Hời Hợt - Vu Triết
Chương 72
Quán pizza này, Phàn Quân từng cùng Hà Xuyên đến ăn một lần.
Hà Xuyên khen ngợi hết lời, Phàn Quân thì không biết là do mình bẩm sinh vị giác kém, hay là hôm đó tâm trạng không tốt nên vị giác cũng mất, nói chung là hôm đó anh chẳng ăn ra được gì đặc biệt.
Nhưng nghe nói quán này ở khu thương mại đã mở hơn mười năm rồi, buôn bán luôn rất tốt, so với mấy quán lâu đời ở Nam Châu Bình thì chắc chắn cũng phải ngon.
Chỉ có điều, bản thân anh thì vị giác mất rồi.
Lúc này thời gian rơi vào khoảng giữa bữa, trong quán không đông khách, hai người ngồi ở ghế cạnh cửa sau, hướng ra sân.
Trâu Dương quét mã, đặt điện thoại lên bàn, một tay chống thái dương, một tay lướt chậm rãi trên màn hình xem thực đơn.
Phàn Quân vì mất vị giác nên không định tự chọn món, Trâu Dương ăn gì thì anh ăn theo, lúc này chỉ dựa vào ghế, ngắm nhìn hắn.
Từ lúc Trâu Dương bất ngờ xuất hiện trong tiệm đến tận bây giờ, anh luôn cảm giác mình chưa thật sự nhìn kỹ hắn. Có lẽ đã nhìn rồi, nhưng lại cảm thấy chưa.
Giống như hiện tại, cứ nhìn chằm chằm hắn, từng chút từng chút, từ vầng trán, tới lông mày, đôi mắt, sống mũi, môi, cằm... cúi đầu xuống thì cằm lại không nhìn thấy...
Góc độ này, Trâu Dương trông đặc biệt đẹp, cả gương mặt lẫn bàn tay đều rất đẹp.
Ánh mắt anh lại dịch xuống bàn tay trái đang chống thái dương của Trâu Dương, nơi cổ tay lỏng lẻo treo một chiếc vòng, càng tôn thêm vẻ gợi cảm.
Chính là bàn tay này, khi nãy ở trên eo anh...
Trâu Dương nói cái gì đó, anh không nghe rõ.
Khoảng cách này, môi trường lại yên tĩnh, lý thuyết mà nói chỉ cần hắn không nói thầm thì anh đều có thể nghe thấy.
Nhưng anh lại không nghe được.
"Hửm?" Anh đáp một tiếng.
"Trước đây anh ăn loại nào?" Trâu Dương ngẩng đầu nhìn anh, gọng kính trượt xuống sống mũi.
Có một loại gợi cảm khó tả, lưng chừng giữa trong sáng sáng sủa và quyến rũ.
"Không biết." Anh nói, cầm lấy ly nước chanh trên bàn uống một ngụm.
"Không biết?" Trâu Dương sững ra, cúi mắt nhìn lại điện thoại.
"Không nhớ nữa." Anh bổ sung thêm một câu thừa thãi.
Trâu Dương ngẩng mắt nhìn anh, ngón út tay trái khẽ gẩy gọng kính, đẩy nó trở lại chính giữa sống mũi: "Anh đi với ai vậy?"
"Ông chủ Hà." Phàn Quân nói.
Động tác này của Trâu Dương vô cùng đẹp, đầu ngón tay như vừa khẩy vào một sợi thần kinh nào đó của anh, tim nghẹn ở cổ họng, ngay cả hơi thở cũng suýt tắc.
Anh nghiêng đầu khẽ ho một tiếng.
"Vậy thì em gọi đại nhé, chọn Margarita đi, món đặc trưng của quán," Trâu Dương đẩy điện thoại sang phía anh, "với cả món mì đút lò này nữa."
Phàn Quân nghiêng người qua nhìn: "Không có... thịt à."
"Hả?" Trâu Dương ngẩn ra, xoay màn hình nhìn lại một cái, ngả người ra ghế cười: "Ừ, vậy gọi thêm cánh gà nướng gì đó nhé."
"Ừm." Phàn Quân gật đầu.
Gọi món xong, hai người lại ngồi đối diện nhau thất thần.
Ngoài cửa kính sát đất là sân sau có bày tiểu cảnh nước, lúc này hoa cỏ tuy hơi tiêu điều, nhưng khi ánh nắng chiếu xuống vẫn khá đẹp.
Nhưng cả hai gần như chẳng ai nhìn ra ngoài.
Phàn Quân đưa tay về phía Trâu Dương, kẹp lấy đầu ngón út tay trái của hắn.
Trâu Dương nhìn anh.
Anh không nói gì, chỉ khẽ bóp đầu ngón tay hắn, bóp một lúc lại kéo ngón tay về phía mình.
"Làm gì vậy?" Trâu Dương hỏi khẽ, nhưng vẫn thuận theo lực của anh, chống tay lên bàn.
Phàn Quân nhịn không được liếc bàn một cái xem có sạch không, nhưng tay vẫn giữ chặt ngón tay hắn, không buông.
Cũng may, ít nhất bàn trông sạch sẽ.
"Không." Anh cười.
"Anh nghĩ gì vậy?" Trâu Dương gác cằm lên cánh tay nhìn anh.
"Không biết nữa." Phàn Quân cũng gác xuống bàn, ép bàn tay hắn dưới cánh tay mình.
"Không nghĩ chuyện đứng đắn gì đúng không." Trâu Dương hỏi.
Phàn Quân không nói, chỉ khẽ "chậc" một tiếng.
Khi nhân viên phục vụ bưng đồ ăn ra, cả hai vẫn còn nằm bò trên bàn, chưa kịp ngồi dậy.
Phục vụ đứng bên bàn hỏi: "Đặt ở đâu ạ?"
Phàn Quân ngồi thẳng dậy, buông tay Trâu Dương ra.
Khu thương mại quả nhiên không như trung tâm thành phố, ý thức phục vụ cũng sốt sắng kiểu khác.
"Đặt lên đầu ảnh đi." Trâu Dương rút tay lại, cũng ngả người vào ghế.
Phục vụ bật cười, đặt đĩa xuống bàn: "Vừa ra lò, mình cẩn thận nóng ạ."
"Cảm ơn." Trâu Dương nói.
Đợi phục vụ đi xa, hắn mới "xì" một tiếng, bắt đầu lắc tay trái.
"Tê rồi à?" Phàn Quân đưa tay ra.
"Ừm." Trâu Dương không rõ anh định làm gì, nhưng vẫn đưa tay qua.
Phàn Quân nắm lấy tay hắn, siết chặt, đột nhiên bắt đầu lắc mạnh lên xuống.
Cơn tê ở cánh tay lập tức trở nên dữ dội, tê rần đến mức mắt Trâu Dương suýt trào nước, tay phải chống bàn, nghiến răng nghiến lợi: "Ôi trời ơi trời ơi trời ơi..."
"Đỡ chưa?" Phàn Quân buông tay hắn.
Trâu Dương rút tay về, thở dài một hơi: "Nếu đổi là Lưu Văn Thụy, thì đã chết ở đây ba lần rồi."
Phàn Quân bật cười: "Tàn bạo vậy cơ."
Trâu Dương cảm giác mình vừa thoáng hiểu được nỗi đau tay trái không có lực của anh.
"Cánh tay anh," Hắn nghĩ ngợi, "bình thường anh đi trị liệu lúc nào?"
"Chiều, sáng đông người." Phàn Quân nói.
"Lần tới khi nào anh đi?" Trâu Dương hỏi, "Em đi cùng anh nhé."
"Không." Phàn Quân nói.
"Hả?" Trâu Dương sững lại.
"Không cần," Phàn Quân nhìn hắn, "khá nhàm chán, hơn nữa anh cũng... không muốn em nhìn thấy mấy cái đó."
Trâu Dương không nói gì, một lúc sau mới gật đầu: "Ừ, được thôi."
"Ăn đi." Phàn Quân đẩy pizza tới trước mặt hắn, "Không đói sao?"
"Đói." Trâu Dương cầm khăn ướt lau tay, bốc một miếng pizza cắn một cái, "Ừm..."
"Không ngon à?" Phàn Quân lập tức cũng lấy một miếng.
"Ngon," Trâu Dương nhướng mày, "em thấy hơi bất ngờ, ngon hơn cà phê và kem hôm nọ nhiều."
Phàn Quân cười, cũng cắn một miếng.
"Bình thường anh ăn uống thế nào?" Trâu Dương hỏi.
"Hà Xuyên tới thì ăn cùng, ở tiệm hoặc ra ngoài," Phàn Quân nói, "nếu anh ta không đến thì anh tự lo."
"Ngày nào cũng tới sao?" Trâu Dương lại hỏi.
"Gần như vậy." Phàn Quân nói.
"Ồ." Trâu Dương không nói gì, cúi đầu ăn pizza.
"Sao thế, định trộm đồ à?" Phàn Quân hỏi, "Trong tiệm có camera, hai mươi bốn giờ không ngừng."
Trâu Dương bật cười: "Đồ thần kinh."
Phàn Quân cười, cũng cắn thêm một miếng pizza.
"Định vụng tình tứ cơ." Trâu Dương nói.
Phàn Quân bị sặc, quay đầu ho cả buổi, uống một ngụm nước: "Miệng em chỉ có thể phun ra mấy lời đó thôi à."
Trong tiệm quả thật có lắp camera, dù gì một căn phòng toàn đồ cũ, chẳng phải đồ cổ gì quý giá nhưng cũng tốn nhiều công sức sưu tầm.
Ngoại trừ căn phòng nhỏ trên lầu hai của Phàn Quân, cơ bản chỗ nào cũng có camera bao quát.
"Hà Xuyên có thường xuyên xem camera không?" Trâu Dương ngồi xổm ở sân sau, nhìn Tiểu Bạch và Đại Hắc ăn.
Tiểu Bạch ăn vài miếng đã hết sạch hạt, ngồi bên cạnh kiên nhẫn nhìn Đại Hắc ăn. Đại Hắc ăn một miếng phải nhai tới tám trăm lần, vô cùng chậm chạp, lang bạt lâu như vậy mà tốc độ ăn uống vẫn chẳng tiến bộ chút nào.
"Bình thường thì không, ai rảnh mà ngồi dán mắt vào camera hoài," Phàn Quân cười, "dù sao cũng chỉ nhìn thấy anh loanh quanh trong này."
"Ừm." Trâu Dương khẽ đáp.
Phàn Quân xoay người định đi vào tiệm.
Trâu Dương bất ngờ bật dậy, chộp lấy cánh tay anh, kéo ngược lại nửa vòng.
Sân sau lát gạch xanh cũ, mặt không bằng phẳng, Phàn Quân suýt nữa bị hắn kéo ngã, loạng choạng nửa bước rồi tựa vào tường.
Chưa kịp lên tiếng, Trâu Dương đã nhào tới, cánh tay phải ngang ngực chặn lại, ép anh vào tường.
"Trâu..." Phàn Quân cảm giác như khóe mắt mình còn có thể nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của Tiểu Bạch.
Lời còn chưa kịp nói ra, Trâu Dương đã đưa tay trái đẩy gọng kính lên một cái, nghiêng người sang, rất mạnh mẽ hôn xuống môi anh.
Trong thoáng chốc, Phàn Quân cảm thấy xung quanh tất cả đều biến mất, âm thanh, cảnh vật, toàn bộ hóa thành mơ hồ, chỉ còn lại nhịp tim rung động dồn dập.
Ngay khi đầu lưỡi vừa chạm nhẹ, tay Trâu Dương đã trực tiếp luồn vào trong áo, nắm chặt lấy bên hông anh một cái.
Bàn tay hắn lạnh lẽo, nhưng nơi đi qua lại mang đến từng cơn run rẩy nóng bỏng, thiêu đốt đến mức hơi thở cũng bỏng rát, thiêu đốt đến mức đầu óc choáng váng...
Tiểu Bạch sủa lên một tiếng, hướng về phía cửa sau tiệm.
Trâu Dương giật mình tỉnh lại, buông Phàn Quân ra, chống một tay lên tường, mượn lực nhanh chóng lùi lại một bước, nâng tay khẽ đẩy gọng kính, kính rơi trở lại sống mũi.
"Hà Xuyên đến rồi." Phàn Quân thấp giọng nói, đưa tay khẽ lau khóe miệng, bước nhanh đẩy cửa sau đi vào trong tiệm.
"... Giỏi lắm, chó ngoan," Trâu Dương thả tay xuống, vỗ vỗ đầu Tiểu Bạch, "ngoan lắm."
Đại Hắc vẫn đang thong thả nhai nuốt, hắn lại ngồi xổm xuống xoa đầu nó: "Mèo ngoan."
Để tránh lộ vẻ quá gượng gạo, sau khi Phàn Quân vào trong một lúc, Trâu Dương cũng đi theo.
Hà Xuyên không có ở cửa sau này, chắc vào tiệm liền đi pha trà rồi.
Khi Trâu Dương đi tới, Phàn Quân đang nói chuyện với anh ta.
"Trâu Dương, lại uống chút trà đi," Hà Xuyên nói, "Phàn Quân bảo cậu biết uống trà, tôi cũng đoán cậu chắc là biết, còn thèm cả chút Băng Đảo của tôi nữa cơ."
Trâu Dương liếc nhìn Phàn Quân một cái, có chút chột dạ đưa tay chạm khóe miệng, rồi cúi đầu nhìn lại quần áo mình.
Quần áo vẫn chỉnh tề, không giống như Phàn Quân, vừa vào là đưa tay vào trong áo người ta...
Hắn vội vàng lại liếc nhìn áo quần của Phàn Quân, áo khoác đã cởi, bên trong cũng gọn gàng.
"Có phải bình thường anh chẳng được uống trà ngon gì," Trâu Dương cởi áo khoác, đi tới cạnh bàn trà, "nên uống tí Băng Đảo của anh mà anh còn bi lụy đứt ruột vậy..."
"Trời ạ," Hà Xuyên nhìn hắn, "mồm miệng cậu đúng là không kiêng nể gì hết."
"Ngậm miệng thì còn nói được sao." Phàn Quân nói.
"Uống trà!" Hà Xuyên cười rộ lên, "à phải, hôm trước tôi vừa làm hương đấy."
Phàn Quân lấy hương từ trên kệ, đốt lên rồi thuần thục cầm lấy, nhanh chóng kẹp giữa những ngón tay, khẽ kéo một cái, lửa tắt, đặt vào lư hương.
Trâu Dương dán mắt vào bàn tay anh, nhìn đến ngẩn người.
"Mùi thế nào?" Hà Xuyên hỏi.
"Hửm?" Trâu Dương hoàn hồn, gật đầu, "thơm lắm."
"Lát nữa cho cậu một ống." Hà Xuyên nói.
"Cả con thú trên nóc nhà nữa." Trâu Dương nói.
"À, nhớ rồi, lát nữa đều đưa cậu." Hà Xuyên nói.
"Cảm ơn ông chủ Hà." Trâu Dương nói.
Uống hai ngụm trà, Hà Xuyên nhìn bàn trà hỏi: "Cái bình đó đâu?"
"Bán rồi," Phàn Quân đáp, "người ta còn chẳng mặc cả."
Bình hàng hiếm của chủ tiệm +1.
Công việc của Phàn Quân thật ra cũng khá thoải mái, nếu không phải ra ngoài chạy việc thì cơ bản ở trong tiệm, có khách thì tiếp, còn lại thì đốt hương, không tắm, nhưng uống trà.
Thỉnh thoảng còn có chủ tiệm bên cạnh qua chơi, mọi người cùng ngồi quanh bàn trà, đốt hương, không tắm, nhưng trò chuyện uống trà.
Hà Xuyên giao tình rộng, trưa thậm chí có người còn bưng cả nồi gà thả vườn đến ăn cùng.
Trâu Dương nằm trên ghế dài bên cửa sổ, rất thoải mái, mặc dù hắn mong những người này sớm đi hết, chỉ để lại hắn với Phàn Quân...
Nhưng hắn cũng không phải lúc nào cũng chìm trong tình ái.
Dù sao đây là công việc của Phàn Quân, anh đang trong giờ làm.
Mà hắn, chỉ cần được ở lại đây thôi, đã thấy mãn nguyện rồi.
Đã hôn, đã ôm, đã chạm, đã cắn...
Có thể ở cùng một không gian, trong cuộc sống của Phàn Quân, nghe thấy giọng anh, cảm nhận hơi thở anh, đã là một sự hưởng thụ.
Đến gần bữa tối, Lưu Văn Thụy nhắn tin tới.
Rì sờ pếch?
Trâu yang?
Rì sờ pếchCòn nhận ra tao là ai không?
Trâu yangLưu bye bye
Rì sờ pếchTâm trạng mày tốt ghê nhỉ?
Rì sờ pếchÊ —— thẻ còn gia hạn không?
Trâu yangKhai giảng rồi gia hạn
Rì sờ pếchĐồ khốn, Trâu Dương mày đúng là não toàn yêu đương! Cút cút cút
Rì sờ pếchhe ~~tui!
Trâu Dương cười, bấm gọi điện.
"he~tui!" Lưu Văn Thụy bắt máy.
"Giận ghê vậy." Trâu Dương nói.
"Không giận," Lưu Văn Thụy nói, "tí nữa tao còn đi hát."
"Không ra ngoài chơi à?" Trâu Dương cười hỏi.
"Không cần mày lo, đồ giả dối," Lưu Văn Thụy nói, "mấy hôm nữa Tri Việt bọn họ về rồi, tao sẽ hoàn toàn quên mày."
"Ngày mai tao mời mày ăn cơm," Trâu Dương nói, "hôm qua vừa ăn với nhau xong..."
"Hôm nay mời," Lưu Văn Thụy nói, "hôm qua ăn thì hôm nay không được sao, cả kỳ nghỉ đông mày biến mất! Giờ gặp tao hai ngày liền đã thấy phiền à!"
"Ngày mai." Trâu Dương nói.
"Mày còn đang ở cùng ảnh phải không?" Lưu Văn Thụy hỏi.
"Ừ." Trâu Dương nhìn thoáng qua Phàn Quân đang trò chuyện với khách ở gian ngoài, tấm rèm giữa này bị Tiểu Bạch xé rách vẫn chưa thay mới, thật hay.
"Tối nay cũng không về chứ gì." Lưu Văn Thụy lại hỏi.
"... Ừ." Trâu Dương hơi do dự.
Hắn dĩ nhiên là muốn ở lại đây, giờ phút này chỉ hận không thể bám chặt lấy Phàn Quân.
Nhưng hắn lại không biết bên mẹ ra sao rồi, sáng nay nói xong những lời kia, hắn chưa hề nghĩ thêm, giờ đột nhiên thấy bất an.
Hắn thì sung sướng rồi.
Mẹ và chú Lữ thì không biết thế nào.
"Thái độ mẹ mày giờ sao rồi," Lưu Văn Thụy hỏi, "hôm qua tao cảm thấy bà có chút suy nghĩ..."
"Sáng nay tao thẳng thắn rồi." Trâu Dương nói.
"Cái gì?" Lưu Văn Thụy hỏi.
Trâu Dương không nói gì.
"Ừ." Trâu Dương đáp một tiếng, bỗng dưng thấy lông tay dựng hết cả lên.
Vốn buổi sáng ra khỏi nhà chẳng có cảm giác gì rõ rệt, lúc này bị cảm xúc của Lưu Văn Thụy kéo theo, hắn mới chậm rãi kích động.
"Đcmm!" Lưu Văn Thụy nghiến răng, "chuyện lớn thế này! Chuyện lớn thế này! Đồ trời đánh, Trâu Dương, mày không thèm hé một câu! Một cái rắm cũng không phọt cho tao biết! Nghỉ chơi nhé, thật đấy..."
Phàn Quân tiễn khách, xoay người nhìn hắn một cái, đang định bước lại, thì điện thoại reo.
"Chúng ta quen nhau bao năm rồi, chuyện bố mày ngoại tình tao còn là người thứ ba biết, giờ chuyện này tao..."
Phàn Quân mỉm cười với hắn, vừa nghe điện thoại vừa đi lại gần: "Chú Lữ."
Chú Lữ?
Mẹ có chuyện gì sao?
Trâu Dương lập tức dán mắt nhìn Phàn Quân.
"Thế mẹ mày thế nào? Thái độ ra sao?" Lưu Văn Thụy hỏi, " tối nay mày không về chẳng lẽ bị bà đuổi khỏi nhà rồi?"
"Vâng, cháu đang ở tiệm," Phàn Quân đứng bên cạnh hắn, tay khẽ xoa đầu hắn, "luôn ở đây... dạ, chị San... thế chị ấy không nói gì sao? Dạ, cháu biết rồi, vâng..."
Trâu Dương ngẩng đầu nhìn anh, mấp máy môi hỏi.
Mẹ em sao rồi?
"Chị San về nhà rồi," Phàn Quân cúp máy, thấp giọng nói, "ý chú Lữ là... em có muốn về xem một chút, ở bên bà, dù sao..."
"Ừ." Trâu Dương lập tức đáp, cắt ngang luôn cuộc lải nhải trong điện thoại của Lưu Văn Thụy, "tối nay qua nhà tao ăn cơm nhé."
"Hả?" Lưu Văn Thụy sững ra, "đột ngột vậy?"
"Một lát nữa tao về nhà ăn cơm, mẹ tao ở nhà..." Trâu Dương nói.
"Sợ ngại chứ gì, kéo tao đi cho hòa khí." Lưu Văn Thụy nói.
"... vẫn là mày hiểu." Trâu Dương nói.
"Tao là loại bạn rẻ tiền hả?" Lưu Văn Thụy hỏi.
"Mày là anh em chí cốt của tao." Trâu Dương nói.
"Tao là loại anh em chí cốt rẻ tiền hả?" Lưu Văn Thụy hỏi.
"Đừng lắm lời, mang ít đồ ăn theo." Trâu Dương nói xong cúp máy, nhìn Phàn Quân, "mẹ em ổn chứ? Sao lại về đột ngột?"
"Chắc vẫn ổn, chú Lữ bảo trông chị ấy cũng tạm, nhưng dù sao chuyện này với chị ấy..." Phàn Quân kéo ghế ngồi cạnh hắn, thấp giọng nói, "cũng chẳng phải việc gì vui vẻ."
"Ừ, để em về ở với bà." Trâu Dương nói xong, đột nhiên thấy không nỡ.
Hắn nắm chặt lấy tay Phàn Quân, cứ thế bóp nhẹ từng cái.
"Chị ấy mấy hôm nay chắc chắn không dễ chịu gì," Phàn Quân nói, "cần thời gian nguôi ngoai, ngày kia em chẳng phải còn định đi công tác với anh sao..."
Trâu Dương hơi nhướn mày, nhìn anh.
"Đi không?" Phàn Quân hỏi.
"Đi." Trâu Dương nói.
"Vậy hai hôm này ở bên chị ấy đi, đừng để chị ấy cảm thấy em nói ra một câu, rồi chẳng quản gì nữa." Phàn Quân nói.
"Ừ," Trâu Dương khẽ thở dài, "em biết rồi."
"Một lát anh đưa em về." Phàn Quân nói.
"Thôi, em gọi xe," Trâu Dương cười, "hôm qua anh nghỉ, hôm nay em lại bám ở đây cả ngày, lát nữa ông chủ Hà quay lại mà thấy tiệm lại trống không... thì quá bắt nạt ông chủ Hà rồi."
"Ở đây cũng bình thường thôi, chỗ này giống tụ điểm còn gì." Phàn Quân cười.
"Mai nếu không có gì thì em lại qua," Trâu Dương nói, "nhưng chắc Lưu Văn Thụy sẽ theo cùng."
"Không sao." Phàn Quân nói.
"Hôn em một cái đi." Trâu Dương nói.
Phàn Quân khựng lại một chút.
Bên trái là cửa kính sát đất, bên phải là camera giám sát, Trâu Dương cũng biết yêu cầu này có hơi khó, nhưng hắn vẫn không thu lại.
Phàn Quân ghé lại, hôn nhẹ lên khóe môi hắn.
Ngay lúc anh định lùi ra, Trâu Dương liền đưa tay giữ cằm anh, kéo về phía mình, khẽ hôn lên vết sẹo nơi môi anh.
Hời Hợt - Vu Triết
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết
Story
Chương 72
10.0/10 từ 32 lượt.
