Hời Hợt - Vu Triết
Chương 71
Dù bị mẹ cắt ngang nhịp, Trâu Dương vẫn muốn nói hết những lời cần nói.
Nhưng sau chỉ một câu qua lại đơn giản, hắn phát hiện, vào khoảnh khắc then chốt, cái đầu vốn chẳng bao giờ đáng tin lại vang lên một trận ù ù, đem toàn bộ bản nháp đã chuẩn bị sẵn ném đi sạch.
Hắn nhìn Phàn Quân, trong đầu trống rỗng.
Phàn Quân cũng nhìn hắn, chắc là đang đợi câu "em có chuyện muốn nói" kia.
"Em..." Trâu Dương ngập ngừng một chút, "nói xong rồi."
Trong ánh mắt của Phàn Quân thoáng qua một tia... không rõ là nghi hoặc, kinh ngạc hay mơ hồ, một thứ cảm xúc phức tạp khó phân biệt.
"Thực ra..." Trâu Dương do dự, muốn cố ép ra thêm vài câu.
Nhưng Phàn Quân bất ngờ nghiêng người lại gần.
Khoảng cách bên khung cửa sổ vốn dĩ đã là mặt đối mặt.
Ngay giây đầu tiên Phàn Quân áp sát, hắn đã cảm nhận được luồng không khí khẽ lay động, cùng hơi thở ấm nóng chẳng biết thuộc về ai.
Nhịp tim vừa mới dịu xuống gần như đồng thời lại tăng tốc, trong tiếng ù ù hỗn loạn, hắn nghe rõ tiếng hít thở gấp gáp, tr*n tr** của chính mình.
Trâu Dương hơi nghiêng đầu, tháo kính ra, còn chưa kịp ném sang một bên thì hơi ấm từ Phàn Quân đã phủ lên gương mặt hắn.
Khóe mắt, sống mũi, môi, những vết sẹo trên mặt Phàn Quân đã biến mất khỏi tầm nhìn.
Trước mắt hắn mờ đi, chỉ còn lại hương cỏ non nhè nhẹ trong hơi ấm.
Không cần chuẩn bị hay suy nghĩ, bản năng đã đủ để đáp lại hoàn hảo.
Môi Phàn Quân chạm vào khóe môi hắn, run rẩy mảnh nhỏ lan tỏa.
Trâu Dương khẽ động, môi cọ nhẹ, rồi nâng lên đón lấy, áp sát.
Cánh tay phải của Phàn Quân vòng qua vai hắn, siết chặt.
Hơi thở ẩm ướt quấn lấy, xúc cảm mơ hồ trong giây phút áp sát, tim hắn như chiếc trống lớn bị nện vang, cùng với những dò dẫm sâu hơn, quấn quýt hơn, nhịp đập cuồng nhiệt theo dòng máu nóng hổi dồn dập dưới da.
Trước mắt là những mảnh sáng vụn vỡ, tầm nhìn tạm thời mất đi, đổi lại là cảm giác nơi chi tiết.
Trong hơi thở quấn quýt, những âm thanh thấp khẽ bật ra, ngón tay Trâu Dương trượt từ eo sang lưng, từng tấc chạm khẽ đều rơi xuống thần kinh nhạy cảm...
Một chút choáng váng, ánh sáng nhấp nháy trước mắt, hơi thở rối loạn chẳng kịp theo nhịp tim, va chạm hỗn loạn trong khe môi kẽ răng...
Phía sau lưng Phàn Quân có vết thương, khi ngón tay lướt qua có thể cảm nhận được, Trâu Dương dùng lòng bàn tay ấn lại, làn da nóng rực mà vết sẹo lại lạnh, sự chênh lệch nhiệt độ tinh tế như lông vũ bị hơi thở đưa lên, từ lòng bàn tay chấm dọc theo cánh tay...
Ánh nắng ngoài cửa sổ dần sáng hơn, mang theo ấm áp trải khắp căn phòng nhỏ tầng hai.
Những âm thanh đã biến mất quanh bốn phía cũng dần quay lại, từng chút rõ ràng hơn.
Trâu Dương mở mắt, thấy ở khóe mắt Phàn Quân vương một đốm sáng nhỏ, vàng óng dịu dàng.
Môi bỏng rát vừa tách ra liền mang theo chút mát lạnh, hắn lập tức lại siết chặt eo Phàn Quân, rướn tới, dán sát vào gương mặt anh.
"Đại Hắc cắn bắp chân anh rồi." Phàn Quân khẽ nói bên tai hắn.
"Nó cũng biết cắn người rồi sao?" Trâu Dương thì thầm dán sát, "có phải hồi còn lang thang bên ngoài nó làm đại ca không."
"Ừ." Phàn Quân khẽ cười.
"Sao em không nghe thấy tiếng tiểu Bạch l nữa?" Trâu Dương buông tay, cúi đầu tìm kính, "anh đừng động, kính của em chắc rơi dưới đất mất rồi."
Phàn Quân từ bậu cửa sổ bên cạnh cầm kính của hắn đưa sang.
"Em đặt nó lên cửa sổ sao?" Trâu Dương ngạc nhiên khi nhận kính, trong tình cảnh như thế mà còn đặt ngay ngắn vậy được à?
"Anh đặt đấy." Phàn Quân nói.
"Cái gì?" Trâu Dương càng choáng, "anh... trong lúc đó mà còn dọn kính hộ người ta hả?"
Phàn Quân nhìn hắn, đưa tay men dọc theo cánh tay hắn trượt xuống.
Trâu Dương lập tức thấy hơi thở vừa ổn định lại bắt đầu hỗn loạn.
Bàn tay Phàn Quân trượt xuống tận bàn tay hắn, rồi lướt nhẹ qua đầu ngón: "Như thế này."
"Cái gì cơ?" Trâu Dương sững lại.
"Vừa rồi anh chạm vào kính em như vậy," Phàn Quân nói, "thuận tay đặt sang bên cạnh thôi."
"...Ồ." Trâu Dương đáp khẽ, hoàn toàn không nhớ gì.
— Trâu Dương, mày chìm đắm trong tình sắc.
"Đi ăn chút gì đi," Hắn khẽ thở ra, "pizza."
"Hay là," Phàn Quân nhìn hắn, "để anh làm cho em một món trước, vốn định ăn sáng xong mới về tiệm làm, giờ đã về rồi thì..."
Trâu Dương cảm thấy mình vẫn chưa thoát khỏi tình sắc, nhất thời tâm trí đã chạy trệch cả trăm đường.
"Được không?" Phàn Quân hỏi.
"Được!" Hắn vội vàng đáp.
"Chờ anh một chút." Phàn Quân nói rồi quay người định xuống lầu.
Trâu Dương lập tức nhào tới ôm chặt từ phía sau.
Phàn Quân dừng lại.
Hắn không nói, cắn mạnh một cái lên sau cổ anh.
Cắn rất nặng, ngay cả hắn cũng thấy răng nanh trên đúng là có thể cắn rách da Phàn Quân rồi.
Phàn Quân "xì" một tiếng, đưa tay bóp lấy gáy hắn kéo một cái.
Nhưng hắn cũng chẳng nỡ buông, cắn chặt ít nhất mười giây.
"Có rách không?" Hắn hỏi.
"Em hỏi anh?" Phàn Quân quay đầu nhìn hắn.
Trâu Dương không nhịn được cười, vội áp sát, vạch cổ áo anh ra: "Để em xem."
Một mảng đỏ loang lớn, may mà chưa rách.
"Không sao." Phàn Quân nói.
"Anh vừa kéo cổ em?" Trâu Dương đưa tay xoa sau gáy mình, chắc do cắn đau quá, anh kéo một cái cũng khá mạnh.
"Đại Hắc cắn anh, anh cũng kéo nó thế này." Phàn Quân đáp.
"Biến đi." Trâu Dương cười, ngả xuống sofa bên cửa sổ.
"Đợi nhé." Phàn Quân nói.
"Ừ." Hắn gật đầu.
Phàn Quân xuống lầu.
Trâu Dương ngả người trên sofa, ngước nhìn đèn trần ngẩn ngơ.
Nụ hôn bên cửa sổ khi nãy, giờ bắt đầu dội lại.
Hắn mới nhận ra, trong cơn mê man tưởng chẳng nhớ gì, thực ra trong đầu đã khắc hết rồi, từ đầu đến cuối, từng giây từng khắc đều nhớ rõ.
Giây phút này, như có một công tắc được bật, từng hình ảnh mang cảm giác rõ ràng liên tiếp lóe lên trước mắt, mỗi khung hình đều khiến hơi thở hắn dồn dập.
Khốn thật.
Hắn bật dậy đi đến bên cửa sổ, mở một cánh, thò đầu ra ngoài.
Ngọn gió bắc ập thẳng vào mặt, hơi lạnh dọc theo sống mũi chui thẳng vào thân thể, lúc này Trâu Dương mới coi như tỉnh lại.
Hắn chống tay trên khung cửa sổ ngó xuống phố một lúc, cảm giác như sắp bị gió rét thổi đông cứng, đang định khép cửa thì thấy Phàn Quân từ bên kia đường đi tới, trong tay xách theo một túi đồ không rõ là gì.
Nói là làm đồ ăn cho hắn, nhưng thật ra lại lén chạy đi mua sẵn?
Trâu Dương vội định rụt đầu vào trong, sợ bị Phàn Quân bắt gặp thì lúng túng.
Nhưng chưa kịp hành động, Phàn Quân đã ngẩng đầu nhìn thấy hắn.
Dù sao cũng chỉ tầng hai, cái đầu hắn lộ ra thế kia rất dễ bị phát hiện.
"Làm gì đấy?" Phàn Quân nhìn hắn, "Không lạnh à!"
"... Hít thở không khí." Trâu Dương nói.
"Vào đi, đóng cửa sổ vào." Phàn Quân vừa nói vừa đẩy cửa bước vào cửa tiệm.
Trâu Dương đóng cửa, ngả người xuống sofa, cảm giác như Phàn Quân chẳng hề nhận ra sự ngượng ngùng của hắn.
Là mua nguyên liệu về để làm thật sao?
Tiểu Bạch dúi đầu vào người Phàn Quân, mũi chạm từng chút một để ngửi khắp trên người anh.
"Được rồi," khi nãy Phàn Quân đi vội, tiện tay khoác một chiếc áo ngoài, giờ người gần như đông cứng, anh đẩy Tiểu Bạch trở lại ổ, "một lát ăn xong sẽ đưa Đại Hắc với anh Dương xuống chơi với mày."
Tiểu Bạch không cam lòng rút về ổ, kêu ư ử rồi nằm rạp xuống.
Phàn Quân xách túi đồ trở lên tầng hai.
"Lạnh không? Lúc nãy chắc gió thổi cứng người rồi." Anh nhìn thoáng Trâu Dương đang nằm trên sofa, tiện tay ném cho hắn chiếc chăn điện đang để trên giường.
"Không lạnh." Trâu Dương kéo chăn phủ lên chân, mắt nhìn vào thứ anh đang cầm, "Đấy là gì thế?"
"Đồ ăn." Phàn Quân dùng chân khều chiếc bàn nhỏ tới trước mặt hắn, rồi từng món trong tay bày ra bàn.
Một đĩa kem, hai cái nĩa nhỏ, một chai rượu rum, một cái ca đong, một chiếc đèn khò.
"Đệt," Trâu Dương phản ứng rất nhanh, quét mắt qua một lượt rồi ngẩng đầu nhìn anh, "kem rán bốc lửa?"
"Ừ." Phàn Quân kéo rèm cửa lại, ngồi xuống tấm thảm, "lần trước ăn món cơm trứng cà chua với kem ấy, chẳng phải không có lửa sao."
"Anh vừa đi mua mấy thứ này hả?" Trâu Dương lập tức rút điện thoại ra.
"Ừ, mua kem, rồi sang tiệm bánh bên cạnh xin ít kem trứng, nhưng anh nặn hoa văn... hơi xấu."
"Mấy cái hoa văn này là anh tự nặn?" Trâu Dương từ trong ống kính nhìn đĩa kem, trông giống như úp ngược một ly kem, phía trên có vài hoa văn mờ nhòe.
"Ừ, ban đầu anh định nhờ người ta nặn giúp," Phàn Quân cười, "nhưng như thế thì phần anh làm lại ít quá..."
"Lửa đâu?" Trâu Dương đưa ống kính hướng về phía anh, chậm rãi thu gần lại.
Phàn Quân rất ăn hình, trong ống kính nhìn thế này... gợi cảm thật...
Trâu Dương!
Phàn Quân đặt kem vào giữa bàn, liếc qua ống kính: "Không biết có thành công không."
"Bắt đầu đi." Trâu Dương nói.
Ngọn lửa phụt ra từ đèn khò trong tay Phàn Quân, lớp hoa văn trắng trên kem rất nhanh đã cháy ra màu cà phê nhạt, thoạt nhìn bỗng trở nên có chiều sâu.
"Được rồi, để an toàn thì không khò hết toàn bộ." Phàn Quân đặt đèn khò xuống một bên, cầm chai rượu, "Rượu rum."
"Bao nhiêu độ đây?" Trâu Dương hỏi, ống kính từ khuôn mặt anh chuyển xuống tay.
Ngón tay Phàn Quân kẹp ca đong cực kỳ gợi cảm...
Trâu Dương!
"75 độ." Phàn Quân rót ít rượu vào ca.
"Dùng làm chất cồn chứ gì." Trâu Dương cười nói.
"Đúng." Phàn Quân rưới rượu lên kem, rồi cầm đèn khò, "Bắt đầu đây."
"Ừ." Trâu Dương từ từ kéo xa ống kính, để cả anh và kem đều vào khung.
Lửa từ đèn khò chạm vào kem, lập tức một làn ánh sáng xanh lam từ mũi ngọn lửa lan ra, mảnh mai mà nhanh chóng bao trùm kem, nhấp nháy lấp lánh.
"Đệt mợ," Trâu Dương nói, "đẹp vl."
Phàn Quân mỉm cười, đẩy đĩa kem đến trước mặt hắn.
"Nói gì đó đi." Trâu Dương nói.
Phàn Quân hơi ngẩn người, nhìn đĩa kem một lát mới mở miệng: "Chúc mừng sinh nhật."
Bàn tay Trâu Dương khẽ run, ngẩng lên khỏi điện thoại nhìn anh.
"Lần đầu tiên sau khi quen nhau, đến sinh nhật em, anh chưa từng nói một câu chúc mừng, giờ bổ sung." Phàn Quân cũng nhìn hắn.
"Cảm ơn anh." Trâu Dương đưa tay ra, lòng bàn tay hướng về phía anh.
Phàn Quân lập tức đưa tay đặt vào, mười ngón đan chặt.
Hơn mười giây sau, ngọn lửa dần nhỏ lại rồi biến mất.
Ống kính cuối cùng dừng trên gương mặt Phàn Quân, rồi Trâu Dương hạ điện thoại xuống.
Phàn Quân bật chiếc đèn tre bên cạnh, đưa cho hắn cái nĩa: "Ăn đi."
"Bên trong là kem gì vậy?" Trâu Dương dùng nĩa chọc nhẹ.
"Häagen-Dazs." Phàn Quân nói.
"... Chơi sang thế, anh Phàn." Trâu Dương cắt một miếng bỏ vào miệng, cùng với lớp đường phủ bên ngoài, vị kem có thêm tầng hương vị, bất ngờ là rất ngon.
Hắn lại cắt thêm miếng nữa: "Ngon thật."
"Ăn vài miếng thôi," Phàn Quân nói, "rồi để vào tủ lạnh."
"Tại sao?" Trâu Dương vội cắt thêm miếng nhét vào miệng.
"Đang bụng rỗng, em muốn đau bụng à," Phàn Quân lấy đĩa đi, "vừa rồi còn hứng một bụng gió lạnh nữa."
Trâu Dương bĩu môi.
Sau khi dọn dẹp, phần kem còn lại để vào tủ.
Hai người cùng mang Đại Hắc ra sau vườn, để hai đứa nhỏ nửa năm xa cách gặp lại.
Phàn Quân ôm Đại Hắc, Tiểu Bạch vùi cả đầu vào, vừa kêu ư ử vừa hít ngửi vừa l**m.
Đại Hắc là mèo, so với chó bình tĩnh hơn, nhưng vẫn luôn dùng chân ôm lấy mũi Tiểu Bạch.
Đợi Tiểu Bạch yên lại, Phàn Quân đặt Đại Hắc xuống đất.
Đại Hắc đi loanh quanh, cuối cùng chui vào ổ của Tiểu Bạch nằm xuống, Tiểu Bạch lập tức chen vào, xoay mấy vòng rồi nằm úp bụng vào Đại Hắc, cùng nhau rạp xuống.
Phàn Quân ngồi xổm trước ổ, quan sát, chắc chắn Đại Hắc đã hoàn toàn thích nghi.
Trâu Dương ngồi trên tấm bia đá bên cạnh, nhìn anh.
Có một cảm giác khó nói thành lời.
Ngoài trừ trong đầu đầy những... dục niệm, bây giờ hắn nhìn Phàn Quân lại thấy một thứ cảm giác thân cận.
Thân cận hơn bất kỳ lúc nào, hơn cả khi hai người đi bên nhau, hơn cả lúc hắn nắm lấy Phàn Quân, hơn cả lúc ôm anh trong nắng...
Phàn Quân đột nhiên quay đầu, đứng lên.
"Hả?" Trâu Dương cũng đứng theo.
"Có người vào tiệm," Phàn Quân đi vào trong, "em không nghe tiếng chuông sao?"
"... Có vang sao?" Trâu Dương sững lại, trên cửa tiệm quả có cái chuông kim loại, có người đẩy cửa sẽ kêu leng keng, nhưng hắn thực sự không nghe.
Phàn Quân quay lại, đưa tay búng hai bên tai hắn: "Nghe được không? Âm lượng có giống nhau không?"
"Có," Trâu Dương bật cười, "Biến đi."
Ngón tay Phàn Quân khẽ lướt trên mặt hắn một cái, rồi quay người vào trong.
Hai chị gái đang đứng trước giá kệ trong tiệm, nhìn hàng loạt bình lọ.
"Chào buổi sáng." Phàn Quân cất tiếng.
"Chào," Một chị chỉ vào giá, "quán mình có cái bình nào nhỏ hơn không, miệng hẹp, cũ một chút ấy."
"Bên này." Phàn Quân đưa cô tới giá sau quầy, "những cái nhỏ đều ở đây."
"Ừm..." Chị gái chăm chú xem từng chiếc bình, "hình như... có loại nào..."
"Có." Phàn Quân đáp, "bên trong có một cái vốn là ông chủ chúng tôi để lại."
Tiểu Bạch và Đại Hắc đã cuộn tròn ngủ cùng nhau, Trâu Dương bước vào tiệm.
"Làm lọ hoa cũng được, chỉ để trưng bày cũng ổn." Phàn Quân đang giới thiệu chiếc bình để ở bàn trà cho hai chị.
Không biết có thật là đồ ông chủ để lại không, nhưng đúng là được đặt ở đó.
Hai chị tỏ ra rất hứng thú.
Trâu Dương ngồi xuống chiếc ghế hôm anh nằm khi hắn mới tới, ngả ra sau, thoải mái vô cùng.
Một mắt nhìn ra phố, một mắt nhìn Phàn Quân.
Anh thay đổi nhiều lắm, trước kia đi dạy, cả tiếng cũng chẳng nói mấy lời, giờ có thể trò chuyện với hai chị kia tự nhiên, lưu loát.
Trâu Dương hơi cảm khái, không rõ đó vốn là một mặt tính cách của anh, hay do làm việc ở đây buộc phải thay đổi như vậy.
Nhưng thật đáng yêu.
Một Phàn Quân như thế cực kỳ cuốn hút.
Trâu Dương lấy điện thoại, mở camera, ngắm anh.
Đang định chụp thì Phàn Quân ngẩng đầu nhìn về phía hắn, sững một giây rồi nhanh chóng nháy mắt ra hiệu.
Lúc đó Trâu Dương mới sực tỉnh, trong ống kính còn có hai chị gái.
Hắn vội vàng nhét điện thoại vào túi.
Mười phút sau, hai chị mua chiếc bình ấy, thêm một ống hương gỗ sơn mài khá cổ.
"Chị có thể thêm WeChat của cửa tiệm, khi có hàng hay sẽ đăng." Phàn Quân nói.
"Ừ, được." Chị gái gật đầu.
Tiễn khách xong, Phàn Quân quay lại đứng trước mặt Trâu Dương: "Này."
"Hửm?" Trâu Dương duỗi lưng.
"Lúc nãy em làm gì đấy?" Phàn Quân đưa cho hắn một viên kẹo sữa.
"Muốn chụp anh," Trâu Dương nhận kẹo, bóc ra bỏ vào miệng, "quên mất bên cạnh có khách."
"Ăn sáng thôi," Phàn Quân đưa tay ra, "hơn mười giờ rồi, không ăn thì nối liền thành bữa trưa luôn."
"Vậy thì ăn trưa luôn." Trâu Dương nắm tay anh, mượn lực đứng lên.
"Không được, bỏ một bữa anh thấy lỗ lắm." Phàn Quân nói, khoác áo ngoài, "Đi."
Trâu Dương theo phía sau, lúc ra cửa, hắn kéo áo ngoài của anh giật nhẹ.
"Hử?" Phàn Quân ngoái lại.
Trâu Dương áp môi hôn lên môi anh.
Phàn Quân hẳn là bị bất ngờ, Trâu Dương còn nhìn thấy đồng tử anh trong thoáng chốc giãn to ra.
"Em giữa đường lớn..." Phàn Quân liếc ra ngoài một cái.
"Vẫn còn trong tiệm, chưa ra ngoài mà." Trâu Dương nói.
"Cửa kính to như vậy," Phàn Quân nói, sau khi bước ra cửa lại quay đầu nhìn hắn một cái, "sau này em mà muốn thế ở ngoài thì báo trước với anh một tiếng."
"Làm gì chứ." Trâu Dương bật cười.
"Tim chịu không nổi." Phàn Quân treo tấm bảng báo tạm thời ra ngoài.
Lúc này mặt trời đã hoàn toàn ló rạng, không có gió thì cả người phơi nắng thấy rất dễ chịu.
Trâu Dương và Phàn Quân sóng vai bước trên con phố lát đá xanh, trong sự thoải mái đã lâu không có xen lẫn một niềm vui mà hắn chưa từng cảm nhận bao giờ.
"Lát nữa gửi video cho anh." Phàn Quân khẽ huých vai hắn.
"Đợi em dựng xong rồi gửi." Trâu Dương nói.
"Ai dựng?" Phàn Quân quay đầu lại, "Lưu Văn Thuỵ hả?"
"Em tự dựng," Trâu Dương nói, "việc này sao có thể để người khác làm được."
Phàn Quân mỉm cười, đưa tay khoác vai hắn.
Cánh tay Trâu Dương cũng vòng ra sau eo anh, nhưng do dự một chút vẫn thả xuống, trên phố người không đông nhưng cũng chẳng phải không có, hắn vẫn thấy có chút ngượng.
"Cánh tay," Hắn nói, "bỏ ra đi, đổi lại nào."
"Hửm?" Phàn Quân rút tay ra, nhìn hắn.
"Để em." Trâu Dương nâng tay khoác vai anh, còn siết nhẹ một cái.
Phàn Quân vừa cười vừa khẽ thở dài.
Trâu Dương lại siết chặt hơn một chút: "Gầy rồi đó, Quân à."
"Thật sao?" Phàn Quân nghĩ nghĩ, "có gầy đi chút, khoảng mười cân, rõ vậy sao?"
"Lúc nãy em chạm eo anh..." Trâu Dương vừa thốt ra liền thấy mặt mình nóng bừng lên, "...thì phát hiện..."
"Trâu Dương." Phàn Quân bật cười.
"Gì chứ." Trâu Dương bật tiếng tặc lưỡi.
"Em thật sự rất dễ khiến người ta thích." Phàn Quân nói.
Hời Hợt - Vu Triết
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết
Story
Chương 71
10.0/10 từ 32 lượt.
