Hời Hợt - Vu Triết
Chương 73
Trâu Dương xách túi vải đựng con thú nóc nhà nhỏ, rẽ vào con đường trong khu dân cư, vừa nhìn liền thấy phía trước có Lưu Văn Thụy đang xách mấy hộp đồ ăn mang về.
Hắn huýt một tiếng sáo.
"He~tui!" Lưu Văn Thụy quay đầu lại, còn chưa nhìn đã nhổ một cái tui vào hắn trước.
"Không hết trò hả!" Trâu Dương cười nói.
"Hớn hở quá nhỉ?" Lưu Văn Thụy liếc hắn.
"Cũng được." Trâu Dương đi đến cửa cầu thang, lắc nhẹ người dựa vào bức tường bên cạnh.
Nhìn gương mặt mình hiện trên màn hình nhận diện khuôn mặt, hắn hơi ngạc nhiên, nụ cười đúng là rất vui vẻ.
"Thôi được," Lưu Văn Thụy thở dài, "nói thật, đã lâu không thấy mày cười như vậy."
"Thế à." Trâu Dương nhìn con số trên màn hình thang máy đang từ từ thay đổi.
Mấy tháng nay, hắn trở nên rất nhạy cảm với những con số, mỗi lần nhìn thấy đều dấy lên một nỗi khó chịu.
Hắn bỗng nhiên hiểu ra vì sao mấy ngày nay bản thân như phát điên, không ngừng muốn nhìn chằm chằm vào Phàn Quân, muốn ở trong không gian có anh để thở.
Những con số trên thang máy, điểm cuối đi xuống là -1, đi lên là 19.
Thời gian trên điện thoại, mỗi ngày đều đi đến 00:00.
Những chấm đỏ trên xe buýt, mỗi khi tắt một chấm thì lại gần điểm đến thêm một trạm, mỗi ngày ký túc xá có người ôn tập, lịch ngày lại gần thêm một kỳ thi...
Xa hay gần, dài hay ngắn, dường như tất cả con số đều có một đích đến, chỉ riêng sự chờ đợi của hắn là không mục tiêu, không điểm dừng.
Dù giờ đây những chuyện ấy đã kết thúc, nhưng dấu vết của sự chờ đợi tuyệt vọng ấy vẫn chưa kịp xóa nhòa, mỗi lần vô tình cảm nhận lại, trong lòng vẫn run sợ, rồi mới chậm rãi thở phào.
"Cái gì đấy?" Lưu Văn Thụy bước vào thang máy, nhìn túi giấy trong tay hắn.
"Lấy từ chỗ Hà Xuyên," Trâu Dương lắc lắc túi, "một con thú nóc nhà, tháo từ nhà cũ xuống."
"Phàn Quân mới làm bao lâu mà đã bắt đầu nhặt đồ mang về rồi à?" Lưu Văn Thụy lập tức hứng thú, "lấy cho tao một cái đi, tao đặt trước cửa nhà."
"Để tao mua cho mày, mấy trăm thôi." Trâu Dương nói.
"Đừng nói giọng lớn thế chứ," Lưu Văn Thụy bảo, "mày đâu phải đại gia, còn một năm nữa mới đi làm, trước đó phải tiết kiệm chứ..."
"Tao có tiền tiết kiệm." Trâu Dương nói.
Lập tức Lưu Văn Thụy im bặt, với kẻ mỗi cuối tháng nhìn số dư ngân hàng mà r*n r* thì ba chữ "có tiết kiệm" đúng là đòn chí mạng.
"Mẹ mày!" Lưu Văn Thụy mắng.
"Tao tặng quà mày mà mày còn mắng tao." Trâu Dương nói, "mày còn muốn không."
"Muốn." Lưu Văn Thụy không hề do dự.
Quả nhiên mẹ hắn đang ở nhà, thấy Trâu Dương và Lưu Văn Thụy cùng bước vào, ngạc nhiên một hồi mới mở miệng: "Hai đứa sao về đây rồi?"
"Ăn cơm đó cô," Lưu Văn Thụy xách túi đồ ăn đi thẳng vào bếp, "cháu mang đồ ăn đến rồi, toàn đồ nấu sẵn, nấu cơm là xong, hoặc luộc ít bánh chẻo cũng được..."
"Sao còn mua đồ ăn nữa, mang vào bếp đi..." Mẹ hắn bước lại định nhận túi trong tay Trâu Dương, "tưởng hôm nay con không về, mẹ cũng chẳng chuẩn bị cơm nước gì cả."
"Nặng," Trâu Dương đặt túi xuống đất, cười cười, "nên con mới nhờ Lưu Văn Thụy mang đồ ăn tới."
"Cái gì đây?" Mẹ hắn nhìn cái túi.
"Là một con thú nóc nhà," Trâu Dương lấy nó ra, "là... Hà Xuyên tặng con."
Tuy chuyện đã nói rõ ràng, nhưng khi nhắc đến thứ có liên quan đến Phàn Quân, cho dù chỉ là ông chủ của anh, hắn vẫn cảm thấy có chút chột dạ khó hiểu.
"Ồ." Mẹ hắn gật gật đầu, "đặt ở đâu?"
"Ban công, cửa cũng được." Trâu Dương nói.
"Đặt ban công đi, để ngoài cửa mẹ sợ người ta lấy mất." Mẹ hắn nói.
Trâu Dương mỉm cười: "Vâng."
Trong bếp lạnh ngắt, chỉ có một cái nồi nhỏ đựng nước, chắc là định nấu mì, nhưng chẳng thấy thịt hay rau.
"Ăn uống đơn sơ quá rồi." Trâu Dương khẽ nói.
"Tết ăn ngán dầu mỡ, cũng chẳng ăn nổi gì cầu kỳ," Mẹ hắn cười, "một mình mẹ lười nấu."
Hắn có thể cảm nhận rõ ràng, việc hắn về nhà khiến mẹ rất vui, trong bếp loay hoay xử lý đồ ăn Lưu Văn Thụy mang đến, tiếng động leng keng náo nhiệt hẳn lên.
Trâu yangHôm nay may mà em về, mẹ vui lắm.
PhànNếu mấy hôm nữa chị ấy lại đi Nam Châu Bình, chuyện công tác khoan em hẵng nói, dù sao chị ấy cũng không biết chỗ em.
Trâu yangỪ.
"Báo cáo à?" Lưu Văn Thụy ngả người xuống sofa, chen vào ngồi cạnh hắn.
"Không đi giúp một tay hả?" Trâu Dương liếc cậu ta.
"Tao là khách, mày nói thế nghe có lọt tai không," Lưu Văn Thụy đứng lên, "lạnh lòng."
"Cút." Trâu Dương đá vào mông cậu ta một cái, cũng đứng lên, cùng nhau vào bếp.
Mẹ hắn nấu nướng rất nhanh gọn, đồ ăn sẵn thì xử lý qua, lại luộc thêm nồi bánh chẻo, chẳng mấy chốc đã xong bữa cơm.
Có Lưu Văn Thụy ở đó, giữa Trâu Dương và mẹ cũng bớt gượng gạo.
Hắn biết mẹ sẽ tạm thời không nhắc đến chuyện hắn và Phàn Quân nữa, cần thời gian để tiêu hóa, nhưng nếu tối nay bà thật sự chỉ ở nhà một mình, không biết sẽ nghĩ ngợi ra bao nhiêu chuyện.
Hắn về, mẹ sẽ yên lòng hơn, cơm nước xong xuôi, còn có tâm trạng nấu chút trà hoa quả cho hắn và Lưu Văn Thụy, rồi mới cầm điện thoại vào phòng.
Trâu Dương cũng về phòng mình, nằm trên giường chuẩn bị cắt ghép video kem cháy để gửi cho Phàn Quân.
Lưu Văn Thụy bưng trà vào phòng, đặt xuống bàn, quay người định nhảy lên giường.
"Mày thử xem." Trâu Dương chỉ vào cậu ta.
Lưu Văn Thụy mở tủ hắn: "Trong nhà mày còn đồ tao không?"
"Không biết, chắc còn cái áo thun." Trâu Dương kéo thanh tiến độ trên màn hình.
"Mặc của mày đi," Lưu Văn Thụy lấy áo thun của hắn ra, nghĩ ngợi lại dừng, "ổn không?"
"Hả?" Trâu Dương nhìn cậu ta, "bao năm nay mày mặc đồ của tao ít chắc, giờ mới nhớ ra hỏi?"
"Mẹ kiếp," Lưu Văn Thụy cũng nhìn hắn, "giờ chẳng phải tao muốn tránh hiểu lầm sao!"
"Hôm nay lúc mày ép tao đi ăn cơm sao không thấy tránh," Trâu Dương bĩu môi, "nhanh lên, thay đồ rồi qua đây xem giúp tao cái này... làm sao cắt."
"Video hả?" Lưu Văn Thụy thay áo thật nhanh, nhảy lên giường, giật lấy điện thoại của hắn.
Trâu Dương chưa từng cắt video, loay hoay mãi cũng chẳng biết làm sao, nói thì không cần Lưu Văn Thụy, nhưng thật ra vẫn phải nhờ.
Nhưng khoảnh khắc cậu ta cầm điện thoại, hắn lại thấy lúng túng, kiểu video riêng tư của hai người... tuy vẫn mặc đầy đủ quần áo nhưng...
"Mẹ nó," Lưu Văn Thụy kêu, "Phàn Quân giỏi thật, đến cả ở nhà cũng làm được trò này?"
"...Ừ." Trâu Dương đáp, liếc điện thoại, "nhanh lên, đừng có xem, cắt đi..."
"Dân ngoại đạo đừng chỉ đạo," Lưu Văn Thụy nhíu mày, "không xem sao cắt được!"
"Phần trước tao lảm nhảm bỏ hết tiếng, giữ lại đoạn sau anh ấy chúc sinh nhật là được," Trâu Dương nói, "nhạc nền thì thêm một đoạn nhạc..."
"Đừng chỉ đạo tao!" Lưu Văn Thụy trừng mắt.
"Đụ, yêu cầu cơ bản của bên A là phải nói chứ!" Trâu Dương nói.
Lưu Văn Thụy vẫn trừng mắt: "Đừng có ồn! Nói nữa thì tự mà cắt!"
"Ừ." Trâu Dương đáp.
"Tao dùng điện thoại tao cắt," Lưu Văn Thụy gửi video sang máy mình, ném điện thoại trả hắn, "lo yêu đương đi, tui!"
Trâu Dương cười cười, nhận lại điện thoại, cũng chẳng đi yêu đương.
Xem vòng bạn bè Phàn Quân vừa đăng, thấy trong tiệm toàn người, chắc khách quen dẫn bạn bè muốn sửa nhà đến chọn đồ, chắc giờ đang bận.
Hắn mở ảnh Phàn Quân ra, chỉnh sửa, mấy trò chỉnh ảnh thì hắn vẫn rành.
...À.
Yêu đương.
"Vãi," Lưu Văn Thụy thở dài bên cạnh, "cái chúc mừng sinh nhật này thật là bất ngờ, mẹ nó, cảm động quá."
"Câm, cắt đi." Trâu Dương nói.
"Phải mua nhạc để ghép vào mới hợp chứ..." Lưu Văn Thụy nói.
Trâu Dương không nói, chỉ nhìn chăm chú vào tấm hình Phàn Quân trên màn hình.
"Sao hôm nay tự nhiên lại nói với mẹ mày?" Lưu Văn Thụy hỏi.
"Mẹ tao chủ động tìm Phàn Quân nói chuyện," Trâu Dương hạ giọng, "còn gọi tao qua nữa..."
"Vãi." Lưu Văn Thụy quay đầu nhìn hắn, "mẹ mày... ghê gớm vậy sao?"
"Ừ." Trâu Dương liếc ra cửa phòng, hạ giọng kể nhanh chuyện buổi sáng, càng kể càng thấy đầu ngón tay căng chặt.
Mỗi lần hồi tưởng lại đều như bị xử trảm.
"...Đổi lại tao thì đã chết ở Nam Châu Bình rồi." Lưu Văn Thụy nói.
"Tao sợ đến mức không còn để ý chết sống nữa." Trâu Dương đổi hình nền điện thoại thành ảnh Phàn Quân vừa chỉnh, vốn định thay luôn màn hình khóa nhưng nghĩ lại, hắn vẫn nhịn.
"Xong rồi," Lưu Văn Thụy gửi video lại cho hắn, "thế là hai người giờ... không còn chướng ngại gì nữa?"
"Không còn trở ngại bên ngoài." Trâu Dương mở video.
"Bên trong thì còn gì?" Lưu Văn Thụy hỏi ngay.
"Khó nói," Trâu Dương nhìn video, "tao nói muốn đi cùng anh ấy đến viện phục hồi, anh ấy lại không chịu."
"Chắc chắn là để ý rồi, vốn dĩ tai anh ấy đã... giờ thêm cả cánh tay," Lưu Văn Thụy thở dài, "gần như phế rồi, đương nhiên không muốn..."
"Biết nói chuyện không vậy." Trâu Dương liếc cậu ta.
"Tao có biết hay không tự mày rõ, giờ chẳng phải tao đang nói với mày đây à," Lưu Văn Thụy bảo, "hơn nữa, đấy chính là suy nghĩ thật của anh ấy, hồi ở bệnh viện anh ấy cấm mày tìm nữa, chẳng phải cũng vì lý do này sao, tình trạng như thế, sau này làm sao, anh ấy lớn tuổi hơn, trải qua nhiều, chắc chắn nghĩ nhiều hơn."
"Thế thì bây giờ chẳng phải là đã ở bên nhau rồi sao!" Trâu Dương xoay xoay chiếc điện thoại.
"Ở bên nhau là bởi vì quá... thích mày rồi, mẹ nó, buồn nôn quá chịu không nổi," Lưu Văn Thụy rùng mình xoa cánh tay, "nhưng vấn đề vẫn chưa được giải quyết, đối với anh ấy mà nói, những sự thật đó chẳng hề thay đổi, áp lực còn lớn hơn ấy chứ."
Trâu Dương không nói gì, gối đầu lên cánh tay khẽ thở dài một hơi.
Dù Lưu Văn Thụy không đáng tin cho lắm, nhưng những lời này thật sự chẳng sai.
"Có điều giờ chưa cần để ý mấy cái đó, khó khăn lắm mới đến được với nhau," Lưu Văn Thụy cũng gối đầu lên cánh tay, "cứ vui vẻ trước đã, so với bọn tao, mấy đứa chưa từng nếm trải mùi vị tình yêu thì vẫn tốt hơn nhiều."
"Không phải mày đã chia tay hai lần rồi à." Trâu Dương vừa gửi video và tấm ảnh đã chỉnh sửa cho Phàn Quân.
"Mày thôi ngay được không!" Lưu Văn Thụy đá cho hắn một cái.
Cả một đêm, Lưu Văn Thụy chìm đắm trong cảm xúc phức tạp: vừa vui sướng vì anh em đã có người yêu, vừa bi thương vì anh em có người yêu rồi thì coi mình như cỏ rác.
Bấy lâu nay, Trâu Dương mất ngủ đều là vì ác mộng làm hắn choàng tỉnh, chỉ có đêm nay là vì cái miệng không ngừng của Lưu Văn Thụy. Thậm chí, cậu ta còn đưa ra một câu hỏi khiến Trâu Dương nửa đêm gầm lên một tiếng, làm mẹ hắn giật mình tỉnh dậy.
"Có cần tìm bộ phim heo xem không?" Lưu Văn Thụy hỏi.
"Cút!" Trâu Dương bật dậy tát ngay một cái, "mày muốn chết à!"
Chỉ vì một câu đó mà Trâu Dương kinh hãi đến mức gần sáng mới ngủ được.
Khi hắn tỉnh lại thì đã gần mười một giờ.
Lưu Văn Thụy vẫn ngủ say như chết.
"Dậy rồi à," Mẹ hắn đang ngồi trong phòng khách, "mẹ tưởng hai đứa ngủ đến chiều cơ."
"Chúng con tám chuyện cả đêm," Trâu Dương ngồi xuống cạnh mẹ, "bọn con làm mẹ mất ngủ phải không?"
"Không sao, sau đó mẹ đeo nút tai," Mẹ hắn cười, "trong bếp có bữa sáng, con đi ăn đi."
"Vâng," Trâu Dương đáp, nhưng vẫn ngồi yên, tay mở điện thoại ở bên cạnh, xem tin nhắn, "hôm nay... mẹ không ra ngoài sao?"
PhànẢnh của em đâu, gửi cho anh mấy tấm nữa
PhànĐại Hắc tè ướt giường anh rồi, sáng sớm đã phải dậy giặt chăn
Trâu Dương khẽ cười.
"Hôm nay không ra ngoài, dạo này ồn ào quá, nay nghỉ yên tĩnh một ngày," Mẹ hắn quay sang nhìn, "còn con... muốn ra ngoài à?"
Hắn vội thu lại nụ cười, úp mặt điện thoại xuống, rồi ôm vai mẹ, ánh mắt cẩn trọng của bà khiến hắn nhói lòng, hắn cắn răng: "Con... không ra ngoài, con ở nhà."
"...Ừ." Mẹ hắn khẽ vuốt mặt hắn, "mai mẹ lại phải đi Nam Châu Bình, sắp khai giảng rồi, lo xong mấy ngày này thì sẽ rảnh rỗi."
"Vâng." Trâu Dương đáp, trong lòng thở phào, như vậy thì không cần nói chuyện "đi công tác" nữa.
Do dự một hồi, hắn lại nhỏ giọng hỏi: "Mẹ với chú Lữ... chẳng phải trước đó nói rồi sao..."
"Không vội," Mẹ hắn nói, "giờ chuyện rối ren quá, đợi lắng xuống đã rồi tính."
"Chú Lữ... là người rất tốt." Trâu Dương khẽ nói.
"Mẹ biết," Mẹ hắn bất chợt hơi ngượng, đẩy hắn một cái, "con còn lo cho mẹ nữa cơ à, đi ăn sáng đi."
Thực ra ở nhà với mẹ cũng chỉ là để mẹ biết hắn ở nhà thôi, chưa công khai hết thì ngày nào cũng dính lấy Phàn Quân, phải để mẹ có chút thời gian đệm.
Bình thường, hắn và mẹ ở nhà cũng chỉ nói chuyện đôi ba câu.
Hôm nay cũng vậy, hắn nằm trên sofa cùng Lưu Văn Thụy chơi game, thỉnh thoảng bỏ mặc cậu ta để trả lời tin nhắn cho Phàn Quân.
Mẹ ngồi bên cạnh xem điện thoại, thi thoảng vì hai đứa ồn quá nên vào phòng tránh một lát.
Lưu Văn Thụy quả thật là bạn chí cốt hơn mười năm, dẫu chán ngắt như vậy, vẫn lì lợm bám lấy ở nhà hắn đến tối, ngủ thêm một đêm nữa mới chịu đi.
"Mẹ mày không nghĩ là hai đứa mình mới là một đôi chứ?" Lưu Văn Thụy ngồi xếp bằng trên ghế.
"Mày giữ chút thể diện đi." Trâu Dương mở tủ lấy một cái túi nhỏ, chuẩn bị sắp xếp quần áo cho ngày mai đi ra ngoài, chỉ một đêm thôi, chẳng có gì cần mang, nhưng vẫn phải làm đủ thủ tục.
"Mày làm gì đấy?" Lưu Văn Thụy nhìn chằm chằm vào cái túi trên tay hắn.
"Mai ra ngoài một chuyến," Trâu Dương nói, "ở lại một đêm."
"Với ai?" Lưu Văn Thụy lập tức ngồi thẳng người.
"Với mày." Trâu Dương liếc cậu ta một cái.
"Mẹ nó," Lưu Văn Thụy nhảy phắt xuống ghế, tát một cái lên lưng hắn, ghé sát giọng, "mày với anh ấy đi hưởng tuần trăng mật à?"
"Cút," Trâu Dương cũng hạ giọng, "tuần trăng mật gì mà có hai ngày, là đi công tác, tao theo chơi thôi."
"Không phải tuần trăng mật?" Lưu Văn Thụy dí sát mặt hắn, "thật sự không phải hả?"
"Không phải." Trâu Dương nói.
"Chính mày nói đấy nhé, không phải tuần trăng mật." Lưu Văn Thụy chọc ngón tay vào mặt hắn.
"Tao nói rồi, không phải," Trâu Dương hất tay cậu ta ra, "sao nào?"
"Cho tao đi cùng." Lưu Văn Thụy nói.
"Không được," Phàn Quân rất dứt khoát, ném túi của mình và balo của Trâu Dương ra ghế sau, "tôi đi làm thật đấy."
"Mẹ nó, tôi mất công lái xe đưa nó đến, mà hai người đối xử với tôi như vậy à." Lưu Văn Thụy bĩu môi.
"Chẳng phải mày nhắm xe của tao để đi dạo sao?" Trâu Dương nhìn cậu ta.
"Đấy chỉ là bề ngoài thôi..." Lưu Văn Thụy nói.
"Cái này tặng cậu." Phàn Quân đưa cho cậu ta một chiếc hộp dài tinh xảo.
"Hả?" Lưu Văn Thụy sững người, nhận lấy hộp, "sao còn tặng quà cho tôi?"
"Không đắt đâu, chủ yếu là đẹp." Phàn Quân nói.
Lưu Văn Thụy mở hộp, bên trong là một ống hương bằng đồng thau, trên nắp còn có hoa văn chạm khắc, cậu ta sờ thử: "Mẹ ơi, sang xịn thế."
"Bên trong là hương do Hà Xuyên làm." Phàn Quân nói.
"Cảm ơn anh, anh Phàn," Lưu Văn Thụy vui sướng tột độ, nhanh chóng nhét ống hương vào ống tay áo khoác, hạ giọng thì thầm, "không bị phát hiện chứ?"
"Cái gì..." Phàn Quân sững lại, "cái này tôi mua mà."
"Ồ." Lưu Văn Thụy cũng sững người, rồi lại lôi ống hương ra khỏi tay áo.
Xe vừa rời bãi đỗ, Trâu Dương vẫn còn muốn cười.
"Trong mắt cậu ta, anh là loại hình tượng gì vậy." Phàn Quân nói.
"Trong mắt bọn em đều thế cả," Trâu Dương cười, ngả lưng hạ ghế xuống, duỗi người, "bao lâu nữa đến nơi vậy, anh Phàn?"
"Năm tiếng," Phàn Quân nhìn thoáng qua chỉ đường, "em ngủ một lát đi."
"Ngủ sao nổi, đây là đi du lịch mà." Trâu Dương nghiêng đầu nhìn anh.
"Du lịch sao? Gần thế này, mai quay về rồi." Phàn Quân nói.
"Vẫn tính," Trâu Dương nói, "chỉ cần ra khỏi thành phố là tính."
"Ừm." Phàn Quân cười khẽ.
Trâu Dương cầm điện thoại muốn kết nối bluetooth trong xe để nghe nhạc, phát hiện không kết nối được, hắn bĩu môi: "Ông chủ Hà cũng kiếm khá mà, bao giờ đổi xe đi."
"Anh ta nói sang nửa năm sau," Phàn Quân nói, "nếu em muốn nghe nhạc, ghế sau có loa bluetooth."
"Để lát nữa," Trâu Dương nhìn anh, "giờ em muốn nghe anh nói chuyện."
"Anh đang lái xe mà." Phàn Quân liếc hắn.
"Anh lái bằng mồm à." Trâu Dương nói.
"Em thì đúng là lái bằng mồm được." Phàn Quân thở dài.
Trâu Dương cười, không nói gì thêm.
Xe chạy một đoạn, chuẩn bị vào cao tốc.
Trâu Dương nhìn ra ngoài, khá yên tĩnh, hắn búng tay: "Tấp vào lề đi."
"Đi tiểu?" Phàn Quân liếc hắn, từ từ tấp xe vào lề.
Trâu Dương không nói gì, đợi anh kéo phanh tay, mới chộp lấy cổ áo anh, kéo mạnh về phía mình: "Lại đây."
"Này." Phàn Quân cười, ghé qua, nghiêng đầu hôn lên môi hắn một cái.
Vừa định ngồi lại, tay Trâu Dương vòng ra sau gáy anh, kéo tới gần, hôn thẳng xuống, hơi thở mang theo sự bá đạo.
Có lẽ năm giây, cũng có thể mười giây.
Thời gian không dài, nhưng đến khi Trâu Dương buông ra, Phàn Quân lại cảm thấy có chút luyến tiếc.
Tuy nhiên.
"Á..." Anh xoa môi, "em cắn anh à?"
"Cắn thì sao, yếu đuối thế không cho cắn chắc?" Trâu Dương nói, "có rách không?"
"Chắc không," Anh kéo tấm chắn nắng xuống, soi gương, "không sao."
"Em còn chưa dùng sức đâu." Trâu Dương nói.
"Cái răng này..." Phàn Quân giữ lấy mặt hắn, bóp nhẹ, "há miệng anh xem nào."
"Sao vậy." Trâu Dương nhe răng.
"Có một cái rất nhọn." Phàn Quân nói.
"Cái này," Trâu Dương dùng đầu lưỡi chỉ vào chiếc răng nanh bên phải, "em gặm gì cũng dùng nó."
Ngón tay Phàn Quân kẹp lấy mặt hắn bất giác siết lại.
Anh vội thả tay, quay đầu nhìn thẳng phía trước, hai tay nắm chặt vô lăng.
"Xuất phát." Trâu Dương vung tay ra hiệu.
Hời Hợt - Vu Triết
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết
Story
Chương 73
10.0/10 từ 32 lượt.
