữa chuẩn bị về, mẹ hắn liếc hắn một cái: "Dương ơi con..."


"Dạ," Trâu Dương vội đứng lên, "con... về trường."


"Đi cùng... hay là..." Mẹ hắn hỏi.


"Con đi cùng mẹ." Trâu Dương nói rồi nhìn Phàn Quân một cái, "em đi đây."



"Ừ." Phàn Quân gật đầu.


Ra khỏi cổng bệnh viện, hắn lôi điện thoại ra bấm bấm, giả vờ gọi xe.


Xe chú Lữ tới rồi, xe của hắn vẫn chưa gọi được.


"Xe con còn năm trăm mét, sắp tới rồi," Trâu Dương đỡ mẹ lên xe, "mọi người đi trước đi."


"Đằng kia có taxi trống..." Mẹ hắn chỉ chiếc xe vừa chạy tới.


"Xe con đến rồi, giờ hủy cũng không tiện," Trâu Dương vội đóng cửa, "bác tài đi đi ạ!"


Nhìn xe họ chạy đi, Trâu Dương lại liếc điện thoại, còn ngó về "hướng xe tới" một lát, chắc chắn họ đi xa rồi mới gọi cho Phàn Quân, xoay người chạy về khu nội trú.


"Anh nghe?" Phàn Quân bắt máy.


"Em quay lại rồi," Trâu Dương vừa chạy vừa cười, "không ngờ phải không, đợi em nhé."


"Trâu Dương," Phàn Quân hơi sững, "em..."


"Đừng xúc động quá," Trâu Dương chạy đến trước thang máy, "em lập tức..."


"Trâu Dương," Phàn Quân thở dài, "giờ hết giờ thăm rồi."


"Hả?" Trâu Dương nhìn con số thang máy đi xuống, "thang máy vẫn chạy mà."


"Nói nhảm, thang máy tất nhiên phải chạy," Phàn Quân nói, "nhưng cửa tầng trên đã khóa rồi."


"Em không tin." Trâu Dương bước vào thang máy, nhấn tầng.


Thang máy mở ra, hắn đi ra ngoài, lập tức thấy cánh cửa kính đã đóng chặt, trên đó dán bảng ghi giờ thăm bệnh.


"Đệt." Hắn rất bi phẫn bước lại gần, "lúc ra thì nó có đóng đâu."


"Đấy là lúc cho ra không cho vào nữa mà." Phàn Quân nói.


"Còn định cho anh một bất ngờ cơ." Trâu Dương thở dài.


Y tá trực ở quầy bên trong nhìn thấy hắn, đi tới: "Sao thế? Không phải em vừa mới đi à?"


"Chị ơi, em muốn vào ạ." Trâu Dương nói.


"Ngày mai nhé, hết giờ rồi, không được vào nữa đâu, làm phiền bệnh nhân nghỉ ngơi," Y tá nói, "anh ấy vừa mới mổ xong, dù có khoẻ thì cũng phải nghỉ ngơi chứ."


Trâu Dương còn định nói gì, thì chợt nhận ra đây hình như chính là y tá hôm đó cùng họ đưa Phàn Quân về phòng bệnh, lập tức xấu hổ không nói gì thêm, quay người bỏ đi.


"Em đợi ở hành lang đi." Phàn Quân nói trong điện thoại.


"Gì cơ?" Trâu Dương khựng lại.


"Bên hành lang còn một cửa nữa, cửa thoát hiểm ấy," giọng Phàn Quân hơi th* d*c, "em đợi ở đó đi."


"Anh định làm gì thế?" Trâu Dương nghe giọng anh không đúng, "anh xuống giường rồi hả?"


"Vốn dĩ đã có thể xuống giường rồi," Phàn Quân nói, "anh ngủ không được, đi lại một chút thôi."


"Đù," Trâu Dương vừa đi về phía cầu thang thoát hiểm vừa hạ giọng, "thôi đi, anh..."


"Qua đó đợi anh." Phàn Quân nói xong thì cúp máy.


Bên cầu thang thoát hiểm không phải góc chết, thỉnh thoảng vẫn có người đi qua, một y tá đi ngang lúc đó, khiến Trâu Dương hoảng đến mức gần như muốn quay người úp mặt vào tường.


May là chẳng mấy chốc, Phàn Quân từ cánh cửa thoát hiểm hé mở đi ra, mặc áo bệnh nhân, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác dài.


Cổ áo bệnh nhân không cài kín, còn có thể thấy băng gạc quấn trên vai.


"Đù," Trâu Dương bước nhanh tới, xoa xoa cánh tay anh, "thật sự có mật đạo à! Có thể từ đây về phòng hả?"


"Ừ, đi lên một tầng, vòng nửa hành lang rồi từ đây xuống," Phàn Quân cười gật đầu, "nhưng sẽ đi qua quầy y tá."


"Anh ra ngoài y tá không nói gì sao?" Trâu Dương hỏi.


"Anh bảo đi hoạt động một chút thôi." Phàn Quân nói.


Trâu Dương không đáp, giơ tay xoa mặt anh, sắc mặt Phàn Quân tuy không tệ, nhưng nhìn kỹ vẫn có chút mệt mỏi.


"Lạnh không?" Trâu Dương hỏi, "thôi, anh về đi."


"Không lạnh lắm," Phàn Quân nhìn hắn, "gọi thì đến, xua thì đi nhỉ."


"Hồi nào... anh giờ chẳng phải là không gọi mà đến, xua cũng không đi sao!" Trâu Dương hạ giọng.


"Thế anh về nhé." Phàn Quân mỉm cười.


"Ừ, nghỉ ngơi cho tốt," Trâu Dương nhìn quanh hai bên, thấy không có ai, liền nhanh chóng bước tới ôm nhẹ anh một cái, "ở đây gió lắm, mau về phòng bệnh đi, mai tan học em lại qua thăm."



Trâu Dương chưa đi ngay, đứng thêm một lúc rồi mới quay lại chỗ thang máy, thậm chí không dám nhìn vào trong cánh cửa kính, sợ y tá lại thấy thì không biết sẽ nghĩ gì.


Cũng chẳng sao.


Dù chỉ gặp nhau một lát, cũng coi như bù đắp cho cả buổi tối chỉ được nhìn mà không chạm.


Thậm chí còn có chút kh*** c*m lén lút.


b**n th**.


"Tưởng mày phải nửa đêm mới về chứ?" Lưu Văn Thuỵ thấy Trâu Dương bước vào ký túc xá trước khi tắt đèn, hơi bất ngờ.


"Giờ thăm bệnh có quy định mà," Trâu Dương nói, "hơn nữa bệnh nhân cũng phải nghỉ ngơi chứ."


"Mai đi không?" Lưu Văn Thuỵ hỏi.


"Đi." Trâu Dương nhìn thời khoá biểu, trước trưa mai là rảnh, còn có thể ăn cơm cùng nhau.


Chăm sóc bệnh nhân.


Cũng khá thú vị.


Nhưng Trâu Dương lại quên rằng sáng mai Hà Xuyên sẽ đi, chiều thì Lữ Trạch với Đại Đầu Ngư lại tới, sáng hôm sau nữa thì Lão Tứ dẫn Tôn Húc Lỗi với mấy nhóc kia... Đám hàng xóm này sao không hẹn nhau đi chung luôn cho xong?


Rồi tiếp theo là Đàm Như và Thiết Bang, sau đó lại đến Dung Dung, bất kể Trâu Dương đi lúc nào thì phòng bệnh cũng có người, xen kẽ thêm Lữ Trạch, chú Lữ và mẹ hắn thỉnh thoảng mang cơm tới...


Đến ngày thứ tư, cuối cùng mới không ai đến thăm nữa.


Đúng lúc thi chứng chỉ sư phạm.


Sáng từ chín đến mười một giờ, chiều từ một đến ba giờ, bốn đến sáu giờ.


Thi xong lại ăn cơm với mấy đứa cùng phòng, lúc qua thì hết giờ thăm rồi.


Mẹ kiếp.


"Khổ quá đi," Lưu Văn Thuỵ ngồi bên bàn, cầm điện thoại của Trâu Dương vừa chọn món vừa than, "một tuần rồi, thế mà vẫn chưa có nổi một thế giới hai người."


"Câm mồm." Trâu Dương tựa vào ghế, "mày không có điện thoại à, tự mà quét mã gọi món đi."


"Gấp gì, anh ấy còn chưa nhắn lại cho mày đâu," Lưu Văn Thuỵ nói, "bò béo, dê béo tao gọi rồi nhé, không đủ thì gọi thêm."


"Okela," Lý Tri Việt nhìn Trâu Dương, "anh ấy chắc sắp xuất viện rồi nhỉ?"


"Ừ." Trâu Dương ậm ừ.


"Đừng nhắc chuyện đau lòng này nữa," Lưu Văn Thuỵ cười nói, "nó còn định chăm bệnh nhân cơ, mà rốt cuộc chưa chăm được ngày nào, ngày nào đi cũng toàn gặp người."


"Câm mồm." Trâu Dương nói.


"Sao tao thấy tao không qua nổi nhỉ?" Trương Truyền Long ngẩn ra một lúc rồi nói.


"Câm mồm." Trâu Dương nói.


"Hàu ăn không?" Lưu Văn Thuỵ hỏi.


"Ăn." Trương Truyền Long gật đầu.


"Được rồi, chắc đủ rồi," Lưu Văn Thuỵ đặt lại điện thoại trước mặt Trâu Dương, "đừng đợi nữa, gọi điện đi."


Trâu Dương cầm điện thoại, đứng dậy đi đến bên cửa sổ, vừa định bấm số Phàn Quân thì điện thoại anh gọi tới.


"Em thi xong rồi hả?" Phàn Quân hỏi.


"Ừ," Trâu Dương cười cười, rồi lại hơi buồn, "đang ăn với mấy đứa cùng phòng, ăn xong chắc qua không kịp nữa."


"Không cần qua đâu," Phàn Quân nói, "anh vừa mới đến văn phòng bác sĩ, mai xuất viện."


"Năm ngày đã được xuất viện sao?" Trâu Dương hỏi.


"Vốn dĩ chẳng có gì nghiêm trọng, bác sĩ cũng đồng ý," Phàn Quân nói, "anh ở viện đến mức não cũng muốn nổ tung rồi."


"Thế mai em qua đón anh xuất viện nhé? Mấy giờ?" Trâu Dương hỏi.


"Không." Phàn Quân nói.


"Hả?" Lông mày Trâu Dương lập tức nhíu chặt, "anh nói lại xem."


"Mấy giờ em tan học," Phàn Quân nói, "anh tới đón em."


"Ơ?" Trâu Dương sững lại.


"Anh... chưa từng đón em bao giờ," Phàn Quân nói, "đột nhiên rất muốn đến trường đón em một lần."


"Được," Trâu Dương đáp một tiếng, cảm thấy giọng mình hơi nghèn nghẹn, "mười một giờ rưỡi."


"Đợi anh ở chỗ lần trước chúng ta chờ xe nhé." Phàn Quân nói.


Hời Hợt - Vu Triết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết Truyện Hời Hợt - Vu Triết Story Chương 81
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...