Hời Hợt - Vu Triết
Chương 75
Nhìn cái dáng Trâu Dương rửa tay, e rằng trên vô lăng chẳng khác nào dính phải phân.
Phàn Quân đứng chôn chân bên cạnh, cũng không biết nên ra ngoài hay là chờ hắn rửa xong rồi... rồi làm gì nữa thì chính anh cũng chẳng rõ. Anh vào đây vốn chỉ để kiểm tra lại cánh tay của mình, giờ tay cũng đã kiểm tra xong rồi...
Anh biết Trâu Dương đang tức giận.
Bình thường nếu có người nổi giận, như Lữ Trạch chẳng hạn, cách đối phó của anh chỉ là im lặng, sau đó bỏ đi.
Nhưng Trâu Dương không phải Lữ Trạch.
Anh cũng không nỡ để mặc Trâu Dương đang trong cơn giận như vậy.
Do dự một lát, anh cầm lấy miếng xà phòng nhỏ bên cạnh, định xé ra đưa cho Trâu Dương.
Đến khi xé mới sực nhớ, anh có thể nắm giữ đồ vật, nhưng bảo dùng lực để bóp thì vẫn chưa làm được.
Ánh mắt của Trâu Dương đã liếc sang, thế nên anh nhanh chóng đưa miếng xà phòng lên miệng, cắn rách lớp vỏ, rồi đặt xà phòng vào chiếc đĩa nhỏ bên bồn rửa.
Trâu Dương không nói một lời, cầm lấy xà phòng bắt đầu điên cuồng chà tay, chẳng mấy chốc đã chà ra một đống bọt lớn.
Phàn Quân hơi bất ngờ, anh vốn vẫn nghĩ mấy cục xà phòng nhỏ này, nhất là ở khách sạn rẻ tiền, thì chẳng mấy khi có bọt...
"Anh đang đợi dùng nước à?" Trâu Dương bất ngờ từ trong gương nhìn anh hỏi.
"... Không." Phàn Quân đáp, rồi quay người bước ra khỏi phòng tắm.
Trước hết lấy hết đồ ăn vặt trong túi ra đã, lát nữa ăn chút rồi còn phải đi Lý...
Tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại, anh thở phào, cuối cùng cũng rửa xong.
Ngay sau đó, Trâu Dương hất cửa bước ra, bước chân rất gấp.
Phàn Quân vừa định quay đầu lại thì liền cảm thấy sau lưng không khí như nổi sóng, giống hệt một cơn gió, sau lưng bị đẩy mạnh một cái.
Ra tay vô cùng nặng, như thể cố ý va vào.
Phàn Quân lập tức bị xô ngã về phía trước, đổ xuống giường.
Có điều vị trí va chạm được chọn rất an toàn, chính giữa xương bả vai, sẽ không khiến anh trẹo lưng...
Anh không biết Trâu Dương định làm gì, muốn đánh nhau để xả giận sao...
Trong lúc ngã xuống, anh mượn lực đàn hồi của nệm lập tức lật người lại, ngay sau đó liền thấy Trâu Dương lao lên một bước, bật người dùng gối gối bay.
Nhìn qua chẳng khác nào định lấy mạng anh.
Phàn Quân lúc này nằm ngửa, bên dưới lại là chiếc đệm mềm oặt không có sức chống, thật khó để trong khoảng thời gian ngắn như vậy mà còn làm ra động tác phòng ngự nào, chỉ có thể giơ tay phải chắn trước ngực.
Tuy rằng Trâu Dương chắc chắn không thể nào thực sự giết anh, nhưng nhỡ đâu không khống chế được lực, thì cánh tay phải này có thể chặn được hắn khỏi việc giáng thẳng xuống bụng anh.
Thế nhưng Trâu Dương rất vững vàng, hơn nữa còn nhanh nhẹn ngoài dự đoán, khi bật lên rồi rơi xuống, đầu gối trái của hắn tỳ vào bên phải người anh trên đệm, đầu gối phải vừa vặn không nặng không nhẹ ép dưới xương sườn anh, đồng thời nắm lấy tay phải của anh hất ngược lên, ghì chặt lên trên đầu.
Cả người Trâu Dương nghiêng đổ xuống trên, cúi đầu nhìn anh.
Phàn Quân phải thừa nhận, anh quả thực hơi sững sờ trước loạt động tác này của hắn, liền mạch trơn tru, cực kỳ đẹp mắt.
Chỉ là anh không biết rốt cuộc hắn định làm gì.
Trâu Dương cúi đầu nhìn anh, hồi lâu cũng chẳng lên tiếng, đến khi anh bắt đầu hoài nghi có khi ngay cả bản thân hắn cũng không biết mình muốn làm gì, thì Trâu Dương mở miệng: "Anh đừng động."
"Ừm?" Phàn Quân chưa hiểu.
"Anh mà dám hất em xuống sau khi em buông tay, em sẽ đánh anh đấy, một cánh tay của anh chưa chắc đã chiếm được thế thượng phong đâu." Trâu Dương nói.
"... Ừm." Phàn Quân khẽ đáp.
Đầu gối của Trâu Dương vẫn ghì trên người anh, nhưng hắn buông tay ra, sau đó từ trên cao cúi xuống cởi áo ngoài, vứt lên chiếc ghế bên cạnh.
Khi lần nữa đè xuống giữ lấy cổ tay phải của anh, hơi thở của hắn rõ ràng đã nặng nề hơn rất nhiều.
"Trâu Dương?" Phàn Quân ngẩn ra.
Nói thật thì, trước giây phút này, anh hoàn toàn không ngờ sự việc lại phát triển theo hướng này. Tâm trạng anh vốn đang cực kỳ tệ, chẳng hề nghĩ tới điều đó, càng không thể ngờ Trâu Dương cả dọc đường cứ bực bội thế mà đột nhiên lại như vậy.
Trâu Dương không lên tiếng, ánh mắt dán chặt vào vết thương trên ngực trái anh, rồi đưa tay đặt xuống, đầu ngón tay khẽ điểm lên chỗ sẹo, men theo đó lướt vài đường.
Phàn Quân nhìn hắn, chỉ thấy trong đầu như nổ vang một tiếng ầm, thậm chí phân không rõ âm thanh ấy từ ngoài hay trong não, ngoại trừ Trâu Dương, mọi thứ xung quanh đều hóa thành những đường nét mờ nhạt, chỉ còn duy nhất một dáng hình rõ ràng trước mắt anh.
Người anh có thể nhìn thấy rõ ràng duy nhất chính là Trâu Dương.
Đầu gối hắn từ trên người anh trượt xuống ngang hông, thân thể cũng theo đó đổ xuống, cúi đầu hôn lên môi anh.
Không hề dò dẫm, không có khúc dạo, lặng lẽ mà dồn dập, trong hơi ấm còn vương chút mát lạnh của kẹo bạc hà. Khoảnh khắc đầu lưỡi chen qua kẽ răng, nhịp thở của Phàn Quân liền rối loạn.
Bàn tay Trâu Dương không rời đi, men theo vết sẹo trượt xuống, mạnh mẽ lướt qua ngực, quét qua eo, vuốt qua bụng dưới... giây khắc đó như có dòng điện từ đầu ngón tay hắn bùng ra, lan tỏa dưới làn da, men theo từng sợi thần kinh châm ngòi, chạy thẳng đến tận xương cốt.
Phàn Quân xoay cổ tay phải, anh muốn ôm lấy Trâu Dương, ngay lúc này, lập tức.
Nhưng Trâu Dương không buông, nửa thân người hắn đều đè lên cổ tay anh.
"Dùng tay trái."
Phàn Quân cảm thấy thở có chút khó khăn, trong hơi thở hỗn loạn, từng nhịp tim đều vang dội đến mức điếc tai.
Anh đưa tay trái lên, ôm chặt lấy hắn, đầu ngón tay dần siết lại, men theo sống lưng chậm rãi trượt xuống, từng tấc dịch chuyển như muốn khắc sâu ngón tay vào da thịt hắn.
Bàn tay từ eo trượt xuống bụng dưới, chậm rãi nhưng không ngừng lại.
Đôi môi Trâu Dương cũng từ từ rời khỏi môi anh, men theo khóe môi trượt xuống, hơi thở nóng bỏng mở đường, những cái chạm mềm mại kéo dài đến bên cổ.
Bên phải.
Dù là thính giác hay xúc cảm đều rõ ràng hơn.
Anh có thể nghe thấy cả nhiệt độ trong hơi thở dồn dập.
Cảm giác bỏng rát trong lòng bàn tay gần như muốn thiêu rụi cả da thịt... Chuỗi cảm giác hỗn loạn ấy khiến trong khoảnh khắc anh phân không rõ tiếng rên khe khẽ bên tai là của ai, không rõ cơn run rẩy theo mạch máu dâng tràn khắp cơ thể này là của ai...
Mãi cho đến khi tiếng còi xe xa xa vọng vào từ ngoài cửa sổ.
Xé rách màn sương mù bao bọc lấy mọi giác quan, anh nghe thấy tiếng thở dồn dập của Trâu Dương dần chậm lại bên tai, và cả nhịp tim của chính mình vẫn chưa hoàn toàn ổn định.
Trâu Dương buông tay anh ra, cả người thả lỏng đổ xuống, rồi từ từ lật người, nằm cạnh bên.
Hắn nhắm mắt lại, dài hơi thở ra một tiếng.
Lại nghỉ thêm một lúc mới kéo lại quần.
"Trâu Dương." Phàn Quân nghiêng mặt sang, giọng khẽ, lẫn chút khàn.
Đến lúc này Trâu Dương mới sực tỉnh, lập tức mở choàng mắt, bật dậy khỏi giường, chạy vào phòng tắm.
Hắn vặn vòi nước, tiếng nước ào ào vang lên cũng không át nổi nhịp tim cuồng loạn, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, chống tay lên bồn rửa mà có cảm giác cả người cũng run theo từng nhịp đập.
Hắn cúi đầu hắt ít nước lạnh lên mặt, ổn định lại một chút, cũng không dám nhìn gương, chỉ dán mắt vào dòng nước trước mặt.
Khóe mắt thấy Phàn Quân đi tới, đứng ở cửa, gõ nhẹ lên cánh cửa đang mở.
Trâu Dương nghiêng sang một bước, xoay người tựa vào bồn rửa.
Phàn Quân đi vào, cúi xuống rửa mặt, tắt vòi nước, rồi nghiêng người cũng tựa bên cạnh, nhìn hắn.
"Em thật b**n th**." Trâu Dương nói.
Phàn Quân mỉm cười, vòng tay ôm lấy hắn, hôn lên trán hắn một cái: "Ừ... có hơi vậy."
"Anh đừng có mà gặm nhấm lại đấy nhé." Trâu Dương nói.
"Chuyện đó thì khó lắm." Phàn Quân khẽ đáp.
Trâu Dương dựa vào người anh, cúi đầu gác cằm lên vai, nhắm mắt thở dài.
"Nghỉ một lát rồi đi ăn gì đi," Phàn Quân nói, "sau đó phải qua chỗ lão Lý, không thể trễ giờ cơm tối được."
"Thế khỏi ăn, đi thẳng." Trâu Dương đáp.
"Rất gần thôi," Phàn Quân nói, "kịp mà."
"Ừm." Trâu Dương gật đầu.
Thị trấn này so với chỗ vừa đi qua thì lớn hơn, cũng náo nhiệt hơn, gần đó còn có cái hồ dường như khá nổi tiếng, nhiều du khách lái xe tới chơi.
Hai người tìm đại một quán mì gần đó, mỗi người gọi một bát mì trộn bò.
"Anh đi công tác có thời gian giới hạn không?" Trâu Dương vừa ăn vừa ngắm bảng giới thiệu danh thắng trên tường quán.
"Muốn đi xem cái hồ đó không?" Phàn Quân hỏi.
"... Ừm." Trâu Dương gật đầu.
"Vậy thì để ngày kia hãy về," Phàn Quân nói, "qua chỗ lão Lý xem hàng cũng chưa chắc nhanh được, Hà Xuyên không tới, ông ta chắc chắn sẽ bày đặt sĩ diện."
"Được." Trâu Dương cúi đầu ăn mì.
Hắn quả thực rất đói, lái xe tới đây vốn đã tiêu hao sức rồi, lại thêm vừa nãy... Lúc này dạ dày rỗng không, ăn một miếng mì cũng thấy choáng.
Phàn Quân trông còn đói hơn, dọc đường hầu như chưa ăn gì, vừa rồi lại còn...
Một bát mì chưa đến ba phút đã xong sạch.
"Anh phải chan thêm nước chứ." Trâu Dương nhìn bát mì đã gần như sạch trơn.
"Anh thấy chỗ này còn có bánh," Phàn Quân nói, "em ăn không?"
"... Em chắc không nuốt nổi nữa." Trâu Dương nói.
"Anh đi lấy bánh." Phàn Quân đứng dậy.
Khi quay lại bàn, tay anh kẹp một góc bánh.
"Bánh đâu?" Trâu Dương ngớ ra.
"Ăn rồi." Phàn Quân bỏ nốt góc bánh trong tay vào miệng.
Trâu Dương ngoái nhìn cái chảo bánh rán, chưa tới năm bước mà hắn cũng không thấy đó là loại bánh gì.
"Đi thôi," Phàn Quân lau tay, "no rồi."
"Em thấy nếu không phải huấn luyện viên khống chế chế độ ăn của anh, có khi em chẳng có cơ hội thích anh đâu," Trâu Dương khẽ nói, "tuy em coi trọng linh hồn hơn, nhưng cũng không phải hoàn toàn không để ý cái vỏ chứa linh hồn đó."
Phàn Quân cười: "Bây giờ anh cũng tự khống chế mà, vận động không nhiều như trước, đâu thể buông thả được."
Đúng thế, giờ không còn là huấn luyện viên nữa.
Trâu Dương không nói gì, chỉ khẽ vuốt lưng anh.
Phàn Quân lập tức nắm lấy tay hắn, xoa mấy ngón tay.
"Làm gì vậy?" Trâu Dương nhìn anh.
"Anh tưởng em đang chùi tay lên lưng anh." Phàn Quân nói.
"Biến!" Trâu Dương bật ra, "vừa rồi đầy cả tay em còn chưa thèm chùi lên người anh đâu..."
Lời vừa thoát miệng, hắn liền choáng váng. Trâu Dương, mày đúng là b**n th** thật, câu này mà nói ở chốn đông người sao được chứ!
Phàn Quân cũng quay mặt sang nhìn hắn, ánh mắt đầy sửng sốt.
"Đi đi đi đi đi..." Trâu Dương vội sải bước về phía xe.
Sân nhà nơi lão Lý để hàng cách khách sạn họ ở không xa, lái xe còn chưa kịp vào số bốn đã tới nơi.
Cái sân là kiểu khép kín, bốn bề tường trắng cao hơn đầu người, trên mái ngói phủ rêu phong, trông đều đã có niên đại, cổng cũng là cửa gỗ cũ kỹ, đẩy ra kêu lên tiếng kẽo kẹt nặng nề.
Phàn Quân kéo một đoạn xích sắt treo bên cửa, phía trên vang lên tiếng chuông lanh lảnh.
"Ồ! Tới rồi à." Bên trong có người gọi.
Một người đàn ông khá vạm vỡ đi ra, nhưng nhìn gương mặt không chút biểu cảm thì câu nói kia rõ ràng chẳng phải hắn vừa thốt.
"Người này không quen." Phàn Quân nhỏ giọng giới thiệu.
"Ừ." Trâu Dương đáp.
Thế thì không phải lão Lý.
"Mời vào." Người đàn ông vạm vỡ liếc họ một cái, rồi quay lưng đi vào trong.
Trâu Dương theo sau Phàn Quân bước vào sân, sân rất cổ kính, nửa tường phủ rêu xanh, trên cao treo nhiều khung cửa hoa văn đẹp mắt, bộ bàn ghế đá cũng nhìn ra đã có tuổi.
Đi tiếp vào trong nhà, bàn trà, thư họa, tủ đầy lọ bình cùng những quyển sách cũ kỹ...
Chỗ này mà đưa bố đến thì hợp gu ông lắm.
Bên bàn trà ngồi một người đàn ông có lẽ chính là lão Lý, dáng người gầy, trông lại khá hiền hòa.
"Tiểu Phàn, Hà Xuyên quả là dám để mình cậu tới đây đấy." Lão Lý liếc sang Trâu Dương.
Bề ngoài hiền hòa, nhưng câu này đã chẳng hiền hòa chút nào, bất mãn với lão Hà không ít.
"Là hai người." Phàn Quân nói.
Lão Lý mỉm cười: "Thế còn vị này là..."
"Cổ đông." Phàn Quân đáp.
Trâu Dương suýt thì muốn đưa tay day day lông mày, câu nào cũng thuận miệng bịa được.
"Ồ?" Lão Lý lại nhìn hắn, "trẻ mà tài giỏi nhỉ."
Trâu Dương cười nhạt, không nói gì.
Cổ đông thì cổ đông thôi, Phàn Quân cũng chẳng nói là cổ đông ở đâu, võ quán mới hắn cũng góp vốn bằng giờ dạy.
"Ngồi đi," Lão Lý ra hiệu chiếc ghế đối diện, "uống chút trà."
"Vừa ăn no rồi, không uống nổi," Phàn Quân không ngồi xuống, "trước tiên để xem hàng mới của ông, coi như tiêu thực đã."
Ông chủ Lý bật cười: "Vội gì! Ngồi nói chuyện đã!"
Trâu Dương ngồi xuống, Phàn Quân cũng đành ngồi theo.
"Hà Xuyên giờ cũng làm ăn khá lắm," Ông chủ Lý rót trà cho hai người, "gặp mấy món hàng tốt thế này mà bản thân cũng chẳng buồn đích thân tới."
"Anh ấy ngại nói với ông thôi," Phàn Quân đón lấy chén trà, uống một ngụm, "anh ấy bị viêm phổi nằm viện mấy ngày rồi, cũng không biết có lây không, chẳng dám đi lung tung."
"Thế à?" Ông chủ Lý sững ra, rồi cau mày thở dài, "thân thể đúng là chẳng ra sao, chẳng phải trước đây còn theo cậu học tán thủ sao, giờ cũng không tập nữa à?"
Trâu Dương liếc nhìn ông chủ Lý.
Nói năng cẩn thận chút đi, ông chủ này.
"Bây giờ tôi có thương tích." Phàn Quân nói.
"Ồ, cũng phải," Ông chủ Lý lại nhìn Trâu Dương một cái, "sao, cậu em không uống trà à? Uống chút nước ngọt nhé?"
"Uống," Trâu Dương nhìn thoáng qua chén trà, "pha hơi lâu rồi."
Ông chủ Lý nhìn chằm chằm hắn một lúc, rồi cười: "Đúng là biết uống trà thật, vừa rồi mải nói chuyện, nước ngâm lâu hơn một chút, vậy mà cũng có thể... ngửi ra được à?"
"Nhìn thấy." Trâu Dương khẽ cười.
"Lại đây lại đây," Ông chủ Lý vẫy tay với người đàn ông lực lưỡng, "mang cái bánh trà mới mở hôm qua ra."
Sau đó lại quay sang Phàn Quân nói một câu: "Đây là cháu tôi, chưa từng tập luyện, bình thường chỉ tập thể hình thôi, lát nữa cậu chỉ cho nó chút nhé?"
"Tôi..." Phàn Quân vốn không mấy bằng lòng, Ông chủ Lý rõ ràng đang muốn gây chuyện, nhưng do dự vài giây sau anh vẫn gật đầu, "nói chỉ điểm thì không dám nhưng.... được thôi."
Người đàn ông lực lưỡng nhanh chóng mang bánh trà đến, ông chủ Lý thành thạo tách một miếng nhỏ: "A Chí, lát nữa cháu học với huấn luyện viên Phàn đi, để cậu ấy chỉ cho, cậu ấy là dân chuyên đó."
"Vâng." A Chí nhìn Phàn Quân, nhấc cánh tay lên, trông ra vẻ hừng hực khí thế.
Trâu Dương liếc qua gã một cái, rồi lại nhìn về phía Phàn Quân. Phàn Quân thì rất bình tĩnh, không nhìn ra cảm xúc gì, dù sao trước đây chuyện có người đến gây chuyện trong võ quán cũng không ít.
Chỉ là...
Ông chủ Lý như thể tìm được niềm vui nào đó, trà mới uống hai lượt đã đứng dậy bảo A Chí đi học hỏi Phàn Quân.
Trong sân có một căn phòng, để không ít dụng cụ tập thể hình, bình thường ông chủ Lý cũng luyện tập ở đây, trên tường còn treo một máy đấm bốc, cùng một dãy găng và đích tay.
A Chí trông tuổi tác xấp xỉ Trâu Dương, lúc này ông chủ Lý vừa mở miệng, gã lập tức lên tinh thần, bước vào phòng, không nói lời nào đã cởi áo khoác, bên trong là áo ba lỗ, bắp tay đúng là có chút cơ bắp.
Phàn Quân nhìn thoáng Trâu Dương, Trâu Dương đưa tay che miệng.
Đập gã đi.
Phàn Quân mỉm cười cởi áo khoác, bên trong chỉ là một chiếc áo thun, khiêm tốn hơn nhiều so với A Chí.
"Tay trái tôi bị thương," Phàn Quân cầm lấy đích tay, "cậu thử ra đòn đi."
"Được." A Chí đấm đấm găng, tại chỗ bật nhảy hai cái.
Phàn Quân giơ đích tay lên.
A Chí không hề do dự mà tung quyền, trước tiên đấm thẳng vào đích tay phải của Phàn Quân, tiếp theo tay trái vung một cú móc, nhưng mục tiêu lại không phải đích tay trái, mà nhắm thẳng vào mặt anh.
Mẹ kiếp!
Trâu Dương lập tức ngồi thẳng lưng.
Phàn Quân nghiêng đầu né được cú đó: "Đánh vào đích tay."
[*] Trong võ thuật / quyền anh / võ đối kháng: "đích tay" là tấm đích nhỏ mà HLV hoặc bạn tập đeo ở tay (hay còn gọi là bao đích, đích đấm, tiếng Anh: focus mitts hoặc punch mitts). Người tập sẽ đánh vào đích tay để luyện tốc độ, lực, kỹ thuật và độ chính xác của cú đấm.
"Ừ." A Chí gật đầu.
"Tiếp." Phàn Quân nói.
A Chí lại tung quyền, lần này lực mạnh hơn, quyền phải nện thẳng vào đích tay, bốp một tiếng, liền theo sau là cú móc trái, lại lần nữa nhắm vào đầu Phàn Quân, rõ ràng tốc độ nhanh hơn vừa rồi.
Phàn Quân lại nghiêng đầu tránh, nhìn gã: "Đánh vào đích tay."
"Đúng rồi, đánh đích tay," Ông chủ Lý ở bên cạnh nói, "cũng may huấn luyện viên Phàn phản ứng nhanh, đổi lại người khác chắc đã bị cháu hạ gục rồi."
"Xin lỗi nhé," A Chí cười cười, "phản xạ tự nhiên thôi."
Phàn Quân không nói gì.
A Chí ra đòn lần thứ ba.
Gã như hai lần trước, quyền phải vào đích tay, quyền trái lại hướng về mặt Phàn Quân.
Lần này Phàn Quân vẫn nghiêng người tránh, đồng thời khi đứng thẳng dậy, bàn tay phải không mang găng trực tiếp tung một cú đấm nặng vào đầu A Chí.
Rất mạnh.
A Chí lập tức bị đánh ngã xuống đất.
"Xin lỗi," Phàn Quân cúi đầu nhìn gã, "phản xạ tự nhiên thôi."
"Ê!" Ông chủ Lý dường như cũng không vì cháu mình bị hạ mà lo lắng, trái lại còn cười vui vẻ, "Cháu học tí da lông mà so với dân chuyên thì còn kém xa, người ta chỉ cần một cánh tay cũng đủ thu phục cháu rồi."
A Chí hơi mất mặt, bật dậy, vỗ vỗ găng: "Đánh nữa."
"Thôi đi, bao giờ khắc phục được cái phản xạ tự nhiên ấy rồi hãy nói," Phàn Quân tháo đích tay treo lại lên tường, "Ông chủ Lý có rảnh thì chúng tôi sẽ ghé lại."
"Hả?" Ông chủ Lý hơi sững người.
Phàn Quân mặc áo khoác vào, khẽ nghiêng đầu với Trâu Dương: "Đi thôi."
Trâu Dương theo anh cùng đi ra khỏi phòng, không dừng lại mà thẳng bước qua sân, rời khỏi đó.
"Đệt," ra khỏi cửa, Trâu Dương chửi một câu, "hai người này bị bệnh à!"
"Không sao, cũng chẳng phải anh ăn đòn," Phàn Quân nói, "cùng lắm thì không lấy hàng của ông ta nữa thôi."
"Đây chẳng qua là anh đang đi làm," Trâu Dương nghiến răng, "nếu đổi bối cảnh khác em đã..."
"Nếu ở trong quán, lần thứ hai anh đã đánh phế cậu ta rồi." Phàn Quân nói.
Trâu Dương khựng lại một chút, rồi cười bật ra.
Lên xe, hắn do dự: "Vậy giờ nói với Hà Xuyên thế nào?"
"Không cần lo, ông ta chắc chắn sẽ tìm đến Hà Xuyên," Phàn Quân nổ máy, "anh ta biết rõ ông chủ Lý là hạng người gì, vậy mà còn để anh đi một mình, kết quả thế nào anh ta tự chịu thôi."
"Khá ngông đó." Trâu Dương quay đầu nhìn anh.
"Vốn đã bực sẵn," Phàn Quân cau mày, "còn chọc anh vào lúc này."
"Ban đầu là định đánh em chứ gì?" Trâu Dương hỏi.
"Ừ." Phàn Quân liếc hắn một cái.
"Đánh đi." Trâu Dương nói.
"Đánh cho đẹp mặt em à," Phàn Quân lái xe ra khỏi bãi đỗ, "đồ b**n th**."
Trâu Dương cười bật ra: "Đồ chó."
"Đi đâu giờ?" Phàn Quân hỏi, "kiếm chỗ nào đó đi dạo đi, chắc lát nữa Hà Xuyên sẽ gọi lại sắp xếp mới."
"Ra bờ hồ," Trâu Dương lập tức nói, "em thấy trong tờ giới thiệu điểm du lịch có ghi bờ hồ có nhà hàng, còn có vườn nữa, xem ảnh thấy khá có không khí đó."
"Đi." Phàn Quân xoay vô-lăng, lái xe về phía hồ.
Trâu Dương nhìn ra ngoài cửa sổ, một lúc sau mới nói: "Thật ra tay trái của anh, cũng không ảnh hưởng nhiều, đúng không?"
Phàn Quân nhìn về phía trước, không trả lời.
Hời Hợt - Vu Triết
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết
Story
Chương 75
10.0/10 từ 32 lượt.
