Hời Hợt - Vu Triết
Chương 74
Lúc này vẫn còn trong kỳ nghỉ Tết, nhưng đa phần mọi người đã trở lại nhịp sống thường ngày, trên cao tốc xe cộ qua lại khá đông, nhiều chiếc còn dán câu đối Tết.
Trâu Dương nối điện thoại với loa bluetooth ở ghế sau, khi nhạc vang lên trong xe, lập tức có cảm giác "đang trên đường", ngay cả khung cảnh ngoài cửa sổ cũng trở nên giống như trong phim.
Thực ra cơ hội được lái xe đi xa như vậy, Trâu Dương cũng chẳng có nhiều.
Bởi trong nhà, nếu muốn đi kiểu này, chỉ có thể trông vào bố, mà bố hắn quanh năm suốt tháng đều "bận rộn", hơn nữa ngồi trên xe của bố, dù có lái mấy nghìn cây số cũng chẳng thấy vui thú của du lịch, chỉ toàn là cảm giác chịu đựng cực hình.
"Lát nữa qua trạm dừng mua chút đồ ăn đi," Trâu Dương cầm điện thoại chỉ ra ngoài cửa sổ, "vừa nãy bị Lưu Văn Thụy làm phiền, em quên mất chưa ghé siêu thị."
"Em đói hay thèm?" Phàn Quân hỏi.
"Thèm," Trâu Dương nói, "em cứ ngồi xe là muốn ăn."
"Đói thì bất đắc dĩ thôi, còn thèm thì..." Phàn Quân khẽ cười, "em thử lục túi anh ở ghế sau xem."
"Hả?" Trâu Dương lập tức bỏ điện thoại xuống, với tay kéo túi của Phàn Quân từ ghế sau ra, "ôi, nặng thế, anh mang gì đấy?"
"Cũng chẳng mang nhiều." Phàn Quân đáp.
Trâu Dương mở túi ra nhìn một cái liền sững lại: "Anh..."
Trong túi toàn là đồ ăn, nào rong biển, khoai tây chiên, hoa quả sấy, còn có cả xúc xích cay, chân gà, cổ vịt, thêm mấy chai nước và nước ngọt.
"Anh mua nhiều thế à?" Trâu Dương giật mình, "Bọn mình đi picnic cũng chẳng mang được nhiều đến thế."
"Anh chỉ thấy..." Phàn Quân cũng liếc vào trong túi, bật cười, "thú vị thôi, không để ý đã lấy nhiều thế này, nhiều quá à?"
"Không nhiều," Trâu Dương rút ra một gói rong biển, "như vậy em có thể ăn thoải mái rồi... anh muốn ăn gì?"
"Anh không thích ăn vặt," Phàn Quân nói, "toàn mua cho em thôi."
Thường ngày Trâu Dương cũng chẳng mấy khi ăn đồ vặt, nhưng lúc ngồi trên xe thì quả thật rất thích thỉnh thoảng cho chút gì có vị vào miệng.
Hắn vừa ăn vừa giơ điện thoại quay video.
Mỗi video cuối cùng đều lấy gương mặt tài xế Phàn Quân làm kết thúc, giống hệt như đóng dấu chống đạo video vậy.
Quay ba cái xong hắn liền bỏ điện thoại xuống, ngả người vào cửa xe nhìn bàn tay trái của Phàn Quân.
Cánh tay trái của Phàn Quân nâng lên có phần hạn chế, lúc lái xe chỉ phụ trợ thôi, chủ yếu vẫn dùng tay phải. Việc này cũng bình thường, rất nhiều người lái kiểu như thế.
Nhưng dường như tay trái anh không thể để lâu ở tư thế ấy, Trâu Dương còn thấy ở chỗ cổ tay áo có dán hai miếng băng dán cơ chuyên dụng kéo dài ra từ cánh tay.
Trâu Dương liếc nhìn thời gian, mới một tiếng đồng hồ.
Với quãng lái xe bình thường thì chẳng phải dài, nhưng khi nhìn thấy biển báo trạm dừng, hắn vẫn nói một câu: "Phía trước có trạm nghỉ, vào dừng chút đi."
"Hửm?" Phàn Quân liếc hắn một cái.
"Đi vệ sinh." Trâu Dương đáp.
Trạm nghỉ khá đông người, nhiều gia đình có trẻ nhỏ. Phàn Quân vừa dừng xe xong, Trâu Dương đã nhảy xuống.
"Gấp thế... à?" Phàn Quân hỏi.
"Ừ." Hắn ậm ừ một tiếng rồi chạy thẳng về phía nhà vệ sinh.
Hắn không biết Phàn Quân có muốn vào vệ sinh hay không, lỡ đâu cả hai cùng vào, mà hắn lại chẳng có động tĩnh gì, thì giả quá.
Thế là hắn đành nhanh chân đi trước, vào rửa tay rồi mới ra.
Phàn Quân không vào trong, đứng ở bãi cỏ ngoài trạm. Trâu Dương từ xa đã thấy anh đang cầm tay trái từ từ kéo giãn, hẳn là vẫn thấy khó chịu.
Trâu Dương không nghĩ ngợi nhiều, bước tới hỏi thẳng: "Tay khó chịu à?"
"Có hơi căng," Phàn Quân cười cười, động đậy mấy ngón tay trái, "không sao đâu."
"Hay lát nữa để em lái nhé?" Hắn kéo tay Phàn Quân, bóp nhẹ lên cánh tay anh.
Phàn Quân chưa bao giờ kể chi tiết cho hắn tình trạng cánh tay bây giờ ra sao, nên hắn cũng không rõ khi nào khó chịu thì cần xử lý thế nào, chỉ có thể coi như cơ bắp mệt nhức bình thường mà xoa bóp một chút.
"Đang ở cao tốc mà," Phàn Quân nói, "em lái xe còn chẳng bằng Lưu Văn Thụy ấy chứ?"
Trâu Dương nghĩ ngợi: "Lúc học lái em đã lái giỏi hơn cậu ta rồi."
Phàn Quân bật cười, phản tay nắm lấy hắn, cũng bóp nhẹ lên cánh tay hắn: "Anh không sao, đi thôi."
Không sao cả.
Trâu Dương không nói gì thêm, trở lại xe.
Hắn cũng không chăm chăm nhìn tay anh nữa, nhưng trong tầm mắt vẫn thấy được, có lẽ vì nghỉ một lúc, tay Phàn Quân trông đã bình thường trở lại.
Thôi, không sao thì thôi vậy.
Đi du lịch cơ mà, vui vẻ là chính.
Chỉ có điều mùa này, ngoài cửa xe thật sự chẳng có cảnh gì để xem, toàn một màu tiêu điều xơ xác của mùa đông.
Ngược lại, trong điện thoại thì lại náo nhiệt.
Lưu Văn Thụy kể với hai người kia rằng hắn với Phàn Quân đi "công tác", ở nhà ăn Tết chán chường quá đến mức ngày nào Lý Tri Việt và Trương Truyền Long cũng nôn nóng tính chuyện trở lại trường sớm.
Trươngvideo
LưuNgười ta đang sung sướng, chẳng thèm để ý đến chúng ta đâu
Lývideo
Lưuvideo
Trâu Dương bật cười, mở máy quay lại video, lia từ cảnh ngoài cửa sổ vào trong xe, rồi chuyển sang Phàn Quân: "Chào một câu đi."
"Hi." Phàn Quân cười, chào một cách tiêu chuẩn.
Trâu Dương lại lia máy xuống đống đồ ăn vặt trên đùi mình, cuối cùng quay về phía mình: "Đang lái xe, đừng ồn."
Video vừa gửi lên nhóm đã bị chửi rủa ầm trời.
Trâu Dương không để ý, đặt điện thoại sang bên cạnh, mở gói khoai tây chiên ra nhấm nháp: "Anh với Hà Xuyên đi chơi thì ai lái?"
"Nếu đi xa thì thay phiên nhau," Phàn Quân đáp, "gần thì anh ta lái nhiều hơn."
"Tại sao?" Trâu Dương liền hỏi.
"Xe của anh ta." Phàn Quân trả lời.
Hợp tình hợp lý.
Trâu Dương kẹp một lát khoai tây đưa đến bên miệng anh: "Ăn không?"
"Ừ." Phàn Quân ừ một tiếng, cắn lấy lát khoai.
Lại đi thêm chừng một giờ, khi Trâu Dương đang định kiếm cớ dừng trạm nghỉ thêm lần nữa, thì xe đã rẽ vào đường nhánh, chuẩn bị xuống cao tốc.
Hắn thu dọn đồ ăn vặt trên đùi, đặt ra ghế sau, rồi sau khi xe qua trạm thu phí liền nói: "Để em lái một đoạn nhé."
Phàn Quân im lặng, mắt vẫn nhìn thẳng phía trước, đầu chẳng hề nghiêng.
Tuy trong xe đang bật nhạc, nhưng từng câu hắn nói trước đó, Phàn Quân đều nghe hết.
Giờ thì bắt đầu giả vờ điếc.
Rất gượng gạo.
Trâu Dương tắt nhạc, lặp lại: "Để em lái một đoạn!"
Phàn Quân không thể giả vờ nữa, quay đầu liếc hắn: "Đường quê, hẹp."
"Có thấy xe nào đâu." Trâu Dương đáp.
Phàn Quân lại im lặng, lần này thì không buồn giả bộ nữa, rõ ràng là làm thinh.
Trâu Dương hơi cạn lời, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Em nhìn bánh trước bên phải đi." Phàn Quân nói.
"Sao cơ?" Trâu Dương hạ cửa kính.
"Áp suất lốp không ổn." Phàn Quân nói.
"Cái xe rách nát này," Trâu Dương thò đầu ra ngoài nhìn, rồi ngẩn người, "ôi, xẹp rồi."
"Biết ngay mà." Phàn Quân nhíu mày, giảm tốc, nhìn bản đồ, "Phía trước có ngã rẽ, xem xem có chỗ nào đỗ được không."
"Đổi lốp dự phòng hả anh?" Trâu Dương hỏi.
"Ừ." Phàn Quân gật đầu.
Ngã rẽ dẫn tới một xưởng nào đó, chỗ rẽ khá rộng, không có xe qua lại, Phàn Quân liền đỗ xe vào lề, xuống xe.
Trâu Dương cũng xuống, đổi lốp thì ít nhiều cũng phải phụ giúp.
Khu này ngoại ô, vừa xuống xe đã suýt bị gió lật tung đầu, Trâu Dương kéo khóa áo khoác lên tận cằm, vòng ra sau xe.
Phàn Quân đang lấy kích nâng xe từ cốp sau, thấy hắn đi tới, chỉ nói gọn một câu: "Ra chỗ bức tường kia đi, gió lạnh."
"Em giúp anh." Trâu Dương nói.
"Không cần đâu." Phàn Quân xách kích đi về phía bánh trước bên phải, "em ra chỗ khuất gió mà đợi."
Trâu Dương không nói gì.
Phàn Quân dừng lại một chút, có lẽ cảm thấy câu vừa rồi quá cứng, bèn quay đầu thêm một câu: "Đổi xong thì em lái một đoạn."
"Ừ." Trâu Dương đáp, nhưng vẫn đứng đó.
Dù sao câu "ừ" của hắn cũng là với câu "đổi xong thì em lái một đoạn", chứ không phải câu "đi chỗ khuất gió mà đợi."
Phàn Quân tìm đúng vị trí bánh trước, đặt kích vào dưới gầm xe, nâng xe lên, toàn bộ quá trình đều chỉ dùng tay phải.
Khi đứng dậy quay đầu thì thấy Trâu Dương vẫn còn đứng bên xe, anh hơi sững lại: "Sao thế?"
"Em muốn thử." Trâu Dương đổi cách nói.
Phàn Quân không lên tiếng, chỉ nhìn hắn, khẽ nhíu mày.
Trâu Dương cũng chẳng nói thêm, cứ nhìn anh.
"Anh tự làm được." Phàn Quân nói.
"Chẳng lẽ em tháo cái lốp cũng không được sao?" Trâu Dương hỏi.
"Nếu em không đi theo, chuyến này chẳng phải chỉ có mình anh sao." Phàn Quân nói.
"Nhưng giờ em ở đây rồi." Trâu Dương không nhượng bộ.
"Lần nào em cũng sẽ ở đây sao?" Phàn Quân hỏi.
"Lốp xe cũng chẳng phải lần nào cũng hỏng chứ." Trâu Dương đáp.
Phàn Quân mấp máy môi, nhưng không thốt ra lời.
Đúng là màn phô diễn ngôn ngữ.
Trâu Dương dựa vào cửa xe, vẫn nhìn anh.
Phàn Quân im lặng hồi lâu, cuối cùng vẫn là câu: "Ra chỗ khác đợi."
Trâu Dương không nhúc nhích.
"Trâu Dương," Phàn Quân nhìn hắn, "...đừng ép anh."
"Sao?" Trâu Dương nhướng mày, có chút bất ngờ, "Muốn đánh em à?"
"Anh điên sao mà đánh em." Phàn Quân không nói thêm, đi ra sau xe lấy cây vặn ốc chữ thập, trở lại bánh trước bắt đầu tháo.
Chiếc xe này thường xuyên chạy nông thôn, cũng chẳng mấy khi rửa hay bảo dưỡng, bánh xe đầy bùn đất, ốc vít cũng kẹt cứng.
Bình thường, Phàn Quân mở mấy thứ này chẳng tốn công sức, nhưng giờ tay trái anh không dùng được lực, chỉ đặt vào để giữ, sức đều dồn lên tay phải.
Vặn mấy lượt vẫn không nhúc nhích.
Trâu Dương nhíu chặt mày, trong lòng khó tả, vừa xót xa, vừa chua xót, lại xen cả cơn giận mơ hồ.
Phàn Quân chống tay vào đầu xe, nhấc chân đạp lên vặn một phát, ốc mới chịu lỏng, anh lặng lẽ tháo ra một chiếc.
Trâu Dương quay người bỏ đi, dựa vào bức tường đối diện bên kia đường.
Từ bên này hắn chỉ thấy được nửa thân trên Phàn Quân, không thấy rõ động tác, nhưng chẳng cần nhìn cũng đoán được: đổi lốp chỉ bằng một tay, thế nào cũng vất vả.
Phàn Quân tháo bánh trước xuống, lăn ra phía sau xe, rồi bắt đầu tháo lốp dự phòng.
Lốp dự phòng treo dưới gầm xe, phải dùng vặn ốc hạ xuống, mà ốc này còn chặt hơn ốc bánh xe. Nếu trước đây chưa từng thay thì tức là chưa bao giờ vặn.
Nhưng rồi Phàn Quân cũng tháo được, dù lâu hơn, cuối cùng vẫn phải đứng lên xe dùng chân đạp.
Khiêng lốp tới trước, Phàn Quân ngồi thụp xuống, khựng lại một chốc.
Trâu Dương chăm chú nhìn phía trước xe, mãi vẫn không thấy anh đứng dậy.
Do dự vài giây, hắn nhanh chân bước tới.
Vừa vòng qua đầu xe thì thấy Phàn Quân chống tay trái xuống đất, tay phải đang nắm các ngón tay trái kéo ngược lên.
"Bị chuột rút?" Tim Trâu Dương thắt lại, lập tức quỳ một gối xuống đất, nắm cổ tay trái anh kéo lên, tì khuỷu tay anh lên đầu gối mình, ép bàn tay anh đẩy ngược lại.
Có thể cảm nhận rõ cánh tay Phàn Quân run bần bật, chắc cũng đau không ít, đến mức lông mày anh phải nhíu chặt lại.
Căng thẳng như thế một lúc, Phàn Quân khẽ nói một câu: "Được rồi."
Trâu Dương buông lỏng sức, lại bóp bóp cánh tay anh thêm một lúc.
"Không đau nữa." Phàn Quân nói.
"Ừ." Trâu Dương đáp khẽ, rồi buông tay anh ra.
Phàn Quân vung vẩy cánh tay, nhẹ nhàng thở ra một hơi: "Em..."
"Quay ra mé tường ngồi xổm đi." Trâu Dương nói.
Phàn Quân không trả lời.
"Đợi đến khi nào lại chuột rút thì hãy qua đây," Trâu Dương nói tiếp, "hoặc đứng đó tự mình chịu đựng, đúng không?"
Phàn Quân nhìn hắn một cái, vẫn im lặng.
"Có phải không?!" Trâu Dương bỗng như không kìm được, gầm lên một tiếng.
Phàn Quân phủi bụi trên tay, vẫn trầm mặc.
"Anh cứng đầu cái gì hả!" Trâu Dương ghé sát tai phải anh hét thêm một tiếng.
"Nghe thấy rồi." Phàn Quân đáp.
"Thế thì trả lời em đi." Trâu Dương hạ giọng.
"Đây là công việc hiện tại của anh, một công việc mà anh phải tự mình hoàn thành. Có em thì em có thể giúp anh, nhưng khi em không ở đây thì chỉ còn mình anh," Phàn Quân nhìn hắn, giọng cũng dần cao lên, "luôn sẽ có đủ mọi vấn đề phải giải quyết! Nếu anh không giải quyết nổi, thì có nghĩa là anh không làm nổi công việc này!"
"Chẳng phải anh đang trị liệu sao, chẳng phải đã hồi phục rồi sao!" Trâu Dương nói, "có phải là không thể khỏi đâu! Khi em ở đây thì em giúp anh, khi em không ở đây thì anh tự xử lý chẳng phải cũng..."
"Anh không biết phải bao lâu mới khỏi!" Phàn Quân cắt ngang lời hắn, "không biết! Phải bao lâu!"
Trâu Dương nhìn anh: "Thế thì sao?"
"Đối với em thì đúng, thế thì sao," Phàn Quân nói, "nhưng không phải em không nghe thấy, không phải em không cử động được tay, không phải em ngày nào cũng lo lắng liệu có phải lại cần người khác giúp đỡ hay không."
Trâu Dương lặng im.
"Trâu Dương," Phàn Quân khom lưng đỡ lốp dự phòng lên, "nếu là người khác, có lẽ anh đã chẳng cố chấp thế này, nhưng với em... thì không được."
Trâu Dương không nói gì, nhìn anh dùng tay phải nhấc lốp, tay trái vì không dám dùng lực nên khá chật vật, phải lấy đầu gối chống lên mới gắn lốp vào trục xe cho khớp.
Sau đó thì bắt ốc dễ hơn nhiều, cuối cùng hạ kích xuống. Lốp thay ra anh định vứt vào thùng sau, lúc bê lốp, Trâu Dương đi tới đỡ cùng.
"Chuyện bê vác thế này," Trâu Dương nói, "ai giúp một tay cũng là bình thường thôi, phân biệt nổi chứ?"
"...Ừ." Phàn Quân khẽ đáp.
Khi hắn quay người định lên xe, phía sau Phàn Quân cất lời: "Em lái đi."
"Ừ."
Ừ thì ừ rất sảng khoái.
Nhưng khi ngồi vào ghế lái rồi, Trâu Dương lại có chút luống cuống.
Hắn ôn lại quy trình, rồi cẩn thận xác định vị trí những thứ cần thao tác, may là xe này cũng cũ như xe tập lái, chứ xe xịn có khi hắn còn chẳng lái nổi.
Hắn liếc sang ghế phụ, nhìn Phàn Quân.
"Côn, phanh..." Phàn Quân nhắc.
"Câm miệng." Trâu Dương vặn chìa khóa, xe nổ máy.
Tiếp theo cơ bản đều là ký ức cơ bắp, hắn lái xe chạy đi cũng khá suôn sẻ, chỉ là lúc quẹo ra đường chính thì quét sang tận nửa bên làn đối diện.
"Đoạn này em lái," Phàn Quân nói, "tới thị trấn phía trước thì đổi anh."
"Ừ," Trâu Dương chăm chú nhìn đường, "bao xa? Lái bao lâu?"
"Một tiếng." Phàn Quân nói.
"Không vấn đề." Trâu Dương siết chặt vô-lăng.
"Tốc độ này của em thì chắc phải hai tiếng." Phàn Quân nói.
"Em làm quen chút rồi sẽ tăng tốc." Trâu Dương liếc anh một cái, lại nhìn đồng hồ số trên bảng táp-lô, 20.
Đúng là hơi chậm thật, hắn nhấn ga, vào số ba.
"Chúng ta không vội, nhìn đường đi." Phàn Quân chỉ phía trước.
Trâu Dương tặc lưỡi.
Không ngờ có ngày chính mình khi lái xe cũng nghe thấy mấy câu nhắc nhở y như kiểu của Lưu Văn Thụy.
Trâu Dương quả thật rất lanh lợi, khả năng phối hợp cơ thể cũng tốt, tuy lấy bằng rồi chẳng lái lại lần nào, nhưng đi một đoạn thì dần thích ứng, lái ổn định hơn Lưu Văn Thụy trước đó nhiều.
Phàn Quân chỉnh ghế phụ cho thẳng lại, tuy Trâu Dương lái tốt hơn Lưu Văn Thụy, nhưng chưa tới mức anh có thể ngả lưng ngủ, anh vẫn phải phụ coi đường.
Cánh tay trái vừa bị chuột rút vẫn còn đau, dưới lớp cơ không rõ là gân hay dây thần kinh nào cứ nhói lên.
Anh muốn xoa một chút, nhưng lại sợ Trâu Dương phát hiện sẽ phân tâm, đành ôm cánh tay, giấu bàn tay trái dưới cánh tay phải, chậm rãi xòe ra nắm lại cho giãn gân cốt.
Hơn một tiếng sau, xe chạy tới thị trấn, Trâu Dương không dừng lại đổi người, Phàn Quân cũng không mở miệng.
Vì chỉ đi ngang qua, định vị dẫn ra con đường ven thị trấn, ít xe.
Đích đến của họ là thị trấn kế tiếp.
Trâu Dương tuy đã quen tay, nhưng vẫn chỉ là lính mới, suốt đường tập trung cao độ, đến giờ ăn trưa cũng quên mất chuyện ăn.
Có lẽ cũng chẳng thấy đói, chỉ thấy hắn ăn dọc đường thôi.
Phàn Quân thò tay ra sau ghế lục được một gói đậu khô.
Ăn xong lại càng đói thêm.
Khi đã qua cơn đói rồi, họ rốt cuộc tới được thị trấn cần đến.
Phàn Quân thay Trâu Dương cầm lái, đưa xe đến nhà trọ mà trước đó anh với Hà Xuyên từng ở, coi như nơi có điều kiện tốt nhất trong trấn.
Làm thủ tục nhận phòng ở quầy lễ tân xong, Trâu Dương xoa bụng: "Em đói rồi."
"Anh thì đói lả luôn rồi." Phàn Quân nói.
"Giờ nhà hàng bên chúng tôi không còn đồ ăn đâu ạ," cô lễ tân cười nói, "phải ra trung tâm trấn tìm."
"Ừ." Phàn Quân cầm thẻ phòng, đi về phía cầu thang.
"Không có thang máy hả?" Trâu Dương hạ giọng hỏi.
"Không," Phàn Quân cũng đáp nhỏ, "chỉ ở tầng hai thôi."
"Ồ." Trâu Dương quay đầu nhìn quanh.
Phòng tiêu chuẩn gần cầu thang ở tầng hai, khá sạch sẽ, so với ở mấy căn nhà dột nát trong thôn thì hơn hẳn.
"Phòng hướng phố này." Trâu Dương ném balô lên giường, đứng cạnh cửa sổ nhìn xuống.
"Ừ, buổi tối có người nhảy múa, khá nhộn nhịp." Phàn Quân vào nhà tắm, rửa mặt, cởi áo nhìn cánh tay trái của mình.
Dưới lớp cơ, có thể thấy vết ửng đỏ do chuột rút nghiêm trọng khi nãy để lại.
Anh nhíu mày, thử vận động vai.
Cũng tạm ổn...
Cánh cửa nhà tắm đang khép bị đẩy ra, Trâu Dương xắn tay áo đi vào: "Em rửa tay cái, cái vô-lăng kia chắc chắn là..."
Phàn Quân lùi sang một bên, nhường bồn rửa.
Trâu Dương đứng đó chưa động đậy, nhìn chằm chằm vào người anh, một lúc sau mới hỏi: "Anh tắm à?"
"Không," Phàn Quân cúi đầu nhìn bản thân, "anh kiểm tra... cánh tay."
"Ồ." Trâu Dương dời ánh mắt, bước tới mở vòi nước, xối xả rửa tay.
Hời Hợt - Vu Triết
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết
Story
Chương 74
10.0/10 từ 32 lượt.
